Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 2

Thanh đứng trước gương, ánh mắt rực lên vẻ đắc thắng khi ngắm nhìn cơ thể mình trong bộ đồ thể thao mỏng tang, bó sát đến nghẹt thở. Từng khối cơ, từng đường cong nơi hông và mông được phô diễn một cách lộ liễu, không che đậy. Cậu không mặc nó để tập luyện; cậu mặc nó như một lời mời gọi đầy thách thức.

Chuông cửa reo. Thanh mở cửa, môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy ngạo mạn.

Minh đứng đó, lù lù như một khối đá tảng. Mùi mồ hôi gắt, mùi nắng gió công trình tỏa ra từ lồng ngực rộng lớn khiến Thanh thấy máu trong người mình bắt đầu sôi lên. Ánh mắt Minh không hề lảng tránh, nó thô bạo quét qua cơ thể Thanh như đang định giá một món hàng đắt đỏ.

"Ống nước hư ở đâu?" Giọng Minh gằn xuống, đục ngầu.

Thanh không trả lời ngay. Cậu xoay người, cố tình để Minh nhìn thấy sự rung động của từng thớ cơ phía sau khi mình bước đi. "Trong phòng tắm í. Em nghĩ nó hư khá nặng, chắc anh phải vào tận bên trong mới thấy được nó...  đến mức nào."

Thanh đi phía trước dẫn lối cho Minh, từ cửa đến phòng tắm, Minh nhìn rõ cơ thể Thanh lắp lẫn sau lớp quần áo mỏng dính có như không trên người

Trong không gian chật hẹp của phòng tắm, Minh quỳ xuống, đôi bàn tay thô ráp, đầy gân xanh siết chặt chiếc mỏ lết. Thanh không đứng xa, cậu dựa hẳn người vào khung cửa, đôi chân thon dài cố tình vắt chéo để làm lộ rõ sự căng tròn của bắp đùi dưới lớp vải mỏng.

"Anh tập gym à?" Thanh hỏi, giọng cậu bây giờ không còn là lời xã giao, nó trầm xuống, mang theo sự thèm khát rõ rệt.

Minh dừng tay, bả vai rộng lớn khẽ gồng lên. "Làm công trình. Không rảnh rỗi như mấy công tử nhà giàu."

Thanh bước tới, thu hẹp khoảng cách cho đến khi mũi giày của cậu chạm sát vào lưng Minh. Cậu cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả thẳng vào gáy anh thợ sửa ống nước. "Nhưng sức mạnh của anh... là thứ mà phòng gym không bao giờ có được. Em thích cái cách anh dùng lực ghê á."

Minh đứng phắt dậy, xoay người lại. Sự chênh lệch về hình thể khiến Thanh bị bao vây hoàn toàn giữa lồng ngực vạm vỡ của Minh và bức tường lạnh lẽo. Ánh mắt Minh giờ đây không còn sự điềm tĩnh của một người thợ; nó đục ngầu, hung hãn và đầy chiếm hữu.

"Cậu đang cố tình, đúng không?" Minh gằn giọng, tay anh chống mạnh lên tường, ngay sát cổ Thanh.

Thanh không hề run sợ. Ngược lại, cậu vươn tay, những đầu ngón tay thon dài chạm nhẹ vào lớp áo đẫm mồ hôi của Minh, cảm nhận sức nóng từ khối cơ ngực cứng như thép. Cậu nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt lẳng lơ nhưng đầy thách thức:

"Anh giỏi sửa chữa mà.Em muốn sẵn tiện nhờ anh sữa thêm một số thứ,"

Không khí trong phòng tắm dường như bị rút cạn. Sự táo bạo của Thanh đã chạm đến điểm bùng nổ. Minh không nói thêm lời nào, bàn tay thô ráp của anh siết chặt lấy cằm Thanh, buộc cậu phải ngửa cổ lên đối diện với sự thô bạo đang trực chờ tuôn trào.

"Anh sửa xong rồi," Minh khàn giọng, hơi thở nặng nề. "Nhưng tiền công hôm nay... chắc chắn sẽ không rẻ đâu."

