Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Mực Đỏ

​Ghi chú lề bằng mực đỏ, ký tên F. Gridley, Phó Ủy viên: ĐÃ NÓI CHUYỆN VỚI NGÀI B. PELLEGRIN. ĐƠN XIN BỊ TỪ CHỐI VÌ LÝ DO AN NINH QUỐC GIA.

​Các trích đoạn từ những tạp chí y khoa uy tín với mức độ phổ biến khác nhau, ca ngợi bằng những thuật ngữ chuyên môn bóng bẩy về những lợi ích gây chấn động của loại thuốc đột phá Dypraxa, việc nó "không có khả năng gây đột biến""chu kỳ bán rã dài trên chuột".

​Trích đoạn từ Tạp chí Khoa học Sức khỏe Haiti, bày tỏ những nghi ngại một cách khiêm tốn về Dypraxa, được ký tên bởi một bác sĩ người Pakistan, người đã tiến hành các thử nghiệm lâm sàng của thuốc tại một bệnh viện nghiên cứu ở Haiti. Các từ "có tiềm năng gây độc" được Tessa gạch dưới bằng mực đỏ, đi kèm là bóng ma của suy gan, xuất huyết nội, chóng mặt, tổn thương dây thần kinh thị giác.

​Trích đoạn từ số tiếp theo của chính tờ tạp chí "rẻ tiền" đó, trong đó một loạt các bậc vĩ nhân y học với các học hàm giáo sư và tước hiệu ấn tượng đã tung ra một đòn phản pháo dữ dội, dẫn chứng ba trăm trường hợp thử nghiệm. Cùng bài báo đó cáo buộc vị bác sĩ người Pakistan tội nghiệp là "thiên kiến""thiếu trách nhiệm với bệnh nhân", đồng thời trút xuống đầu ông những lời nguyền rủa.
​(Ghi chú viết tay của Tessa: Những nhà lãnh đạo dư luận "không thiên kiến" này một mực đều là những người ký hợp đồng với KVH thông qua các "ủy ban lưu động" được trả lương cao ngất ngưởng để săn lùng các dự án nghiên cứu công nghệ sinh học đầy triển vọng trên toàn thế giới.)

​Trích đoạn từ cuốn sách có tựa đề Thử nghiệm lâm sàng (Clinical Trials) của Stuart Pocock, được chép lại bằng tay bởi Tessa như một cách để cô ghi nhớ nó tốt hơn. Một vài đoạn được tô đỏ rực rỡ, tương phản với phong cách điềm tĩnh của tác giả:

​Có một xu hướng trong giới sinh viên, và thực tế là ở nhiều bác sĩ lâm sàng, là đối xử với các tài liệu y khoa bằng một sự tôn kính thái quá. Các tạp chí lớn như The Lancet và Tạp chí Y học New England được mặc định là trình bày những sự kiện y học mới không thể tranh cãi. Một niềm tin ngây thơ vào những "kinh thánh lâm sàng" như vậy có lẽ được khuyến khích bởi phong cách độc đoán mà nhiều tác giả áp dụng, khiến cho những điểm không chắc chắn vốn có trong bất kỳ dự án nghiên cứu nào thường không được nhấn mạnh đầy đủ...

​(Ghi chú của Tessa: Các bài báo liên tục được các hãng dược "cài cắm" vào, ngay cả trên những tờ báo tự xưng là chất lượng.)

​Đối với các buổi nói chuyện tại các hội nghị khoa học và quảng cáo của các công ty dược phẩm, người ta cần phải hoài nghi hơn nữa... cơ hội cho sự thiên kiến là vô cùng lớn...

​(Ghi chú của Tessa: Theo Arnold, các hãng dược lớn chi hàng tỷ đô để mua chuộc các nhà khoa học và bác sĩ nhằm quảng bá sản phẩm của họ. Birgit báo cáo rằng KVH gần đây đã tặng năm mươi triệu đô-la cho một bệnh viện giảng dạy lớn ở Mỹ, cộng với lương và chi phí cho ba bác sĩ lâm sàng hàng đầu và sáu trợ lý nghiên cứu. Việc tham nhũng thông qua các mối quan hệ liên kết trong Phòng sinh hoạt chung của trường đại học thậm chí còn dễ dàng hơn: các ghế giáo sư, phòng thí nghiệm công nghệ sinh học, quỹ nghiên cứu, v.v. "Ý kiến khoa học chưa bị mua chuộc ngày càng khó tìm." – Arnold.)

​Tiếp tục từ Stuart Pocock:

​...luôn có rủi ro là các tác giả bị thuyết phục nhấn mạnh vào những phát hiện tích cực nhiều hơn mức thực sự chính đáng.

​(Ghi chú của Tessa: Không giống như báo chí thế giới, các tạp chí ngành dược không thích in tin xấu.)

...Ngay cả khi họ đưa ra một báo cáo thử nghiệm về những phát hiện tiêu cực của mình, nó có khả năng xuất hiện trên một tạp chí chuyên ngành ít tên tuổi hơn là trên các tạp chí đa khoa lớn... do đó, lời bác bỏ tiêu cực này đối với báo cáo tích cực trước đó không thể tiếp cận được với một lượng khán giả rộng lớn như vậy.

