Chương 19
"Đã dọn sạch mọi thứ ở tầng 1 và tầng 2."
Thomas ấn tai nghe. "Rõ rồi," anh lẩm bẩm, nghe Auau cập nhật về các tầng đã được dọn dẹp. Anh đang ở tầng 6, di chuyển nhanh. Ánh mắt anh quét qua hành lang vắng lặng quá. Quá dễ dàng. Tay anh siết chặt khẩu súng khi đi xuống cầu thang xuống tầng 5. Ngay khi bước vào- Một bóng người xuất hiện từ trong bóng tối. Thomas theo bản năng giơ súng lên, nhưng-
"Thư giãn đi. Là tao đây."
Keng.
Người đồng nghiệp của anh đứng đó, súng trên tay, ánh mắt sắc bén. Họ gật đầu nhanh chóng. "Chưa gặp tên nào sao ?" Thomas hỏi, giọng nhỏ.
Keng nhếch mép cười. "Cũng có vài người , nhưng tao xử lý được." Anh liếc nhìn Thomas. "Mày thì sao ?" Thomas chế giễu. "Cũng vậy."
Nhưng có điều gì đó không ổn.
Ngôi biệt thự được canh gác rất nghiêm ngặt, vậy mà sàn nhà lại trống trải quá nhanh.
Đâu là mối đe dọa thực sự?
"Chúng ta tiếp tục đi," Thomas nói. Keng gật đầu, và họ tiến xuống hành lang mờ tối, bước chân lặng lẽ, các giác quan trở nên nhạy bén.
Đột nhiên, đèn vụt tắt. Chỉ trong một giây, mọi thứ tối đen như mực. Ngay khi ánh sáng biến mất, kính nhìn đêm của cả hai đặc vụ đều được kích hoạt. Một luồng sáng xanh nhạt rọi sáng tầm nhìn của họ - vừa kịp lúc họ thấy một bàn tay nắm lấy cổ tay, kéo họ vào hai phòng đối diện.
Thomas chưa kịp phản ứng thì đã bị lôi vào một căn phòng. RẦM! Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng.
Thomas vặn tay, thoát ra ngay lập tức. Anh quay ngoắt lại, sẵn sàng tấn công-
Nhưng một lưỡi kiếm bay về phía anh ta.
Anh né kịp lúc, con dao sượt qua má. Một bóng người mờ ảo lao tới. Thomas cúi xuống, rồi phản công bằng một cú đá mạnh vào sườn kẻ đó. Hắn loạng choạng lùi lại nhưng không ngã.
"Mày nhanh thật," Thomas lẩm bẩm, lau vệt máu mỏng trên má. "Nhưng vẫn chưa đủ nhanh." Kẻ tấn công không phản ứng. Thay vào đó, chúng lại lao tới - lần này bằng hai con dao.
Thomas cười khẩy. " Tìm chết." Anh ta nói rồi đặt súng xuống và rút dao ra.
Cùng lúc đó Keng, khi bị kéo vào phòng, anh thấy mình đang đối mặt với một cậu bé tên là Namping. Cậu bé cao gần bằng anh, với những đường nét sắc sảo và vẻ mặt đau khổ. Cậu bé đang cố gắng giúp đỡ, nhưng sự xuất hiện đột ngột của cậu khiến Keng phải cảnh giác cao độ.
"Tôi là Namping, anh cần phải rời khỏi đây ngay!" Namping nói, bước lại gần, cố gắng tỏ ra không đe dọa.
"Họ sẽ giết anh nếu anh ở lại." Nhưng Keng không tin. Anh nheo mắt, cảnh giác. "Làm sao tôi biết tôi có thể tin cậu?" Anh hỏi, nhướn mày.
Namping vén áo lên, để lộ những vết bầm tím sâu hoắm và dấu hôn hằn trên bụng. "Tôi không quan tâm đến lòng tin của anh," cậu đáp, giọng trầm thấp. "Tôi chỉ cần anh rời khỏi đây thôi." Keng quan sát những vết sẹo và xác nhận nó không phải mới vừa rồi. Nó đã ít nhất một tuần rồi.
Anh hạ súng xuống. "Tôi là đặc vụ. Cậu nhóc mới đâu?"
"Tôi thấy cậu ta bị lôi xuống tầng một. Bọn họ không lên tầng trên." Namping đáp, thở dài ngồi xuống giường.
"Nhưng còn có những người khác ở đây. Giống như tôi. Chúng tôi cũng bị bắt cóc và tra tấn." Cậu nói, nhìn thẳng vào mắt Keng. Namping thể hiện sự sợ hãi chân thành trong mắt và giọng nói tuyệt vọng. Keng, sau một thoáng do dự, đồng ý.
“Đưa tôi đến gặp họ.”
Trong khi đó, Thomas vẫn đang trong một trận chiến ác liệt. Kẻ tấn công anh nhanh nhẹn, linh hoạt, và cố gắng lợi dụng môi trường xung quanh để tạo lợi thế. Nhưng Thomas không hề chậm chạp. Anh cúi xuống, né tránh và phản công chính xác từng động tác. Một cú đấm vung về phía anh. Thomas đỡ được rồi giáng đầu gối vào sườn hắn. Anh nhanh chóng tung ra một cú đá vòng cầu khiến kẻ tấn công ngã lăn ra đất. Không chần chừ thêm một giây nào, anh đâm thẳng con dao chính xác xuyên qua ngực hắn.
Keng và Namping cuối cùng cũng đến được căn phòng giam giữ các con tin khác. nằm ở tầng 3. Namping mở khóa cửa, bên trong có vài người đang ngồi bệt xuống sàn, mắt mở to vì sợ hãi. Tất cả đều sững sờ khi thấy có người từ bên ngoài xuất hiện.
Cùng lúc đó, Keng cũng chớp mắt vẻ không tin. Làm sao có thể có người làm được như vậy?
Keng, quyết tâm đảm bảo an toàn cho mọi người, nhanh chóng đối mặt với những kẻ tấn công còn lại trong biệt thự.
Giọng anh bình tĩnh nhưng kiên quyết khi nói vào tai nghe: "Sở chỉ huy, chúng tôi cần xe cứu thương ngay. Chúng tôi có nhiều con tin và người bị thương ở đây."
Phản ứng đến ngay lập tức, và Keng nhận được xác nhận rằng các đội cấp cứu đang trên đường đến. Không còn thời gian để mất, Keng tập trung vào nhiệm vụ tiếp theo - đưa mọi người đến nơi an toàn. Anh dẫn Namping và các con tin đi qua biệt thự, vận dụng những kỹ năng đã được huấn luyện để tránh những mối đe dọa còn lại.
Trên đường đi, anh gặp Auau. "Đội 3 và 4 đã an toàn. Họ là ai?" Anh hỏi và ra hiệu bằng mắt về phía các con tin. "Họ đã bị tra tấn. Giúp tao 1 tay " Keng nói rồi quay lại làm việc trong khi Auau cũng dẫn đường cho anh.
Thomas thì vội vã. Trí óc anh vẫn minh mẫn, mặc dù cơ thể bắt đầu có dấu hiệu mệt mỏi. Tuy nhiên, anh không dừng lại. Anh không thể dừng lại. Anh hoàn toàn tập trung vào Kong, và giờ đây, tính cấp bách của tình hình đã rõ ràng - Bộ Tư lệnh cần phải kiểm soát dinh thự. "Bộ Tư lệnh, Sky đây," anh nói vào tai nghe, giọng vẫn đều đều bất chấp cảnh hỗn loạn. "Khu vực đã được dọn dẹp. Tiến hành giải cứu."
Sau đó, anh tiếp tục tìm kiếm Kong, biết rằng thời gian không còn nhiều nữa. Tim anh đập thình thịch khi đi từ phòng này sang phòng khác, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của người duy nhất anh cần bảo vệ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com