Thanh cười khẽ, một nụ cười đầy thỏa mãn khi biết mình đã kéo được con thú trong người đối phương ra ngoài. "Em sẵn sàng trả mọi mức giá. Chỉ sợ anh không đủ sức để lấy hết thôi."

Thanh nhìn sâu vào đôi mắt vẩn đục vì ham muốn của Minh, đôi môi cậu khẽ mở, lộ ra đầu lưỡi lướt nhẹ qua vành môi như một lời mời gọi không thể chối từ. Cậu không dừng lại ở đó. Bàn tay Thanh táo bạo trượt xuống, từ lồng ngực vững chãi của Minh, đi qua lớp áo thun đẫm mồ hôi, rồi dừng lại ngay thắt lưng da cũ kỹ của anh thợ. Cậu khẽ khàng luồn những ngón tay thon dài vào dưới vành đai quần jean bạc màu, kéo nhẹ nó về phía mình.

"Anh thợ... hình như anh quên chưa kiểm tra chỗ quan trọng nhất rồi," Thanh thì thầm, giọng nói đầy tính chiếm hữu và đê mê.

CHÁT!!!

Một tiếng động khô khốc vang lên, dội vào vách tường gạch men của phòng tắm. Minh vừa giáng một cú phát mạnh bạo vào mông Thanh. Lực đánh bất ngờ và nặng nề đến mức khiến toàn thân Thanh run bắn lên, cơ thể cậu đổ ập về phía trước, áp sát vào lồng ngực cứng như đá của Minh. Cơn đau rát bỏng lan tỏa nhanh chóng trên làn da mỏng manh, nhưng đi kèm với nó là một luồng điện xẹt qua cột sống, khiến đầu óc Thanh trống rỗng trong giây lát.

"Bớt cái thói lả lơi đó đi," Minh gằn giọng, bàn tay to lớn của anh giờ đây không còn chống trên tường nữa mà siết chặt lấy gáy Thanh, ép cậu phải ngửa mặt lên.

Ánh mắt Minh lúc này thực sự đáng sợ. Nó không còn là cái nhìn của một người thợ hiền lành, mà là sự thô ráp, cộc cằn của một kẻ quen dùng sức mạnh để giải quyết mọi việc.

Thanh hổn hển, gương mặt đỏ bừng vì vừa đau vừa hưng phấn. Sự táo bạo ban nãy giờ nhường chỗ cho một sự phục tùng tự nguyện. Cậu cảm nhận được luồng khí nóng tỏa ra từ cơ thể Minh, cảm nhận được bàn tay thô ráp đang ghì chặt lấy gáy mình như muốn bẻ gãy.

"Em muốn... chính vì vậy mà em mới gọi anh đến," Thanh thào thào, đôi mắt phủ một tầng sương mờ đục nhưng vẫn không giấu được vẻ thách thức. "Anh định đánh cảnh cáo thôi... hay định dạy dỗ em thêm?"

Minh hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh phập phồng chạm mạnh vào ngực Thanh. Anh không buông tay, mà trái lại, càng siết chặt hơn, kéo sát gương mặt điển trai của Thanh vào sát mặt mình, hơi thở nồng nặc mùi nam tính lấn át mọi giác quan của cậu.

"Muốn bị dạy dỗ? Được thôi. Nhưng đừng có hối hận vì đã mời tôi vào nhà."

Tiếng chát chúa lại vang lên lần nữa, rồi lần nữa, dội thẳng vào không gian hẹp của phòng tắm.

Minh không hề nương tay. Bàn tay to rộng, thô ráp của một gã đàn ông làm công trình giáng xuống lớp vải mỏng manh của Thanh với một lực đạo không chút do dự. Mỗi cú đánh đều nặng nề, dứt khoát, khiến cơ thể Thanh nảy lên, bắp đùi cậu run rẩy không kiểm soát.

"Chát! Chát!"

"Nghịch ngợm này! Thích trêu ngươi người khác này!" Minh gằn giọng qua kẽ răng.

Thanh rên rỉ, âm thanh kẹt lại nơi cổ họng thành những tiếng hừ hừ đứt quãng. Cơn đau rát bỏng lan tỏa, nóng hổi như có lửa đốt trên da thịt, nhưng ánh mắt cậu lại dại đi vì hưng phấn. Cậu không hề né tránh, mà trái lại, càng cố tình ưỡn người ra phía sau, phô bày sự mời gọi khốn khổ của mình dưới sự trừng phạt của Minh.

