H
HEATHER SNOW NGỒI IM LẶNG GIỮA ĐÁM BẠN ỒN ÀO CÙNG LỚP, cảm thấy lạc lõng mặc dù nó tham gia chuyến đi chơi này để cảm thấy khá hơn. Con bé chưa từng thấy nó thuộc về chỗ này, chưa từng thuộc về một thế giới toàn những thiếu niên con người. Chúng thật nhặng xị, ồn ào, và ồ, trần tục. Chỉ cần hai tuần nữa thôi, Heather sẽ rời bỏ chúng, về với thế giới của mình.
Nhưng Heather chưa hẳn là muốn từ bỏ, mặc dù chính con bé cũng không hiểu vì sao nữa.
Lũ con gái xua đuổi Heather vì con bé quá đẹp, đẹp một cách kì lạ và ma quái. Heather có mái tóc đen như màn đêm, mái tóc như lẩn vào đêm tối, đối lập với làn da quá trắng và tái như tuyết. Và trên khuôn mặt có nét cổ điển châu Âu là một đôi môi đỏ tự nhiên, luôn được nó tô đậm như máu hoặc ngả nâu bằng những màu son lì vào tận môi.
Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.
Bọn con trai tránh xa Heather, mặc dù chúng cũng từng khao khát được hẹn hò với con bé dù chỉ một lần trong đời (dù sao nó cũng là đứa xinh đẹp nhất), vì chúng cho rằng con bé quá...kì lạ với chúng. Heather không nói chuyện với bất cứ ai ở trên trường, nó vừa giống một con mọt sách khi cứ rảnh lại lên thư viện, vừa giống một đứa con gái trong đội cổ vũ với những động tác uyển chuyển mà lũ con trai được nhìn thấy một lần khi Heather đứng lên thay thế đội trưởng đội cổ vũ khi con nhóc kia dính phải một cơn cảm hết sức đáng ngờ.
Heather còn kì lạ hơn nữa khi nó đã từng tuyên bố sẽ thôi học ở tuổi 16.
Tóm lại, Heather Snow là cái tên mà lớp nó, và cả trường nó nữa, vẫn còn e dè khi nhắc đến con bé, dù đương nhiên, không phải tất cả.
Heather đang nghĩ xa xăm thì tiếng cười nói của lũ con gái cùng lớp xen vào giữa dòng suy nghĩ của con bé.
"Chơi một ván poker đi, chán quá đi mất."
Carol Spencer, đội trưởng đội cổ vũ lên tiếng, và lập tức nhận được sự tán thưởng.
"Ai muốn chơi nào?"
Lũ con gái nhao nhao, nhanh chóng lấp đầy xung quanh chiếc bàn poker màu xanh. Carol ngồi giữa với bạn trai nó - đúng hơn là ngồi lên đùi bạn trai ả. Thằng nhóc đang cười hô hố và nói to:
"Các cô gái, nên để cho những chàng trai chơi trò này đi. Peter, mày vác cái mông của mày ra đây chơi với tụi tao đi."
Peter, là Peter Davidson, một chàng trai ưa nhìn với mái tóc màu nâu và đôi mắt màu xanh chầm chậm lắc đầu.
"Tao không muốn."
Peter là một trong những người duy nhất ở trường bắt chuyện với Heather. Thật ra là người duy nhất.
"Sao thế? Mày sợ thua tao à?"
"Để tao chơi được không, Niall?"
Heather đứng lên khỏi cái ghế trong góc, lên tiếng. Tất cả ánh nhìn đều đổ dồn vào nó.
Niall, thằng bạn trai của Carol nhìn Heather vẻ ngần ngại. Nó nói mềm mỏng hơn:
"Heather, tao nghĩ mày nghe chưa rõ, nhưng bàn poker này chỉ để cho lũ con trai thôi..."
"Vậy thế này nhé? Chúng ta sẽ có một cuộc cá cược nho nhỏ. Nếu tao thắng, tao sẽ chẳng lấy gì của mày cả. Nhưng nếu mày thắng, mày có thể lấy bất cứ thứ gì của tao. Bất cứ thứ gì."
Niall nhìn Heather từ trên xuống dưới, nó liếc nhìn những thằng con trai khác rồi nhếch mép trả lời, mặc kệ ánh nhìn trách móc của con bạn gái:
"Có vẻ là một cuộc cá cược thú vị với tao. Được rồi, tao chấp nhận. Chỉ là, Snow à, mày đừng đặt quá nhiều sự tin tưởng vào chiến thắng của mày như thế."
Heather nở một nụ cười khinh thị.
"Không phải mày cũng nên thế sao."
Peter, nãy giờ cứng họng, nắm nhẹ bắp tay nó như ngăn lại.
"Đừng."
Heather nhún vai. Con bé có gì mà phải sợ. Trong cuộc chơi này, nó nắm chắc phần thắng.
Nó chỉ muốn đùa với lũ tầm thường một chút thôi.
