Cô là một cô gái lạnh lùng, nói cô ăn chơi không đúng, nói cô cần cù siêng năng cũng không đúng. Vẫn như hàng ngày cô đi đến công ty đón anh trai tan tầm, về đến nhà đã gặp một nhà ba người lạ đến hỏi cưới cô. Vì muốn mẹ vui lòng nên cô bắt buộc phải kết hôn với hắn - một tên phong lưu, vẻ ngoài yêu nghiệt mê hoặc chúng sanh. Hắn thông minh, phúc hắc, là một tổng tài ai cũng nể phục. Cho đến khi cưới cô về. Hắn bị tình cảm của cô làm thay đổi. Đến khi hắn nhận ra hắn đã quá yêu cô, cô đã quá tổn thương rồi...…
Tên gốc: 我在解密游戏装NPC的日子Tên truyện: Tháng ngày tôi ngụy trang NPC trong trò chơi giải mã (Tên cũ: Tháng ngày tôi ngụy trang NPC trong trò chơi sinh tồn)Tác giả: Thanh Trúc Diệp (青竹叶)Thể loại: Đam mỹ, kinh dị, vô hạn lưu, 1x1, chủ thụ, cường cường, linh dị thần quái, trò chơiTình trạng bản gốc: Hoàn thành 295 chương + 11 ngoại truyệnTình trạng bản edit: Hoàn thành 295 chương 19/9/2021 - 18/02/2023Edit: Gánh Rượu HoaBeta: 1814Hz, Gánh Rượu HoaTruyện edit phi lợi nhuận, chưa có sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không repost/chuyển ver sang nơi khác!!!…
[BTS] Trọn đời dung túng⇝author: MeooAka99Sau một đêm, tập đoàn JJK tuyên bố chính thức phá sản, phó tổng lạm dụng công quỹ cá độ, chơi bời rồi ôm tiền bỏ trốn để lại một núi tàn dư lại cho Jeon gia. Bà Jeon mất sớm, ông Jeon vì quá sốc nên đột quỵ, để lại con trai 10 tuổi loay hoay giữa đống nợ chồng chất. Đứa trẻ đáng thương, chỉ một đêm mất đi người bố yêu thương, tan tành luôn mái ấm gia đình, họ hàng thì bỏ mặc, cậu mất hết tất cả, và mất luôn cả nụ cười thiên thần trên môi. [...][...]"Kim thiếu, cái này,..."-Jimin trừng mắt nhìn Taehyung, lắp ba lắp bắp. Mũi súng từ tay hắn bắt đầu chuyển về phía thái dương của Jimin, hắn lên đạn.-"Dùng mạng của cậu đổi lấy Jeon thiếu tôi thấy không đủ. Giết thêm ba người của Park gia miễn cưỡng mới đủ."[...] "Nếu người ta bắt buộc em nói họ..."-Taehyung cầm lấy cằm của JungKook quay về phía mình.-"...thì cứ nói em họ Kim, tên đầy đủ Kim JungKook là được rồi."[...] "Cái gì cũng có cái giá của nó thôi, cậu nghĩ tính mạng của cậu đáng giá bao nhiêu thì cậu phải trả lại như vậy."[...] "Này, mới 10 tuổi đã giết người rồi, không sợ sao?"-Hoseok ngồi xuống cạnh JungKook."Sợ chứ, sợ lắm."-Mắt cậu cụp xuống, hai bàn tay bấu bấu vào nhau, cơ thể cũng run lên bần bật.-"Nhưng là họ ép tôi, nếu tôi không giết họ, họ sẽ giết tôi. Tôi đủ nhục nhã lắm rồi, đằng nào cũng chết tại sao còn phải giữ lại sự tinh túy làm gì? Nhà tôi ai cũng hiền lành, giúp đỡ người khác như thế cũng chỉ vì tin người mà mất tất cả. Họ đã không thương tôi thì thôi lại lôi tôi…