Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

351 - 355

Chương 351

Tác giả: Thủy Thiên Thừa

Biên tập: Fiery

Chỉnh sửa: CHGS

Nguồn: m

Trùng Khánh là tất cả của hắn, Ngô Du đã cướp đi, chuyện này hắn vĩnh viễn không thể quên được.

.

.

.

Một đêm này, hai người hết sức ăn khớp. Ngô Du không nói những lời vô liêm sỉ khiến người ta xấu hổ giận dữ, Trần thiếu cũng không có quá nhiều chống đối, hai người họ giống như một đôi tình nhân xa cách đã lâu, nay được gặp mặt, trăm lời ngàn ý so ra cũng chẳng bằng cơ thể trần trụi, điên cuồng tay chân quấn quýt. Dục vọng của đàn ông thẳng thắn một cách đơn giản như vậy.

Chỉ có điều sau khi kích tình đã rút, đầu óc tỉnh táo, Trần thiếu mãi mà không dám bốn mắt chạm nhau với Ngô Du. Hắn vờ như nhắm mắt tu luyện, thật ra trong lòng đang loạn cào cào, căn bản không thể tập trung, tất cả đều là suy nghĩ về Ngô Du. Dù hắn có muốn hay không thì gã đàn ông này đúng là dấu ấn không thể xóa nhòa trên thân thể và tâm lý của hắn.

So với sự vờ như lạnh nhạt của Trần thiếu, Ngô Du không chút kiêng nể biểu hiện sự vui mừng của mình, cả ngày đều mang nét mặt ôn hoà, thỉnh thoảng lại còn huýt sáo, mất cả nửa ngày làm cho Trần thiếu một cái bánh bông lan trái cây, bón cho Trần thiếu ăn từng miếng một. Không khí thân mật ngọt ngào này dù cho là Ngô Du cố ý xây dựng ra, nhưng người ở trong nó cũng rất khó mà không chịu ảnh hưởng.

Xế chiều, Ngô Du và Trần thiếu cùng ngồi tu luyện với nhau, gió nhẹ vờn vào từ cửa sổ, khẽ vỗ lên mặt hai người. Cảm giác dù không lên tiếng nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng đối phương đang ở ngay bên cạnh mình vô cùng kỳ diệu khiến hai người cảm thấy giữa họ có một mối liên hệ nào đó, dẫu biết đó là cảm ứng của dị nhân với năng lượng song vẫn không thể kiềm chế suy nghĩ vẩn vơ của bản thân.

Ngày qua ngày, quan hệ giữa hai người vẫn chìm trong trạng thái cân bằng vi diệu này, khi thì có thể êm ấm ở chung, cũng có khi sẽ chọc nhau nổi giận, nhưng theo tin tức về tiến độ hành trình Thanh Hải bên phía Bắc Kinh không ngừng truyền về, họ đã chuyển phần lớn trọng tâm cuộc sống đến việc chuẩn bị cho cuộc chiến.

***

Mấy tháng sau, hành trình Thanh Hải rốt cuộc đã được triển khai, họ sẽ tập hợp với nhóm Thành Thiên Bích ở Côn Minh, cùng tiến quân đến vùng đất khởi nguồn năng lượng Cambri – nơi có đi mà không có về trong truyền thuyết.

Đợi một ngày ở Côn Minh, hai chiếc trực thăng vận tải đáp xuống từ trên trời. Từ khi tận thế tới nay, họ chưa từng được thấy phi cơ bay trên trời, tuy rằng trước kia tập đoàn quân 23 trong tay Trần Thanh Nham có rất nhiều trực thăng dự trữ, nhưng thiếu thốn xăng dầu và chuyên viên điều khiển máy bay đã khiến những chiếc phi cơ hoàn mỹ trước kia hao phí rất nhiều nhân lực vật lực, kết tinh tâm huyết của vô số những nhà khoa học nay đều trở thành những vật trang trí bằng kim loại. Xem ra tổng thực lực của Bắc Kinh cao hơn Trùng Khánh rất nhiều. Rốt cuộc thì Trần thiếu đã hiểu vì sao Ngô Du lại mạo hiểm đi Thanh Hải. Nếu hắn không đi, ngộ nhỡ sau này Bắc Kinh thu về hoàn chỉnh ngọc Con Rối thật thì đến lúc đó, nơi không cống hiến tẹo nào cho công cuộc này là Trùng Khánh tất nhiên sẽ không chiếm được ích lợi gì. Dù cho phía Bắc Kinh không cho họ cái gì nhưng dưới sự chênh lệch thực lực này, nhất định họ cũng phải ngoan ngoãn dâng ngọc Con Rối ra. Cho nên bây giờ, lập ra một chút công trạng là chuyện hết sức cần thiết.

Khi gặp lại nhóm người kia, họ lại mạnh hơn lần trước rất nhiều, hơn nữa cùng đồng hành lần này còn có hai dị nhân tiến hóa sức mạnh thiên nhiên khác và thuộc hạ của họ. Hai dị nhân này đều rất mạnh, mạnh ngang với Ngô Du, chỉ đứng cạnh họ thôi cũng có thể khiến người ta cảm thấy áp lực vô hình. Nhìn thấy đội hình này, ai không có người đồng hành đi cùng cảm thấy an toàn hơn nhiều, song cũng càng thêm sợ hãi với vùng đất không thể đoán trước điều gì ấy.

Trần thiếu nghe nói Tùng Hạ đã chế tạo ra một loại công cụ phòng thủ bằng năng lượng, có thể thông qua việc tiêu hao năng lượng bản thân đạt được hiệu quả phòng thủ với những sự tấn công bình thường như đao côn đạn lạc thì đều có thể chống đỡ, đến thời khắc mấu chốt tuyệt đối sẽ là vật cứu mạng, chỉ là nghe nói chế tạo cực kỳ khó khăn, Tùng Hạ chỉ làm cho bạn của cậu và dị nhân tiến hóa sức mạnh thiên nhiên mỗi người một miếng.

Biết tin, Ngô Du tìm đến Tùng Hạ, đưa một miếng ngọc Con Rối ra đổi lấy một công cụ phòng thủ bằng năng lượng thuộc tính năng lượng Thổ.

Lúc ấy Trần thiếu ở ngay bên cạnh, hắn giật mình bởi vì hắn chính là thuộc tính Thổ, mà công cụ phòng thủ bằng năng lượng này...

Quả nhiên, Ngô Du liếc nhìn Trần thiếu, không chút che giấu: "Là cho Trần thiếu."

Trần thiếu âm thầm siết chặt nắm đấm, tâm trạng phức tạp. Để có được miếng ngọc chôn ở Phàn Chi Hoa này, Ngô Du đã tổn thất bốn thuộc hạ lợi hại, bản thân cũng bị thương nhẹ, đó là chuyện sau này hắn mới biết. Thật ra Ngô Du đi Phàn Chi Hoa về từ lâu nhưng vẫn dưỡng thương không lộ diện, khi Trần thiếu gặp hắn thì vết thương đã lành. Miếng ngọc này, Ngô Du dự định dùng để đổi lấy thêm nhiều vật tư với Bắc Kinh, nhưng nay hắn lại dễ dàng đưa ra để đổi lấy một công cụ phòng thủ bằng năng lượng, vì hắn...

Hiển nhiên Tùng Hạ cũng rất kinh ngạc, hỏi ngược lại: "Hội trưởng Ngô có chắc chắn không?"

Ngô Du không chút do dự: "Chắc chắn."

Trần thiếu xoay người về phòng.

...

Một lát sau, Ngô Du vào theo, dựa vào cửa, cười nhạt: "Anh lại sao vậy, không vui à? Công cụ phòng thủ bằng năng lượng là thứ tốt, chẳng lẽ anh không muốn?"

Trần thiếu nói: "Tao không khiến mày làm vậy."

Ngô Du đi tới ngồi xuống cạnh hắn: "Nhưng tôi nhất định phải làm vậy, chỉ cần có thể khiến anh an toàn hơn, cái gì cũng đáng."

Trần thiếu trầm giọng nói: "Mày từng nói ngọc Con Rối là lợi thế dùng để trao đổi vật tư. Cho dù bây giờ Trùng Khánh bị mày khống chế nhưng dù sao nó cũng là quê hương của tao, có vô số đồng bào của tao, tao thà đổi công cụ phòng thủ bằng năng lượng gì đó lấy nhiều thứ để duy trì công cuộc tái kiến thiết của chúng ta còn hơn."

Ngô Du ôm thắt lưng hắn, cười nhẹ: "Anh nói cứ như coi tôi là người một nhà ấy."

Trần thiếu cả giận: "Mẹ nó tao đang nói chuyện nghiêm chỉnh với mày!"

Ngô Du cười cười, đã tính trước: "Yên tâm, cái gì tôi cần có, tôi sẽ không khách khí, nhưng đồng thời với tôi mà nói, sự an toàn của anh quan trọng hơn. Tôi muốn anh cũng phải sống sót để trở về Trùng Khánh với tôi. Nếu lần này có thể trở về, tôi sẽ cho anh một lần nữa tham gia vào việc quản lý và quy hoạch Trùng Khánh."

Trần thiếu nhìn hắn: "Thật?"

Ngô Du hôn vào má hắn, dùng giọng nói dịu dàng khiến người ta rét run: "Bảo bối, chỉ cần anh toàn tâm toàn ý ở lại bên cạnh tôi, đâu chỉ chuyện này, cái gì tôi cũng sẽ cho anh." Khi nói chuyện, nụ hôn của hắn rơi xuống cổ, xuống xương quai xanh Trần thiếu, nụ hôn kia dịu dàng thâm tình giống như đang trêu đùa con mèo nhỏ mà mình nuôi vậy, không mang theo chút tình sắc gì, chỉ thuần túy để biểu hiện thân mật.

