Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù ướt lạnh nhưng ai cũng muốn đắm mình thêm một lần nữa. Trong những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường, có những rung động đầu đời nhẹ nhàng mà sâu sắc, có những tình bạn trong sáng và cả những kỷ niệm chẳng thể nào quên.
Cuốn tiểu thuyết này kể về câu chuyện tình yêu ngọt ngào nhưng cũng không kém phần rắc rối của những cô cậu học trò. Khi tình cảm đầu đời chớm nở giữa những trang vở trắng tinh, khi ánh mắt lén nhìn nhau giữa sân trường đầy nắng, liệu họ có dũng cảm bước tới hay chỉ giữ mãi trong tim?
Một câu chuyện về tình yêu tuổi học trò - trong sáng, hồn nhiên nhưng cũng đầy cảm xúc. Liệu họ có thể cùng nhau trưởng thành, vượt qua những thử thách để chạm tay đến hạnh phúc?
Vũ Nhi ( 17 tuổi) ba cô là tổng giám đốc của một công ty nhỏ đang trên đà phá sản. Mẹ cô mất khi cô chỉ mới 4 tuổi, ba cô lấy vợ kế và thường xuyên mắng nhiếc, đánh đập nàngHuỳnh Diệc Phong( 23 tuổi) tổng giám đốc tập đoàn đứng nhất thế giới- Huỳnh Thị, 18 tuổi bắt đầu tiếp quản công ty đang trên đà tuột dốc trở nên hùng mạnh và đứng đầu thế giới, anh rất yêu thương và sủng ái Vũ Nhi, chỉ cần ai đụng tới cọng tóc của cô thì sẽ chết không toàn thây…
Tác giả : Trữ ViễnThể loại : Hiện đạiTình trạng bản RAW : 100 chương hoàn + 3 phiên ngoạiTình trạng bản Edit: HoànEditor: YulsosexyBeta : KwonFu, Sói-----------------------------Lưu ý mình không edit truyện này, chỉ là muốn để vào bộ sưu tập thôi.…
Văn án: Ba tháng trôi qua, mỗi khi Tô Du ngửi thấy mùi nước khử trùng, thì sẽ nhớ tới câu nói của Tống Kỳ Đông "cô không xứng", lạnh lẽo vô tình như vậy.Dù cho bọn họ đã kết hôn được ba năm, dù cho cô và Tống Kỳ Đông là vợ chồng cưới hỏi đàng hoàng, nhưng vẫn không xứng mang thai con của hắn.Ba năm trước đây, Tống Tô hai nhà đám hỏi, anh trai Tống Kỳ Đông đào hôn, vì để mặt mũi cho hai nhà, thân là con thứ Tống Kỳ Đông phải thế anh cả đi kết hôn với Tô Du.Cả đời Tô Du sẽ không quên được khi nghe thấy tin tức ấy, lúc ấy cô đã rất hưng phấn ra sao.Bởi vì hai anh em Tống gia, cô vẫn luôn thích người kia, hay nói là người em Tống Kỳ Đông, vốn tưởng rằng cả đời này không còn cơ hội cùng hắn một chỗ, không nghĩ tới ông trời lại cho cô một kinh hỉ lớn như vậy.Tô Du vốn biết Tống Kỳ Đông lúc ấy đang hẹn hò với bạn gái nhiều năm của mình, nhưng cô vẫn đồng ý hôn sự này.Có thể gả cho Tống Kỳ Đông, đó là điều mà Tô Du đã từng lấy làm hạnh phúc, thẳng đến ba tháng trước kia...Cô ngoài ý muốn mang thai, ngượng ngùng lại hưng phấn báo cho Tống Kỳ Đông cái tin tức tốt đẹp này, nhưng mà thật không ngờ lại bị Tống Kỳ Đông mang đi bệnh viện, bị hắn áp bức đến sanh non.Tô Du lúc đó mới hiểu được, thì ra cô trở thành Tống phu nhân ba năm, tới phút cuối cùng, vẫn luôn kém hẳn so với người trong trái tim hắn... Đường Vân Linh.Tác giả:Tây NinhThể loại:Ngôn Tình, Ngược, SủngNguồn:Wed truyệnTrạng thái:FullEditor:NalinVì truyện rất hay, mình edit để mọi người cung đọc, không thích vui lòng click…
Trước đây mình post QT, giờ đọc lại thấy thích nên mình sẽ edit/beta lại thuần Việt cho dễ đọc. Truyện post từ 2018, 2024 mới edit/beta, nên ai đọc được xem như hữu duyên 😅Thể loại: Bách Hợp, Cải Trang Giả Dạng, Cổ Đại, Cung Đình Hầu Tước, Điền Văn, Hài Hước, Xuyên KhôngNhân vật chính: Diêu Hỉ, Vạn Tất.Thái Hậu: Phúc hắc, hay ghen, chiếm hữu cao, thích não bổDiêu Hỉ: ngơ ngơ, chịu trách nhiệm làm thái hậu vui là chính. =))))…
Re-edit.Status: on going.Tác giả: Đại Mặc.Nàng, là thiên tài gia chủ của Đường Môn thế gia, tuyệt sắc, ngông cuồng, lười biếng, độc ác.Hắn, là Chiến Vương của vương triều Thiên Long, là một vương gia có tật ở chân, khuynh thành, lạnh nhạt, xấu bụng, giả dối. Quả là sự dại dột của trưởng nữ khi tự thân ra sống độc lập, vốn nàng không muốn mang danh hoàn khố vô độ, nhưng sau một đêm liền trở thành "hàng quý hiếm", đến cả Thái Tử cũng tự mình tới cửa cầu thân! Quả là một mưu kế thâm sâu, trong kinh thành rộn lên tin đồn Đại tiểu thư ở phủ Nhạc tướng quân cùng Chiến Vương gia gạo nấu thành cơm! Người bị hại nào đó: Ta đường đường là xử nữ! Ta mang thai lúc nào? Ngươi cố ý phao những lời đồn kia ra ngoài sao?! Kẻ xảo quyệt nào đó: Ý ngươi là bản vương không có cùng ngươi gạo nấu thành cơm? Không cần gấp gáp, chuyện đó sớm muộn cũng xảy ra thôi. Người bị hại nào đó bắt đầu lắp bắp: Này, này này Chiến Vương gia, quân tử động khẩu bất động thủ a.…