Chương 45
"Ngươi luống cuống sao?" Lạp Lệ Sa có chút ngoài ý muốn, người luôn bình đạm như Phác Thái Anh mà cũng có thời điểm không biết nên làm thế nào. Lạp Lệ Sa tiếp tục đặt tay trên môi đối phương, nhẹ nhàng vỗ về đùa giỡn, làm bầu không khí càng thêm ái muội.
Phác Thái Anh quay đầu, tránh đi ngón tay của Lạp Lệ Sa, nàng không muốn để loại ái muội như vậy tiếp tục lan rộng. Nàng cũng biết, trong nháy mắt kia, mình xác thật có chút hoảng hốt, loại hoảng hốt này không đơn giản chỉ là do sự xa lạ của Lạp Lệ Sa, còn có một loại là bởi Lạp Lệ Sa chủ động thân mật.
"Sợ ta làm cái gì với ngươi sao?" Lạp Lệ Sa cúi xuống, khuôn mặt họa quốc khuynh thành thật gần Phác Thái Anh, gần đến mức Phác Thái Anh có thể cảm nhận hơi thở của Lạp Lệ Sa đánh vào mặt mình.
"Lệ Sa, đừng như vậy......" Một Lạp Lệ Sa như vậy thật sự khiến Phác Thái Anh muốn chạy trối chết.
"Sao?" Lạp Lệ Sa nhẹ nhàng nói, biết rõ cố hỏi, đôi môi lại càng thêm cọ xát lên da thịt Phác Thái Anh. Những việc này, nàng đã muốn làm với Phác Thái Anh từ rất lâu rất lâu, trước kia chỉ có thể đau khổ đè xuống ý niệm bất kính, nhưng hôm nay, chuyện mà Lạp Lệ Sa muốn làm với Phác Thái Anh đâu chỉ có vậy. Lạp Lệ Sa biết, Phác Thái Anh rời đi, đã giải phóng dã thú trong lòng nàng.
"Lệ Sa...... Ta còn chút việc chưa giao phó ở ngự dược phòng, ta đi về trước......" Thời điểm bị ở Lạp Lệ Sa dùng môi cọ lên mặt, Phác Thái Anh càng là hoảng loạn tới cực điểm, cái khó ló cái khôn, nàng đành lấy cớ, sau đó đẩy Lạp Lệ Sa ra, đầu cũng không dám ngoảnh lại, lập tức chạy trối chết.
Lạp Lệ Sa thấy vậy, cũng không đuổi theo, khóe miệng lại giương lên một mạt cười lạnh, nàng nhẹ nhàng liếm xuống cánh môi vừa quét qua khuôn mặt Phác Thái Anh. Tựa như mới ăn cơm xong nhưng còn chưa đã thèm, yêu diễm khiến người ta không rét mà run, bất quá lại yêu dã dị thường.
Phác Thái Anh cơ hồ là chạy về ngự dược cục, Lạp Lệ Sa thật quá mức xa lạ, một Lạp Lệ Sa tràn ngập tính xâm lược như thế, không chút nào che giấu ánh mắt cùng hành vi giống như hổ rình mồi, làm nàng thật sự không biết nên tiếp tục đối mặt Lạp Lệ Sa ra sao, chỉ có thể trốn tránh. Nghĩ đến Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh trước sau đều không đè xuống được hoảng loạn và lo âu trong lòng, Lạp Lệ Sa cố chấp như vậy, sẽ không dễ dàng từ bỏ.
Thời điểm Phác Thái Anh còn đang phiền não, thái giám bên cạnh Hoàng đế đã tới tìm nàng.
"Phác đại phu, Hoàng Thượng có chút khó chịu, thỉnh ngài qua một chuyến." Thái giám vô cùng cung kính hồi bẩm.
Phác Thái Anh nghe vậy liền cau mày, thật là chuyện này chưa xong, chuyện khác lại tới. Nghĩ đến Triệu Tập chà đạp thân thể để giữ mình lại hoàng cung, Phác Thái Anh liền cảm thấy tuyệt đối không thể mặc kệ Triệu Tập tiếp tục.
"Ta sẽ đi ngay." Phác Thái Anh cầm hòm thuốc, theo thái giám đến tẩm cung của hoàng đế.
"A Thái, ngươi đến thật đúng lúc, vừa rồi ta xử lý xong tấu chương liền cảm thấy tức ngực khó chịu, ngươi nhìn xem là thế nào." Triệu Tập thấy Phác Thái Anh bước vào, lập tức tiến lên nắm chặt tay nàng.
"Để ta bắt mạch một chút." Phác Thái Anh bất động thanh sắc rút tay về, sau đó xem mạch giúp Triệu Tập.