Trần thiếu mơ hồ cảm thấy trong giọng điệu của Ngô Du lộ ra một sự uy hiếp, nhưng hắn đã quen với tính cách thâm trầm này nên cũng không coi là gì, chỉ có điều vừa nghĩ đến Ngô Du lấy thứ quan trọng như vậy ra chỉ vì cho hắn thêm một "tấm chụp an toàn", trong lòng hắn đã có chút xúc động khác thường. Nếu gạt mọi thứ qua một bên, Ngô Du đối với hắn quả thật... rất tốt. Nhưng hắn không thể gạt chúng đi được. Trùng Khánh là tất cả của hắn, Ngô Du đã cướp nó đi, chuyện này hắn vĩnh viễn không thể quên được.

***

Sau khi mọi thứ đều được chuẩn bị thỏa đáng, họ xuất phát đến Thanh Hải.

Do đội ngũ có nhân số hơn một trăm người nên thanh thế rất lớn, dọc đường đi không có động thực vật biến dị nào dám tới trêu chọc, hành trình hết sức thuận lợi, vài ngày sau đã tiến vào Thanh Hải.

Lúc mới vào, đoàn người vẫn chưa cảm thấy có gì khác lạ, cho đến tận lúc bước vào cánh rừng mù sương, rơi vào bẫy của nhện khổng lồ biến dị, họ mới chính thức hiểu được sự đáng sợ của Thanh Hải.

Họ bị nhốt trong chiếc lồng sắt khổng lồ dệt từ mạng nhện một ngày, nếu không phải nhiều người, chỉ sợ căn bản là họ không thể thoát khỏi nhà giam kín mít không một kẽ hở đó.

Vất vả lắm mới phá được nhà giam mạng nhện, khi ra đến bên ngoài thì lại có rất nhiều mạng nhện rơi xuống từ trên trời, căn bản không có chỗ nào trốn được. Tơ nhện cực dính, nếu dính vào thì gần như không thể thoát được, nhất định phải dùng lửa đốt hoặc đóng băng đến tự vỡ. Lúc ấy Trần thiếu vẫn là hình thái chó Caucasian, thể tích quá lớn, lập tức bị vướng tơ nhện. Ngay khi hắn tưởng rằng toàn bộ cơ thể mình sẽ bị tơ nhện dính chặt, Ngô Du ra sức tạo nên một bức tường băng bao lấy đa phần cơ thể hắn.

Lúc trước, để phá vỡ nhà giam mạng nhện mà Ngô Du đã tiêu hao rất nhiều thể lực, lúc này lại phải duy trì tường băng lớn như vậy, rõ ràng phải cố hết sức, hắn nghiến răng nói: "Anh mau khôi phục hình người, không thì diện tích bị dính quá lớn."

Trần thiếu vội vàng trở về hình người, tơ nhện dính chặt cánh tay, cổ và lưng hắn, khiến hơn nửa cơ thể hắn không thể động đậy. Ngô Du đông lạnh đến vỡ nát số tơ nhện trên đầu họ, sau đó cúi người, xoa lưng Trần thiếu trấn an: "Đừng sợ, tôi lập tức cứu anh ra."

Lúc này Trần thiếu đã lạnh đến toàn thân phát run, có chút nhếch nhác nhìn Ngô Du. Để tránh thương tổn hắn mà Ngô Du thật cẩn thận đông lạnh tơ nhện bám dính trên người Trần thiếu từng chút một thành bột phấn, sau đó cởi áo khoác của mình khoác lên cho hắn, ôm hắn nhảy ra ngoài mạng nhện.

...

Ngô Du thả Trần thiếu xuống đất, nhân lúc hỗn loạn, hôn vội xuống trán hắn một cái: "Hơi lạnh một chút, anh cố chịu đựng, tôi đi cứu những người khác."

Trần thiếu nắm cánh tay hắn.

Ngô Du ngẩn ra: "Sao thế?"

Trần thiếu nhìn tay mình, cũng giật mình, hành vi vừa rồi của hắn hoàn toàn là theo bản năng, căn bản không biết vì sao mình lại giơ tay. Bây giờ hắn nên giải thích thế nào?

Ngô Du cười: "Không phải anh sợ tôi lạnh chứ, tôi là băng mà, không thấy lạnh đâu."

Trần thiếu buông tay, ra vẻ bình tĩnh nói: "Mau kiếm bộ quần áo về đây cho tao."

Ngô Du xoa mặt hắn, khẽ nói: "Làm sao bây giờ, tôi thích dáng vẻ vờ cứng rắn này của anh, nhìn thấy là chỉ muốn làm thật mạnh."

Hàng mày của Trần thiếu cau chặt lại.

Lúc này Ngô Du đã đứng lên, quay lại cứu người.

Trần thiếu nhìn cái bóng cao lớn của Ngô Du, đột nhiên cảm thấy một sự yên tâm đến lạ. Từ khi bước vào cánh rừng mù sương này, không có lối về, không có tầm nhìn, không thể bước tiếp, đường lui đã mất, lần đầu tiên mọi người cảm nhận được sự đáng sợ của Thanh Hải, hoặc ít hoặc nhiều đều có chút hoảng hốt, chẳng qua do lần này đến đây đều là dị nhân lợi hại nên không ai biểu hiện nó ra. Lúc này, phần lớn mọi người sẽ ỷ lại vào thủ lĩnh của mình về mặt tâm lý. Đối với Trần thiếu và dị nhân khác của hội Băng Sương mà nói, Ngô Du là kẻ mạnh mà họ có thể dựa vào nhất. Trần thiếu biết chỉ khi có Ngô Du, hắn mới có thể giữ mạng trong tương lai hiểm nguy vô vàn. Đây cũng là lần đầu tiên từ khi họ quen nhau đến nay, theo bản năng, Trần thiếu vô thức coi Ngô Du trở thành một vệ sĩ tuyệt đối sẽ không vứt bỏ hắn, dù cho chính hắn tuyệt đối sẽ không thừa nhận.

...

Thủy Thiên Thừa: Cuối cùng cũng viết đến Thanh Hải rồi~

Chương 352

Tác giả: Thủy Thiên Thừa

Biên tập: Fiery

Chỉnh sửa: CHGS

Nguồn: m

Ngô Du bước về phía trước, vừa đi vừa nói: "Phong cảnh này, tôi muốn chia sẻ với anh đầu tiên. Niềm vui đột phá cấp ba, trở nên mạnh hơn, tôi cũng muốn chia sẻ với anh đầu tiên."

.

.

.

Sau khi vất vả thoát khỏi khốn cảnh nhện khổng lồ biến dị, đoàn người chạy không ngừng nghỉ đến mấy km, trong lúc này Trần thiếu vẫn bị Ngô Du ôm vào trong ngực. Ngô Du không có thời gian tìm quần áo cho Trần thiếu nên đã bọc hắn trong quần áo của mình.

Cuối cùng, đoàn người xử lý tổn thất tại một mảnh đất trống. Trên người rất nhiều người đều bám một đoạn tơ nhện, để không làm rách quần áo chống lạnh nên họ không thể dùng lửa đốt hay đóng băng, chỉ có thể tạm để như vậy, trông hết sức buồn cười.

Ngô Du tìm cho Trần thiếu một bộ quần áo: "Anh tạm thời duy trì hình thái con người đi, tơ nhện này dính trên lưng anh, nếu biến dị, không biết có làm rách da hay không."

Sau khi Trần thiếu thay quần áo, Ngô Du lại lấy một lò sưởi bằng năng lượng mua từ Bắc Kinh đặt vào lòng hắn. Trần thiếu run cầm cập ôm lấy nó, tay chân cóng buốt rốt cuộc đã dần dần có chút tri giác.

Ngô Du ngồi xuống cạnh hắn, ôm hắn vào lòng, hai người ngồi sau đầu con chó Golden, phần lớn mọi người không nhìn thấy họ, hội Băng Sương đều biết xưa nay hai người ngủ chung một phòng, nhìn thấy nhưng không thể trách.

Sắc mặt tái nhợt của Trần thiếu chậm rãi có chút huyết sắc.

Ngô Du xoa xoa tay hắn, dịu dàng hỏi: "Có khá hơn chút nào không?"

Trần thiếu gật đầu.

Ngô Du ấn đầu hắn, dùng sức hôn một cái: "Muốn đông đá đám nhện kia thành bột phấn quá."

Trần thiếu run giọng: "Không phải mày đã làm vậy sao."

"Chưa đủ, khiến anh chịu lạnh thế này, con nào cũng đáng chết."

Trần thiếu hừ nhẹ một tiếng: "Vô vị."

"Thấy ấm hơn chưa? Nếu chưa thì tôi ôm anh thêm."

"Đủ rồi." Trần thiếu đẩy hắn ra, sợ người khác nhìn thấy.

Ngô Du cười: "Tôi mặc kệ người khác thấy thế nào... Đúng rồi, anh biết không, Tùng Hạ biết quan hệ của chúng ta rồi?"

Trần thiếu trừng mắt: "Cái gì? Sao biết?"

"Ánh mắt né tránh lúc cậu ta nhìn chúng ta, tuy tôi không biết sao mà biết được, nhưng nhất định là biết." Ngô Du cười khẽ: "Nói không chừng rất nhiều người đã biết, có điều anh không muốn thừa nhận mà thôi."

Trần thiếu bực bội: "Mày đừng tuyên truyền khắp nơi là đủ rồi."

Ngô Du mỉm cười: "Chờ chúng ta trở về từ Thanh Hải..."

Câu nói tiếp theo hắn chưa nói ra nhưng đại khái Trần thiếu cũng có thể đoán được. Có lẽ khi họ quay về từ Thanh Hải, Ngô Du sẽ thật sự làm giống ngày đó đã nói trước mặt cha mẹ hắn, tổ chức một hôn lễ chấn động khắp cả Trùng Khánh. Đến lúc đó, nhất định hắn sẽ mất hết mặt mũi, không... có lẽ căn bản không cần chờ đến lúc đó, từ ngày hắn trở thành bại tướng dưới tay Ngô Du, hắn đã mất hết mặt mũi rồi. Ngô Du nói đúng, thật ra rất nhiều người đều biết quan hệ của họ nhưng làm bộ không thấy mà thôi.

