Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

11

Mão Mão chui ra từ phần áo ngực của Tư Truy rồi nhảy lên trên giường dụi đầu vào mặt Nhất Bác. Ánh mắt của nó hướng tới Tiêu Chiến như muốn cầu xin

"Hãy chuyển nó vào người của ta đi"

"Ngươi đồng ý chết thay chủ nhân sao?"

Mão Mão gật đầu rồi nói với Tiêu Chiến, "Mau chuyển chúng sang người ta đi, nếu không sẽ không kịp nữa đâu"

"Không được... Không được làm hại Mão Mão. Nếu không còn cách nào khác hãy giết ta đi, cầu xin người hãy giết ta đi"

Nhất Bác khó khăn nâng người dậy nói với Tiêu Chiến, hai bàn tay Y bấu chặt xuống tấm lót giường, máu bắt đầu chảy ra bên ngoài khoé miệng.

Từ ngoài cửa sổ một luồng ánh sáng trắng ập vào, Hải Khoan vội vã đi tới bên cạnh Nhất Bác, nhẹ nhàng đặt Y nằm xuống, đưa tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt nhợt nhạt của Y

"Bác Nhi, có đại sư huynh ở đây đệ đừng sợ, đại sư huynh sẽ giúp đệ bớt đau"

Thấy Nhất Bác khóc, Hải Khoan dùng tay lau đi những giọt nước mắt ấy rồi lại an ủi, "Ngoan, đừng khóc. Bác Nhi của chúng ta là một đứa trẻ dũng cảm mà, cố gắng chịu đựng một chút"

Mặc dù biết hai người là huynh đệ đồng môn lại cùng nhau lớn lên, quan tâm và lo lắng cho nhau là lẽ di nhiên nhưng trong lòng Tiêu Chiến vẫn cảm thấy cực kỳ khó chịu. Khi Hải Khoan xuất hiện bên cạnh, biểu hiện trên khuôn mặt Nhất Bác giống như là có cảm giác an toàn. Lúc nãy hắn cũng lo lắng muốn xem vết thương cho Y nhưng Y lại không hề có biểu hiện như vậy với hắn. Trong lòng Tiêu Chiến thực sự đã nảy sinh lòng đố kỵ.

Hải Khoan lấy ra một tượng gỗ rồi nói Nhất Bác cố gắng chịu đau một chút, anh ta cắt một đường ở đầu ngón tay của Y, lấy máu đang chảy ra bôi lên tượng gỗ. Hải Khoan đặt tượng gỗ ở cạnh Nhất Bác sau đó làm phép biến nó thành một Nhất Bác thứ hai.

"Giờ ta sẽ ép ký sinh linh ra khỏi cơ thể của đệ, nó sẽ có chút khó chịu nhưng sẽ qua nhanh thôi"

Hải Khoan trấn an Nhất Bác xong liền vận linh lực ép ký sinh linh kia rời khỏi cơ thể của Y. Nhất Bác đau đớn thét lên, mỗi khi ký sinh linh di chuyển Y đều có cảm giác như da thịt của mình cũng bị xé ra vậy. Nhìn thấy người trên giường đau đớn, Tiêu Chiến không đành lòng liền vận công truyền khí lực cho Nhất Bác để giúp Y giảm bớt sự đau đớn và mệt mỏi.

Việc di rời ký sinh linh diễn ra hơn một canh giờ mới kết thúc. Hải Khoan đã diệt trừ ký sinh linh ngay sau khi nó vừa ký sinh sang tượng gỗ, còn Nhất Bác vì quá mệt mỏi nên đã ngủ thiếp đi. Hải Khoan muốn đi tới bế Nhất Bác mang về phòng thì Tiêu Chiến đã nhanh hơn một bước

"Chiến huynh, thật ngại quá, suốt cả đêm gây phiền phức cho huynh rồi, để ta đưa Bác Nhi về phòng, huynh nghỉ ngơi sớm đi"

"Không sao? Nếu đã giúp thì phải giúp tới cùng, cứ để ta mang đệ ấy về phòng", nói rồi Tiêu Chiến lướt qua người Hải Khoan rời đi.

Đặt Nhất Bác nằm lên giường, Tiêu Chiến dùng lực đóng lại cửa phòng. Hắn đưa tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt của Nhất Bác, sau đó nhỏ giọng nói

"Rốt cuộc thì ngươi là ai, tại sao lại có thể khiến tâm trí ta bị rối loạn vì ngươi ngay từ lần đầu gặp mặt như thế này chứ?", nói xong Tiêu Chiến liền biến mất.

Hải Khoan cùng Tư Truy quay về phòng của Nhất Bác thì không thấy Tiêu Chiến đâu nữa. Tư Truy chỉ một mực lo cho huynh đệ của mình nên đối với những sự việc xung quanh không để tâm lắm. Ngược lại Hải Khoan bắt đầu có những ngờ vực về thái độ của Tiêu Chiến.

