Phần 6: Tên trộm bất đắc dĩ
Phần 6: Tên trộm bất đắc dĩ
Cuộc sống của Huy và Đạt trôi qua trong những ngày cuối học kỳ 1 năm 3, khi căn hộ tầng 6 vẫn lưu giữ không khí vi diệu của những đêm nồng cháy. Ánh đèn vàng mờ ảo chiếu lên sàn gỗ, tiếng quạt máy kêu đều đều, như cố xua tan căng thẳng. Huy đã học xong chương trình và được nghỉ 3 tuần trước kỳ thi, trong khi Đạt vẫn bận rộn với hai môn học sát ngày thi.
Một buổi sáng, Huy kéo vali quần áo, đứng ở phòng khách, nhìn Đạt đang ăn sáng với khuôn mặt ngái ngủ. Cậu cười tà ý, giọng trêu:
• Tao về quê 3 tuần, phụ bố mẹ thu hoạch cà phê, ôn thi xong mới lên. Ở nhà ngoan, Đạt, đừng lén phén với thằng nào nha!
Đạt đỏ mặt, tức giận, ném muỗng xuống bàn, giọng đầy nam tính:
• Thằng điên này, mày nghĩ tao là vợ mày hay gì mà dặn dò thế hả, Huy?!
Huy cười lớn, ánh mắt lấp lánh:
• Chứ sao, vợ ngoan của anh, ở nhà chờ anh về!
Đạt nghiến răng, khuôn mặt đẹp trai đỏ bừng, muốn đấm Huy nhưng chỉ lườm:
• Cút đi, đừng để tao tiễn mày bằng dép!
Huy kéo vali ra cửa, không quên quay lại nháy mắt:
• Nhớ tao nha, Đạt!
Đạt hừ nhẹ, quay đi, nhưng lòng thoáng buồn, cố che giấu cảm xúc.
Sau khi Huy đi, Đạt tiếp tục sinh hoạt thường nhật: chạy bộ buổi sáng, lên lớp, học nhóm, đánh cầu lông. Cơ ngực săn chắc phập phồng dưới áo thun, bắp đùi căng tròn khi đánh cầu, khuôn mặt điển trai lấp lánh mồ hôi, thu hút ánh nhìn của bạn bè.
Nhưng khi về căn hộ tầng 6, Đạt cảm thấy thiếu vắng. Không còn tiếng Huy đấu khẩu, không còn ánh mắt tà ý trêu chọc, không còn thân hình cường tráng luôn chực chờ "săn" cậu. Đêm xuống, nằm trên giường, Đạt lướt điện thoại, nhìn tin nhắn cũ của Huy, lòng trống rỗng. Huy... mày làm tao quen mày mất rồi... Cậu nghĩ, cặc khẽ cương lên khi nhớ những đêm Huy ôm chặt, nắc mạnh, khiến cậu rên rỉ đầu hàng.
Huy, về quê trong đợt thu hoạch cà phê, bận rộn với vai trò nông dân. Áo thun bó sát lộ cơ ngực săn chắc, bắp tay căng tròn khi khuân vác, khuôn mặt điển trai lấp lánh mồ hôi dưới nắng. Các cô bác hàng xóm gặp cậu, cười nói:
• Huy đẹp trai thế này, có bạn gái chưa? Khi nào dẫn về ra mắt?
Huy cười gượng, gãi đầu:
• Dạ, chưa ạ, cháu còn bận học!
Nhưng lòng cậu nghĩ đến Đạt, khuôn mặt thanh tú, cơ ngực săn chắc, cặp mông to tròn khi bị cậu "ăn". Đạt... mày đang làm gì?
Buổi tối, rảnh rỗi, Huy nhắn tin, giọng trêu:
• Đạt, mày ở dưới đó ngoan không?
Đạt, nhận tin nhắn, hừ nhẹ, nhắn lại:
• Ngoan cái đầu mày! Lo làm nông dân đi!
Huy cười, nhắn tiếp:
• Nhớ tao không? Tao trên này nhớ mày muốn chết!
Đạt đỏ mặt, chửi thầm: Thằng điên, ai nhớ mày! Cậu nhắn:
• Ai nhớ mày? Đừng có mơ!
Huy không bỏ cuộc:
• Thật không? Hay mày bắt xe lên đây, tao chịu hết nổi rồi!
Đạt nhắn lại, giọng đầy nam tính:
• Điên à, tao bận học! Lo thu hoạch cà phê đi, thằng biến thái!