***

Đoàn người chuẩn bị xuất phát, vài ngày sau thì tới Tây Ninh.

Mọi thứ ở Thanh Hải đều khiến họ khiếp hồn khiếp vía, ở Tây Ninh thậm chí đã dựng một bức tường cách ly đặt tên là thành Quang Minh, tất cả dân thường sinh sống bên trong bức tường đó, mà thành Quang Minh do một dị nhân tiến hóa sức mạnh thiên nhiên có thể đã tiến hóa hơn cả cấp bốn nắm quyền.

Sau khi tiếp xúc với dị nhân tiến hóa sức mạnh thiên nhiên ấy, một lượng lớn thông tin của Thanh Hải ập vào họ, mọi thứ ở đây đều làm người ta khiếp sợ, đồng thời cũng khiến nhiệm vụ của họ gặp phải rất nhiều nguy hiểm.

Thanh Hải này ngoại trừ có hai dị nhân tiến hóa sức mạnh thiên nhiên cấp bốn thì còn có một dị nhân tiến hóa não bộ có trình độ tiến hóa cực kỳ cao, mà các dị nhân cấp ba cũng không ít. Đa số họ đều dừng ở cấp một, cấp hai, cách biệt hiện rõ. Tuy tạm thời thì họ không phải kẻ địch với các dị nhân của Thanh Hải, thậm chí còn có lợi ích chung: Tìm đủ ngọc Con Rối, phá vỡ kết giới năng lượng, rời khỏi Thanh Hải... nhưng sự chênh lệch thực lực hiển nhiên khiến người ta hết sức chán nản. Trước khi thực thi kế hoạch tiếp theo, họ dành phần lớn thời gian vào tu luyện.

...

Hồi ở Trùng Khánh, Ngô Du còn có đủ mọi thời gian nhàn rỗi, còn nấu cơm, thậm chí tán tỉnh trò chuyện với Trần thiếu cũng có thể hao phí cả một buổi chiều, nhưng bây giờ hiển nhiên hắn cũng có cảm giác nguy hiểm, ngoại trừ ăn uống, gần như tất cả thời gian đều đặt vào tu luyện.

Có một ngày Trần thiếu cũng không nhịn được, hỏi: "Mày muốn đột phá cấp ba trước khi đi hồ Thanh Hải?"

Ngô Du mở mắt: "Không phải muốn mà là nhất định. Đột phá cấp ba nghĩa là nguyên tố hóa hoàn toàn, như vậy chỉ cần năng lượng của tôi không bị hao hết thì không ai có thể giết được tôi."

Trần thiếu nhìn hắn, lạnh nhạt: "Giờ cũng đâu có ai giết được mày."

Ngô Du cười: "Anh có thể nghĩ vậy, tôi thật là vui mừng."

Trần thiếu nheo mắt: "Có ý gì?"

Ngô Du xán đến, nhẹ giọng nói: "Ý là... đừng thử."

Trong lòng Trần thiếu cả kinh nhưng mặt ngoài vẫn không tỏ vẻ gì.

Ngô Du dịu dàng xoa tóc hắn: "Thật ra rất nhiều chuyện trong lòng anh đang nghĩ, tôi đều biết cả. Lạ lắm phải không, rõ ràng chúng ta không quen nhau được bao lâu nhưng tôi lại vô cùng hiểu anh. Có thể là do từ phương diện nào đó mà nói thì chúng ta rất giống nhau chăng?"

"Mày hiểu tao?" Trần thiếu hừ lạnh một tiếng.

Ngô Du khẽ nói: "Phải, tôi hiểu anh." Chính vì hiểu Trần thiếu nên hắn mới cảm thấy chỉ e vĩnh viễn hắn cũng không thể có được sự thật lòng của Trần thiếu, nhưng hắn lại không tìm được cách thức chung sống nào khác. Hai người đều ở trong ngõ cụt, không thể nhúc nhích. Điều duy nhất hắn có thể làm chính là không ngừng mạnh lên, chỉ có như vậy, Trần thiếu mới có thể hoàn toàn thuộc về hắn. Nếu không thể khiến Trần thiếu tự nguyện ở bên, như vậy phải có đủ sức mạnh cưỡng chế Trần thiếu ở lại, đây mới chính là Ngô Du hắn.

***

Trong lúc chuẩn bị chiến tranh, có hai dị nhân tiến hóa sức mạnh thiên nhiên lục tục đột phá cấp ba, cuối cùng, Ngô Du cũng như ý nguyện mà đạt tới điểm giới hạn.

Lúc Ngô Du thăng cấp, Trần thiếu không nhịn được mà nhớ tới cảnh tượng lúc Ngô Du đột phá cấp hai, nhớ tới tâm trạng lúc hắn nghĩ rằng Ngô Du đã xảy ra chuyện. Cho đến lúc này hắn vẫn không thể hình dung đó là tâm trạng gì, như thể có hả hê, có nhẹ nhõm, nhưng cũng có một nỗi lo sợ khủng khiếp, như thể hắn hoàn toàn không thể tin được người đàn ông mạnh mẽ như Ngô Du lại có thể biến mất khỏi thế giới này vậy, giống như... có một thứ, dù rằng có lẽ đó không phải thứ hắn thích hay hắn cần, nhưng nó đã chiếm cứ quá nhiều thời gian và địa vị trong sinh mệnh của hắn, cắm rễ quá sâu, dần dần trở thành một phần của cuộc sống; một khi nó biến mất, giống như bản thân cũng không hoàn chỉnh. Cảm giác sợ hãi và mất mát khủng khiếp này ấy thế mà bao trùm lên cả suy nghĩ hy vọng Ngô Du sẽ thất bại của hắn. Xưa nay hắn đều không thể đối mặt với bản thân như vậy, dưới mâu thuẫn cảm xúc ấy, từng ngày từng ngày Trần thiếu đều tự nghi ngờ mình.

Lúc này đột phá cấp ba, Trần thiếu lại chìm trong trạng thái mê man sợ hãi, suốt đêm không ngủ, cứ vểnh tai nghe ngóng động tĩnh phòng bên. Sáng ngày hôm sau, mọi người đột nhiên cảm giác được một nguồn năng lượng siêu cường phun trào, nguồn năng lượng này khiến người ta sởn cả tóc gáy, đồng thời, căn biệt thự họ đang sống đột nhiên bị băng giá bao trùm, từ sàn lên đến trần nhà, tất cả đều đóng băng trắng xóa. Nhiệt độ căn nhà đột nhiên giảm mạnh, đế giày của vài người còn bị đóng băng.

Chỉ nghe có người kêu lên: "Tùng Hạ, khống chế hắn ta lại!"

Tùng Hạ đáp: "Cái này sao mà khống chế được."

Lúc này Trần thiếu cũng phải đứng ngồi không yên, nhảy xuống giường chạy ra ngoài cửa, nhưng cửa phòng cũng bị đóng băng. Hắn dùng sức mạnh kéo cửa ra, chạy tới trước phòng Ngô Du.

Tiểu Huy đang nôn nóng vạn phần đi qua đi lại, vừa thấy hắn đến đã mang vẻ mặt thảm thiết: "Trần thiếu, lão đại có thể gặp chuyện không may không?"

Trần thiếu lườm gã một cái, hai tay đút túi, ra vẻ bình tĩnh nói: "Liên quan gì đến tao?"

Tiểu Huy ngẩn người, bĩu môi.

Trần thiếu đốt một điếu thuốc, ngón tay lại hơi run lên. Bây giờ hắn không hy vọng Ngô Du sẽ gặp chuyện không may, không ai ở đây mong chuyện đó hết. Nếu Ngô Du chết, họ sẽ mất một sức chiến đấu mạnh, hội Băng Sương không còn Ngô Du che chở, trong thời khắc lâm nguy, những người khác đâu thể nghĩ đến họ, vậy chẳng khác gì tuyên án tử hình họ cả. Trần thiếu tìm được một câu giải thích hợp lý cho sự lo lắng của mình, cảm giác suy nghĩ trong lòng mạch lạc hẳn ra.

Một lát sau, nguồn năng lượng kia thu lại, băng đá lan ra khắp nhà cũng nhanh chóng tan ra, cánh cửa mở tung. Lúc này Ngô Du tự mình đi ra, toàn thân trần trụi, tuy bước đi tập tễnh nhưng khóe miệng lại treo nụ cười cuồng ngạo.

"Lão đại!" Tiểu Huy tiến lên đỡ hắn: "Lão đại không sao chứ, em dìu anh về phòng nghỉ nhé."

Ngô Du đẩy gã ra, lập tức đi tới chỗ Trần thiếu.

Trần thiếu ngẩn người, ngay cả tàn thuốc rớt xuống quần áo cũng không nhận ra, cứ như vậy nhìn Ngô Du, nhìn ánh mắt sâu không lường được của Ngô Du đang dõi theo hắn, giống như muốn hút cả hắn vào trong đôi mắt ấy vậy. Ngô Du từng bước đi tới phía hắn, sau đó kéo tay hắn, không một lời phân trần đã kéo hắn ra ngoài.

Lúc Trần thiếu kịp phản ứng lại thì đã bị kéo ra ngoài, kêu lên: "Ngô Du, mày làm gì!"

Vừa dứt lời, cơ thể Ngô Du cấp tốc bành trướng, xương cốt, lông tóc, da thịt... tất cả đều biến thành băng đá trong suốt. Chỉ mất vài giây, hắn đã biến từ con người thành một người khổng lồ bằng băng cao bảy, tám mét. Gương mặt băng đá của người khổng lồ có thể rõ ràng nhìn ra ngũ quan của Ngô Du, cảnh tượng kì dị này khiến tất cả sợ đến ngây người.

