Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 25. Day one (4)

Ca khúc 5: All the phases of the moon

- Chính cậu khiến con trai tôi trở nên thế này.

Mẹ của Apo đã gõ dòng chữ đó giờ cho anh xem rồi tức giận bỏ vào trong phòng của cậu. Mile ngồi ngoài hành lang nắm chặt tay, lo lắng không biết bao giờ cậu sẽ tỉnh lại. Mẹ cậu đã chẳng còn nhìn mặt anh nữa, bà khóa cửa phòng bệnh rồi ngồi túc trực bên giường cậu.

- Apo, nó quên mất cậu rồi

Mẹ cậu đi ra giơ điện thoại cho anh xem, Mile ngẩn ra không hiểu bà đang nói gì

- Nó không nhớ cậu là ai, không nhớ vì sao mình lại chạy ra biển ngày mưa rồi bị nạn. Nó hỏi tôi chuyện gì đã xảy ra.

- Nó vẫn nhớ việc đã thi đỗ đại học, đang học năm thứ 3. Nhưng tuyệt nhiên không nhớ "Mile" là ai.

- Tôi sẽ cho nó đi khám bác sĩ tâm lý, chụp cắt lớp não... Nhưng bác sĩ nói có lẽ do nó đã bị cú sốc quá lớn mà mất trí nhớ tạm thời.

- Có lẽ cậu nên về nhà trước đi, tôi sẽ liên lạc lại với cậu sau.

Mẹ Apo gõ cho cậu xem rồi đứng lên bỏ vào phòng đóng cửa lại. Một mình anh ngồi ngoài hành lang tối om cho đến khi bị y tá mời ra ngoài vì không phải người nhà bệnh nhân.

Suốt một tuần sau đó Mile chờ đợi tin nhắn của mẹ Apo, anh thuê một phòng khách sạn để ở lại chờ tin cậu, trừ mấy bộ quần áo anh trai mang đến và anh đi mua xung quanh chẳng có sách báo, chẳng có máy tính hay thứ gì thuộc về anh cả. Mile ngồi buồn thiu trong bóng tối, râu cũng chẳng thèm cạo, mắt nhìn chằm chằm lên trời. Mặt trăng hôm nay nhỏ hơn hôm qua,

"Còn nhỏ hơn lòng đỏ trứng muối ở hàng ốc mình ăn nữa"

Apo đã từng mô tả mặt trăng với anh như vậy đấy. Mặt trăng hôm nay cũng nhỏ như ngày hôm đó, nhưng anh đã chẳng thể kể cho cậu chuyện vui bé tí này nữa rồi. Và mặt trăng của những ngày sau chỉ còn anh nhìn ngắm thôi. Mile không biết nên mong chờ cậu sẽ nhớ ra anh hay không. Một mặt anh mong chờ cậu đủ yêu để nhớ ra anh. Một mặt anh mong cậu cứ quên đi còn hơn ở bên anh trong dằn vặt và áy náy. Cứ như thế anh lặn lội trong suy nghĩ của mình đến khi trăng biến mất và trời ló dạng.

Hai tuần trôi qua và mẹ Apo đã nhắn tin nói với anh rằng: Cậu thực sự đã mất trí nhớ về anh rồi. Kiểm tra chấn thương hay khám tổng quát cho thấy cơ thể cậu không sao cả, bác sĩ tâm lý nhận định cậu bị sốc tinh thần dẫn đến mất trí nhớ.

- Dù sao cậu cũng muốn chia tay nó. Vậy thì nhân dịp này hãy làm theo điều cậu mong muốn đi. Đừng gặp lại nó nữa.

Mặc dù đã chuẩn bị trước tinh thần nhưng anh chẳng thể cứ thế mà đi được. Mile tới tiệm tạp hóa dưới tầng lầu căn hộ họ đang sống chung để chờ cậu. Lúc Apo bước vào, anh đã cúi mặt xuống quầy để đồ mà không dám ngẩng lên nhìn cậu. Mile luống cuống bỏ ra ngoài thanh toán đồ trước, nhưng Apo cũng rất nhanh đặt tuýp kem đánh răng xuống bàn thanh toán. Theo phản xạ hai người ngẩng lên nhìn nhau. Mile nhớ rất rõ đã nhìn thẳng vào mắt cậu, nhưng Apo cũng nhìn anh trong tích tắc rồi quay mặt nhìn nhân viên thu ngân:

"Có thanh toán thẻ không ạ?"

"Có ạ" - nhân viên đáp với cậu.

Mile còn chẳng thèm cầm đồ về, nhân viên gọi với theo nhưng anh không nghe thấy. Cậu ta lầm bầm:

"Có bệnh chắc?"

Apo cũng nhìn theo anh nhưng chẳng quan tâm mấy, cậu cầm đồ và bỏ lên phòng.