Giống như vừa rồi lúc Hải Khoan nói để mình đưa Nhất Bác về phòng, mặc dù biểu hiện trên gương mặt của Tiêu Chiến rất bình tĩnh nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của hắn lại như muốn nói với Hải Khoan, người là do ta mang tới nên chỉ có ta mới được phép mang người trả về.

"Đại sư huynh...."

Tiếng gọi của Tư Truy đánh thức Hải Khoan trong những suy nghĩ mông lung. Gạt bỏ những tạp niệm không tốt ra khỏi đầu, Hải Khoan quay lại hỏi Tư Truy

"Truy Nhi, có chuyện gì sao?"

"Chúng ta có nên truyền khí lực cho Nhất Bác không? Sức khoẻ của đệ ấy vốn không tốt, nếu cứ để vậy e là sẽ rất lâu phục hồi"

Hải Khoan lắc đầu nói không cần, bởi vì trong lúc di rời ký sinh linh Tiêu Chiến đã truyền khí lực của mình sang cho Nhất Bác rồi. Người khác thì có thể Hải Khoan không dám chắc chắn, nhưng với tu vi và linh lực của Tiêu Chiến thì Nhất Bác không còn gì đáng lo ngại nữa.

Sáng hôm sau Nhất Bác tỉnh lại thì thấy cơ thể hoàn toàn bình thường, Y mơ hồ nhớ lại việc xảy ra tối hôm qua. Tư Truy mở cửa bước vào, trên tay còn bưng một tô cháo nóng hổi. Nhìn thấy Nhất Bác đã tỉnh, cậu ấy vô cùng mừng rỡ

"Nhất Bác, tỉnh lại rồi sao? Tốt quá rồi, cậu làm tôi sợ muốn chết đi được"

"Tôi không sao đâu. Nhưng mà... Đại sư huynh đâu rồi? Có phải vì cứu tôi mà huynh ấy đã tiêu hao rất nhiều linh lực nên giờ phải tĩnh dưỡng trong phòng?"

Không đợi cho Tư Truy trả lời, Nhất Bác lật chăn, bước xuống giường rồi đi giày vào chân, "Tôi phải sang xem huynh ấy thế nào?"

Tư Truy ngăn cản Nhất Bác, nói với Y là đại sư huynh không sao cả và hoàn toàn rất khoẻ mạnh. Chỉ vì phải dẫn các huynh đệ quay về núi Tây Sơn để kiểm tra kỹ tình hình lại một lần nữa, thế nên mọi người đã xuất phát từ sáng sớm rồi.

"Không thể nào, Đại sư huynh vì cứu tôi đã bị tiêu hao nhiều linh lực như vậy, nếu lúc này yêu quái xuất hiện chắc chắn đại sư huynh sẽ bị thương. Tôi phải đi ngăn cản đại sư huynh"

Nhất Bác chạy tới cửa phòng thì bị Tư Truy kéo lại, đẩy ngồi xuống ghế rồi chậm rãi khuyên nhủ, "Nhất Bác, Khoan ca cũng là đại sư huynh của tôi, không lý nào tôi lại muốn huynh ấy tự mình đi nộp mạng cho yêu quái. Đêm qua vì di chuyển cái sinh vật gớm ghiếc kia mà đại sư huynh bị hảo tổn một chút ít linh lực, nhưng không hề ảnh hưởng gì đến thể trạng của huynh ấy cả. Tin tôi đi"

"Nhưng tôi rõ ràng cảm nhận được có một nguồn linh lực rất lớn được truyền vào cơ thể của tôi. Trước đó tôi thấy ngực mình rất đau giống như là bị cắt xé từng miếng thịt ra vậy"

Tư Truy ngẩn người một hồi suy nghĩ, sau đó hỏi Nhất Bác, "Không lẽ..... Ý cậu muốn nói đến đại sư huynh của phái Cao Lãng"

Sau khi nghe Tư Truy kể lại chuyện Tiêu Chiến đã giúp đỡ mình, Nhất Bác vẫn cứ mơ mơ màng màng, nửa tỉnh nửa mê, Y thực sự không có một chút ký ức nào về sự có mặt của Tiêu Chiến cả. Trong tiềm thức của Nhất Bác khi nhớ lại sự việc đó chỉ có sự hiện diện của Hải Khoan và Tư Truy mà thôi.

Dùng bữa sáng xong Nhất Bác nhờ Tư Truy đưa mình tới phòng của Tiêu Chiến. Mặc dù Y vẫn còn rất giận hắn về việc phong ấn thuật pháp của Mão Mão, nhưng hắn là ân nhân đã cứu mạng Y liên tiếp ba lần là việc Y không thể phủ nhận.

Đứng trước cửa phòng, Nhất Bác đưa tay lên rồi lại hạ tay xuống, chần chừ mãi không dám gõ cửa. Đúng lúc này Đào Tử cùng với Cảnh Nghi đi tới, cô ta nhìn thấy Nhất Bác liền chau mày

"Ngươi đến đây làm gì? Đây là khu vực của Cao Lãng, mời rời khỏi"

Thấy thái độ của Đào Tử với Nhất Bác có phần quá đáng, Tư Truy lập tức ra mặt thay cho Y, "Nhất Bác nhà chúng tôi chỉ muốn tới đây cảm ơn Tiêu Chiến huynh mà thôi"

"Không cần. Từ lúc gặp các ngươi thì đại sư huynh của bọn ta liền dính vào đủ mọi thứ chuyện rắc rối. Xưa nay huynh ấy không bao giờ nhúng tay vào việc của các môn phái khác, ta thật không hiểu tại sao lần này đại sư huynh lại giúp đỡ các ngươi để rồi chính bản thân lại bị hao tổn khí lực..."

Cánh cửa phòng Tiêu Chiến mở ra. Nhìn thấy hắn Đào Tử lập tức im bặt, cô ta chạy lại gần lo lắng hỏi hắn cảm thấy thế nào? Tiêu Chiến không nhìn cô ta, ánh mắt hắn lại đặt trên người Nhất Bác, điều này làm cho Đào Tử tức giận. Cô ta nắm lấy cánh tay của Tiêu Chiến, giọng nói có phần làm nũng

"Chiến ca, huynh làm muội sợ đấy, người ta đã rất lo cho huynh"

Tiêu Chiến quay sang nhìn Đào Tử rồi nói một câu vô cùng ngắn gọn, "Ta không sao cả, không cần lo". Sau đó lại hướng tới Nhất Bác, "Ngươi tới đây làm gì? Sức khoẻ không tốt nên ở trong phòng tĩnh dưỡng, tránh để người khác lo lắng"

Nhìn thấy sắc mặt có phần kém sắc của Tiêu Chiến, Nhất Bác tự khẳng định trong đầu những gì Tư Truy nói là thật. Y không để tâm tới lời nói vừa rồi của Tiêu Chiến là hữu ý hay vô ý, từ từ bước tới trước mặt hắn, Nhất Bác lấy từ phần áo trước ngực một chiếc hộp nhung nhỏ màu đỏ đưa cho Tiêu Chiến

Nhìn chiếc hộp nhung đỏ, Tiêu Chiến hỏi Nhất Bác đây là cái gì? Y nói đây là tiên đan của Thái Thượng Lão Quân, nó có tác dụng hồi phục linh lực và chữa lành vết thương trong một thời gian rất ngắn. Vì Nhất Bác vốn yếu ớt lại hay gây chuyện nên sư phụ đã đưa cho Y một viên phòng khi cần dùng đến.

Tiêu Chiến đẩy ngược chiếc hộp về phía của Nhất Bác, hắn nói tiên đan quý như vậy tốt hơn là Y nên giữ lấy. Không ngờ Nhất Bác lại nắm lấy bàn tay của Tiêu Chiến, Y đặt chiếc hộp vào lòng bàn tay hắn rồi gập các ngón tay lại. Hơi ấm từ bàn tay mềm mại của Nhất Bác khiến toàn thân Tiêu Chiến tê dại, nếu không phải vì có nhiều người ở đây hắn đã nắm lấy bàn tay của Y để hưởng thụ thêm hơi ấm này.

Trái ngược với cảm giác của Tiêu Chiến, Nhất Bác tự hỏi trong đầu tại sao tay của hắn lại lạnh đến vậy? Lạnh tới mức khiến toàn thân của Y như muốn đóng băng.

Thấy Tiêu Chiến với Nhất Bác cứ đứng nhìn nhau, Đào Tử tức giận lên tiếng, "Nếu đã cảm ơn xong rồi thì các ngươi có thể đi, Đại sư huynh của ta cần phải nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng"

Lời nói của Đào Tử làm Nhất Bác ngại ngùng, Y cúi đầu chào ba người họ rồi cũng Tư Truy xoay người rời đi. Vừa đi được vài ba bước thì Tiêu Chiến lên tiếng

"Đại sư huynh của các ngươi còn bận giải quyết một số việc nên bảo ta đưa các ngươi đi cùng, đợi đến khi giải quyết xong việc thì huynh ấy sẽ tới đón các ngươi"

Nhất Bác quay sang nhìn Tư Truy, thấy cậu ấy gật đầu Y mới quay lại mỉm cười nói với Tiêu Chiến, "Được, bao giờ sẽ xuất phát? Chúng ta sẽ đi tới đâu?"

"Sáng sớm mai sẽ xuất phát, đi về hướng Bắc"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com