... Nhiều cuộc thử nghiệm thiếu các đặc điểm thiết yếu trong thiết kế để đạt được một sự đánh giá khách quan về liệu pháp điều trị.

(Ghi chú của Tessa: Được dàn xếp để chứng minh một quan điểm chứ không phải để đặt nghi vấn về nó, tức là: còn tệ hơn cả vô dụng.)

​Đôi khi, các tác giả có thể cố tình "nạo vét" dữ liệu để chứng minh một kết quả tích cực...

(Ghi chú của Tessa: Thêu dệt nó lên - Spin it.)

​Trích đoạn từ tờ Sunday Times của London, tiêu đề: "Công ty Dược phẩm đặt Bệnh nhân vào Rủi ro trong các cuộc Thử nghiệm tại Bệnh viện." Được Tessa gạch dưới và đánh dấu rất đậm, có lẽ đã được sao chép hoặc fax cho Arnold Bluhm vì nó mang dòng chữ đề tặng: Arnie, anh đã XEM cái này chưa?!

​Một trong những công ty dược phẩm lớn nhất thế giới đã đặt hàng trăm bệnh nhân vào nguy cơ nhiễm trùng có thể gây tử vong do không tiết lộ thông tin an toàn quan trọng cho sáu bệnh viện khi bắt đầu một cuộc thử nghiệm thuốc trên toàn quốc.

​Có tới 650 người đã trải qua phẫu thuật tại Anh trong cuộc thí nghiệm do Bayer, gã khổng lồ dược phẩm Đức tổ chức, bất chấp việc công ty đã tiến hành các nghiên cứu cho thấy loại thuốc của mình phản ứng xấu với các loại thuốc khác, làm suy giảm nghiêm trọng khả năng tiêu diệt vi khuẩn.

​Nghiên cứu thực tế trước đó, mà tờ Sunday Times có được, đã không được tiết lộ cho các bệnh viện liên quan khi bắt đầu nghiên cứu.

​Cuộc thử nghiệm, với những sai sót chưa từng được tiết lộ cho bệnh nhân hay gia đình họ, đã dẫn đến kết quả là gần một nửa số người được phẫu thuật tại một trung tâm thử nghiệm ở Southampton đã mắc phải nhiều loại nhiễm trùng đe dọa đến tính mạng.

​Bayer từ chối tiết lộ tổng số ca nhiễm trùng và tử vong sau phẫu thuật, với lý do dữ liệu cần được bảo mật.

​"Nghiên cứu đã được cơ quan quản lý có thẩm quyền và tất cả các hội đồng đạo đức địa phương phê duyệt trước khi bắt đầu," một người phát ngôn cho biết.

​Một quảng cáo in màu nguyên trang xé ra từ một tạp chí phổ biến ở Châu Phi, chú thích: TÔI TIN VÀO PHÉP MÀU! Trung tâm khung hình là một bà mẹ trẻ người Phi xinh đẹp trong chiếc áo trắng xẻ thấp và váy dài, mỉm cười rạng rỡ. Đứa con hạnh phúc ngồi vắt vẻo trên đùi cô, một tay chạm vào bầu ngực mẹ. Những người anh chị em hạnh phúc tụm lại xung quanh, người cha bảnh bao đứng sừng sững bao bọc tất cả. Mọi người, kể cả người mẹ, đều đang chiêm ngưỡng đứa trẻ khỏe mạnh một cách rõ rệt trên đùi cô.

​Chạy dọc phía dưới trang giấy là dòng chữ: THREEBEES CŨNG TIN VÀO PHÉP MÀU!

​Bong bóng lời thoại phát ra từ miệng bà mẹ trẻ xinh đẹp viết rằng: "Khi họ nói với tôi con tôi bị lao, tôi đã cầu nguyện. Khi bác sĩ gia đình nói với tôi về Dypraxa, tôi biết lời cầu nguyện của mình đã được thấu tận thiên đường!"

​Justin quay lại với hồ sơ cảnh sát.
​Trích đoạn từ báo cáo của các sĩ quan về cuộc thẩm vấn với PEARSON, Ghita Janet, nhân viên địa phương của Ban Hành chính, Tòa Khâm sứ Anh tại Nairobi:

​Chúng tôi đã thẩm vấn Đối tượng trong ba lần, lần lượt là 9 phút, 54 phút và 90 phút. Theo yêu cầu của Đối tượng, các cuộc thẩm vấn của chúng tôi được thực hiện trên một địa điểm trung lập (nhà của một người bạn) trong các điều kiện kín đáo. Đối tượng 24 tuổi, gốc Anh-Ấn, học trường dòng (Công giáo) tại Anh, là con nuôi của những bậc cha mẹ trí thức (luật sư và bác sĩ), cả hai đều là những người Công giáo ngoan đạo. Đối tượng tốt nghiệp bằng danh dự của Đại học Exeter (ngành Nghệ thuật Anh, Mỹ và Khối Thịnh vượng chung), có trí thông minh rõ rệt và cực kỳ lo lắng. Ấn tượng của chúng tôi về cô ấy là, ngoài việc đang bị chấn động vì đau buồn, cô ấy còn đang ở trong một nỗi sợ hãi đáng kể.