Cuộc đời của họ chỉ cắt nhau một khoảng thời gian ngắn hạnh phúc, rồi rẽ ngang sang hai hướng khác nhau như vậy đấy.

—-------------

Mile nhận được tin nhắn của cậu, anh chạy đến bên bờ biển thì thấy cậu đang ngồi đó. Apo nói thật chậm để anh có thể đọc khẩu ngữ của cậu:

- Đồ tồi!

Anh có thể nói được gì chứ? Lúc này mà dùng ngôn ngữ ký hiệu để trả lời thì chắc cậu ấy muốn đấm anh hơn quá.

- Nếu đằng nào cũng không định quay lại với em, sao anh còn làm quen và đi chơi với em? Sao không để em quên hẳn anh đi?

Nhưng rõ ràng anh đã tránh nhưng cậu vẫn đến trung tâm đăng ký học mà?...

- Anh đã nghĩ lần này chỉ cần làm bạn với em thôi cũng được. Nhưng khi anh lại yêu em rồi, anh sợ em sẽ nhớ ra. Hay một lúc nào đó em sẽ mệt mỏi vì yêu người khiếm khuyết như anh.

Mile và Apo ngồi ngắm biển đêm, ánh trăng tròn dát bạc khắp mặt biển yên ả. Mile biết biển có âm thanh rì rào trong ký ức của mình, nhưng giờ đây ngắm nhìn nó không chút tiếng động vẫn thật là khó khăn. Gió biển lạnh lẽo thổi vào người anh, cùng với mùi hải sản ngai ngái đi vào. Đúng là biển, nhưng vẫn thiếu cái gì đấy.

Apo quay sang nhìn anh, dùng ngôn ngữ ký hiệu mà cậu nhớ đến mang mang khi đã học 2 năm trước và mới học gần đây:

- Em chưa từng cảm thấy mệt mỏi khi ở bên anh

Mile lắc đầu nhìn cậu

- Anh biết em sẽ không mệt mỏi hay muốn bản thân mệt mỏi. Nhưng anh không muốn tạo áp lực cho em.

- Những khi em mệt mỏi, chán nản em thường làm nũng với anh. Nhưng khi đó em luôn gồng mình lên để chăm sóc anh. Anh muốn nói rằng em hãy cứ mệt mỏi, hãy cứ than vãn và là em như trước. Nhưng anh cũng mệt mỏi, anh không quen với chính mình phiên bản khuyết tật. Thế nên anh cứ thu mình lại như vậy.

- Anh không muốn đến ngày em chán ghét anh như chính anh chán ghét mình.

Apo đọc toàn bộ ngôn ngữ của anh. Cậu hít thở sâu cùng anh bình tĩnh lại. Và Apo bắt đầu phần của mình:

- Có lẽ lúc đó chúng ta đều mệt mỏi. Em đúng là đã nghĩ anh bị như thế này là vì em.

Mile lắc đầu nhìn cậu, nhưng Apo vẫn tiếp tục

- Nhưng em chưa từng nghĩ dù chỉ một phút giây nào: rằng em chán ghét anh, em ở bên anh vì trách nhiệm. Em yêu anh, em đau lòng, nhưng em muốn ở bên và yêu thương anh, chữa lành anh.

- Và anh biết vì sao em ra biển không? Vì bất lực, vì mất đi người em yêu. Và vì em nhận ra: Tình yêu của em là không đủ để giữ anh.

- Em là kẻ thất bại vì không thể chứng minh cho anh thấy em yêu anh nhiều thế nào.

- Nếu em chết đi, liệu đã đủ chứng minh cho anh thấy chưa?

Apo vừa khóc vừa dùng tay nói cho anh biết toàn bộ suy nghĩ của mình lúc đó, rồi cậu cũng gục mặt xuống hai bàn tay mà khóc. Trong nỗi đau cũ và mới đan xen, cậu cảm nhận được Mile đang ôm chặt lấy cậu. Vòng tay anh run rẩy là từ cơ thể cậu truyền sang, hay chính anh cũng đang khóc?

Cả hai người chẳng nói gì với nhau nữa, nặng nề nhìn ra biển. Apo quay sang nhìn anh:

- Anh nói anh đã mất người yêu ở biển

- Giờ người yêu anh quay lại rồi đấy.

Trong đêm tối đó, ánh trăng dịu nhẹ chiếu lên gương mặt của Apo. Dù không thể nghe thấy, nhưng lần đầu tiên sau 2 năm, anh bắt đầu cảm nhận được nhiều hơn. Như là sự ấm áp bàn tay cậu dính cát nắm lấy tay anh. Như là ánh mắt cậu lấp lánh sao nhìn anh, rồi cúi người sang hôn anh thật dịu dàng.

—----------------------------

Cảnh hôn chiếu lên, Apo nhìn sang Meen, Tor nhìn sang Mile, còn fan và khách mời nhìn cả 4 người họ: Reaction trực tiếp luôn kìa!!!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #mileapo