Trần thiếu ngẩng đầu, há to, điếu thuốc trên miệng rớt cả xuống đất.

Đây chính là... đây chính là hoàn toàn nguyên tố hóa... mạnh quá, nguồn năng lượng này thật là quá mạnh!

Người khổng lồ bằng băng vươn bàn tay lớn nắm chặt Trần thiếu, Trần thiếu kêu khẽ một tiếng rồi bị Ngô Du đưa lên đến trời, đặt xuống vai hắn.

Trần thiếu chưa hết hoảng hốt: "Ngô Du, mày..."

Ngô Du quay đầu người băng khổng lồ, nhếch miệng cười với hắn, khẽ hỏi: "Có thú vị không?"

"Mày làm gì thế?"

"Anh xem." Ngô Du chỉ đến phương xa.

Trần thiếu nhìn về phía trước, ngồi trên vai người băng khổng lồ, tầm nhìn hết sức rộng lớn, cả Tây Ninh đều bị một lớp tuyết dày bao trùm, thứ lọt vào tầm mắt là một mảnh trắng xoá, phong cảnh vương quốc tuyết hùng vĩ biết nhường nào.

Ngô Du bước về phía trước, vừa đi vừa nói: "Phong cảnh này, tôi muốn chia sẻ với anh đầu tiên. Niềm vui đột phá cấp ba, trở nên mạnh hơn, tôi cũng muốn chia sẻ với anh đầu tiên."

Trần thiếu như nghẹn trong họng, nhất thời nói không thành lời.

Ngô Du cười: "Thật kỳ lạ, lần nào thăng cấp cũng rất nguy hiểm, tôi vẫn nghi rằng mình sẽ chết, nhưng mỗi lần nghĩ đến anh, tôi sẽ có động lực chống lại năng lượng gần như không thể khống chế ấy, tôi nghĩ rằng... tôi vẫn chưa làm anh đủ đâu, sao có thể chết được cơ chứ."

Trần thiếu nghiến răng nói: "Biến mẹ mày đi." Ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng hắn lại truyền đến rung động khác thường.

Ngô Du cười ha ha: "Trần thiếu, tôi sẽ ngày càng mạnh hơn, anh ít nhiều cũng thông minh, trở thành người của tôi đi, ý tôi là, thật lòng."

Trần thiếu trầm mặc.

...

Thủy Thiên Thừa: Hai người này khó viết quá QAQ~ thật lòng!

Chương 353

Tác giả: Thủy Thiên Thừa

Biên tập: Fiery

Chỉnh sửa: CHGS

Nguồn: m

Trần thiếu đứng bên giường nhìn hắn một lát, nhớ tới cảnh tượng Ngô Du đạp băng mà đi trên hồ, phong thái như một vị thần băng giá, trong lòng hơi hơi rung động.

.

.

.

Ngô Du hoàn toàn nguyên tố hóa khiến Trần thiếu nhận ra khoảng cách giữa họ càng ngày càng lớn, dù hắn có tốn thêm bao nhiêu thời gian tu luyện đi chăng nữa, chênh lệch giữa dị nhân tiến hóa sức mạnh thiên nhiên và các dị nhân khác quả thật giống như hồng câu không thể vượt qua giữa các giống loài khác nhau. Thời gian trôi qua, Ngô Du sẽ càng ngày càng không thể với tới, hai dị nhân tiến hóa sức mạnh thiên nhiên cấp bốn ở Thanh Hải chính là ví dụ tốt nhất. Một khi có ngày Ngô Du mạnh đến như vậy, dù tất cả sức mạnh có lật nghiêng được Trùng Khánh đi chăng nữa thì cũng chẳng là gì với hắn hết.

Trần thiếu cảm thấy khủng hoảng nặng nề, hắn đã từng đánh một trận với Ngô Du, không ngờ nay lại trở nên nhu nhược đến thế.

Ngày đó, sau khi thăng cấp, Ngô Du lại biến thành người băng khổng lồ đưa Trần thiếu đi ngắm phong cảnh dẫn đến gần như hao hết năng lượng, phải nằm mấy ngày trên giường. Tuy cơ thể suy nhược nhưng mắt miệng thì vẫn dùng được, quấn rít Trần thiếu trông chừng bên giường, bón cơm cho hắn, dìu hắn đi rửa mặt, đi WC, nghĩ mọi cách khiến Trần thiếu chăm lo cuộc sống cho hắn. Lúc đầu Trần thiếu còn không bằng lòng, nhưng sau cũng thành quen, dù sao cũng không từ chối được, chi bằng thả lỏng tâm thái, miễn cho bản thân bực bội.

Lúc này, Ngô Du đang nằm trên đùi Trần thiếu, há miệng ăn thịt khô Trần thiếu đưa qua, vừa ăn vừa không quên bỡn cợt Trần thiếu: "Bảo bối, cái gì anh bón cũng cực ngon."

Trần thiếu nhét thịt khô vào miệng hắn: "Ăn của mày đi, nói nhảm ít thôi."

Ngô Du nắm một tay hắn, cười tủm tỉm: "Như vậy có thể tăng thêm tình cảm của anh với tôi không?"

"Gì?"

"Nghe nói phải trả giá mới có thể sinh ra tình cảm." Ngô Du hôn vào ngón tay hắn: "Tôi đang dạy anh làm sao để đối tốt với tôi."

Trần thiếu cười nhạt: "Nhàm chán."

"Anh không nhận ra chút nào sao, hình thức chung sống lúc này của chúng ta rất giống một đôi vợ chồng già."

Trần thiếu ngẩn ra, vậy mà lại bắt đầu nghĩ đến câu nói của Ngô Du thật. Hình thức chung sống của họ giống... vợ chồng? Hắn cẩn thận ngẫm nghĩ, ăn chung ngủ chung, cùng đi cùng về, ngày trước ở Trùng Khánh còn bị một chút quyền lực ngăn cách, nhưng đến Thanh Hải rồi, họ chính là hai kẻ ngồi chung một thuyền, lợi ích hoàn toàn giống nhau, xem ra đúng là khá giống... Hắn không dám nghĩ nữa, lạnh lùng nói: "Rốt cuộc mày có ăn nữa hay không, không ăn tao đi cất."

Ngô Du cười một tiếng: "Ngay cả câu này cũng giống."

Trần thiếu giận, đẩy đầu hắn ra muốn đứng dậy.

Ngô Du xoay người ôm lấy hông hắn, ngẩng đầu lên nhìn, vô lại gọi: "Vợ ơi, anh còn muốn ăn nữa."

Trần thiếu thẹn quá hóa giận: "Mẹ nó mày đừng có gọi bậy!"

Trong mắt Ngô Du chợt lóe ánh sáng trêu chọc, hắn cười phá lên.

Trần thiếu biết Ngô Du đang trêu mình. Căn bản gã đàn ông này coi nó là thú vui, hay muốn chọc hắn nổi khùng hoặc là bỡn cợt hắn, sau đó ung dung thưởng thức dáng vẻ mặt nhăn mày nhó của hắn. Trần thiếu hiểu rõ Ngô Du có tính cách xấu xa như thế song lại không thể kiềm chế nổi tính tình của mình.

Ngô Du ôm thắt lưng hắn, kiểu gì cũng không cho hắn đi, Trần thiếu đấu tranh vài lần vô dụng đành phải ngồi lại xuống giường. Ngô Du vươn tay, ngón tay dần dần trở nên trong suốt, cuối cùng hoàn toàn biến thành băng. Hắn dùng ngón tay cà nhẹ vào mặt Trần thiếu: "Có thú vị không?"

Trần thiếu quay mặt đi: "Lạnh."

Ngô Du lại biến tay mình thành đủ các hình dáng, hình cầu, hình thanh đao, thậm chí là hình khẩu súng. Hắn như một đứa trẻ vui vẻ chơi một mình, cười nói: "Tôi đang chọc anh cười mà, ít nhiều cho tôi chút mặt mũi mà cười một cái đi."

Trần thiếu trợn mắt nhìn hắn: "Có gì buồn cười."

"Anh thích gì? Tôi biến ra cho anh."

"Chả thích gì."

Ngô Du biến tay thành một hình trụ mảnh, chọc vào miệng Trần thiếu: "Đây, thuốc lá anh thích nhất."

Trần thiếu phì ra, trừng mắt nhìn hắn: "Lạnh chết, mày giỡn đủ chưa."

Ngô Du cười cười, với một quyển tạp chí từ tủ đầu giường, lật vài tờ, đưa cho Trần thiếu: "Hôm đó tôi thấy cái này."

Trần thiếu cúi đầu xem, là một khách sạn đặc biệt ở châu Âu, từ kết cấu nhà cửa đến đồ đạc trong nhà như bàn ghế giường tủ tất cả đều tạo nên từ băng, trông vừa lãng mạn lại vừa độc đáo, có một phong cách riêng.

Ngô Du cười hỏi: "Anh có thích không? Tôi muốn xây một căn nhà như vậy ở Trùng Khánh." Hắn hạ giọng, cười tà: "Sau đó làm tình với anh bên trong."

Trần thiếu khép tạp chí lại, hai má hơi nong nóng, cười lạnh: "Mày muốn tao chết cóng?"

"Tôi sẽ lắp máy sưởi bên trong."

"Dùng băng xây nhà, sau đó lắp máy sưởi bên trong, mày đúng là ăn no rửng mỡ." Trần thiếu không chút khách khí nói.

Ngô Du cười: "Tôi đang cố gắng suy nghĩ xem làm thế nào mới có thể cùng anh trải qua cuộc sống muôn màu muôn vẻ, dù là ăn no rửng mỡ thì cũng đáng được khen ngợi chứ."

"Sống mà về được đã rồi hẵng nói."

