Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 26 ( End )


Sau bao thăng trầm, khó khăn, cuối cùng anh cũng có thể an tâm sống cuộc đời như mình hằng mong đợi.

Hôm nay nghe theo lời của phu nhân, anh mời mọi người đến nhà cùng ăn tất niên. Chỉ mới chiều tà mà mọi thứ đã đâu vào đấy. phụ nữ tất bật cả buổi sáng ở trong bếp, bọn đàn ông các anh thì cứ chạy đi chạy lại lau hết chỗ này đến chỗ khác

Phi Nhung bê hộp thịt nướng ra đặt xuống bàn, Mạnh Quỳnh và những người bạn vẫn rất đang tích cực trong công cuộc quạt lửa. cùng đang ngồi...đập than và đọc báo. Nhìn cảnh tưởng trước mắt có ai bảo rằng bọn người đàn ông này là những giáo viên ưu tú lạnh lùng chứ

Cô im lặng đứng nhìn Mạnh Quỳnh, chỉ cần nhìn cô cũng thấy yên bình. Người thầy giáo của cô - người chồng cô - người cô quyết dùng cả sinh mạng để yêu thương.

Mạnh Quỳnh nhìn cô, anh đưa tay quệt mồ hôi, nhìn cô mỉm cười. Cô cũng mỉm cười với anh. Ánh nắng chiều hắt lên gương mặt lạnh lùng ấy khiến anh tăng thêm về phần quyến rũ.

Mạnh Quỳnh kéo cô vào lòng, anh đặt xuống môi cô một nụ hôn nhẹ. Cô cảm nhận được tất cả các cặp mắt xung quanh đang đổ dồn vào mình

Phi Nhung mỉm cười hạnh phúc, đấm nhẹ vào ngực anh. Cả hai nhìn nhau mỉm cười hạnh phúc. Thế là gia đình họ Mạnh sắp sửa có thêm một thành viên mới, chỉ cần nghỉ đến viễn cảnh đó...

“Trời ơi cháy rồi! Cháy rồi! Cháy lớn quá, Quỳnh ơi cháy rồi...bà mẹ nó cháy rồi...cháy lớn lắm Quỳnh ơi...mày đừng có ôm nữa...cháy rồi ”

Bạn anh bỗng hét lên phá vỡ bầu không khí lãng mạng, anh nhìn về phía đó. Ngọn lửa cháy phừng lên, bạn anh nhảy lên nhảy xuống, mặt đen xì như Bao Công. Tất cả không nhịn được cười, chiều hôm ấy, tiếng cười nói, cãi vã đùa nhau bao trọn lấy ngôi biệt thự ấy.

Phi Nhung ôm lấy eo Mạnh Quỳnh, nhón chân hôn lên môi anh.

“Em yêu anh! Thầy giáo yêu nghiệt của em!”

4 năm sau

"Baba, ôm ôm.." giọng nói non nớt vang lên.

Anh đưa tay ra bế bé con vào lòng. Cô gọt xoài nhìn hai người.

"Tiểu Hi, con cũng 4 tuổi rồi chứ có phải bé bỏng nữa đâu. Suốt ngày nhõng nhẽo theo ba là không được đâu." Cô đưa miếng xoài cho anh mà nói.

"Baba thấy con phiền không ? "

Bé phớt lờ cô mà ngẩng khuôn mặt tròn tròn nhìn anh.

Anh cười tươi lắc đầu. Cầm lấy miếng xoài của cô.

"Bảo bối làm sao mà phiền được. Ăn nào.." anh đút miếng xoài vào mồm bé.

"Mami thấy chưa. Baba nói con không phiền." Bé tỏ vẻ đắc ý nhìn cô.

Hừ.. con tiểu yêu tinh.. từ lúc sinh nó ra tới giờ, lúc nào nó cũng bám lấy hắn. Quả thật sinh con gái là mất chồng mà...

"Đây là chồng của mẹ. Con tránh ra đi" cô ngồi sát vào người anh, nhìn bé đang ngồi trong lòng.

"Đây là baba của con. Mami tránh ra đi." Bé ôm chặt vào người anh.

Anh chỉ biết cười.. thật sự con gái anh và cô đều rất đáng yêu. Nếu phải chọn anh cũng bó tay !

"Con thử gọi chồng ơi xem baba của con có trả lời không đi. Hứ ! "

cô dịch ra , giữ khoảng cách với hai người.

"Chồng ơi.." giọng bé non nớt, nghe rất êm tai.

"Dạ.."

Anh tất nhiên không kiềm lòng được mà đáp lại cô công chúa nhỏ của mình.

"Mami thử gọi baba đi. Xem baba có trả lời mami không." Bé cũng nhái lại lời cô.

"Baba.."

cô cũng lên tiếng gọi. Anh chỉ biết cười mà đáp lại.

"Lewlew baba là của con nha. Mami không có cửa đâu."

Nhìn cái dáng vẻ của bé lúc này.. khiến cô đen mặt.

Chồng cô thật quá đáng. Cái này phải dạy lại...

