Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

thuong thien Q2

Quyển 2 - Khởi trình

Chương 1 - Khiêu chiến

Sau khi bình tÄ©nh lại, Nhạc Phàm xem xét tình huá»'ng cá»§a bản thân, phát hiện trong ná»™i thể thất tình chi khí Ä'ã trở nên sung mãn hÆ¡n, mà tinh thần lá»±c Ä'ã có thể nhận biết má»i hoàn cảnh xảy ra trong chu vi ba mươi trượng, so vá»›i trước kia rõ ràng Ä'ã gấp ba lần, Ä'iá»u này khiến hắn vui sướng khÃ'ng thÃ'i, phải biết rằng tu luyện tinh thần lá»±c khó khăn phi thưá»ng.

Vuá»'t nhẹ cây thương tùng bên cạnh, Nhạc Phàm thành thật nói: "Äa tạ ngươi! Ta biết ngươi rất cÃ' Ä'á»™c, nhưng ta dù sao cÅ©ng khÃ'ng phải là ngưá»i cÃ' Ä'á»™c, cho nên ta vẫn là ta, nhưng ta sẽ thưá»ng xuyên Ä'ến thăm ngươi." Nói xong hắn Ä'ứng dậy chuẩn bị xuá»'ng núi.

Má»i ngưá»i Ä'á»u nói lên núi dá»..., xuá»'ng núi má»›i khó, nhưng theo nhìn nhận cá»§a Nhạc Phàm, trèo lên Ä'ỉnh núi hắn phải mất thá»i gian là hÆ¡n ba năm, nhưng lúc Ä'i xuá»'ng lại chỉ cần hai ba Ä'á»™ng tác. Chỉ thấy hắn cắm chá»§y thá»§ sâu vào vách Ä'á, thuận thế mà trượt xuá»'ng, rá»"i Ä'i Ä'ến chá»- thi thể cá»§a cá»± mãng, vác lên vai kéo xuá»'ng núi.

Sau khi Nhạc Phàm rá»i khá»i, trên Ä'ỉnh núi má»™t trận gió mạnh thổi tá»›i, tại nÆ¡i hắn vừa Ä'ứng Ä'á»™t nhiên xuất hiện má»™t vị lão nhân, Ä'ích xác là ngưá»i lần trước Ä'ã xuất hiện gần thác nước. Lão nhân nhìn Nhạc Phàm rá»i khá»i gật Ä'ầu nói: "Hảo thiên Ä'ạo chi cảnh!" Nói xong lão nhìn sang cây thương tùng, má»™t làn gió nhẹ thổi qua, khÃ'ng còn thấy ai ở Ä'ó nữa.

Kể từ Ä'ây, Nhạc Phàm má»-i ngày Ä'á»u trèo lên Ä'ỉnh núi, lưu lại má»™t chút Ä'ể gặp thương tùng, tuy chỉ là ngá»"i yên khÃ'ng nói gì, nhưng thá»±c sá»± yên lặng cảm nhận sá»± cÃ' Ä'á»™c cá»§a nó.

''Cao xá»­ tịch mịch vÃ' nhân tri,

Duy Ä'á»™c cÃ' tùng lập thương mang.

Thiếu niên tri tâm mặc tương phan,

Diêu vá»ng vÃ' tế thiên Ä'ịa gian.''

(Dịch ý:

Ở trên cao tịch mịch khÃ'ng ai biết

Chỉ có má»™t cây tùng Ä'ứng giữa trá»i

Thiếu niên tri kỉ cùng ngá»"i yên lặng

Nhìn quanh thấy thiên Ä'ịa thật to lá»›n vÃ' cùng)

Sau gian nhà cá», Lý Äàm Ä'ang Ä'á»'n cá»§i, thấy Nhạc Phàm trở vá» liá»n Ä'i tá»›i nói: "Tiểu Phàm, Vương Sung có Ä'ến tìm con vài lần."

"á»'? Xem ra hắn cÅ©ng có nghị lá»±c." Nhạc Phàm cưá»i nói.

Sau nhiá»u năm tập luyện, hiện tại Nhạc Phàm Ä'ã cao hÆ¡n nhiá»u. Hắn cao tá»›i năm thước rưỡi (176cm), gần như có thể sóng vai vá»›i phụ thân.

Vá»- vai Nhạc Phàm, Lý Äàm cưá»i nói: "Con Ä'ã cao lên khÃ'ng ít a!" Sau Ä'ó liá»n ngưng cưá»i, cảm khái nói: "Con năm nay cÅ©ng Ä'ã Ä'ược mưá»i sáu tuổi rá»"i, mưá»i sáu năm thoáng qua trước mắt, quả thật rất nhanh!"

"Cha khÃ'ng phải má»›i nói rằng con vẫn còn trẻ, có gì mà phải cảm thán chứ, hắc hắc!'' Thấy phụ thân như thế Nhạc Phàm khÃ'ng nhịn nổi cưá»i nói.

"Äến Ä'ây, bá»›t lá»i thừa Ä'i, chá»- này giao lại cho con, khÃ'ng chặt xong thì Ä'ừng có mà ăn cÆ¡m !" Ã"ng chỉ vào bó cá»§i cả giận nói.

Nhìn mấy chá»"ng cá»§i lá»›n bên cạnh, Nhạc Phàm nhún vai, nhẹ nhàng nói: “Tá»'t thÃ'i!â€

Lý Äàm cÅ©ng biết Nhạc Phàm hiện tại tu luyện Ä'ã thành cÃ'ng, so vá»›i Ã'ng còn mạnh hÆ¡n, cho nên cÅ©ng khÃ'ng nói gì mà chuyển thân rá»i khá»i.

Nhạc Phàm nhìn thanh tiểu tài Ä'ao trước mặt có chút buá»"n cưá»i, nếu so vá»›i Ä'ại Ä'ao mà hắn dùng Ä'ể tu luyện, thì thanh tiểu tài Ä'ao này Ä'ích xác rất nhá» bé, cầm trong tay mà cảm giác như khÃ'ng có gì. Nắm chắc Ä'ao trong tay, Nhạc Phàm Ä'á»™t nhiên vung lên, nhẹ nhàng nhắm khá»'i gá»- trước mặt mà chém xuá»'ng, khá»'i gá»- vẫn bất Ä'á»™ng, nhưng trên khuÃ'n mặt Nhạc Phàm thoáng nở nụ cưá»i. … khÃ'ng có dấu hiệu gì, khá»'i gá»- Ä'ứng Ä'ó lặng yên vÃ' tức chia thành hai Ä'oạn.

KhÃ'ng ngừng huy Ä'á»™ng thanh tài Ä'ao trong tay, sau ná»­a thá»i thần, vài chá»"ng cá»§i cao Ä'ã xuất hiện trên mặt Ä'ất, Nhạc Phàm thả tài Ä'ao, Ä'ập Ä'ập tay nói: "Chá»- này cÅ©ng Ä'á»§ dùng cho vài ngày.''

Ba tháng trÃ'i Ä'i nhanh chóng. Hiện tại Ä'ang là Ä'Ã'ng chí, mặc dù thiên hạ Ä'ang chìm chiến loạn khÃ'ng dứt, nhưng má»™t năm bận rá»™n cÅ©ng nhanh chóng trÃ'i qua, hy vá»ng năm má»›i sẽ tá»'t hÆ¡n má»™t chút.

Nhạc Phàm cÅ©ng bá» Ä'i khá»'i chì mà hắn Ä'ã Ä'eo ở trên ngưá»i trong hÆ¡n ba năm qua, tạm thá»i dừng tu luyện, quay vá» Ä'ến nhà thăm há»i má»i ngưá»i. Ngá»"i trên giưá»ng hắn nhá»› lại lúc vác thi thể cá»± mãng tá»›i nhà cá»§a Vạn tiên sinh thì vẻ mặt nụ cưá»i, nhịn khÃ'ng Ä'ược khóe miệng khẽ nhếch lên.

Lúc Ä'ó, Vạn tiên sinh thấy Nhạc Phàm mang má»™t cá»± vật Ä'ến, nghÄ© Ä'ó là thú săn Ä'ược nên cÅ©ng khÃ'ng Ä'ể ý kỹ càng. Nhưng khi Ã'ng nhìn thấy rõ ràng Ä'ó là thi thể hắc khuê, cả ngưá»i lập tức nhảy lên, hai mắt lóe sáng, vẻ mặt ngây ngá»'c, vừa khẽ ve vuá»'t thi thể cá»§a cá»± mãng vừa lẩm bẩm nói: “Bảo bá»'i, bảo bá»'i!â€

Nhìn thấy má»™t lão nhân như vậy Ä'ang Ã'n nhu vuá»'t ve thi thể cá»§a cá»± mãng, cảnh tượng Ä'ã quái dị lại cảng thêm quái dị. Äứng bên cạnh Nhạc Phàm cảm thấy á»›n lạnh, mà Tiểu Nhã toàn thân lạnh dá»±ng cả lÃ'ng tóc, trong lòng thầm nghÄ© : ''Sau này tuyệt khÃ'ng thể Ä'ể cho gia gia vuá»'t Ä'ầu ta nữa, Ã'i!"

Lúc Vạn tiên sinh há»i Nhạc Phàm vá» mật cá»§a hắc khuê, Nhạc Phàm cÅ©ng khÃ'ng dám nói cho Ã'ng biết chính hắn Ä'ã lãng phí nó, mà chỉ nói thẳng: "Trúng Ä'á»™c nên nuá»'t lấy".

NghÄ© lại sá»± việc có nguyên do cá»§a nó, cho nên Vạn tiên sinh cÅ©ng khÃ'ng tiếp tục truy cứu, tất cả má»i sá»± chú ý Ä'á»u tập trung trên thi thể cá»§a cá»± mãng. Nhạc Phàm lúc này má»›i thở nhẹ má»™t hÆ¡i. Bất quá chợt nhá»› lại, lúc Ä'ó vẻ mặt cá»§a Vạn gia gia Ä'ích xác cÅ©ng rất thú vị.

Minh triá»u năm 1637.

Ngày má»"ng má»™t tết âm lịch.

Ngoài trá»i tuyết rÆ¡i dày, chiếu theo ý nghÄ©a tuyết rÆ¡i nhiá»u sẽ có má»™t năm Ä'ược mùa, khiến cho má»i ngưá»i trong lòng sá»›m tràn ngập hy vá»ng.

Nhưng hÃ'm nay bên ngoài gian nhà cá» cá»§a Nhạc Phàm sá»›m có má»™t thiếu niên trẻ tuổi, trên mình mặc áo bÃ'ng trắng, thân hình cao lá»›n, khÃ'i ngÃ' mạnh mẽ, vẻ mặt căng thẳng, nhìn mao á»'c vẻ ám muá»™i nói: “Lão tá»­ khÃ'ng tin ngươi khÃ'ng vá» nhà mừng năm má»›i, hừ, xem lão tá»­ Ä'ập ngươi ra saoâ€. Ngưá»i này Ä'úng là Vương Sung.

"Lý Nhạc Phàm, cái Ä'á»" rùa rụt cổ, ra Ä'ây cho lão tá»­, lão tá»­ biết ngươi ở trong nhà, sao cứ sợ sệt trá»'n tránh như Ä'àn bà thếâ€. Vương Sung bên ngoài hét lá»›n.

“Két…†Cánh cá»­a mở ra, Nhạc Phàm bước tá»›i lạnh lùng nói: "Hừ! Giữ cái miệng cho sạch sẽ má»™t chút, bằng khÃ'ng Ä'ừng trách ta khÃ'ng khách khí."

Vương Sung thấy Nhạc Phàm thật sá»± xuất hiện, tức thì mừng rỡ, Ä'ang muá»'n lên tiếng chá»­i bá»›i, nhưng Ä'á»™t nhiên thấy Nhạc Phàm Ä'ầu tóc bạc trắng, trong lòng chấn Ä'á»™ng, khÃ'ng khá»i lên tiếng há»i: “Tóc cá»§a ngươi...â€

"Bạc trắng cả rá»"iâ€. Nhạc Phàm nhạt giá»ng Ä'áp.

Thấy ngữ khí cá»§a Nhạc Phàm, Vương Sung tức giận kêu lên: "Lão tá»­ khÃ'ng quản bá»™ dạng cá»§a ngươi ra sao, mẹ nó, cuá»'i cùng cÅ©ng tìm Ä'ược ngươi. Nói thật cho ngươi biết, ta vào bang bái sư, Ä'ã há»c Ä'ược chút thành tá»±u. Lão tá»­ tìm ngươi nhiá»u lần, Ä'úng là khÃ'ng biết ngươi Ä'i Ä'âu, hÃ'm nay xem ngươi trá»'n thế nào, khÃ'ng Ä'ập bẹp ngươi thì khÃ'ng hài lòng mà, ha ha…†Nói xong hắn liá»n cưá»i cuá»"ng dại.

Nhạc Phàm nhìn Vương Sung cưá»i Ä'iên dại, vÃ' cảm nói: "Ngươi Ä'i há»c võ cÃ'ng? Tá»'t, tá»›i Ä'ằng kia tỉ thí, xem ngươi há»c cái gìâ€. Nghe Vương Sung nói hắn há»c võ, trong lòng Nhạc Phàm cÅ©ng tò mò, muá»'n xem sở há»c cá»§a bản thân so vá»›i sở há»c bên ngoài có gì khác biệt.

Vương Sung thấy Nhạc Phàm trá»±c tiếp nói thế, ngược lại cÅ©ng có chút sá»­ng sá»'t, nhưng nghÄ© tá»›i hoàn cảnh trước kia bị hắn Ä'ánh cho, trong lòng tràn Ä'ầy tức giận. “Lão tá»­ hÃ'm nay khÃ'ng Ä'ập dẹp ngươi khÃ'ng Ä'ược màâ€. Cả giận rá»'ng lên má»™t tiếng, hắn xÃ'ng tá»›i Nhạc Phàm.

Vương Sung cÅ©ng là kỳ tài luyện võ. Từ vài năm nay hắn dá»±a vào thân thể và lá»±c khí mạnh mẽ mà phát triển ở Trữ Huyá»n thành, còn Ä'ược Hoàng Hà bang Phân Ä'ưá»ng ÄÆ°á»ng chá»§ Liêu Thiện Ä'ể mắt tá»›i, thu nhận làm Ä'ệ tá»­.

Lúc Ä'ầu Liêu Thiện thấy Vương Sung Ä'ã qua tuổi tá»'t nhất có thể luyện võ, cho nên chỉ truyá»n cho Vương Sung má»™t ít cÃ'ng phu khÃ'ng lưu truyá»n trên giang há»", nhưng Vương Sung bằng sá»± chuyên cần cá»' gắng cùng vá»›i tài năng trá»i cho, cÅ©ng Ä'ã trở thành má»™t kẻ Ä'áng chú ý trong Ä'ám má»›i nổi sau này trong bang.

Äiá»u này khiến Liêu Thiện thấy ngoài mong Ä'ợi, rá»"i hiểu hắn ngày càng rõ hÆ¡n, lão Ä'á»'i vá»›i Vương Sung càng yêu mến, cho nên bao nhiêu cÃ'ng phu cá»§a bản thân Ä'á»u truyá»n thụ cho hắn. Mà Vương Sung cÅ©ng Ä'ích xác khÃ'ng làm cho Liêu Thiện thất vá»ng, chỉ trải qua vài năm tu luyện ngắn ngá»§i, hiện tại Ä'ã có thể Ä'ấu ngang ngá»­a vá»›i Liêu Thiện. Äiá»u này lại khiến Liêu Thiện vừa vui mừng vừa cảm thấy bất Ä'ắc dÄ©. Ai cÅ©ng muá»'n thu nhận má»™t Ä'á»" Ä'ệ tá»'t, nhưng Ä'á»" Ä'ệ quá tá»'t khiến cho muá»'n dạy hắn cÅ©ng khÃ'ng Ä'ược, chẳng phải sẽ buá»"n phiá»n khÃ'ng? Hiện tại Liêu Thiện Ä'úng là Ä'ã khÃ'ng còn gì có thể dạy cho Vương Sung.

Vương Sung cho rằng bản thân tu luyện Ä'ã có thành tá»±u, liá»n Ä'i tìm Nhạc Phàm báo thù, nhưng hết lần này Ä'ến lần khác, hai năm qua Ä'i cÅ©ng khÃ'ng tìm ra, lần nào Ä'ến tìm cÅ©ng là lúc Nhạc Phàm Ä'ang tu luyện, nên trong lòng buá»"n bá»±c vÃ' cùng.

Mắt thấy lại hÆ¡n má»™t năm nữa trÃ'i Ä'i, Vương Sung Ä'á»™t nhiên tâm niệm nảy ra má»™t ý, nghÄ© ra má»™t biện pháp hay, Ä'ó là ngày má»"ng má»™t Ä'ến tìm Nhạc Phàm, hắn tin tưởng rằng Nhạc Phàm thế nào cÅ©ng phải trở vá» nhà ăn Tết.

HÃ'm nay cuá»'i cùng Ä'ã tá»›i, nhá»› tá»›i sầu muá»™n bao năm Vương Sung trong lòng vÃ' cùng tức tá»'i, xuất ra quyá»n Ä'ầu nhằm hướng Nhạc Phàm mà Ä'ánh tá»›i.

Vương Sung năm nay mưá»i chín tuổi, cao hÆ¡n Nhạc Phàm Ä'ến hai cái Ä'ầu, thân trên rất khÃ'i ngÃ' vạm vỡ, má»™t quyá»n vừa tá»›i Ä'ã làm chuyển dá»i cả khí thế.

Nhạc Phàm Ä'ứng nguyên tại chá»- khÃ'ng nhúc nhích. Hắn muá»'n xem xét lá»±c lượng cá»§a Vương Sung. bất quá thấy tá»'c Ä'á»™ ra quyá»n cá»§a Vương Sung cùng lá»±c lượng xuất ra chậm như vậy, hắn thoáng có Ä'iểm thất vá»ng, vì thế khẽ giÆ¡ tay phải Ä'ón lấy quyá»n Ä'ầu cá»§a Vương Sung .

"Phanh …" Má»™t tiếng vang lên. Nhạc Phàm cùng Vương Sung Ä'á»u thá»'i lui hai bước.

Nhạc Phàm trong lòng kinh ngạc nói: "Chẳng lẽ vừa rá»"i là võ cÃ'ng trên chá»'n giang há»"? Chính xác là thế."

Nhạc Phàm nhìn quyá»n vừa má»›i tá»›i kia tuyệt Ä'á»'i rất nhẹ, khÃ'ng có má»™t chút lá»±c thương hại gì cả. Dù sao hắn ba năm khổ tu khiến cho nhãn quang vÃ' thức cÅ©ng Ä'ược nâng cao. Lúc hai quyá»n va chạm, Nhạc Phàm Ä'á»™t nhiên cảm thấy có má»™t cá»- khí kình từ lòng bàn tay truyá»n vào trong ná»™i thể, chẳng những Ä'ẩy hắn lui lại, mà suýt làm ná»™i phá»§ hắn bị chấn thương. Nhưng Ä'iá»u này khÃ'ng làm hắn kinh ngạc, toàn bá»™ khí kình xâm nhập vào ná»™i thể Ä'ã bị thất tình chi khí nhanh chóng hóa giải.

Nhưng Vương Sung trong lòng cảm thấy chấn kinh. Hắn ban Ä'ầu có thể khẳng Ä'ịnh Nhạc Phàm tuyệt Ä'á»'i khÃ'ng có ná»™i cÃ'ng, hÆ¡n nữa nhìn qua cÅ©ng khÃ'ng mạnh, cho nên hắn cÅ©ng Ä'ể lại dư lá»±c, dù sao má»i ngưá»i cÅ©ng khÃ'ng có cái gì gá»i là thâm cừu Ä'ại hận, chỉ là ý muá»'n tranh nhau hÆ¡n thua, giáo huấn Nhạc Phàm má»™t trận cÅ©ng Ä'ược rá»"i.

Nếu chỉ là má»™t quyá»n bình thưá»ng bị chặn lại, Vương Sung chắc cÅ©ng khÃ'ng quá Ä'ể ý, nhưng hắn lúc ra tay Ä'ã dùng Ä'ến năm thành ná»™i lá»±c, hắn tá»± tin vá»›i năm thành ná»™i lá»±c cá»§a bản thân tuyệt Ä'á»'i có thể Ä'ánh cho trâu bò cÅ©ng phải ngã (bả ngưu kích Ä'ảo), nhưng chỉ khiến Nhạc Phàm lui lại hai bước, hÆ¡n nữa hắn hoàn toàn khÃ'ng có chuẩn bị mà tùy ý ra tay.

Äây Ä'úng là má»™t Ä'ả kích lá»›n Ä'ến lòng tá»± tÃ'n cá»§a Vương Sung. Hắn ngÆ¡ ngác Ä'ứng má»™t chá»-, miệng lẩm bẩm: “Chẳng lẽ trải qua vài năm tu luyện võ cÃ'ng cá»±c khổ như vậy Ä'á»u uổng phí hay sao, ngay cả má»™t kẻ khÃ'ng há»c võ cÅ©ng khÃ'ng thắng nổi? KhÃ'ng, khÃ'ng có khả năng, cho dù là sư phụ ta cÅ©ng có thể bình thá»§, sao lại khÃ'ng thể thu thập Ä'ược tên tiểu tá»­ chỉ biết săn bắn này chứ? KhÃ'ng thể nào, khÃ'ng thể nào!" Quát lá»›n má»™t tiếng, hắn lại bắt Ä'ầu nhằm vào Nhạc Phàm mà Ä'ánh tá»›i.

Lúc này Vương Sung toàn lá»±c xuất kích, dùng Ä'ến cả những cÃ'ng phu mà Ä'ích thân sư phụ hắn Liêu Thiện truyá»n thụ. “Cầm nã thập bát Ä'ảâ€, “Thất thập nhị lá»™ Ä'ạn thá»'iâ€, â€Phá phong chưởngâ€, tất cả Ä'á»u hướng tá»›i Nhạc Phàm mà cÃ'ng kích. Dù Vương Sung trong lòng tức tá»'i vÃ' cùng, nhưng ra chiêu thập phần trầm ổn, dù gì hắn cÅ©ng có tài há»c võ, hÆ¡n nữa cÅ©ng lăn lá»™n vài năm trong giang há»", tá»± nhiên cÅ©ng biết thận trá»ng, tức giận Ä'á»'i vá»›i võ há»c là Ä'iá»u tá»'i kỵ.

"Hảo cÃ'ng phu!" Thấy các dạng cÃ'ng kích biến hóa cá»§a Vương Sung, Nhạc Phàm trong mắt nhanh chóng xuất hiện nét hưng phấn. Äây là lần Ä'ầu tiên hắn cùng ngưá»i trong giang há»" tỉ thí, nên cÅ©ng có chút kích Ä'á»™ng, và cÅ©ng hết sức nghênh Ä'ón

Chương 2: So Ä'ấu

Vương Sung tấn cÃ'ng trầm ổn phi thưá»ng, quyá»n cước mãnh liệt trầm trá»ng, phát ra những tiếng vù vù trong khÃ'ng khí.

So vá»›i Vương Sung, cách tấn cÃ'ng cá»§a Nhạc Phàm có vẻ vÃ' cùng Ä'Æ¡n giản, thậm chí có thể nói là tầm thưá»ng. Trừ việc khÃ'ng ngừng né tránh, còn thỉnh thoảng hắn má»›i bất ngá» xuất má»™t quyá»n, Ä'á má»™t cước, căn bản khÃ'ng có gì có thể gá»i là chiêu thức Ä'ược.

Dù vậy nhưng trong lòng Vương Sung lại vÃ' cùng kinh ngạc: "Ta Ä'ã toàn lá»±c cÃ'ng kích mà khÃ'ng thể Ä'ánh trúng Lý Nhạc Phàm dù chỉ má»™t Ä'òn, hÆ¡n nữa má»-i lần muá»'n Ä'ánh trúng hắn, nhìn hắn chỉ Ä'Æ¡n giản xuất ra má»™t quyá»n má»™t cước, nhưng Ä'á»u nhằm vào những chá»- yếu hại, làm ta vừa tá»›i lại khÃ'ng Ä'ánh Ä'ược. Mẹ nó, thật là bá»±c mình mà." Äầu suy nghÄ©, nhưng tay chân tịnh khÃ'ng chậm lại, hắn Ä'iên cuá»"ng nhắm Nhạc Phàm mà cÃ'ng tá»›i.

Nhạc Phàm lúc này cÅ©ng khÃ'ng có cách nào khác, nếu cầm Ä'ao trong tay, hắn tá»± tin chỉ cần hai ba nhát có thể giải quyết Vương Sung. Nhưng cÃ'ng phu quyá»n cước cá»§a hắn chỉ Ä'Æ¡n giản là Ä'ánh Ä'ấm, cho nên hắn quyết Ä'ịnh chăm chú quan sát má»-i chiêu má»-i thức cá»§a Vương Sung, cảm nhận so sánh vá»›i bản thân, trong Ä'ầu liên tục kiểm chứng.

Nhạc Phàm trước giá» chưa há»c võ theo hệ thá»'ng, có thể nói hắn má»™t chiêu ná»­a thức cÅ©ng khÃ'ng biết, Ä'á»'i Ä'ịch hoàn toàn chỉ là dá»±a vào nhiá»u năm kinh nghiệm săn thú, chá»§ yếu nhá» vào phản ứng linh mẫn và tá»'c Ä'á»™ mà chiến Ä'ấu, thỉnh thoảng lại sá»­ dụng chiêu thức cÆ¡ bản Ä'ã tu luyện nhiá»u năm, tìm cÆ¡ há»™i mà tấn cÃ'ng Vương Sung.

Trong ngày Ä'ầu năm má»›i, hai ngưá»i cứ Ä'ấu như thế trong màn tuyết trắng suá»'t hai thá»i thần.

Bởi vì Vương Sung có má»™t cÆ¡ sở ná»™i cÃ'ng nhất Ä'ịnh, mà thể lá»±c Nhạc Phàm lại càng khác thưá»ng, cho nên hai thá»i thần Ä'ã qua, hai ngưá»i thá»§ cước vẫn khÃ'ng há» chậm lại, Ä'ã qua lại hÆ¡n ba trăm chiêu rá»"i.

Nhạc Phàm tuy có thể Ä'iá»u Ä'á»™ng há»"ng sắc nguyên khí trong ná»™i thể gia tăng khả năng cÃ'ng kích cá»§a bản thân, nhưng hắn quyết Ä'ịnh khÃ'ng sá»­ dụng. Äây thật là má»™t dịp may hiếm gặp, những năm tháng tu luyện má»™t mình quả thật quá yên bình, khÃ'ng có thá»±c chiến, cho nên hiện tại má»›i bị chậm lại. Sau khi tá»± tìm hiểu, Nhạc Phàm ngá»™ ra rằng chỉ có tu luyện võ cÃ'ng má»›i có thể Ä'á»™t phá, Ä'ang lo khÃ'ng có ai chỉ giáo thì Vương Sung lại Ä'ến, hÆ¡n nữa cÃ'ng phu cÅ©ng khá, Ä'ặc biệt là chiêu thức Ä'ã gợi ý cho Nhạc Phàm rất nhiá»u.

Căn cứ vào chiêu thức cÃ'ng kích cá»§a Vương Sung, Nhạc Phàm khÃ'ng ngừng thầm ghi nhá»› các chiêu thức, vá»›i sá»± cảm ngá»™ cá»§a ''thiên Ä'ạo chi cảnh'', những chiêu thức này chỉ liếc mắt qua là hiểu Ä'ược, chỉ cần có thá»±c chiến và rèn luyện là Ä'ược.Lúc Ä'ầu chỉ có thể tránh né, hiện tại lại có thể Ä'á»'i lại vài chiêu vá»›i Vương Sung, Ä'iá»u này khiến Nhạc Phàm trong lòng phấn chấn, càng Ä'ánh càng thuận tay.

Vương Sung lúc này trong lòng vÃ' cùng buá»"n bá»±c: "Lão tá»­ khổ rá»"i! Sao lại gặp má»™t tên biến thái như này chứ. Rõ ràng khÃ'ng có lấy má»™t chút cÃ'ng phu, mà tá»'c Ä'á»™ phản ứng lại nhanh Ä'ến phát sợ". Äá ra hai cước mà khÃ'ng trúng, lại còn bị phản Ä'òn, hắn thấy khó nhá»c: "HÆ¡n nữa rõ ràng vừa rá»"i võ cÃ'ng chiêu thức cái gì cÅ©ng khÃ'ng biết, nhưng giá» má»i chiêu thức võ cÃ'ng cá»§a ta Ä'á»u Ä'ã há»c hết, quả thá»±c gần như thành thục bằng ta rá»"i."

Từ khi bá»n hắn má»›i bắt Ä'ầu, Lý Äàm Ä'ã sá»›m ra xem, an nhàn ngá»"i trên chiếc ghế Ä'ặt trước nhà, hết sức hứng thú theo dõi cuá»™c tỉ võ. Ã"ng vừa gật Ä'ầu vừa lẩm bẩm: ''Lâu rá»"i chưa xem tá»· võ, cÅ©ng Ä'ã hai mươi năm rá»"i". Ãnh mắt Ã'ng dần mÆ¡ màng, khÃ'ng khá»i nhá»› lại hai mươi năm trước. Khi Ä'ó chính Ã'ng cÅ©ng là má»™t thiếu niên, cÅ©ng vào má»™t ngày tuyết bay Ä'ầy trá»i, Ä'ang lúc săn bắn trong khu vá»±c tuyết rÆ¡i thì chứng kiến má»™t trận kinh thiên chi chiến.

Hai ngưá»i Ä'àn Ã'ng bá»'n năm mươi tuổi, y phục má»™t Ä'en má»™t trắng, má»™t khí phách, má»™t phiêu dật, tại nÆ¡i tuyết Ä'ịa Ä'ã Ä'ánh má»™t ngày má»™t Ä'êm, phi sa tẩu thạch (cát bay Ä'á vỡ), kinh thiên Ä'á»™ng Ä'ịa, cuá»'i cùng cÅ©ng dừng lại.

Lúc này hắc y nhân nói: "Ta thua rá»"i." Thanh âm có chút buá»"n bã. Nói xong thân ngưá»i nhoáng cái Ä'ã biến mất. Bạch y nhân thở dài nói: ''Ngươi tá»± nhận thÃ'i!" Nói xong lão quay ngưá»i nhìn Ä'ến chá»- Lý Äàm Ä'ang nấp, cưá»i nói: "Tiểu huynh Ä'ệ, ra Ä'ây Ä'i."

Lý Äàm lúc ấy trong lòng cả kinh, nhưng vẫn bình tÄ©nh Ä'i ra ngoài, có chút ngập ngừng há»i: "Äại thúc là ngưá»i giang há»" à?"

"Äại thúc? Ha ha…" Bạch y nhân sững ngưá»i, cưá»i má»™t trận thật lá»›n, thấy Lý Äàm nhíu mày thì chỉ mỉm cưá»i nói: "Ngươi gá»i ta là Ä'ại thúc, khÃ'ng sai, ta Ä'úng là ngưá»i giang há»". Vừa rá»"i cÅ©ng là chuyện giang há»", ngươi khÃ'ng phải là ngưá»i giang há»" cho nên chuyện xảy ra hÃ'm nay tá»'t nhất khÃ'ng nên nói vá»›i ngưá»i khác, tránh gặp phải phiá»n phức".

Lý Äàm gật Ä'ầu.

"Äại thúc à, trá»i lạnh như vậy, chi bằng Ä'ến nhà ta, cÅ©ng khÃ'ng xa nÆ¡i này". Thấy bạch y nhân áo thá»§ng vài chá»-, Lý Äàm nhịn khÃ'ng Ä'ược nói.

Bạch y nhân thấy Lý Äàm rất quan tâm Ä'ến mình, cho nên cưá»i nói : "Làm phiá»n tiểu huynh Ä'ệ vậy."

"Cha mẹ ta Ä'ã sá»›m qua Ä'á»i, trong nhà chỉ có mình ta, má»i Ä'ại thúc vào trong". Lý Äàm dẫn bạch y nhân vào trong nhà.

Bạch y nhân nhìn gian nhà cá» thÃ' lậu, gật Ä'ầu nói: "Tá»'t, sá»'ng mạnh mẽ, Ä'àn Ã'ng phải luÃ'n biết tá»± cưá»ng."

Lý Äàm trong lòng khÃ'ng khá»i rùng mình mãnh liệt, kích Ä'á»™ng nói: "Äa tạ Ä'ại thúc." Nói xong liá»n bưng cho bạch y nhân má»™t bát cháo nóng.

Äêm khuya......

Hai ngưá»i trò chuyện hết sức vui vẻ, Lý Äàm khÃ'ng ngừng Ä'ược mở rá»™ng kiến văn, cÅ©ng hiểu Ä'ược trận kinh thiên chi chiến vừa rá»"i nguyên lai có quan hệ tá»›i vận mệnh cá»§a võ lâm Trung Nguyên.

Hắc y nhân kia chính là giáo chá»§ Ma giáo Tây Vá»±c Hầu Quân Lâu, còn bạch y nhân Ä'ích xác là Ä'ại biểu võ lâm Trung Nguyên Hiên Viên Bạch.

Lúc bấy giá» ngoại tá»™c muá»'n xâm lấn Trung Nguyên, tất nhiên phải Ä'ả kích khí thế cá»§a võ lâm Trung Nguyên, Hầu Quân Lâu theo Ä'ó mà khiêu chiến, liên tiếp Ä'ánh bại vÃ' sá»' các cao thá»§, thanh thế Ä'ạt Ä'ến Ä'ỉnh cao. Khi ấy võ lâm Trung Nguyên chính tà lưỡng Ä'ạo hÆ¡n bảy trăm mÃ'n phái khÃ'ng ai dám Ä'á»™ng Ä'ến nhân vật Ä'ỉnh cao này.

Lúc này má»™t trong thiên hạ thập Ä'ại cao thá»§ Hiên Viên Bạch Ä'ứng ra khiêu chiến Hầu Quân Lâu, cuá»'i cùng lá»±c vãn cuá»"ng lan (ngăn Ä'ược cÆ¡n sóng dữ), chẳng những giành lại sinh cÆ¡ cho võ lâm Trung Nguyên, mà còn phá há»ng kế hoạch xâm chiếm cá»§a ngoại tá»™c.

Hiên Viên Bạch tuy nói rất bình thản, nhưng nghe xong Lý Äàm trong lòng cÅ©ng kích Ä'á»™ng, Ä'á»"ng thá»i Ä'á»'i vá»›i Hiên Viên Bạch lại càng kính nể khÃ'ng thÃ'i. Vì nước vì dân má»›i là ngưá»i Ä'ại hiệp.

"Vì sao các cao thá»§ khác khÃ'ng Ä'ến ngăn cản?" Lý Äàm tò mò há»i.

"Ha ha, khÃ'ng phải là ta Ä'ến sao? Trong giang há»" có những chuyện ngươi cÅ©ng khÃ'ng cần truy vấn kỹ làm gì. Kỳ thật Hầu Quân Lâu cÅ©ng là má»™t kẻ Ä'áng thương!" Hiên Viên Bạch lắc Ä'ầu thở dài nói.

HÃ'm sau, vá»'n là Hiên Viên Bạch rất muá»'n thu Lý Äàm làm Ä'á»" Ä'ệ, nhưng Lý Äàm lại cá»± tuyệt. Tuy Ã'ng rất muá»'n theo Hiên Viên Bạch, cÅ©ng muá»'n hành tẩu giang há»", nhưng Ã'ng còn ngưá»i yêu thương ở Ä'ây, cho nên khÃ'ng muá»'n bá» Ä'i.

Hiên Viên Bạch cÅ©ng hiểu Ä'ược nhi nữ tình trưá»ng, hÆ¡n nữa giang há»" hiểm ác, khÃ'ng bằng làm lão bách tính bình thưá»ng Ä'ược bình thản tá»± nhiên tá»± tại, cho nên nhẹ thở dài má»™t tiếng nói: "Duyên phận thì khÃ'ng thể cưỡng cầu! Ã"i…" Lão bước ra khá»i gian nhà, dừng lại nói: "Tiểu huynh Ä'ệ, nếu có dịp ta sẽ trở lại thăm ngươi." Nói xong lão Ä'ạp nhẹ song cước rá»"i biến mất trong làn tuyết trắng mênh mÃ'ng.

Lý Äàm há»"i phục lại tinh thần, nhìn Nhạc Phàm chiến Ä'ấu vá»›i Vương Sung, trong mắt tràn Ä'ầy tiếu ý. "So vá»›i trận chiến giữa Hầu Quân Lâu và Hiên Viên Bạch, Ä'ây chỉ là hai tiểu hài tá»­ Ä'ánh nhau mà thÃ'i". Ã"ng thầm so sánh.

Thêm má»™t thá»i thần trÃ'i qua, Nhạc Phàm lúc này chiêu thức Ä'á»™ng tác càng lúc càng liên tục thuần thục, thỉnh thoảng xuất ra vài kì chiêu Ä'ánh cho Vương Sung khÃ'ng còn lá»±c Ä'ể hoàn thá»§, chỉ có thể liên tục phòng thá»§.

Vương Sung hiện tại buá»"n bá»±c Ä'ến phát khóc, nhìn Nhạc Phàm sá»­ dụng chính chiêu thức cá»§a mình mà cÃ'ng kích mình, hÆ¡n nữa lại hoàn toàn bị áp Ä'ảo, chỉ có thể phòng thá»§ má»›i có thể duy trì Ä'ến bây giá», tâm lý càng trở nên khó chịu, Ä'úng là khi Ä'ấu vá»›i sư phụ cÅ©ng chưa xuất hiện tình huá»'ng này. HÆ¡n nữa thể lá»±c tiêu hao quá lá»›n, hiện tại Ä'ã khÃ'ng còn nhanh như lúc Ä'ầu. Lại nhìn Nhạc Phàm, thấy hắn thở mạnh cÅ©ng khÃ'ng có, thật sá»± là tức giận muá»'n há»™c máu.

Nhạc Phàm nhận ra hiện tại cÅ©ng khÃ'ng sai khác nhiá»u, há»c cÅ©ng Ä'ã há»c hết rá»"i, thá»­ cÅ©ng Ä'ã thá»­ cả rá»"i, cho nên cÅ©ng khÃ'ng cần dây dưa thêm nữa, Ä'á»™t nhiên gia tăng tá»'c Ä'á»™, phóng Ä'ến vung ra má»™t quyá»n vào mặt Vương Sung.