Niall xếp những quân poker ra sẵn. Heather tiến đến cái bàn, nó đặt bàn tay trái gắn đầy móng giả bằng vàng lên trên bàn poker như thể con bé sẵn sàng rạch cổ bất cứ người nào với đống móng vuốt của nó.
Bàn tay còn lại của nó để dưới bàn poker.
Thằng Niall khéo léo xếp lại những con bài trước mặt, nhanh đến nỗi những quân bài trông như thể vẫn như lúc chia bài.
Heather mỉm cười. Bàn tay dưới bàn poker của nó mở ra và những ngón tay co lại từng đốt. Vờ như đang đọc những quân bài, Heather lẩm nhẩm thần chú.
"Bắt hồn."
Phù thủy không giống như những gì con người tưởng tượng. Không đũa phép, không áo chùng vướng víu, chỉ cần cái tay biết làm phép và đôi môi biết rì rầm.
Đôi mắt của Heather loé lên, đôi tay đang mở ra bỗng nắm chặt lại. Đôi tay đeo móng khẽ giật giật. Thằng Niall mặt vô hồn, nó chơi bài theo cách lật những lá bài lên một cách ngẫu nhiên.
Đôi tay đeo móng của Heather khẽ cào lên bàn poker, thằng Niall chợt ôm tim một cách đau đớn. Nhìn bạn gái sốt sắng lo lắng cho nó, Heather chỉ mỉm cười. Nó hạ bài xuống, để lộ bộ Át và cả những bộ J, Q, K xếp thành từng chất.
Thắng tuyệt đối.
Đôi tay nắm chặt ở dưới bàn poker thả lỏng ra, những đốt ngón tay mở ra từng chút một. Niall thở hắt ra nhẹ nhõm, như thể vừa bị trói buộc bằng một cái gì đó.
"Tao thắng nhé."
Không đợi cho thằng kia trả lời, Heather đứng dậy, lướt cả thân hình nhỏ nhắn của nó trong bộ váy trắng dài đến mắt cá chân lên thẳng phòng.
~*~
Heather tỉnh dậy vào giữa đêm, và khác với suy nghĩ của nó, hôm nay bạn cùng lớp của nó đi ngủ sớm. Không hẳn là quá sớm, nhưng với lũ ham tiệc tùng, 12h đêm chẳng khác nào 6 giờ tối.
Đêm lạnh như một buổi chiều mùa thu, ánh trăng rọi vào phòng nó như một người bạn lâu năm. Một con cú đậu bên bậu cửa sổ, hú lên những tiếng vô nghĩa. Heather đáp lại những tiếng kêu ấy một cách rất thản nhiên rồi ném một con chuột trước giờ không nằm trên tay cho con cú. Hài lòng, nó cất cánh bay đi.
Heather đi dạo xung quanh hành lang với vẻ khoan khoái. Đây cũng là giờ hoạt động của những bà dì, nên con bé không cảm thấy quá buồn ngủ.
Và nó lại càng trở nên thức khi nghe những lời Carol nói với đám thuộc hạ của nó.
"Tao chắc chắn con bé Heather đó có vấn đề. Tao chắc chắn đấy!"
"Tao chỉ thấy nó giống những đứa mọt sách quái dị thôi. Bình tĩnh đi, Carol à."
"Nó quyến rũ Niall, và tao thề, không có lí gì nó có thể thắng Niall ở trận poker đó. Niall của tao trước giờ đã từng thua trận nào đâu."
"Nhưng mình làm gì có chứng cứ."
"Thế nên tao mới quyết định hại nó. Heather, tao để ý rồi, nó thích ăn táo lắm. Để xem nó còn dám động đến món này không khi ăn thứ này."
Carol lôi ra trong túi một quả táo đỏ như máu, và đặt ngay ngắn trên bàn.
"Tao vừa kiếm trên mạng đấy. Hên là chỗ này cũng chưa khỉ ho cò gáy cho lắm."
"Nó chứa gì vậy Carol?"
"Bơm sơn. Và thối đến trong ruột (*)"
(* Nguyên văn: Rotten to the core, vừa là thối từ gốc, vừa chỉ nhân cách tệ hại từ bản chất.)
Heather mỉm cười. Nó nhìn lũ Carol rồi quyết định bước về phía chúng, trong sự sững sờ của cả lũ.
"Cái này dành cho tao hả."
Chỉ còn Carol còn can đảm gật đầu. Heather mỉm cười, lẩm bẩm:
"Tặng người đẹp nhất(*)"
(Nguyên văn: For the Fairest, tương truyền là quả táo khiến cho ba nữ thần Athena, Hera và Aphrodite cãi nhau và các vị thần Hi lạp chia phe trong cuộc chiến thành Troy. Và trong truyện thì Bạch Tuyết cũng được tặng quả táo độc, khiến nàng chết, và mụ phù thuỷ sẽ là người đẹp nhất. Nghĩa là quả táo đó cũng được tặng cho Người đẹp nhất đó ^^)
Trước sự ngạc nhiên của chúng, Heather cắn ngập răng vào quả táo. Lớp sơn trào ra, vấy chiếc váy trắng đỏ như máu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com