"Chỉ là có chút chán ăn, không có gì đáng ngại, châm cứu liền có thể khỏi." Phác Thái Anh từ hòm thuốc lấy ra kim châm.
Triệu Tập ngoan ngoãn nằm trên long sàng, để Phác Thái Anh giúp mình châm cứu.
"Quả nhiên vẫn là A Thái hiểu biết thân thể trẫm nhất, lập tức đã khá hơn nhiều." Một khắc sau, Phác Thái Anh thu kim châm lại, Triệu Tập cười nói.
"Hơn nửa năm qua, Hoàng Thượng không ngừng gặp vấn đề, Hoàn Thanh cảm thấy bản thân học nghệ chưa thông, không thể giúp Hoàng Thượng trị liệu cho tốt, thỉnh Hoàng Thượng cho phép Hoàn Thanh xuất cung." Phác Thái Anh quỳ trên đất, ngữ khí vô cùng kiên định.
Nghe Phác Thái Anh nói vậy, Triệu Tập lập tức thu liễm tươi cười.
"Là do thân thể ta không biết cố gắng, không liên quan đến y thuật của ngươi. Chẳng phải mỗi lần ngươi xem bệnh giúp trẫm đều rất hiệu quả sao?" Triệu Tập pha trò nói, cũng duỗi tay đỡ Phác Thái Anh đứng dậy.
"Là do Thái Anh, thỉnh Hoàng Thượng ân chuẩn Thái Anh xuất cung." Phác Thái Anh cũng không vạch trần Triệu Tập, bất quá tâm ý đã quyết, quỳ trên mặt đất, không chịu đứng lên.
Triệu Tập thấy nàng kiên trì như vậy, liền biết kết quả mà mình không muốn thấy nhất cũng đã xuất hiện rồi.
"Ngươi đều đã biết?" Ngữ khí Triệu Tập có chút gian nan.
"Thân thể Hoàng Thượng quý vì vạn kim, thật sự không nên tự chà đạp mình, chuyện này khiến Thái Anh cảm thấy không thể thoái thác tội lỗi của bản thân. Thái Anh thỉnh đi, cầu Hoàng Thượng thành toàn." Phác Thái Anh quỳ trên đất, ngữ khí vô cùng kiên trì lần nữa nhắc lại.
Triệu Tập nhìn Phác Thái Anh đối với mình không chút lưu luyến, trong lòng vô cùng chua xót.
"Trẫm thật sự không giữ được ngươi sao?" Vẻ mặt Triệu Tập buồn bã.
"Thái Anh thỉnh cầu, thỉnh Hoàng Thượng ân chuẩn." Tuy Phác Thái Anh không đành lòng nhưng nàng cảm thấy đau dài không bằng đau ngắn, cũng nên chấm dứt.
Triệu Tập nhìn nàng vẫn như cũ quỳ trên đất, nhìn như hữu tình mà lại vô tình, tình cảm mười mấy năm qua cũng không thể làm nàng có nửa điểm lưu luyến.
"Nếu trẫm không cho phép ngươi rời đi?" Triệu Tập dò xét hỏi.
"Vậy Thái Anh đành phải tiếp tục quỳ." Ngữ khí Phác Thái Anh vẫn mềm nhẹ như cũ, cũng xác thật kiên định như cũ.
"Ngươi dùng tình nghĩa trẫm đối với ngươi để uy hiếp trẫm sao?" Đôi mắt Triệu Tập ửng đỏ nhìn nàng.
"Hoàng Thượng thành toàn." Phác Thái Anh nhìn hắn như vậy liền có chút không đành lòng, ở trong mắt nàng, Triệu Tập bất quá chỉ là thiếu niên mười chín, nàng vẫn luôn coi hắn như thân đệ đệ.
Triệu Tập nhìn Phác Thái Anh, hắn biết, người phải đi, cuối cùng cũng không giữ được, hắn lại không đành lòng miễn cưỡng nàng, đều là do hắn đánh mất tâm tư vì nàng.
"Thôi, thôi, ngươi phải đi, liền đi......" Triệu Tập chịu đựng đau đớn như bị xuyên tâm nói ra những lời này, thời điểm nói đến câu cuối cùng, nghẹn ngào rưng rưng.
Phác Thái Anh nhìn Triệu Tập, nội tâm cũng không dễ chịu nhưng nàng biết thật vất vả mới khiến Triệu Tập buông tay, giờ phút này tuyệt đối không thể mềm lòng, nàng đứng dậy, nhìn hắn một cái, xoay người rời khỏi tẩm cung.
Triệu Tập nhìn dáng vẻ quyết tuyệt của Phác Thái Anh, ở tẩm cung yên lặng chảy xuống nước mắt.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com