Vương Sung Ä'ang ở cá»' gắng chá»'ng Ä'ỡ, nhưng Nhạc Phàm Ä'á»™t nhiên xuất hiện trước mặt, cho nên bản năng muá»'n giÆ¡ tay Ä'ỡ Ä'òn, nhưng vì thể lá»±c giảm sút, Ä'á»™ng tác phản ứng trở nên chậm chạp, chưa kịp giÆ¡ tay. "Phanh!" má»™t tiếng. Hắn bị Ä'ánh trúng ngay mặt, cả ngưá»i ngã xuá»'ng mặt tuyết, mắt thấy Ä'ầy sao bay.

"Thế nào? Äánh nữa khÃ'ng?" Nhạc Phàm nói nhạt.

Vương Sung Ä'ứng dậy, lắc mạnh Ä'ầu. "A!" Gầm lên má»™t tiếng, hắn lại xÃ'ng tá»›i Nhạc Phàm.

Thấy Vương Sung xÃ'ng tá»›i như thế, Nhạc Phàm tâm linh sáng suá»'t hai tay khéo léo xoay thành má»™t vòng tròn.

"Phanh!" má»™t tiếng, Vương Sung tá»± tay Ä'ánh vào ngá»±c mình, tiếp Ä'ó bị Nhạc Phàm làm cho quay cuá»"ng, tức thì nằm lăn trên mặt Ä'ất. Hắn sá»­ chiêu ''Cầm nã thập bát Ä'ả'' tá lá»±c Ä'ả lá»±c, quả thá»±c kì diệu vÃ' cùng.

"Hay! Chiêu này sá»­ ra hay lắm." Thấy Nhạc Phàm sá»­ dụng chiêu thức Ä'ẹp mắt như vậy, Lý Äàm nhịn khÃ'ng Ä'ược Ä'ứng lên cổ vÅ©.

Nhạc Phàm quay ra cưá»i vá»›i phụ thân, Ä'oạn quay Ä'ầu hướng vá» phía Vương Sung nói: "Nữa khÃ'ng?"

"A!" Vương Sung lại xÃ'ng tá»›i như lúc trước, "Phanh!" lại ngã xuá»'ng Ä'ất.

"A!"…… "Phanh!"

Vương Sung cứ ngã xuá»'ng rá»"i Ä'ứng lên, Ä'ứng lên rá»"i ngã xuá»'ng, lên lên xuá»'ng xuá»'ng cả hÆ¡n mưá»i lần...

"Cha nói Ä'úng, loại ngưá»i như hắn khÃ'ng phải là xấu xa quá mức". Nhạc Phàm trong lòng rất khâm phục.

"Phanh!" Vương Sung lại nằm dài trên mặt Ä'ất, vừa muá»'n Ä'ứng dậy nhưng Ä'á»™t nhiên lại nằm xuá»'ng , "A … tay cá»§a ta!" Tay phải Ä'ã bị trật khá»›p, cho nên hắn nằm dài trên mặt Ä'ất mở to miệng thở hổn hển.

Lý Äàm Ä'i Ä'ến bên cạnh Nhạc Phàm nói: "Thế nào, khÃ'ng sai chứ?"

Nhạc Phàm nhẹ nhàng gật Ä'ầu nói: "Dạ." Tiếp Ä'ó bước tá»›i.

Vương Sung khÃ'ng còn thở hổn hển nữa, thấy Nhạc Phàm Ä'ang tá»›i gần, vá»™i vàng ngá»"i dậy kinh hãi nói: "Ngươi Ä'ịnh làm gì?"

Nhạc Phàm chậm rãi Ä'i Ä'ến bên cạnh Vương Sung kéo cánh tay phải cá»§a hắn. Vương Sung thấy Nhạc Phàm hướng tá»›i vết thương cá»§a hắn, vá»™i giÆ¡ tay trái Ä'ẩy hắn ra.

Nhạc Phàm dừng tay, lạnh lùng nói: "Äừng có nghÄ© tá»›i việc loạn Ä'á»™ng" Thanh âm lạnh lẽo , khiến cho Vương Sung sững sá».

"A..." Má»™t cÆ¡n Ä'au Ä'á»›n vÃ' cùng khiến Vương Sung tỉnh lại, Ä'ang muá»'n báo thù, nhưng phát hiện cánh tay phải cá»§a mình có thể cá»­ Ä'á»™ng, vì thế cuá»'i cùng cÅ©ng hiểu Ä'ược ý Ä'á»" cá»§a Nhạc Phàm. Nhưng bản thân khÃ'ng thích Ä'ịch nhân cứu giúp, Vương Sung trong lòng khÃ'ng khá»i có má»™t chút tư vị, do dá»± má»™t chút rá»"i cÅ©ng nói: "Äa tạ!"

"KhÃ'ng có gì." Nhạc Phàm khÃ'ng thèm Ä'ể ý nói.

"Hừ! Lý Nhạc Phàm, tuy ngươi giúp ta, nhưng ta căm ghét ngươi, chá» ta quay vá» luyện cÃ'ng phu cho tá»'t rá»"i lại Ä'ến tìm ngươi, lão tá»­ khÃ'ng Ä'ập bẹp ngươi khÃ'ng Ä'ược mà. Oa a a ..." Cuá»'i cùng hắn Ä'iên cuá»"ng hét lên chạy xuá»'ng núi.

Thấy Vương Sung chạy xuá»'ng chân núi , Lý Äàm lắc Ä'ầu nói: "Xem ra từ nay con sẽ gặp khÃ'ng ít phiá»n phức à."

"Dạ, Ä'úng là có chút phiá»n phức". Nhạc Phàm nhún vai, thá» Æ¡ nói: "ÄÃ'i khi buá»"n chán có kẻ bá»"i tiếp cÅ©ng tá»'t vậy". Trong mắt hắn chợt lóe ngân quang.

Chương 3: Hán Vương bảo tàng

GiỠtị...

Trận tuyết Ä'ã tan, bên trong căn nhà cá», Lý Äàm vừa chuẩn bị gói Ä'á»" vừa nói: "HÃ'm nay Ä'ến thăm TÃ' lão, mấy năm nay con Ä'á»u bận rá»™n tu luyện, giá» có thá»i gian nên Ä'ến chúc mừng năm má»›i Ã'ng ấy". Chuẩn bị xong, Ã'ng Ä'ưa gói Ä'á»" cho Nhạc Phàm.

"Dạ, con biết rá»"i". Khẽ cưá»i, Nhạc Phàm nhận lấy gói Ä'á»" rá»"i bước ra ngoài.

Dưới chân núi, tiểu thÃ'n khoác lên mình má»™t màu trắng xóa, nhìn xa thấy toát lên vẻ yên bình. Nhìn vá» căn nhà cỠở cuá»'i thÃ'n, Nhạc Phàm thầm nhá»§: "Dù sao cÅ©ng phải vào thành, Ä'ến há»i Vạn gia gia xem há» cần gì khÃ'ng". NghÄ© xong hắn liá»n Ä'i vào tiểu thÃ'n.

"Vạn gia gia, con sắp vào thành, gia gia có cần gì khÃ'ng?" Nhạc Phàm bái chào xong rá»"i há»i.

Vạn tiên sinh suy nghÄ© rá»"i nói: "Äúng rá»"i, con giúp ta mua má»™t cái lò thuá»'c loại tá»'t. Ta muá»'n luyện Ä'an, những thứ khác Ä'á»u có rá»"i, khÃ'ng cần thêm nữa".

Tiểu Nhã bên cạnh Ä'á»™t nhiên bước Ä'ến giÆ¡ tay ra hiệu: "Con còn chưa nói gì, hai ngưá»i lại khÃ'ng há»i con, thật là phân biệt quá Ä'áng mà!" Tiểu Nhã vừa ra hiệu vừa biểu lá»™ vẻ mặt tá»§i thân.

Nhạc Phàm Ä'ưa tay vuá»'t búi tóc cá»§a Tiểu Nhã, cưá»i nói: "Thế Tiểu Nhã muá»'n gì nào?"

Tiểu Nhã lúc này má»›i cưá»i ngá»t ngào, giÆ¡ tay làm hiệu: "Cám Æ¡n Ä'ại ca, muá»™i muá»'n ăn kẹo quế hoa".

Nhạc Phàm nhẹ nhàng vuá»'t mÅ©i cÃ' bé, cưá»i: "Thật Ä'úng là con heo tham ăn mà".

Tiểu Nhã nhăn mÅ©i, ra hiệu: "Äại ca má»›i là con heo nhá», muá»™i Ä'ã lâu khÃ'ng ăn kẹo quế hoa, lại khÃ'ng muá»'n mua cho muá»™i, Ä'úng là nhá» nhen mà".

Nhìn thấy hai Ä'ứa bé cưá»i Ä'ùa á»"n ào, Vạn tiên sinh bất giác nở nụ cưá»i. Äá»'i vá»›i má»™t lão nhân Ä'ã từng này tuổi, cần nhất là má»™t gia Ä'ình ấm áp, thấy cảnh vui vẻ này trong lòng cảm thấy rất hạnh phúc.

Trong Trữ Huyá»n thành ngá»±a xe như nước, nhân dịp mừng năm má»›i, lão bách tính Ä'á»u ra khá»i nhà Ä'i Ä'i lại lại. Trên Ä'ại nhai Ä'ầy tiếng má»i mua hàng, có tạp kÄ© mại nghệ, vÅ© sư múa lân, rá»"i tiếng pháo nổ khắp nÆ¡i. NgÃ'i miếu bên ngoài thành lại càng tấp nập ngưá»i qua lại, ngay cả cánh cổng cÅ©ng nhanh chóng Ä'ổ ngã do chen lấn. KhÃ'ng khí vui tươi ngập tràn tạm khá»a lấp sá»± bất an do chiến há»a gây ra.

TÃ' Kí trà lâu vẫn náo nhiệt khÃ'ng kém trước, ngưá»i thích cá»' sá»±, rảnh rang rá»-i việc, trong lòng tò mò Ä'á»u thích Ä'ến Ä'ây nghe chuyện. NÆ¡i Ä'ây thuyết thư tiên sinh chẳng những ăn nói trÃ'i chảy, hÆ¡n nữa lại như biết hết má»i sá»±, cÆ¡ há»" má»-i ngày Ä'á»u kể má»™t chuyện khác nhau. Có chuyện vui, chuyện buá»"n, cảm Ä'á»™ng, nguy hiểm, bí mật, giang há»" cá»' sá»± truyá»n kì, nên má»i ngưá»i căn bản là khÃ'ng cảm thấy nhàm chán.

"Nghe nói hÃ'm nay TÃ' lão gia nói vá» Ä'ại sá»± gần Ä'ây trên giang há»"!" Ngá»"i ở má»™t góc trà lâu, má»™t nam tá»­ Ä'ang nói vá»›i ngưá»i bên cạnh.

Ngưá»i ngá»"i bên cạnh nhướn mi nói: "Hắc hắc, vậy là chưa biết gì rá»"i". Hắc Ä'ắc ý nói tiếp: "Thúc thúc cá»§a lão bà cá»§a huynh Ä'ệ ta vài hÃ'm rá»"i có qua lại giang há»", nghe nói giang há»" gần Ä'ây có xuất hiện bảo tàng, chuyện này Ä'ã lan truyá»n trên giang há»" rá»"i". Càng nói hắn càng kiêu ngạo, thanh âm cÅ©ng to hÆ¡n, tá»±a như má»i chuyện ảo diệu hắn Ä'á»u biết hết.

"á»', Ä'ại ca có bằng hữu qua lại giang há»" à, thật là thất kính, ta vẫn thật sá»± chưa nghe nói vá» bảo tàng, huynh có thể nói cho ta biết khÃ'ng?"

Ngưá»i ná» rùng mình, ậm ừ nói: "Ãch! Ta nói khÃ'ng Ä'ược hay ho rõ ràng, ngươi nghe TÃ' lão gia kể thì biết". Nói vừa dứt liá»n nhận Ä'ược những ánh mắt khinh bỉ xung quanh, làm hắn muá»'n kiếm chá»- mà trá»'n mất.

Äợi má»i ngưá»i chen Ä'Ã'ng nghẹt trà lâu, TÃ' Phóng Hào má»›i tay cầm quạt xếp, từ từ chậm rãi Ä'i vào giữa phòng. Äi Ä'ến trước nÆ¡i kể chuyện, hạ tay gõ "Coong!" má»™t tiếng, cả khu trà lâu Ä'ang huyên náo lập tức trở nên yên tÄ©nh.

Äợi má»i ngưá»i tập trung vào mình, TÃ' Phóng Hào má»›i nói: "HÃ'm nay cho má»i ngưá»i biết, ta sẽ nói vá» chuyện má»›i nhất trong giang há»", Ä'ã quan hệ Ä'ến rất nhiá»u chuyện cừu sát tranh giành, Ä'ó là Võ tàng trong Hán Vương bảo tàng". Câu cuá»'i cùng làm cho ngưá»i ta nghe xong tim Ä'ập khÃ'ng ngừng.

Nhìn quanh má»™t lúc, lão nói tiếp: "Vì khÃ'ng liên quan Ä'ến chuyện chính trị, ở Ä'ây ta chỉ nói chuyện giang há»". Ta biết cÅ©ng có ngưá»i nghe nói vá» chuyện bảo tàng, nhưng câu chuyện dài ngắn khÃ'ng rõ ràng, giá» nghe ta kể cho rõ này.

Ba trăm năm trước, Trần Hữu Lượng khởi nghÄ©a tá»± xưng là Hán Vương, khi Ä'ánh trận Ä'ến thành nào cÅ©ng bóc lá»™t bách tính, thu vén tiá»n tài, trở thành giàu có nhất phương. Nhưng mạnh Ä'ược khÃ'ng lâu, lại khÃ'ng Ä'ược lòng dân, muá»'n nắm giữ thiên hạ là rất khó, nên cuá»'i cùng cÅ©ng bị Minh Thái Tổ hoàng Ä'ế Ä'ánh bại.

Nhưng Hán Vương trước khi chết Ä'ã chia tài sản thành hai phần mà cất giấu, thá»i khắc cuá»'i cùng Ä'em nÆ¡i giấu bảo tàng nói cho hai thuá»™c hạ thân cận nhất, Ä'ể bá»n há» Ä'em con trai duy nhất cá»§a mình Ä'ào tẩu, mưu Ä'á»" khởi nghÄ©a ở ÄÃ'ng SÆ¡n.

"Hán Vương bảo tàng" này má»™t phần là vàng bạc châu báu và vật phẩm quý trá»ng, nghe nói tìm Ä'ược phần bảo tàng này có thể mua hết binh sÄ© trong thiên hạ. Phần còn lại chính là tuyệt há»c giang há»" Ä'ã thất truyá»n, võ lâm mật truyá»n, thần binh lợi khí và vÃ' sá»' linh Ä'an diệu dược. Ngưá»i tìm Ä'ược phần bảo tàng này, nhất thá»'ng giang há»", xưng bá thiên hạ quả thá»±c dá»... dàng, phần bảo tàng Ä'ó ngÃ'n truyá»n là Võ tàng". Nói má»™t hÆ¡i xong Ä'oạn này, lão dừng lại, ung dung nhấp má»™t ngụm trà.

Má»i ngưá»i phía dưới thật sá»± kích Ä'á»™ng, bảo tàng lá»›n như thế, cho dù khÃ'ng lấy Ä'ược, nghe thÃ'i cÅ©ng quá thá»a mãn rá»"i. Vì vậy ai cÅ©ng nín thở, chăm chú lắng nghe, chỉ sợ Ä'ể mất má»™t chi tiết nào Ä'ó.

Lúc này TÃ' Phóng Hào vẻ mặt có vẻ hài lòng, buÃ'ng tách trả xuá»'ng nói tiếp: "Có bảo tàng là có thiên hạ, ngưá»i trong giang há»" nghe nói Võ tàng xuất thế tại Cá»­u Hoa nên vá»™i vã kéo Ä'ến. Chính tà lưỡng Ä'ạo tổng cá»™ng hÆ¡n bá»'n trăm mÃ'n phái, hÆ¡n tám vạn Ä'ệ tá»­ tụ tập trên núi Cá»­u Hoa, do tranh Ä'oạt Võ tàng mà Ä'ánh nhau sá»'ng chết hai ngày Ä'êm, tá»­ thương hÆ¡n ba vạn ngưá»i. Lúc này thật sá»± là máu chảy thành sÃ'ng, thây chất khắp nÆ¡i, trưá»ng tàn sát này quả thật chết rất nhiá»u ngưá»i". Nói Ä'ến Ä'ây khuÃ'n mặt lão lá»™ rõ vẻ bi thảm, ngay cả ngưá»i ngá»"i nghe Ä'á»u sởn hết tóc gáy.

"Äến ba ngày sau, chính Ä'ạo cá»­u Ä'ại mÃ'n phái, hắc Ä'ạo lục mÃ'n, Thiên Hạ Há»™i, Võ Lâm Minh... các Ä'ại thế lá»±c giang há»" má»›i Ä'ến nÆ¡i. Phát hiện Ä'ó vá»'n là má»™t âm mưu nên các mÃ'n phái toàn lá»±c truy tìm hung phạm, tạo ra má»™t làn sóng truy tìm vÃ' cùng náo nhiệt, nhưng cuá»'i cùng vẫn khÃ'ng có kết quả.

Vá»'n tưởng sá»± việc này Ä'ã kết thúc, nhưng ai rằng biết ba tháng sau, Bích Huyết SÆ¡n Trang toàn bá»™ hÆ¡n hai trăm tám mươi ngưá»i, trong má»™t Ä'êm toàn trang bị giết, cÆ¡ há»" khÃ'ng má»™t ai may mắn thoát Ä'ược. Nhị vị trang chá»§ Lăng Cá»±c Vân, Lăng Cá»±c Phong cÅ©ng chiến tá»­ tại phòng khách. Chỉ có con gái và con trai nhá» há» liá»u chết yểm há»™, Ä'ược quản gia Tiêu Cần dẫn trá»'n may mắn mà thoát nạn.

Tiêu Cần vá»'n Ä'ịnh mang theo hai Ä'ứa bé nhá» các Ä'ại mÃ'n phái chá»§ trì cÃ'ng Ä'ạo, nhưng ngay lúc này, giang há»" truyá»n ra tin tức - Bích Huyết SÆ¡n Trang có tàng bảo Ä'á»" cá»§a Võ tàng, cho nên các Ä'ại mÃ'n phái khÃ'ng ai cứu giúp bá»n há», ngược lại còn nói tàng bảo Ä'á»" là sở hữu chung cá»§a giang há»", nên bức há» phải giao ra tàng bảo Ä'á»", rá»"i phát lệnh truy nã trên giang há»". Vì Ä'ể bảo vệ hai Ä'ứa bé, Tiêu Cần Ä'ành phải mai danh ẩn tính, mang theo hai Ä'ứa bé má»" cÃ'i chạy trá»'n nÆ¡i chân trá»i góc bể".

"Thế sao khÃ'ng nhá» bằng hữu giúp Ä'ỡ? Giết ngưá»i loạn như thế, chẳng lẽ khÃ'ng có vương pháp sao?" Äá»™t nhiên có má»™t ngưá»i phẫn ná»™ bất bình nói.

TÃ' Phóng Hào giÆ¡ tay nói: "Giang há»" là giang há»", vương pháp trong mắt những ngưá»i này chẳng là gì cả. Há» khÃ'ng phải khÃ'ng nhá» bằng hữu, nhưng vá»›i lợi ích trước mắt, có chút tình cảm cÅ©ng khÃ'ng vượt qua Ä'ược cám dá»-. Cho nên há» Ä'á»u bị bằng hữu bán Ä'ứng, thiếu chút nữa là tất cả Ä'á»u chết. Ã"i..."

Lão thở dài rá»"i nói tiếp: "Giang há»" mãi khÃ'ng phải là má»™t nÆ¡i yên bình, khÃ'ng bao lâu, giang há»" truyá»n ra má»™t tin, Võ tàng tàng bảo Ä'á»" bị chia thành bá»'n phần, khiến cho giang há»" càng chém giết há»-n loạn khÃ'ng ngừng..." Lão thao thao bất tuyệt vá» chuyện cừu sát, tá»±a như tận mắt nhìn thấy.

"Trải qua Huyết án gia bảo, ná»™i chiến Thanh Long bang, Huyết Äao mÃ'n bị diệt, Thiên Ưng bang giải tán là nhiá»u chuyện giang há»" chém giết, báo thù, cuá»'i cùng có ba phần bản Ä'á»" vá» tay ÄÃ'ng Phương thế gia, CÃ'ng TÃ'n thế gia, Má»™ Dung thế gia. Còn phần bản Ä'á»" cuá»'i cùng do Lâu Thượng lâu Ä'oạt Ä'ược, và Ä'ược rao bán Ä'ấu giá cÃ'ng khai ở Lâu Thượng lâu".

"Cái này cÅ©ng có thể bán Ä'ấu giá sao?" Má»™t ngưá»i hiếu kì há»i.

Lâu Thượng lâu là má»™t tổ chức rất thần bí, bá»n há» rất cưá»ng Ä'ại, chá»§ yếu là mua bán tin tức tình báo, liên lạc sát thá»§ Ä'ể kiếm tiá»n, là má»™t tổ chức mÃ'i giá»›i rất mạnh. Cho nên bán bảo tàng Ä'á»" cÅ©ng khÃ'ng có gì kì quái".

"Chuyện mua bán này, ngưá»i tham gia Ä'á»u là kẻ quyá»n thế, Trung Nguyên tứ Ä'ại tài thần, giang há»" cá»­u phái lục mÃ'n, tứ Ä'ại thế gia, Thiên Hạ Há»™i, Võ Lâm Minh... các bang phái Ä'ại thế lá»±c tham gia, ngay cả triá»u Ä'ình cÅ©ng phái ngưá»i tham gia lần mua bán này".

"Cái gì? Ngay cả triá»u Ä'ình cÅ©ng tham gia, làm sao mà trá»±c tiếp mang Ä'i Ä'ược, chẳng lẽ khÃ'ng sợ Ä'ám giang há»" nhân sÄ©?" Ngưá»i vừa rá»"i há»i tiếp. Má»i ngưá»i xung quanh mặc dù khÃ'ng nói, nhưng cÅ©ng khÃ'ng khá»i gật Ä'ầu ra vẻ tán Ä'á»"ng.

TÃ' Phóng Hào cưá»i nói: "Ta thấy bằng hữu này khÃ'ng hiểu hết vá» giang há»", ta sẽ nói cho má»i ngưá»i hay. Giang há»" tá»± nó là má»™t thể, khÃ'ng phải triá»u Ä'ình có thể khá»'ng chế, mà nếu có xảy ra tranh chấp, cuá»'i cùng Ä'á»u lưỡng bại câu thương, cho nên chuyện Ä'ó các ngươi cÅ©ng khÃ'ng cần phải biết rõ.

Lần bán Ä'ấu giá này chỉ là có tài lá»±c má»›i nói chuyện, Ä'úng ra là các mÃ'n phái giang há»" chỉ Ä'ứng má»™t bên mà nhìn, nhưng Lâu Thượng lâu tuyên bá»' chỉ cần có vật gì trân quý Ä'á»u có thể ra giá, cho nên sau má»™t há»"i Ä'ấu giá, chẳng biết xuất hiện bao nhiêu là trân phẩm cổ tịch bí tịch võ há»c. Nào là tượng ngá»±a lưu li thá»§y phí, tượng Huyết ngá»c quan âm nghìn tay, Cá»­u bảo long phượng trạc, nào là Huyá»n âm kinh, VÃ' hình kiếm chỉ, Äại la kiếm quyết, ngay cả Thái A, Ngư Trưá»ng hai bảo kiếm trong thập Ä'ại danh kiếm cÅ©ng xuất hiện. Trá»i ạ! Nếu như ai có Ä'ược chá»- bảo vật này, quả Ä'úng là khÃ'ng phát tài khÃ'ng Ä'ược mà". Thấy vẻ mặt buá»"n tiếc cá»§a TÃ' Phóng Hào, má»i ngưá»i phía dưới cưá»i to má»™t trận.

Lão lại lắc Ä'ầu buá»"n rầu nói: "Bất quá Ä'á»'i vá»›i Trung Nguyên tứ Ä'ại tài thần, giang há»" cứu phái lục mÃ'n, tứ Ä'ại thế gia, Thiên Hạ Há»™i, Võ Lâm Minh, triá»u Ä'ình, trước mặt các Ä'ại thế lá»±c này mà dám chiếm Ä'oạt, ta thấy kẻ như thế còn chưa ra Ä'á»i! Ha ha..." Vẻ mặt này cá»§a lão lại làm phía dưới cưá»i to lên.

"Ra giá trước tiên là ngưá»i triá»u Ä'ình, bá»n há» Ä'ưa ra tượng ngá»±a lưu li phỉ thúy, tượng Huyết ngá»c quan âm nghìn tay, thiên niên nhân sâm, vạn niên linh chi. Ngá»±a lưu li phỉ thúy, Huyết ngá»c quan âm nghìn tay mặc dù trân quý, nhưng trên giang há»" tính ra cÅ©ng chẳng là gì, bất quá thiên niên nhân sâm, vạn niên linh chi cÅ©ng là trăm năm khó thấy, trân quý vÃ' cùng, cho nên ngay từ Ä'ầu Ä'ã tạo ra cách biệt vài bậc.

Thấy ngưá»i Ä'ầu Ä'ã Ä'ưa giá cao như thế, tất cả má»i ngưá»i Ä'á»u sá»­ng sá»'t, còn những ngưá»i khác trong lòng thầm hận khÃ'ng thÃ'i. Nên biết là dùng tiá»n thì khÃ'ng thể mang bảo tàng Ä'á»" Ä'i Ä'ược, vì thế, tất cả Ä'á»u dùng kì trân dị phẩm mà ra giá. Tiếp theo là các mÃ'n phái giang há»" bắt Ä'ầu ra giá..."

TÃ' Phóng Hào phát huy bản sá»± thao thao bất tuyệt cá»§a mình khÃ'ng ngừng giảng thuyết, tá»±a như chính mình tham gia vào Ä'ó, thỉnh thoảng cao hứng lại hoa tay múa chân, má»i ngưá»i nghe chuyện Ä'á»u thấy kích Ä'á»™ng.

..."Äến khi tứ Ä'ại tài thần lần lượt ra giá, cuá»'i cùng, ngưá»i Ä'ứng Ä'ầu tứ Ä'ại tài thần Triệu Thiên Kim dùng Thái A, Ngư Trưá»ng hai trong thập Ä'ại danh kiếm cùng vá»›i Lạc VÅ© kiếm pháp uy chấn giang há»" cả trăm năm trước, Ä'ổi lấy Võ tàng tàng bảo Ä'á»"..."

Äến lúc này, chuyện phong ba vá» giang há»" bảo tàng cÅ©ng dừng lại".

"Coong!" Má»™t tiếng vang cả khu nhà, sau khi Ä'ã nói má»™t hÆ¡i, TÃ' Phóng Hào nâng chung trà lên nhấp ngụm cuá»'i cùng, rá»"i ung dung rá»i Ä'i.

Má»i ngưá»i cÅ©ng bắt Ä'ầu thảo luận, khoác lác, tán chuyện...

Chương 4: Phong ba

Hậu viện TÃ' Kí trà lâu luÃ'n mang vẻ yên bình tÄ©nh lặng, phảng phất như má»i huyên náo chá»'n há»"ng trần Ä'á»u bị chặn lại ở bên ngoài cánh cá»­a hậu viện

Nhạc Phàm im lặng nằm trên ghế dài hưởng thụ sá»± bình yên tÄ©nh lặng. NÆ¡i này khÃ'ng giá»'ng nÆ¡i núi rừng, núi rừng yên tÄ©nh tá»±a như má»™t bức tranh, còn tại thành trấn huyên náo này sá»± yên lặng càng thêm vẻ xuất trần, nếu khÃ'ng sao lại có ngưá»i nói "tiểu ẩn vu lâm, Ä'ại ẩn vu thị" (sá»'ng ẩn dật chá»'n núi rừng là chuyện nhá», sá»'ng ẩn dật trong thành thị má»›i là chuyện lá»›n). Cho nên Nhạc Phàm má»-i lần Ä'ến Ä'ây Ä'á»u Ä'ến tiểu viện Ä'ể yên lặng nghỉ ngÆ¡i má»™t lúc.

"Tiểu Phàm cuá»'i cùng cÅ©ng nhá»› tá»›i lão Ä'ầu tá»­ này, ha ha..." TÃ' Phóng Hào cưá»i to tiến vào hậu viện.

Nhạc Phàm liá»n Ä'ứng dậy cưá»i nói: "TÃ' gia gia, thân thể ngưá»i gần Ä'ây vẫn khá»e chứ?"

TÃ' Phóng Hào cưá»i nói: "Vẫn tá»'t, thân thể khá»e mạnh, ăn uá»'ng nghỉ ngÆ¡i, có Ä'iá»u ta hiện tại lại cÃ' Ä'á»™c má»™t mình". Nói rá»"i liá»n nhìn Nhạc Phàm, trong mắt có chút tiếu ý.

Nhạc Phàm Ä'ón lão nhân ngá»"i xuá»'ng ghế, có chút ngượng ngùng nói: "Con Ä'ang tu luyện, cho nên mấy năm khÃ'ng Ä'ến thăm, hy vá»ng TÃ' gia gia khÃ'ng tức giận. Thấy TÃ' gia gia tinh thần thân thể Ä'á»u tá»'t con cÅ©ng yên tâm".

TÃ' Phóng Hào khÃ'ng há» Ä'ể ý nói: "Chuyện cá»§a con cha con Ä'á»u nói cho ta biết, nam tá»­ hán dá»±a vào chính mình, ta Ä'ương nhiên khÃ'ng trách con, chỉ là lâu rá»"i khÃ'ng gặp, cho nên khÃ'ng khá»i có chút nhá»› con. Bất quá ta Ä'ang mong con Ä'ến, thế nào mà con lại hiểu Ä'ược tâm ý cá»§a ta chứ. Ha ha."

Nhạc Phàm cúi ngưá»i xuá»'ng vái, cưá»i nói: "Con và cha con chúc TÃ' gia gia năm má»›i, chúc ngưá»i thân thể mạnh khá»e, sá»'ng lâu trăm tuổi, vạn sá»± như ý!"

TÃ' Phóng Hào trong lòng rung Ä'á»™ng, thầm nghÄ© : "Thân thể khá»e mạnh, sá»'ng lâu trăm tuổi ta Ä'á»u có thể Ä'ạt Ä'ược, nhưng có thể má»i sá»± Ä'á»u như ý Ä'ược sao?" Nâng Nhạc Phàm dậy, lão khẽ thở dài nói: "Tá»'t! Tá»'t! Hy vá»ng có thể giá»'ng như TIểu Phàm nói là tá»'t lắm rá»"i."

Nhạc Phàm há»i: "TÃ' gia gia có tâm sá»± gì, con có thể giúp ngưá»i Ä'ược chứ?"

TÃ' Phóng Hào mỉm cưá»i nói: "Việc này con khÃ'ng giúp Ä'ược". Nhưng trong lòng lại nói: "Ãt nhất hiện tại con khÃ'ng thể giúp ta."

Nhạc Phàm biết TÃ' gia gia khÃ'ng muá»'n làm phiá»n mình, cho nên kiên Ä'ịnh nói: "TÃ' gia gia, nếu có má»™t ngày nào Ä'ó con thật sá»± có thể giúp Ä'ược ngưá»i, ngưá»i nhất Ä'ịnh phải cho con biết."

TÃ' Phóng Hào rùng mình, lập tức cưá»i to nói: "Tá»'t, tá»'t! Nhất Ä'ịnh ta sẽ cho con biết, ha ha!" Rá»"i lão tiếp tục há»i: "ÄÆ°á»£c rá»"i, con hiện tại tu luyện thế nào rá»"i?"

Nhạc Phàm nói: "Ba năm khổ tu Ä'ã giúp con có những bước tiến rất lá»›n, chỉ là gần Ä'ây dù có tu luyện thế nào Ä'i nữa, tiến triển lại trở nên rất chậm……"

Sao Ä'ó, Nhạc Phàm Ä'á»u nói rõ các tình huá»'ng tu luyện trong ba năm nay cho TÃ' Phóng Hào biết. nhưng việc tu luyện thất tình chi khí lại tuyệt khÃ'ng nhắc Ä'ến, thứ nhất là vì chính mình cÅ©ng khÃ'ng thể lí giải Ä'ược tình huá»'ng cá»§a bản thân, thứ hai là hắn cÅ©ng Ä'ã Ä'áp ứng vá»›i phụ thân cùng Vạn tiên sinh là khÃ'ng Ä'ược nói chuyện này trước mặt ngưá»i khác..

Nghe Nhạc Phàm kể lại quá trình tu luyện, TÃ' Phóng Hào trong lòng bá»™i phục khÃ'ng thÃ'i, tuy Nhạc Phàm nói vÃ' cùng Ä'Æ¡n giản, nhưng trong ba năm khổ tu nếu khÃ'ng phải là Ä'ại trí Ä'ại dÅ©ng, tuyệt Ä'á»'i khÃ'ng thể thành cÃ'ng, trong lòng thở dài nói: "Äúng là má»™t Ä'ứa trẻ kiên cưá»ng mà!"

Nói chuyện phiếm má»™t há»"i vá» gia Ä'ình, TÃ' Phóng Hào giữ Nhạc Phàm lưu lại Ä'ể dùng bữa cÆ¡m tá»'i cá»§a năm má»›i vá»›i mình, Nhạc Phàm khÃ'ng cách nào từ chá»'i Ä'ược Ä'ành phải ở lại.

Các món ăn trong bữa cÆ¡m Ä'á»'i vá»›i Nhạc Phàm mà nói Ä'ích thá»±c vÃ' cùng cao quý ,lại là những món ăn rất ngon, khiến hắn ăn xong vẫn còn dư vị má»™t há»"i lâu.

Linh Lung Các nằm ở phía Ä'Ã'ng vá»'n là nÆ¡i náo nhiệt nhất cá»§a Trữ Huyá»n thành, xung quanh Ä'á»u là thanh lâu nổi tiếng khắp cả nước. Bởi vì ở Ä'ây có cÃ' nương xinh Ä'ẹp phi thưá»ng, lại có má»™t nhạc phưá»ng chÆ¡i rất hay. Nhưng nổi danh nhất phải nói Ä'ến má»™t tài nữ Ä'ẹp tá»±a thiên tiên, lại vÃ' cùng tài ba - Äá»- Nguyệt Thanh.

Nàng vá»'n là thiên kim tiểu thư, xuất thân trong gia Ä'ình quan gia, nhưng vì phụ thân bị hãm hại, bị giam vào ngục, nhà cá»­a cÅ©ng bị tịch thu. Nàng cÅ©ng như mẫu thân bị Ä'uổi ra khá»i nhà, những kẻ thân thích trước Ä'ó thấy há» thì Ä'á»u tránh mặt, khiến cho hai ngưá»i khÃ'ng chá»'n dung thân.

Sau nhiá»u lần thân bị hàm oan, mẫu thân nàng mắc bệnh mà qua Ä'á»i, nàng cÅ©ng bị phán là "tá»™i nhân". "Tá»™i nhân" bình thưá»ng Ä'á»u là những ngưá»i phạm phải má»™t trong mưá»i tá»™i ác khÃ'ng thể tha thứ, liên lụy Ä'ến cha mẹ hoặc con cái cá»§a mình bị giáng xuá»'ng làm tiện dân, khÃ'ng thể Ä'i làm việc bình thưá»ng, khÃ'ng thể làm quan, buÃ'n bán, khÃ'ng có tiếng nói, chỉ có thể làm những việc thấp hèn nhất mà thÃ'i.

Sau khi Äá»- Nguyệt Thanh bị phán là ''tá»™i nhân'', nàng lưu lạc trong chá»'n phong trần, sau Ä'ó lạc tá»›i Linh Lung Các. Vì nàng xuất thân từ chá»'n danh mÃ'n, cầm kì thư há»a Ä'á»u tinh thÃ'ng, do Ä'ó nhanh chóng trở thành má»™t trong những ngưá»i nổi tiếng nhất thành, Ä'ược gá»i là "tài nữ Nguyệt Thanh". Nhưng vì nàng thân là "tá»™i nhân", cho nên tuy có rất nhiá»u yêu mến hâm má»™ nàng, nhưng muá»'n Ä'ưa nàng rá»i khá»i thanh lâu thì khÃ'ng thể.

HÃ'm nay ở Linh Lung Các xuất hiện má»™t nhân vật quan trá»ng phi thưá»ng, ngoại trừ lão bản ở Ä'ây, khÃ'ng ai biết Ä'ược thân phận cá»§a hắn. Bất quá ai tinh mắt cÅ©ng có thể nhanh chóng hiểu Ä'ược, có thể khiến lão bản tá»± mình phải ra mặt, cả Äá»- Nguyệt Thanh cÃ' nương tá»± thân phải bá»"i tiếp, chắc chắn Ä'ây phải là nhân vật lá»›n có quyá»n có thế.

Hậu viện cá»§a Linh Lung Các Ä'ược trang trí rất thanh nhã, hòn giả sÆ¡n nước chảy nhẹ nhàng tinh tế, ngá»"i trong sân viện là hai nam tá»­ Ä'ang im lặng nghe nữ tá»­ gảy Ä'àn......

"Hay! Thanh nhã vang vá»ng, nhạc Ä'iệu xuất trần thoát tục, ý cảnh vượt xa há»"ng trần, Nguyệt Thanh cÃ' nương quả là Ä'ẳng cấp phi thưá»ng mà". Sau khi khúc nhạc kết thúc, lam y nam tá»­ vá»- tay tán dương.

"Äúng, tiếng Ä'àn cá»§a Nguyệt Thanh cÃ' nương thật sá»± là văng vẳng bên tai ba ngày khÃ'ng dứt". Bạch y nam tá»­ cÅ©ng ca ngợi.

Äá»- Nguyệt Thanh khiêm tá»'n Ä'ứng dậy nói: "Vương cÃ'ng tá»­, Triệu cÃ'ng tá»­ quá khen, hai vị cÃ'ng tá»­ hiểu Ä'ược tiếng Ä'àn cá»§a Nguyệt Thanh, Ä'ã là vinh hạnh cá»§a Nguyệt Thanh rá»"i."

Lam y nam tá»­ giÆ¡ tay lá»›n tiếng lá»›n nói: "Vương Tá»'ng ta cÅ©ng Ä'ã gặp qua khÃ'ng ít ngưá»i, nếu khÃ'ng vừa tai ta cÅ©ng chẳng thèm Ä'ể ý, lại càng khÃ'ng bao giá» khen ngợi". Nói xong trên mặt phảng phất vẻ kiêu ngạo. Vương Tá»'ng khuÃ'n mặt như ngá»c, nhưng giữa hai hàng lÃ'ng mi có má»™t cá»- anh khí, má»™t thân lam y nhìn qua thần thái bay bổng, tiêu sái bất phàm.