​Ví dụ, Đối tượng đã đưa ra một vài tuyên bố mà sau đó cô ấy đã rút lại, chẳng hạn như: "Tessa bị sát hại để bịt đầu mối." Hoặc: "Bất cứ ai đối đầu với ngành dược phẩm đều có nguy cơ bị cắt họng." Hoặc: "Một số công ty dược phẩm là những kẻ buôn bán vũ khí trong bộ lễ phục sáng lòa." Khi bị ép hỏi về những tuyên bố này, cô ấy từ chối đưa ra bằng chứng xác thực và yêu cầu chúng phải được xóa khỏi hồ sơ. Cô ấy cũng bác bỏ giả thuyết rằng BLUHM có thể đã gây ra vụ thảm sát ở Turkana vụ giết người. Cô ấy nói rằng BLUHM và QUAYLE không phải là một "cặp", mà họ là "hai người tốt nhất trên đời" và những kẻ xung quanh "chỉ toàn đầu óc bẩn thỉu".

​Khi bị thẩm vấn sâu hơn, ban đầu Đối tượng tuyên bố mình bị ràng buộc bởi Đạo luật Bí mật Công vụ, sau đó là bởi lời thề giữ bí mật với người đã khuất. Trong cuộc gặp thứ ba và cũng là cuối cùng, chúng tôi đã áp dụng thái độ cứng rắn hơn với Đối tượng, chỉ ra cho cô ấy thấy rằng việc che giấu thông tin có thể là đang bao che cho những kẻ sát hại Tessa và cản trở việc tìm kiếm BLUHM. Chúng tôi đính kèm bản ghi chép đã được biên tập tại Phụ lục A và B. Đối tượng đã đọc bản ghi chép này nhưng từ chối ký tên.

​PHỤ LỤC A

Hỏi: Cô có bao giờ hỗ trợ hoặc đi cùng Tessa Quayle trong các chuyến đi thực địa không?

​Đáp: Vào cuối tuần và thời gian rảnh, tôi có cùng Arnold và Tessa thực hiện vài chuyến thực địa đến khu ổ chuột Kibera và các vùng nông thôn để hỗ trợ tại các phòng khám lưu động và chứng kiến việc cấp phát thuốc. Đây là nhiệm vụ đặc thù của tổ chức phi chính phủ (NGO) mà Arnold làm việc. Một vài loại thuốc mà Arnold kiểm tra hóa ra đã quá hạn sử dụng từ lâu và đã bị biến chất, mặc dù chúng vẫn có thể có tác dụng ở một mức độ nào đó. Những loại khác thì không phù hợp với bệnh lý mà chúng được cho là để điều trị. Chúng tôi cũng có thể xác nhận một hiện tượng phổ biến xảy ra ở các vùng khác của Châu Phi, cụ thể là phần chỉ định và chống chỉ định trên một số bao bì đã được viết lại cho thị trường Thế giới thứ ba nhằm mở rộng phạm vi sử dụng thuốc vượt xa ứng dụng được cấp phép ở các nước phát triển. Ví dụ: một loại thuốc giảm đau được dùng ở Châu Âu hoặc Mỹ để giảm nhẹ cho các ca ung thư giai đoạn cuối lại được mời chào như một loại thuốc chữa đau bụng kinh và đau khớp nhẹ. Các chống chỉ định thì không được đưa ra. Chúng tôi cũng xác định được rằng ngay cả khi các bác sĩ Châu Phi chẩn đoán đúng, họ thường xuyên kê đơn sai phác đồ do thiếu các hướng dẫn đầy đủ.

​Hỏi: ThreeBees có phải là một trong những nhà phân phối liên quan không?

​Đáp: Ai cũng biết rằng Châu Phi là "thùng rác dược phẩm" của thế giới và ThreeBees là một trong những nhà phân phối dược phẩm chính tại Châu Phi.

​Hỏi: Vậy trong trường hợp cụ thể này, ThreeBees có liên quan không?

​Đáp: Trong một số trường hợp nhất định, ThreeBees là nhà phân phối.

​Hỏi: Là nhà phân phối có tội?

​Đáp: Được rồi.

​Hỏi: Trong bao nhiêu trường hợp? Tỉ lệ là bao nhiêu?

​Đáp: (Sau nhiều lần quanh co) Tất cả.

​Hỏi: Nhắc lại lần nữa, cô đang nói rằng trong mọi trường hợp các bạn tìm thấy sai sót của sản phẩm, ThreeBees đều là nhà phân phối của sản phẩm đó?

​Đáp: Tôi không nghĩ chúng ta nên nói chuyện như thế này khi mà Arnold có thể vẫn còn sống.

​PHỤ LỤC B

​Hỏi: Có sản phẩm cụ thể nào mà Arnold và Tessa cảm thấy đặc biệt lo ngại về nó không, cô có nhớ không?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #trinhthám