Minh túm chặt lấy mớ tóc sau gáy Thanh, kéo ngược đầu cậu ra sau, buộc cậu phải nhìn thẳng vào gương mặt đang bừng bừng nộ khí và dục vọng của mình.

"Đau không?" Minh hỏi, giọng khàn đặc, hơi thở nóng rực phả vào mặt Thanh.

Thanh thở dốc, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán, làm ướt đẫm những sợi tóc mai. Cậu nhếch môi, một nụ cười vừa yếu ớt vừa đầy tính khiêu khích: "Anh... anh mới có bấy nhiêu sức thôi sao? Đánh nữa đi... cho em thấy... cái vẻ đàn ông cộc cằn của anh đi..."

Câu nói như đổ thêm dầu vào lửa. Minh không nói một lời, xoay phắt người Thanh lại, ép chặt lồng ngực cậu vào mặt tường gạch men lạnh lẽo. Một bàn tay anh đè nghiến đôi tay Thanh ra sau lưng, bàn tay còn lại tiếp tục giáng xuống không nương tình.

"chát"  Lần này Minh không đánh vào chỗ cũ mà nhắm thẳng vào phần đùi trong nhạy cảm. Thanh thét khẽ một tiếng, toàn thân co rúm lại. Sự áp đảo tuyệt đối về sức mạnh này khiến cậu nhận ra mình đã thực sự chạm vào một ngọn lửa không thể dập tắt.

"Mày thích cứng đầu, tao sẽ dạy cho mày biết thế nào là phục tùng," Minh nói, giọng trầm đục đầy đe dọa ngay sát vành tai đang đỏ ửng của Thanh. "Hôm nay, cái ống nước này chưa xong, thì mày cũng đừng hòng bước ra khỏi cái phòng tắm này."

Thanh nhắm nghiền mắt, cảm nhận sự rung chuyển từ bàn tay thép của Minh. Cậu hiểu rằng, trò chơi rượt đuổi đã kết thúc, và giờ là lúc cậu hoàn toàn nằm trong tay kẻ săn mồi.

Trong không gian hẹp hòi, sực nồng mùi mồ hôi và hơi người, Minh thô bạo xoay người Thanh lại, ép chặt lồng ngực cậu vào lớp gạch men lạnh lẽo. Một tay anh ghì chặt gáy Thanh, tay kia thô bạo luồn vào dưới lớp vải mỏng dính của chiếc quần thể thao.

Ngay khi những ngón tay thô ráp, chai sần của gã thợ sửa ống nước chạm vào khe mông đang run rẩy, Minh sững lại. Một vật thể lạ, cứng và đang rung bần bật, nằm chễm chệ ngay nơi nhạy cảm nhất của Thanh.

"Mẹ kiếp... cái gì đây?" Minh gầm lên, giọng đục ngầu sự khinh bỉ.

Anh thô bạo giật phăng lớp vải mỏng xuống, để lộ ra món đồ chơi màu đen đang rung điên cuồng, cắm sâu vào cơ thể Thanh. Cảnh tượng dâm dục đó khiến mắt Minh vằn lên những tia máu.

Ba cú tát liên tiếp, nổ đôm đốp vào hai cánh mông đang đỏ rực của Thanh. Lần này Minh không còn nương tay, mỗi cú đánh đều khiến Thanh hét lên, đôi chân khuỵu xuống nhưng lại bị bàn tay thép của Minh xốc nách lôi dậy.

"Hóa ra mày gọi tao đến không phải để sửa ống nước, mà để xem mày làm con đĩ thỏa mãn cơn nứng à?" Minh sỉ nhục, giọng khàn đặc đầy sự miệt thị. "Mày đeo cái thứ này trong người để đợi tao đến đúng không? Đồ tởm lợm."

Một cú đánh mạnh đến mức dấu tay hằn rõ trên làn da trắng sứ.

"Trả lời!" Minh quát, tay còn lại bóp chặt lấy cằm Thanh, khiến gò má cậu biến dạng.