"Phải Ä'ó, phải Ä'ó, Triệu Thiên Hoa ta những lá»i nói ra Ä'á»u là sá»± thật." Nguyên lai vị Triệu cÃ'ng tá»­ này Ä'úng là nhị cÃ'ng tá»­ cá»§a Giang Nam Ä'ệ nhất phú gia Triệu gia Triệu Thiên Hoa.

Äá»- Nguyệt Thanh nhìn hai ngưá»i cưá»i nói: "Vậy Nguyệt Thanh cảm tạ nhị vị cÃ'ng tá»­ Ä'ã tán thưởng".

Nụ cưá»i cá»§a Äá»- Nguyệt Thanh khiến cho hai vị cÃ'ng tá»­ trong lòng trở nên má»m yếu, Ä'ứng Ä'ó ngây ngưá»i ra.

Vương Tá»'ng tá»± biết mình Ä'ã thất thá»', lập tức tỉnh lại, vẻ mặt thành khẩn nói: "Há»"ng trần thanh nhã bách vị hoa, bách hoa hương quá Ä'á»™c nhất lan. Nguyệt Thanh cÃ' nương thật Ä'úng là xuất trần tiên tá»­".

Triệu Thiên Hoa bên cạnh liên tục gật Ä'ầu nói: "Äúng vậy, Ä'úng vậy. Nguyệt Thanh cÃ' nương Ä'úng là tiên tá»­."

Äá»- Nguyệt Thanh cưá»i nhẹ nói: "Nhị vị cÃ'ng tá»­ quá khen rá»"i."

Vương Tá»'ng Ä'ứng dậy nói: "Tại hạ có chút chuyện quan trá»ng, sau này sẽ tá»›i Ä'ây bái phá»ng Nguyệt Thanh cÃ' nương."

Äá»- Nguyệt Thanh nói: "CÃ'ng tá»­ Ä'ã có chuyện, Nguyệt Thanh cÅ©ng khÃ'ng tiện giữ cÃ'ng tá»­ Ä'ược. Nếu lần sau Vương cÃ'ng tá»­ tá»›i, Äá»- Nguyệt Thanh sẽ Ä'àn má»™t khúc nhạc khác tặng ngưá»i."

"Tá»'t, lần sau ta nhất Ä'ịnh sẽ lại tá»›i làm phiá»n Nguyệt Thanh cÃ' nương. Cáo từ!" Sau khi chào tạm biệt hắn liá»n chuyển thân rá»i khá»i.

Triệu Thiên Hoa thấy Vương Tá»'ng Ä'ã bá» Ä'i, bất Ä'ắc dÄ© cÅ©ng Ä'ứng dậy nói vá»›i Äá»- Nguyệt Thanh: "Ta cÅ©ng sẽ thưá»ng xuyên Ä'ến thăm Nguyệt Thanh cÃ' nương. Cáo từ!" Nói xong hắn cÅ©ng bá» Ä'i.

Äợi hai ngưá»i Ä'ã rá»i khá»i, Ä'ằng sau Äá»- Nguyệt Thanh bá»-ng xuất hiện má»™t nha hoàn cưá»i nói: "Tiểu thư, em thấy Vương cÃ'ng tá»­ kia cÅ©ng tá»'t lắm, Ä'á»'i vá»›i tiểu thư cÅ©ng có ý tứ. Ha ha! Bất quá Triệu cÃ'ng tá»­ trÃ'ng thấy ghét, giá»ng nói ẻo lả yếu á»›t khiến em lÃ'ng tóc dá»±ng Ä'ứng cả lên, mặt lại trát phấn khiến ngưá»i khác cảm thấy thật ghê tởm. Hừ!"

Äá»- Nguyệt Thanh cá»'c nhẹ lên Ä'ầu ả nha hoàn nói: "Nhìn ngưá»i khÃ'ng nên chỉ nhìn vẻ bên ngoài, vị Vương cÃ'ng tá»­ kia trÃ'ng cÅ©ng khÃ'ng Ä'Æ¡n giản như vẻ bên ngoài Ä'âu". Tiếp Ä'ó nàng kêu nha hoàn mang cây Ä'àn rá»i khá»i.

Bên trong Trữ Huyá»n thành, nếu nói vá» món ăn ngon, trừ khu phía Ä'Ã'ng ra thì căn bản khÃ'ng có nÆ¡i nào Ä'áng Ä'ược nhắc tá»›i, cho nên lúc rá»i khá»i trà lâu, Nhạc Phàm liá»n nhanh chóng Ä'i Ä'ến phía Ä'Ã'ng.

Khu này rá»™ng rãi vÃ' cùng, hai bên Ä'ưá»ng là vÃ' sá»' các cao lâu chen chúc, con Ä'ưá»ng cái so vá»›i bình thưá»ng thì lại càng náo nhiệt á»"n ào, những tràng pháo nổ Ä'ì Ä'ùng cùng vá»›i khói bá»'c lên tràn ngập trong khÃ'ng khí, Ä'i Ä'ến Ä'âu cÅ©ng thấy treo các câu Ä'á»'i Ä'ầy màu sắc, phản ánh chân thá»±c cuá»™c sá»'ng trong những ngày Ä'ầu năm má»›i. Bất quá náo nhiệt nhất có lẽ phải nói Ä'ến con phá»' tập trung những ngưá»i biểu diá»...n mãi võ, có biểu diá»...n múa Ä'ao, có cá»­ trá»ng, có giữ thăng bằng trên cá»™t gá»-, có thổ há»a (phun lá»­a), có biến kiểm (Ä'ổi mặt) , dùng Ä'ầu Ä'ập gạch lá»›n thật là giá»i giang xuất sắc, khiến ngưá»i Ä'ứng xem chật ních tá»›i ná»­a khu phá»'.

Nhạc Phàm nhìn nhìn những trò tạp kÄ© này, Ä'á»™t nhiên sá»­ng sá»'t má»™t chút, thầm nghÄ©: "Ta cÅ©ng chỉ má»›i hÆ¡n mưá»i tuổi, thế nào ta lại khÃ'ng có nổi má»™t chút hứng thú chứ. Xem ra Ä'ược cái này mất cái kia vậy!" Hắn lắc Ä'ầu cưá»i khổ Ä'oạn ung dung Ä'i tá»›i chá»- bán kẹo quế hoa.

"Äại thúc cho cháu ba xâu kẹo quế hoa."

Thấy có khách tá»›i, vị Ä'ại thúc tinh thần vui vẻ, cao hứng nói: "Tá»'t lắm, tiểu huynh Ä'ệ quả có nhãn quang, ta bán kẹo quế hoa ngon nhất khu này. HÃ'm nay là má»"ng má»™t tết, nên Ä'ại thúc ta tặng cháu má»™t xâu." Vừa nhìn Ä'ã biết Ä'ây là má»™t ngưá»i hết sức nhiệt tình.

Nhạc Phàm cưá»i cưá»i nói: "KhÃ'ng cần Ä'âu ạ, ba xâu là Ä'á»§ rá»"i, hÃ'm nay má»"ng má»™t tết, chúc Ä'ại thúc sinh ý hưng long (buÃ'n bán thuận lợi)."

Vị Ä'ại thúc này liá»n sá»­ng sá»'t, liá»n chăm chú nhìn vị tiểu huynh Ä'ệ. Nhạc Phàm trên thân ngưá»i mặc chiếc áo vá, quanh ngưá»i khoác má»™t tấm da thú,vừa nhìn Ä'ã nhận ra Ä'ây Ä'úng là má»™t thợ săn. Sau ba năm tu luyện, hắn sá»›m Ä'ã khÃ'ng còn Ä'en Ä'á»§i như trước kia, Ä'Ã'i mắt thâm thúy sáng ngá»i, khuÃ'n mặt sáng sá»§a lá»™ ra ngoài vẻ tinh tế và Ä'ặc biệt biệt kiên nghị, mái tóc bạc trắng tuy bị che giấu bởi chiếc mÅ© lá»›n, nhưng có thể dá»... dàng trÃ'ng thấy, phá»'i hợp vá»›i hai gò má Ä'ầy Ä'ăn lại có vẻ bị bệnh.

"Tiểu …… tiểu huynh Ä'ệ, tóc cá»§a cậu...'' Vị Ä'ại thúc trong lòng giật mình, nói chuyện cÅ©ng khÃ'ng Ä'ược lưu loát như lúc trước nữa.

Nhạc Phàm cÅ©ng khÃ'ng há» Ä'ể ý, mỉm cưá»i nói: "Bị mắc bệnh ấy mà."

Vị Ä'ại thúc này cÅ©ng muá»'n há»i thêm, nhưng bị cắt Ä'ứt bởi khung cảnh á»"n ào náo nhiệt xung quanh .

Thấy má»i ngưá»i càng lúc càng kéo tá»›i Ä'Ã'ng Ä'úc vây quanh má»™t chá»-, Nhạc Phàm cÅ©ng nhịn khÃ'ng Ä'ược phải nhìn lại. Tuy phía trước dòng ngưá»i Ä'Ã'ng Ä'úc Ä'ang chụm lại, nhưng tinh thần lá»±c cá»§a Nhạc Phàm thần kỳ phi thưá»ng, chỉ hÆ¡i nhìn qua má»™t chút tá»± nhiên Ä'ã biết tình huá»'ng xảy ra ở phía trước. Má»™t nữ nhân Ä'ang bị ba nam nhân vây Ä'ánh, bên cạnh có má»™t ngưá»i trung niên ngá»"i dưới Ä'ất, khÃ'ng ngừng ho khan, nhưng khÃ'ng có ngưá»i nào dám Ä'ứng ra giúp Ä'ỡ, ngược lại ở còn chỉ chỉ trá» trá» nói Ä'iá»u gì Ä'ó.

TrÃ'ng thấy tình hình như vậy, Nhạc Phàm nhịn khÃ'ng Ä'ược nhíu hai hàng lÃ'ng mày, nhưng trên hết bản thân khÃ'ng phải là anh hùng, khÃ'ng thể quản Ä'ược chuyện này. Cho nên sau khi nhận lấy mấy xâu quế hoa, hắn trả tiá»n xong liá»n nghÄ© tá»›i việc rá»i khá»i. Nhưng hắn Ä'á»™t nhiên cảm giác Ä'ược, ngưá»i trung niên Ä'ang ngá»"i trên mặt Ä'ất kia trong ná»™i thể sinh mệnh lá»±c hùng hậu phi thưá»ng, nhưng nhìn vẻ bên ngoài cá»§a hắn rất hư nhược. Vậy chỉ có má»™t khả năng, hắn Ä'ích thị là Ä'ang ngụy trang, hÆ¡n nữa cÃ'ng phu cá»§a hắn cao cưá»ng. Vì sao mà phải ngụy trang như vậy chứ?

Tò mò, Nhạc Phàm liá»n Ä'i tá»›i chá»- Ä'ám ngưá»i Ä'ang tụ tập. Bởi vì thân thể hắn vÃ' cùng cưá»ng tráng lại thêm thân thá»§ nhanh nhẹn, tá»± nhiên rất dá»... dàng len vào bên trong. Hắn quay sang ngưá»i Ä'ứng bên cạnh nhẹ nhàng há»i: "Xin há»i có chuyện gì Ä'ã xảy ra vậy?"

''Ã"! Ài~~" ngưá»i bên cạnh thở dài, Ä'oạn lắc Ä'ầu nói: 'KhÃ'ng phải là Thái Ä'ại thiếu gia Ä'ang làm nhục ngoại nhân hay sao".

Nhạc Phàm nghi hoặc há»i: "Thái Ä'ại thiếu gia là ai?"

Ngưá»i Ä'ứng bên cạnh thấy Nhạc Phàm trên ngưá»i mặc quần áo thợ săn, chỉ giật mình nói: "Tiểu huynh Ä'ệ rất ít khi ra khá»i nhà phải khÃ'ng?" Mặc dù là nghi ngá», nhưng trong ngữ khí Ä'ã lá»™ vẻ khẳng Ä'ịnh.

"Dạ" Nhạc Phàm gật Ä'ầu Ä'áp.

Ngưá»i ná» liá»n nói: "Äiá»u này cÅ©ng khó trách... Vị Thái cÃ'ng tá»­ này là con trai cá»§a ngưá»i giàu có ở Trữ Huyá»n thành Thái lão gia, nghe nói mẫu thân hắn là nữ nhi cá»§a Lưỡng Nghiá»...m Tổng Ä'á»'c Lạc Ä'ại nhân. Bình thưá»ng hắn rất kiêu ngạo thưá»ng xuyên khi phụ ngưá»i ngoài, nhưng chuyện cá»§a hắn khÃ'ng ai dám quản. Mà có vẻ hai vị nữ nhân này từ nÆ¡i khác Ä'ến, Ä'ến Ä'ây chỉ Ä'ể biểu diá»...n mãi võ, kết quả là Ä'ắc tá»™i vá»›i vị Thái Ä'ại thiếu gia này, kết quả là nảy sinh tranh chấp."

"Xem ra lòng ngưá»i thật lạnh lùng!" Nhạc Phàm giá» má»›i hiểu Ä'ược vì sao những ngưá»i này bàn tán xÃ'n xao mà khÃ'ng ai dám Ä'ứng ra giúp Ä'ỡ, nguyên lai là vì sợ hãi. Trong lòng cảm thấy thấu hiểu, Ä'ương nhiên hắn biết vị Thái Ä'ại thiếu gia này á»· thế mà hiếp ngưá»i.

Chương 5: Tao ngộ

Tại khu phía Ä'Ã'ng cá»§a Trữ Huyá»n thành lúc này ngưá»i chật như nêm, giữa Ä'ám Ä'Ã'ng là má»™t nữ tá»­ trẻ tuổi xinh Ä'ẹp, cầm trong tay thanh Ä'Æ¡n Ä'ao khÃ'ng ngừng chá»'ng Ä'ỡ sá»± tấn cÃ'ng cá»§a ba tráng hán. Bên cạnh Ä'ó, ngưá»i trung niên Ä'ang bị thương ngá»"i trên mặt Ä'ất khÃ'ng ngừng la lá»›n: "Äừng Ä'ánh, Ä'ừng Ä'ánh nữa!". Nhưng Ä'âu có ai nghe Ã'ng ta nói gì.

Äứng ngay trước Ä'ám Ä'Ã'ng chính là Thái Ä'ại thiếu gia Thái Ân Khắc. Ngưá»i này cÅ©ng có thể nói là anh tuấn, nhưng khuÃ'n mặt gã có vẻ vÃ' lại. Thân mặc bạch y, tay cầm chiết phiến khÃ'ng ngừng phe phẩy, tá»± cho là mình rất tiêu sái, nhưng hắn lại khÃ'ng biết trong mắt những ngưá»i Ä'ứng xem, trá»i lạnh như thế mà lại Ä'ứng quạt, ngược lại thấy thật giả tạo, chỉ là khÃ'ng ai dám cưá»i nhạo hắn mà thÃ'i. Trên khuÃ'n mặt hắn có chút tiếu ý nhìn mấy ngưá»i trước mặt Ä'ang chiến Ä'ấu, lâu lâu lại cưá»i nói má»™t hai câu vá»›i Ä'ám thá»§ hạ bên cạnh.

"Hắc hắc! Vị cÃ' nương này thật thú vị, Ä'ánh Ä'ã lâu rá»"i mà vẫn chưa ngã xuá»'ng nữa". Thái Ân Khắc cưá»i nói.

Tên thá»§ hạ bên cạnh liá»n cưá»i phụ há»a nói : "Phải a, chÆ¡i Ä'ùa như vầy cÅ©ng thật thú vị".

Thái Ân Khắc nói: '' KhÃ'ng sai." Rá»"i hắn quay ra nói vá»›i ba ngưá»i Ä'ang vây cÃ'ng: "Các ngươi phải chú ý, từ từ thÃ'i, hÃ'm nay là má»"ng má»™t, lại khÃ'ng kiếm Ä'âu Ä'ược trò vui, năm nay sao mà vui nổi chứ!"

Những lá»i này khiến nữ tá»­ kia càng tức giận, hét lá»›n: "Các ngươi Ä'úng là khinh ngưá»i quá Ä'áng, coi chừng bị báo ứng Ä'ó". Vừa má»›i phân tâm, tay áo Ä'ã bị chém hở má»™t khoảng, nữ tá»­ lại càng tức giận vÃ' cùng.

Trong lòng Nhạc Phàm, thân nhân mình là quan trá»ng nhất, cho nên Ä'á»'i vá»›i hắn những việc khác tịnh khÃ'ng quan trá»ng, hắn khÃ'ng rảnh Ä'ể quản những chuyện như vầy. Dù sao chuyện như vầy phát sinh cÅ©ng nhiá»u, hÆ¡n nữa hắn cÅ©ng khÃ'ng tin cha cÃ' ta lại khÃ'ng Ä'á»'i phó nổi bá»n há»™ vệ.

Sau khi nhìn má»™t lúc lâu, trung niên nam tá»­ vẫn chưa chịu ra tay, Nhạc Phàm nghÄ© có Ä'ợi thêm cÅ©ng khÃ'ng có ý nghÄ©a gì. Nhìn sắc trá»i cÅ©ng Ä'ã là giá» thân, ngay lúc hắn Ä'ang chuẩn bị rá»i khá»i, nhưng binh khí trong tay nữ tá»­ Ä'á»™t nhiên bị Ä'ánh gãy, bay tá»›i chá»- Nhạc Phàm.

"Oa!" Những ngưá»i xung quanh sợ quá liá»n dạt sang má»™t bên. Nhạc Phàm lập tức phản ứng, bản năng Ä'ưa tay ra Ä'ỡ, vừa lúc khÃ'ng cẩn thận Ä'ánh rÆ¡i kẹo quế hoa xuá»'ng Ä'ất.

Kẹo quế hoa này là Nhạc Phàm mua cho Tiểu Nhã, hắn cÅ©ng là má»™t ngưá»i cần kiệm phi thưá»ng, cho nên sá»± lãng phí này khiến hắn trong lòng tức giận, trá»±c tiếp Ä'i Ä'ến trước mặt Thái Ân Khắc nói: "Kẹo quế hoa, hai Ä'á»"ng bạc."

Thái Ân Khắc sá»­ng sá»'t, khÃ'ng nghÄ© Ä'á»™t nhiên lại xuất hiện má»™t ngưá»i, lại Ä'òi hắn phải trả tiá»n. Nhưng thấy Nhạc Phàm mặc quần áo thợ săn, liá»n nghÄ© rằng có thể là tên nhà quê má»›i vào thành nên khÃ'ng thèm Ä'ể ý nói: "Cút ngay, lão tá»­ khÃ'ng rảnh Ä'ếm xỉa tá»›i ngươi."

Ãnh mắt Nhạc Phàm phát hàn quang, lạnh lùng nói: "Ngươi nếu khÃ'ng bá»"i thưá»ng, ta sẽ khÃ'ng khách khí".

Thái Ân Khắc sá»­ng sá»'t, khÃ'ng nghÄ© là Ä'ã sá»›m gặp phiá»n phức. Cho nên tức thì la lên: "Các ngươi mau thay ta giáo huấn tên nhà quê này".

Ba Ä'ại hán Ä'ang Ä'ùa vui vẻ, nghe thiếu gia gá»i liá»n bá» nữ tá»­ mà hướng tá»›i Nhạc Phàm xÃ'ng tá»›i.

"Uỳnh!" Nhạc Phàm Ä'ánh má»™t chưởng Ä'ẩy Thái Ân Khắc ngã xuá»'ng Ä'ất, sau Ä'ó quay ngưá»i lại nghênh Ä'ón ba Ä'ại hán.

Ba Ä'ại hán Ä'á»™t nhiên thấy hoa mắt, bụng tá»±a như bị lÃ'i kích, toàn thân Ä'au Ä'á»›n vÃ' cùng, tứ chi khÃ'ng còn má»™t chút khí lá»±c nào.

"Bang! Bang! Bang!" Ba âm thanh phát ra, ba Ä'ại hán vÃ' thanh vÃ' tức nằm dài trên mặt Ä'ất, Ä'á»™t nhiên Ä'ám ngưá»i Ä'ang náo nhiệt á»"n ào bá»-ng trở nên hoàn toàn yên tÄ©nh, ngay cả Thái Ân Khắc Ä'ang nằm trên mặt Ä'ất và Ä'ám thá»§ hạ cÅ©ng phải sững sá» tại chá»-.

Äá»™ng tác vừa rá»"i cá»§a Nhạc Phàm thá»±c sá»± quá nhanh, khiến cho bá»n hắn kích Ä'á»™ng dữ dá»™i. Äòn tấn cÃ'ng vừa rá»"i nếu Ä'em so sánh vá»›i ba Ä'ại hán kia cÅ©ng chỉ như Ä'òn tấn cÃ'ng cá»§a má»™t tiểu hài tá»­ bình thưá»ng. Bất quá Nhạc Phàm Ä'ánh trúng vào huyệt Thiện Trung cá»§a ba ngưá»i, khiến bá»n hắn cảm thấy Ä'au Ä'á»›n nhưng tuyệt khÃ'ng gây tổn hại Ä'ến sinh mạng, xem như chỉ là má»™t sá»± trừng phạt nho nhá».

Tỉnh ngưá»i lại, Thái Ân Khắc hiện tại trong lòng như bị lá»­a giận thiêu Ä'á»'t, nhưng hắn khÃ'ng hiểu rõ vá» Ä'á»'i phương cho nên cÅ©ng khÃ'ng dám làm loạn, dù sao có những ngưá»i hắn khÃ'ng dám Ä'á»™ng tá»›i, Ä'ặc biệt là Ä'ám bè Ä'ảng liá»u mạng trên giang há»" . Hắn bèn Ä'ứng dậy chắp tay há»i: "Chẳng hay vị tiểu huynh Ä'ệ này tÃ'n tính Ä'ại danh là gì, gia Ä'ình ở Ä'âu?"

Nhạc Phàm khÃ'ng thèm nói dá»'i, lạnh lùng nói: "Lý Nhạc Phàm, gia Ä'ình sá»'ng bên ngoài thành."

Thái Ân Khắc trong Ä'ầu rất nhanh tìm qua má»™t lần, nhanh chóng phát hiện khÃ'ng có má»™t cái tên quyá»n quý giá»'ng như thế, vá»›i lại thái Ä'á»™ cá»§a Ä'á»'i phương khÃ'ng giá»'ng nói dá»'i, vì thế hắn xác Ä'ịnh Lý Nhạc Phàm chỉ là má»™t tên nhà quê.

NghÄ© lại vừa rá»"i bị mất mặt, chưa khi nào bị như thế. Càng nghÄ© lại càng là tức tá»'i, hắn lạnh lùng nói: "Mẹ nó, tên nhà quê ngươi, dám Ä'á»™ng thá»§ vá»›i lão tá»­, ngươi khÃ'ng biết cha ta là Thái lão bản ở Ä'ây à!" Thái Ä'á»™ chuyển biến cá»±c nhanh, khiến má»i ngưá»i phải há miệng cứng lưỡi lại.

Äá»'i vá»›i loại con Ã'ng cháu cha này, Nhạc Phàm vÃ' cùng khinh ghét, chỉ nhạt giá»ng nói: "Ta nói rá»"i, bá»"i thưá»ng kẹo quế hoa cho ta".

Nghe ngữ khí lạnh nhạt cá»§a Ä'á»'i phương, Thái Ân Khắc cảm thấy khÃ'ng ngừng bị làm nhục, hét lá»›n: "Hừ! Ngưá»i Ä'âu, phế tên tiểu tá»­ này cho ta!".

Sáu tráng niên há»™ vệ vừa nghe thấy mệnh lệnh, nhanh chóng từ Ä'ằng sau hắn xÃ'ng tá»›i , má»-i kẻ cầm trong tay Ä'ại Ä'ao chém tá»›i Nhạc Phàm. Khi nhìn thấy cảnh tượng này, má»i ngưá»i nhịn khÃ'ng Ä'ược la lá»›n má»™t trận, Ä'ao thật thương thật như vầy thật hiếm khi gặp…

Nhạc Phàm lúc này trong lòng bình tÄ©nh phi thưá»ng, tuy những ngưá»i này Ä'á»u có chút cÃ'ng phu căn bản, nhưng trình Ä'á»™ so vá»›i há»™ vệ cá»§a '' Kì Dị trai'' cÅ©ng khÃ'ng sai khác nhiá»u lắm, việc tu luyện trong những năm qua khiến cho hắn hiện tại như ngày so vá»›i Ä'êm, những ngưá»i này tá»± nhiên khÃ'ng phải là Ä'á»'i thá»§. Nhưng do trong nhiá»u năm tạo Ä'ược thói quen khi chiến Ä'ấu, cho nên Nhạc Phàm dù dưới bất kỳ tình huá»'ng nào cÅ©ng Ä'á»u bảo trì trạng thái bình tÄ©nh.

Lạnh lùng nhìn rõ kẽ hở cá»§a kẻ Ä'ịch, hắn liá»n má»™t bước tiến tá»›i xuyên qua, cả thân ngưá»i luá»"n qua kẻ hở cá»§a Ä'ao mà né tránh. Nhạc Phàm tá»'c Ä'á»™ cá»±c nhanh, trong mắt ngưá»i bình thưá»ng chỉ có thể nhìn thấy Ä'ược thân ảnh. Cho nên bá»n há»™ vệ hoàn toàn khÃ'ng thể ngăn trở, hiện tại Ä'ã trở nên loạn, vài lần suýt chém trúng ngưá»i cá»§a mình.

Nhìn thấy tình hình như vậy, Thái Ân Khắc Ä'ứng bên cạnh tức giận la to: "Con mẹ nó, Ä'á»u là bá»n ăn hại cả, Ä'ánh cho mạnh vào. Chú ý! Äừng chém ngưá»i mình, con mẹ nhà ngươi!" Trong lòng hắn thầm hận: "HÃ'm nay ra ngoài dạo chÆ¡i, lại khÃ'ng Ä'em theo cao thá»§ Ä'i cùng, khÃ'ng nghÄ© là gặp má»™t tên nhà quê như thế này, thật sá»± là khai niên bất lợi mà".

……

“Bang! Bang! Bang ........'' Sáu âm thanh vang lên, cÅ©ng lại là Ä'ánh vào huyệt Thiện Trung, sáu gã há»™ vệ nằm lăn trên mặt Ä'ất khÃ'ng ngừng lăn lá»™n kêu la.

Nhìn thấy tình hình này,Thái Ân Khắc Ä'ã biết là khÃ'ng tá»'t, cho nên lập tức kêu tên thá»§ hạ bên cạnh chạy vá» báo tin, còn bản thân hắn vẫn ở lại.

Thu thập sáu ngưá»i xong, Nhạc Phàm lạnh lùng nhìn Thái Ân Khắc nói: "Ngươi cứ vậy mà khÃ'ng Ä'ổi ý tất tá»± kiếm cái chết."

Thái Ân Khắc rùng mình, trong lòng có chút hoảng sợ há»i: "Ngươi muá»'n thế nào Ä'ây?"

"Bá»"i thưá»ng tiá»n!" Nhạc Phàm lạnh lùng nói.

Thái Ân Khắc má»" hÃ'i lạnh tuÃ'n ra, vừa muá»'n Ä'em tiá»n ra trả, lúc này có má»™t âm thanh the thé trong Ä'ám Ä'Ã'ng vang ra: "Chậm Ä'ã, kẻ nào dám ở Ninh Huyá»n thành làm loạn." Äám Ä'Ã'ng tá»± nhiên mở ra má»™t lá»'i nhá», má»™t bạch y nam tá»­ liá»n Ä'i vào.

"Là ngươi!" Nhạc Phàm rùng mình, hắn Ä'ương nhiên nhận ra ngưá»i này Ä'úng là kẻ năm ấy ức hiếp hắn, Triệu Thiên Hoa.

Triệu Thiên Hoa sau khi ra khá»i hậu viện Linh Lung Các, nhìn thấy ngoài cá»­a trước ngưá»i ngưá»i chen chúc, há»i tú bà má»›i biết Ä'ược tình huá»'ng phía trước, cho nên rá»§ Vương Tá»'ng chuyển lên trên lầu xem náo nhiệt. Vương Tá»'ng vá»'n có việc Ä'ang Ä'ịnh rá»i khá»i, nhưng sợ từ chá»'i lại ảnh hưởng tá»›i quan hệ vá»›i Triệu gia, nếu khÃ'ng nể mặt cÅ©ng khÃ'ng hay, nên cÅ©ng lên trên lầu.

Nhìn thấy Thái Ân Khắc Ä'ang á»· thế bắt nạt ngưá»i khác,Triệu Thiên Hoa cÅ©ng chẳng thấy có gì, Ä'ương lúc hắn Ä'ang chuẩn bị rá»i khá»i thì phát hiện có ngưá»i dám Ä'ứng ra Ä'ánh Thái Ân Khắc, cảm thấy có chút hứng thú bèn tiếp tục ở lại theo dõi. Sau khi cẩn thận xem xét, phát hiện ngưá»i này Ä'úng là kẻ mà hÆ¡n ba năm vá» trước Ä'ã cho hắn nếm mùi, Lý Nhạc Phàm, mặc dù hiện tại Ä'ã thay Ä'ổi chút ít, hÆ¡n nữa trên Ä'ầu lại Ä'á»™i chiếc nón rá»™ng vành, nhưng hắn có thể khẳng Ä'ịnh ngưá»i Ä'ó chính là Lí Nhạc Phàm. Trong lòng khÃ'ng khá»i há»"i tưởng lại tình cảnh thiệt thòi cá»§a mình năm ấy, lại còn trong vài năm bị Phong lão bắt tu luyện vÃ' cùng thá»'ng khổ.

Vá»'n hắn nghÄ© Lý Nhạc Phàm Ä'ã chết rá»"i, nhưng hiện tại thấy Lý Nhạc Phàm chẳng những vẫn sá»'ng tá»'t, hÆ¡n nữa thân thá»§ so vá»›i năm ấy càng thêm lợi hại, trong lòng nổi giận, thầm nghÄ©: "Phong lão Ä'á»'i vá»›i tiểu tá»­ này vÃ' cùng tán thưởng, nhiá»u lần nói khÃ'ng nên kiếm hắn gây sá»±, tuy Phong lão cÅ©ng rất chiá»u ta, nhưng ta cÅ©ng chẳng vì tiểu tá»­ này mà khiến Phong lão mất hứng"

NghÄ© Ä'ến việc năm ấy, trong lòng hắn tức tá»'i khÃ'ng cam lòng. lúc này Vương Tá»'ng Ä'i tá»›i há»i: "Triệu huynh có chuyện phiá»n não gì vậy!"

Ãnh mắt Triệu Thiên Hoa sáng lên thầm nghÄ©: "Äúng rá»"i! Ta khÃ'ng thể chính mình Ä'á»'i phó vá»›i tiểu tá»­ kia, nhưng Vương huynh lại có thể. Như vậy khÃ'ng sợ Phong lão nói, nếu có há»i ta sẽ nói hắn Ä'ắc tá»™i vá»›i Vương huynh, Vương huynh phải ra tay, dù sao Vương huynh cÅ©ng là khách nhân quan trá»ng cá»§a phụ thân, Phong lão cÅ©ng khÃ'ng dám làm gì." Cho nên hắn Ä'á»'i diện vá»›i Vương Tá»'ng nói: "Vương huynh, huynh giúp Ä'ệ Ä'á»'i phó vá»›i tiểu tá»­ Ä'ó, sau này nếu có việc gì cần giúp thì cứ nói vá»›i Ä'ệ".

Vương Tá»'ng sá»­ng sá»'t, nghÄ© khÃ'ng ra vì saoTriệu Thiên Hoa lại hận tiểu tá»­ này Ä'ến vậy, nhưng trong lòng lại cao hứng phi thưá»ng. Có thể tìm Ä'ược cÆ¡ há»™i giúp Ä'ỡ Triệu gia Nhị thiếu gia, mặc dù khÃ'ng phải thá»±c chất là trợ giúp, nhưng Ä'ể tạo quan hệ cÅ©ng rất tá»'t. Cho nên hắn lá»›n tiếng nói: "Triệu huynh khách khí quá, cái gì mà giúp vá»›i lại khÃ'ng giúp chứ, chuyện cá»§a huynh khÃ'ng phải là chuyện cá»§a ta hay sao. Nói Ä'i, huynh muá»'n gì."

Triệu Thiện Hoa thấy Vương Tá»'ng hợp tác, trong lòng mừng rỡ, gật Ä'ầu nói: "Vương huynh, tiểu tá»­ này mấy năm trước hại ta Ä'ến khó chịu, khiến cho ta những năm nay bị Phong lão má»-i ngày Ä'á»u giáo huấn. Nếu khÃ'ng phải Phong lão bắt ta hứa sẽ khÃ'ng Ä'i tìm hắn gây sá»±, ta nhất Ä'ịnh tá»± mình hành hạ hắn Ä'ến chết."

Vương Tá»'ng cảm thấy ngạc nhiên , thầm nghÄ© : "KhÃ'ng thể tưởng Ä'ược Phong trưá»ng lão lại Ä'ể ý tiểu tá»­ kia". Nhưng sau Ä'ó trong lòng hắn lại thầm hận: "Tên Triệu Thiên Hoa này Ä'úng là giảo hoạt, sợ bị trách phạt nên Ä'ẩy phiá»n phức cho ta. NghÄ© lại mình khÃ'ng thể tá»± mình ra mặt, Ä'ể nếu như Phong trưá»ng lão có há»i, mình cÅ©ng có thể dá»... dàng chá»'i Ä'ược." Tâm niệm thay Ä'ổi nhanh chóng, hắn giÆ¡ tay má»™t cái, Ä'á»™t nhiên có bóng ngưá»i chợt loáng lên, má»™t ngưá»i mặc y phục màu Ä'en khoảng hÆ¡n ba mươi tuổi xuất hiện bên cạnh hắn, thân thể rất á»'m, nhưng toàn thân cÆ¡ nhục Ä'ầy sức mạnh bạo phát.

Vương Tá»'ng giá»›i thiệu : "Hắn gá»i là Ưng Thất, má»™t trong Thập ưng vệ cá»§a ta. Ta Ä'ể hắn Ä'i cùng huynh, có thể giúp huynh má»™t tay."

Äại danh cá»§a "Thập ưng vệ" Triệu Thiên Hoa có nghe Phong lão nhắc Ä'ến , bá»n há» trên giang há»" cÅ©ng có thể xếp vào vị trí nhất lưu cao thá»§, hÆ¡n nữa thuật hợp kích cá»§a cả mưá»i ngưá»i thiên hạ khó có Ä'ược, má»™t tiên thiên cao thá»§ bình thưá»ng dưới sá»± hợp cÃ'ng cá»§a mưá»i ngưá»i há» cÅ©ng khÃ'ng thể chá»'ng Ä'ỡ.

Triệu Thiên Hoa thấy Vương Tá»'ng phái má»™t trong Thập ưng vệ giúp mình, Ä'á»'i vá»›i hắn hảo cảm tăng lên khÃ'ng ít, liá»n dẫn Ưng Thất tá»›i chá»- Ä'ám Ä'Ã'ng.

Thấy Lý Nhạc Phàm nhận ra mình,Triệu Thiên Hoa cưá»i quái dị Ä'áp: "KhÃ'ng sai, chính là ta, chỉ là khÃ'ng nghÄ© Ä'ược ngươi vẫn chưa chết." Sau Ä'ó hắn chuyển hướng Ä'i tá»›i chá»- Thái Ân Khắc mỉm cưá»i nói: "Thái huynh Ä'ã lâu khÃ'ng gặp, gần Ä'ây vẫn mạnh khá»e chứ?"

Thái Ân Khắc trÃ'ng thấy Triệu Thiên Hoa, ánh mắt liá»n sáng lên, tâm lý trở nên tá»± tin, cÅ©ng nhẹ nhàng nói: "Vá»'n vẫn tá»'t cả, nhưng hÃ'm nay ra khá»i nhà lại khÃ'ng xem lịch, gặp phải má»™t tên nhà quê khó chịu như vầy. Nghe khẩu khí thì Triệu huynh cÅ©ng biết hắn à?"

"Hừ, ba năm trước Ä'ây cÅ©ng gặp qua má»™t lần, chỉ là khÃ'ng nghÄ© Ä'ược hắn hiện tại vẫn chưa chết, hÆ¡n nữa lại trở nên lợi hại như vậy. Bất quá hÃ'm nay cho dù hắn có lợi hại Ä'ến Ä'âu ta cÅ©ng cho hắn tàn Ä'á»i". Triệu Thiên Hoa oán hận nói.

Thấy Triệu Thiên Hoa Ä'ến là biết khÃ'ng tá»'t, Nhạc Phàm khÃ'ng khá»i nhá»› tá»›i tình cảnh năm ấy chính mình bị há»™ vệ cá»§a hắn Ä'ánh bị thương (Nhạc Phàm vá»'n khÃ'ng biết Ä'ịa vị cá»§a Phong VÃ' Thưá»ng, cho nên vẫn cứ nghÄ© lão là há»™ vệ cá»§a Triệu Thiên Hoa), vì thế Nhạc Phàm càng trở nên cẩn thận, phòng bị quan sát xung quanh, lạnh lùng nói: "Ngươi muá»'n gì?"

"Ha ha"Triệu Thiên Hoa cưá»i Ä'iên dại nói: "Làm ngươi tàn phế lần nữa. Ưng Thất, lên Ä'i!"

Bóng Ä'en nhoáng lên, má»™t ngưá»i trung niên gầy á»'m nhảy ra Ä'ứng bên cạnh hắn, dá»­ng dưng nói: "Ngươi tá»± mình ra tay, hay Ä'ể ta giúp ngươi."

Thấy ngưá»i này thân thá»§ bất phàm, Nhạc Phàm biết bản thân hÃ'm nay gặp phải cưá»ng Ä'ịch, cho nên Ä'iá»u chỉnh lại trạng thái bản thân, bình tÄ©nh nói: "Vậy ngươi Ä'ến giúp ta Ä'i!" Nói vừa dứt, ngưá»i như thiểm Ä'iện xÃ'ng lên, tá»'c Ä'á»™ so vá»›i vừa rá»"i nhanh hÆ¡n gấp bá»™i. Tiên hạ thá»§ vi cưá»ng chính là quan Ä'iểm cá»§a hắn, ánh mắt chuyển lên nhìn Ưng Thất Ä'ứng phía trước .

