Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

THOÁT NGUY

Phong Tung tái mặt khi thấy 3 con sư tử lớn đang nhìn về phía cả 3 người...Trần Ổn không biết đánh nhau nên gan cũng rất bé cậu sợ đến mức ôm ngụy Châu không buông luôn....ngụy châu thì không thua gì phong Tùng nhưng cậu biết nếu lúc này cậu hoảng loạn là thua ngay....cậu nhìn Phong Tung rồi nhẹ giọng

_Di chuyển về đằng sau đi.....bên phía tay phải chúng ta có những thanh giáo sắt nhọn.......bên trái có cọc gỗ nhọn...có thể chiến đấu được...ở giữa có gì không...?

_"tôi.... không .....biết nữa......."...phong Tùng nói lấp bấp

Ngụy Châu xoay đầu nhìn....phía sau gần bức tường cao có một cái thang để leo lên.....chắc là do lính canh để xuống mà trêu đùa với chúng ta rồi....Ngụy Châu bắt đầu phân tích cho cả hai người bạn mình nghe

_sư tử nổi tiếng ham ăn...chúng lại rất mạnh....phải dùng đầu óc thôi....Phong tùng cậu phải đi về phía những thanh giáo đó....tôi....tôi thấy có cung tên ở đó.....cậu lấy rồi ném qua tôi nhé...ráng cố gắng đừng để bị thương....sư tử rất thích máu ngửi được mùi này chúng sẽ điên loạn mà xé xác ta ra đó.....còn cậu Trần Ổn....tôi sẽ hổ trợ cậu chạy đến bức tường phía sau leo lên cái thang đó ngay......cậu là đáng lo nhất đó nên đi đi.......

Phong Tung hét lên

_còn cậu.....thì sao

_bây giờ không phải lúc để lo chuyện này đâu.......chúng ta phải chia 3 con sư tử này ra.......tôi đếm đến 3 hai cậu chạy theo hướng tôi vừa nói nhé.....

_1.........2...............3......nhanh đi

Ngụy Châu nói lớn phong Tùng chạy về hướng tay phải của mình ngay lập tức.....một con sư tử cũng rượt đuổi theo cậu.....Ngụy Châu không chạy mà đứng im che cho Trần Ổn chạy về phía sau....nhưng con sư tử bên hong cậu trong thấy nó liền đuổi theo rất nhanh.....đấu trường này thật quá rộng lớn mà.....phong Tùng lấy được cung và tên thấy qua cho Ngụy Châu cậu chạy lại lấy....đồng nghĩa với việc con sư tử ở giữa nhảy lên vồ vào cậu....Ngụy Châu lộn người một vòng né được cú vồ ghê gớm đó...mặt cậu tái mét....phía trên cao đằng sau đám quân Mông có một người muốn đứng tim vì cậu..Phong tùng lấy thanh giáo phi vào con sư tử đang ở bên cậu....rồi cùng đánh nhau với nó ngay lúc này như vậy cũng coi là ổn rồi.....ngụy Châu vươn cung lên nhắm vào con sư tử trước mặt mình thì bên phía Trần Ổn hét lên

_ngụy châu cứu tôi với...huhuhu

Ngụy Châu nhìn qua đã thấy Trần Ổn té rồi đang nằm dưới đất mà thụt lùi phía trước là con mãnh thú đang đi lại từ từ.....răng nó nhe lên nước dãi từ kẻ răng chảy xuống thật kinh hãi....cậu lập tức xoay hướng đó vừa chạy về cánh trái để xa con vật gần mình ra vừa bắn vụt đến con sư tử bên Trần Ổn......cậu bắn liên tục rồi hét lên

_lập tức đứng dậy....nhanh lên.....chạy đến đó ngay

Nô Nhĩ Cáp vỗ tay liên tục...."rất giỏi"...phía sau hắn quân sĩ hò hét ghê gớm.....Hạ Lâm Châu thì lo lắng vô cùng.. Ngụy Châu lúc này cứ vừa chạy vừa bắn tên đi thì con mãnh thú phía sau cậu vồ đến lần nữa Phong Tung hét lên

_NGỤY CHÂU PHÍA SAU CẬU

Nguy châu bắn vụt mũi tên đi rồi lộn người xuống đất né tránh cả thân thể cậu bị móng vuốt quẹt vào rướm máu...cậu vươn cung bắn thẳng vào mắt con mãnh thú đang nhìn mình...nó trúng tên đau đớn mà gầm lớn.....cậu nhìn qua phía Trần Ổn con mãnh thú đó bị bắn trúng rất nhiều nhưng không phải chỗ hiểm nên vẫn ráng đứng dậy mà đi đến Trần Ổn........Ngụy Châu nhìn trên vai mình chỉ còn duy nhất một mũi tên thôi...nhìn con vật trước mặt cậu mà mồ hôi cậu nhỏ xuống không ngừng...mắt cũng cay lên cậu vươn cung nhắm vào nó...nhưng Trần Ổn lại hét lên...nhìn về phía đó con mãnh thú đã vồ ngã cậu ta rồi ngụy Châu nhắm thẳng bắn mạnh đến mũi tên đâm xuyên tim con sư tử ngã xuống người Trần Ổn chết tươi.....