Ngô Du giật mình, nụ cười đọng lại trên mặt.

Những lời này rốt cuộc đã có tác dụng, Trần thiếu nói: "Mày nằm vài ngày, cũng nên dậy rồi."

Ngô Du ôm thắt lưng hắn, dúi đầu vào bụng hắn, lắc lắc đầu.

Trần thiếu dở khóc dở cười.

***

Ngày xuất chinh đi hồ Thanh Hải nhanh chóng đi đến phút cuối, dị nhân não bộ dự đoán đáy hồ có sinh vật cực kỳ khổng lồ, mà một trong những miếng ngọc Con Rối phân tán ở Thanh Hải nằm trên người nó.

Đây là lần đầu tiên họ chống lại sinh vật thủy sinh, sức chiến đấu trên đất liền của họ không có mấy tác dụng nên sức mạnh có thể phát huy rất hữu hạn, ai cũng hết sức thấp thỏm.

Khi quái vật dưới đáy hồ hoàn toàn bị họ đánh thức khỏi giấc ngủ đông, nguồn năng lượng lập tức bành trướng đến mấy chục lần ép cho tất cả mọi người ở đây gần như ngạt thở, một con rắn biển to như quái thú tiền sử chui ra khỏi hồ Thanh Hải, chấn động lòng người.

Trận chiến ấy không chỉ khiến mọi người nếm thử sự đáng sợ của sinh vật dưới nước, đồng thời cũng thật sự trải nghiệm sức mạnh đáng sợ của những dị nhân tiến hóa sức mạnh thiên nhiên đã đột phá cấp ba, hoàn toàn nguyên tố hóa. Trận này tuy vạn phần nguy hiểm, nhưng cuối cùng dưới sự liên thủ của mọi người, họ vẫn trộm được miếng ngọc từ trong miệng con rắn biển khổng lồ, con rắn cũng bị đánh lui, chìm về đáy hồ.

Trong nhiệm vụ lần này, tuy số người tổn thất không tính là quá nhiều nhưng lại gieo trong lòng mỗi người hạt giống sợ hãi cực kỳ khắc sâu. Chỉ trong một cái hồ chật hẹp đã có một con rắn biển khổng lồ như vậy, vậy tại Cấm khu – nơi nghe nói có miếng ngọc lớn nhất – rốt cuộc sẽ có bao nhiêu động thực vật biến dị đáng sợ đẳng cấp cao?

Họ đã hoàn toàn bị nhốt ở Thanh Hải, nếu không phá được kết giới năng lượng ngọc Con Rối tạo ra, họ sẽ vĩnh viễn không thể rời khỏi đây, mà muốn lấy được ngọc Con Rối, họ nhất định phải đi đến nơi nguy hiểm nhất, không thể chùn bước. Thắng lợi đầu tiên không tạo cho mọi người quá nhiều niềm tin mà còn khiến họ phải gánh trọng trách còn nặng nề hơn.

***

Sau khi quay về từ Tây Ninh, Ngô Du nằm vật xuống giường, trông khá mệt mỏi.

Trần thiếu đứng bên giường nhìn hắn một lát, nhớ tới cảnh tượng Ngô Du đạp băng mà đi trên hồ, phong thái như một vị thần băng giá, trong lòng hơi hơi rung động.

Ngô Du ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt Trần thiếu. Trần thiếu xấu hổ quay đầu đi, Ngô Du cười hỏi: "Đang nhìn tôi à? Sao vậy?"

"Năng lượng đã hồi phục chưa?"

"Chưa, nhưng vẫn cử động được." Ngô Du vươn tay: "Lại đây nào."

Trần thiếu không nhúc nhích.

Ngô Du nhấn giọng: "Bảo bối, lại đây, đừng khiến tôi phải xách anh qua."

Bả vai Trần thiếu rủ xuống, sau khi trải qua quá nhiều lần phản kháng không có tác dụng, hắn đã rất ít khi phản kháng. Hắn đi qua, Ngô Du tóm tay hắn, kéo hắn ngã vào người mình, Ngô Du lật người đè lên, hôn hắn bằng nụ hôn nóng rực, mãnh liệt.

Trần thiếu có thể cảm giác được tâm trạng lúc này của Ngô Du rất ngổn ngang, nó tương phản với nét mặt bình tĩnh của hắn. Có lẽ sâu trong nội tâm, Ngô Du cũng cảm thấy sợ hãi rồng Thanh Hải chăng? Chung quy đó không phải là thứ mà sức mạnh một mình hắn có thể ứng phó được. Một khi trong Cấm khu có nhiều sinh vật giống như rồng Thanh Hải, họ đúng là cửu tử nhất sinh. Trần thiếu nhận ra, có lẽ đây là lần đầu tiên hắn bất cẩn nhìn thấy mặt yếu ớt của gã đàn ông này, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác kỳ lạ. Hắn không thể hình dung, chỉ là cảm thấy trong khoảnh khắc này, trông Ngô Du... cũng không khiến hắn oán hận như vậy.

Ngô Du nếm đủ mùi vị trên môi Trần thiếu rồi mới khàn giọng nói: "Tôi nói với anh rồi phải không, mỗi lần gặp nguy sắp chết, tôi sẽ nhớ tới anh. Anh hiểu vì sao phải không? Trên thế giới này tôi đã không còn người thân, anh là người quan trọng nhất, người tôi lưu luyến nhất. Tôi không muốn chết, cũng sẽ không để anh chết. Trần thiếu, tôi thề, nhất định tôi sẽ đưa anh rời khỏi Thanh Hải, bất luận nơi này có bao nhiêu kẻ địch, tôi cũng sẽ đưa anh về nhà."

Trần thiếu nhìn sâu vào hắn, ánh mắt lóe sáng.

Ngô Du lại lấp kín môi hắn, nụ hôn có chút thô bạo, một tay xé rách quần áo Trần thiếu, vuốt ve làn da ấm áp của hắn. Trần thiếu cũng không kìm nổi lòng mà bấu lấy quần áo Ngô Du, như thể đang kéo ra, trong lòng lại có điều cố kỵ nên rề rà không thể làm được.

Ngô Du đã quen với thói bị động của Trần thiếu, một bên kéo quần áo hắn ra, một bên âu yếm, hôn lên da hắn. Hắn nắm lấy Trần thiếu trong tay, biết làm thế nào mới có thể kích thích tình dục của người này, mở tung cơ thể hắn ra, cũng thuận lợi xâm chiếm mọi thứ của hắn.

Khi Ngô Du tiến sâu vào trong Trần thiếu, Trần thiếu phát ra âm thanh động tình mà gắng kiềm chế mà hắn thích nghe nhất, nét mặt ửng đỏ mê người, mày kiếm đậm dài nhíu chặt. Phản ứng khi Trần thiếu chìm trong bể dục có thể đồng thời kích thích ham muốn tình dục và bạo ngược của đàn ông, khiến Ngô Du chỉ muốn làm thật mạnh đến lúc hắn khóc, thưởng thức biểu cảm pha giữa đau đớn và vui thích trên mặt hắn. Trần thiếu lúc đó quả thật có thể khiến người ta điên cuồng.

Ngô Du không biết mệt mỏi xâm phạm người đàn ông này hết lần này đến lần khác. Mọi sợ hãi nặng nề tích lũy từ trận chiến hồ Thanh Hải như thể đều được phóng thích trong khoảnh khắc này. Người hắn ôm trong lòng là người còn sót lại trên thế giới này, người quan trọng nhất, người hắn yêu, người hắn nhất định phải dùng tính mạng để bảo vệ. Ngô Du muốn dùng cách thân mật hơn nữa cảm nhận nhiệt độ và hơi thở của người đàn ông này, lấy nó để nhắc nhở mình: Vĩnh viễn không được thua, phải càng ngày càng mạnh hơn, chỉ để có thể cùng người đàn ông này – về nhà.

Chương 354

Tác giả: Thủy Thiên Thừa

Biên tập: Fiery

Chỉnh sửa: CHGS

Nguồn: m

Cánh tay Ngô Du biến thành một thanh kiếm khổng lồ bằng băng đâm vào miệng tê tê.

.

.

.

Sau khi thành công đoạt được miếng ngọc ở hồ Thanh Hải, họ bắt đầu kế hoạch tiến quân đến cấm khu Golmud.

Trong thời gian nghỉ ngơi hồi phục, nhiệm vụ chủ yếu của họ vẫn là tu luyện, không ngừng tu luyện. Áp lực sinh tồn khổng lồ khiến Ngô Du trở nên trầm mặc ít lời, những cãi cọ xung đột trước kia ở Trùng Khánh đặt ở nơi này hoàn toàn không phải cùng một cấp bậc, mỗi người đều cảm nhận được sự áp bức khi bị bóng ma chết chóc bao phủ. Trong hoàn cảnh này, giữa người với người rất dễ sinh ra sức đoàn kết mạnh mẽ, điều này khiến quan hệ giữa Ngô Du và Trần thiếu đạt được tiến triển trước nay chưa từng có. Hai người không hề xung đột vì vấn đề quản lý Trùng Khánh cách xa ngàn dặm mà bàn bạc làm thế nào để cường hóa bản thân và dị nhân cấp dưới. Họ chung sống càng ngày càng hòa thuận, Ngô Du vì thế mà mừng thầm không thôi.

Trong mấy tháng ở Tây Ninh, vì thời gian bình yên trước cuộc đại chiến rất ngắn ngủi nên tất cả càng thêm quý trọng khoảng thời gian này. Ngô Du và Trần thiếu, sáng thì tu luyện, đến tối thường xuyên triền miên trắng đêm. Có lẽ lo rằng thật sự không thể rời khỏi Thanh Hải nên họ đều ôm suy nghĩ chắc hẳn phải chết mà vượt qua ngày ngày đêm đêm, cho nên chỉ muốn tận tình phóng túng hưởng thụ. Trần thiếu biết mình đã hoàn toàn bị Ngô Du thay đổi, bất luận là cơ thể hay là linh hồn, hắn đã không thể đơn thuần xem Ngô Du như một kẻ địch hay giặc thù nữa. Giữa họ có lẫn quá nhiều ân oán tình thù, hắn thật sự không biết đối xử với Ngô Du như thế nào, chỉ biết người đàn ông này cả đời hắn không thể quên.