Ưng Thất tá»'c Ä'á»™ lại càng nhanh hÆ¡n, cÆ¡ thể hÆ¡i Ä'á»™ng, thân ngưá»i liá»n biến mất, chỉ còn lưu lại má»™t tàn ảnh. Gần như cùng má»™t lúc, Nhạc Phàm thân thể khẽ xoay chuyển, má»™t cước phóng ra sau, vừa lúc Ưng Thất xuất ra má»™t cước, tiếp xúc trong nháy mắt rá»"i bắn ngược trở ra.

Ưng Thất sau khi Ä'ứng vững thì trong lòng hÆ¡i kinh hãi: "KhÃ'ng có ná»™i lá»±c mà cÅ©ng có Ä'ược tá»'c Ä'á»™ nhanh và lá»±c lượng mạnh mẽ Ä'ến thế, tiểu tá»­ này thật khÃ'ng Ä'Æ¡n giản. Xem ra phải dùng toàn lá»±c má»›i Ä'ược." Vì vậy hắn nở nụ cưá»i lên tiếng nói: "Äúng thế, Ä'áng Ä'ể ta xuất toàn lá»±c."

Nhạc Phàm khÃ'ng nói gì, trong lòng cÅ©ng kinh ngạc: "Ngưá»i này nếu so vá»›i Vương Sung thì mạnh hÆ¡n rất nhiá»u. Vừa rá»"i ta Ä'ã sá»­ dụng toàn lá»±c xuất ra má»™t cước, khÃ'ng nghÄ© chỉ khiến Ä'á»'i phương bị lùi lại, mà bản thân bị ná»™i kình cá»§a Ä'á»'i phương làm cho khí huyết nhá»™n nhạo, nếu khÃ'ng phải ta cá»' gắng áp chế thương thế, có thể phải há»™c máu tại Ä'ây." Tuy bị ná»™i thương, nhưng Nhạc Phàm vẻ mặt vẫn vÃ' cùng bình tÄ©nh. Thất tình chi khí dùng chữa thương thật là kì diệu, Ä'iá»u tức má»™t lát mà thương thế trên ngưá»i Ä'ã tá»'t hÆ¡n phân ná»­a rá»"i.

Ưng Thất thấy Ä'á»'i phương khÃ'ng nói gì, ánh mắt chợt lóe lên, phóng tá»›i Nhạc Phàm.

Nhạc Phàm thấy thế cÅ©ng khÃ'ng há» bá»'i rá»'i, nghiêng ngưá»i qua, trá»ng tâm di chuyển vá» phía sau, hai tay giÆ¡ lên bảo há»™. Äây chính là phép tá lá»±c cá»§a ''Cầm nã thập bất Ä'ả''.

Chương 6: Luyện chiêu

Nếu như muá»'n trở thành má»™t cao thá»§ võ há»c chân chính, Ä'ương nhiên phải ná»™i ngoại kiêm tu, ná»™i là tá»± thân tu luyện khí lá»±c, ngoại là võ cÃ'ng chiêu thức. Tu luyện võ cÃ'ng chiêu thức muá»'n Ä'ạt Ä'ược Ä'ại thừa, chẳng những cần lÄ©nh ngá»™ vÃ' sá»' biến hóa cá»§a chiêu thức, mà phải khÃ'ng ngừng tÃ'i luyện vận dụng trong thá»±c chiến, bằng khÃ'ng cho dù ná»™i cÃ'ng có cao, cÅ©ng chỉ chịu Ä'òn là giá»i, vÄ©nh viá»...n chỉ là hình thức mà thÃ'i.

Nhạc Phàm Ä'ã có chiêu thức căn bản chắc chắn, hÆ¡n nữa từ khi cảm ngá»™ ''thiên Ä'ạo chi cảnh'', trong mắt hắn má»i thứ Ä'á»u rõ ràng vÃ' cùng, do Ä'ó chỉ cần hắn nhìn qua chiêu thức nào Ä'ó má»™t lần thì khÃ'ng thể quên Ä'ược.

Lần trước sau khi Ä'ấu vá»›i Vương Sung, Nhạc Phàm nhận ra Ä'ược bản thân tuy có cÆ¡ sở tá»'t, nhưng chiêu thức biến hóa quá Ä'Æ¡n giản. Nếu gặp phải kẻ Ä'ịch khÃ'ng hÆ¡n mình nhiá»u thì các chiêu thức tấn cÃ'ng như thế Ä'úng là rất tiết kiệm sức lá»±c, còn nếu gặp kẻ Ä'ịch lợi hại mà dùng giản Ä'Æ¡n chiêu thức Ä'ể tấn cÃ'ng chỉ là lãng phí sức lá»±c mà thÃ'i. Hiện tại hắn thiếu chính là việc lÄ©nh há»™i chiêu thức biến hóa và sá»± vận dụng vào thá»±c chiến.

Nhạc Phàm từ nhá» Ä'ã chiến Ä'ấu sinh tá»­ vá»›i dã thú, khiến hắn có tá»' chất chiến Ä'ấu rất cao. Nhưng giữa việc chiến Ä'ấu vá»›i dã thú và chiến Ä'ấu vá»›i con ngưá»i có khác biệt rất lá»›n, ít nhất dã thú khÃ'ng há» sá»­ dụng hư chiêu Ä'ể tấn cÃ'ng, hÆ¡n nữa phương thức tấn cÃ'ng chỉ là trá»±c tiếp Ä'Æ¡n giản vÃ' cùng. Cho nên Nhạc Phàm biết rằng chiến Ä'ấu như vầy chính là má»™t cÆ¡ há»™i tá»'t Ä'ể rèn luyện chiêu thức võ cÃ'ng cá»§a bản thân, bằng khÃ'ng hắn tá»± tin rằng vá»›i tá»'c Ä'á»™ và phản ứng cá»§a bản thân, muá»'n rá»i khá»i tuyệt Ä'á»'i khÃ'ng phải là việc khó.

"Cầm nã thập bát Ä'ả" gá»"m có mưá»i tám chiêu: suất (vật ngã), phách(tát), xuyên (Ä'âm), phách (bổ), toàn (chá»™p), trùng (Ä'ập), thiêu (gạt), thác (nhấc), phách (bá»­a), xoa (xòe ra), Ä'iêu (Ä'ánh lừa), khá»a (trói buá»™c), khấu (khóa), lâu (Ã'm chặt), trá»­u (Ä'ánh chá»), tá»a (khóa chặt), cái (vung ra), áp (Ä'è chặt), Ä'ược rút ra từ ''Triêm y thập bát Ä'iệt'' cá»§a Thiếu Lâm Tá»±, sau này Ä'ược các Ä'ệ tá»­ tục gia cá»§a Thiếu Lâm tá»± truyá»n bá trên giang há»". Tuy trong giang há»" Ä'ây chỉ là má»™t loại cÃ'ng phu nhập mÃ'n, nhưng lại bao hàm tất cả quyá»n pháp phổ biến, gần như má»-i má»™t quyá»n lá»™ Ä'á»u có thể tìm thấy bóng dáng trong ''Cầm nã thập bát Ä'ả''.

CÅ©ng chính vì ''Cầm nã thập bát Ä'ả'' bao hàm các chiêu thức lá»™ sá»' phổ biến, có vẻ rá»™ng mà khÃ'ng sâu, cho nên ngưá»i biết thì rất nhiá»u, nhưng khÃ'ng ai tỉ mỉ nghiên cứu loại cÃ'ng phu này, cho nên Ä'ến nay cÅ©ng chỉ là cÃ'ng phu nhập mÃ'n trên giang há»", mà ở Thiếu Lâm Tá»± cÅ©ng chỉ là cÆ¡ sở Ä'ể Ä'ệ tá»­ luyện tập, há»c xong sẽ cho bá»n há» nghiên cứu võ há»c cao cấp.

Bất quá Nhạc Phàm thấy ''Cầm nã thập bát Ä'ả'' lại vÃ' cùng thích hợp, từ nhá» tu luyện tấn cÃ'ng cÆ¡ bản khiến phương pháp tấn cÃ'ng cá»§a hắn thập phần Ä'Æ¡n giản, hÆ¡n nữa lại khÃ'ng có ngưá»i trong giang há»" chỉ dạy há»c võ theo hệ thá»'ng, cho nên ngay cả việc xuất thá»§ như thế nào Ä'á»u phụ thuá»™c vào kinh nghiệm cá»§a bản thân, căn bản khÃ'ng thể nói là chiêu thức Ä'ược. Mà chiêu thức trong ''Cầm nã thập bát Ä'ả'' lại biến hóa phi thưá»ng, khiến hắn mở rá»™ng thêm tư duy võ há»c, Ä'á»'i vá»›i sá»± phát triển sau này lại có lợi ích khÃ'ng tưởng nổi.

Ưng Thất thấy Ä'á»'i phương sá»­ dụng loại cÃ'ng phu nhập mÃ'n trên giang há»" là ''Cầm nã thập bát Ä'ả'' , trong lòng khinh thưá»ng nói: ''Chỉ bằng loại cÃ'ng phu rác rưởi này mà muá»'n so vá»›i ta. Hừ! KhÃ'ng biết tá»± lượng sức mình." Tuy trong lòng có chút khinh thưá»ng Ä'á»'i phương, nhưng thá»§ cước vẫn dùng toàn lá»±c mà Ä'ánh.

" Bang!" Má»™t âm thanh vang lên, Nhạc Phàm và Ưng Thất sau khi chạm song thá»§ liá»n nhanh chóng tách ra.

Ưng Thất lạnh lùng nói: "KhÃ'ng thể tưởng Ä'ược ngươi tu luyện phương pháp tá lá»±c Ä'ến cảnh giá»›i như vậy, bất quá ta tịnh khÃ'ng phải là kẻ bình thưá»ng". Hắn vừa nói xong, song thá»§ liá»n biến Ä'ổi, má»™t trước má»™t sau cùng nhắm ngá»±c cá»§a Nhạc Phàm mà vá»- tá»›i. Hắn quát to: "Tiếp ta má»™t chiêu BÃ'n LÃ'i chưởng!"

Nhạc Phàm thấy Ä'á»'i phương Ä'á»™t nhiên cải biến chiêu sá»', nhanh chóng phản ứng Ä'ưa tay gạt Ä'ỡ, vừa Ä'ịnh chuyển hướng lá»±c Ä'ạo sang má»™t bên, Ä'á»™t nhiên, Ưng Thất tay phải Ä'ến sau phát lá»±c mạnh mẽ, "Phanh!", Ä'ánh ngay vào tay trái hắn, rá»"i nhanh mà khÃ'ng vá»™i hạ song thá»§ trá»±c tiếp chưởng vào ngá»±c Nhạc Phàm. "Phá»'c!" má»™t ngụm tiên huyết phun ra, Nhạc Phàm cả ngưá»i bắn ra sau, chiếc mÅ© rÆ¡m trên Ä'ầu cÅ©ng bị chấn nát.

Nhạc Phàm nằm trên mặt Ä'ất, mái tóc bạc trắng bị xổ tung ra.

"á»'..." Äám ngưá»i xung quanh ngạc nhiên hÃ' lá»›n. "Thiếu niên tóc trắng!" Ưng Thất sá»­ng sá»'t, cha con cÃ' gái biểu diá»...n mãi võ sá»­ng sá»'t, Thái Ân Khắc sá»­ng sá»'t, Ä'ến ngay cả Triệu Thiên Hoa cÅ©ng phải sá»­ng sá»'t, gã vẫn cứ nghÄ© Nhạc Phàm Ä'ã khÃ'i phục lại, khÃ'ng há» biết hắn vẫn bị bạc Ä'ầu.

Nhạc Phàm chá»'ng ngưá»i ngá»"i dậy. "Phá»'c!" Má»™t ngụm tiên huyết phun ra nhuá»™m Ä'á» cả mặt Ä'ất. TrÃ'ng thấy mặt tuyết bị nhuá»'m màu tiên huyết trong lòng má»i ngưá»i khÃ'ng ngừng cảm thấy kinh hãi. Nhạc Phàm ngá»"i trên mặt Ä'ất, thất tình chi khí trong ná»™i thể cá»§a hắn nhanh chóng khÃ'i phục lại chấn thương.

Ưng Thất thấy Nhạc Phàm ngá»"i dậy khÃ'i phục lại, trong lòng càng kinh ngạc: "Bị BÃ'n LÃ'i chưởng cá»§a ta Ä'ả thương mà vẫn có thể ngá»"i dậy ư?" KhÃ'ng tiếp tục tấn cÃ'ng nữa, hắn muá»'n nhìn xem Nhạc Phàm sẽ ra sao. Triệu Thiên Hoa Ä'ứng bên cạnh cÅ©ng khÃ'ng há» thúc giục, ngược lại bá»™ dạng như Ä'ang theo dõi má»™t vở kịch hay vậy.

……

Má»™t lát sau ,Nhạc Phàm Ä'ứng dậy, phá»§i tuyết bám trên ngưá»i xuá»'ng, kích Ä'á»™ng nói: "Chúng ta tiếp tục." Trong mắt hắn tràn Ä'ầy chiến ý.

Ưng Thất lúc này trong lòng chấn kinh khÃ'ng thể dùng ngÃ'n ngữ Ä'ể hình dung, vì chỉ có hắn má»›i biết chưởng vừa rá»"i Ä'ã sá»­ dụng bao nhiêu ná»™i lá»±c cá»§a bản thân. Hắn dám nói rằng nếu chưởng vừa nãy mà Ä'ánh trúng ngưá»i mình, tuyệt Ä'á»'i khÃ'ng chỉ Ä'Æ¡n giản làm chấn thương kinh mạch, lại càng khÃ'ng có khả năng khÃ'i phục nhanh như vậy.

"Tiểu huynh Ä'ệ quả nhiên lợi hại, ta lần Ä'ầu tiên gặp má»™t ngưá»i mà sau khi bị trúng BÃ'n LÃ'i chưởng cá»§a ta lại có khả năng há»"i phục nhanh như vậy, cho nên Ä'ể tá» vẻ tÃ'n trá»ng ngươi, ta quyết Ä'ịnh toàn lá»±c ứng phó. Ngươi phải cẩn thận Ä'ó." Ưng Thất nghiêm túc nói.

Nhạc Phàm nhẹ gật Ä'ầu, lại xuất ra má»™t chiêu trong ''Cầm nã thập bát Ä'ả''.

Ưng Thất thấy vậy cÅ©ng khÃ'ng nói gì, bản thân cÅ©ng hoàn toàn âm trầm. KhÃ'ng có gì báo trước, hắn Ä'á»™t nhiên xÃ'ng tá»›i Nhạc Phàm, chiêu thức hoàn toàn giá»'ng vá»›i khi nãy. "BÃ'n LÃ'i Tam Äiệp Lãng". Má»™t tiếng hét lá»›n, lại nhằm ngá»±c cá»§a Nhạc Phàm mà vá»- tá»›i, thế Ä'ến so vá»›i lúc vừa rá»"i lại càng mãnh liệt hÆ¡n nhiá»u.

Nhạc Phàm song thá»§ má»™t trước má»™t sau, cùng tiếp xúc vá»›i song chưởng cá»§a Ưng Thất. "Phanh!" Hai ngưá»i Ä'á»"ng thá»i tay phải chạm chưởng vá»›i tay trái. Ngay lúc hữu chưởng nhanh chóng chạm vào tay phải Ä'á»'i phương, Nhạc Phàm Ä'á»™t nhiên biến Ä'ổi, tay phải trá»±c tiếp trượt qua tay trái, khóa tay trái cá»§a Ưng Thất, thân ngưá»i nhanh chóng xoay chuyển, kéo song thá»§ sang má»™t bên, thuận thế Ä'ẩy ra má»™t chưởng Ä'ánh vào mạng sưá»n bên phải cá»§a Ưng Thất. Ưng Thất song thá»§ nhanh chóng rút vá», ngay lập tức ấn lên ngá»±c cá»§a Nhạc Phàm. "Ba!", "Phanh! Phanh! Bình!" Hai ngưá»i Ä'á»"ng thá»i bị Ä'ánh trúng, bất quá Ưng Thất chỉ có cảm giác như xương sưá»n bị Ä'ánh gãy, còn Nhạc Phàm bị Ä'ánh bay ra xa, so vá»›i lúc vừa rá»"i còn xa hÆ¡n, trong khÃ'ng trung khÃ'ng ngừng thổ huyết. Quá trình diá»...n ra cá»±c nhanh, thá»±c sá»± khiến ngưá»i ta ứng tiếp bất hạ (khÃ'ng thể phản ứng kịp).

……

Thương thế hiện tại so vá»›i vừa rá»"i nghiêm trá»ng hÆ¡n rất nhiá»u , trong ná»™i thể má»i thứ Ä'á»u há»-n loạn, thụ thương trong nháy mắt, thất tình chi khí liá»n bảo há»™ tâm mạch, cho nên mặc dù Nhạc Phàm Ä'ã lại tiếp tục thụ thương nghiêm trá»ng, tâm mạch cÅ©ng khÃ'ng có chuyện gì xảy ra, tiếp Ä'ó dùng thất tình chi khí Ä'ể khÃ'i phục ná»™i thương.

Sau má»™t lúc Ä'iá»u tức,Nhạc Phàm Ä'ã lại tiếp tục Ä'ứng dậy, lau Ä'i vết máu còn dính trên miệng nói: "Chúng ta tiếp nào." Bản thân tùy ý xuất ra má»™t chiêu thá»§ thế.

Ưng Thất sá»­ng sá»'t, trong lòng có chút phát lạnh và ngá»™t ngạt, chỉ muá»'n phát tiết xúc Ä'á»™ng. Vừa rá»"i có thể nói là sát chiêu, hắn xác Ä'ịnh cho dù Ä'á»'i phương khÃ'ng chết cÅ©ng phải tàn phế. Có thể khÃ'i phục nhanh Ä'ến như vậy, khả năng liệu thương quả là biến thái, nghÄ© chết cÅ©ng khÃ'ng phải dá»... dàng gì.

Khẽ nhíu mày, Ưng Thất khÃ'ng nói gì, sắc mặt trở nên càng thêm ngưng trá»ng, thầm nghÄ©: "Tá»± nhiên có thể há»c chiêu thức tấn cÃ'ng cá»§a ta, còn có thể tùy ý dung nhập biến hóa vào trong chiêu thức cá»§a mình, thật là má»™t kẻ Ä'áng sợ. Xem ra phải hạ tá»­ thá»§ má»›i Ä'ược".

Hắn dÅ©ng mãnh xÃ'ng tá»›i Nhạc Phàm, tá»'c Ä'á»™ so vá»›i lúc nãy lạị càng nhanh hÆ¡n nhiá»u, cá»± li hai trượng chỉ trong nháy mắt Ä'ã tá»›i. Nhạc Phàm lắc mạnh ngưá»i tránh má»™t phần lá»±c Ä'ạo, liá»n chuyển thân Ä'á»'i mặt vá»›i Ưng Thất.

Nhạc Phàm Ä'á»"ng thá»i lúc quá chiêu vá»›i Ä'á»'i phương, khÃ'ng ngừng sá»­ dụng chiêu thức quen thuá»™c trong ''Cầm nã thập bát Ä'ả'', lÄ©nh ngá»™ biến hóa trong Ä'ó, trong nháy mắt cÅ©ng Ä'ã trải qua hai ba mươi chiêu...

Ưng Thất hiểu rằng cứ như vậy thì khÃ'ng thể thắng nổi, cho nên chiêu thế biến Ä'ổi, khÃ'ng há» sá»­ dụng chiêu phá chiêu nữa, mà khÃ'ng ngừng sá»­ dụng những chiêu thức cÃ'ng kích Ä'Æ¡n giản trá»±c tiếp vào nÆ¡i yếu hại cá»§a Nhạc Phàm.

Tá»'c Ä'á»™ tấn cÃ'ng cá»§a Ưng Thất càng lúc càng nhanh, Nhạc Phàm dần dần khÃ'ng theo kịp, Ä'ã vài lần bị Ä'ả thương, bất Ä'ắc dÄ© phải nén thương mà chịu Ä'á»±ng.

Äể thích ứng vá»›i cách tấn cÃ'ng nhanh cá»§a Ưng Thất, Nhạc Phàm cÅ©ng khÃ'ng theo Ä'uổi chiêu thức biến hóa phức tạp nữa, càng Ä'ánh chiêu thức càng trở nên Ä'Æ¡n giản. ''Cầm nã thập bát Ä'ả'' vá»'n là cÃ'ng phu Ä'a dạng biến hóa, nhưng dưới áp lá»±c tấn cÃ'ng cá»§a kẻ Ä'ịch, Nhạc Phàm cÅ©ng khÃ'ng vá»™i tìm hiểu biến hóa bên trong, cho nên cÅ©ng khÃ'ng cần Ä'ưa nhiá»u biến hóa vào trong chiêu thức, chẳng những chiêu thức biến hóa rất ít, mà tá»'c Ä'á»™ cÅ©ng càng nhanh hÆ¡n.

… Ngươi má»™t chiêu ta má»™t chiêu cứ qua lại như vậy, Nhạc Phàm hiện tại vận dụng chiêu thức tùy ý vÃ' cùng. Ưng Thất càng Ä'ánh lòng càng trầm xuá»'ng, Ä'ánh lâu như thế tất bại, hắn liá»n thu ngưá»i lại sá»­ dụng song cước tấn cÃ'ng Nhạc Phàm. "CÃ'ng phu cước pháp cá»§a ta má»›i là Ä'iểm mạnh, ngươi phải cẩn thận Ä'ó!" Tá»'c Ä'á»™ tấn cÃ'ng so vá»›i lúc trước càng là nhanh hÆ¡n gấp bá»™i, má»i nÆ¡i Ä'á»u là bóng ảnh vây quanh Nhạc Phàm khÃ'ng ngừng lắc lư chuyển Ä'á»™ng, khiến mắt hắn dần dần khÃ'ng có cách nào tìm ra Ä'ược thân ảnh cá»§a Ưng Thất. Hắn thỉnh thoảng lại phát xuất hai cước, khiến Nhạc Phàm có lá»±c mà khÃ'ng thể xuất chiêu .

Trúng hÆ¡n mưá»i cước, Nhạc Phàm má»›i phát hiện ra, bản thân vẫn kiêu ngạo vá» tá»'c Ä'á»™ cá»§a mình, nhưng trước mặt kẻ khác căn bản là khÃ'ng Ä'áng nhắc tá»›i. Vì thế hắn từ từ nhắm hai mắt lại, lập tức Ä'iá»u Ä'á»™ng tinh thần lá»±c quan sát, má»i vật xung quanh Ä'á»u Ä'ược phản ánh rõ ràng ở trong não, ngay cả các Ä'á»™ng tác vừa rá»"i vÃ' pháp nhìn ra cÅ©ng phảng phất hiện ra trong não bá»™.

"Ba! Ba! Phanh! ……" Má»-i má»™t Ä'òn tấn cÃ'ng nguy hiểm Ä'ến Ä'áng sợ cá»§a Ưng Thất Ä'á»u bị Nhạc Phàm chặn lại.

Ưng Thất hiện tại tâm tình phức tạp dị thưá»ng. ngẫm lại mình luyện võ cÅ©ng Ä'ã Ä'ược ba mươi năm, vÃ' sá»' lần trải qua sinh tá»­ trở thành cao thá»§, khÃ'ng nghÄ© Ä'ược hÃ'm nay lại bất lá»±c như thế, ngay cả má»™t tên thiếu niên hÆ¡n mưá»i tuổi cÅ©ng khÃ'ng Ä'á»'i phó nổi. Lá»­a giận bá»'c lên, nhảy mạnh lên Ä'ến Ä'á»™ cao bá»'n năm trượng cao, trong lòng khÃ'ng thể nhẫn nhịn quát to: "Xem Xuyên tâm cước cá»§a ta - Lăng vân nhất kích!" Tiếp Ä'ó thân thể ở trên khÃ'ng trung rất nhanh xoay chuyển, tạo thành má»™t trận bão táp áp xuá»'ng Nhạc Phàm.

Thế Ä'ến hùng dÅ©ng, khí thế bàng bạc, lá»±c cÃ'ng kích tập trung tại má»™t Ä'iểm càng thêm lăng lệ, Ä'ây là những Ä'ánh giá cá»§a Nhạc Phàm Ä'á»'i vá»›i chiêu tấn cÃ'ng này. Những ngưá»i Ä'ứng xem xung quanh thấy thế cÃ'ng thế hung mãnh như vậy, tất cả Ä'á»u khÃ'ng ngừng lùi lại phía sau, ngay cả bá»n Triệu Thiên Hoa lẫn Thái Ân Khắc Ä'á»u vÃ' cùng khiếp sợ, nhanh chóng lùi lại Ä'ằng sau.

Nhạc Phàm Ä'á»™t nhiên mở hai mắt, hào khí trong lòng nảy sinh, lần Ä'ầu tiên trong lúc thá»±c chiến Ä'iá»u Ä'á»™ng thất tình chi khí tiến hành tấn cÃ'ng, há»"ng sắc nguyên khí dưới sá»± Ä'iá»u khiển cá»§a hắn tụ lại trong cánh tay phải, rá»"i kích phát ra ngoài.

"Bùng!" Má»™t quyá»n má»™t cước trá»±c tiếp va chạm vào nhau, thanh âm cá»™ng hưởng, phảng phất khiến lòng ngưá»i cÅ©ng bị chấn Ä'á»™ng Ä'Ã'i chút.

Quyá»n cước tiếp xúc rá»"i lập tức tách ra, Ưng Thất bị chấn bay vá» phía tá»­u lâu Ä'á»'i diện, ngay cả những cây má»™c lan Ä'á»u bị Ä'ánh nát bấy, có thể thấy lá»±c Ä'ạo phát ra mạnh như thế nào.

Nhưng nếu so sánh vá»›i Ưng Thất, Nhạc Phàm thê thảm hÆ¡n rất nhiá»u. á»ng tay áo bên phải bị chấn thành từng mảnh nhá», toàn thân bay ra sau, tiên huyết trong miệng khÃ'ng ngừng phun ra. Trên mặt Ä'ất lưu lại huyết tích dài Ä'ến hai trượng khiến cho ánh mắt má»i ngưá»i tràn ngập vẻ kinh hoàng.

Xung quanh tức thì trở nên yên lặng.

……

"Tránh ra, tránh ra nào! Quan nhân làm việc, kẻ khÃ'ng liên quan mau tránh ra." Lúc này má»™t Ä'ại Ä'á»™i quan binh xuyên qua Ä'ám Ä'Ã'ng Ä'i tá»›i hiện trưá»ng, nhanh chóng bao vây Nhạc Phàm lại. Kẻ dẫn Ä'ưá»ng chính là tên thá»§ hạ cá»§a Thái gia vừa lén rá»i Ä'i lúc nãy.

Chương 7: Äiên Äảo Hắc Bạch

Nếu há»i dân chúng sợ kẻ nào nhất? Thì ngoại trừ cưá»ng Ä'ạo thổ phỉ, Ä'ương nhiên phải là quan binh rá»"i. Thấy má»™t Ä'á»™i quan binh tay cầm Ä'ại Ä'ao Ä'i tá»›i, má»i ngưá»i vừa rá»"i còn tụ tập Ä'Ã'ng Ä'ảo lập tức lùi ra xa nhiá»u trượng, sợ chuá»'c há»a vào thân.

Äám quan binh sau khi vây quanh Nhạc Phàm, má»™t trung niên nam tá»­ mặc bá»™ quan phục thất phẩm màu xanh chậm rãi Ä'i ra. Ngưá»i này Ä'Ã'i mắt khẽ nhíu lại, trong mắt lá»™ ra chút tiếu ý, im lặng quan sát Ä'ám Ä'Ã'ng xung quanh rá»"i Ä'i tá»›i chá»- bá»n Thái Ân Khắc.

Thái Ân Khắc thấy quan binh Ä'i tá»›i, khÃ'ng há» lá»™ ra vẻ sợ hãi như vài phút trước, tinh thần trở nên khoan khoái thoải mái, nghêng ngang tiến lên nói : "Ha ha ! Há»" Ä'Ã' sá»±, ngươi tá»›i Ä'úng lúc lắm, ở Ä'ây có má»™t tên Ä'iêu dân dám chá»c ghẹo phụ nữ, Ä'ã thế còn dám Ä'ả thương thá»§ hạ cá»§a ta, Ä'ến cả bằng hữu cá»§a Triệu huynh Ä'ây cÅ©ng bị Ä'ả thương, nên thỉnh Há»" Ä'Ã' sá»± bắt tên Ä'iêu dân này mang vá» tra há»i hắn cho kÄ©, nói khÃ'ng chừng Ä'ây có thể là loại sÆ¡n tặc cưá»ng Ä'ạo cÅ©ng nên."

Há»" Hiến Hải chính là Ä'Ã' sá»± cá»§a nha mÃ'n ở Trữ Huyá»n thành, nắm quyá»n Ä'iá»u khiển binh lính trong tay. Hắn làm quan ở Trữ Huyá»n thành cÅ©ng ba bá»'n năm rá»"i, Ä'á»'i vá»›i những tình huá»'ng như vậy Ä'ã rất quen thuá»™c, Ä'ương nhiên biết chuyện gì nên làm, và chuyện gì khÃ'ng nên làm. Bản thân hắn lên Ä'ược tá»›i chức thất phẩm như ngày hÃ'm nay, hoàn toàn là Ä'ược Lưỡng Nghiá»...m Tổng Ä'á»'c Lạc Ä'ại nhân Ä'á» bạt, vừa má»›i nghe thấy Thái Ân Khắc bị thiệt thòi thì trong lòng vừa vui vừa sợ, vui vì hÃ'm nay bản thân hắn có dịp Ä'ể biểu hiện, sợ vì nếu Thái thiếu gia ở Ä'ây nếu có xảy ra chuyện gì, thì cái mạng nhá» cá»§a hắn cÅ©ng Ä'i Ä'á»i. Cho nên Ä'ang lo chuyện gì hắn cÅ©ng mặc kệ, lập tức tập hợp binh lá»±c chính cá»§a toàn thành Ä'ến Ä'ể giúp Ä'ỡ.

Lúc này thấy Thái Ân Khắc khÃ'ng việc gì, những lo lắng trong lòng Há»" Hiến Hải cÅ©ng vÆ¡i bá»›t Ä'i, lại nghe thấy Triệu Thiên Hoa cÅ©ng ở Ä'ây, trong lòng bừng sáng, liá»n vá»™i vàng nói: ''Thấy Thái thiếu gia khÃ'ng việc gì ti chức cÅ©ng an tâm rá»"i." Sau Ä'ó hắn Ä'á»'i diện vá»›i Triệu Thiên Hoa cưá»i nịnh bợ nói: "KhÃ'ng nghÄ© là Nhị cÃ'ng tá»­ cÅ©ng ở Ä'ây, Ä'ến Trữ Huyá»n thành lại khÃ'ng Ä'ược tiếp Ä'ón chu Ä'áo, mong Nhị cÃ'ng tá»­ khÃ'ng trách cứ."

Triệu Thiên Hoa cÅ©ng là kẻ biết chuyện, thật sá»± cÅ©ng khÃ'ng có gì Ä'ể trách hắn cả, cho nên thận trá»ng nói: "Há»" Ä'Ã' sá»± là ngưá»i bận rá»™n, hiện lại Ä'úng là năm má»›i, chuyện trị an cá»§a toàn thành Ä'á»u nhá» vào các ngưá»i, ta cÅ©ng khÃ'ng có ý muá»'n làm phiá»n.â€

“Bất quá khÃ'ng nghÄ© Ä'ến hÃ'm nay trong thành lại gặp chuyện này, khÃ'ng khá»i khiến cho ta Ä'á»'i vá»›i trị an cá»§a thành có chút nghi hoặc! Äi qua Ä'ây trÃ'ng thấy có kẻ dùng võ ức hiếp ngưá»i khác, bằng hữu cá»§a ta thấy khÃ'ng thuận mắt cho nên má»›i ra tay ngăn cản. Nhưng khÃ'ng tưởng Ä'ược kẻ này lại hung hăng như vậy, khiến bằng hữu cá»§a ta bị thương. Ngươi quản lý kiểu gì vậy hả?"

Thấy Triệu Thiên Hoa Ä'iên Ä'ảo hắc bạch (Ä'ảo lá»™n trắng Ä'en) như vậy, khiến trong lòng Nhạc Phàm phát lạnh, khÃ'ng ngăn Ä'ược tức giận. "Phá»'c!", má»™t ngụm tiên huyết lại phun ra, nhưng khÃ'ng có ai Ä'ể ý cả.

Há»" Hiến Hải nghe Triệu Thiên Hoa nói như vậy, lúc Ä'ầu trong lòng có chút hân hoan vui vẻ, nhưng càng nghe trong lòng càng cảm thấy như bị mỉa mai châm biếm vậy, má»" hÃ'i lạnh khÃ'ng ngừng toát ra. Nếu nói Há»" Hiến Hải Ä'á»'i Thái gia là sợ, thì Ä'á»'i vá»›i Triệu gia là tuyệt Ä'á»'i kinh sợ. Nếu Ä'em so sánh vá»›i Triệu gia, Thái gia căn bản vá»'n khÃ'ng phải là má»™t gia tá»™c lá»›n. Cho nên Há»" Hiến Hải lập tức biểu lá»™ thái Ä'á»™: "Khiến Thái thiếu gia cÅ©ng như Nhị cÃ'ng tá»­ kinh sợ, hạ quan thật Ä'ã khÃ'ng làm tròn nhiệm vụ, hạ quan lập tức sẽ xá»­ lí tá»'t việc này." Ngữ khí khẳng Ä'ịnh ra vẻ chắc chắn, Triệu Thiên Hoa cÅ©ng hài lòng gật Ä'ầu.

Há»" Hiến Hải chuyển thân quát to: "Ngưá»i Ä'âu! Tên Ä'iêu dân ngá»"i Ä'ây dám làm nhiá»...u loạn trị an toàn thành, chá»c ghẹo dân nữ, ẩu Ä'ả lương dân, mau bắt lấy hắn, áp giải vá» nha mÃ'n Ä'ể ta thẩm vấn."

"Vâng! Thưa Ä'ại nhân." Má»™t Ä'ám quan binh lập tức hành Ä'á»™ng, tiến tá»›i gác Ä'ao trên cổ Nhạc Phàm: "Còng hắn lại".

Nhạc Phàm khuÃ'n mặt trắng bệch. Hắn vừa chiến Ä'ấu vá»›i Ưng Thất, chịu chấn thương trong ngưá»i, ná»™i phá»§ há»-n loạn, nhiá»u kinh mạch Ä'á»u bị rách toạc ra, Ä'ặc biệt kinh mạch trên cánh tay phải cÆ¡ há»" bị làm cho Ä'ứt Ä'oạn, nếu khÃ'ng phải có há»"ng sắc nguyên khí bảo vệ thì có thể Ä'ã bị tàn phế rá»"i. Äây là lần Ä'ầu tiên bị thương nặng như thế, so vá»›i lần trước còn nghiêm trá»ng hÆ¡n rất nhiá»u, hắn thầm nghÄ©: "Mình khÃ'ng chết Ä'ã là may mắn lắm rá»"i."

Lúc nhìn thấy quan binh Ä'i tá»›i, Nhạc Phàm trong lòng trầm xuá»'ng, biết rằng bản thân Ä'ã gặp phải phiá»n phức rá»"i. Nhưng nghÄ© Ä'ến khÃ'i phục khí lá»±c má»›i là quan trá»ng nhất, cho nên hắn chỉ Ä'ể ý Ä'ến việc trị thương, nhưng khi nghe thấy Thái Ân Khắc cùng Triệu Thiên Hoa Ä'ảo lá»™n trắng Ä'en Ä'ể hãm hại mình, mà lại khÃ'ng có ai Ä'ứng ra làm chứng, trong lòng cảm thấy rét run. Bản thân Nhạc Phàm rất muá»'n chạy trá»'n nhưng nghÄ© chưa hoàn khÃ'i phục, bèn hừ lạnh má»™t tiếng, trong lòng thầm nghÄ©: "Ta hiện Ä'ang muá»'n xem bá»n ngươi rá»'t cuá»™c sẽ làm thế nào Ä'ây." Cho nên hắn khÃ'ng phản kháng, Ä'ể yên cho bá»n quan binh còng lại.

Những quan binh này hiển nhiên rất có kinh nghiệm, nhanh chóng Ä'ưa hai tay cá»§a Nhạc Phàm vào má»™t cái cùm bằng sắt lạnh nặng ná», Ä'á»"ng thá»i khóa tay chân hắn vào cái cùm Ä'ó, rá»"i má»›i kéo hắn Ä'ứng dậy. Cái cùm bằng sắt này do triá»u Ä'ình tiêu tá»'n khÃ'ng biết bao nhiêu tinh lá»±c má»›i làm nên Ä'ược, chuyên mÃ'n dùng Ä'ể Ä'á»'i phó vá»›i những cao thá»§ trên giang há»", cho dù là tiên thiên cao thá»§ cÅ©ng khÃ'ng dá»... dàng chấn gãy, có thể thấy nó kiên cá»' Ä'ến mức nào.

Sau khi Nhạc Phàm bị trói lại, Há»" Hiến Hải má»›i nhìn hai cha con ngưá»i biểu diá»...n mãi võ Ä'ứng bên cạnh nói: "Mang hai ngưá»i bá»n chúng trở vá» làm nhân chứng." Tiếp Ä'ó hắn quay ra cưá»i hì hì nói vá»›i Thái Ân Khắc: "Thái thiếu gia, phiá»n ngưá»i cùng Nhị cÃ'ng tá»­ Ä'i theo ta má»™t chuyến làm nhân chứng, Ä'ể cho má»i ngưá»i biết chúng ta làm việc cÃ'ng bằng."

Triệu Thiên Hoa phẩy tay nói: "Bằng hữu cá»§a ta bị thương, ta phải Ä'ưa hắn Ä'i chữa trị. HÆ¡n nữa ta cÅ©ng có chuyện quan trá»ng, cho nên chỉ cần lấy lá»i nói cá»§a ta làm bằng chứng là Ä'ược".

Há»" Hiến Hải khÃ'ng còn cách nào khác, chỉ Ä'ành gật Ä'ầu Ä'áp ứng.

Sau Ä'ó má»™t Ä'ám quan binh áp giải Nhạc Phàm cùng cha con ngưá»i biểu diá»...n mãi võ rá»i khá»i.

- - - - - -

Bên trong Linh Lung Các, Vương Tá»'ng nhàn nhã ngá»"i trên ghế há»i: "Ưng Thất, ngươi nghÄ© cÃ'ng phu cá»§a tên tiểu tá»­ kia thế nào?"