Thanh thở dốc, nước mắt trào ra vì đau và vì sự nhục nhã tột cùng đang thấm đẫm vào từng tế bào. Cậu rên rỉ: "Ưm... phải... em muốn... muốn anh thấy... thấy em như thế này..."

"Thằng biến thái!" Minh nhổ toẹt một tiếng khinh bỉ. Anh thô bạo cầm lấy phần chuôi của món đồ chơi, xoay mạnh nó một vòng khiến Thanh rú lên vì đau đớn xen lẫn khoái cảm bệnh hoạn. "Mày thích bị đối xử như một con vật đúng không? Được, tao sẽ cho mày toại nguyện. Loại như mày chỉ đáng bị tao giày vò cho đến khi mày phải bò dưới chân tao mà xin tha thôi."

Minh tiếp tục giáng những cú đánh liên hồi, không chút thương tiếc. Mỗi tiếng đánh vang lên là một lần Thanh nức nở, cơ thể cậu co giật theo từng nhịp rung của món đồ chơi và nhịp đánh của gã đàn ông lực lưỡng.

"Mày nhìn cái mặt mày trong gương xem," Minh ấn mặt Thanh sát vào tấm gương phòng tắm đang phủ mờ hơi nước. "Nhìn xem cái vẻ dâm đãng của mày kìa. Đồ rẻ tiền. Hôm nay tao sẽ dạy cho mày biết, khi mày chọc giận một thằng đàn ông thực sự, mày sẽ phải trả giá như thế nào."

Thanh nhìn mình trong gương, nhục nhã, đau đớn nhưng sâu trong đôi mắt cậu là một sự phục tùng hoàn toàn. Cậu đã đạt được điều mình muốn: một con thú dữ thực sự đang hoàn toàn kiểm soát lấy mình.

Cơn đau rát bỏng từ những lằn thắt lưng và tiếng máy rung gầm rú bên trong khiến lý trí của Thanh hoàn toàn sụp đổ. Thay vì sợ hãi, cậu vặn vẹo thân hình dưới đế giày thô kệch của Minh, gương mặt áp sát xuống nền gạch men lạnh lẽo, miệng thở dốc ra những âm thanh đứt quãng, nhục nhã.

"Gâu... gâu...!"

Tiếng sủa đứt quãng, run rẩy vang lên giữa không gian sặc mùi nước tiểu và mồ hôi. Thanh không còn là gã công tử lịch lãm ban nãy, cậu giờ chỉ là một sinh vật tội nghiệp đang phủ phục dưới chân chủ nhân.

"Phải... em là chó... con chó dâm đãng của anh... Ưm... đánh nữa đi... dùng cái thắt lưng đó... giết chết em đi!" Thanh gào lên trong tiếng khóc nghẹn, đôi tay bị trói quặt ra sau cố gắng vươn tới để chạm vào ống quần bò bẩn thỉu của Minh.

Minh nhếch mép, một cái nhìn đầy tởm lợm nhưng bàn tay lại siết chặt lấy thắt lưng, quất mạnh một phát chí mạng vào ngay bắp đùi trong nhạy cảm của Thanh.

"Mày sủa to lên! Con chó rẻ tiền này!" Minh gầm gừ, gã dùng tay túm ngược mớ tóc đẫm mồ hôi của Thanh, kéo lê cậu từ phòng tắm ra giữa phòng khách. "Mày muốn được chà đạp đúng không? Để tao xem mày chịu được đến đâu!"

Ra đến giữa phòng, Minh đạp mạnh vào lưng khiến Thanh ngã sấp xuống sàn gỗ. Gã đứng sừng sững như một ngọn núi, tháo chiếc đồng hồ rẻ tiền đặt sang một bên, rồi thô bạo dùng bàn chân đi giày bảo hộ di nát lên gò má của Thanh, ép mặt cậu lún xuống sàn.

"Liếm giày cho tao! Liếm sạch đống bùn đất này đi thì tao mới xem xét có nên ban phát cho mày thêm vài trận đòn nữa không," Minh sỉ nhục, giọng nói đầy sự hống hách của kẻ bề trên.