"Baba thấy con xấu không ?" Bé bám vào cổ anh nói

"Không có, Hi Hi của ba rất là xinh." Anh hôn lên má bé

Bé lại nhìn cô chằm chằm. Đến anh cũng khó hiểu

"Vậy tại sao.. ai cũng nói con giống mami.." bé lại nói tiếp.

"Khụ khụ.."

cô đang uống nước mà tí chết sặc.. nghĩa là nó chê cô xấu đó hả ? Này này.. cô là hoa khôi hồi đi học đấy.

Anh bó tay.. con gái ngày càng công phu rồi.. khiêu khích mẹ thế có biết là tối ba khổ lắm không ?

Đến tối...

"Vợ ơi.. mở cửa cho anh vào đi mà.."

"Bà xã ơi.."

"Nữ hoàng ới..."

"Hoàng Hậu của ta ơi.."

"Phi Nhung ới..." Anh ở ngoài gõ cửa.

Cô ở trong phòng uất ức nhìn vào cánh cửa khoá trái mà quát lên.

"Anh đi mà ngủ với cục cưng của anh ý.. cút đi.."

Anh hối hận thật.. mỗi lần con gái của anh gây chuyện là tối anh phải lãnh hậu quả.

Đã một tuần rồi.. một tuần rồi anh chưa được ngủ cùng cô.

Khóc lóc, dở mọi chiêu trò cô cũng không mở cửa.. anh đành phải vác xác sang phòng con gái.

Sáng thì anh đi dạy học. Chỉ có chiều mới ở nhà

Cả buổi chiều hôm ấy.. tâm trạng cô không hề ổn.

"Ọe...ọe..." cô nôn nửa suốt, anh nhìn mà sốt ruột.

Ba mẹ cô đến chơi, bà là người hiểu rõ nhất. Chính là cô đã mang thai

Đưa cô đi khám thì bác sĩ nói có thai 2 tháng rồi. Cả nhà cực kì vui sướng, nhất là hai lão già.

"Lão Mạnh. Ông nghĩ xem đứa cháu này là trai hay gái ?" Lão Phạm lên tiếng.

"Haizz, chắc chắn là trai rồi. " lão Mạnh chắc chắn 100%

"Haha, tốt tốt. Chắc chắn nó sẽ đẹp trai giống tôi." Lão Phạm cười sảng khoái.

"Nó là cháu nội tôi. Phải giống tôi chứ." Lão Mạnh thấy bất bình liền cãi lại.

"Thấy Tiểu Hi không ? Nó xinh đẹp giống mẹ nó.. vậy không phải gen nhà tôi à ? " lão Phạm thấy rất đúng.

"Ờ..ừm thì không nhờ cháu trai tôi thì nó cũng không được ra đời.. nó cũng đẹp là nhờ cháu trai tôi đấy." Ta còn lâu mới chịu thua...

Thấy hai ông lão đang cãi nhau, mẹ cô và mẹ anh lắc đầu. Cũng quen với cảnh này quá.. không gặp thì nhớ, gặp thì như chó với mèo.

Anh thì phụng phịu cái mặt giống như đứa trẻ bị bắt nạt.

"Mạnh Quỳnh, sao mặt con lại buồn thế kia ? " mẹ anh thấy lạ lên tiếng hỏi.

"Dạ.. đang vui muốn chết."

Lại bị cấm ăn đậu hũ.. đã vậy còn xa người vợ thân yêu.

3 năm sau <tua nhanh nhé>

Tiểu Hi năm nay đã 7 tuổi, cũng đã học lớp 1.

Anh hàng ngày đến lớp tiện thể đưa con gái cưng của mình đi học.

Cô thì ở nhà trong Tiểu Bảo. Thằng bé mới 3 tuổi mà đã rất bảnh và đặc biệt rất thông minh.

"Mami, con đói." Cậu bé vím lấy tay cô.

"Cục cưng đợi mami xíu nha. Mami nấu cháo cho con liền"

cô hôn lên má cậu một cái.

"Ứ chịu.. cục cưng của mami thèm ti cơ.." cậu được đà làm tới.

"Tiểu Bảo lớn rồi. Không được nhõng nhẽo mami." Cô xoa đầu cậu.

Hai mẹ con ở nhà đến trưa thì anh và bé về.

Mấy năm về trước thì cô ghen với tiểu công chúa. Giờ thì anh ghen với tiểu hoàng tử.

"Tiểu Bảo. Hôm nay con có đòi ti mẹ không vậy ?" Anh kéo cậu vào lòng.

Cậu cố dãy ra mà không thoát khỏi.

Tên ác ma. Chuyên cướp mami của cậu !

"Có chứ. Sữa của mami rất thơm rất ngon"

cái miệng lẻo mép của cậu giống cụ non chứ không phải trẻ con 3 tuổi.

Anh đen mặt, đe dọa cậu.

"Ba cấm con đấy. Động vào nữa là ba sẽ ném con ra thùng giác đấy."

Cậu khóc oà lên. Cô không biết chuyện gì liền lườm anh một trận

"Tối nay ngủ phòng Tiểu Hi. Đừng có về phòng của em và Tiểu bảo"

-----END----


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com