Mùa đông năm nay kéo dài một cách đặc biệt, rét lạnh buốt giá, khi họ xuất chinh đến cấm khu, trời còn phủ tuyết rơi như lông ngỗng. Từ Tây Ninh đến Golmud đi mất chừng nửa tháng mới đến trung tâm nơi xảy ra động đất, cũng chính là cấm khu – nơi có vô số sinh vật biến dị cao cấp siêu đẳng trong truyền thuyết.

Tâm địa chấn là một ngọn núi tuyết, sau khi động đất xảy ra, trên núi xuất hiện một cái khe khổng lồ, trong khe có một cửa vào dẫn xuống sơn động trong núi. Căn cứ theo thiết bị kiểm tra, dao động năng lượng của ngọc Con Rối truyền đến từ trong sơn động. Đoàn người trùng trùng điệp điệp tiến vào sơn động khổng lồ.

Lúc đầu, tất cả sinh vật biến dị đẳng cấp cao đều náu mình, điều này khiến họ càng thêm run sợ. Cho đến tận lúc họ đã đi hết một ngày một đêm, xâm nhập vào sâu trong sơn động, trước mắt xuất hiện một rừng nấm. Trong rừng nấm, dao động năng lượng mãnh liệt của sinh vật biến dị gần như khiến họ không thể thở nổi, nhưng ngọc Con Rối ở ngay phía trước, họ không thể lùi bước được.

Sinh vật bên trong Cấm khu đều là biến dị nhiều lần, một sinh vật dung hợp đặc tính của mấy loài khác nhau, con nào cũng cực mạnh. Khi đại chiến chính thức bùng nổ, tất cả đều chìm trong hỗn chiến điên cuồng.

Ngô Du ngồi trên người Trần thiếu, dẫn theo người của hội Băng Sương một đường xông về phía trước, một con tê tê biến dị chặn kín đường đi của họ. Trên người nó mọc cánh chim, cơ thể khổng lồ bọc bởi lớp giáp dày cộm, bề ngoài hoàn toàn là sinh vật chỉ có trong tưởng tượng, e rằng ngay cả súng đạn cũng chưa chắc đã bắn thủng.

Ngô Du hô: "Tất cả tiếp tục tiến về phía trước, để tôi đối phó với nó."

Trần thiếu nói: "Tao đi vòng qua hấp dẫn sự chú ý của nó."

Ngô Du vỗ vỗ đầu hắn: "Anh tiến về phía trước, đừng xen vào tôi, nếu ngay cả nó tôi cũng không đối phó được thì sao có thể bảo vệ mọi người." Nói xong, Ngô Du nhảy xuống khỏi người Trần thiếu, đáp xuống mảnh đất phía trước, trong nháy mắt biến thân thành người băng khổng lồ, chạy đến phía con tê tê, một đấm nện xuống đầu nó.

Tê tê lăn ra xa mấy mét, lật người lại, vung móng vuốt vừa to vừa sắc chộp tới phía hắn. Băng giá mọc lên từ dưới mặt đất, nhanh chóng đóng băng cơ thể nó, nhưng quái thú rất khỏe, chẳng bao lâu thì một chân đã thoát được khỏi trói buộc.

Cánh tay Ngô Du biến thành một thanh kiếm khổng lồ bằng băng đâm vào miệng tê tê. Quái thú cúi xuống dùng cái đầu rắn như tấm khiên húc vào kiếm băng, kiếm tuy cứng rắn nhưng rất giòn, mũi kiếm đã bị gãy trước cú húc của tê tê! Một chân của tê tê chộp tới đùi Ngô Du khiến trên tảng băng có một vết nắm sâu hoắm. Ngô Du một tay bóp chặt hàm trên của nó, đề phòng nó khép miệng, thọc khuỷu tay vào trong.

Tê tê không chút do dự cắn xuống, tảng băng cứng rắn bị nó cắn đến phát ra tiếng kèn kẹt, Ngô Du thọc tay kia vào trong miệng nó, nhanh chóng vươn dài kiếm băng bị gãy, một phát đâm xuyên qua miệng quái thú, máu tươi văng khắp nơi. Con tê tê lăn lộn trên đất, tuy rằng nhất thời không chết nhưng đã hoàn toàn không thể chiến đấu thêm nữa.

...

Ngô Du giải quyết nó xong thì đuổi theo Trần thiếu, đoàn người của hội Băng Sương bị một bầy quái vật đầu người thân ong cản đường, đã có người bị thương.

Trần thiếu da lông dày, hơn nữa có công cụ phòng thủ bằng năng lượng, ong vàng đối với hắn không tạo thành thương tổn quá lớn. Thế nhưng hình thể của hắn quá lớn, lại không am hiểu đối phó với sinh vật bé nhỏ có tốc độ nhanh. Có rất nhiều ong vàng, nhất thời họ đã bị bao vây.

Ngô Du lập tức nhảy lên lưng Trần thiếu, đồng thời cơ thể nhanh chóng thu nhỏ lại, nhũ băng lớn như mưa bắn lên trên trời, tấn công đàn ong, phập phập phập phập, rất nhiều nhũ băng đâm xuyên qua người ong vàng. Ngô Du hô về phía Diêu Tiềm Giang – dị nhân tiến hóa sức mạnh thiên nhiên Thủy cách đó không xa: "Quận vương, cho mượn chút nước."

Diêu Tiềm Giang đang bận phá vây, không quay đầu lại, vung tay về phía hắn, trên đầu họ lập tức rơi xuống "mưa to", Ngô Du đóng băng số nước đó trong nháy mắt. Ong vàng bay kín trời, chỉ cần dính phải chút nước, nếu không bị đông đá hoàn toàn thì cũng do cánh quá nặng mà rớt xuống dưới, bị người của hội Băng Sương nhất tề chém giết.

...

Giải quyết xong ong vàng, Ngô Du túm lông Trần thiếu, vội la lên: "Anh không sao chứ? Có bị thương không?"

"Không, có công cụ phòng thủ chắn cho." Cơ thể Trần thiếu lớn như thế là mục tiêu tấn công nhiều nhất của ong vàng, nếu không có miếng công cụ phòng thủ kia thì ong vàng mang kịch độc chỉ cần đốt hắn một cái là có thể khiến toàn thân hắn lả đi.

Ngô Du thở phào một hơi: "Quả là thứ tốt."

Tiểu Huy kêu: "Lão đại, chúng ta có người trúng độc."

"Đưa những ai không chết đi theo!"

"Rõ!"

***

Trần thiếu chở Ngô Du tiếp tục xông về phía trước. Động vật biến dị như thủy triều đánh tới phía họ, không chỉ có họ là chìm trong khổ chiến mà các tổ chức dị nhân khác cũng phải liều mạng cận chiến. Đây là lần đầu tiên họ phải đối mặt với kẻ địch số lượng không chỉ kinh người mà sức tấn công cá thể cũng mạnh như thế. Thông thường, chỉ một trong hai loại này đã đủ khiến họ tổn thất nặng nề, Cấm khu quả nhiên không làm cho họ thất vọng, so với tưởng tượng của họ, nơi này còn nguy hiểm gấp mấy lần.

Khi họ chạy sâu vào trong rừng nấm, toàn bộ sơn động trong núi đã vượt tầm kiểm soát, hoàn toàn biến thành chiến trường Tu La chém giết sống chết. Trong vòng một tiếng ngắn ngủi, có vô số sinh vật biến dị nhiều lần và đồng đội của họ kẻ chết kẻ bị thương, quanh tai tràn ngập tiếng hô hoán điên cuồng, ai cũng đã giết đến đỏ mắt, cược bằng tính mạng!

Trần thiếu bị một con bò sát biến dị từ đằng trước xông đến cào làm bị thương chân, lúc ấy Ngô Du đang yểm hộ cho người của hội Băng Sương trên trời, nghe thấy tiếng gầm nặng nề của Trần thiếu, trái tim bỗng co mạnh lại. Hắn vội vàng xử lý xong chiến trường bên trên, giơ kiếm băng khổng lồ đâm mạnh vào con bò sát kia, hơn nữa còn trút căm phẫn mà đâm đến mấy nhát. Đợi kẻ địch chết hẳn, hắn mới chạy đến chỗ Trần thiếu, vội la lên: "Anh sao rồi? Chân bị thương?"

Trần thiếu nghiến răng: "Vết thương nhỏ thôi, đừng có ngừng, tiếp tục xông về phía trước."

Ngô Du nhìn đôi chân róc rách đổ máu của Trần thiếu mà chau mày, có thể phá tan công cụ phòng thủ bằng năng lượng thì nhất định là một lực rất mạnh, chỉ e Trần thiếu bị thương không nhẹ. Ngô Du nói: "Anh khôi phục hình người, tôi cõng anh."

Trần thiếu quyết đoán: "Không được, sẽ làm ảnh hưởng đến sức chiến đấu của mày. Mày cứ mặc tao, chút thương tích này sẽ không làm ảnh hưởng đến sự hành động của tao."

"Nhưng..."

"Ngô Du!" Trần thiếu nhìn hắn, trong đôi mắt khổng lồ hình thái chó lóe ra ánh sáng kiên định: "Chỗ này không chỉ có người của mày mà còn có thuộc hạ cũ của bang Thanh Nham, tao không thể bảo vệ cho họ thì thôi, tuyệt đối không thể làm vướng chân họ!"

Ngô Du nhìn sâu vào hắn, cuối cùng bất đắc dĩ nói: "Từ giờ trở đi, anh không được rời khỏi tầm mắt của tôi."

Trần thiếu vươn chân, dùng một ngón chân xù lông gõ vào ngực Ngô Du: "Yên tâm, đi đi!"

Người của hội Băng Sương chạy sâu vào trong rừng nấm, không hề chùn bước.

Đột nhiên, họ nghe phía trước có người kêu: "Chỗ này có thành ngầm dưới đất trốn được này, mọi người mau lên!"

Nghe được tin, tất cả phấn chấn hẳn lên. Họ đã sắp không giữ được nữa, quái vật ở đây giống như không thể giết hết, dị nhân tiến hóa sức mạnh thiên nhiên dẫu có lợi hại song sớm muộn gì cũng sẽ bị hao sạch năng lượng. Thành ngầm có chỗ trốn được là đường sống của họ.

"Chạy mau! Giết nhanh lên!" Ngô Du hô lớn.

Đoàn người hợp lại sức lực cuối cùng, điên cuồng giết chóc mở đường máu, miệng vào thành ngầm ở cách đó không xa, người chạy tới trước đã lục tục nhảy xuống, dị nhân tiến hóa sức mạnh thiên nhiên thì cản phía sau.

Biết họ đã chạy đến lối vào, Trần thiếu không còn có sức để duy trì hình thái Caucasian, biến về hình người.

Ngô Du tiếp được cơ thể lung lay sắp đổ của hắn, nhìn chân hắn bị mở một vết thương lớn, hai mắt đỏ ngầu.

Chẳng bao lâu, gần trăm người đều biến mất ở cửa vào. Theo số lượng dị nhân giảm bớt, nhiệm vụ chống lại động vật biến dị trong rừng nấm rơi cả vào người dị nhân sức mạnh thiên nhiên, lúc này họ cũng đã rất mệt mỏi, chỉ có thể ráng chống đỡ.

Đợi người của hội Băng Sương xuống hết, dưới sự hộ tống của Ngô Du, Trần thiếu đi đến miệng vào. Ngô Du dựng lên tường băng khổng lồ, vừa ngăn động vật biến dị truy kích vừa đưa Trần thiếu xuống: "Mau xuống!"

Trần thiếu nhìn lại hắn, lạnh lùng nói: "Mày cẩn thận!"

Một con gấu biến dị dùng một tay đánh nát tường băng sớm có vết rạn, móng vuốt vĩ đại xuyên qua vụn băng, vung về phía lưng Ngô Du.

Trần thiếu tóm Ngô Du dùng sức kéo về phía trước, vuốt gấu khổng lồ cào qua lưng Ngô Du. Ngô Du chịu đau kêu lên một tiếng, cảm giác sau lưng rực cháy. Hắn phẫn nộ quay đầu lại, cánh tay lập tức biến thành mũi lao đâm xuyên qua ngực gấu, đồng thời cũng ngã rạp xuống, máu chảy đầy đất.

Trần thiếu một tay ôm lấy hắn, kéo xuống thành ngầm.

...

Thủy Thiên Thừa: Đã lâu rồi không viết chiến đấu~

Chương 355

Tác giả: Thủy Thiên Thừa

Biên tập: Fiery

Chỉnh sửa: CHGS

Nguồn: m

Trần thiếu mở to mắt: "Nói bậy, sao tao có thể chết cóng."

.

.

.

"Lão đại!" Tiểu Huy nhào vào Ngô Du người ngợm đầy máu, vội la lên: "Lão đại, anh sao rồi!"

Ngô Du vội đóng băng phần lưng để cầm máu, mặt tái cả đi: "Đi gọi Tùng Hạ."

"Vâng!" Tiểu Huy vội vã chạy đi tìm Tùng Hạ.

Trần thiếu ôm Ngô Du, nhìn dáng vẻ máu chảy không ngừng của hắn, tâm trạng có chút phức tạp.

Ngô Du bắt lấy tay hắn, tuy mất máu quá nhiều nhưng ánh mắt vẫn ngời sáng: "Vì sao anh lại cứu tôi?"

Ánh mắt Trần thiếu có chút né tránh. Phải rồi, vì sao hắn lại cứu Ngô Du, không phải hắn vẫn hy vọng Ngô Du chết hay sao... Đúng rồi, là vì họ cần dựa vào Ngô Du để rời khỏi đây. Hắn lập tức nói: "Mày chết bọn tao không sống nổi, tao là vì lợi ích chung."

Ánh mắt Ngô Du buồn bã hẳn đi, nhưng hắn nhanh chóng mỉm cười, nói: "Thật sự chỉ là như vậy? Nếu tôi chết, anh không luyến tiếc chút nào sao."

Trần thiếu lạnh nhạt: "Mày bớt nói vài câu đi."

"Ít nhiều anh cũng có chút lo lắng cho tôi phải không?" Ngô Du tựa vào lòng hắn: "Nếu tôi chết, điều anh nghĩ đến không chỉ là làm thế nào để mọi người sống sót mà thoát khỏi đây, anh còn nghĩ đến tôi nữa phải không?"

Trần thiếu cau mày: "Mày thích nghĩ sao thì tùy, trước khi bọn tao an toàn rời khỏi Thanh Hải, mày đừng chết là được."

Ngô Du cười cười, trong lòng có mấy phần mừng thầm. Vừa rồi trong lúc nguy cấp, Trần thiếu kéo hắn một cái, hành động theo bản năng không theo suy nghĩ này trùng hợp có thể phản ánh nội tâm con người. Hành động cứu hắn không chút do dự của Trần thiếu chứng minh Trần thiếu thật sự không mong hắn chết. Bất luận xuất phát từ nguyên nhân gì, ít nhất Trần thiếu cũng đặt hắn trong lòng.

Thành ngầm rất tối, Ngô Du nhân cơ hội ôm hông Trần thiếu, khẽ nói: "Dù sao chăng nữa, cám ơn anh đã cứu tôi." Cú tấn công của con gấu vừa rồi rất mạnh, nếu Trần thiếu không phải kéo hắn về phía trước mà là đẩy hắn ra đằng sau, rất có khả năng con gấu đó sẽ cào qua tim hắn.

Trần thiếu ra vẻ bình tĩnh "ờ" một tiếng.

Ngô Du ghì đầu hắn xuống: "Cho tôi hôn một cái nào."

Trần thiếu hạ giọng: "Mày xong chưa."

Xung quanh có tiếng bước chân đi tới đi lui, rất có khả năng chiếc đèn pin nào đó sẽ chiếu đến họ, thế nhưng Ngô Du căn bản không sợ quan hệ hai người bị ai phát hiện. Hắn rướn lên hôn vào môi Trần thiếu, khẽ nói: "Bảo bối, đừng lo, tôi sẽ không chết đâu."

...

Tùng Hạ nhanh chóng chạy tới chữa thương cho Ngô Du và Trần thiếu, rất nhiều người bị thương, Tùng Hạ mệt đến đầu đầy mồ hôi. Cửa vào thành ngầm liên tục nằm trong tầm công kích của động vật biến dị, họ phải thay nhau ngăn cản chúng cho người khác có thời gian nghỉ ngơi chữa thương.

Chữa xong, hai người ngồi dựa một góc nghỉ ngơi. Tiếng thở của Ngô Du có hơi hổn hển, rõ ràng là tiêu hao quá nhiều năng lượng, dù không ai trong họ lên tiếng nhưng Ngô Du vẫn nắm tay Trần thiếu, như thể làm thế có thể truyền lại năng lượng vậy.

Nghỉ ngơi một lát, họ bắt đầu nghiên cứu loanh quanh nơi này. Người đã kiến tạo thành ngầm không thể hao tâm tốn sức chỉ để xây nên một căn nhà dưới đất. Theo máy móc đo được, ngọc Con Rối ở sâu hơn nữa, họ nhất định phải nghĩ cách đi xuống.

Đột nhiên, từ trong tầng hầm truyền đến âm thanh vang ầm một tiếng, nghe có ai sợ hãi kêu la vài câu, sau đó lại nghe có người quát: "Họ rớt xuống dưới rồi!"

Ngô Du cả kinh, nói với Tiểu Huy: "Đi xem sao!"

...

Một lát sau, Tiểu Huy quay về: "Lão đại, bốn người, có Tùng Hạ và Tôn tiên sinh bị rớt xuống dưới, hình như có cơ quan, giờ họ đang nghĩ cách đi xuống cứu người."

Ngô Du hít sâu một hơi: "Chỉ e không thể cứu người đơn giản như vậy, nơi này rất kỳ lạ."

Quả nhiên, mấy dị nhân tiến hóa sức mạnh thiên nhiên nghĩ hết mọi cách cũng không tìm được bốn người kia. Bốn người này gần như đều là những nhân vật rất quan trọng trong nhóm, không tìm được họ, rất nhiều người sẽ không đi tiếp, mà bên ngoài đều là động vật biến dị điên cuồng, nhất thời họ cũng rất khó phá vây, cho nên cả nhóm tạm thời bị nhốt ở đây.

***

Để tiết kiệm điện nên nhiều người tắt đèn pin, hầm ngầm âm u lạ thường, nhiều dị nhân sau khi biến thân sẽ ở trần, quần áo đã mất trên đường đánh nhau, lạnh đến run rẩy.

Ngô Du đưa chiếc áo khoác duy nhất có thể tìm được cho Trần thiếu, sau đó ôm Trần thiếu vào lòng. Tuy hắn không lạnh nhưng hắn biết Trần thiếu rất lạnh, tạm thời Trần thiếu không có thể lực để duy trì hình thái Caucasian, không có bộ lông dày ấm, chỉ dựa vào một chiếc áo khoác khiến hắn lạnh đến độ run lên cầm cập.

Ngô Du khẽ hỏi: "Lạnh lắm à."