Thanh không ngần ngại, cậu run rẩy vươn lưỡi ra, liếm láp lấy lớp da giày thô cứng, hôi hám của Minh. Cơn đau từ những lằn roi trên lưng rỉ máu, sự nhục nhã khi bị coi khinh như rác rưởi, và nhịp rung điên cuồng của món đồ chơi bên trong tạo thành một hỗn hợp khoái cảm bệnh hoạn khiến Thanh hoàn toàn phát điên.

"Cầu xin anh... chủ nhân... đừng dừng lại..." Thanh thều thào, đôi mắt dại đi vì dục vọng tột cùng. "Dẫm nát em đi... nhục mạ em nhiều hơn nữa đi... Em chỉ là thứ đồ chơi... để anh giải tỏa thôi..."

Minh nhìn con mồi dưới chân mình đang run rẩy cầu xin sự hành hạ, ngọn lửa tàn bạo trong mắt gã bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết. Gã tháo phăng lớp áo thun đẫm mồ hôi, để lộ khuôn ngực vạm vỡ đầy sẹo, rồi lôi xộc Thanh đứng dậy, ép cậu quỳ rạp xuống.

"Được, nếu mày đã muốn làm súc vật, tao sẽ đối xử với mày đúng nghĩa là một con súc vật!"

Minh đứng sừng sững giữa phòng khách như một gã bạo chúa, đôi mắt đỏ ngầu nhìn xoáy vào sự thảm hại của Thanh. Gã thô bạo đưa tay xuống, bật tung cúc quần jean cũ kỹ rồi lột phăng nó xuống sàn.

Ngay lập tức, sự thô ráp và hung hãn của một gã đàn ông công trình hiện ra, gân guốc và đầy đe dọa. Con cặc Minh to cũng phải 20cm, nó đen, một mùi hôi đầy nam tính bốc ra từ nó.

"Mày thèm khát cái vẻ đàn ông của tao lắm đúng không? Đồ con đĩ!" Minh gầm lên, gã túm lấy mớ tóc của Thanh, lôi xệch cậu lại gần rồi ấn mạnh đầu cậu vào giữa hai đùi mình. "Mở cái miệng dâm đãng của mày ra! Phục vụ nó cho tử tế, nếu mày làm tao đau, tao sẽ đá gãy hàm mày!"

Thanh run rẩy, đôi mắt dại đi khi nhìn thấy thứ to lớn, thô bạo đang ở ngay trước mặt. Cậu không ngần ngại, há miệng đón nhận lấy sự thô bạo đó trong khi những giọt nước mắt nhục nhã vẫn lăn dài.

Minh không để Thanh yên. Trong khi cậu đang cố gắng phục vụ, gã liên tục giáng những cú tát nảy lửa vào hai bên má Thanh, khiến đầu cậu lắc lư điên cuồng.

"Mút mạnh vào! Thằng rẻ tiền này! Mày có biết mày trông tởm lợm thế nào không?" Minh sỉ nhục, giọng khàn đặc sự khinh bỉ. Gã thô bạo nắm tóc Thanh, đẩy điên cuồng vào sâu trong cổ họng cậu, mặc cho Thanh nấc nghẹn, mặt mũi đỏ gay vì thiếu oxy.

Gã dùng bàn tay còn lại bóp chặt lấy cổ Thanh, ép cậu phải chịu đựng sự xâm lấn thô bạo đó. "Mày chỉ là cái lỗ để tao giải tỏa thôi, nghe rõ chưa? Loại súc vật như mày không xứng đáng được tao coi là con người!"

Minh cười gằn, gã nhấc chân lên, đạp mạnh vào vai Thanh khiến cậu ngã ngửa ra sàn trong khi vẫn chưa kịp thở. Gã nhìn xuống bãi nước bọt và sự hỗn độn trên mặt Thanh, nhếch môi:

"Nhìn cái mặt mày kìa, nhục nhã chưa? Sủa lên cho tao nghe một tiếng nữa xem nào, con chó dâm đãng!"

Thanh vừa ho sặc sụa vừa cố bò lại chân Minh, liếm lấy những giọt mồ hôi trên đùi gã, thều thào: "Gâu... em là chó... em là con đĩ của chủ nhân... xin anh... hãy dùng em mạnh hơn nữa đi..."