Ưng Thất Ä'ứng má»™t bên nói: "Thuá»™c hạ dám khẳng Ä'ịnh tiểu tá»­ kia khÃ'ng có má»™t chút ná»™i lá»±c. Trong tình huá»'ng khÃ'ng há» có ná»™i lá»±c mà có thể cùng thuá»™c hạ Ä'ấu lâu như vậy, thậm chí chút nữa khiến thuá»™c hạ phải chịu thua, cÆ¡ sở cùng khả năng lÄ©nh ngá»™ cá»§a hắn thuá»™c hạ hoàn toàn chưa từng thấy qua. Hắn tuyệt Ä'á»'i là má»™t kỳ tài vÅ© há»c, hoàn toàn có hy vá»ng trở thành nhất Ä'ại tÃ'ng sư. Bất quá má»™t kích sau cùng cá»§a hắn khiến thuá»™c hạ nghÄ© khÃ'ng ra."

"á»'?! KhÃ'ng nghÄ© ra cái gì vậy?"

"Má»™t quyá»n lúc sau cùng chẳng những khiến thuá»™c hạ bị ná»™i thương, chân phải hiện tại vẫn còn mất cảm giác, hÆ¡n nữa ……"

"KhÃ'ng phải nói hắn khÃ'ng có ná»™i lá»±c, ngươi sao mà lại bị ná»™i thương chứ? HÆ¡n nữa cái gì?" Vương Tá»'ng kinh ngạc truy há»i.

Ưng Thất cưá»i khổ nói: "Ngoại cÃ'ng luyện Ä'ến má»™t cảnh giá»›i nhất Ä'ịnh cÅ©ng có thể tạo thành ná»™i thương, Ä'iá»u này còn có thể giải thích, nhưng lúc vừa nãy bị má»™t Ä'òn kia Ä'ánh trúng tá»± nhiên thuá»™c hạ trong giây lát cảm thấy vui sướng. Bị Ä'ả thương mà trong lòng cảm thấy hoàn toàn vui vẻ, thật sá»± là kỳ quái, cÅ©ng có thể là ảo giác chăng!"

Vương Tá»'ng cưá»i nói: "ÄÆ°Æ¡ng nhiên là ảo giác. Bị Ä'ả thương thế nào mà trong lòng vui vẻ cho Ä'ược. Có thể là lâu rá»"i ngươi má»›i gặp Ä'ược má»™t cao thá»§ như thế cho nên má»›i có cảm giác như vậy. Bất quá có thể tu luyện ngoại cÃ'ng Ä'ến cảnh giá»›i như vậy thì hắn Ä'úng là kỳ tài. Äáng tiếc hắn Ä'ắc tá»™i vá»›i Triệu Thiên Hoa, ta nghÄ© Triệu Thiên Hoa sẽ khÃ'ng bá» qua cho hắn Ä'âu."

Ưng Thất cung kính Ä'áp: "Chá»§ nhân nói Ä'úng lắm."

……

"Ưng Thất, ngươi khÃ'ng bị thương à !" Triệu Thiên Hoa sau khi thoát khá»i Thái Ân Khắc cùng Há»" Hiến Hải liá»n Ä'i qua chá»- Ưng Thất.

"Vẫn tá»'t." Ưng Thất nói mà khÃ'ng thể hiện biểu tình gì.

Triệu Thiên Hoa cÅ©ng còn muá»'n nói Ä'iá»u gì, nhưng bị Vương Tá»'ng chặn lại: "Chuyện vừa rá»"i ta Ä'á»u thấy hết, Triệu huynh khÃ'ng cần phải nói thêm. Chúng ta bây giá» cÅ©ng có việc quan trá»ng cần làm." Hắn nói xong liá»n Ä'ứng dậy rá»i Ä'i.

- - - - - -

Ngày tết, nha mÃ'n cá»§a Trữ Huyá»n thành hiện tại tấp nập ngưá»i qua lại, mặc cho Ä'ến chỉ vì náo nhiệt hay vì tò mò, những ai muá»'n biết kết quả như thế nào Ä'á»u chạy Ä'ến Ä'ây.

Bên trong Ä'ại Ä'ưá»ng cá»§a nha mÃ'n, nha dịch hai bên khÃ'ng ngừng gõ má»™c trượng xuá»'ng Ä'ất hÃ' to: "Uy vÅ© ……". Tri phá»§ Ä'ại nhân ngá»"i phía trên cao cá»§a Ä'ại Ä'ưá»ng, Há»" Hiến Hải cùng Thái Ân Khắc má»-i ngưá»i ngá»"i má»™t bên. Nhạc Phàm bị Ä'ưa tá»›i giữa sảnh Ä'ưá»ng, hai cha con biểu diá»...n mãi võ Ä'ứng bên cạnh.

"Ba!" Má»™t tiếng vang dá»™i, Ä'ại Ä'ưá»ng nhanh chóng trở nên yên tÄ©nh. Tiếp Ä'ó tri phá»§ quát to: "Kẻ bên dưới kia là ngưá»i nào, sao trÃ'ng thấy bản quan mà khÃ'ng quỳ?"

Nhạc Phàm sau khi tu dưỡng má»™t há»"i hiện tại Ä'ã khá»e lại, chỉ là kinh mạch thụ thương phải trải qua má»™t thá»i gian Ä'iá»u dưỡng nữa má»›i khÃ'i phục lại Ä'ược. Thấy tri phá»§ há»i như vậy, hắn nói: "Thảo dân Lý Nhạc Phàm, chẳng biết phạm phải tá»™i gì, sao lại phải quỳ?"

"Ba!" Nhạc Phàm vừa nói xong, tri phá»§ liá»n Ä'ập má»™t tiếng vang dá»™i, nói tiếp: "Có tá»™i hay khÃ'ng có tá»™i bổn quan tá»± biết tra xét. Nhưng ngươi trên cÃ'ng Ä'ưá»ng trong mắt khÃ'ng có bổn quan, chắc chắn phải trừng phạt. Ngưá»i Ä'âu! Mau Ä'ánh hắn hai mươi trượng cho ta." Nói xong liá»n ném xuá»'ng hai thẻ bài .

"Dạ!" Hai bên nha dịch nhận lệnh liá»n Ä'i tá»›i phía trước Ä'è Nhạc Phàm xuá»'ng. Mặc kệ bá»n chúng có dùng lá»±c thế nào cÅ©ng khÃ'ng thể khiến Nhạc Phàm nhúc nhích, nói gì Ä'ến việc Ä'è hắn ra Ä'ất chứ.

Tri phá»§ cÅ©ng là ngưá»i từng trải, trÃ'ng qua tình huá»'ng này thì biết Nhạc Phàm là kẻ luyện võ, khÃ'ng Ä'ánh hắn có thể tổn hại uy tín, cho nên cả giận nói: "Äứng vẫn cứ Ä'ánh, thêm hai mươi trượng cho ta ." Nói xong lại ném hai thẻ bài xuá»'ng.

"Ba! Ba! Ba! Ba! ……"

Những trượng này Ä'á»u Ä'ánh vào Ä'iểm yếu trên ngưá»i, Nhạc Phàm lại khÃ'ng có má»™t chút cảm giác khó chịu nào. Hắn lạnh lùng nhìn tri phá»§, trong Ä'ầu rất nhanh tá»± há»i: "Khả năng là dữ nhiá»u lành ít. Nếu phản kháng khẳng Ä'ịnh là bị bắt, sau Ä'ó phụ thân, Vạn gia gia cùng Tiểu Nhã chắc chắn là phải trá»'n Ä'i nÆ¡i khác mà sá»'ng. Ta khÃ'ng thể liên lụy bá»n há» Ä'ược." Sau khi Ä'ắn Ä'o suy nghÄ©, Nhạc Phàm cuá»'i cùng quyết Ä'ịnh khÃ'ng phản kháng.

……

Sau khi Ä'ánh bá»'n mươi trượng, tri phá»§ thấy Nhạc Phàm vẫn bình yên vÃ' sá»±, liá»n hiểu rằng có Ä'ánh tiếp cÅ©ng khÃ'ng có tác dụng. Cho nên lão khÃ'ng tiếp tục truy cứu, Ä'ể cho hắn Ä'ược Ä'ứng.

Tri phá»§ lá»›n tiếng nói: "Lý Nhạc Phàm, có ngưá»i tá»' cáo ngươi làm loạn trị an toàn thành, chá»c ghẹo dân nữ, Ä'ánh Ä'ập lương dân, ngươi có nhận tá»™i khÃ'ng."

Nhạc phàm lạnh lùng nói: "Ta khÃ'ng nhận ."

Tri phá»§ nói: "Còn dám phá»§ nhận ư, việc này có Thái cÃ'ng tá»­ có thể làm chứng." Sau Ä'ó lão quay ngưá»i hướng tá»›i Thái Ân Khắc nói: "Thái cÃ'ng tá»­, thỉnh cÃ'ng tá»­ tóm tắt lại tình hình xảy ra lúc Ä'ó."

Thái Ân Khắc ho khan hai tiếng Ä'iá»u chỉnh lại giá»ng nói, khuÃ'n mặt Ä'ầy vẻ thật thà kể lại: "Ai … HÃ'm nay vá»'n dÄ© là ngày tết, ta vá»'n Ä'ịnh Ä'i ra ngoài vui chÆ¡i, tiện tá»›i khu phía Ä'Ã'ng thành biểu diá»...n mãi võ, chuẩn bị xem náo nhiệt. Nhưng ai biết Ä'ược tiểu tá»­ này khi nhìn thấy cÃ' nương biểu diá»...n mãi võ vÃ' cùng xinh Ä'ẹp, liá»n tiến tá»›i nói những lá»i thÃ' tục bẩn thỉu, rá»"i Ä'ịnh Ä'á»™ng chân Ä'á»™ng tay. Ta thấy hắn khÃ'ng hợp nhãn, bèn tiến lên khuyên can ngăn cản, nhưng hắn khÃ'ng nghe mà còn Ä'á»™ng thá»§ Ä'ánh ta. Những há»™ vệ cá»§a ta vì bảo vệ ta mà Ä'á»u bị Ä'ánh ngã ra Ä'ất, hiện giá» còn chưa khÃ'i phục lại, thật sá»± khÃ'ng có lẽ trá»i mà."

Hắn càng nói càng tá» vẻ thê thảm, tá»±a như hắn má»›i là kẻ bất hạnh nhất, tiếp Ä'ó lại nói: "Sau Ä'ó Triệu huynh Ä'i tá»›i, thấy hắn Ä'ang ức hiếp ngưá»i khác, bèn nhá» bằng hữu cá»§a huynh ấy ra tay giúp Ä'ỡ. Nhưng khÃ'ng ngá» Ä'ược tên này lại hung hăng như vậy, cÅ©ng Ä'ánh bị thương cả bằng hữu cá»§a Triệu huynh."

Tri phá»§ phá»'i hợp nói: ''Ã"?! Những gì ngươi nói là thật chứ?"

Thái Ân Khắc lập tức nói: "Tuyệt Ä'á»'i chính xác, Triệu huynh hiện tại Ä'ưa bằng hữu cá»§a huynh ấy Ä'i Ä'iá»u trị. Bá»n thá»§ hạ cá»§a ta vẫn còn nằm ở y quán, bá»n chúng Ä'á»u có thể làm chứng. Thỉnh Ä'ại nhân làm chá»§ cho ta."

Tri phá»§ nói: "À, nếu Ä'ã như vậy ……"

"Hừ!" Nhạc phàm Ä'á»™t nhiên cắt ngang lá»i cá»§a tri phá»§, hắn nói: "Äại nhân vì sao lại chỉ nghe từ phía hắn thế?"

Tri phá»§ cả giận nói: "Bổn quan xá»­ án khÃ'ng cần ngươi lắm má»"m".

"Thảo dân chỉ là trong lòng có Ä'iá»u nghi ngá» thÃ'i."

"Thế ngươi muá»'n thế nào?"

"Cha con hai ngưá»i này chính là Ä'ương sá»±, vì sao Ä'ại nhân lại khÃ'ng há»i bá»n há»?"

Tri phá»§ hừ lạnh má»™t tiếng nói: "Äã như thế, ta sẽ há»i hai Ä'ương sá»± ." Lão quay sang hai cha con biểu diá»...n mãi võ há»i: "Cha con các ngươi danh tính là chi ? Tá»›i Ä'ịa phương này làm gì?"

Chương 8: Thiên Äịa Hạo Nhiên

Nghe tri phá»§ há»i, trung niên nam tá»­ vá»™i trả lá»i: "Thảo dân là ngưá»i Hoài An, tên là Trương Xuyên, còn Ä'ây là con gái thảo dân tênTrương TÄ©nh, nhân lúc Ä'i qua thành, muá»'n biểu diá»...n mãi võ Ä'ịnh kiếm chút lá»™ phí Ä'ể vá» quê ăn tết."

"á»', nguyên lai là khách nhân từ bên ngoài. Bổn quan há»i ngươi, những gì Thái cÃ'ng tá»­ vừa kể có phải là thật hay khÃ'ng, Lý Nhạc Phàm có chá»c ghẹo con gái ngươi khÃ'ng?" Tri phá»§ há»i.

Trương Xuyên khẳng Ä'ịnh: "Những gì Thái cÃ'ng tá»­ nói Ä'á»u là sá»± thật, Lý Nhạc Phàm này Ä'ích xác muá»'n chá»c ghẹo con gái thảo dân."

Nghe Trương Xuyên trả lá»i như vậy, tri phá»§ hài lòng gật Ä'ầu, quay sang nói vá»›i Nhạc Phàm: "Lý Nhạc Phàm, ngươi nghe rõ nhân chứng trả lá»i rá»"i chứ."

Trương Xuyên nói như vậy khiến Nhạc Phàm trong lòng cả kinh, tiếp Ä'ó cảm thấy vÃ' cùng phẫn ná»™, nhưng cái kiểu nịnh hót luá»"n cúi ở Ä'âu chẳng có, nên hắn cÅ©ng khÃ'ng thèm Ä'ể ý, ngược lại còn bình tÄ©nh há»i Trương TÄ©nh Ä'ứng bên cạnh: "Trương TÄ©nh cÃ' nương cÅ©ng cho những Ä'iá»u hắn nói là thật ư, là ta chòng ghẹo cÃ'?"

Trương TÄ©nh nghe há»i thì toàn thân chấn Ä'á»™ng, khÃ'ng khá»i nhá»› tá»›i câu nói cá»§a Há»" Hiến Hải trên Ä'ưá»ng Ä'i: "Hai ngưá»i các ngươi muá»'n bình yên vÃ' sá»± thì phải nói như ta chỉ, bằng khÃ'ng hậu quả sẽ vÃ' cùng nghiêm trá»ng. Hắc hắc!" CÃ' ta nhìn ánh mắt cá»§a phụ thân, sau Ä'ó lại nhìn Lý Nhạc Phàm cả Ä'ầu bạc trắng, rá»"i má»›i nhẹ nhàng gật Ä'ầu Ä'áp: "Phải."

"Ha ha ……" Nhạc Phàm cá»±c kỳ phẫn ná»™ nhưng lại cưá»i lá»›n, trong tiếng cưá»i hàm chứa sá»± bất lá»±c và căm hận vá»›i thế tục, còn có cả sá»± mỉa mai bên trong.

Tiếp Ä'ó Nhạc Phàm chuyển thân Ä'á»'i diện vá»›i Ä'ám ngưá»i Ä'ang Ä'ứng ở bên ngoài lá»›n tiếng há»i: "Lúc ấy các ngươi cÅ©ng ở Ä'ó chứng kiến toàn bá»™ quá trình, các ngươi nói xem ta có trêu chá»c nàng ta hay khÃ'ng ?" Nói xong hắn liá»n chỉ tay vá» phía Trương TÄ©nh.

Lập tức Ä'ám ngưá»i ở ngoài nha mÃ'n trở nên yên lặng, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, ai bị Nhạc Phàm nhìn Ä'ến Ä'á»u quay Ä'i chá»- khác, tá»±a như vÃ' cùng xấu hổ. "Các ngươi ai có dÅ©ng cảm Ä'ứng ra nói lên cÃ'ng Ä'ạo? Chẳng lẽ câm hết rá»"i à ?!" Nhạc Phàm phẫn ná»™ quát.

……

Má»™t lúc sau, tri phá»§ thấy Nhạc Phàm hung hăng như thế thì cảm thấy giận dữ. "Ba!" Má»™t tiếng Ä'ập xuá»'ng bàn vang dá»™i khắp nÆ¡i. Hắn quát lá»›n: "Lý Nhạc Phàm to gan. Ngươi dám lá»›n tiếng trong cÃ'ng Ä'ưá»ng, muá»'n uy hiếp nhân chứng cùng dân chúng sao. Thật khÃ'ng coi vương pháp ra gì cả. Ngưá»i Ä'âu, mau Ä'è hắn ra Ä'ất, Ä'ánh bá»'n mươi trượng cho ta." Lão nói xong lại ném ra bá»'n thẻ lệnh nữa.

Nhận Ä'ược lệnh, sáu gã nha dịch cưá»ng tráng lập tức vây quanh, muá»'n Ä'è Nhạc Phàm ra Ä'ất. Nhạc Phàm thân thể mặc dù nhá» hÆ¡n, nhưng xét sức mạnh bá»n chúng làm sao có thể so sánh Ä'ược. Sáu gã nha dịch kẻ cầm tay, kẻ nắm chân, cÅ©ng có kẻ còn Ã'm chặt hÃ'ng cÅ©ng như kẹp cổ hắn, nhưng có kéo Ä'ẩy cỡ nào Ä'i nữa cÅ©ng khÃ'ng làm hắn nhúc nhích chút nào.

Thấy tình huá»'ng như vậy tri phá»§ lá»›n tiếng quát: "Các ngươi còn Ä'ứng ngây ra Ä'ó làm gì, tất cả lên hết cho ta." Sau Ä'ó lại có bá»'n gã nha dịch nữa cÅ©ng tiến lại chá»- Nhạc Phàm .

"Hát!" Nhạc Phàm hét lá»›n má»™t tiếng, cả thân ngưá»i Ä'á»™t nhiên chấn Ä'á»™ng má»™t cái.

"Bang! Bang! Bang! ……" Cả mưá»i tên nha dịch Ä'á»u ngã lăn ra Ä'ất khÃ'ng ngừng rên rỉ khóc lóc.

Ngẩng Ä'ầu nhìn lên tấm bảng treo trên cÃ'ng Ä'ưá»ng "Minh kính cao huyá»n" (Tấm gương sáng treo trên cao). Nhạc Phàm lẩm bẩm nói: "Thiên Ä'ịa hữu chính khí, tạp nhiên phú lưu hình. Hạ tắc vi hà nhạc, thượng tắc vi thiên tinh. Vu nhân viết hạo nhiên, phái há»" tắc thương minh. Hoàng lá»™ Ä'ương thanh di, hàm hòa thổ minh Ä'ình. Thì cùng tiết nãi kiến, nhất nhất thùy Ä'an thanh ……".(Tạm dịch: Trá»i Ä'ất có chính khí, tá»"n tại há»-n loạn dưới nhiá»u hình thức khác nhau. Bên dưới có núi sÃ'ng, bên trên có sao trá»i. Con ngưá»i cần chính trá»±c, nhanh chóng vượt qua Ä'ược sá»± u tá»'i. ÄÆ°á»ng Ä'i Ä'ang yên bình, muá»'n nhẫn nhịn trước cÃ'ng Ä'ưá»ng quang minh sáng suá»'t. Äến cuá»'i cùng má»›i biết Ä'ược, tất cả Ä'á»u chỉ là màu sắc giả tạo…)

Sau Ä'ó Nhạc Phàm quay sang Ä'á»'i diện vá»›i bá»n ngưá»i tri phá»§ Ä'ang ngá»"i phía trên lạnh lùng nói: "Thiên Ä'ịa chính khí, hạo nhiên trưá»ng tá»"n. Ngã dục bình tÄ©nh nhâm phong cuá»"ng, bất quá cuá»"ng phong loạn ngã tâm." (Trá»i Ä'ất có chính khí, luÃ'n trưá»ng tá»"n ngay thẳng. Ta muá»'n bình yên vÃ' sá»± trong gió mưa Ä'iên cuá»"ng, nhưng cuá»"ng phong lại làm loạn lòng ta). Ãnh mắt lạnh như băng, giá»ng nói phẫn hận khiến má»i ngưá»i toàn thân co rúm lại.

Nhạc Phàm nhìn sang cha con ngưá»i biểu diá»...n mãi võ, hai ngưá»i há» vá»™i quay Ä'i. Sau cùng hắn chuyển sang Ä'á»'i diện vá»›i những ngưá»i Ä'ang Ä'ứng bên ngoài nói : "Làm ngưá»i mà khÃ'ng tá»± cưá»ng, há sao dám trách Ã'ng trá»i!"

"A" Nhạc Phàm tức giận Ä'ến cá»±c Ä'iểm, mái tóc bạc trắng bá»-ng dá»±ng Ä'ứng lên, lá»™ ra vẻ phong cuá»"ng cá»±c Ä'á»™. Hắn nghÄ© lại lúc nhá» cÃ' Ä'Æ¡n bị khi nhục, nhưng trong lòng vẫn luÃ'n cứng rắn, dù chịu Ä'á»±ng á»§y khuất vÃ' cùng nhưng trong nhiá»u năm vẫn nhẫn nại. Nhưng trong má»™t khắc tất cả Ä'á»u bạo phát ra, trong ná»™i thể tá»­ sắc nguyên khí chuyển Ä'á»™ng rất nhanh, nhanh chóng khÃ'i phục kinh mạch toàn thân . "Giận dữ", Ä'úng là tâm tình hiện tại trong lòng hắn trá»±c tiếp biểu hiện ra ngoài.

"Äinh! Äinh!" Má»™t âm thanh trong trẻo vang lên, chiếc cùm bằng hàn thiết trên tay chân bị Nhạc Phàm giật Ä'ứt thành hai Ä'oạn. Hắn chuyển thân nhìn sang phía Trương TÄ©nh, mái tóc trắng lất phất cùng vẻ mặt Ä'áng sợ cá»§a Nhạc Phàm khiến cho Trương TÄ©nh phải sá»­ng sá»'t. Nhạc Phàm Ä'á»™t nhiên cánh tay vung lên. "Ba" má»™t tiếng, hắn tát vào mặt nàng, lạnh lùng nói:" CÃ' vá»›i ta khÃ'ng thù khÃ'ng oán, sao lại hãm hại ta. Cho dù vá»›i bất cứ lí do gì Ä'i chăng nữa, thì má»™t chưởng vừa rá»"i là cÃ' nợ ta, sau này chúng ta khÃ'ng liên quan gì nhau."

Cái tát vừa rá»"i Ä'ích thị là rất nặng , máu từ hai khóe miệng Trương TÄ©nh chảy ra, nhưng Ä'au Ä'á»›n khÃ'ng thể khiến nàng bá»›t áy náy, cho nên những lá»i nói cá»§a hắn nàng căn bản khÃ'ng há» nhận biết, Ä'ầu óc nàng má»™t mảng trá»'ng rá»-ng. Trương Xuyên liá»n tiến lên kéo nàng lại an á»§i. Sau Ä'ó hắn tức giận nhìn Nhạc Phàm nói: "Ngươi sao lại dám Ä'ánh con gái ta."

Nhạc Phàm khÃ'ng thèm Ä'ể ý, từ từ tiến Ä'ến cao Ä'ưá»ng. Tri phá»§ thấy vậy liá»n vá»™i vàng nói: "Mau giữ hắn lại, giữ hắn lại!" Vừa dứt lá»i thì bá»n nha dịch tất cả Ä'á»u cầm má»™c trượng xÃ'ng tá»›i.

Cùm sắt mặc dù rất nặng ná», nhưng Ä'á»'i vá»›i Nhạc Phàm mà nói thì tính ra nó chả là cái gì. Nhiá»u năm mang phụ trá»ng Ä'ể tập luyện tập nên Ä'á»'i việc mang thêm vật nặng khÃ'ng còn là vấn Ä'á». Tay hắn chợt nhoáng lên. "Bang Bang Bang! ……" Tên nha dịch vừa xÃ'ng Ä'ến ngay lập tức bị hắn Ä'ánh nằm lăn ra Ä'ất, miệng khÃ'ng ngừng la Ä'au Ä'á»›n, khiến cho bá»n nha dịch Ä'á»u lùi lại Ä'ằng sau, khÃ'ng dám tiến lên má»™t bước .

Nhạc Phàm càng lúc càng Ä'i tá»›i gần. "Ngươi …… ngươi muá»'n làm gì? Ở Ä'ây là nha mÃ'n Ä'ó." Tri phá»§ trong lòng nhất thá»i hoảng loạn.

Thái Ân Khắc trÃ'ng thấy vẻ mặt cá»§a Nhạc Phàm hung hãn như vậy, càng sợ muá»'n nhảy dá»±ng lên, vá»™i trá»'n Ä'ằng sau lưng Há»" Hiến Hải khÃ'ng ngừng nói: "Bắt hắn lại, mau bắt hắn lại!"

Há»" Hiến Hải liá»n phản ứng, rút trưá»ng Ä'ao Ä'ưa ra trước ngá»±c, trong lòng rất lo âu khẩn trương, há»'i hận thầm nói: "KhÃ'ng nghÄ© Ä'ược tên tiểu tá»­ này lại hung hăng Ä'ến vậy, sá»›m biết như vậy thì ta Ä'ã Ä'em tất cả cao thá»§ tá»›i rá»"i ." Lấy lại tinh thần, hắn nói vá»›i Nhạc Phàm: "Lý Nhạc Phàm, mau dừng tay. Ngươi phải biết việc Ä'ại náo cÃ'ng Ä'ưá»ng là tá»™i rất lá»›n, nếu ngươi làm bị thương mệnh quan cá»§a triá»u Ä'ình thì bị khép vào tá»™i chết. Khi Ä'ó khÃ'ng chỉ là ngươi, mà tất cả những ngưá»i có liên quan Ä'ến ngươi Ä'á»u bị tá»'ng vào Ä'ại lao."

Nghe thấy lá»i này cá»§a Há»" Hiến Hải, Nhạc Phàm liá»n sá»­ng sá»'t, thầm nghÄ©: "Phải rá»"i, ta có thể chạy trá»'n, nhưng ta làm sao có thể bảo vệ tá»'t cho ngưá»i thân cÅ©ng như bằng hữu cá»§a ta? HÆ¡n nữa cho dù tất cả chúng ta Ä'á»u có thể trá»'n thoát, thì từ nay trở Ä'i phải trá»'n nÆ¡i chân trá»i góc bể, luÃ'n phải sá»'ng trong lo âu sợ hãi. Ta khÃ'ng thể liên lụy bá»n há» Ä'ược."

Há»" Hiến Hải thấy những lá»i nói cá»§a mình bắt Ä'ầu có tác dụng, trong lòng tức thá»i có chút nghị lá»±c, cho nên tiếp tục nói: "Ngươi hiện tại nếu khoanh tay nhận tá»™i, cÅ©ng chỉ là má»™t tá»™i nhá», nhiá»u nhất chỉ là sung quân phục dịch trong vài năm, nếu có biểu hiện tá»'t còn có thể sá»›m trở vá» Ä'oàn tụ vá»›i ngưá»i thân. Nhưng nếu ngươi tiếp tục Ä'ại náo cÃ'ng Ä'ưá»ng thì sẽ là tá»™i lá»›n, cho dù ngươi có thể chạy trá»'n, nhưng ngưá»i thân cá»§a ngươi làm sao Ä'ây, khÃ'ng phải muá»'n bá»n há» bị truy nã mà trá»'n khắp nÆ¡i chứ? Ngươi hãy nghÄ© kỹ Ä'i!"

Nhạc Phàm nhắm hai mắt lại trầm mặc, trong nhất thá»i cÃ'ng Ä'ưá»ng trở nên hoàn toàn yên tÄ©nh, bá»n tri phá»§ cÅ©ng khÃ'ng dám nói gì.

Sá» nhẹ viên Ä'á nhá» trên cổ, Nhạc Phàm nhẹ nhàng mở hai mắt kiên Ä'ịnh nói: "ÄÆ°á»£c, ta nhận tá»™i, tất cả má»i chuyện Ä'á»u là má»™t mình ta làm, ngươi nói các ngươi Ä'ịnh xá»­ ta thế nào?"

Há»" Hiến Hải nghe vậy liá»n mừng rỡ, vá»™i nói: "Khi ngươi nhận tá»™i trước hết phải giam vào Ä'ại lao, sau Ä'ó tấu lên Hình bá»™, ở Ä'ó sẽ Ä'ịnh Ä'oạt."

Tiếp Ä'ó hắn quay ra nói vá»›i bá»n nha dịch: "Ngưá»i Ä'âu, trước hết bắt lấy Lý Nhạc Phàm Ä'ưa hắn vào Ä'ại lao chá» xét xá»­."

Sau khi thấy tình huá»'ng Ä'ã ổn Ä'ịnh lại, tri phá»§ má»›i bước lên nói: "Äã như vậy, ta tuyên bá»' bãi Ä'ưá»ng."

……

Ở hậu Ä'ưá»ng cá»§a nha mÃ'n, Thái Ân Khắc cả giận nói: "Há»" Ä'Ã' sá»±, ngươi sao có thể cho tiểu tá»­ kia Ä'ược tiện nghi như vậy. Cho dù khÃ'ng khiến hắn phải chết, thì cÅ©ng phải ép hắn Ä'ến cùng Ä'ưá»ng. Ta muá»'n cho tất cả má»i ngưá»i biết, Ä'ắc tá»™i vá»›i Thái Ân Khắc ta sẽ khÃ'ng có kết quả tá»'t."

Há»" Hiến Hải nhanh chóng cưá»i giải thích nói: "Thái thiếu gia! Ngưá»i yên tâm Ä'i. Ta Ä'ương nhiên biết phải làm thế nào. Vừa rá»"i chỉ là hoàn toàn chỉ là kế nghi binh, ta Ä'ã nghÄ© thÃ'ng suá»'t rá»"i, trước hết Ä'em tiểu tá»­ này sung quân, sau Ä'ó ta sẽ tiếp tục Ä'ưa hắn ra tiá»n tuyến, nhá» má»™t vị quan sai Ä'ưa hắn Ä'ến Tá»­ Dịch Doanh. Như vậy thiếu gia có thể hết tức giận chứ."

Thái Ân Khắc nghe thấy ba chữ Tá»­ Dịch Doanh, ánh mắt sáng lên, tá»± nhiên má»™t trận má»" hÃ'i lạnh tuÃ'n ra, rá»"i hắn cưá»i to nói: "Tá»'t! Há»" Ä'Ã' sá»± làm thế khiến ta yên tâm rá»"i. Nếu Ä'ưa hắn tá»›i Ä'ó thật, thì so vá»›i trá»±c tiếp giết hắn còn thú vị hÆ¡n nhiá»u! Ha ha ……" Há»" Hiến Hải cÅ©ng nở nụ cưá»i tươi.

- - - - - -

Bên trong gian phòng má»™t khách sạn vắng vẻ cá»§a Trữ Huyá»n thành, Trương Xuyên tá»±a như thay Ä'ổi hẳn, khÃ'ng còn có vẻ mặt co rúm nhút nhát giá»'ng như trên cÃ'ng Ä'ưá»ng nữa. Ãnh mắt sắc bén, khí tức trầm ổn, khiến ngưá»i ta vừa thấy Ä'ã biết là võ lâm cao thá»§, hÆ¡n nữa có thể che giấu tá»'t như vậy, nhất Ä'ịnh khÃ'ng Ä'Æ¡n giản. Ã"ng ngá»"i tá»±a trên ghế, vẻ mặt cảm khái nói: "Tiểu TÄ©nh, con phải hiểu, hành Ä'á»™ng cá»§a chúng ta lần này thập phần trá»ng yếu, nếu xảy ra sai sót gì, ta và con Ä'ảm bảo khÃ'ng thể gánh chịu nổi".

Trương TÄ©nh nói: "Con cÅ©ng biết nhiệm vụ lần này cá»§a chúng ta vÃ' cùng quan trá»ng, nhưng vì thế mà chúng ta buá»™c phải hy sinh má»™t ngưá»i vÃ' tá»™i, hÆ¡n nữa hắn lại là má»™t thiếu niên tóc bạc."

Trương Xuyên khÃ'ng vui nói: "Con khÃ'ng nên xúc Ä'á»™ng như vậy, chúng ta trà trá»™n vào tạp kÄ© Ä'oàn, bí mật tiến nhập Trữ Huyá»n thành, thân phận khÃ'ng thể bại lá»™, nếu khÃ'ng cÃ'ng sức trước Ä'ây Ä'á»u Ä'ổ Ä'i hết. Nhưng ngưá»i tính khÃ'ng bằng trá»i tính, khÃ'ng nghÄ© lại gặp phải Thái thiếu gia, khiến chúng ta gặp khÃ'ng ít phiá»n phức.

Trữ Huyá»n thành này vÃ' cùng phức tạp, khÃ'ng Ä'Æ¡n giản như vẻ bên ngoài, nếu khÃ'ng chúng ta cÅ©ng khÃ'ng cần phải giả mạo vào thành như vậy. Nếu ở cÃ'ng Ä'ưá»ng chúng ta khÃ'ng nghe theo những lá»i chỉ Ä'ạo cá»§a bá»n chúng, nhất Ä'ịnh sau Ä'ó bá»n chúng sẽ gây phiá»n phức cho chúng ta, rá»"i thân phận cá»§a chúng ta cÅ©ng sẽ bị lá»™. Cho nên chúng ta khÃ'ng thể vì nghÄ©a khí, ngẫu nhiên hi sinh má»™t vài ngưá»i cÅ©ng Ä'áng giá mà.."

"Nhưng ……" Trương TÄ©nh vẫn còn tiếp tục muá»'n nói, nhưng Trương Xuyên Ä'ã ngắt lá»i: "ÄÆ°á»£c rá»"i, ta biết chuyện này phải làm thế nào, sau khi cÃ'ng việc kết thúc, chúng ta sẽ nghÄ© biện pháp cứu thiếu niên Ä'ó ra ngoài. Con khÃ'ng cần nói nữa, nghỉ ngÆ¡i sá»›m Ä'i, ngày mai phải bắt Ä'ầu hành Ä'á»™ng. Chỉ cần có thể lấy tàng bảo Ä'á»" cá»§a Triệu gia và Tá»'ng Vương mật hàm, thì Ä'ó chính là ngày lập Ä'ược Ä'ại cÃ'ng, sau Ä'ó ta sẽ xin hoàng thượng tiến cá»­ con gia nhập Long vệ. Chắc chắn Ä'iá»u này khiến cha con ở chá»'n cá»­u tuyá»n cÅ©ng cảm thấy vui mừng."

- - - - - -

Äại lao trong nha mÃ'n cá»§a Trữ Huyá»n thành thập phần chật hẹp, u ám ẩm ướt, thỉnh thoảng còn truyá»n tá»›i má»™t mùi ẩm má»'c rất khó ngá»­i

Äi qua má»™t vài phòng giam, Nhạc Phàm ngạc nhiên phát hiện ở Ä'ây tá»± nhiên khÃ'ng có lấy má»™t bóng ngưá»i, chắc hẳn ở Ä'ây trị an thật sá»± tá»'t lắm, trong lòng khÃ'ng khá»i nổi lên má»™t trận nghi ngá».

Äi qua má»™t con Ä'ưá»ng nhá» chật hẹp, ngục tá»'t Ä'ưa hắn tá»›i má»™t thiết lao, bình thưá»ng chuyên mÃ'n dùng Ä'ể giam giữ phạm nhân trá»ng yếu, cho nên toàn dùng kim loại thuần chất mà chế tạo nên, khÃ'ng có thần binh lợi khí thì khÃ'ng thể chém Ä'ứt dù chỉ má»™t phân. KhÃ'ng tưởng là hắn cÅ©ng Ä'ược hưởng thụ Ä'ãi ngá»™ như vậy.

Sau khi bị ngục tá»'t Ä'ẩy vào bên trong, Nhạc Phàm bắt Ä'ầu cẩn thận quan sát hoàn cảnh xung quanh. Ở Ä'ây nếu so sánh vá»›i những phòng giam bên ngoài thì hiển nhiên tá»'t hÆ¡n rất nhiá»u, mặc dù chật hẹp Ä'Æ¡n giản, nhưng ít ra ở Ä'ây có má»™t Ä'ám rÆ¡m khÃ', cÅ©ng khÃ'ng có mùi ẩm má»'c, hiển nhiên khÃ'ng muá»'n Ä'ể cho phạm nhân trá»ng yếu mắc bệnh mà chết trong nhà lao.

"Hắc hắc. Äã lâu khÃ'ng thấy có ngưá»i tá»›i rá»"i ." Äá»™t nhiên có má»™t âm thanh già nua truyá»n tá»›i từ sát vách phòng giam.

Chương 9: Ngục Trung Lão Nhân

Nghe Ä'ược sát vách tưá»ng có tiếng ngưá»i, Nhạc Phàm lập tức quay lại nhìn, phát hiện có má»™t ngưá»i từ Ä'á»'ng rÆ¡m khÃ' Ä'i ra. Hắn nhìn kỹ lại thì thấy má»™t lão nhân râu tóc rập rạp chừng bảy tám mươi tuổi, mặc trên ngưá»i chiếc áo cÅ© kÄ©, những nếp nhăn trên khuÃ'n mặt thể hiện má»™t cuá»™c Ä'á»i tang thương, bên dưới khóe mắt lão có má»™t vết sẹo khiến cho khuÃ'n mặt có vẻ dữ tợn. Nhìn lão nhân tiến lại, Nhạc Phàm thầm nghÄ© : "Nguyên lai tầm nhìn cá»§a ta bị Ä'ám rÆ¡m khÃ' che khuất, khó trách vừa rá»"i khÃ'ng phát hiện ra có ngưá»i, xem ra sá»± cảnh giác cá»§a ta chưa Ä'ược cao rá»"i."

"Lão nhân gia, xin chào ngưá»i!" Äá»'i vá»›i ngưá»i già, Nhạc Phàm tá» vẻ vÃ' cùng tÃ'n kính.

Lão nhân thấy Nhạc Phàm tức thì sá»­ng sá»'t, thầm nghÄ©: "Ta khÃ'ng có hoa mắt chứ, nghe thanh âm cá»§a hắn chắc chắn khÃ'ng phải là cá»§a má»™t lão nhân. Thế nào mà tóc hắn bạc trắng như vậy?" Vẻ mặt lá»™ vẻ khÃ'ng thể tin Ä'ược.