Nhưng thật ra, Đạt nhớ Huy thật. Nhớ ánh mắt tà ý, nhớ bàn tay vuốt ve bắp đùi, nhớ cảm giác cặc Huy chạm sâu trong cậu. Huy... mày làm tao rối hết cả lên... Đạt nghĩ, cố tập trung học cho giai đoạn nước rút, nhưng lòng đầy nỗi nhớ. Huy, đọc tin nhắn, cười thầm, tưởng tượng khuôn mặt Đạt đỏ bừng vì ngượng và tức giận. Đạt... mày chối thế thôi, chứ tao biết mày nhớ tao! Cậu nghĩ, lòng rạo rực.
Sau một tuần, cà phê thu hoạch xong, bán cho thương lái, Huy không còn nhiều việc phụ giúp. Cậu nói với bố mẹ:
• Con lên thành phố ôn thi đây, sắp tới kỳ thi rồi.
Bố mẹ gật đầu, không hỏi thêm. Huy nghĩ thầm: Đạt, tao lên sớm thế này, mày có bất ngờ không? Cậu cười, muốn tạo bất ngờ cho Đạt. Huy bắt xe lúc 9 giờ tối, dự kiến đến căn hộ lúc 2 giờ sáng. Tối đó, cậu không nhắn tin cho Đạt, muốn giữ bí mật. Đạt, như mọi ngày, nhắn tin hỏi Huy: "Mày làm gì đó, sao im re?" Nhưng đến hơn 10 giờ, không thấy trả lời, Đạt bực dọc: Thằng khốn, bận gì mà không nhắn lại? Cậu ôm điện thoại, đi ngủ, lòng thoáng lo.
Huy đến căn hộ chưa tới 2 giờ sáng, mở khóa nhẹ nhàng. Trong nhà tối om, chỉ có ánh sáng từ cửa kính hắt vào. Cậu kéo vali vào phòng mình, vào bếp lấy cốc nước, nghĩ thầm: Đạt ngủ rồi, để tao cho mày bất ngờ nho nhỏ! Cậu rón rén bước về phòng Đạt, ánh mắt tà ý, cơ ngực săn chắc phập phồng dưới áo thun.
Đạt, ngủ trong phòng, giật mình vì tiếng bước chân và tiếng động nhỏ. Huy về quê rồi, ai trong nhà thế này? Cậu hơi sợ, tim đập nhanh, nhưng vẫn rón rén ra cửa. Mở cửa tí hí, nhìn quanh góc phòng, không thấy gì. Cậu mở cửa lớn hơn, định ló đầu ra, thì Huy bất ngờ đẩy cửa, xốc Đạt lên vai. Huy, to con hơn, dân tập gym, dễ dàng bế xốc Đạt, cơ ngực và bắp tay căng tròn nổi rõ. Đạt hoảng hốt, la lên:
• Trộm!
Nhưng cảm nhận thân hình quen thuộc, mùi nước hoa quen thuộc xen mồ hôi nam tính, Đạt biết ngay "tên trộm". Cậu chửi, giọng đầy nam tính:
• Thằng chết tiệt này, Huy! Mày làm tao hết hồn! Thả tao xuống!
Huy cười lớn, quăng Đạt xuống giường như sơn tặc mang áp trại phu nhân về, ánh mắt tà ý:
• Huy là ai? Ta là ăn trộm đây! Cởi đồ ra, mang hết thứ giá trị đưa đây!
Đạt thở hổn hển, vừa tức vừa hoảng vì bị xốc trên vai, khuôn mặt đẹp trai đỏ bừng:
• Thằng điên này, có thôi đi không? Mày không phải trộm, mày là cướp thì có!
Huy thúc giục, diễn vai tên cướp vô lại:
• Nhanh lên, không đưa tiền thì anh đây cướp sắc nha! Không thì bị phạt nặng bằng... roi thịt!
Đạt đỏ mặt, độ dâm và vô lại của Huy làm cậu ngồi thừ, suy nghĩ miên man: Huy... mày đúng là thằng biến thái... Nhưng lòng cậu rạo rực, nhớ những đêm bị Huy "ăn".
Huy nhanh chóng áp sát, đặt lên môi Đạt nụ hôn nồng nhiệt. Môi Huy áp chặt, lưỡi tiến vào, vượt qua hàng phòng ngự của Đạt, quấn lấy lưỡi cậu trong khoang miệng. Tiếng thở dồn dập, tiếng nghẹn nhẹ, tiếng nuốt nước bọt hòa quyện, hơi thở nóng hổi phả vào nhau. Huy cắn nhẹ môi dưới của Đạt, lưỡi quấn chặt, như muốn nuốt trọn cậu. Đạt ngượng ngùng, cố đẩy nhẹ, gằng giọng:
• Huy... đừng làm bậy!