Minh hít một hơi thật sâu, sự kích thích từ việc chà đạp một kẻ cao ngạo như Thanh khiến gã sướng phát điên. Gã xách cổ Thanh dậy, ném cậu lên bàn ăn, bắt đầu chuẩn bị cho một sự giày vò còn tàn khốc hơn.

Minh cười khẩy, rút chiếc điện thoại màn hình rạn vỡ ra, bật chế độ quay phim rồi ném lên kệ sách, góc quay hướng thẳng về phía chiếc bàn ăn nơi Thanh đang nằm chổng mông, run rẩy trong sự nhục nhã tột cùng.

"Mày thích được nổi tiếng đúng không? Để tao cho cả thế giới thấy bộ mặt thật của thằng công tử dâm đãng này," Minh gằn giọng, bàn tay thô ráp của gã nắm chặt lấy thắt lưng da, quất thêm một phát nổ đôm đốp vào cặp mông đã sưng đỏ của Thanh.

"Sủa to lên! Để cái máy quay này ghi lại hết tiếng rên rỉ như con đĩ của mày!"

Minh không đợi thêm một giây nào nữa. Gã thô bạo banh rộng hai chân Thanh ra, thô bạo thúc mạnh vào cơ thể cậu mà không cần bất kỳ sự chuẩn bị nào. Một sự xâm lấn đầy cục súc, đau đớn và xé toạc.

Thanh rú lên, tiếng hét vang vọng khắp căn hộ nhỏ. Đau đớn tột cùng nhưng sự nhục nhã khi bị quay phim, bị chà đạp bởi một gã thợ sửa ống nước cộc cằn lại khiến cậu đạt đến một cơn khoái lạc bệnh hoạn. Cậu bấu chặt lấy mặt bàn, móng tay cào nát lớp gỗ, miệng rên rỉ những từ ngữ dơ bẩn nhất.

"Ưm... đau... đau quá... Phải rồi... Địt chết em đi... Thúc mạnh vào cái lỗ dâm này đi chủ nhân... Aaaa!"

"Mày đúng là thứ súc vật rẻ tiền!" Minh vừa chửi rủa vừa thúc liên hồi, mỗi nhịp đẩy đều mang theo sức nặng của một gã đàn ông làm công trình, thô bạo và không chút nương tình. Gã nắm tóc Thanh, giật ngược đầu cậu ra sau để cậu phải nhìn thẳng vào ống kính điện thoại đang ghi lại cảnh tượng dâm ô này.

"Nhìn đi! Nhìn cái mặt mày lúc bị tao đụ này! Ngày mai, tao chỉ cần ấn nút là mày sẽ không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa. Mày sẽ mãi mãi là con chó của tao, nghe chưa?"

Minh điên cuồng trút giận và dục vọng vào thân xác Thanh. Tiếng thịt va chạm thịt nghe chát chúa, hòa lẫn với tiếng chửi thề tục tĩu của gã thợ và tiếng sủa, tiếng rên của Thanh. Sự tàn bạo lên đến đỉnh điểm khi Minh xoay người Thanh lại, ép cậu nhìn xuống đống tiền ướt đẫm mồ hôi ban nãy, rồi gầm lên trong cơn cực khoái, bắn thẳng sự khinh bỉ và quyền lực của mình vào sâu bên trong cậu.

Xong việc, Minh thô bạo rút ra, mặc kệ Thanh nằm co quắp, nấc nghẹn trên bàn. Gã thong dong cầm điện thoại lên, kiểm tra đoạn video vừa quay rồi nhổ một bãi nước bọt vào lưng Thanh.

"Phim hay đấy. Giờ thì nằm yên đó mà ngẫm nghĩ đi. Từ hôm nay, mỗi khi tao cần, mày phải mở cửa và quỳ sẵn ở đây. Rõ chưa, đồ con đĩ?"

Thanh nằm đó, thân thể rã rời, đầy vết bầm dập và sỉ nhục, nhưng đôi mắt cậu lại lấp lánh một sự thỏa mãn điên cuồng. Cậu đã hoàn toàn thuộc về kẻ săn mồi này.

