Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

VÀO LÀNG

Ngụy Châu vì câu nói của anh mà xoay người lại....cậu bước nhanh đến trước mặt anh vỗ một cái vào vai anh.....cấm vệ quân đều bước nhanh lại....nhưng anh ra hiệu cho họ dừng lại....anh muốn xem cậu làm gì....Ngụy Châu đưa tay ra trước Cảnh Du....anh ngơ ngác không hiểu chuyện gì....Ngụy Châu cười rất tươi....cậu tự đánh vào đầu mình..."quên mất ...anh ta làm gì biết bắt tay...." ......cậu nắm vội tay phải của anh lên rồi luồn tay mình vào nắm lấy mà đưa lên xuống.......

_ở đất nước của tôi....gặp nhau và tạm biệt hay dùng cách này.....

_vậy sao...?

Ngụy Châu gật đầu rồi rời tay Cảnh Du ra........

_Tôi sẽ nhanh trở về thôi.....chẳng phải anh nói sẽ ở ngoài đợi tôi sao....tôi không để anh đợi lâu đâu...

_ngươi nói thật....

_ưh

Ngụy Châu đi đến trước cửa làng....quan quân mở cửa cho cậu và 5 vị quan ngự y vào trong...những vị còn lại thì túc trực bên ngoài chờ lệnh.....Cảnh Du nhìn theo đến khi cửa đóng....rồi phi ngựa lên trên núi để nhìn rõ hơn.....lều trại được dựng lên trên núi....anh đứng đó nhìn theo cậu lòng dâng lên một nỗi lo sợ vô hình....Ngụy Châu vừa tiến vào trong đã không thể thở được......

_không khí ở đây ô nhiễm quá..

Cậu đi một vòng .........ngôi làng không đông dân lắm.....chừng 40 hay 50 người thôi....mọi người ở đây ăn mặc dơ bẩn vô cùng.....họ ói mửa.....thùng chứa nước đã có mùi hôi........nói chung nơi này như cái bãi rác.......cậu lắc đầu...."sống ở nơi này không bệnh mới lạ đó....nước thì dơ.....lại không uống đun sôi.....thời này bệnh dịch được coi là nguy hiểm nhất rồi....."....cậu bước nhanh đứng trên một cái bàn ăn.....để bản thân trên cao rồi hét lớn.....

_PHONG TÙNG CẬU CÓ Ở ĐÂY KHÔNG.....TRẦN ỔN CẬU CÓ Ở ĐÂY KHÔNG HẢ.....RA ĐÂY ĐI.....TÔI LÀ HỨA NGỤY CHÂU ĐÂY......

_NGỤY CHÂU...

từ trong đám người phong Tùng bước nhanh ra.....bộ áo học sinh đen thui...người ngợm bóc mùi.....nhìn thảm vô cùng.......Ngụy Châu nhảy xuống bàn...đi lại ôm cậu ta lại....

_cậu không sao chứ hả....Trần Ổn không ở cùng cậu..?

_không.....tôi rớt xuống cái mái nhà bên kia...mọi người ở đây đã cứu tôi đó

_còn cậu.....?

_Tôi rời xuống cái hồ nước trong Hoàng Thành á....tôi gặp được vị vua Hoàng Cảnh Du rồi.....trời ơi....đẹp dã mang rợ luôn....soái lắm.....

_cậu gặp vua......vua Hoàng Cảnh Du hả....người mà chúng ta đang làm luận văn..

_ưh....mà thôi nói chuyện này sau đi....nơi này cần dọn dẹp lại đôi chút đó...

_ưh.. Ở đây ngày nào cũng có người chết....họ thiêu người đó bên kia kìa....

Ngụy Châu lại đứng trên bàn cậu nhìn sơ lược khắp nơi.....đưa mắt nhìn về dãy núi đối diện không xa....cậu thấy Cảnh Du đang nhìn mình...liền vẩy tay chào anh.....cảnh du không biết gì....cũng giơ tay lên như cậu.....Ngụy Châu xoay người nhìn dân làng rồi nói lớn...

_CHÀO MỌI NGƯỜI.....TÔI ĐẾN ĐÂY CÓ MANG THEO THẦY THUỐC ĐỂ GIÚP ĐỠ......MỌI NGƯỜI HỢP TÁC VỚI TÔI MỘT TAY NHÉ.....

Dân làng bu quanh trước bàn cậu đứng....phía sau là quan ngự y....họ được lệnh hoàng thượng phải nghe lời cậu.......cậu mà bị lây bệnh thì tru di tam tộc "tức là giết ba đời ".....của họ....nên ai cũng đang lo lắng........Ngụy Châu là muốn lấy được lòng dân nên cậu liền nghĩ ra kế sách.....

_MỌI NGƯỜI NHÌN LÊN NÚI XEM....HOÀNG THƯỢNG ĐANG Ở ĐÂY....TẤT CẢ SẼ ĐƯỢC CỨU HẾT....CÒN RẤT NHIỀU THẦY THUỐC Ở NGOÀI....SẼ KHÔNG SAO ĐÂU....GIỜ THÌ LÀM THEO LỜI TÔI NÀO....

Dân chúng nghe tới Vương của bọn họ đang ở đây thì vui mừng vô cùng...quỳ xuống hướng về phía núi đối diện mà hành lễ với anh....... Ngụy Châu quắt Phong Tung lại....

_cậu ở đây cả tuần rồi mà sao không bị bệnh vậy hả..

_Tôi không biết...chỉ hơi bị đau bụng thôi chứ không như bọn họ

_sao cậu bị đau bụng..?

_nước dơ lắm...không sạch...ở đây không có nước sạch mà...

Ngụy Châu đánh mạnh vào người Phong Tung một cái...cậu cười cười rồi đứng lên....

_TRƯỚC TIÊN CHÚNG TA PHÂN NGƯỜI BỆNH RA TRƯỚC NÀO....AI BỆNH NẶNG ĐỨNG BÊN TRÁI TÔI.....BỆNH NHẸ ĐỨNG BÊN TAY PHẢI TÔI....KHÔNG BỆNH ĐỨNG Ở GIỮA..

Rất nhanh đã có kết quả....hơn 20 người bị bệnh nặng....tất cả là người hơi lớn tuổi và trẻ nhỏ......bệnh nhẹ cũng 16 người......không bệnh thì 17 người........Ngụy Châu khẽ gật đầu....cậu nhìn qua 5 vị quan ngự y đi theo mình....

_mọi người khám cho những người bệnh nặng trước đi.....

Đứng trên bàn....cậu nhìn những người bệnh nhẹ rồi nói

_mọi người vẫn còn đi lại được....hãy giúp tôi dọn dẹp tất cả nhà cửa lại....vật gì đã dùng lâu năm đều mang ra ngoài này cho tôi.....mọi người nhớ dùng vải che mặt lại...như vậy sẽ giảm bớt tiếp xúc bụi bẩn không gây hại thêm cho bệnh tình.....

Mọi người rất nhanh đã tảng đi hết.....họ làm theo những gì Ngụy Châu nói....cậu nhìn những người không bệnh....

_mọi người đem hết vật chứa nước lại đây cho tôi là được

Ngụy Châu ngồi xuống bàn....phong Tùng nhìn cậu

_cậu biết chữa bệnh khi nào vậy Ngụy Châu

_giỡn hoài......tôi có biết chữa bệnh đâu

_vậy cậu kêu họ làm vậy chi

_Tôi là muốn họ có không gian trong lành để ở thôi....thường thì dơ quá cũng dễ bệnh....gióng cậu bây giờ nè....sao cậu không đi tắm đi Phong Tung

_ưh.......

_Tôi có quần áo mới nè....tắm đi rồi mặc vào.....cậu hôi hơn cú nữa đó...

_Tôi biết rồi......

Phong Tung đem đồ đi mất thì Ngụy Châu lại tiếp nhìn ngó xung quanh....cậu ngước nhin lên phía ngọn núi bên kia.....Cảnh Du vẫn đang đứng đó quan sát cậu.....Ngụy Châu nhìn anh.....xa quá cậu không thể nhìn thấy được rõ gương mặt....nhưng chắc một điều là anh chưa bao giờ rời mắt khỏi cậu cả....

_Hứa công tử.....tất cả đã ở đây rồi ạ....

Ngụy Châu thu mắt mình lại rồi xoay người về.....nhìn những chiếc chậu lớn....cậu bước xuống.....lấy tay hứng nước lên.......đen xì......rất dơ........cậu nhíu mày..."nước như vậy mà uống được cũng hay ghê......vầy mà không bệnh cũng lạ...."........

_ đổ hết nước đi.....chúng ta ra suối lấy nước mới về.....mọi người nếu nấu ăn.....và uống nước dơ thế này sẽ bị bệnh đó....

Tất cả đều làm theo.....Ngụy Châu thấy dưới đáy thùng rất dơ.....cậu lấy rơm cuốn lại rồi chùi rửa.....chui đầu vào trong chùi một lúc ngóc đầu dạy.....cái mặt dính bẩn tèm lem luôn......mọi người nhìn cậu rồi cười lớn......Ngụy Châu cũng cười......Cảnh Du đứng trên núi nhìn xuống....không tin vào mắt mình nữa......."..làng dịch mà lại có tiếng cười sao.....họ luôn luôn khóc vì cứ mỗi ngày là người thân của họ lại ra đi....Ngụy Châu vào làng chỉ vài Canh giờ thôi mà thây đổi lớn quá.."...

Ngụy Châu ôm một cái thùng to đi lấy nước cùng mọi người.....Phong Tùng cũng đi theo lúc đi thì hớn hở lắm.....đến khi về....xách mãi không lên cái thùng....Ngụy Châu lau mồ hôi trên trán mình.....

_sao không lên ta

_cậu xách như xách giỏ vậy sao lên

_giỏi thì cậu xách đi

_Xì.....để tôi

Phong Tung dùng sức bưng lên.....đúng là bưng được.....rồi bỏ xuống.....thở gấp

_trời ơi....đổ nước ra đi....xách cái thùng không về....

Ngụy Châu đỗ bớt nước ra rồi cả hai.xách cái thùng có phân nữa về.....trong khi ai cũng vác 1 thùng.....họ đi không mệt mỏi......còn hai người đi một đoạn dừng lại thở.....đi một đoạn dừng lại đổ nước ra......nghỉ 3 chập mới về tới làng.....Ngụy Châu bỏ thùng xuống mà đuối.......cậu nhìn Phong Tung mặt còn tái hơn.......cậu đứng lên tiến lại thùng nước.....lấy chén múc nước lên định uống cậu khựng lại..."rong rất nhiều....hầu như thùng nước nào cũng dơ cả......vậy là do nước rồi....lọc lại mới uống được....."....xoay người nhìn Phong Tung...

_cậu đi tìm đồ để lọc lấy nước sạch đi....chắc chắn là vì họ ăn uống nước bẩn này mới bị bệnh đó......

Phong Tung gật đầu rồi đi tìm....một số thanh niên đi theo cậu.....Ngụy Châu thì được những người phụ nữ bệnh kéo nhẹ qua bên bên cạnh.....chăn nệm dơ rất nhiều......cậu nhíu mày......."cái này giặt lại mới dùng được......nằm ở mấy cái dơ như vầy...hít riết cũng chết....."....cậu cười rồi nói

_chúng ta giặc chúng nha....như vậy rất tốt cho sức khỏe mọi người đó...

Ngụy Châu cùng đám phụ nữ và con nít giặc chăn.....nệm.......sẵn cậu tắm luôn cho lũ nhóc....sạch sẽ thì bệnh khó mà lây được........khi phơi xong cái chăn cuối cùng lên.......quan ngự y phải đến dìu cậu........mệt quá mà đứng không nổi luôn.......còn thua mấy người bệnh ở đây nữa....mọi người lại được một phen cười đau bụng vì cậu...Ngụy Châu cũng cười theo.....quan ngự y cũng không ngoại lệ.......Phong Tùng trở về...cậu nhìn Ngụy Châu rồi nói...

_ở đây không có cát mangan thì làm sao đây.....than......và

Ngụy Châu cản lời của Phong Tung lại........tắc lưỡi rồi lắc đầu....

_đây là cái tội lúc trước không chịu chăm học của cậu đó Phong Tung.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com