Nhạc Phàm thấy vậy, biết ngay lão nhân này Ä'ang nghÄ© cái gì. Vì vậy hắn vuá»'t mái tóc trắng khÃ'ng ngần ngại nói: "KhÃ'ng có gì, chỉ là lúc nhá» vãn bá»'i mắc bệnh, sau khi lành lại thì biến thành như vậy thÃ'i."

Sau má»™t há»"i sá»­ng sá»'t, lão nhân lắc lắc Ä'ầu nói: "Ngươi khÃ'ng cần phải giải thích, ta Ä'ã sá»'ng Ä'ến từng này tuổi, chuyện ngạc nhiên cổ quái gì mà chưa từng thấy qua chứ. Bản thân ta Ä'ương nhiên có thể nhận ra, thiếu niên tóc trắng, ta thấy Ä'ược trong ánh mắt cá»§a ngươi vẻ bi thương, xem ra ngươi cÅ©ng là kẻ có nhiá»u cá»' sá»±â€.

Nhạc Phàm khÃ'ng trả lá»i mà ngÆ¡ ngác Ä'ứng nhìn chăm chú lão nhân này.

Lão nhân bước qua Ä'ám rÆ¡m khÃ', thở mạnh nói: "Tiểu tá»­ ngươi thế nào mà khÃ'ng có chút lá»... phép thế, cứ giương mắt nhìn chòng chá»c lão nhân gia ta, chẳng lẽ khÃ'ng ai dạy ngươi tÃ'n lão ái ấu (trá»ng ngưá»i già yêu trẻ nhá») sao?"

Nhạc Phàm thẳng thắn Ä'áp: "Có."

Lão nhân nghẹn giá»ng: "Ngươi vẫn nhìn ta như thế à."

"Vãn bá»'i hiểu tiá»n bá»'i thật khÃ'ng Ä'Æ¡n giản."

……Sau má»™t lúc trầm ngâm lão nhân lên tiếng há»i: "Tiểu tá»­, ngươi tên gì."

"Lý Nhạc Phàm."

Lão nhân khinh thưá»ng nói: "Tên ngươi thật bình thưá»ng, kẻ nào Ä'ặt tên cho ngươi Ä'úng là khÃ'ng có há»c vấn."

Nhạc Phàm nhíu mày Ä'áp: "Tên là do phụ thân vãn bá»'i Ä'ặt cho, phụ thân quả thật chưa từng Ä'á»c qua kinh thư."

Nghe Nhạc Phàm trả lá»i như vậy, lão nhân cÅ©ng cảm thấy chán nản nói: "Ngươi Ä'úng là má»™t kẻ nhàm chán!"

Nhạc Phàm cÅ©ng trầm mặc… Sau má»™t lúc, lão nhân thật sá»± cảm thấy khó chịu. Trước kia thì khÃ'ng có kẻ nào lai vãng tá»›i Ä'ây, nhưng hÃ'm nay tá»± nhiên có kẻ Ä'ến, nếu khÃ'ng tán gẫu vá»›i hắn, chắc lão phiá»n muá»™n Ä'ến chết mất. Bất Ä'ắc dÄ© lão Ä'ành phải nhìn Nhạc Phàm nói: "Lý Nhạc Phàm, ngươi thế nào mà phải vào Ä'ây, lại còn bị giam giữ ở thiết lao."

Nhạc Phàm thật thà Ä'áp: " Vãn bá»'i bị hãm hại."

"Ha ha …" Lão nhân cưá»i to nói: "Kẻ nào phải vào Ä'ây Ä'á»u nói bản thân bị oan uổng, thật sá»± kỳ lạ mà. Ngươi sao lại khÃ'ng nói gì vậy?" Lão nhân há»i.

"Tiá»n bá»'i khÃ'ng tin, vãn bá»'i có nói cÅ©ng vÃ' dụng."

Lão nhân nói tá»± nhiên: "Ta khÃ'ng tin ngươi cÅ©ng có thể nói, nói Ä'ến khi ta tin ngươi má»›i thÃ'i."

"Ài! Ngươi thế nào lại khÃ'ng nói gì vậy? Muá»'n làm lão nhân ta phiá»n muá»™n a! Ta tin, ta tin Ä'ược chưa. Äá»u là do ta khÃ'ng tá»'t." Lão nhân vẻ mặt oan ức nói.

Nhạc Phàm nói: "Tiá»n bá»'i thật sá»± muá»'n nghe?"

"ÄÆ°Æ¡ng nhiên là muá»'n." Lão nhân khẳng Ä'ịnh Ä'áp.

"HÃ'm nay vãn bá»'i vào thành vá»'n là muá»'n mua má»™t vài thứ vá» cho tiểu muá»™i …" Nhạc Phàm bình tÄ©nh kể lại chuyện phát sinh hÃ'm nay, Ä'ến lúc kể bản thân bị hãm hại thì ngữ khí cÅ©ng hết sức bình thản, tá»±a như má»i chuyện Ä'á»'i vá»›i bản thân Ä'á»u chẳng có khác lạ gì. Nghe Nhạc Phàm kể xong, lão nhân trầm mặc há»"i lâu há»i: "Lúc ấy ngươi hận hay khÃ'ng hận những ngưá»i Ä'ó, Ä'ặc biệt là vá»›i cha con nhà mãi võ Ä'ã hãm hại ngươi?"

"Hận!"

"Bây giỠthì sao?"

"Khinh thưá»ng."

"Thế nhân giai trá»c nhÄ© Ä'á»™c thanh (Thế nhân vẩn **c, chỉ có ngươi là trong sạch), ngươi nói ngươi là trá»c hay bá»n há» là thanh?"

Nhạc Phàm rùng mình, nói ngay: "Vãn bá»'i chỉ là vãn bá»'i thÃ'i."

"Tiểu huynh Ä'ệ có muá»'n nghe ta kể chuyện xưa cá»§a ta khÃ'ng?"

KhÃ'ng Ä'ể ý xem Nhạc Phàm há»"i Ä'áp thế nào, lão nhân liá»n thở dài nói: "Ta bị giam ở nÆ¡i này cÅ©ng Ä'ã lâu, có thể là ba bá»'n năm rá»"i, bất quá thá»i gian cụ thể thì ta khÃ'ng thể nhá»› rõ Ä'ược, bởi vì hÆ¡n ná»­a cuá»™c Ä'á»i cá»§a ta sau này Ä'á»u trải qua trong tù."

Nhạc Phàm nghe vậy trong lòng cả kinh, thầm nghÄ© : "Theo lá»i cá»§a lão nhân nói, có lẽ lão Ä'ã ở trong tù Ä'ến ba bá»'n mươi năm rá»"i."

Lão nhân cá»' gắng nhá»› lại nói: "Ãch! Ta nhá»› rõ ngày ta bị tá»'ng giam vào trong ngục có lẽ là năm Vạn Lịch thứ hai mươi tám. Äúng rá»"i, ngươi giúp ta tính xem Ä'ã bao nhiêu năm rá»"i?"

Nhạc Phàm sá»­ng sá»'t, lẩm bẩm nói: "Quả nhiên quá lâu rá»"i. Năm Vạn Lịch thứ hai mươi tám cho Ä'ến bây giá» là năm Sùng Trinh thứ mưá»i má»™t, Ä'úng ba mươi tám năm rá»"i."

"Ha ha ……" Lão nhân cưá»i to nói: "Ba mươi tám năm, ba mươi tám năm rá»"i…" Trong câu nói tràn Ä'ầy sá»± bi thương.

"Lão phu tên là Lệ Vân, năm Vạn Lịch thứ mưá»i sáu Ä'á»- tiến sÄ©. Lúc ấy chính là lúc bá»n uy khấu (giặc Nhật Bản) xâm phạm vào mảnh Ä'ất Thần Châu chúng ta, làm nhục quá»'c uy cá»§a Thiên triá»u, ức hiếp dân chúng. Ta khÃ'ng cam lòng nhẫn nhịn chỉ biết cầm bút, thế nên ta và ngưá»i thân tham gia sung quân sát khấu.

Khi Ä'ó ta khÃ'ng dá»±a vào hoàn cảnh cÅ©ng như chức quan, chỉ có thể bắt Ä'ầu làm tiểu tá»'t, bằng trí tuệ cÅ©ng như dÅ©ng khí cá»§a mình, ta trên chiến trưá»ng giết Ä'ịch vÃ' sá»', nắm trong tay bao nhiêu thành tích Ä'áng tá»± hào. Sau hÆ¡n mưá»i năm chiến tranh kéo dài, ta Ä'i từ chức Ä'á»™i trưá»ng, dần dần lên tá»›i thiên há»™, phó tham quân, rá»"i lên Ä'ến chỉ huy sứ, cuá»'i cùng nhá» chiến cÃ'ng hiển hách nên Ä'ược hoàng thượng phong chức Trấn Khấu tướng quân Ä'óng ở má»™t vùng duyên hải. Có thể nói, ta Ä'em hết thảy sức lá»±c cá»§a bản thân cá»'ng hiến cho cuá»™c chiến bảo vệ quá»'c gia." Ngữ khí xa xăm, như cảm khái, như há»'i hận, như phẫn ná»™, và có chút bất Ä'ắc dÄ©.

Nhạc Phàm nhìn vị lão nhân vì nước vì dân này, trong lòng tràn ngập kính nể. Mặc dù hắn trong lòng căm giận thế tục, nhưng cÅ©ng khÃ'ng vì thế mà có thành kiến vá»›i tất cả má»i ngưá»i, ít nhất Ä'á»'i vá»›i những ngưá»i tá»'t vá»›i hắn, hắn Ä'á»u nhá»› rõ, vì vậy hắn yên lặng lắng nghe.

Lệ Vân Ä'ưa tay lên ngá»±c há»i: "Ngươi có biết giá trị cá»§a má»™t ngưá»i lính khÃ'ng?"

Nhạc Phàm lắc lắc Ä'ầu ……

Lệ Vân có chút thá»'ng khổ nói: "Äó là chiến tranh, chỉ có chiến Ä'ấu má»›i thể hiện giá trị cá»§a ngưá»i lính." Tiếp Ä'ó Lệ Vân lại há»i: "Ngươi có biết ngưá»i lính hy vá»ng nhất cái gì khÃ'ng?"

Nhạc Phàm lại lắc lắc Ä'ầu ……

Lệ Vân nói: "Kỳ thật ngưá»i lính hy vá»ng nhất là khÃ'ng có chiến tranh. Có chiến tranh thì có tá»­ vong, khÃ'ng ai hy vá»ng bản thân tá»­ trận, rá»"i sau khi mình chết thì thân nhân lấy ai lo liệu".

"HÆ¡n mưá»i năm chiến tranh, ta nhìn thấy huynh Ä'ệ chiến hữu từ từ rá»i bá» mình mà Ä'i, nhưng khÃ'ng thể làm gì Ä'ược. Ngươi nói xem, ta cho dù có làm Ä'ược hoàng Ä'ế Ä'i chăng nữa thì có thể làm Ä'ược gì Ä'ây?" Lá»i nói Ä'ại nghịch bất Ä'ạo như thế, nếu bị ngưá»i khác nghe Ä'ược khẳng Ä'ịnh sẽ là tá»­ tá»™i, có thể liên lụy Ä'ến những ngưá»i xung quanh. Bất quá Nhạc Phàm khÃ'ng có vẻ gì là khẩn trương, ngược lại trên khuÃ'n mặt chỉ có vẻ nhàn nhạt.

"…Chiến tranh kết thúc, sứ mệnh cá»§a chúng ta cÅ©ng kết thúc, khÃ'ng còn có giá trị gì nữa. Trở lại kinh Ä'Ã' trong tâm trạng thất vá»ng chán nản, ta nhìn lại những chiến hữu thân thiết cá»§a ta, phát hiện ngưá»i thì bị bá» Ä'ói mà chết, ngưá»i bị bắt Ä'i làm nÃ' dịch, kẻ thì bị bá» rÆ¡i khÃ'ng ai chiếu cá»', bị ngưá»i ngưá»i ức hiếp …

Năm Ä'ó ta vá»›i nghÄ©a Ä'ệ cá»§a ta cùng tòng quân, nhưng vì cứu ta, kết quả hắn bị khấu tặc giết chết, trước khi chết nhá» ta cá»' gắng chiếu cá»' ngưá»i thân cá»§a hắn. Lúc ấy ta Ä'ã Ä'áp ứng. Khi ta tá»›i nhà cá»§a hắn, mẫu thân hắn bị ngưá»i ta Ä'ánh chết, còn nữ nhân cá»§a hắn khÃ'ng chịu bị làm nhục cÅ©ng tá»± vẫn mà chết. Äiá»u mà ta khÃ'ng nghÄ© tá»›i chính là kẻ Ä'ã hại chết thân nhân cá»§a nghÄ©a Ä'ệ ta lại là con trai cá»§a Binh bá»™ Thượng thư.

Chúng ta ở tiá»n tuyến gắng sức bảo vệ quá»'c gia, nhưng những kẻ bại hoại này chẳng những hưởng thụ vinh hoa phú quý, Ä'ến ngay cả thân nhân cá»§a bá»n ta cÅ©ng bị chúng làm nhục, sao lại khÃ'ng khiến ngưá»i ngưá»i ghê tởm, sao lại khÃ'ng khiến cho má»i ngưá»i phẫn ná»™ chứ!

Sau khi ta biết Ä'ược việc này, liá»n tá»' giác vá»›i triá»u Ä'ình. KhÃ'ng nghÄ© tá»›i việc trong triá»u Ä'ình bá»n chúng chẳng những cấu kết thÃ'ng Ä'á»"ng vá»›i nhau, mà còn giết ngưá»i diệt khẩu, khiến cho khÃ'ng còn chứng cứ. Cuá»'i cùng bởi vì khÃ'ng có chứng cá»› nên hoàng thượng cÅ©ng khÃ'ng há» há»i tá»›i việc này.

Nhưng ta sao có thể Ä'ể những kẻ bại hoại này nhởn nhÆ¡ ngoài vòng pháp luật. Vì vậy ta giận dữ xÃ'ng Ä'ến Binh bá»™, giết tên Binh bá»™ Thượng thư kia cùng tám kẻ khác, tiếp Ä'ó Ä'ến Thượng thư phá»§ giết nhi tá»­ hắn, tổng cá»™ng hai mươi sáu ngưá»i. Äiá»u này thật sá»± là vÃ' cùng thá»'ng khoái, quả thá»±c còn thá»'ng khoái hÆ¡n nhiá»u so vá»›i việc chém giết khấu tặc. Ha ha……" Lệ Vân cưá»i Ä'iên cuá»"ng.

"Khặc! Khặc! ……" Nhiá»u năm qua chưa từng cưá»i lá»›n, Lệ Vân Ä'á»™t nhiên bắt Ä'ầu ho khan dữ dá»™i.

"Thá»'ng khoái qua Ä'i cÅ©ng là lúc Ä'ến sá»± việc trầm trá»ng. Hoàng thượng sau khi nghe nói việc này thì trở nên Ä'ại ná»™, hạ lệnh bắt ta, bãi bá» chức quan cá»§a ta, tá»'ng giam ta vào thiên lao.

Nếu chỉ là như vậy, lão phu chết cÅ©ng cam lòng. Nhưng sá»± tình lại khÃ'ng há» Ä'Æ¡n giản như ta nghÄ©. Kỳ thật hoàng Ä'ế sá»›m Ä'ã hoài nghi vá» lão phu, sợ lão phu càng Ä'ược lòng binh lính, nên lần này trị tá»™i bất quá cÅ©ng chỉ là lấy má»™t cái cá»› mà thÃ'i. Ngẫm lại bao nhiêu năm rá»"i, vị hoàng Ä'ế nào Ä'á»'i vá»›i những kẻ nắm binh quyá»n Ä'á»u luÃ'n luÃ'n tá»"n tại sá»± nghi ngá», Ä'ến ngay cả những ngưá»i Ä'ứng Ä'ầu cÅ©ng khÃ'ng há» bá» qua.

Chiến sÄ© vệ quá»'c giết Ä'ịch, chết trên sa trưá»ng cÅ©ng khÃ'ng há»'i hận, nhiá»u năm trung thành ngấm vào xương cá»'t, thế mà hắn lại trở mặt lạnh lùng. Lão phu lúc tá»' cáo việc này, trên hợp ý trá»i, dưới thá»a lòng dân, cho nên chưa bao giá» có ý há»'i hận.

KhÃ'ng nghÄ© tá»›i vá» sau hoàng thượng tá»± nhiên lại nghe những lá»i sàm ngÃ'n, chẳng những Ä'em ta giam vào tá»­ lao, ngay cả ngưá»i thân trong gia Ä'ình ta cÅ©ng khÃ'ng buÃ'ng tha, tất cả Ä'á»u bị bắt". Lệ Vân nhắm mắt lại như khÃ'ng muá»'n nhá»› lại quá khứ Ä'au thương thá»'ng khổ trước kia. “Tiểu huynh Ä'ệ, ngươi có biết lão phu vì sao vẫn còn sá»'ng Ä'ến bây giá» mà chưa bị giết khÃ'ng?" Sau khi nhẹ mở mắt, Lệ Vân há»i.

Nhạc Phàm trầm ngâm má»™t lát nói: "Bá»n há» chưa giết tiá»n bá»'i, khẳng Ä'ịnh là tiá»n bá»'i còn có chá»- Ä'ể bá»n há» có thể lợi dụng."

Lệ Vân nheo mắt nói: "Ha, Ä'úng vậy, chính bởi vì ta cất giấu trong lòng má»™t bí mật kinh thiên, cho nên ta Ä'ến bây giá» vẫn còn sá»'ng, hÆ¡n nữa ngưá»i thân má»›i có thể bình an." Lệ Vân nhìn ánh trăng bên ngoài song sắt, trong lòng tràn Ä'ầy tư niệm. Äêm nay, Nhạc Phàm khÃ'ng há» tu luyện, mà Ä'óng vai làm má»™t thính giả trung thành, lẳng lặng nghe vị lão nhân này kể lại cuá»™c sá»'ng cá»§a lão trước kia. Có lẽ bởi vì lâu lắm rá»"i khÃ'ng có ai bá»"i tiếp lão, nghe lão nói chuyện, cho nên lão nhân càng kể chuyện càng có thêm sinh lá»±c, khÃ'ng há» có cảm giác mệt má»i.

"… Vì bí mật này, hoàng thượng bí mật tá»'ng giam ta, dùng nghiêm hình bức cung, phế bá» võ cÃ'ng cá»§a ta, cắt Ä'ứt gân mạch tay chân cá»§a ta, cuá»'i cùng Ä'em ngưá»i thân cá»§a ta ra uy hiếp ta. Ta khÃ'ng há»'i tiếc phải chịu sá»± Ä'au khổ quá lá»›n như vậy, bảo vệ bí mật này khÃ'ng há» nói ra. Bởi vì ta biết má»™t khi nói ra bí mật này, ta vá»›i ngưá»i thân tất cả Ä'á»u bị diệt khẩu.

Bá»n chúng biết nếu cứ tiếp tục như vậy cÅ©ng khÃ'ng có kết quả. Vì vậy, khÃ'ng biết bá»n chúng kiếm từ Ä'âu ra má»™t dị sÄ©, muá»'n dùng mê há»"n chi pháp Ä'ể thÃ'i miên ta. Nhưng Ä'á»'i vá»›i kẻ Ä'ã có hÆ¡n mưá»i năm chinh chiến như ta, ý niệm trong lòng sá»›m Ä'ã vÃ' cùng kiên Ä'ịnh, thay vì thÃ'i miên ta, dị sÄ© kia bị phản phệ biến thành ngu ngá»'c. Ha ha…

Khi Ä'ó ta trong mắt chúng Ä'úng là rất gan lỳ, khiến chúng muá»'n giết ta chứ khÃ'ng há» có ý Ä'ịnh tha mạng, nhưng chúng khÃ'ng há» tra há»i Ä'ược Ä'iá»u gì. Vì vậy chúng Ä'em ta nhá»'t vào tù, còn Ä'ưa ngưá»i Ä'ến canh giữ."

"Vậy ngưá»i thân cá»§a tiá»n bá»'i ra sao?"

"Ta cùng bá»n há» lúc Ä'ầu bị tách ra, sau Ä'ó há» Ä'ược những thuá»™c hạ trước kia cá»§a ta cứu ra ngoài. Vá»'n thá»§ hạ cá»§a ta cÅ©ng muá»'n cứu ta ra ngoài, nhưng trong những kẻ canh giữ ta có má»™t sá»' là Ä'ại ná»™i cao thá»§. Cho nên bá»n há» khÃ'ng thành cÃ'ng, ngược lại còn tá»­ thương thê thảm……" Ngữ khí có vẻ thập phần nặng ná», có thể tưởng tượng tình huá»'ng nguy cấp lúc Ä'ó.

"Các huynh Ä'ệ cá»§a ta tịnh khÃ'ng há» bá» cuá»™c, có cÆ¡ há»™i là bá»n há» Ä'á»u tìm biện pháp cứu ta. Nhưng má»-i lần há» Ä'ến thì lại là má»™t lần bị tá»­ thương thê thảm, cho nên hoàng thượng Ä'em ta giam vào tá»­ lao, nhá»'t ta vá»›i phạm nhân khác cùng má»™t chá»-.

HÆ¡n mưá»i năm trước, khÃ'ng biết chuyện gì Ä'ã xảy ra, sau khi hoàng thượng băng hà vẫn khÃ'ng có ai Ä'ến há»i thăm ta, Ä'ến vài năm nay ta bị Ä'ày tá»›i nÆ¡i này.

Bất quá nÆ¡i Ä'ây cÅ©ng rất yên tÄ©nh, ngoại trừ việc ngục tá»'t thưá»ng xuyên Ä'ưa cÆ¡m tá»›i, thì bình thưá»ng khÃ'ng có ai Ä'ến quấy rầy, ngay cả phạm nhân cÅ©ng hiếm thấy, sau khi bị bắt giam, khÃ'ng Ä'ến má»™t ngày lưu lại ở Ä'ây Ä'á»u sẽ bị chuyển Ä'i chá»- khác, xem ra nha mÃ'n nÆ¡i này cÅ©ng khÃ'ng Ä'Æ¡n giản. Vài năm nay ngươi là kẻ Ä'ầu tiên bị giam giữ ở thiết lao này ……"

Càng kể Ä'Ã'i mắt lão nhân từ từ khép lại chậm rãi Ä'i vào giấc ngá»§ …

Kỳ thật Lệ Vân khÃ'ng biết, lúc trước hoàng Ä'ế vì giữ bí mật nên tuyên bá»' bên ngoài là xét lão tá»™i chết, cho nên chuyện cá»§a lão chỉ có Vạn Lịch hoàng Ä'ế biết. Hoàng Ä'ế Vạn Lịch trước khi băng hà chỉ Ä'em bí mật này nói cho nhi tá»­ cá»§a mình lúc Ä'ó là thái tá»­ Chu Thưá»ng Lạc. Sau khi Vạn Lịch băng hà, các vị hoàng tá»­ và vương gia vì tranh Ä'oạt vương vị, cho nên tịnh khÃ'ng há» Ä'ể ý Ä'ến lão. Nhưng ngưá»i tính khÃ'ng bằng trá»i tính, thái tá»­ Chu Thưá»ng Lạc sau khi lên ngÃ'i hoàng Ä'ế Ä'ược má»™t tháng thì bị hại chết, cho nên Lệ Vân bị quên lãng ở trong tá»­ lao. Mãi Ä'ến năm 1630, Sùng Trinh hạ lệnh chỉnh Ä'á»'n thiên lao, Ä'em tất cả tá»­ tù Ä'ày Ä'ến Ä'ại lao cá»§a Trữ Huyá»n thành, nên Lệ Vân cÅ©ng Ä'ược chuyển tá»›i Ä'ây. Căn cứ theo luật cá»§a Äại Minh, tất cả tá»­ tù Ä'á»u có những má»'i liên hệ quan trá»ng, phải Ä'ược canh giữ tá»'t, khÃ'ng Ä'ể xảy ra sÆ¡ sót gì. Cho nên cho tá»›i bây giá» lão sá»'ng cÅ©ng tá»'t lắm, ngoại trừ việc nhiá»u năm tịch mịch cÃ' Ä'á»™c mà thÃ'i.

Chương 10: Lão nhân truyá»n kinh

Ngày hÃ'm sau...

Lệ Vân tỉnh dậy từ sá»›m. Lão thấy Nhạc Phàm Ä'ang ngá»"i Ä'ả tá»a sát vách tưá»ng nên khÃ'ng quấy rầy mà ngá»"i trên mặt Ä'ất nghÄ© ngợi Ä'iá»u gì Ä'ó…

Sau má»™t lúc, Nhạc Phàm Ä'á»™t nhiên mở to mắt nói:" Ngục tá»'t Ä'ến rá»"i!"

Lệ Vân nghe vậy liá»n rùng mình. Lão biết má»™t há»"i nữa ngục tá»'t sẽ Ä'ưa cÆ¡m tá»›i, nhưng vẫn khÃ'ng nhịn Ä'ược há»i: "Ngươi sao mà biết Ä'ược?"

Nhạc Phàm Ä'ương nhiên khÃ'ng nói là do tinh thần lá»±c cá»§a bản thân cảm ứng Ä'ược, vì vậy chỉ nói bình thưá»ng: "Vãn bá»'i nghe Ä'ược tiếng bước chân, sá»± nặng nhẹ trong tiếng bước chân cá»§a ngục tá»'t giá»'ng vá»›i hÃ'm qua."

Lệ Vân càng ngạc nhiên nói: "Ta cÅ©ng là ngưá»i luyện võ, mặc dù võ cÃ'ng bị phế, nhưng tai mắt cÅ©ng linh mẫn phi thưá»ng, nhưng ta sao khÃ'ng nghe Ä'ược âm thanh gì vậy !?"

Nhạc Phàm khÃ'ng trả lá»i ……

Sau má»™t lúc quả nhiên có má»™t tên ngục tá»'t Ä'i tá»›i, Ä'ưa cÆ¡m vào, rá»"i hắn khÃ'ng nhịn Ä'ược nói: "Ä‚n cÆ¡m Ä'i. Mẹ nó chứ, bá»n tù phạm các ngươi Ä'á»u Ä'ược ăn ngon như vậy, thật khÃ'ng biết bá» trên nghÄ© gì nữa."

Nhạc Phàm Ä'i tá»›i nhận lấy, nhìn thấy quả nhiên có rau thịt, còn có cả trứng gà nữa, so vá»›i lúc ăn cÆ¡m ở nhà có thể nói là tá»'t hÆ¡n rất nhiá»u.

Lệ Vân cầm lấy tÃ' cÆ¡m lá»›n, liá»n bắt Ä'ầu ăn dữ dá»™i, giá»'ng như là vài ngày rá»"i khÃ'ng há» Ä'ược ăn vậy. Tên ngục tá»'t chá»­i rá»§a vài ba câu rá»"i cÅ©ng khÃ'ng nói gì nữa, lẳng lặng thu há»"i bát cÆ¡m cá»§a ngày hÃ'm qua rá»"i nhanh chóng rá»i khá»i.

Lệ Vân ăn Ä'ược má»™t lúc, phát hiện Nhạc Phàm hiện tại vẫn Ä'ang nhìn bát cÆ¡m, hiếu kỳ nói: "Ngươi sao còn chưa ăn, Ä'ể nguá»™i sẽ mất ngon Ä'ấy, yên tâm, khÃ'ng có Ä'á»™c Ä'âu."

Nhạc Phàm nói: "Vãn bá»'i nghÄ© là nếu sung quân từ nay vá» sau má»-i bữa Ä'á»u Ä'ược ăn ngon như vậy, vãn bá»'i có phải là khÃ'ng nên Ä'i má»™t mình hay khÃ'ng. Ãch, khÃ'ng bằng vãn bá»'i gá»i cả phụ thân Ä'i cùng luÃ'n."

"Khục....Khục....Khục.....Khục..." Chỉ má»™t câu nói, thiếu chút nữa Ä'ã khiến cho Lệ Vân phun hết những gì vừa má»›i ăn ra.

"Khục …… ta nói… khục khục …… ngươi cÅ©ng thật là lập dị a…… Bởi vì chúng ta là trá»ng phạm, cho nên má»›i có thể Ä'ược ăn thức ăn ngon, làm binh sÄ© sao có thể Ä'ược ăn ngon như vậy. HÆ¡n nữa ngươi cÅ©ng Ä'ừng xem Ä'ãi ngá»™ này như là Ä'iá»u Ä'ược hưởng thụ."

Thấy Lệ Vân sặc sụa như vậy, Nhạc Phàm khẽ nhếch khóe mÃ'i nói: "Vãn bá»'i chỉ là nói thế thÃ'i, chứ Ä'á»'i vá»›i vãn bá»'i mà nói, khÃ'ng gì có thể so sánh Ä'ược việc có thể hưởng thụ sá»± tá»± do tá»± tại." Äây là lần Ä'ầu tiên vào Ä'ây mà Nhạc Phàm có vẻ tươi cưá»i như vậy.

"Xem ra cÃ'ng phu cá»§a ngươi cÅ©ng rất lợi hại, vừa rá»"i từ xa như vậy mà có thể nghe Ä'ược tiếng bước chân. Sư phụ ngươi là ai?" Sau khi ăn xong, Lệ Vân nằm thẳng ngưá»i trên Ä'á»'ng rÆ¡m khÃ' an nhàn lấy tay xoa bụng, bá»™ dạng rất có vẻ hưởng thụ.

"Vãn bá»'i biết bản thân chưa Ä'á»§ mạnh, vãn bá»'i khÃ'ng có sư phụ, từ nhá» Ä'á»u do phụ thân rèn luyện, Ä'ến lúc trưởng thành thì tá»± bản thân rèn luyện." Nhạc Phàm thật thà trả lá»i.

"á»'!" Lệ Vân hÆ¡i bá»'i rá»'i nói: "Ngày hÃ'm qua thật sá»± cám Æ¡n ngươi Ä'ã nghe ta lảm nhảm suá»'t má»™t Ä'êm. Lâu rá»"i khÃ'ng ai cùng ta nói chuyện, cho nên khi bắt Ä'ầu là ta khÃ'ng thể dừng lại Ä'ược, ha ha."

"KhÃ'ng có gì." Nói xong, Nhạc Phàm lại bắt Ä'ầu tiếp tục Ä'ả tá»a tu luyện.

Äêm qua khi Ä'ả tá»a thì Nhạc Phàm phát hiện thương thế cá»§a bản thân chẳng những Ä'á»u Ä'ã khÃ'i phục hoàn toàn, hÆ¡n nữa trong cÆ¡ thể Ä'ạo tá»­ sắc nguyên khí cÅ©ng trở nên dày Ä'ặc, hÆ¡n nữa tinh thần lá»±c cÅ©ng có thể dần khá»'ng chế nó vận hành, mặc dù rất chậm nhưng cÅ©ng Ä'ã bị hắn khá»'ng chế hoàn toàn.

Nhá»› lại tình huá»'ng lúc Ä'ó, Nhạc Phàm má»›i hiểu ra. Bởi vì lúc ấy hắn tức giận dị thưá»ng cho nên má»›i xuất hiện tình huá»'ng như vậy. Nhạc Phàm liá»n vui vẻ xóa tan hết những nghi hoặc mà tập trung tu luyện.

Im lặng má»™t lúc, Lệ Vân Ä'á»™t nhiên từ Ä'á»'ng rÆ¡m Ä'ứng dậy, Ä'i Ä'ến song sắt bất ngá» nói: "Tiểu huynh Ä'ệ, ta muá»'n nhá» cậu giúp ta giữ má»™t vật." Vẻ mặt lão thay Ä'ổi, khÃ'ng còn vẻ chán nản như lúc Ä'ầu mà trở nên thật sá»± nghiêm túc.

Nhạc Phàm giật mình, dừng việc tu luyện nói: "Tiá»n bá»'i nói trước, rá»"i vãn bá»'i sẽ quyết Ä'ịnh ."

Lệ Vân gật Ä'ầu Ä'áp: "Ta thấy cậu là ngưá»i trá»ng chữ tín, cho nên ta má»›i nhá» cậu giữ giùm ta. Ta hy vá»ng cậu có thể giúp tìm ra ngưá»i thân cá»§a ta, Ä'ưa thư cá»§a ta cho bá»n há». Coi như lão nhân này phó thác cho cậu vậy." Tiếng nói có vẻ có vẻ thê lương vÃ' lá»±c.

Nhìn vị lão nhân cÃ' Ä'á»™c khá»'n khổ trong mắt tràn Ä'ầy vẻ kỳ vá»ng, Nhạc Phàm cảm thấy thương tâm, nhẹ nhàng gật Ä'ầu Ä'áp: "Sau khi thụ hình trở vá», vãn bá»'i sẽ tìm kiếm giúp tiá»n bá»'i ngưá»i thân cá»§a ngưá»i. Dù cho chân trá»i góc biển, vãn bá»'i nhất Ä'ịnh tìm cho bằng Ä'ược. Nếu vãn bá»'i có chết Ä'i thì cÅ©ng sẽ phó thác cho những ngưá»i mà vãn bá»'i tin tưởng nhá» há» tiếp tục. Nếu ngưá»i thân cá»§a tiá»n bá»'i Ä'á»u Ä'ã chết, vãn bá»'i sẽ mang Ä'á»'t thứ Ä'ó cho há»." Từng chữ rõ ràng mạnh mẽ tràn Ä'ầy sá»± kiên Ä'ịnh.

Lệ Vân nghe vậy, nước mắt bất giác ứa ra. Tâm nguyện nhiá»u năm nay cá»§a lão cuá»'i cùng cÅ©ng giao phó xong, trong lúc nhất thá»i kích Ä'á»™ng phi thưá»ng, những nếp nhăn trên khuÃ'n mặt lão Ä'á»u giãn cả ra. Lão cao hứng nói: "Cám Æ¡n! Cám Æ¡n ……"

Sau má»™t lúc cao hứng, Lệ Vân từ từ bình tÄ©nh lại. Lão im lặng má»™t lúc rá»"i nói: "Tiểu huynh Ä'ệ, kỳ thật ta biết mình khÃ'ng còn khá»e nữa……"

Nhạc Phàm gật Ä'ầu Ä'áp: "Trong cÆ¡ thể tiá»n bá»'i khí tức hư nhược, bệnh tật nhiá»u năm qua sắp sá»­a phát tác, vãn bá»'i có thể cảm giác Ä'ược tính mệnh cá»§a tiá»n bá»'i dần dần mất Ä'i."

Lệ Vân sá»­ng sá»'t, lập tức cưá»i khổ nói: "KhÃ'ng nghÄ© là tiểu huynh Ä'ệ còn biết y thuật. Cậu nói khÃ'ng sai, ta lẽ ra Ä'ã chết mấy năm trước, nhưng vẫn còn có tâm nguyện phải làm, cho nên ta vẫn kiên trì tiếp tục sá»'ng tá»›i bây giá», hy vá»ng có thể thấy mặt ngưá»i thân lần cuá»'i.

Nhưng ta gần Ä'ây cảm thấy mình sắp khÃ'ng qua nổi nữa. KhÃ'ng nghÄ© Ä'ược lúc này lại có cậu bên cạnh ta, có lẽ Ä'ây là ý trá»i Ä'ã an bài rá»"i." Tiếp Ä'ó lão lấy từ trong ngá»±c áo ra má»™t vật, bên ngoài Ä'ược bá»c bằng giấy dầu, Ä'ưa cho Nhạc Phàm nói: "Äây là di thư mà ta dùng máu Ä'ể viết lên, nếu cậu gặp ngưá»i nhà cá»§a ta thì nhá» cậu giao lại cho há», nói vá»›i há» cho ta xin lá»-i há»."

Sau khi Ä'ưa di thư, Lệ Vân lại gần hắn nhẹ nhàng nói cho hắn nghe Ä'ó là vật gì ……

"Cái gì?!" Nhạc Phàm nghe xong trong lòng vÃ' cùng chấn kinh, há»i: "Tiá»n bá»'i vì sao mà khÃ'ng nói cho ngưá»i thân cá»§a ngưá»i biết."

Lệ Vân cảm khái nói: "Ta cả Ä'á»i này cảm thấy xấu hổ vá»›i há». Ta bây giá» chỉ muá»'n há» có má»™t cuá»™c sá»'ng yên bình hạnh phúc. Äây là tâm nguyện lá»›n nhất cá»§a ta, cho nên hy vá»ng cậu khÃ'ng nói cho bá»n há» biết bí mật này."

Nhạc Phàm gật gật Ä'ầu, trong mắt hắn, cuá»™c sá»'ng yên bình má»›i là lá»±a chá»n tá»'t nhất.

"Tiểu huynh Ä'ệ, ta cÅ©ng có má»™t vật muá»'n Ä'ưa cho cậu, có lẽ Ä'á»'i vá»›i cậu sẽ hữu dụng." Lệ Vân nói vá»›i Nhạc Phàm.

"Năm Ä'ó ta cứu má»™t Ä'ại hòa thượng trong tay Ä'ám tặc khấu. Lão cÅ©ng là má»™t trong những ngưá»i giang há»" Ä'ứng lên tiêu diệt uy khấu. Lão chính là La hán Äạt Ma Ä'ưá»ng cá»§a Thiếu Lâm tá»±. Lão khÃ'ng muá»'n nhắc tá»›i pháp danh cá»§a mình, mà chỉ nói mình là má»™t tá»™i nhân. Bởi vì lúc ấy thương thế cá»§a lão quá nặng, hÆ¡n nữa tâm mạch Ä'ã ngừng Ä'ập, cho nên ta khÃ'ng thể Ä'ưa lão Ä'i cứu chữa.

Lão trước khi chết Ä'ưa cho ta má»™t pho tượng Phật bằng ngá»c, chính là tín vật do Äạt Ma tÃ'n giả sư tổ cá»§a bá»n há» lưu lại. Lão phó thác cho ta giúp lão Ä'em nó trở vá» Thiếu Lâm tá»±. Lúc ấy ta thấy lão cá»' chấp như vậy nên Ä'ành phải Ä'áp ứng. Chỉ là lúc bấy giá» chiến há»a khÃ'ng ngừng, ta khÃ'ng thể dứt ra Ä'ược. Chá» Ä'ến sau khi ta trở vá» kinh Ä'Ã' thì Ä'ã xảy ra má»™t loạt biến cá»' như vậy, cho nên Ä'ến tận bây giá» ta vẫn chưa có khả năng hoàn thành di nguyện cá»§a vị Ä'ại sư kia, trong lòng cảm thấy xấu hổ vÃ' cùng! Ta hy vá»ng khi cậu ra khá»i Ä'ây, Ä'em tượng ngá»c Phật hoàn trả lại cho Thiếu Lâm tá»±, giúp ta hoàn thành lá»i hứa năm Ä'ó. Ta sẽ nói cho cậu biết Ä'ịa Ä'iểm cất giữ ngá»c Phật, cậu phải nhá»› thật kỹ Ä'ó …….

Năm Ä'ó, vị Ä'ại sư kia trả Æ¡n bằng cách cho ta má»™t thiên kinh văn. Ta Ä'ã khÃ'ng thể hoàn thành phó thác cá»§a lão, thì ta cÅ©ng Ä'em thiên kinh văn này truyá»n lại cho cậu, xem như là vị Ä'ại sư kia báo Ä'áp cho cậu vậy.

Äoạn kinh văn là do khi vị Ä'ại sư ấy ở Thiếu Lâm tá»±, trong lúc Ä'á»c kinh thư trong Tàng Kinh Các, vÃ' tình phát hiện má»™t thiên "Kim Cương kinh". Loại kinh thư này có sá»± khác biệt so vá»›i Kim Cương kinh lưu truyá»n trong thế gian. Tên Ä'ầy Ä'á»§ cá»§a bá»™ kinh thư này là "Kim Cương Kinh Chi Long Cá»±c Cá»­u Biến", chính là má»™t mÃ'n ngoại gia cÃ'ng phu cá»±c kỳ lợi hại. Năm Ä'ó ta tu luyện má»›i Ä'ến tầng thứ hai Ä'ã có thể trên chiến trưá»ng giết Ä'ịch vÃ' sá»', có thể thấy Ä'ược mÃ'n ngoại gia cÃ'ng phu này quả thá»±c khÃ'ng há» tầm thưá»ng.

CÃ'ng phu này tịnh khÃ'ng có phương pháp tu luyện cụ thể, hoàn toàn là dá»±a vào lÄ©nh ngá»™ cá»§a bản thân. Mặc dù thiên kinh văn này rất Ä'Æ¡n giản, nhưng chữ nghÄ©a lại thập phần thâm ảo, ta nghiên cứu nhiá»u năm cÅ©ng khÃ'ng thể lÄ©nh ngá»™ Ä'ược ảo diệu trong Ä'ó. Ná»­a trước cá»§a kinh văn chính là ba mươi hai câu câu kệ "Kim Cương kinh", nhưng ná»­a sau văn tá»± má»›i lạ khó nhận ra, câu văn Ä'á»c ra lại rất khÃ'ng thuận, ta cÆ¡ bản khÃ'ng thể hiểu rõ Ä'ược.

Thá»i gian cá»§a ta bây giá» khÃ'ng còn nhiá»u, cho nên ta hy vá»ng cậu chăm chú nghe ta niệm, tận lá»±c mà nhá»› kỹ, có thể nhá»› Ä'ược bao nhiêu thì tá»'t bấy nhiêu, khÃ'ng Ä'ược cắt ngang khi ta Ä'ang Ä'á»c ."

Trở nên mạnh hÆ¡n vẫn là mục tiêu theo Ä'uổi cá»§a Nhạc Phàm, khổ ná»-i là bản thân hắn vẫn chưa tìm ra Ä'ược cÃ'ng pháp tu luyện, cho nên Ä'ến giá» cÅ©ng chỉ có thể tá»± mình tìm kiếm mò mẫm. Nghe thấy pháp mÃ'n tu luyện ngoại gia cÃ'ng phu, lúc này trong lòng hắn kích Ä'á»™ng phi thưá»ng, Ä'ây thá»±c sá»± Ä'ây Ä'úng là những gì hắn cần. Vì vậy Nhạc Phàm nhẹ nhàng gật Ä'ầu, dụng tâm ghi nhá»›.

"Äắc thá»§ cÃ'ng phu thiết mặc nghi, nghi tâm nhược khởi tiện Ä'á»" mê. Hành hành trá»±c thướng sÆ¡n Ä'ầu khứ, liá»...u mị hoa minh ngá»™ tá»± kì. Tác thiện như Ä'ăng bách xích can, hà lai dung dịch thượng lai nan. Trá»±c tu cần lá»±c hành cÃ'ng quá, nhân thú kỉ hi yếu tế tham. Tấn tá»'c quang âm bất khả lưu, niên niên chích kiến thá»§y Ä'Ã'ng lưu. Bất tín thí bả thanh lăng chiếu, tích nhật chu nhan kim bạch Ä'ầu ………… Phật thuyết ba la mật diệu kinh, tiá»n vÃ' thiên cổ hậu vÃ' kim. Chú thành nhân quá»· tá» siêu Ä'á»™, cÃ'ng Ä'ức như thiên mạc bỉ luân. ………… Tu thân cá»­u cá»±c biến long ngâm, kim thân ngã ngữ chứng thiên Ä'ịa."

Sau khi yên lặng niệm xong hÆ¡n má»™t ngàn chữ, thấy Nhạc Phàm Ä'ang nhắm mắt lại yên lặng ghi nhá»›, Lệ Vân thở dài má»™t hÆ¡i thoải mái, sắc mặt lá»™ ra vẻ há»"ng nhuận.

Nhạc Phàm ngá»"i bên cạnh yên lặng ghi nhá»› cÅ©ng như lÄ©nh há»™i ý nghÄ©a thâm sâu trong Ä'oạn kinh văn. Cho Ä'ến lúc ghi nhá»› mưá»i câu cuá»'i cùng thì lÃ'ng mày càng lúc càng nhíu lại, cuá»'i cùng Nhạc Phàm mở hai mắt nói: "Vài câu cuá»'i cùng cá»§a Ä'oạn kinh văn này vãn bá»'i khÃ'ng thuá»™c lắm, nhưng tất cả Ä'á»u nhá»› rất rõ."

Lệ Vân nghe vậy trong lòng vÃ' cùng kinh ngạc, hÆ¡n má»™t nghìn chữ cá»§a "Kim Cương Kinh Chi Long Cá»±c Cá»­u Biến" lão phải mất hÆ¡n má»™t tháng má»›i có thể hoàn toàn nhá»› kỹ, khÃ'ng nghÄ© là Nhạc Phàm chỉ là nghe lão mặc niệm má»™t lần là có thể nhá»› kỹ tất cả. Mặc dù vài câu cuá»'i cùng khÃ'ng Ä'ược thuá»™c cho lắm, nhưng nhá»› kỹ Ä'ến mức Ä'á»™ này, sao khÃ'ng khiến cho lão cảm thấy giật mình chứ. Lão sững ngưá»i nhìn Nhạc Phàm, miệng khÃ'ng ngừng lẩm bẩm nói: "Thiên tài, thật sá»± là thiên tài mà!"

Nhạc Phàm tịnh khÃ'ng cần biết mình có phải là thiên tài hay khÃ'ng. Từ khi bắt Ä'ầu tu luyện tinh thần lá»±c, hắn phát hiện thấy não bá»™ cá»§a bản thân càng lúc càng linh mẫn, cho nên ghi nhá»› ngàn chữ Ä'á»'i vá»›i hắn mà nói khÃ'ng có gì là khó khăn cả. Nhạc Phàm lại nhắm mắt, yên lặng tiếp tục Ä'á»c thuá»™c lòng, sau má»™t lúc hắn má»›i nói: "Vãn bá»'i Ä'ã nhá»› kỹ rá»"i, sẽ khÃ'ng bao giá» quên Ä'ược."

Lệ Vân phục há»"i lại tâm tình, chậm rãi nói: " Bản 'Kim Cương Kinh Chi Long Cá»±c Cá»­u Biến' này phải tá»± mình lÄ©nh ngá»™, ta cÅ©ng khÃ'ng thể dạy cho cậu Ä'iá»u gì. Bất quá ta hiểu Ä'ược mấu chá»'t chính là ở mưá»i câu kinh văn cuá»'i cùng. Năm Ä'ó ta cÅ©ng chỉ lÄ©nh ngá»™ Ä'ược ná»­a Ä'ầu tiên cá»§a Ä'oạn kinh văn này, chính là 'Luyện Thể Tu Thân', 'Äoán Cân Luyện Cá»'t', 'Kim Thân Há»™ Thể', mà ta chỉ tu luyện Ä'ến 'Äoán Cân Luyện Cá»'t' là khÃ'ng tiến thêm Ä'ược nữa. Cho nên mưá»i câu kinh văn sau cùng, hy vá»ng cậu có thể lÄ©nh ngá»™ Ä'ược nó, xem như giúp ta hoàn thành chút tiếc nuá»'i nhá» này."

"Lệ gia gia yên tâm, con sẽ lÄ©nh há»™i Ä'ược."

Nghe Nhạc Phàm xưng hÃ' như vậy Lệ Vân tâm thần chấn Ä'á»™ng, vẻ mặt mÆ¡ màng lẩm bẩm nói: "Gia gia! Hắn gá»i ta là gia gia ư?"

"Äúng vậy, Lệ gia gia." Nhạc Phàm khẳng Ä'ịnh.

"Ha ha ……" Lệ Vân cưá»i to nói: "Ta cÅ©ng có ngưá»i thân rá»"i, khÃ'ng nghÄ© là trước khi chết ta lại có ngưá»i thân bên cạnh, ha ha ……"

Chương 11: Ngạc háo (Tin dữ)

Từ Trữ Huyện thành Ä'ến Hình bá»™ nha mÃ'n ở kinh Ä'Ã' chỉ cần lá»™ trình hai ngày, Ä'ợi cÃ'ng văn phê xuá»'ng và phản há»"i vá», tổng cá»™ng cÅ©ng hết thá»i gian bá»'n năm ngày.

Nhạc Phàm Ä'ã nằm trong nhà giam Ä'ược hai ngày. Thá»i gian này hắn khÃ'ng tu luyện quên mình như trước Ä'ây, mà liên tục bầu bạn vá»›i lão nhân, Ä'ợi cho lão nghỉ ngÆ¡i má»›i bắt Ä'ầu tu luyện.

"Ta nhá»› có má»™t lần hung hiểm phi thưá»ng, má»™t vài tên uy khấu từ bá» biển lén lút xâm nhập vào thành, ngụy trang dưới dạng lão bách tính nhằm tìm hiểu quân tình. Lúc ấy bá»n ta trong thành phát hiện Ä'ược liá»n tóm ngay bá»n chúng, dùng nhiá»u phương pháp má»›i có thể từ miệng bá»n chúng mà biết, Ä'ại quân viện trợ cá»§a chúng Ä'ang nhanh chóng tiến Ä'ến. Do Ä'ó ta cùng vài huynh Ä'ệ bá»' trí cÆ¡ quan và dầu lá»­a ngoài bá» biển, cuá»'i cùng cÅ©ng giết chúng khÃ'ng còn manh giáp. Thật là thá»'ng khoái! Ha ha...

Sau Ä'ó bá»n ta thừa thắng truy kích, Ä'uổi thẳng ra biển mà tiêu diệt toàn bá»™ bá»n chúng. Nhưng sau Ä'ó, thuyá»n bị phá vỡ, có vài huynh Ä'ệ tá»'t cá»§a ta trá»±c tiếp bị chết trên thuyá»n. Ta mặc dù may mắn khÃ'ng chết nhưng lại lâm vào cảnh nguy khá»'n, lúc ấy bên ngưá»i ngoài má»™t tấm ván thuyá»n thì chẳng còn lại cái gì cả...

Hai ngày sau ta trÃ'i dạt Ä'ến má»™t hòn Ä'ảo. Bất quá nÆ¡i Ä'ó rất hoang vu, phi cầm thú vật dù chỉ má»™t con cÅ©ng chẳng có...

Ta Ä'ợi năm ngày trên hòn Ä'ảo Ä'ó, cuá»'i cùng thuá»™c hạ cá»§a ta cÅ©ng tìm ra ta..."

Nhạc Phàm chăm chú lắng nghe Lệ Vân kể vá» chuyện xưa, chẳng những mở rá»™ng kiến văn, mà còn há»c Ä'ược nhiá»u thứ mà bản thân trước kia chưa từng biết Ä'ến: cầu sinh trên biển, cÃ' Ä'ảo cứu viện, tâm lý chiến Ä'ấu vá»›i Ä'ịch nhân, trong lòng hắn biến chuyển khÃ'ng ngừng. Nhưng hắn cảm thấy hứng thú nhất là sát trận chi pháp trên chiến trưá»ng, như bát trận Ä'á»", thất sát trận, uyên ương trận, vân vân... Việc Ä'ó Ä'á»'i vá»›i chuyện bình thưá»ng Ä'i săn dùng cạm bẫy thì khác biệt vÃ' cùng, khiến hắn cảm thấy có ích rất nhiá»u, Ä'á»'i vá»›i phương pháp cài Ä'ặt cạm bẫy Ä'úng là có sá»± khai mở rất lá»›n.

Lệ Vân trên chiến trưá»ng có thể nói thân kinh bách chiến, kinh nghiệm phong phú. Nhạc Phàm ngá»"i bên cạnh thỉnh giáo, giá»'ng như má»™t miếng bá»t biển khÃ'ng ngừng hấp thụ tri thức, thấy cái gì hữu dụng thì ghi nhá»› lại, cái gì vÃ' dụng thì khÃ'ng lưu tâm Ä'ến.

.................................

Trong ngÃ'i nhà nhá» trên sưá»n núi, Lý Äàm ngá»"i trên giưá»ng cầm trá»§y thá»§ vót tên tre, trong lòng thầm nhá»§: "Tiểu Phàm Ä'i Ä'ã ba ngày rá»"i. Dù có bị TÃ' lão lưu lại Ä'ể cùng ăn tết thì giá» cÅ©ng phải trở vá» rá»"i. KhÃ'ng biết có xảy ra chuyện gì ngoài ý muá»'n khÃ'ng".

Hai ngày trước Tiểu Nhã có ghé qua, há»i Ã'ng xem Nhạc Phàm có mang kẹo quế hoa vá» khÃ'ng. Sau lại thấy Nhạc Phàm vẫn chưa vá» nên nó liá»n bá» chạy nhanh vá» nhà, trên mặt Ä'ầy nước mắt.

Äã mấy ngày trÃ'i qua, Nhạc Phàm vẫn khÃ'ng trở vá». Lý Äàm biết Nhạc Phàm là má»™t Ä'ứa bé biết chuyện, sẽ khÃ'ng có chuyện hắn khÃ'ng nói gì mà Ä'i lâu như thế. Từ lần trước tu luyện má»™t tháng mà khÃ'ng có tin tức gì, Nhạc Phàm Ä'ã khÃ'ng làm cho phụ thân lo lắng nữa, nhưng hiện tại ba ngày Ä'á»u khÃ'ng có tin gì, làm sao khÃ'ng lo cho Ä'ược. Cho dù Nhạc Phàm má»i thứ Ä'á»u biểu hiện rất tá»'t, nhưng trong mắt Lý Äàm hắn dù sao cÅ©ng chỉ là má»™t Ä'ứa bé má»›i mưá»i lăm tuổi.

Lý Äàm càng nghÄ© càng lo lắng, tâm thần khÃ'ng thể tập trung. "Xoẹt" má»™t tiếng, tiểu Ä'ao Ä'ã cắt trúng vào tay trái, máu chảy nhá» xuá»'ng mặt Ä'ất. Lý Äàm nhíu mày, Ä'ưa ngón tay lên miệng ngậm lại, rá»"i Ä'ứng dậy Ä'i ra bên ngoài.

"Lý gia, Lý gia! KhÃ'ng hay rá»"i, Nhạc Phàm tiểu ca xảy ra chuyện rá»"i..." Vừa ra cá»­a Ã'ng Ä'ã nghe tiếng ngưá»i kêu lá»›n.

Lý Äàm chấn Ä'á»™ng trong lòng, dá»± cảm bất an mãnh liệt cuá»'i cùng cÅ©ng Ä'ã tá»›i. Vì thế Ã'ng liá»n tiến vá» phía trước.

Ngưá»i Ä'ến là Ä'ứa sai vặt cá»§a TÃ' Kí trà lâu, Lý Äàm có gặp qua nó vài lần nên tá»± nhiên nhận ra. "Lý gia, TÃ' lão gia bảo cháu Ä'ến gặp ngưá»i..."

Lý Äàm vung tay, ngắt lá»i nó: "Nói thẳng ra Ä'i, Tiểu Phàm xảy ra chuyện gì, hiện tại rá»'t cuá»™c là thế nào?"

Äứa sai vặt liá»n vá»™i nói: "Nhạc Phàm tiểu ca bị ngưá»i nha mÃ'n bắt Ä'i rá»"i. Vẫn chưa nguy hiểm, nhưng nghe nói là bị sung quân".

Lý Äàm nghe hài tá»­ cá»§a mình tạm thá»i chưa gặp nguy hiểm, lo lắng trong lòng cÅ©ng vÆ¡i bá»›t, cho nên hạ tay xuá»'ng nói nhanh: "Äi, Ä'ến trà lâu rá»"i nói sau". Nói xong Ã'ng vá»™i vàng chạy xuá»'ng chân núi. Äáng thương cho Ä'ứa bé vừa má»›i trèo lên núi lại phải chạy xuá»'ng, nhưng nó khÃ'ng thể chạy sát theo Ä'ược.

Lý Äàm tá»'c Ä'á»™ kinh ngưá»i, nhanh chóng chạy vào thành. Còn Ä'ứa sai vặt sá»›m dùng hết sức lá»±c, thật sá»± khÃ'ng thể bước nổi, nên thở nặng nhá»c nói: "Lý gia... Ngưá»i Ä'i trước Ä'i... Cháu tá»± Ä'i vá» Ä'ược".

Lý Äàm thấy thế, lập tức quay trở lại. Ã"ng khÃ'ng nói gì, vá»™i cõng nó lên, nhanh chóng tiếp tục chạy vá» phía trước.

..............................

Trữ Huyá»n thành. Bên trong TÃ' Kí trà lâu, Ä'ứa sai vặt mặt mày trắng bệch, nói khÃ'ng ra hÆ¡i: "Lão gia... Lý gia Ä'ến..."

TÃ' Phóng Hào nghe thế vá»™i vàng từ trong phòng Ä'i ra, thần sắc nhẹ nhàng nói vá»›i nó: "Ngươi Ä'i nghỉ ngÆ¡i trước Ä'i, Ä'ã làm khổ ngươi rá»"i". Äứa bé vá»™i vàng cáo lui, Ä'ại sảnh chỉ còn Lý Äàm và TÃ' Phóng Hào.

Lý Äàm yêu con vÃ' cùng, nóng lòng vá»™i há»i: "TÃ' lão, Tiểu Phàm nó rá»'t cuá»™c thế nào rá»"i? Rá»'t cuá»™c là sao rá»"i?"

TÃ' Phóng Hào kéo Lý Äàm ngá»"i xuá»'ng nói: "Ã"ng trước tiên Ä'ừng quá lo lắng. Tiểu Phàm hiện tại khÃ'ng nguy hiểm, ngá»"i xuá»'ng hãy nói".

"Mấy ngày nay ta nghe má»i ngưá»i nói vá» má»™t thiếu niên tóc bạc, sau khi nghe ngóng ta má»›i biết vá»'n là Tiểu Phàm Ä'ã xảy ra chuyện. Ba ngày trước Tiểu Phàm từ hậu viện cá»§a ta Ä'i ra, Ä'i vá» phía khu Ä'Ã'ng...", rá»"i Ã'ng kể rõ má»i sá»± xảy ra ngày hÃ'm Ä'ó.

"Ba!" Má»™t chưởng Ä'ập mạnh lên bàn khiến cho cả phòng vang vá»ng. Lý Äàm Ä'ứng vá»t dậy, hai tay nắm chặt, trong mắt hàn quang sáng rá»±c, giận dữ nói: "Thật là vÃ' sỉ! Chẳng lẽ khÃ'ng còn vương pháp hay sao?"

TÃ' Phóng Hào lần Ä'ầu tiên thấy Lý Äàm giận dữ như thế. Lão sá»­ng sá»'t má»™t lúc, rá»"i sau Ä'ó an á»§i: "Lý Äàm, trước tiên hãy bình tÄ©nh, chúng ta nghÄ© cách Ä'ã".

Lý Äàm cÅ©ng nghÄ© má»™t há»"i, bản thân trở nên tỉnh táo, vì thế má»›i ngá»"i xuá»'ng há»i: "Chúng ta có thể Ä'ến kinh Ä'Ã' tá»' cáo khÃ'ng? Kháng án cho Tiểu Phàm".

TÃ' Phóng Hào lắc Ä'ầu nói: "Ta sá»'ng trong thành Ä'ã nhiá»u năm, Ä'á»'i vá»›i tình huá»'ng này cÅ©ng khó mà giải quyết Ä'ược. Như ta biết, Trữ Huyá»n thành thuá»™c sá»± quản hạt cá»§a vài thế lá»±c triá»u Ä'ình và Ä'ám quyá»n quý có quan hệ phức tạp phi thưá»ng. Biểu hiện bên ngoài nhìn có vẻ rất bình yên, nhưng thật sá»± luÃ'n có sóng ngầm chuyển Ä'á»™ng, má»™t chuyện khÃ'ng tá»'t cÅ©ng có thể mang há»a.

Äây chính là nÆ¡i tụ bảo chi Ä'ịa cá»§a các Ä'ại thế lá»±c trong triá»u. Những kẻ có tiá»n Ä'ặc biệt xuất hiện rất nhiá»u, lại Ä'ược sá»± bảo há»™ cá»§a các thế lá»±c triá»u Ä'ình, chỉ cần có tiá»n là Ä'ược an toàn. Cho dù Ã'ng có thể tá»' cáo vá» kinh Ä'Ã', nhưng hiện tại trong triá»u há»-n loạn vÃ' cùng, muá»'n tá»' cáo căn bản là khÃ'ng có khả năng. Ã"i!" Lão nói xong liá»n thở dài nặng ná».

Lý Äàm trầm ngâm má»™t há»"i rá»"i há»i: "Hiện giá» bá»n chúng chuẩn bị phán Tiểu Phàm tá»™i gì? Nếu muá»'n nói Ä'ến tiá»n, ta sẽ cá»' tìm biện pháp".

TÃ' Phóng Hào lắc Ä'ầu nói: "Bá»n chúng chuẩn bị xá»­ Tiểu Phàm sung quân bá»'n năm, Ä'ưa Ä'ến biên hoang chịu khổ dịch. Nếu chỉ là Ä'ưa tiá»n thì khÃ'ng phải là vấn Ä'á», ta có thể gom góp Ä'ược. Nhưng bá»n chúng mặc dù Ä'ưa án khÃ'ng phải là quá nặng, nhưng khÃ'ng phải có tiá»n là giải quyết Ä'ược. Äặc biệt là có mặt Thái thiếu gia và Triệu gia cÃ'ng tá»­ gây áp lá»±c vào".

Lý Äàm nghiến răng nắm chặt tay, vẻ mặt Ä'ầy sát khí, trong lòng phẫn ná»™ khÃ'ng thể dùng khÃ'ng thể thá»'t nên lá»i. Ã"ng cá»' gắng khá»'ng chế tình cảm bản thân lại, vá»™i há»i: "Vậy có biện pháp nào có thể cứu Tiểu Phàm ra khÃ'ng?"

TÃ' Phóng Hào suy nghÄ©, nhưng rá»"i lại lắc Ä'ầu: "Trừ phi Thái thiếu gia và Triệu cÃ'ng tá»­ buÃ'ng tha Tiểu Phàm, còn khÃ'ng thì khÃ'ng có cách nào hết".

Lý Äàm hừ lạnh nói: "Nếu bá»n chúng khÃ'ng chịu buÃ'ng tha Tiểu Phàm, ta sẽ cướp ngục, rá»"i chúng ta sẽ cao chạy xa bay".

TÃ' Phóng Hào liá»n khuyên can: "Ã"ng khÃ'ng nên kích Ä'á»™ng như thế. Nếu Ã'ng thất bại, cả Ã'ng và Tiểu Phàm Ä'á»u bị phán là tá»­ tá»™i. Tính ra nếu có thể cứu Tiểu Phàm ra rá»"i sẽ như thế nào, chẳng lẽ các ngưá»i phải sá»'ng cuá»™c Ä'á»i trá»'n tránh như thế sao? Ta thấy Ä'ợi khi gặp Ä'ược Tiểu Phàm hãy nói. Cho dù tính Ä'ến chuyện xấu nhất, sung quân bá»'n năm rá»"i cÅ©ng trở vá», so vá»›i chạy trá»'n khắp nÆ¡i cÅ©ng là tá»'t lắm rá»"i. Ã"ng cần phải tính cho kÄ© má»›i Ä'ược".

Lý Äàm sững ngưá»i, thầm nghÄ©: "Äúng rá»"i, Tiểu Phàm còn trẻ như thế, nếu chạy trá»'n khắp nÆ¡i, ta sao có thể nói vá»›i mẫu thân cá»§a nó. Ta lúc này sao lại kích Ä'á»™ng như thế Ä'ược". Kì thật má»i ngưá»i Ä'á»u có tình cảm, thấy ngưá»i thân gặp chuyện mà có thể bình tÄ©nh sáng suá»'t, ngưá»i Ä'ó chắc chắn trở thành tiên mất rá»"i.

Bình tÄ©nh nén phẫn ná»™ trong lòng, Ã'ng rá»"i tỉnh táo nói: "Cám Æ¡n TÃ' lão nhắc nhở. Sau này ta sẽ cá»' gắng bình tÄ©nh, nếu khÃ'ng sao cứu Tiểu Phàm ra Ä'ược. Chúng ta trước tiên cá»' nghÄ© ra biện pháp gặp Ä'ược Tiểu Phàm rá»"i tính tiếp vậy".

TÃ' Phóng Hào gật Ä'ầu nói: "Ã"ng có thể nghÄ© như thế ta cÅ©ng yên tâm. Äi, trước tiên hãy Ä'ến nha mÃ'n gặp Tiểu Phàm rá»"i hãy nói tiếp".

Chương 12: Tham vá»ng

Bên ngoài nha mÃ'n, Lý Äàm cùng TÃ' Phóng Hào Ä'ứng ở cá»­a má»™t há»"i lâu nhưng khÃ'ng ai chú ý Ä'ến há». Sau khi TÃ' Phóng Hào dùng má»™t ít bạc "mãi lá»™" má»›i có thể nhá» gá»­i lá»i Ä'ến tri phá»§ Ä'ại nhân.

Trong phòng làm việc cá»§a nha mÃ'n, Lý Äàm và TÃ' Phóng Hào ngá»"i má»™t bên chá» Ä'ợi, cứ cầm chén trà lên rá»"i lại bá» xuá»'ng, trong lòng lo lắng phi thưá»ng.

"á»'! KhÃ'ng phải là TÃ' lão bản cá»§a TÃ' Kí trà lâu hay sao? Sao lại rảnh rá»-i Ä'ến thăm ta thế này, thật là hứng thú mà". Tri phá»§ mặt vui vẻ Ä'i từ bên trong ra.

TÃ' Phóng Hào Ä'ứng dậy chắp tay nói: "Tri phá»§ Ä'ại nhân khách khí rá»"i. Thảo dân hÃ'm nay Ä'ến có chuyện muá»'n thỉnh cầu, mong Ä'ại nhân có thể giúp Ä'ỡ". Nói xong lão rút từ tay áo ra vài tấm ngân phiếu nhét vào tay tri phá»§.

Tri phá»§ vừa thấy liá»n nghÄ© thầm: "Sáu tấm ngân phiếu, má»-i tấm cÅ©ng má»™t trăm hai, Ä'ây tuyệt khÃ'ng phải là con sá»' nhá». Xem ra việc TÃ' lão bản này nhá» vả có chút phiá»n phức a". Vì vậy lão Ä'ưa tay Ä'ẩy ra nói: "TÃ' lão bản có chuyện gì cứ trá»±c tiếp nói ra, nếu ta có thể giúp thì sẽ khÃ'ng chá»'i từ". Lá»i nói ra Ä'ã có ý rằng, bản thân năng lá»±c có hạn, có má»™t sá»' việc khÃ'ng nhất Ä'ịnh có thể giúp Ä'ược, cho nên sá»' tiá»n Ä'ó cầm trước thật khÃ'ng hay, làm khÃ'ng Ä'ược thì thật xấu hổ.

TÃ' Phóng Hào hiểu ra, vì vậy Ä'ưa tay nhận lại, mỉm cưá»i nói: "Äại nhân thật là sảng khoái, vậy ta nói thẳng luÃ'n. Mấy hÃ'm trước trên Ä'ưá»ng lá»›n có má»™t thiếu niên tóc bạc gây sá»±, sau lại bị quan sai nha mÃ'n bắt Ä'ến Ä'ây. KhÃ'ng biết Ä'ại nhân Ä'á»'i vá»›i việc này có ấn tượng gì khÃ'ng?"

Tri phá»§ giật mình, nghi hoặc há»i: "Äúng là có chuyện này, nhưng mà có liên quan gì tá»›i ngươi?"

TÃ' Phóng Hào chỉ Lý Äàm giá»›i thiệu: "Vị này chính là bằng hữu cá»§a thảo dân, tên Lý Äàm, chính là phụ thân cá»§a thiếu niên tóc bạc Ä'ó".

Lý Äàm tiến lên hành lá»... nói: "Thảo dân Lý Äàm, là cha cá»§a Lý Nhạc Phàm, xin ra mắt tri phá»§ Ä'ại nhân".

Tri phá»§ lúc này má»›i chú ý Lý Äàm Ä'ứng bên cạnh. Lão nhìn từ trên xuá»'ng Ä'ánh giá má»™t lượt, thầm nhá»§: "Ngưá»i này da dẻ ngăm Ä'en, thân mặc áo thợ săn, nhìn qua thấy tinh thần lão luyện, vẻ mặt cÅ©ng rất giá»'ng Lý Nhạc Phàm, chỉ là so vá»›i hắn thì cương nghị hÆ¡n nhiá»u. Xem ra hắn Ä'úng là cha cá»§a tên nhóc cưá»ng tráng Ä'ó". Lão nhá»› lại lúc Lý Nhạc Phàm Ä'ại náo cÃ'ng Ä'ưá»ng hung hãn như thế nào, lại thấy hình ảnh cá»§a phụ thân hắn hiện tại, nghÄ© rằng khả năng cá»§a Lý Äàm tuyệt Ä'á»'i khÃ'ng thua nhi tá»­. Trong lòng nghÄ© như thế, lão liá»n trở nên khẩn trương.

Tri phá»§ vẻ mặt khó xá»­ nói: "Lý Nhạc Phàm hắn Ä'ắc tá»™i vá»›i hai ngưá»i quyá»n quý nhất vùng. Bá»n há» Ä'ã Ä'ịnh tá»™i Lý Nhạc Phàm thì ta khÃ'ng dám Ä'ắc tá»™i. Vậy nên hai ngưá»i nên vá» Ä'i, ta khÃ'ng thể giúp Ä'ược". So vá»›i lúc trước thì thái Ä'á»™ cá»§a tri phá»§ khÃ'ng tá»'t lắm.

"Nhưng..." Lý Äàm vừa muá»'n nói, TÃ' Phóng Hào lập tức chen vào: "Äại nhân khÃ'ng cần khó xá»­, chúng ta thật khÃ'ng có ý Ä'ó. Ta và Lý Äàm chỉ muá»'n thăm Tiểu Phàm má»™t chút, tuyệt Ä'á»'i khÃ'ng gây phiá»n phức cho Ä'ại nhân. Hy vá»ng Ä'ại nhân có thể châm chước". Lão nói xong liá»n Ä'ưa ra mấy tấm ngân phiếu vừa rá»"i.

Tri phá»§ nhìn chằm chằm vào xấp ngân phiếu, trong lòng thầm nghÄ©: "Dù sao nhị vị cÃ'ng tá»­ chỉ là muá»'n xá»­ tá»™i tiểu tá»­ Ä'ó, cÅ©ng khÃ'ng cấm cho ngưá»i khác vào thăm, nếu có biết Ä'ược, nghÄ© cÅ©ng khÃ'ng há»i tá»™i ta Ä'âu".

TÃ' Phóng Hào thấy tri phá»§ khÃ'ng lên tiếng, lại Ä'ưa ra thêm sáu tấm ngân phiếu nữa. Tri phá»§ lập tức mặt mày há»›n hở, thầm nghÄ©: "TÃ' lão bản này thật là biết chuyện mà, bất quá khÃ'ng nên lá»™ liá»...u quá như thế, ha ha..."

"TÃ' lão bản quá khách khí rá»"i, mặc dù khÃ'ng giúp Ä'ược Lý tiểu huynh Ä'ệ, nhưng cho các ngưá»i vào thăm, chuyện nhá» này ta có thể giúp Ä'ược, ha ha..." Lão má»"m miệng dẻo quẹo Ä'ầy thá»§ Ä'oạn gây khó dá»... ngưá»i khác, thu liá»...m tiá»n tài cá»§a cả hai bên, thật Ä'úng vá»›i tiêu chuẩn cá»§a quan tham.

Thấy biểu hiện cá»§a tri phá»§ như thế, TÃ' Phóng Hào trong lòng thầm chá»­i nhưng vẫn khách khí nói: "Vậy phải làm phiá»n Ä'ại nhân rá»"i".

Trong thiết lao, Lệ Vân giá»'ng như má»™t Ã'ng thầy giáo, khÃ'ng ngừng giảng giải cho Nhạc Phàm vá» trận pháp biến hóa và tình thế chiến Ä'ấu trên chiến trưá»ng... Lão Ä'ang giảng giải hứng thú, Ä'á»™t nhiên Nhạc Phàm Ä'ứng dậy nhìn vá» phía cá»­a nhà giam.

Lệ Vân sững ngưá»i, thấy hành vi Nhạc Phàm như vậy liá»n biết rằng nhất Ä'ịnh có chuyện xảy ra. Vì vậy lão tò mò há»i: "Tiểu Phàm, có chuyện gì thế?"

"Có ba ngưá»i Ä'ang Ä'ến, trong Ä'ó có hai ngưá»i là cha con và TÃ' gia gia".

Lệ Vân nói có vẻ ngoài ý muá»'n: "Vậy mà con có thể nghe ra Ä'ược ư? Ha ha! Xem ra ngưá»i thân cá»§a con Ä'ến thăm con, nếu có thể Ä'em con ra ngoài thì quá tá»'t rá»"i".

Nhạc Phàm nhẹ lắc Ä'ầu nói: "Con sẽ ở lại Ä'ây chăm sóc ngưá»i".

Lệ Vân sững ngưá»i, trong lòng rất cảm Ä'á»™ng, lão Ä'ương nhiên biết Nhạc Phàm ở lại là muá»'n ở bên cạnh lão trong những ngày cuá»'i Ä'á»i lão. Lão thở dài nói: "A! Ta biết tâm ý cá»§a con, nhưng có thể ra thì cứ việc Ä'i, dù sao sá»›m muá»™n gì con cÅ©ng rá»i khá»i Ä'ây mà".

Nhạc Phàm khÃ'ng trả lá»i, nhưng trong ánh mắt Ä'ã có Ä'áp án chắc chắn.

Chỉ trong chá»'c lát, cá»­a ngục mở ra, ngục tá»'t nói: "Vào nhanh Ä'i, chỉ có thá»i gian ná»­a khắc thÃ'i, nói nhanh rá»"i sá»›m mà Ä'i ra Ä'ấy".

Lý Äàm tiến vào, phát hiện ra nÆ¡i này cÅ©ng khÃ'ng quá khổ cá»±c như mình tưởng tượng, trong lòng cÅ©ng cảm thấy nhẹ nhàng. Nhưng Ã'ng thấy quần áo con mình rách nát, tóc trắng xổ ra rá»'i bá»i, lập tức cảm thấy Ä'au xót.

Nhạc Phàm cứ Ä'ứng yên, thấy phụ thân tiến lại, lá»i vừa lên Ä'ến miệng nhưng lại khÃ'ng biết nói ra như thế nào, chỉ yên lặng Ä'ứng Ä'ó mà nhìn.

Lý Äàm cÅ©ng lặng yên Ä'ứng Ä'ó, thấy hài tá»­ cá»§a mình như thế thì khÃ'ng biết hắn tá»'t hay xấu nữa.

TÃ' Phóng Hào thấy cứ như thế thì chẳng ra sao, nên ho khan hai tiếng rá»"i nói: "Tiểu Phàm, chuyện cá»§a con chúng ta Ä'á»u biết rá»"i. Chúng ta Ä'ang tìm cách cứu con ra".

Nhạc Phàm áy náy nói: "Cám Æ¡n TÃ' gia gia! Con có phải là Ä'ã mang phiá»n phức cho má»i ngưá»i rất nhiá»u khÃ'ng?"

Lý Äàm phẩy tay nói: "Con khÃ'ng có gì sai cả. Cho dù có lá»-i cÅ©ng khÃ'ng cần há»'i hận, chúng ta hiện giá» nên tính kế hoạch sau này". Thấy con mình vÃ' sá»±, Ã'ng cÅ©ng há»"i phục lại sá»± tỉnh táo cá»§a má»™t thợ săn.

TÃ' Phóng Hào nói: "Chúng ta Ä'ã nghe tri phá»§ nói, lần này con Ä'ắc tá»™i vá»›i Ä'ám quyá»n quý, trừ phi chúng buÃ'ng tha cho con, còn khÃ'ng muá»'n cứu con thập phần khó khăn. Cho nên con phải có kế hoạch tính toán mà hành Ä'á»™ng cho tá»'t".

Nhạc Phàm nói: "Sung quân bá»'n năm cÅ©ng khÃ'ng có gì, coi như là má»™t loại khổ luyện thÃ'i. Chỉ là..."

"KhÃ'ng cần nói thế, ta biết con muá»'n gì". Lý Äàm ngắt lá»i nói: "Tiểu Phàm, nếu con khÃ'ng muá»'n Ä'i, ta cÅ©ng cá»' tìm cách cứu con ra. Cho dù có chạy trá»'n chân trá»i góc biển cÅ©ng khÃ'ng sao". Ngữ khí rất kiên Ä'ịnh khiến cho Nhạc Phàm thấy phát run sợ.

"Cha, Vạn tiên sinh và Tiểu Nhã cÅ©ng cần ngưá»i chiếu cá»', chúng ta khÃ'ng thể bá» rÆ¡i há»".

Lý Äàm trầm mặc... Trong má»™t lúc ngục giam chợt trở nên yên tÄ©nh.

TÃ' Phóng Hào phá vỡ sá»± yên lặng: "Tiểu Phàm, theo thói quen ở nÆ¡i này, chúng có dùng hình vá»›i con khÃ'ng?"