_tiếp tục chạy đi Trần Ổn....xắp tới nơi rồi...

Ngụy Châu vừa vứt cung tên xuống vừa nói....cậu thở gấp rồi nhìn con sư tử trước mặt....máu một bên mắt nó chảy dài xuống bộ lông bờm xù xì.....nó nhe răng ra mà nhìn cậu như đang tức giận rồi chạy nhanh đến.....ngụy châu mệt lả người rồi....cậu thụt lùi rồi té xuống đóng cọc...."chết mình rồi....giờ không còn thứ gì nữa....bên Phong Tùng có thì lại quá xa...mình chết mất..."....con sư tử nhảy vụt lên hướng về phía ngụy châu mà vồ tới...phía sau cánh quân Mông một người rất nhanh vươn cung lên với 3 mũi tên trên dây cùng một lúc...ngụy châu tay nắm cây cọc nhỏ chóng xuống đất rồi hét lên...

_đến đây......đi..

Câu mở mắt ra mà nhìn nó..... Con sư tử gần xuống tới cậu bất chợt

PHẬPPPPPPPP

3 mũi tên từ đâu bay vụt đến cắm thẳng vào tim con mãnh thú nó rớt xuống người cậu thật mạnh....thanh cọc cậu đang giữ cắm vào người nó.....gầm lên một tiếng nó vùi mình vào ngụy Châu không động đậy nữa....thân hình to lớn nó che mất đi cả cậu.....Phong Tùng hoảng hốt vô cùng....cậu nhảy lên đâm mạnh vào đầu con mảnh thú một nhát rồi nhắm hướng ngụy Châu mà chạy đến

_NGỤY CHÂU....NGỤY CHÂU......

Phía trên Nô Nhĩ Cáp không thể chớp mắt được với con người nhỏ bé ở phía dưới..."trong tình thế nguy kịch vậy mà vẫn động não được để lật lại trận thế như vậy quả là tài giỏi...rất xứng là người bên cạnh ta..."......hắn cười lớn rồi kéo Hạ Lâm Châu vào người mà hôn lấy hôn để.....cậu đẩy hắn ra trong cơn đau đớn tột cùng từ dưới thân....hắn bóp mạnh hong cậu hơn Hạ Lâm Châu đau đến rơi nước mắt.....từ phía sau Nô Nhĩ Cáp một thanh gươm sắt bén rất nhanh đặt lên cổ hắn....phía sau một nam nhân khí thế bất phàm....trên người là bộ đồ thường dân rách nát nhưng không thể che đi được khí thế của một bật quân vương.....Hoàng Cảnh Du chứng kiến tất cả.....lần đầu tiên trong suốt 2 năm qua anh bắt buộc phải dùng lại cung tên là để cứu Ngụy Châu....Nô Nhĩ Cáp cười lớn hơn...

_ngươi là Chiến Thần của Hoàng Quốc

Cảnh Du im lặng không nói gì

_3 mũi tên xuyên tim đó là do ngươi bắn ra

_đúng là không hổ danh Chiến Thần..một lúc bắn ra 3 mũi tên cùng trúng hồng tâm quả là xuất chúng.....

_ngươi đừng nói nhiều mau thả người ra

_được

Nô Nhĩ Cáp hất đầu.....lính xung quanh tản ra hết chúng đưa thang xuống phía dưới đấu trường...lúc này Phong Tung mới kéo Ngụy Châu ra ngoài được...trên người cậu máu me bê bết nhưng là từ con mãnh thú....cậu chỉ bị đè tới xắp chết thôi.....hướng tới cầu thang mà leo lên....nhìn thấy Cảnh Du đang uy hiếp tên cầm đầu ngụy Châu mừng đến rơi nước mắt..."anh ta thật sự là đến cứu mình....bỏ đi tôn nghiêm của một vị vua...mặc đồ rách nát mà lẫn vào quân địch anh thật ngốc quá Cảnh Du..anh có thể bỏ mặc tôi mà...."....Thanh Phong trói Nô Nhĩ Cáp lại....rồi thây Cảnh Du giữ kiếm để uy hiếp.......Phong Tùng và Trần Ổn đang đỡ Hạ Lâm Châu....Cảnh Du đi nhanh đến ôm ngụy Châu lại cứ thế mà đi.......từ trên thành trì anh ôm cậu nhảy thẳng xuống dưới......phóng trên ngựa có sẵn mà đi mất....ở đây Thanh Phong mang theo Nô Nhĩ Cáp để mọi người rút an toàn theo sau........đi đến nữa đường Thanh Phong ném hắn xuống dòng sông lớn rồi chạy đi mất......lính Mông Cổ đuổi theo tới lập tức dừng lại ai ai cũng nhảy xuống nước mà để cứu ĐẠI HÃN của mình....nhờ vậy mà quân ta chạy thoát.....

Trên đường đi Cảnh Du ôm ngụy Châu chặt cứng trong người....không nói không rằng một tiếng nào phi cực nhanh về doanh trại....anh bế cậu xuống đi nhanh vào trong rồi đặt cậu trên giường...

_gọi thái y đến đây cho ta

A Tử nhìn thấy ngụy Châu trên người máu me bê bết mà tái mét.....lập tức chạy đi ngay....rất nhanh thái y đều đến cả...bước đến bắt mạch cho cậu..Ngụy Châu đánh vào người Cảnh Du một cái rồi cười

_tôi không sao mà....không cần thái y đâu

_NGƯƠI NẰM IM Ở ĐÓ CHO TA

Cảnh Du hét lên tức giận vô cùng....Thái y xem xong cuối đầu với Cảnh Du...

_bẩm hoàng thượng không bị gì ạ....chỉ có vết trầy sơ thôi....đợi Công tử tắm sạch vết máu trên người thần sẽ bôi thuốc vào sau ạ

Cảnh Du xoay người nhìn A Tử

_chuẩn bị nước tắm mang vào đây cho ta....còn các người bỏ thuốc ở lại rồi lui hết đi

Tất cả đều làm theo lời Cảnh Du.....rất nhanh một lúc sau một thùng gỗ lớn với hơi nước nghi ngút bóc lên đã được chuẩn bị xong....A Tử lui ra ngoài rồi bỏ màng che từ trong ra tới ngoài....rồi đứng phía trước canh không cho ai vào làm phiền ...Cảnh Du đi đến cởi bỏ xiêm y trên người ngụy Châu ra cậu đứng nhanh dậy gạt tay anh ra....rồi tự đi đến

_tôi tự làm được mà..anh ra ngoài đi

Cảnh Du không để tâm lời cậu..anh xiết chặt cậu lại đôi môi anh mạnh mẻ hôn xuống môi cậu....anh vứt bỏ tất cả đồ trên người cậu xuống đất rồi ôm cậu đặt vào trong thùng....Ngụy Châu xít xoa một tiếng....phía lưng cậu là dấu cào của sư tử tuy không sâu nhưng đụng nước lại rất rát.....

_đau.....đau rát quá Cảnh Du....

Anh buông đôi môi cậu ra...xoay người cậu lại mà hôn xuống vết thương đó....

_ngươi biết ta đã lo cho ngươi đến mức nào khi nghe báo ngươi bị bắt không hả ngụy Châu...

_ta sợ ngươi sẽ bị chúng giết hoặc dùng hình....ta sợ đến đứng ngồi không yên...

_ngươi sau này đừng đi đâu cả....đừng rời xa ta dù là một bước ngươi nghe rõ chưa...?

Người ngụy Châu được Cảnh Du tắm rất kĩ.....cả cơ thể cậu đỏ lên hết không phải vì nước nóng mà vì những câu nói của Cảnh Du làm cậu ấm lòng....anh ta hung dữ với cậu là vì sợ cậu xảy ra chuyện....Ngụy Châu khẽ thở dài.....nhìn Cảnh Du...thì mắt anh đã đỏ hẳn lên rồi....tim cậu lại đập nhanh hơn...cậu dựa đầu vào bụng anh mà ôm lấy.........

_Cảnh Du.......tôi xin lỗi đã làm anh lo...sẽ không có lần sau đâu....nha

Anh nghe xong liền thở ra một cái rồi ôm chặt cậu lại như muốn khảm vào trong mình luôn....Ngụy Châu cứ để anh ôm mình như vậy...cậu hạnh phúc quá mà...không ngờ rơi về thời cổ đại lại tìm được một nữa của đời mình....cả hai ôm nhau như vậy cho đến khi nước nguội lạnh hết..Ngụy Châu hơi rùng mình một cái lập tức Cảnh Du ôm cậu nhấc ra khỏi thùng nước ngay...anh lau người cho cậu rồi anh bôi thuốc lên vết thương.....

_Rát quá..........đó

_ráng đi...như vậy mới mau lành

_nhưng mà rát quá đi

_ngoan đi ta thổi cho ngươi

Cảnh Du cuối xuống vừa xoa vừa thổi thổi vào vết thương cho cậu....thật là có đỡ rát chút xíu....anh băng bó xong rồi mặc lại y phục mới cho cậu...đưa cậu về giường rồi anh ngồi ngay bên cạnh...

_ngủ đi....ta ở ngay bên ngươi...

Cảnh Du nắm tay cậu rồi nhìn Ngụy Châu chìm vào giấc ngủ sâu ngon lành

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com