Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Hái sen

Hôm ấy là một ngày trời thu tháng Tám, tiết trời đã hơi se se lạnh, sen trong hồ chỉ còn lác đác vài bông nở muộn. Hồi còn ở nhà, Thiều hay theo các chị đi "mót" sen cuối mùa như vậy. Khi đó nàng còn bé, chả quan tâm gì đến hoa, mà chỉ nhăm nhăm tìm những gương sen đã chín, đầy ắp hạt sen núc ních. Nàng hái đựng đầy một vạt áo, để buổi tối lôi ra nhấm nháp trước khi ngủ.

Nhưng bây giờ lớn rồi nàng mới cảm nhận được vẻ đẹp của hoa sen, mới chú tâm đi tìm hái những bông sen cuối thu để chơi, cũng để tập cắm hoa bày cho cô mẫu xem.

Nay Thiều đi mót sen với chị Thục, chị tư của nàng, hơn nàng một tuổi, nhân dịp chị lên Thăng Long chơi. Hai chị em vừa đi vừa chuyện trò ríu rít. Chị tư e thẹn kể cho cô em gái về mối định ước của mình với một nhà Minh tự ở Thiên Trường. Tuy hơi xa nhưng được cái nhà chồng tương lai của chị vô tư, hôn phu chị không làm quan nên không sợ lấy con nhà có tiếng như nhà Yên Sinh vương. Có lẽ sau tết là bên đấy rước chị về.

Chị nhỏ nhẻ kể đã đôi ba lần gặp hôn phu. Chàng nói năng chừng mực, lại có vẻ không màng phú quí, không giống con một nhà quí tộc. Hai người chỉ trò chuyện đôi ba câu mà chị thấy như thể đã gặp từ lâu rồi. Cả hai đều không mong thành ông nọ bà kia, chỉ muốn sống một cuộc sống nhàn nhã trong phần đất phong của cha chàng.

Trong nhà Thiều, chị Thục là người được khen khéo léo nhất trong số các chị em. Nên Thiều thấy chị lấy được người chồng ưng ý thì cũng mừng cho chị lắm.

Cô ao ước:

- Giá mà em cũng được như chị thì thích nhỉ!

Chị Thục nhướn mày, khẽ véo cô em một cái:

- Cái cô này lại khéo đùa. Cô được hẳn công chúa dạy dỗ tận mấy năm. Nếu không lấy một anh vương, anh hầu làm quan mà thành bà phu nhân, thì chẳng phí công cô mẫu đấy à?

Thiều mới đầu bị nhéo thì bật cười khúc khích, nhưng một hình ảnh chợt thoáng qua thì nụ cười của nàng tắt dần. Ấy là hình ảnh của Nhật Huyên.

Chị tư thấy Thiều tự dưng ngẩn ra thì tưởng lầm, lại tiếp tục trêu đùa:

- Sao thế? Hay là thích anh con nhà nào trên này rồi đúng không? Thế cô mẫu đã biết chưa?

- Đâu! Làm gì có ai! - Thiều vội chối.

Rồi nàng lại bắt chị kể tiếp là chuyện đám cưới sắp tới.

Chả mấy chốc xe ngựa đã đến hồ Tây. Hai chị em đứng chờ đám phu sắp cho hai chiếc thuyền để đi hái sen. Vừa khi Thiều bước xuống chiếc thuyền thứ hai, con bé theo hầu ôm liềm, lạt buộc đi theo sau, còn chưa kịp xuống thì tên phu chèo thuyền đã chèo đi mất. Để nó lơ ngơ đứng ở bến.

Thiều luống cuống bảo tên phu chèo mau quay lại thì một giọng nói quen thuộc vang lên:

- Cứ để nó chờ một lúc. Khi nào ta nói chuyện với em xong sẽ chèo thuyền về.

Thiều há hốc mồm, người kia sau khi đã chèo thuyền đi xa khỏi tầm mắt của đám hầu trên bờ thì mới ung dung gỡ bỏ nón, cởi bỏ tấm áo rách ngụy trang.

- Sao... sao thái tử lại ở đây?

Thiều vẫn chưa thôi ngạc nhiên, tròn mắt hỏi.

Nhật Huyên nghe câu này đã là lần thứ hai, nên không vội giải thích, chỉ mỉm cười rồi nhún vai. Thiều thấy phản ứng của thái tử thì nhớ ra hồi ở Đông Bộ Đầu, nên cũng không cần nghe câu trả lời nữa. Con người kia đâu phải như nàng, đi đâu làm gì cũng phải có người đi theo trông chừng, làm chứng để khỏi mang tiếng. Anh ta có trốn ra ngoài vào nửa đêm hay đi đánh võ ở giữa chợ thì người ta cũng chả dám chê bôi.

Bây giờ còn cậy thế cậy quyền bày trò "cô lập" nàng giữa hồ thế này. Thật quá đáng!

Nghĩ đến đây Thiều không giấu được sự ghen tị lẫn tức giận với thái tử, nên cái mặt nàng xị ra, ngồi co lại không thèm nói gì nữa.

Thái tử gặp được Thiều thì mừng lắm, trong lòng đã rộn ràng như đón Tết, nhưng ngoài mặt chàng vẫn phải tỏ ra bình tĩnh, kẻo nàng lại chê chàng vô duyên. Nhật Huyên dựa vào một bên mạn thuyền, tiện tay với ra bẻ một cành sen gần đó. Đoạn thong thả hỏi thăm:

- Ngũ tiểu thư độ này không khỏe phải không? Ta nghe bá mẫu nói em hay ốm nên chẳng đi đâu...

Mặc cho thái tử bắt chuyện, Thiều vẫn im lặng.

- Ta đến phủ thăm em thì bá mẫu lại không cho gặp. Thế mà bây giờ bác lại để em một mình ra tận đây hái sen. Thế em có ốm thật không?

Thiều vẫn không trả lời. Thái tử nhích lại gần cô thiếu nữ, đưa bông hoa sen trước mặt nàng:

- Tại sao cả bá mẫu lẫn em đều không muốn ta gặp em? Chẳng lẽ... em ghét ta ư?

Lúc này Thiều mới giật mình nhìn lên thái tử. Đôi mày rậm đã kéo gần lại nhau, đôi mắt nhìn chăm chú vào nàng, môi chàng mím lại, bộ dáng vừa lo lắng lại có vẻ như... sợ hãi. Thấy người mình thầm thương lo sợ rằng mình ghét chàng, Thiều tự dưng thấy rộn rạo trong lòng. Nhưng rồi nàng lại lắc đầu, nhìn ra chiếc lá sen bên mạn thuyền.

- Thái tử... đừng đến gặp em nữa. Em và điện hạ đã đến tuổi trưởng thành rồi, dễ bị hiểu lầm lắm!

Nhật Huyên nhíu mày:

- Hiểu lầm... ý em là ta... thích em hả?

Nghe đến chữ "thích", mặt Thiều bỗng đỏ bừng. Nàng lắc đầu quầy quậy:

- Không! Ý em là... em... thái tử làm sao mà thích em được!

- Sao lại không?

Nhật Huyên hỏi lại, mặt cũng hơi đỏ lên. Như thế này có tính là... cậu chàng... tỏ tình với Thiều không nhỉ?

Những tia nắng chiều phủ lên da Thiều một lớp sáng ấm áp, gió hiu hiu luồn qua những lọn tóc mềm mại của nàng khiến chúng bay lượn nhẹ nhàng như những dải lụa. Cái khung cảnh nắng chiều khiến Thiều trông như một nàng tiên nhỏ trốn xuống trần gian. Lại cộng thêm việc khó khăn lắm để rình gặp được nàng, làm thái tử không kiềm lòng được, sợ rằng sẽ không còn cơ hội nào tốt hơn, nên chàng cứ thế thổ lộ tình cảm:

- Ta... thích em... từ lâu rồi. Từ ngày em... nấu chè sen cho ta ăn. Rồi đến khi gặp lại nhau ở Đông Bộ Đầu, sau lần đấy... ta chỉ... nghĩ đến em thôi!

Nghe thái tử khẳng định chắc nịch như thế, mặt Thiều trở nên đỏ lựng.

- Thái tử đừng nói linh tinh nữa!

Thanh Thiều gắt lên, khiến Nhật Huyên hơi giật mình.

Nhưng rồi nàng lại xịu xuống, hai tay ôm lấy đầu gối. Mặt nàng lại cúi gằm, mắt chỉ hướng vào mũi giày dưới chân.

Rồi nàng ngập ngừng lặp lại những lời của Thụy Bà công chúa hôm trước:

- Thái tử có biết quan gia đã chọn con gái nhà khác cho anh rồi không? Phụng Dương công chúa... về sau sẽ là thái tử phi. Em... không muốn bị mang tiếng mặt dày, hám danh. Nên thái tử... đừng đến gặp em nữa!

Thiều vừa nói xong thì một giọt châu long lanh rơi ra khỏi khóe mắt. Nàng tủi thân, nàng thấy ông trời thật bất công với nàng. Nếu đã biết nàng không có số trèo cao, tại sao còn khéo sắp cho nàng gặp thái tử, để nàng ngây thơ sa vào một mớ tơ vò tình cảm với chàng?

Trong khi Thiều còn đương chìm sâu trong bể tủi thân thì Nhật Huyên lại ngơ ngác trước mẩu tin mà nàng vừa nói.

Cái gì cơ? Phụ hoàng... muốn gán ghép chàng với... Phụng Dương ư?



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com