Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 6:

[Theo đuổi chính thức]

Hoàng Minh Hạo suốt đời suốt kiếp đóng vai thanh niên chủ chi tốt bụng. Ngày trước cứ mỗi lần Chính Đình giận cái gì là cậu phải mang anh đi ăn để dỗ, mà giữa bạn thân với nhau có bao giờ xuất hiện khái niệm ăn hương ăn hoa đâu, đứa nào được sài tiền chùa là ăn nhiệt tình. Ngoài biệt danh là mặt dày, Chu Tiên Tử, cậu còn đặc biệt gọi anh là Đình Heo, vì mỗi lần cậu khao là anh ăn như lợn ý, à không còn hơn lợn nữa.(Au: Còn đâu hình ảnh Tiên Tử của Đình nhà tôi :)) )
Có một Đình Heo đã sợ muốn chết rồi, lại còn mọc thêm một quả Cam tham ăn này nữa. Nãy giờ tính sơ sơ hắn ăn cũng không có ít đâu à nha! Hai hộp mì tương đen, một cuộn kimpap chiên, một bát mỳ đen, một đĩa khoai tây chiên lắc phomai, một đĩa bánh cá, một trà đào loại lớn và một cốc strawberry cookie cậu gọi ra cho cả hai cùng ăn mà sự thực cậu mới ăn ít mì đã no mẹ rồi.
Minh Hạo ngồi đối diện cùng cốc strawberry cookie của mình, đó là hỗn hợp giữa sữa tươi và bánh oreo hương dâu xay nhuyễn, bên trên còn có tầng kem tươi và siro dâu.
Cậu dùng ống mút loại to quệt kem lên ăn, đồng thời nhìn hắn vẫn đang hì hụi xử lí nốt số kimbap chiên còn lại. Mẹ, bạn thân cậu là heo béo, soái ca ở đợ nhà cậu thì là thanh niên phá mả. Đời như đống phưn.😩

-Của em hết 125000 won. - chị chủ quán vui vẻ báo giá khiến cậu chỉ muốn đạp hắn một phát chết tươi. 125000 won với cậu không thành vấn đề lớn, cơ mà một mình hắn ăn hết từng đấy tiền thì đáng giận đấy.
T

rả tiền xong xuôi, người ta thấy cậu bị hắn kéo vào nhà vệ sinh, rồi vài phút sau cậu đi ra trước, nhưng thật lâu nữa không thấy hắn ra, chị chủ quán bảo nhân viên nam vào kiểm tra kết quả không thấy ai cả.

-Có ma ban ngày hả trời?...
(Au: 125000won cỡ 2.566.000vnd, này là đơn vị tiền HQ, không biết đổi qua đơn vị TQ ಥ_ಥ)

______________________________

Cậu quay lại công ty sau khi đã đốt xong cả đống tiền, người đầu tiên cậu gặp đó là Chu Chính Đình, anh đang đứng ngay lối rẽ vào phòng của tổ phát triển. Thấy lạ, cậu đến vỗ vai anh.

-Đợi ai à? Chỗ của anh là ở phòng kế toán cơ mà.

-Mày vừa đi đâu với tên đó? - anh không giải đáp thắc mắc chuyện tại sao anh ở đây mà đi thẳng vào vấn đề mình cần biết.

-Ê, không phải tên đó, anh Thừa Thừa lớn hơn anh đấy! - cậu chau mày, Chính Đình có bướng bỉnh nhưng không có hỗn xược nha, bữa nay sao vậy?

-Mày và anh ta đã đi đâu? - biết mình không thể làm ầm với Minh Hạo, anh miễn cưỡng dùng kính ngữ.

-Ca ấy đói nên em đưa đi ăn thôi. Là sơ sót của em mà, em đã để huynh ấy đói cả ngày.

-Gì mà mày để anh ta đói cả ngày? Bộ anh ta sống ở nhà mày chắc?

-Yes!

-Wtf? Mày giỡn chưa đủ hả?

-Giỡn cái đầu anh. Tránh qua cho em đi làm việc. - cậu đẩy anh sang một bên lấy lối đi.

-Ê ê ê! Nhưng sao anh ta ở nhà mày? Anh ta là ai? - ngay lập tức anh túm quần cậu lại hỏi cố.

-Anh Thừa Thừa là con búp bê đó! Giờ buông em ra! Xịt pẹ rách quần bây giờ! - thời điểm khó khăn, cậu đành bất chấp việc anh bảo cậu úng thuốc mà nói đại hết ra, chỉ mong anh thả quần cậu ra nhanh hộ cái.

-Mày lại điêu!

-Điêu cái chó gì ! Buông! - cậu giật mãi không tác dụng đành cầm quần lết đến phòng tổng giám đốc xông thẳng vào.

-Trợ lý Hoàng , cậu có biết gõ cửa không vậy? - Ngạn Tuấn khó chịu định mắng cậu một trận, cơ mà chắc phải để dành mắng người khác quá.

-Chu tổng, anh xem giúp em với. cậu chỉ vào Chính Đình túm quần cậu không buông bị cậu kéo lê lết đến đây.

-Chu Chính Đình! Đứng dậy! - y quát, cái thằng này, thể diện với nó là cái quái gì vậy?

Chính Đình cực kỳ sợ anh trai, nghe phải tiếng quát như sấm đánh vội vã đứng dậy nghiêm chỉnh, còn cười ngoan hiền mong không bị anh hai cho ăn hành.

-Đường đường là phó tổng mà làm cái gì đấy hả? Có còn biết xấu hổ không?

-Hì hì, không có ai thấy mà...

-Còn cười được?! Em đã hứa gì hả Đình Đình? Em có nhớ không?

-Dạ có!

-Vậy mà em làm gì trước mặt Minh Hạo?

-...Người đó ở cùng Hạo Hạo, em không muốn.

Ngạn Tuấn nghe có chút ngạc nhiên song cũng không tỏ ra nhiều lắm, y hướng Minh Hạo hỏi có đúng là vậy không và nhận lại từ cậu cái gật đầu.

-Quan hệ của cậu và cậu ta như thế nào mà lại sống chung? Người yêu thật đấy à?

Minh Hạo ậm ừ, có nói ra chưa chắc y đã tin vì y là người có chính kiến cao về khoa học công nghệ kỹ thuật, những người như thế vốn không tin vào phép thuật hay ma quỷ.

-Ca ấy là...à là anh họ xa của em, không phải người yêu. - cậu tìm bừa một thân phận họ hàng thân thích gán cho hắn.

-Anh họ? - Ngạn Tuấn nhíu mày, y không biết cậu có anh họ đấy. Nhưng nếu cậu đã nói vậy rồi thì y sẽ dẹp nhanh gọn chuyện này lạ.

-Chu Chính Đình!

-Thật là anh họ? - Chính Đình nhìn Minh Hạo.

-À...ờ, ừm. Anh họ. - cậu giật mình gật đầu như gà mổ thóc. Tiểu thiếu gia à, còn chưa tha cho cậu sao? Bỗng nhiên Chu Chính Đình nghiêm mặt lại, nhìn cậu không dời đi một milimet nhất thời doạ cậu thành công nổi một trận da gà da vịt.

-Hoàng Minh Hạo, nghe cho rõ đây. Tôi mặc kệ có phải hai người là họ hàng thật hay giả, Chu Chính Đình này tuyên bố chính thức công khai theo đuổi em. - đã qua 20 nồi bánh trưng ế sấp chai lọ, 20 mùa khoai sọ chưa này nọ với ai, Hoàng Minh Hạo chính thức hoá đá bởi lời tỏ tình công khai của Chính Đình. Ờ thì cậu biết rõ sự tình như nào rồi cơ mà vẫn shock quá vì anh đang nghiêm túc.

-À... Chu tổng à, tôi có việc. Đi trước nha! - khi mà bạn chả biết phải ứng xử thế nào thì...đánh bài chuồn thôi.

-Minh Hạo! - Chính Đình gọi càng làm cậu chạy nhanh hơn, cậu không có nghe gì hết mà huhu. ㅠㅅㅠ

______________________________

Cậu thất thểu mở cửa vào nhà, cất giày vào tủ rồi tha ba lô về giường nằm phịch xuống mà than khóc. Thế là xong, bao nhiêu cố gắng duy trì của cậu đổ sông đổ biển, bức tường cậu cất công xây nên đã đến lúc bị Chu Chính Đình đập tan rồi. Ahhhh, không muốn đâu! Tình cảm cậu dành cho anh không phải ở mức đó mà! Làm sao mà đối mặt với anh về sau đây?
Thừa Thừa tự mở khoá ba lô chui ra thấy cậu đang giãy như bị điện giật thì buồn cười, hắn nhảy khỏi giường chạy đến nơi có ánh trăng ít ỏi để biến thành người rồi ngồi xuống ghế nơi bàn làm việc để đảm bảo mình giữ nguyên được hình dạng. Haiz... Lại sắp không có trăng rồi.

-Ê cậu là con lươn à? Làm gì quằn quéo dữ vậy?

-Tại ca hết! Tất cả là tại ca! Tên thủ phạm đầu sỏ này không lo trốn đi còn ngồi đấy đá đểu em?! - cậu bật dậy hét vào mặt hắn.

-Sao lại tại tôi? Thằng nhóc ấy tỏ tình cậu chứ có tỏ tình tôi đâu.

-Không biết, em có muốn thế này đâu. Huhu...

-Thế này mà cậu đòi cua được tôi á hả? Trời đất ơi, nói mồm thấy dễ không?

-Thì...- đã bảo máu lên thì thề thốt vậy cho sướng thôi, có biết mình đang tự chui đầu vào rọ đâu. Thừa Thừa bật cười thành tiếng, không ngờ cậu cũng có lúc lúng túng thế này cơ đấy, đáng yêu lắm.

-Vậy tôi sẽ giúp cậu nhé?

Nghe thấy đề nghị giúp đỡ, Minh Hạo vất toàn bộ mấy cái gọi là khó nói đi, nhào người đến mép giường ngồi ngay ngắn hỏi.
-

Giúp thế nào ạ?


Thừa Thừa ngoắc ngoắc ngón trỏ bảo cậu lại gần, Minh Hạo lúc lắc làm theo, cậu nghĩ điều cơ mật phải nói thầm nên nghiêng mặt qua chờ đợi. Lần nữa, Phạm Thừa Thừa cười.
*CHUZ*ヽ('▽`)/

-Giúp như thế đấy.

Cậu tá hoả ôm mặt lùi ra xa, cặp mắt trừng trừng nhìn hắn không tin vào những gì hắn vừa làm. Mẹ ơi, ngày nay là ngày gì? Chính Đình tỏ tình, tối về còn bị hắn cưỡng thơm (Au: cưỡng thơm á (ノ゚▽゚)ノ)

-Ca...em...

-Tôi sẽ chịu thiệt giả làm người yêu cậu cho đến khi thằng nhóc kia bỏ cuộc. Tất nhiên là không làm không công đâu. - so với việc cậu đang tự gào thét trong đầu thì hắn lại hết sức bình thản.

-Ca là muốn giề? Không phải là?...- cậu lấy tay chắn trước ngực.

-Cái gì đấy? Bộ tôi là biến thái à? - Phạm Cam bặm môi muốn nhéo má cậu một cái, cơ mà tội là chỗ cậu không có ánh trăng. - Giờ tôi chưa muốn gì cả, đợi sau này nghĩ ra rồi nói cho cậu biết. Tóm lại tôi sẽ giả làm người yêu của cậu cho tới ngày cậu xong việc. Ok?

-...Cũng được. Nhưng mà...

-Tôi buồn ngủ rồi. Ngủ đây. - hắn không đợi cậu nói hết câu đã quăng mình lên giường biến thành búp bê. Mệt lắm, không nghe cậu phàn nàn nữa đâu.
Nhưng nhỡ...nhỡ em thích anh thật thì làm sao? Làm sao hả?
Thì đó là số phận của cậu thôi.

End chap 6

_____________________________

Halo! Lại là mình đây.
Couple của chúng ta bất đầu có tiến triển rồi a <(‾︶‾)>
#🍓💜

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com