Nhưng lưỡi cậu dần đáp trả, quấn lấy lưỡi Huy, cơ ngực săn chắc phập phồng. Huy... mày làm tao không thở nổi... Đạt nghĩ, lòng hạnh phúc xen xấu hổ.
Huy dứt nụ hôn, ánh mắt chiếm hữu, nhanh chóng cưỡng cởi áo thun Đạt, để lộ cơ ngực săn chắc, lấp lánh mồ hôi, nút vú hồng hào nổi bật. Huy cúi xuống, ngậm nút vú, lưỡi xoay tròn, mút mạnh, tạo tiếng chùn chụt. Đạt rùng mình, rên nhẹ:
• Huy... đừng... chỗ đó nhạy lắm!
Nhưng cơ thể cậu lại cong lên, hưởng thụ khoái cảm, tay bấu vai Huy. Sao tao lại sướng thế này... Đạt giữ giọng nam tính:
• Mày dừng lại đi, thằng điên!
Huy cười, ánh mắt tà ý, tay lướt xuống đũng quần Đạt, cảm nhận cặc căng cứng dưới lớp vải. Đạt đỏ mặt, ngượng tột độ, cậu đẩy tay Huy, giọng run:
• Đừng đụng chỗ đó, Huy!...đừng...
Huy như con báo săn, không chịu nổi, lột phăng quần đùi Đạt, phát hiện cậu không mặc quần lót. Cặc Đạt, thon dài, hồng hào, hùng dũng, đường gân nổi rõ, lông đen mịn, chỉa thẳng thách thức. Huy trêu:
• Ồ, không mặc quần lót luôn?! Biết tối nay có trộm ghé nên chuẩn bị sẵn thế này hả, Đạt?
Đạt chửi, mặt đỏ bừng:
• Thằng biến thái, ai chuẩn bị cho mày! Tao ở nhà thích thoải mái thôi!
Nhưng thật ra, trước đây không có Huy quấy rối, Đạt hay ngủ không quần lót cho thoải mái. Cậu hỏi, giọng hờn dỗi:
• Sao nay mày lên sớm vậy? Không phải bảo đến kỳ thi mới lên hả?
Huy cười, giọng hiển nhiên:
• Nhớ mày quá, chịu sao nổi mà không lên!
Đạt đỏ mặt, không nói, nhưng lòng ấm áp, cảm nhận tình cảm của Huy. Miệng nói chuyện, nhưng tay Huy không chậm. Cậu chuyển "vùng tấn công" xuống dưới, ngậm cặc Đạt vào miệng, lưỡi xoay quanh đầu khấc, mút mạnh, tạo tiếng chùn chụt. Cặc Đạt, thon dài, oai phong, đường gân nổi rõ, giật nhẹ trong miệng Huy. Đạt sướng, giật mình, cố đẩy đầu Huy ra, giọng đầy nam tính:
• Huy... dừng lại... đừng làm thế!
Nhưng cơ thể cậu phản bội, cong lên, tay bấu vai Huy. Huy... mày làm tao sướng điên rồi... Huy mút mạnh, lưỡi liếm dọc thân cặc, ngậm hòn dái, tạo cảm giác tê dại. Đạt rên:
• Huy... mày... chậm lại đi, tao chịu không nổi!
Huy cười, nhả cặc, ánh mắt tà ý:
• Mày sướng thế này, còn giả vờ hả? Thích tao bú mày, đúng không?
Đạt đỏ mặt, chửi:
• Thằng điên, ai thích! Mày dừng lại đi!
Huy xoay Đạt lại, đẩy cậu quỳ trên nệm, cặp mông to tròn của dân cầu lông hướng về đũng quần Huy. Tư thế dâm dục khiến Đạt ngượng tột độ: Mình là con trai, sao lại quỳ thế này trước thằng bạn... Huy xoa nắn cặp mông, tay bóp mạnh, cảm nhận sự săn chắc:
• Mông mày đẹp thế này, Đạt, tao không chịu nổi đâu!
Đạt ngượng không biết trốn đâu cho hết vì nơi tôn nghiêm của con trai đang bị thằng con trai khác xoa nắn như thể gái làng chơi:
• Thằng biến thái, đừng có xoa nắn kiểu đó!
Huy mở tủ đầu giường, lấy chai gel bôi trơn. Đạt nghĩ thầm: Huy để chai gel từ bao giờ? Phải giấu đi, không mình bị ăn hoài! Huy thoa gel lên lỗ hậu Đạt, ngón tay xâm nhập, kích thích khiến Đạt rùng mình, rên:
• Huy... mày... đừng làm chỗ đó!
Huy cười, cởi quần lót, để lộ cặc dài, hồng hào, hùng dũng, đường gân nổi rõ, cong lên, lông đen nam tính. Cậu quỳ phía sau, banh mông Đạt, đâm cặc vào hậu môn. Tư thế quỳ hợp với cặc cong của Huy, mỗi nhịp nắc chạm sâu tuyến tiền liệt, khiến Đạt sướng điên, cong người, rên to:
• Huy... chậm lại... tao không chịu nổi!
Huy nắc mạnh, từng nhịp dồn dập, cặc oai phong chạm điểm nhạy cảm, lỗ hậu siết chặt, thắt chặt quanh cặc Huy. Tiếng va chạm da thịt hòa lẫn tiếng rên, mồ hôi lấp lánh trên cơ ngực săn chắc của Đạt. Huy trêu, giọng dâm đãng:
• Sướng không Đạt.... Gọi tao là anh đi! Tao làm mày sướng tới nốc luôn.
Đạt giữ giọng nam tính:
• Mày mơ đi, Huy! Tao không gọi đâu!
Huy cười, nắc nhanh hơn, mỗi nhịp như búa bổ, cặc chạm sâu, khiến Đạt run rẩy, cặc giật mạnh, rỉ tinh:
• Gọi anh đi, Đạt! Hậu môn mày ôm sát tao thế này, còn chối hả?
Đạt ư ử, giọng đầy nam tính:
• Huy... mày... chậm lại đi...!
Huy bóp mông Đạt, nắc mạnh:
• Gọi anh, không thì tao đụ mày đến sáng!
Đạt, sướng điên, không cam lòng, nhưng thua khoái cảm, rên:
• Ư... anh... chậm lại đi, anh! Tao xin mày!
Huy cười đắc ý:
• Ngoan, gọi anh nữa đi, anh thích nghe mày kêu thế!
Đạt đỏ mặt, chửi:
• Thằng biến thái... mày đừng ép tao nữa!
Huy nắc dồn dập, cặc chạm tuyến tiền liệt liên tục, khiến Đạt sướng điên, cặc bắn mạnh, tinh loang trên drap giường. Lỗ hậu co bóp mạnh, đẩy Huy đến cao trào. Cậu rút ra, bắn tinh đầy lên cặp mông tròn của Đạt, dòng tinh chảy xuống khe mông, lấp lánh dưới ánh đèn cam. Đạt, kiệt sức, nằm sấp như con ếch, cặp dái to và khe mông ướt tinh dịch lộ ra. Huy nhìn, vừa thương vừa thích, vuốt ve lưng Đạt, lấy khăn lau tinh, động tác ân cần:
• Mày làm tao sướng quá, Đạt...
Đạt tỉnh táo hơn, xoay người, mặc quần áo, đỏ mặt nhớ tư thế quỳ dâm dục và tiếng kêu "anh". Huy trêu:
• Đạt, mày thấy kỹ năng của anh trộm này ok không?
Đạt gằng giọng chửi:
• Thằng chết tiệt, kỹ năng "ăn trộm" của mày ok lắm! Lần sau tao cho mày biết kỹ năng của tao!
Huy cười, ánh mắt tà ý:
• Kỹ năng anh đây đỉnh hơn, để anh phục vụ mày! Mà lúc nãy ai kêu "anh" liên tục hả? Gọi anh yêu đi, tao muốn nghe!
Đạt đỏ mặt, ngượng ngùng, muốn chửi nhưng Huy ôm cậu vào lòng, giọng dịu dàng:
• Tao với mày thế này, tao là gì của mày, Đạt?
Đạt quay trở lại thực tại, trả lời ngay, giọng trêu:
• Mày là vợ tao!
Huy giật mình, khoé miệng giật giật:
• Vợ? Ai là vợ? Mày nói lại coi!
Đạt giả vờ ngủ, mắt nhắm chặt, không dám mở sau câu chọc tức. Huy lay cậu, nhưng Đạt không đáp, tay quàng qua ôm Huy, cảm nhận cơ ngực săn chắc cậu hằng mơ. Huy cười thầm, nghĩ: Mày dám nói tao là vợ, lần sau tao chơi chết mày! Nhưng lòng cậu hạnh phúc, biết Đạt đã mở lòng. Cả hai chìm vào giấc ngủ, ôm nhau trong sự thăng hoa.
(Hết Phần 6: Tên trộm bất đắc dĩ)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com