Trần thiếu ôm chặt thắt lưng Ngô Du, dùng hết sức có thể áp sát vào người hắn, gằn giọng: "Đương nhiên là lạnh."

"Tôi ôm anh cũng không ấm lên chút nào sao?"

Trần thiếu trầm mặc một lát mới nói: "Có."

Ngô Du khẽ hôn vào trán hắn một cái: "Nhịn thêm một chút, tranh thủ hồi phục năng lượng, tôi sẽ dẫn anh về ngôi nhà ấm áp của chúng ta."

Trần thiếu nói: "Ngô Du, nếu tao chết..."

"Anh sẽ không chết." Ngô Du ngắt lời hắn: "Chỉ cần có tôi ở đây, anh sẽ không chết."

"Tao nói là nếu... Nếu tao chết, mày nhất định phải chăm sóc ba mẹ tao tử tế, đây là mày nợ Trần gia nhà tao."

Ngô Du dùng cằm cọ khẽ vào đỉnh đầu hắn, dịu dàng: "Dù có xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ chăm lo cho họ thật tốt."

Trần thiếu gật đầu.

Ngô Du khẽ nói: "Chờ chúng ta về Trùng Khánh là sẽ kết hôn, anh thấy sao?"

"Nói nhảm ít thôi."

Ngô Du cười: "Hóa ra anh vẫn còn ý thức à, tôi còn tưởng trong lúc hồ đồ anh sẽ đồng ý cơ chứ."

"Lúc này đồng ý cũng không tính."

"Chỉ cần anh đồng ý thì nhất định phải tính." Ngô Du hôn vào trán hắn: "Thật ra anh không đồng ý cũng vô dụng, sớm muộn gì tôi cũng sẽ chiêu cáo thiên hạ."

"Biến..." Trần thiếu nói mà không chút khí thế.

Ngô Du ôm chặt lấy hắn: "Trần thiếu, anh ráng lên. Dù có chết thì cũng không thể là chết cóng được, anh muốn trở thành trò cười cho thiên hạ sao."

Trần thiếu mở to mắt: "Nói bậy, sao tao có thể chết cóng."

"Phải, anh không thể chết cóng, nói chuyện với tôi đi, năng lượng của anh sẽ hồi phục nhanh thôi, sau đó anh có thể biến thành một con Caucasian không hề sợ lạnh."

Không khí trong hầm hữu hạn, hơn nữa rất lạnh, đầu óc Trần thiếu có chút không tỉnh táo. Hắn vùi mặt vào cổ Ngô Du, khẽ khàng cọ cọ, thật giống như con chó nhỏ đang ỷ lại vào chủ nhân mà cuộn mình trong lòng Ngô Du, hấp thu nhiệt độ đến từ cơ thể con người.

Đây là lần đầu tiên Ngô Du nhìn thấy Trần thiếu "ngoan hiền" như thế, nhưng hắn lại không vui nổi. Nếu còn không rời khỏi đây, cơ thể nhiều người có thể xuất hiện vấn đề về cơ năng do nhiệt độ thấp, đến lúc đó càng khó phá vây.

...

Họ chờ trong hầm mấy tiếng, rốt cuộc nhóm Tùng Hạ đã được cứu lên, hơn nữa mang về một miếng ngọc Con Rối. Chẳng qua, rớt xuống bốn người, cứu lên lại chỉ còn Tùng Hạ và đứa bé tiến hóa não bộ. Tùng Hạ kêu la rằng thành ngầm sẽ sập, nói mình biết lối ra khác rời khỏi sơn động, bảo họ lập tức lên đường.

Lúc này đa số mọi người đều đã khôi phục thể lực, điên cuồng xông ra ngoài từ miệng vào thành ngầm. Tùng Hạ dẫn họ phá vây, chạy sâu vào trong rừng nấm.

Trần thiếu đã biến thân thành chó Caucasian, vui sướng hô: "Bây giờ tao không lạnh chút nào nữa!"

Mặt đất bắt đầu rung chuyển, không ngừng có gạch đá rơi xuống từ bên trên, Ngô Du túm lông hắn kêu to: "Cẩn thận nhìn đường!"

Trần thiếu chở Ngô Du và vài người bị thương điên cuồng chạy sâu vào trong rừng nấm. Tuy rằng hang động sụp xuống khiến họ nguy hiểm bốn bề song đám sinh vật biến dị nhiều lần cũng phải chạy nạn lại khiến họ thở phào một hơi. Họ tránh né đất đá rơi xuống càng ngày càng nhiều, rốt cuộc đi tới đường ra theo lời Tùng Hạ, nơi đó có ánh dương đã lâu không gặp vẩy xuống, bên ngoài chính là đường sống ai cũng khát vọng.

Lối ra tuy không hẹp nhưng rất nhiều động vật biến dị không thể đi qua, hai dị nhân tiến hóa sức mạnh thiên nhiên Thổ hợp sức thay đổi thế núi, ép cho nó phải mở rộng ra.

Ngô Du muốn xuống dưới bảo vệ mọi người rút lui, kêu Trần thiếu biến về hình người, đưa hắn cho dị chủng đại bàng đen: "Hai người ra ngoài trước!"

Trần thiếu do dự một chút: "Mày..."

"Lát nữa tôi sẽ ra, không phải lo."

Trần thiếu cau mày, nhiều lời muốn nói lại không thành câu.

Ngô Du ôm lấy mặt hắn, bất chấp bao người ở đây mà dùng sức hôn hắn một cái: "Lên đi."

Dị chủng đại bàng để Trần thiếu cưỡi trên lưng mình, tránh đất đá rơi xuống, bay ra ngoài.

***

Họ vừa bay ra, Trần thiếu bị ánh dương kích thích đến không mở được mắt, nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra hai ngày trong sơn động, thực sự có cảm giác được tái sinh. Có vài lần hắn cảm thấy mình sẽ chết dưới nanh vuốt của sinh vật biến dị nhiều lần, song dù tình hình nguy hiểm cỡ nào, Ngô Du cũng sẽ chạy đến cứu hắn, giống như trong lúc hỗn chiến, ánh mắt Ngô Du chưa từng rời khỏi hắn vậy.

Dị chủng đại bàng thả Trần thiếu xuống tuyết. Trần thiếu biến thành hình thái chó Caucasian, nhìn thẳng lối ra sơn động. Núi tuyết chấn động mãnh liệt, có thể tưởng tượng bên dưới nguy hiểm chừng nào, chỉ sợ từ giờ đến lúc sơn động hoàn toàn sụp đổ không mất bao nhiêu thời gian. Thời gian trôi qua, số người và động vật thoát khỏi sơn động càng ngày càng ít.

Trần thiếu nhìn chằm chằm sơn động, nhưng mãi không thấy bóng dáng Ngô Du đâu.

Chắc hẳn Ngô Du rất dễ thoát thân mới đúng chứ... nhưng vì sao mãi còn chưa ra? Nếu ngọn núi sụp thật, hắn có thoát được không?

Tiểu Huy đã cuống đến độ sắp khóc: "Sao lão đại vẫn chưa ra, sao vẫn chưa ra."

Đại bàng đen cả giận: "Đừng có gào nữa, lão đại sẽ ra ngay thôi!"

"Ngộ nhỡ..."

"Không có ngộ nhỡ!"

Trần thiếu nhăn mi, gương mặt vốn hung ác của chó Caucasian nay càng có vẻ dữ tợn. Rốt cuộc hắn còn đang lo lắng nỗi gì? Với hắn mà nói, Ngô Du bị chôn dưới núi không phải có lợi nhất hay sao, dù sao lúc này họ đã lấy được miếng ngọc cuối cùng, nhiệm vụ đã hoàn thành, hắn không cần Ngô Du bảo vệ nữa. Bây giờ Ngô Du chết, hắn quay về Trùng Khánh là có thể ngóc đầu trở lại, đây là cơ hội hắn kỳ vọng đã lâu!

Trần thiếu ngồi xuống đất, cơ thể khổng lồ nằm rạp xuống tuyết, đầu đặt trên chân như là đang nghỉ ngơi.

Tiểu Huy nhìn hắn một cái: "Trần thiếu, ngài..." Gã không nhịn được có chút tức giận: "Ngài không lo cho lão đại chút nào sao."

Trần thiếu không để ý đến gã.

"Lão đại đối với ngài tốt như vậy..."

Đại bàng đen trừng mắt nhìn Tiểu Huy: "Đừng nói nữa."

Trần thiếu nhắm nghiền hai mắt, đầu óc đã loạn cả lên. Ngô Du tốt nhất là chết... tốt nhất là chết... thật ư? Hắn thật sự hy vọng Ngô Du chết ư? Rốt cuộc hắn đang nghĩ gì? Rốt cuộc hắn đang do dự gì? Nếu Ngô Du chết thật... hắn...

"Lão đại!" Tiểu Huy la lớn: "Lão đại ra rồi."

Trần thiếu đột ngột ngẩng đầu, chỉ thấy một người băng khổng lồ bò ra từ trong sơn động, trong lòng còn ôm một con động vật biến dị. Giây phút đó, Trần thiếu chỉ cảm thấy hai mắt cay xè, trong lòng như có cái gì đó rầm một tiếng rồi vỡ nát, dường như là thứ mà hắn ngụy trang đã lâu. Hắn có thể nhận ra điều này rõ ràng hơn bất cứ lúc nào, rằng hắn không hy vọng Ngô Du sẽ chết!

...

Fi: Trong âm thầm, bạn đã beta lại đến chương first H của đôi trẻ, hôm nay lên đây kêu gọi lần cuối có ai muốn làm beta reader giúp bạn không, chỉ cần đọc và soát lại lỗi chính tả, việc nhẹ (không lương), chỉ cần mắt tinh một chút, tập trung một chút, có trách nhiệm deadline đúng hạn một chút là, đừng ôm word rồi lặn là được. ;_;

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #store