Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 34: Thực ra cậu đã nghe lầm rồi!

----------------------------------

Người dịch: Tiểu Phong

Bản ebook(pdf+ word) sẽ được chia sẻ miễn phí khi hoàn thành tác phẩm

Quyển 1: Rung động Thanh Xuân

" Người như CỐ HẢI, đến BẠCH LẠC NHÂN là đàn ông mà còn 'đổ' thì huống chi là phụ nữ"

----------------------------------

NGOÀI LỀ:

CÁC BẠN KHÁN GIẢ THÂN MẾN!

Như các bạn yêu thích phim chuyển thể từ nguyên tác với tựa phim : THƯỢNG ẨN. Thuộc thể loại phim phát hành trên các website online (webdrama). Hiện nay nhà sản xuất phim gặp nhiều khó khăn, do Cục điện ảnh Trung Quốc đã ra lệnh gỡ bỏ tất cả các video của phim trên các website của Trung Quốc, việc này đã chặn đứng nguồn doanh thu cho bộ phim để đầu tư sản xuất phần 2 vào tháng 5/2016 tới đây. Là một người yêu thích tác phẩm này, series chuyển thể này. Mình hy vọng các bạn có thể vào trang youtube chính thức của nhà sản xuất phim (chỉ hỗ trợ phụ đề Tiếng Trung) để xem phim nhằm tăng số lượt xem, bình luận, like và đem lại doanh thu cho nhà sản xuất để cho ra mắt tiếp phần 2.

Link youtube được mình cập nhật từ nay cho đến hết truyện quyển 1: RUNG ĐỘNG THANH XUÂN

CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ YÊU THÍCH TÁC PHẨM VÀ WEBDRAMA CHUYỂN THỂ CÙNG TÊN

Phim Chuyển thể: Thượng Ẩn

Thể Loại: Webdrama

Độ dài: 15 tập

Biên kịch & Nhà sản xuất: Sài Kê Đản

Diễn viên:

Hứa Ngụy Châu trong vai Bạch Lạc Nhân

Hoàng Cảnh Du trong vai Cố Hải

---------------------------------------------------------

Chương 34: Thực ra cậu đã nghe lầm rồi!

Phải rất lâu sau, đoán chừng tâm tình của Kim Lộ Lộ đã ổn định lại rồi, Cố Hải mới khởi động máy lần nữa. Lúc này, điện thoại không có cuộc gọi nào đến, đợi rất lâu sau đó vẫn không hề có động tĩnh gì, Cố Hải mới cắn răng gọi lại.

"A-lô....."

Giọng mũi nghẹn ngào truyền tới tai Cố Hải, tim của cậu vẫn còn run rẩy, Kim Lộ Lộ là một cô gái rất mạnh mẽ, cô ấy rất ít khi khóc, chí ít thì trong ấn tượng của Cố Hải, Kim Lộ Lộ chưa hề rơi một giọt nước mắt.

"Được rồi, nhóc con, đừng khóc."

Kim Lộ Lộ khóc nức nở nấc lên từng đợt, nói câu được câu không.

"Em biết em không nên đoán mò.... thực sự anh thay đổi quá lớn..... Ngày trước chúng ta cũng không hề học chung với nhau.....Nhưng đối với với em anh như đang bên cạnh... Bây giờ em có cảm giác ....... anh cách xa em quá...... vô cùng xa cách...."

Cố Hải dừng một chút," Cũng không xa, đi CRH(tàu siêu tốc) cũng chỉ mất nửa tiếng."

Kim Lộ Lộ nín khóc mỉm cười,"Làm sao anh lại muốn cúp điện thoại của em?"

"Không có cúp, mà là tín hiệu điện thoại di động không tốt."

Cố Hải đột nhiên phát hiện, cậu ta há miệng ra là nói dối.

Kim Lộ Lộ hừ hừ hai tiếng,"Hai ngày nay em thấy mỏi cổ lúc nào cũng thấy đau nhức, thật bực bội."

Cố Hải ngừng lại một chút, cứ thế năm phút liền.

"Đấy là nhìn máy vi tính, nghịch điện thoại di động quá nhiều nên vậy, em để điện thoại xa xa tai một chút, bao nhiêu bức xạ hả! Ngoan ngoãn, đi ngủ sớm một chút đi, sáng mai dậy thì sẽ đỡ."

Kim Lộ Lộ thở phào một cái,"Thứ bảy đến thăm em được không?"

"Tôi và Lý Thước, Hổ Tử vừa hẹn xong, tuần này gặp mặt một chút. Chủ nhật có được hay không? Cả ngày chủ nhật tôi đều rảnh."

"Anh luôn xem bọn họ quan trọng hơn em."

"Đây không phải vấn đề quan trọng hay không, là tôi đồng ý với họ trước, đồng ý là phải làm!"

Kim Lộ Lộ trầm mặc hồi lâu, thản nhiên trả lời một câu," Chủ nhật em muốn đi PARTY sinh nhật bạn học, cả ngày cũng không có thời gian. Cuối tuần nữa anh đến đi, như vậy cũng không làm anh mệt mỏi.

Lúc cúp điện thoại, Cố Hải còn nghe được tiếng than thở thất vọng của Kim Lộ Lộ.

Tắt đèn phòng, Cố Hải đột nhiên nhớ tới hai năm trước, Kim Lộ Lộ dẫn một đám nữ sinh ném vỡ cửa sổ nhà giáo viên chủ nhiệm, quay về tới trường học công khai khiêu chiến với hiệu trưởng. Khi đó cô ấy thẳng thắn ngỗ ngược, yêu ghét rõ ràng, cái gì cũng thấy không hợp mắt, mặc dù chỉ là một cô bé con gầy nhom nhưng lại có khí phách rung chuyển trời đất.

Nhớ tới Kim Lộ Lộ ngồi ở trên bàn phát ra tiếng cười sang sảng, đến nay Cố Hải vẫn cảm thấy vô cùng đáng yêu.

Khi đó quả thực Kim Lộ Lộ khiến Cố Hải mê muội.

Có lẽ, thứ đồ không chạm vào được thì càng yêu thích, không chạm vào nó thì vẫn có thể giữ nguyên vẹn thuần khiết, bất kể có nhìn như thế nào cũng thấy đẹp. Nhưng bày ở trước mặt mình, nhìn nhiều rồi, sờ nhiều rồi, ngược lại sẽ gặm nhấm đi vẻ đẹp vốn có.

Cố Hải suy nghĩ hồi lâu, vẫn là cầm điện thoại di động lên, cố gắng soạn một tin nhắn gửi đi.

"Tôi nói với bọn Lý Thước một tiếng, thứ bảy không đi nữa, tôi đến thăm em."

Để điện thoại di động xuống, trong lòng Cố Hải cảm thấy kiên định hơn rất nhiều.

Sáng sớm hôm sau, Cố Hải vẫn đạp xe chở Bạch Lạc Nhân đi học, lần này Bạch Lạc Nhân đã thay đổi tư thế, hôm trước đều là quay về phía sau, hôm nay đứng hướng về phía trước, đứng ở trên gác ba ga xe hai tay đặt lên vai Cố Hải. Cứ như thế cậu có thể thấy được đường trước mặt, phòng lúc Cố Hải cố ý đi vào đoạn đường xóc nảy.

Nhưng mà hôm nay gió thổi rất mạnh, gió ở Bắc Kinh từ trước đến giờ đều như vậy, không phải chỉ thổi mấy hạt cát, mà là thổi cả đống bụi bặm. Bạch Lạc Nhân lại đứng cao như vậy đoạn đường này còn dốc, chỉ cần thở cũng không biết nuốt vào bao nhiêu cát.

"Làm sao cậu không ngồi xuống hả? Tôi có thể chắn gió cho cậu."

Bạch Lạc Nhân không lên tiếng hung hăng nhéo hai cái lên vai Cố Hải.

Cố Hải biết Bạch Lạc Nhân đang nghĩ gì, lúc này liền bảo đảm,"Tôi sẽ không đi vào chỗ có đá vụn, cậu yên tâm!"

"Ngày mai thứ bảy đi ra ngoài chơi không?"

"Hả?"

Bên tai tiếng gió thổi vù vù hơn nữa tiếng xe máy ô tô trên đường ầm ầm, Cố Hải nghe không rõ Bạch Lạc Nhân đang nói cái gì.

Bạch Lạc Nhân hơi cúi đầu, cố gắng hết mức để miệng mình đến gần tai Cố Hải.

"Thứ bảy cùng đi câu cá không?"

Cố Hải siết chặt càng xe trong tay, mắt nhìn chăm chú vào phía trước, có vẻ đưa ra quyết định rất khó khăn.

"Tôi có việc, không đi được."

Ánh mắt của Bạch Lạc Nhân chợt lạnh xuống,"Vậy quên đi."

Ba tiếng này không hề lớn, nhưng Cố Hải nghe vô cùng rõ ràng.

"Được! Thứ bảy tôi đến tìm cậu!"

Bạch Lạc Nhân hơi cúi đầu xuống vừa vặn nhìn thấy cái mũi cao cao của Cố Hải.

"Không phải mới vừa nói không đi hay sao?"

Cố Hải hơi đưa mí mắt nhìn lên vừa vặn nhìn thấy chiếc cằm kiên nghị của Bạch Lạc Nhân.

"Vừa gió lớn, là cậu nghe nhầm."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: