Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHÂN THÀNH CỦA GIÓ

Nô Nhĩ Cáp đắt thắng với suy nghĩ thấu đáo của mình. Hắn đưa tay lên trời cao huýt sáo rồi nhếch môi cười đểu. Từ đầu trong bóng đêm yên tĩnh đó một tiếng gọi vọng lại đáp trả ngay, đôi cánh đen huyền mạnh mẻ của loài đại bàng chiến dang rộng bao phủ cả một gốc vai người. Hắn biên chép một mẫu giấy nhỏ rồi nhét vào ống trúc phía dưới chân phải của con vật yêu quý của mình, nhìn vào mắt đại bàng chiến Nô Nhĩ Cáp hất đầu ra lệnh cho nó bay đi về phía phó tướng Mông Cổ đang tập trung ngoài biển lớn. Chỉ cần Hoàng Quốc và Đột Man bắt đầu gay chiến với nhau, hắn sẽ lập tức mang Ngụy Châu ra khỏi đất nước này ngay. Nằm nhanh xuống chiếc giường mới đầy hương thơm của loại hoa gỗ quý Nô Nhĩ Cáp nhíu mày rồi ngồi bật dậy.

_nếu dễ dàng quá thì chắc lên ngốc kia sẽ không chịu theo mình về Mông Cổ đâu? Vậy mình nên tạo ra một hiểu lầm nhỏ ở đây thì tốt hơn. Hạ Lâm Châu ta lần này là có ý giúp ngươi đó, hãy động lại một chút gì đó vào ánh mắt của Chiến Thần đi.

Khác với mưu tính ngập tràn của tên Đại Hãn Mông Cổ kia Ngụy Châu cứ bình tĩnh mà suy xét mọi chuyện trong đầu mình. Nhớ đến sơ đồ của Đột Man trước đó cậu thả hồn vào những tác phẩm ngớ ngẩng trong thế giới của mình do Trần Ổn làm mô hình tạo ra ngay. Thoáng nghĩ đến loại đòn bẩy bằng gỗ rất dễ lấp ráp dùng để bật nhanh những thứ đồ vật ở vị trí này bay đi và tiếp xúc với không gian khác, Ngụy Châu lần nữa lại bước ngay ra ngoài với gọi Mạc Triết.

_tôi cần gỗ.....thật nhiều gỗ. Tất cả các cậu mau tìm cách mang chúng về đây đi.

_"gỗ sao ạ?" Mạc Triết vừa nói vừa xoay đầu chỉ về một hướng khác bên trong khu vực giam giữ này.

Ngụy Châu nhìn theo phía cánh tay của Mạc Triết rồi cười lớn "đúng là trời đang giúp chúng ta mà, bọn người Đột Man có thế mạnh là chiến đấu dưới nước nên việc phá rừng lấy gỗ để phục vụ cho việc đóng thuyền là chuyện đương nhiên thôi. Nhưng không ngờ trại nuôi binh này lại được xây dựng trên khu đất chứa gỗ đó của bọn chúng". Gật đầu thật nhanh cậu bước hẳn vào trong lều trại định là sẽ tìm kiếm số đinh sắt mà bản thân đã trong thấy ở đâu đó vào trưa nay thì bên ngoài bất ngờ môt luồng gió mạnh xong thẳng vào trong làm tắt luôn ngọn đèn nhỏ được đặt ở một góc lều.

Ngụy Châu xoay người nhìn về phía lối ra bên ngoài ngay, cảm nhận thấy có gì đó vừa phớt qua cơ thể mình cậu hơi lo sợ liền gọi lớn.

_Mạc Triết......

Sau giây phút im lặng đáng ngờ này Ngụy Châu càng hớt hải hơn khi thân thể mình đột nhiên bị ai đó nhấc bổng lên cao rồi chớp nhoáng môi lưỡi cũng bị giữ chặt. Nụ hôn chậm rãi nhẹ nhàng di chuyển trong khoang miệng ấm áp của cậu khiến mọi thứ trở nên không rõ ràng nữa. Hơi thở thân quen cùng vòng tay dịu dàng đó đưa Ngụy Châu trở về chiếc giường rơm thô ráp gần bên ngay, cố thoát ra khỏi cảm giác lầm lẫn này cậu hướng tay thẳng vào người đối diện đấm mạnh đến.

BẶPP

ai đó giữ được cú ra đòn trong bóng tối của cậu dễ như trở bàn tay, không những thế còn hôn lên từng ngón thon dài đang rung rẩy kia nữa. Cứ nghĩ là mọi người bên ngoài đã bị giết cả rồi Ngụy Châu lúc này sợ đến chết đi được, đưa tay dùng hết sức đẩy vội ai đó ra khỏi cơ thể mình cậu định hét lớn hơn thì lần nữa môi lưỡi lại bị quấn chặt trong nụ hôn xa lạ kia. Xoay đầu đi nơi khác để tránh việc tiếp xúc không mong muốn này Ngụy Châu thở gấp rồi thì thầm.

_tránh xa tôi ra.. đừng đụng vào người tôi...CẢNH DU....CỨU EM....TÔI KHÔNG MUỐN..

Giọng nói nghẹn ngào đau khổ vang lên xé tan cả một vùng bóng tối xung quanh, cậu đưa tay đến đẩy mạnh gương mặt người đàn ông đang ra sức hôn lên khắp nơi trên cơ thể mình mà rung rẩy không ngừng. Trong giây phút tuyệt vọng cuối cùng chợt âm thanh trầm ấm thân thương đó thì thầm vào tai cậu.

_"Ngụy Châu.......là ta đây mà bình tĩnh lại đi nào" vừa nói anh vừa nghiêng đầu hôn vào cổ cậu một cái rồi cứ vậy nằm im trong lòng cậu thôi.

_"Cả...n..h......Cảnh Du? Thật là anh sao hả?" Lập tức để tay mình du ngoạn khắp nơi trên gương mặt anh tuấn cậu nghẹn ngào đến rơi nước mắt.

Ai kia nằm phía trên gật đầu liên tục rồi lại không nói không rằng vùi mặt vào người Ngụy Châu sâu hơn. Với tay đến cậu điên máu gõ lên đầu anh một cú rõ đau rồi chỉ chỉ mạnh vào trán vị vua ngốc này mà mắng yêu.

_anh sao lại xuất hiện như vậy hả? Rất nguy hiểm đó nhưng anh muốn hù chết em sao mà lại giả thần giả quỷ như thế chứ?

_ta đột nhập vào đây tìm em vất vả lắm đó, đã đi nhầm 2 nơi rồi. Lần này nhìn thấy thật sự là em ta vui quá nên quên mất. Ta nhớ em rất nhiều...rất nhiều...rất rất nhiều là đằng khác.

Ngụy Châu sao mà nỡ nặng lời với Cảnh Du được chứ, cậu với tay đến ôm chầm lấy người anh mà khóc nghẹn, nước mắt không biết từ đâu cứ rơi nhanh xuống ướt đẫm một bên vai của vị vua trẻ mất rồi. Đỡ Ngụy Châu ngồi trên người mình Cảnh Du ôm chặt cậu lại cho thỏa nỗi nhớ bao ngày qua, đôi môi cả hai không hẹn mà gặp. Cứ thế chúng quấn lấy nhau đầy yêu thương, Ngụy Châu khó khăn lắm mới dứt hẳn ra khỏi nụ hôn đó mà nấc nghẹn.

_em sợ lắm á....

_ta biết mà....rất mau quân đội Hoàng Quốc sẽ đánh thẳng vào Đột Man theo đường bộ mà thôi.

_"không được.....sa mạc là cái bẫy chết người đó Cảnh Du, nó có quy cách để thoát ra nhưng nếu không biết sẽ là mồ chôn cả một đội quân hùng hậu á". Ngụy Châu vừa nói vừa vung tay diễn tả.

Cảnh Du ôm ai kia ngồi trong lòng rồi thầm cười "vẫn đáng yêu như ngày nào nhỉ...em thật quan trọng đối với ta mà, bằng mọi cách ta sẽ cứu em đường đường chính chính thoát ra khỏi nơi đây". Đặt tay lên môi cản lại lời xắp nói của cậu anh cuối đầu thì thầm vào tai Ngụy Châu ngay.

_A Tử đã giúp ta việc đó rồi, tất cả là nhờ vào em cả.

_A Tử.....à.....đúng rồi trận đánh giải cứu Trương tướng quân thoát khỏi thế trận của người Mông Cổ.

Nhẹ gật đầu thở ra một hơi dài Ngụy Châu lúc này mới yên tĩnh dựa hẳn vào cơ thể Cảnh Du mà xiết chặt, hơi ấm này là thứ mà hằng đêm cậu thường nhung nhớ. Con người này khiến cậu không muốn xa rời chút nào, nhịp tim trong lòng ngực không giấu nổi cảm giác yêu thương liền rộn ràng nhốn nháo. Cảnh Du cũng không khác gì dù biết là nguy hiểm cận kề nhưng khi vừa được báo lại là trong thấy được tín hiệu chớp nhá từ ngọn lửa trại phía xa do Mạc Triết cố tình làm ra anh đã lập tức cởi bỏ giáp chiến đột nhập vào nước Đột Man ngay mặc cho Thanh Phong đi theo cản trở, cuối cùng vẫn là phải cùng anh vào trong xem Ngụy Châu thế nào rồi.

Xoay người để cậu nằm xuống chiếc giường rơm thô ráp Cảnh Du không muốn phí dù là một giây ngắn ngủi khi được ở cạnh bên, cởi nhanh dây đai lưng thắt ngang vùng eo thon gọn anh thả nhẹ một bên áo của Ngụy Châu ra rồi hướng đầu đến mà an ủi toàn phần.

_Cảnh Du à...ở đây kh..nông...không nên..a..a..

_"em đừng cản ta, ta đã đến giới hạn của mình rồi Ngụy Châu. Ta muốn em là của ta đến phát điên lên được, ta khao khát cơ thể này từng ngày, từng giờ và từng phút". Cảnh Du vừa nói vừa đưa lưỡi di chuyển khắp nơi trên vùng ngực săn chắc rồi như không làm chủ được bản thân nữa anh mạnh mẽ cắn mút vào điểm nhỏ nhắn đỏ hồng.

Ngụy Châu bị cảm giác mê mẫn này làm cho toàn thân nóng rực hạ thể cương mau, ngửa mặt lên cao cậu há miệng rên khẽ một tiếng đầy ám muội mà luồn tay vào mái tóc dài đen lấy mượt mà của anh nắm chặt. Cảnh Du thích thú nhếch môi cười liền dùng thêm sức cắn mút khắp nơi không chừa một chỗ nào trên khuôn ngực trắng mịn này, dời tay xuống dưới giữ lấy phân thân đang hừng hực phấn khích kia anh ngẩng đầu đưa lưỡi liếm nhẹ vào vành môi quyến rũ của Ngụy Châu ngay. Tách răng cậu ra chiếc lưỡi mềm mại điêu luyện đó lập tức xâm nhập vào trong quấn lấy bạn tình ra sức va chạm, âm thanh liếm mút cứ vang lên gõ nhịp cho hai tâm hồn đang trên đường hòa hợp. Từng cái đá lưỡi dịu dàng như sợ bản thân sẽ làm tổn thương đối phương cho đến dòng dịch ấm áp thi nhau ấp ủ qua lại trong khoang miệng đôi lứa tất cả đều thay nhau tạo nên một bầu không khí huyền ảo mơ hồ châm ngòi cho cảm giác bùng nổ thật sự.

Di chuyển tay mình phía dưới nhanh hơn một chút nhịp thở của Ngụy Châu phía trên lập tức nghẹn ngào hẳn, quyến luyến buông đôi môi thơm ngọt của cậu ra Cảnh Du liền trở người ngồi dậy. Tay luồn vào mông nâng nữa phần thân dưới của Ngụy Châu cao lên anh hất nhẹ tà áo đang rũ xuống ở giữa hai chân cậu rơi qua một bên rồi xoay mặt nhìn lại.

_em thật đẹp....

Ngụy Châu vì câu nói trầm ấm quyến rũ đó mà đỏ mặt tía tai, nếu không phải nơi này tối đen như vậy có lẻ cậu sẽ ngại chết mất. Nắm lấy phần thân áo đang còn khoác trên vai Ngụy Châu kéo đến che đi vùng ngực trắng ngần nổi bật trong đêm của mình ngay, chưa kịp làm gì thêm nữa thì cảm giác nổ tung đã ập nhanh vào trí não đánh tan mọi suy nghĩ không vốn có lúc này. Tay bám chặt vào chiếc giường rơm thô ráp đầu ngửa cao cất giọng rỉ vang Ngụy Châu thở đứt quãng vì những gì Cảnh Du đang mang lại. Nghe thấy tiếng rên rỉ kích tình còn ngọt hơn cả mật từ Ai kia anh lại mút mạnh phân thân cậu hơn ra sức chăm sóc, đây là lần đầu tiên trong đời Cảnh Du làm việc này không hiểu sao khi cảm nhận được dịch nhờn tuông chảy trong tay mình anh lại không cầm lòng được mà muốn nếm thử vị của Ngụy Châu ra sao.

Khi đặt phân thân vào miệng rồi và nghe được đối phương mất dần tự chủ vì hành động này, chợt tâm tình Cảnh Du hào hứng hẳn lại muốn thiêu đốt Ngụy Châu đến cạn kiệt mới thôi. Đưa lưỡi liếm trên đầu chóp anh dùng răng cắn nhẹ vào rồi buông ra hẳn, chưa đầy 1 giây lập tức nuốt vào đến tận cùng gốc rễ mà đưa đẩy mạnh hơn. Ngụy Châu sao chịu nổi cảm giác sung sướng cho lần đầu được khẩu giao này chứ, tiếng rên lớn không kiềm chế được bật hẳn ra. Cậu đưa tay đến giữ lấy vai anh mong có thể hạ phần thân dưới mình xuống cho mọi thứ giảm đi sự phấn khích hiện tại, nào ngờ Cảnh Du lại nâng cao hơn để thuận lợi cho việc nuốt vào trọn vẹn hơn.

_Không..a..a...đừng mà..a..a

Tiếng động phát ra từ nơi khẩu giao vang vọng khắp căn lều nhỏ, Ngụy Châu đưa áo đến cắn chặt lại cố ngăn bản thân vì cảm giác này mà hét ầm lên. Cảnh Du càng hôn lại càng thích, dịch nhờn đều được anh nuốt vào trong hết sự phấn khích quá độ của cậu lại làm anh thích thú hơn chỉ tiếc đây không phải Hoàng Quốc nếu không đêm nay anh sẽ khiến cậu trở thành người của mình ngay tránh đêm dài lắm mộng, sẽ đặt Ngụy Châu dưới thân ra sức yêu thương chịu chuộng để cậu phải rên rỉ không ngừng vì ái tình mà anh mang lại. Thanh Phong đứng canh gác bên ngoài lo lắng vô cùng vì sợ quân Đột Man phát hiện đành bấm bụng bước nhanh vào trong mà thưa chuyện.

_Hoàng thượng, xin người đặt lợi ích muôn dân lên hàng đầu dừng việc này lại ngay đi ạ.

_hỗn láo....

Vừa dứt lời thanh kiếm trong bao được Cảnh Du tuốt mạnh phi thẳng vào giữa hai chân Thanh Phong ngay, ánh mắt anh lại không hay không biết chỉ chăm chăm nhìn về vị Hứa công tử trước mặt thôi. Da trắng như tuyết qua lớp áo mỏng nữa kín nữa hở nhìn mà mê hoặc lòng người, hạ thân được nâng cao vô tình lộ ra vùng eo thon gọn, gương mặt mờ ảo hơi thở nặng nề. Quang cảnh này thật khiến người người khó lòng mà chịu nổi, cuối đầu nhanh xuống Thanh Phong lập tức xoay lưng về phía sau. Âm thanh nức nở kia lại lần nữa nghẹn ngào vang lên khe khẽ, Cảnh Du hết mực chịu chuộng Ngụy Châu anh lại tiếp tục việc làm mà bản thân cho là cần thiết đến khi tiếng hét nhẹ nhàng được cậu kiềm nén lại bật ra một dòng tinh dịch bắn ngay vào trong khoang miệng Cảnh Du. Lúc này anh mới nhẹ cười mà nuốt toàn bộ chúng xuống với đến ôm Ngụy Châu vào lòng thật nhanh Cảnh Du hôn lên khắp nơi trên gương mặt mê đắm đó của Cậu mà thì thầm.

_vị của em rất tuyệt, ta thật sự rất thích. Khi ta rước em về lại Hoàng Thành hãy đồng ý làm ái Hậu của ta nhé được không Hứa Ngụy Châu? Quãng đời sau này của ta, ta hứa sẽ dành tất cả thời gian còn lại của mình toàn tâm toàn ý yêu thương, chăm sóc, nâng niu, chịu chuộng duy nhất một người...đó là em

Lời nói ngọt ngào sâu lắng này vừa được rót vào tai Ngụy Châu lập tức ai kia ngất liệm ngay, cậu đã thức quá lâu rồi cơ thể là do cường tráng khỏe mạnh nên mới chóng chọi được đến giờ. Hiện tại đã vượt qua giới hạn nên lần xuất tinh mạnh mẽ khi nãy vô tình rút đi toàn bộ tinh thần sức lực của Ngụy Châu nhanh chóng vì thế khi được Cảnh Du ôm ấp trong lòng ai kia cứ vậy mà ngủ ngon lành mặc cho anh nói gì thì nói, chủ động chỉnh lại bộ y phục trên người Ngụy Châu cho ngay ngắn Cảnh Du cứ thế làm gối tựa đầu cho cậu thêm xíu nữa liền lập tức rời đi tránh xảy ra chuyện không hay.

Sáng hôm sau Ngụy Châu dậy rất trễ cậu đã ngủ một giấc rất sâu để lấy lại toàn bộ tinh thần đã mất, choàng tay qua ôm người đối diện chợt cậu mở mắt bật nhanh dậy ngay "Cảnh Du..là mơ thôi sao?". Cuối đầu thở ra một hơi đầy tuyệt vọng chợt Ngụy Châu nhìn thấy tấm áo choàng bên ngoài màu đen còn đang đắp trên người mình, nắm chặt chiếc áo trong tay cậu đưa vội lên môi mà hôn thật sâu "là anh rồi, thật sự là anh. Vậy đêm qua chuyện đó cũng là thật, chúng ta đã....anh thật là ngốc nghếch khi hành động khinh xuất như vậy mà. Nhưng em lại yêu anh Cảnh Du à, mau đến đón em nhé sẽ chẳng khi nào em rời xa anh nữa em hứa đó".

Xếp lại chiếc áo để trên đầu nằm Ngụy Châu bước nhanh ra ngoài trong sự kính trọng của Mạc Triết cùng toàn thể mọi người đang có mặt tại đây, đưa tay về phía đám gỗ lớn cậu ra lệnh cho những thanh niên khỏe mạnh di chuyển về hướng đó với mình số còn lại thì tiếp tục cùng nhau tập đấu kiếm. Mạc Triết không hiểu cho lắm liền cuối đầu mạng phép hỏi nhỏ.

_Hứa công tử muốn làm gì với số gỗ trước mắt vậy ạ?

Nhếch môi cười ngạo mạn hơn bao giờ hết cậu hạ giọng trả lời ngay.

_làm ra một thứ có thể phá hủy toàn bộ nơi này chỉ trong chớp mắt.

Nghe tới đây tất cả mọi người đều tái mặt nhìn nhau mà khiếp sợ trước tài trí hơn người của Vị Hứa công tử này, ra sức tập trung giúp đỡ dựng lên một đòn bẫy khổng lồ ai ai cũng không hiểu nó là thứ gì cả? Đám gỗ được xếp lung tung định hình lại với nhau bằng đinh sắt chắc chắn cùng với một chiếc thùng to phía dưới, một thanh gạc tay phía trên. Mọi người nhìn nó rồi gãi đầu liên tục chả biết liệu cái thứ kỳ lạ này có thật sự giúp họ trở về nhà được không, sự phân vân vốn có theo tiếng vỗ tay lớn của Ngụy Châu làm cho bay đi mất. Đưa chân đá khắp nơi để kiểm tra độ bền của thanh gỗ cậu gật đầu rồi nói lớn.

_TỐT LẮM....NAY MAI TA SẼ BIẾN NƠI NÀY TRỞ THÀNH BÌNH ĐỊA, ĐỂ ĐỘT MAN MÃI MÃI PHẢI KHUẤT PHỤC DƯỚI TRƯỚNG HOÀNG QUỐC MÀ THÔI. MỌI NGƯỜI RẤT NHANH SẼ CÓ THỂ TRỞ VỀ NHA TÔI XIN LẤY DANH DỰ CỦA MÌNH RA HỨA ĐÓ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com