Minh vứt chiếc điện thoại xuống bàn, đoạn video đồi trụy vừa quay xong vẫn còn hiển thị khung hình Thanh đang quằn quại trong nhục nhã. Gã thong thả bước đến chiếc ghế sofa bọc da đắt tiền của Thanh, ngồi phịch xuống, hai chân dang rộng đầy quyền lực như một vị vua đang ngự trị trên đống đổ nát mà gã vừa tạo ra. Mùi mồ hôi gắt, mùi thuốc lá rẻ tiền và mùi của sự thống trị tỏa ra từ cơ thể vạm vỡ của gã thợ sửa ống nước, lấn át hoàn toàn mùi tinh dầu thơm sang trọng trong căn hộ.

"Lại đây, con chó," Minh gằn giọng, tay gã chậm rãi tháo chiếc thắt lưng da vẫn còn dính chút máu từ lưng Thanh, đặt lên đùi như một vương trượng trừng phạt.

Thanh, lúc này thân hình chằng chịt những vết lằn đỏ rực, làn da trắng trẻo đầy vết bầm dập và dấu giày, run rẩy bò từ sàn nhà tắm ra ngoài. Cậu không đứng dậy, mà phủ phục hoàn toàn, hai đầu gối và bàn tay trườn đi trên sàn gỗ. Mỗi bước bò là một lần nỗi đau xác thịt nhắc nhở cậu về sự hiện diện của Minh. Cậu bò đến bên chân ghế sofa, nơi đôi giày bảo hộ bẩn thỉu của Minh đang ngự trị. Thanh không dám ngẩng đầu, cậu run rẩy nâng hai tay lên, đặt trên lòng bàn tay là chùm chìa khóa căn hộ gắn chiếc móc khóa sang trọng—thứ giờ đây tượng trưng cho sự dâng hiến quyền sở hữu hoàn toàn.

"Chủ... chủ nhân... Đây là chìa khóa nhà em," Thanh thều thào, giọng khàn đặc vì những tiếng rên rỉ và gào thét ban nãy. "Xin anh... hãy giữ lấy nó. Bất cứ khi nào anh muốn... bất cứ lúc nào anh thấy cần một chỗ để giải tỏa... hay muốn dạy dỗ con đĩ này... xin anh cứ tự nhiên vào nhà."

Minh cúi xuống, dùng những ngón tay thô kệch, đầy vết chai sạn nâng cằm Thanh lên, bắt cậu nhìn thẳng vào sự khinh bỉ trong mắt mình. Gã giật lấy chùm chìa khóa, tung lên không trung rồi bắt gọn lại, tiếng kim loại va vào nhau nghe lạnh lùng.

"Mày tự nguyện dâng cả cái mạng mày cho tao đấy à? Mày có biết từ giờ tao sẽ biến cái nhà này thành chuồng chó của mày không?" Minh nhếch môi, gã dùng chìa khóa cào nhẹ lên gò má đang sưng của Thanh. "Mỗi khi tao đến, mày không được phép mặc quần áo, phải quỳ sẵn ở cửa mà đón tao. Nếu tao thấy mày chậm trễ một giây, tao sẽ tung đoạn clip kia lên cho cả họ hàng, đồng nghiệp mày cùng xem."

Thanh run bắn lên, nhưng sâu trong đôi mắt dại đi vì dục vọng, cậu lại lộ rõ sự thỏa mãn đến điên dại. Cậu cúi xuống, áp mặt vào mu bàn chân đầy bùn đất của Minh, liếm lấy lớp da giày hôi hám như một lời thề nguyền phục tùng.

"Vâng... em sẽ chờ... em sẽ luôn quỳ sẵn... Xin anh hãy hành hạ em nhiều hơn nữa vào lần sau."

Minh nhổ một bãi nước bọt cuối cùng lên mái tóc đẫm mồ hôi của Thanh, rồi đứng dậy, xỏ lại đôi giày, hiên ngang bước ra khỏi cửa với chùm chìa khóa trong túi. Gã không thèm ngoái đầu lại, để mặc Thanh nằm đó, trần trụi và nhục nhã giữa căn phòng lộng lẫy, nhưng trái tim thì rộn ràng chờ đợi trận đòn tiếp theo.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com