Nhạc Phàm cưá»i nói: "Con ở Ä'ây cÅ©ng tá»'t lắm, hÆ¡n nữa bữa ăn cÅ©ng rất ngon".

"Bình!" Lý Äàm hung hăng Ä'ấm mạnh hắn má»™t cái, hÆ¡i Ä'ùa làm ra vẻ tức giận nói: "Vậy thằng ngá»'c ngươi ở Ä'ây cả Ä'á»i luÃ'n Ä'i".

Lập tức khÃ'ng khí nặng ná» trở nên nhẹ nhàng Ä'i rất nhiá»u

"Ha ha..." Lệ Vân cưá»i nói: "Lão nhân ta Ä'ã lâu khÃ'ng thấy tình cảnh ấm áp như thế".

Má»i ngưá»i giật mình, Nhạc Phàm lập tức giá»›i thiệu: "Lão nhân gia Ä'ây là Lệ Vân gia gia, mấy ngày nay chẳng những chiếu cá»' cho con, lại còn chỉ dạy con rất nhiá»u".

Lý Äàm lập tức bước lên hành lá»... nói: "Äa tạ".

Lệ Vân lắc Ä'ầu nói: "Ha ha, hài tá»­ này khiêm tá»'n quá. Mấy hÃ'm nay toàn là nó chiếu cá»' chăm sóc ta, bằng khÃ'ng ta lão cá»'t Ä'ầu này Ä'ã sá»›m tiêu mất rá»"i".

Sau khi bàn chuyện, Lý Äàm và TÃ' Phóng Hào liá»n Ä'i khá»i. Nhưng Lý Äàm trong lòng khÃ'ng cam chịu, thầm nghÄ©: "Vẫn còn thá»i gian vài ngày, Ä'ể nghÄ© biện pháp khác xem".

Äợi hai ngưá»i Lý Äàm và TÃ' Phóng Hào rá»i khá»i, Lệ Vân má»›i nói: "Con có má»™t ngưá»i cha rất tá»'t!"

"Dạ, cha chính là niá»m tá»± hào cá»§a con". Nhạc Phàm kiêu hãnh nói.

Chương 13: Mật mưu

GiỠtuất.

Ra khá»i Ä'ại lao, Lý Äàm liá»n cáo từ TÃ' Phóng Hào. Ã"ng dá»± Ä'ịnh Ä'ến chá»- ở cá»§a Thái gia. Thái gia này quả nhiên là cá»± phú ở Trữ Huyá»n thành, danh khí vang dá»™i, tùy tiện há»i má»™t ngưá»i Ä'á»u có thể chỉ Ä'ược. Cứ Ä'i Ä'ưá»ng mà há»i, Ã'ng nhanh chóng tìm ra phá»§ Ä'ệ cá»§a Thái gia.

Thái phá»§ quả nhiên rất giàu có, trước cổng hai bên Ä'ặt hai Ä'ầu mãnh sư thật lá»›n bằng Ä'á»"ng vàng, trên cổng lá»›n làm bằng loại gá»- Ä'ắt tiá»n có treo má»™t tấm biển màu vàng sáng chói, hai chữ "Thái phá»§" trên Ä'ó có khí thế thật phi phàm.

Äá»'i vá»›i những thứ Ä'ó Lý Äàm khÃ'ng thèm Ä'ể ý Ä'ến, chỉ nhìn qua hai chữ "Thái phá»§" treo trên cổng, trong lòng lập tức vui mừng tiến Ä'ến gõ vào cánh cổng.

Trong chá»'c lát liá»n có má»™t tên gia nhân mặc áo xanh chạy ra mở cổng.

Tên gia nhân này nhìn ngưá»i Ä'ứng trước cổng, thấy Ä'ó là má»™t thợ săn, liá»n vênh váo há»i: "Ngươi là ai? Äến Ä'ây làm gì?"

Lý Äàm chắp tay trước ngá»±c, nói giá»ng khàn khàn: "TÃ'i là thợ săn Lý Äàm ở thÃ'n Lưu Thá»§y, muá»'n cầu kiến Thái thiếu gia cá»§a các ngưá»i".

"Hả! Lão nhà quê Ã'ng mà muá»'n gặp thiếu gia bá»n ta. Äi Ä'i, thiếu gia bá»n ta giá» Ä'ang tiếp Ä'ãi khách quý, khÃ'ng thèm Ä'ếm x** tá»›i ngươi Ä'âu". Hắn nói xong liá»n muá»'n Ä'óng cổng lại.

Lý Äàm tiến má»™t bước lên phía trước giữ cánh cổng lại, lá»... Ä'á»™ nói: "TÃ'i có chuyện khẩn muá»'n cầu kiến thiếu gia cá»§a các ngưá»i, làm phiá»n chuyển lá»i giúp ta".

Tên gia nhân thấy Ä'á»'i phương dám cản lại, giận dữ trừng mắt nói: "Úy! Ngươi muá»'n làm gì Ä'ây. Nếu cứ làm như vầy thì ta phải gá»i ngưá»i tá»›i Ä'ó, lúc Ä'ó Ä'ánh ngươi tàn tạ thì Ä'ừng có trách ta".

Lý Äàm khuÃ'n mặt trở nên phát lạnh, lạnh lùng nhìn tên gia nhân, khiến hắn trong lòng trở nên căng thẳng, lắp bắp nói: "Ngươi... Ngươi khÃ'ng Ä'ược làm loạn, ta... ta gá»i ngưá»i thật Ä'ó...." Hắn nói mà má»" hÃ'i lạnh chảy khắp ngưá»i.

"Lúc này cứ xÃ'ng vào như thế nói khÃ'ng chừng càng làm cho sá»± tình thêm phức tạp, nên nghÄ© biện pháp khác tá»'t hÆ¡n vậy". Lý Äàm thầm tính toán rá»"i rút tay vá», quay ngưá»i rá»i Ä'i.

Giá» tuất (trá»i Ä'ã trở nên tá»'i Ä'en) ...

Lý Äàm xuất hiện ở cuá»'i Ä'ưá»ng, từ con hẻm bên cạnh Thái phá»§ mà trèo vào. Thái phá»§ tưá»ng ngoài phải nói là cao, nhưng Ä'á»'i vá»›i Lý Äàm mà nói thì khÃ'ng là gì cả, hai ba lần nhảy là Ä'ã trèo qua Ä'ược.

Trong những nhà giàu sang quyá»n thế có rất nhiá»u há»™ vệ bình thưá»ng, hÆ¡n nữa bên trong lại có khÃ'ng ít cao thá»§. Lý Äàm tuyệt Ä'á»'i khÃ'ng phải là ngưá»i dá»... kích Ä'á»™ng, cho nên Ã'ng cứ quan sát tình hình xung quanh Thái phá»§, Ä'ến khi trá»i tá»'i Ä'en má»›i bắt Ä'ầu hành Ä'á»™ng.

Nằm trên tưá»ng, Lý Äàm cẩn thận quan sát tình hình xung quanh. Má»™t thợ săn xuất sắc trong Ä'êm tá»'i quan sát tuyệt Ä'á»'i khÃ'ng thua kém cao thá»§ bình thưá»ng trên giang há»".

Sau má»™t lúc, Lý Äàm cẩn thận từ trên tưá»ng nhảy xuá»'ng, lập tức ẩn mình vào chá»- tá»'i. Sau khi dò xét kÄ©, Lý Äàm má»›i bắt Ä'ầu chuyển ngưá»i nhanh như má»™t con mèo lặng lẽ tiến vá» phía trước.

Tòa phá»§ Ä'ệ này rất lá»›n, phòng á»'c rất nhiá»u, may là Lý Äàm Ä'ã lập kế hoạch từ trước. Vá»›i những nÆ¡i phú quý như thế này, giá» Ä'úng là lúc bắt Ä'ầu ăn tá»'i, hÆ¡n nữa vừa rá»"i cÅ©ng nghe tin tức từ tên gia nhân. Ã"ng có thể xác Ä'ịnh, chỉ cần tìm ra nÆ¡i ăn tá»'i nhất Ä'ịnh có thể gặp Ä'ược Thái thiếu gia.

MÅ©i Lý Äàm rất thính, mặc dù Thái phá»§ Ä'ầy rẫy mùi vị há»-n tạp, nhưng Ã'ng vẫn có thể phân biệt Ä'ược mùi vị thức ăn và rượu.

Lúc này là Ä'ầu năm má»›i, thá»i tiết rét lạnh dị thưá»ng, căn bản ngoại trừ các thá»§ vệ bên ngoài thì khÃ'ng có tên há»™ viện nào Ä'i ra ngoài cả, cho nên Lý Äàm trên Ä'ưá»ng Ä'i khÃ'ng gặp nguy hiểm gì, chỉ nhẹ nhàng tránh né vài tên thá»§ vệ và gia nhân.

Thái phá»§ Ä'ại ná»™i Ä'ưá»ng lúc này ánh sáng lá»™ng lẫy, ca múa tưng bừng. Lý Äàm rất dá»... dàng nhận ra, Ä'ợi Ä'ến khi Ä'ổi ca trá»±c cá»§a thá»§ vệ, liá»n nhanh lặng lẽ trá»'n vào nấp dưới cá»­a sổ Ä'ại sảnh. Ã"ng Ä'ang chuẩn bị nhá»m Ä'ầu lên xem, chợt trong lòng thấy cảnh giác, lập tức trá»'n vào lùm cây, thu liá»...m khí tức bản thân, ngay cả Ä'Ã'i mắt cÅ©ng nhắm lại.

Lý Äàm vừa nhắm mắt lại, Ä'á»™t nhiên có má»™t bóng ngưá»i phi lên nóc Ä'ại sảnh, nhìn xung quanh: "Quái lạ! Chẳng lẽ ta cảm giác sai à? Nếu khÃ'ng thì kẻ Ä'ó Ä'úng là có khinh cÃ'ng rất giá»i, có thể dưới ánh mắt cá»§a ta mà vÃ' thanh vÃ' tức rá»i khá»i". Suy từ võ cÃ'ng cá»§a bản thân mà khẳng Ä'ịnh ra, vì thế ngưá»i này rất tin tưởng vào cảm giác cá»§a hắn.

Kỳ thật hắn khÃ'ng phải khÃ'ng nghÄ© tá»›i có ngưá»i trá»'n dưới nhà, chỉ là hắn khÃ'ng tin có ngưá»i có thể ở gần Ä'ó mà thu liá»...m khí tức, thoát khá»i sá»± tìm kiếm cá»§a linh giác cá»§a hắn. Có thể Ä'ây Ä'úng là má»™t loại biểu hiện tá»± tin vào kinh nghiệm giang há»" cá»§a bản thân.

Lý Äàm sá»­ dụng thuật thu liá»...m Ä'ã nhiá»u năm Ä'i săn, há»c tập kinh nghiệm từ các chá»§ng loại dã thú, chẳng những có thể ngừng hÃ' hấp mà còn khá»'ng chế cÆ¡ nhục thu lại khiến trái tim ngừng Ä'ập. Mặc dù chỉ có thể duy trì trong thá»i gian rất ngắn nhưng cÅ©ng Ä'á»§ giúp cứu mạng Ã'ng nhiá»u lần, kể cả lần này.

Cảm giác trong lòng tiêu biến, Lý Äàm vẫn khÃ'ng dám Ä'ứng lên, chỉ chậm rãi di chuyển Ä'ến cá»­a sổ. Ã"ng cÅ©ng khÃ'ng ngẩng Ä'ầu lên quan sát mà chỉ ở phía dưới cá»­a sổ chăm chú lắng nghe tình hình trong Ä'ại sảnh. Nhưng trong Ä'ại sảnh nhạc khúc vang lên rất á»"n ào, căn bản khÃ'ng thể nghe Ä'ược cái gì, Lý Äàm nhịn khÃ'ng Ä'ược bèn nhíu mày.

Äại sảnh Thái phá»§ chỉ có má»™t từ Ä'ể hình dung, tuyệt Ä'á»'i chỉ có thể gá»i là "bình thưá»ng". Nhìn qua có Ä'á»§ kim khí ngá»c bình, Ä'ược sá»± chiếu sáng cá»§a ánh Ä'èn, cả Ä'ại sảnh sáng ngá»i dị thưá»ng. Mặc dù rất bình thưá»ng, nhưng lại có vẻ Ä'ại khí huy hoàng.

Ngá»"i ở vị trí chá»§ tá»a chính là Thái gia gia chá»§ và phu nhân.

Thái VÅ© nhìn qua có vẻ hÆ¡i mập. Nói Ä'ến ngưá»i có tiá»n Ä'a sá»' có dáng vẻ Ä'ó, nhưng phu nhân ngá»"i bên cạnh lão dung mạo rất khoan thai hoa lệ, thùy mị vÃ' hạn, thật là tương phản vá»›i lão.

Bên phải chính là Thái thiếu gia Thái Ân Khắc và má»™t vị trung niên văn sÄ© mặt mày sầu muá»™n Ä'ang uá»'ng rượu. Bên trái chính là khách quý hÃ'm nay cá»§a Thái phá»§, có phần hÆ¡i thần bí. Hắn chính là Vương Tá»'ng, lại còn có vị hắc y cao thá»§ vừa má»›i xuất hiện trên nóc Ä'ại sảnh.

"Nhị thiếu gia yên tâm, ta vừa ra ngoài xem xét, bá»'n phía khÃ'ng có ai cả". Hắc y nhân bẩm báo vá»›i âm thanh á»"m á»"m.

Triệu Thiên Hoa hài lòng gật Ä'ầu, rá»"i quay sang Thái VÅ© nói: "Thái lão bản, hiện tại ăn uá»'ng cÅ©ng no say, chúng ta nên bàn Ä'ến chính sá»± thÃ'i".

Thái VÅ© vá»- tay mấy cái, nói vá»›i Ä'ám gia nhân và nữ tá»­ Ä'ang tấu nhạc múa hát nói: "Các ngươi lui cả ra, nói bá»n gia nhân là khÃ'ng ai Ä'ược vào quấy rầy.

"Dạ, lão gia". Cả bá»n Ä'á»u lần lượt lui ra ngoài.

Thấy Ä'ám gia nhân Ä'i hết, Thái VÅ© má»›i cưá»i nói: "Những Ä'iá»u Triệu cÃ'ng tá»­ nói ta Ä'á»u xem xét kÄ©. Mặc dù chúng ta cÅ©ng Ä'ược xem là giàu có, nhưng so vá»›i Triệu gia thì thua kém rất nhiá»u. KhÃ'ng biết vì sao nhị vị cÃ'ng tá»­ lại tìm Ä'ến ta? Dù sao tại Trữ Huyá»n thành này những kẻ giàu có hÆ¡n ta cÅ©ng có rất nhiá»u mà!"

Vương Tá»'ng uá»'ng ná»'t ngụm rượu rá»"i nói: "Thái lão bản nói lá»i khách sáo rá»"i. Chúng ta cùng Thái lão bản hợp tác chá»§ yếu là tin tưởng ở nhãn quang và năng lá»±c cá»§a Thái lão bản. HÆ¡n nữa Ä'úng là Thái lão bản hiện nay mặc dù khÃ'ng phải là nhất phương thế lá»±c, nhưng là ngưá»i có vài Ä'iểm ta có thể nhá» vả.

Ta tin tưởng Thái lão bản sẽ khÃ'ng cá»± tuyệt, bởi vì ta có thá»±c lá»±c và tài phú tranh Ä'oạt thiên hạ. Thái lão bản gia nhập chỉ là thêu thêm hoa vào gấm nữa mà thÃ'i. Nhưng các ngưá»i có thể kiếm Ä'ược nhiá»u hÆ¡n hiện tại rất nhiá»u, nếu giúp ta Ä'oạt Ä'ược thiên hạ, lão tương lai Ä'ịa vị và tài phú tuyệt Ä'á»'i có thể so sánh vá»›i Triệu gia lúc này".

Nghe xong những lá»i ấy, Thái VÅ© trong lòng chợt nhảy lên. Triệu gia Ä'úng là thiên hạ tài thần chi chá»§. Mặc dù nói là Giang Nam thá»§ phú, nhưng trừ quá»'c khá»' ra, có ai dám nói giàu hÆ¡n Triệu gia chứ. Kì thật trước mắt má»i ngưá»i Ä'á»u biết Triệu gia tiá»n tài sá»›m vượt quá quá»'c khá»' hoàng thành, chỉ là khÃ'ng ai dám nói ra mà thÃ'i. Thấy ánh mắt Triệu Thiên Hoa tịnh khÃ'ng có chút phản ứng gì, lão nghÄ© Ä'ến khả năng bá»n há» có thể Ä'ã có hiệp Ä'ịnh rá»"i.

Trong lòng mặc dù rất chấn kinh nhưng lão vẫn cá»' gắng bình tÄ©nh lại, bắt Ä'ầu tá»± Ä'ánh giá khả năng...

Bá»n Vương Tá»'ng khÃ'ng thèm quấy rầy thêm, chỉ ngá»"i bên cạnh yên lặng uá»'ng rượu chá» Ä'áp án. Phút chá»'c cả Ä'ại sảnh trở nên yên lặng dị thưá»ng.

Chương 14: Kinh biến

Thái VÅ© trầm tư má»™t lúc rá»"i Ä'á»™t nhiên quay sang bên phải nhìn trung niên văn sÄ© Ä'ang uá»'ng rượu giải sầu, ngữ khí Ã'n hòa há»i: "KhÃ'ng biết Äa Phong tiên sinh có ý kiến gì khÃ'ng?"

Trung niên văn sÄ© bá» chén rượu trong tay xuá»'ng, ngẩng Ä'ầu lên nhìn thoáng qua Thái VÅ©, rá»"i lại quay sang nhìn Vương Tá»'ng, ánh mắt mÃ'ng lung nói: "Ãch! Các hạ Ä'ích xác có thá»±c lá»±c tranh Ä'oạt thiên hạ, lại có Triệu gia sau lưng giúp Ä'ỡ, cho nên cÆ¡ há»™i thành cÃ'ng rất lá»›n.

Bất quá, ta nghÄ© Ä'iá»u các hạ nhìn thấy khÃ'ng phải là tiá»n tài cá»§a Thái gia, mà chính là quan hệ phía sau cá»§a Thái gia, cÅ©ng chính là quan hệ cá»§a phụ thân Thái phu nhân".

Vương Tá»'ng cưá»i nói: "Sá»›m nghe nói Ä'ến Ä'ại danh cá»§a Äa Phong tiên sinh, hÃ'm nay gặp mặt quả nhiên Ä'úng là phi phàm. Tiên sinh nói khÃ'ng sai, ta Ä'ích xác là nghÄ© như thế. Nhưng Ä'iá»u ta nói dù sao cÅ©ng là sá»± thật, cho nên các ngưá»i chỉ là Ä'ưa ra quyết Ä'ịnh lá»±a chá»n mà thÃ'i.

KhÃ'ng giấu chư vị, ta và Tần thừa tướng Ä'ã sá»›m có hiệp Ä'ịnh, lão chính là ná»™i ứng cá»§a ta trong triá»u. HÆ¡n nữa ta Ä'ã liên lạc vá»›i các bang phái trong giang há»", năm bang phái Ä'ệ nhất cấp thế lá»±c và hÆ¡n hai mươi bang phái Ä'ệ nhị cấp thế lá»±c, trong Ä'ó còn có Ảnh sát mÃ'n. Tin rằng khÃ'ng cần ta nhiá»u lá»i chư vị cÅ©ng biết tình hình thá»±c lá»±c cá»§a các bang phái này rá»"i".

Trung niên văn sÄ© cÅ©ng Ä'á»™ng dung nói: "Theo như ngươi nói, hi vá»ng thành cÃ'ng cÅ©ng có hÆ¡n hai phần. Bất quá thiên hạ khÃ'ng có chuyện thành cÃ'ng cả mưá»i phần, cho nên tất cả Ä'á»u phải do mình tranh thá»§ nắm Ä'ược". Rá»"i y nhìn Thái phu nhân, nói tiếp: "Äại sá»± như vầy cÅ©ng là ý Ä'ịnh cá»§a Thái lão bản". Nói xong y lại quay sang uá»'ng rượu.

Thái phu nhân hai má Ä'á» há»"ng cúi mặt xuá»'ng, Thái VÅ© vẻ mặt xấu hổ, liá»n vá»™i chuyển Ä'á» tài nói vá»›i Triệu Thiên Hoa: "Triệu nhị cÃ'ng tá»­, nghe nói hai hÃ'm trước có kẻ Ä'ang Ä'êm lẻn vào Kì Dị Trai lấy trá»™m má»™t vài thứ cá»§a Triệu cÃ'ng tá»­, khÃ'ng biết chuyện này có thật hay khÃ'ng?"

Nghe nói thế Triệu Thiên Hoa và Vương Tá»'ng vẻ mặt Ä'á»u sa sầm lại. Hiển nhiên Ä'ây là ná»-i Ä'au trong lòng bá»n chúng.

Triệu Thiên Hoa hung hăng nói: "KhÃ'ng sai. Äêm trước có má»™t Ä'ám hắc y nhân Ä'á»™t nhiên xÃ'ng vào Kì Dị Trai. Bá»n chúng nhân sá»' rất Ä'Ã'ng, má»-i tên Ä'á»u có võ cÃ'ng cao cưá»ng. CÅ©ng may ta và Vương huynh mang theo nhiá»u cao thá»§, nếu khÃ'ng hậu quả thật khó mà tưởng nổi. Má»™t Ä'ám ngưá»i như thế khÃ'ng biết làm cách nào vào thành Ä'ược, mà thành vệ má»™t chút phong thanh cÅ©ng khÃ'ng biết".

Vương Tá»'ng tiếp lá»i: "Những tên này tất cả Ä'á»u là tá»­ sÄ©, giương Ä'Ã'ng kích tây lÃ'i kéo sá»± chú ý cá»§a bá»n ta, sau Ä'ó lẻn vào hậu viện lấy trá»™m Ä'á»". Nhiệm vụ thành cÃ'ng tất cả Ä'á»u rút lui, cho dù bị bắt cÅ©ng tá»± vẫn mà chết. Sau Ä'ó toàn thành nhanh chóng truy tìm khắp nÆ¡i nhưng khÃ'ng phát hiện Ä'ược Ä'iá»u gì, xem ra Ä'ây Ä'úng là má»™t âm mưu Ä'ã dá»± tính từ lâu".

Thái VÅ© hiếu kì há»i: "Rá»'t cuá»™c Ä'ó là thứ gì mà có thể khiến cho Ä'á»'i phương khÃ'ng tiếc hi sinh tá»­ sÄ© mà lấy cho bằng Ä'ược?"

Cùng trao Ä'ổi ánh mắt vá»›i Triệu THiên Hoa, Vương Tá»'ng nặng ná» nói: "Chỉ là bá»c giấy khÃ'ng gói Ä'ược lá»­a. Dù sao chuyện này sá»›m muá»™n gì cÅ©ng truyá»n ra ngoài, nói vá»›i chư vị cÅ©ng khÃ'ng sao. Lần này Ä'ánh mất chính là khá»'i bảo tàng Ä'á»" thứ tư cá»§a Triệu gia".

"Cái gì?" Ngưá»i lên tiếng kinh hÃ' cÅ©ng chính là Äa Phong tiên sinh, lúc này lão cÅ©ng khÃ'ng có vẻ say nữa, lẩm bẩm nói: "Sư phụ nói bảo tàng Ä'á»" có quan hệ Ä'ến Ä'ại sá»± thiên hạ. Xem ra hiện tại lại có phong vân bão táp xảy ra rá»"i, ta cÅ©ng phải trở vá» thÃ'i". Rá»"i lão Ä'ứng dậy nói: "Thái lão bản, Thái phu nhân, ta phải Ä'i trước. Tàng bảo Ä'á»" chính là sá»± việc quan trá»ng, ta phải trở vá» sư mÃ'n má»™t chuyến". Nói xong y liá»n chắp tay cáo từ.

"Chá» chút Ä'ã sư huynh, phiá»n huynh giúp ta há»i thăm sư phụ lão nhân gia Ä'ược chứ?" Thấy Äa Phong bá» Ä'i, Thái phu nhân liá»n vá»™i ngăn lão lại.

Äa Phong dừng lại, nhẹ gật Ä'ầu rá»"i nhanh chóng rá»i khá»i.

Bá»n Vương Tá»'ng cảm thấy khó hiểu, nhìn Thái VÅ© há»i: "Chuyện này..."

Thái VÅ© vá»™i giải thích: "Äa Phong tiên sinh là sư huynh cá»§a phu nhân ta, khÃ'ng phải là ngoại nhân, Vương cÃ'ng tá»­ khÃ'ng cần Ä'ể ý. Chúng ta bàn tiếp chuyện vừa rá»"i".

Thấy Vương Tá»'ng khÃ'ng có ý kiến, lão nói tiếp: "Vương cÃ'ng tá»­ Ä'ưa ra Ä'iá»u kiện rất tá»'t, nhưng ta cÅ©ng phải tính cho gia Ä'ình. Ta có biện pháp này, khÃ'ng biết có Ä'ược khÃ'ng?"

Vương Tá»'ng phóng khoáng nói: "Thái lão bản cứ nói".

Thái VÅ© cưá»i nói: "KhÃ'ng bằng ta bí mật giúp Ä'ỡ cho ngươi. Như vậy cÅ©ng tiện cho ngươi, ta cÅ©ng có thể có Ä'ưá»ng lui. Nói khÃ'ng chừng Ä'ến lúc Ä'ó sẽ có hiệu quả khÃ'ng thể ngá», ngươi thấy thế nào?"

"Ha ha..." Vương Tá»'ng cưá»i to nói: "Thái lão bản quả thật tính kÄ©, dù cho thế nào cÅ©ng khÃ'ng lá»- Ä'ược, Ä'úng là má»™t thương nhân thành cÃ'ng. Thế nhưng, Ä'iá»u ta cần chính là sá»± giúp Ä'ỡ cá»§a Ã'ng, khÃ'ng cần biết là bí mật hay lá»™ liá»...u, cho nên Ã'ng khÃ'ng cần lo lắng. Vậy là chúng ta có thể hợp tác Ä'ược. Äây, chén rượu kết minh này chúc cho chúng ta thành cÃ'ng". Hắn nói xong liá»n nâng chén lên.

"Ha ha... Tá»'t, Vương cÃ'ng tá»­ quả thật là ngưá»i làm Ä'ại sá»±, chúc chúng ta thành cÃ'ng". Thái VÅ© cÅ©ng nâng chén lên.

"Chúc cho thành cÃ'ng cá»§a chúng ta. Nào, tất cả má»i ngưá»i cùng uá»'ng". Triệu Thiên Hoa cÅ©ng phụ há»a.

"Cạn chén!"

Sau má»™t há»"i rượu, Triệu Thiên Hoa cưá»i há»i: "Äúng rá»"i. Thái huynh, tên tiểu tá»­ Ä'ầu bạc kia thế nào rá»"i, Ä'ã chết chưa?"

Thái Ân Khắc Ä'ắc ý nói: "Kẻ nào Ä'ắc tá»™i vá»›i ta Ä'á»u khÃ'ng có kết quả tá»'t, ta Ä'ương nhiên khÃ'ng Ä'ể yên cho hắn rá»"i".

Triệu Thiên Hoa hiếu kì há»i: "Ha! Vậy ngươi dá»± Ä'ịnh thế nào?"

Thái Ân Khắc cưá»i: "Äem hắn Ä'ến biên hoang sung quân".

Triệu Thiên Hoa sững ngưá»i: "Chỉ sung quân! Như thế tiện nghi cho hắn quá?"

"Ta muá»'n hắn phải Ä'ến chính là Tá»­ Dịch Doanh. Hắc hắc!" Thái Ân Khắc vẻ mặt Ä'ắc ý.

"Cái gì? Biên hoang chiến trưá»ng Tá»­ Dịch Doanh?" Vương Tá»'ng kinh ngạc há»i.

"Äúng thế, chính là biên hoang Tá»­ Dịch Doanh".

Triệu Thiêu Hoa thần tình nghi hoặc nhìn bá»n há».

Vương Tá»'ng thấy vậy giải thích: "Tá»­ Dịch Doanh chính là má»™t chá»§ng binh Ä'ặc biệt ở biên hoang, ngưá»i trong Ä'ó toàn là tá»­ tù hoặc trá»ng phạm vào mưá»i tá»™i khÃ'ng thể tha. Má»-i lần chiến Ä'ấu những kẻ này Ä'á»u là quân tiên phong, cÅ©ng chính là bia Ä'ỡ Ä'ạn trên chiến trưá»ng. Má»™t Ä'ám ngưá»i như thế Ä'á»'i mặt vá»›i nhau trong quân Ä'á»™i, trong những tình huá»'ng như vậy căn bản khÃ'ng kẻ nào có thể sá»'ng quá hai năm.

Tướng lÄ©nh cá»§a bá»n chúng vì Ä'ể bá»n chúng có thể trên chiến trưá»ng phát huy khả năng chiến Ä'ấu vượt xa ngưá»i thưá»ng, Ä'ã huấn luyện bá»n chúng giá»'ng như thú vật vậy. Má»-i ngày Ä'á»u là huấn luyện, chiến Ä'ấu, giết ngưá»i. Bá»n chúng vì Ä'ể bảo toàn tính mạng cá»§a mình, huấn luyện liá»u mạng phi thưá»ng, dưới máu và lá»­a Ä'ã dần dần biến thành lãnh huyết vÃ' tình, giá»'ng như má»™t cái xác khÃ'ng há»"n vậy, chỉ biết múa Ä'ao giết ngưá»i và chiến Ä'ấu Ä'ến chết. Có ngưá»i chịu Ä'á»±ng khÃ'ng nổi mà khá»§ng hoảng tinh thần, tá»± sát mà chết, phải nói là khá»§ng bá»' cá»±c kì, quả thá»±c nghÄ© ra cÅ©ng tàn bạo như dã thú vậy.

Bất quá những ngưá»i này má»-i tên Ä'á»u giá»'ng như sát thần, nếu trên giang há»" có thể nói là nguy hiểm dị thưá»ng, khÃ'ng chỉ là cao thá»§ hạng nhất trên giang há»", thậm chí khả năng giết ngưá»i so vá»›i há» còn mạnh hÆ¡n nhiá»u. Vài năm trước ta có Ä'ến biên hoang bàn chuyện thì có thấy qua. Tình cảnh như thế thật sá»± khiến ta cảm thấy run sợ, cho nên Ä'ến bây giá» vẫn còn nhá»› rất rõ.

Triệu Thiên Hoa nghe thế kinh ngạc khÃ'ng thÃ'i, vá»™i há»i: "Vậy khÃ'ng có ai thoát khá»i Ä'ó à?"

Vương Tá»'ng mỉm cưá»i nói: "Triá»u Ä'ình có quy Ä'ịnh, chỉ cần ngưá»i nào phục dịch trong Ä'ó bá»'n năm, hết thảy tá»™i lá»-i cá»§a hắn Ä'á»u Ä'ược miá»...n xá. Bất quá Ä'ến giá» khÃ'ng có ai có thể chịu nổi quá hai năm".

"Thế sao bá»n chúng khÃ'ng trá»'n Ä'i?"

"KhÃ'ng phải là khÃ'ng có ngưá»i có ý muá»'n trá»'n, nhưng cÆ¡ bản sẽ chết dưới loạn tiá»...n. HÆ¡n nữa biên hoang rất hoang vu, cho dù có chạy thoát cÅ©ng khÃ'ng biết Ä'ến nÆ¡i Ä'âu. HÆ¡n nữa ngoại trừ khi chiến Ä'ấu, bình thưá»ng ngưá»i ở Ä'ây Ä'á»u bị cùm xích nặng ná», cho dù huấn luyện cÅ©ng khÃ'ng ngoại lệ. Cho nên Ä'ến giá» cÅ©ng khÃ'ng ai có thể chạy thoát".

Triệu Thiên Hoa nghe xong liá»n toát má»" hÃ'i lạnh.

Lý Äàm ngá»"i ngoài cá»­a sổ nghe bá»n chúng nói, toàn thân như biến thành kẻ ngá»'c. Vừa rá»"i Ä'úng là má»™t sá»± Ä'ả kích rất lá»›n. Lúc má»›i bắt Ä'ầu nghe bá»n chúng tạo phản thì Ã'ng cÅ©ng khÃ'ng có phản ứng gì, dù sao tranh Ä'oạt thiên hạ cÅ©ng khÃ'ng quan hệ tá»›i Ã'ng. Nhưng nghe Ä'ến lúc sau, Ã'ng thiếu chút nữa là mất Ä'i cả lý trí.

Ã"ng dù cho thế nào cÅ©ng khÃ'ng nghÄ© rằng Tiểu Phàm chỉ vì má»™t chuyện nhá» mà Ä'ắc tá»™i vá»›i bá»n chúng, nhưng bá»n chúng chẳng những hãm hại oan uổng, mà còn muá»'n Ä'ưa Tiểu Phàm Ä'ến tá»­ Ä'ịa, hÆ¡n nữa còn cá»±c kì tàn nhẫn, khiến cả ngưá»i lẫn thần Ä'á»u thấy căm phẫn.

Lý Äàm lập tức trở nên phẫn ná»™, phẫn ná»™ Ä'ến ná»-i thiên Ä'ịa còn khÃ'ng chịu nổi, ná»™ há»a vÃ' tận mau chóng bá»'c lên. Nhưng Ã'ng thầm nói: "Bình tÄ©nh, bình tÄ©nh. Ta giá» phải bình tÄ©nh, nếu khÃ'ng sao có thể cứu Tiểu Phàm ra Ä'ược". Ná»- lá»±c bình tÄ©nh lại, Ã'ng tiếp tục ngá»"i lại nghe lén.

"Ta muá»'n cứu Tiểu Phàm thì sau Ä'ó sẽ bị truy nã, ngưá»i thân bên cạnh cÅ©ng bị liên lụy. Vậy trước tiên phải an bài cho bá»n há» Ä'ã". Chá»§ Ä'ịnh xong, Lý Äàm khÃ'ng ở lại nữa mà thu liá»...m khí tức, nhẹ nhàng rút lui.

Chương 15: Khẩn bách

Có thể Lý Äàm lúc này tâm loạn nên sÆ¡ hở, cÅ©ng có thể ý trá»i trêu Ä'ùa lòng ngưá»i, khi Ã'ng vừa chạy Ä'ến góc tưá»ng Thái phá»§ Ä'ể thoát ra ngoài thì có má»™t tên gia nhân từ dưới má»™t cái cây bên góc tưá»ng Ä'i ra. Äá»™t nhiên nghe trên tưá»ng có tiếng Ä'á»™ng, hắn trong lòng cả kinh, nghe rõ nhìn lại, phát hiện có ngưá»i Ä'ang trèo lên tưá»ng, sá»­ng sá»'t má»™t chút rá»"i nhanh chóng hÃ' lá»›n: "Ngưá»i Ä'âu, có trá»™m, nhanh Ä'ến bắt trá»™m!"

"KhÃ'ng tá»'t!" Nghe sau lưng có ngưá»i kêu lá»›n, Lý Äàm trong lòng trầm xuá»'ng, thá»§ cước Ä'á»"ng thá»i phát lá»±c chạy Ä'ến sát tưá»ng, nhanh chóng rá»i khá»i Thái phá»§, vẫn thu liá»...m khí tức bản thân mà chạy Ä'ến TÃ' Kí trà lâu.

Ã"ng lúc này thá»i gian vÃ' cùng khẩn bách, vừa rá»"i bị phát hiện, khÃ'ng bao lâu bản thân sẽ bị tra ra, Ä'ến lúc Ä'ó chắc chắn sẽ liên lụy Ä'ến ngưá»i thân và bằng hữu. Cho nên Ã'ng trước hết chạy Ä'ến thÃ'ng báo cho TÃ' lão bản, sau Ä'ó vá» thÃ'n bá»' trí cho Vạn tiên sinh và Tiểu Nhã, sau Ä'ó má»›i nghÄ© biện pháp cứu Tiểu Phàm. Trong Ä'ầu khÃ'ng ngừng nghÄ© ra kế sách, hai chân cÅ©ng khÃ'ng ngừng chạy nhanh vá» phía trước.

Nghe có ngưá»i hÃ' bắt trá»™m, chỉ chá»'c lát Thái phá»§ trở nên nhá»'n nháo, cÆ¡ há»" toàn bá»™ há»™ vệ Ä'á»u xuất Ä'á»™ng tìm kiếm.

Nghe thấy á»"n ào bên ngoài như vậy, Thái Ân Khác trong lòng thầm chá»­i vá»™i Ä'i ra ngoài, gá»i má»™t Ä'ứa nha hoàn lại há»i: "Có chuyện gì thế? Sao lại huyên náo như thế, khÃ'ng biết là ta Ä'ang có khách à, sao tất cả lại loạn cả lên vậy?"

Nha hoàn vá»™i vàng giải thích: "Bẩm thiếu gia, có ngưá»i phát hiện trong phá»§ có trá»™m. Dư giáo Ä'ầu Ä'ã kéo ngưá»i truy bắt, hiện tại tất cả Ä'á»u tra xét xem có dư Ä'ảng hay khÃ'ng."

Nghe thế Thái Ân Khắc trong lòng kinh hãi, thầm nghÄ©: "Äêm nay mật mưu chuyện trá»ng Ä'ại, ngàn vạn lần khÃ'ng thể Ä'ể lá»™ ra Ä'ược!" Vì thế hắn quát nha hoàn lui ra rá»"i vá»™i vàng Ä'i vào bên trong.

Thái VÅ© thấy con trai thần tình hoảng loạn như thế, tim Ä'ập thình thịch, nhíu mày nói: "Khắc nhi, có chuyện gì, sao con lại hoảng há»'t như thế?"

Thái Ân Khắc liá»n vá»™i nói: "Cha, vừa rá»"i gia nhân nói có trá»™m trong phá»§, sau lại trá»'n thoát, hiện tại Ä'ang tìm kiếm khắp nÆ¡i".

"Cái gì?" Hắc y nhân ngá»"i bên trái trong lòng cả kinh, khÃ'ng khá»i Ä'ứng lên lẩm bẩm: "KhÃ'ng ngá» là có thể thoát khá»i sá»± tìm kiếm cá»§a ta, xem ra ngưá»i này khÃ'ng tầm thưá»ng a". Tiếp Ä'ó hắn nghiêm túc hướng Ä'ến Triệu Thiên Hoa nói: "Nhị thiếu gia, ta hoài nghi ngưá»i này Ä'ã nghe chúng ta nói chuyện".

"Cái gì?" Triệu Thiên Hoa và Thái VÅ© Ä'á»"ng thá»i kinh hÃ'.

Vương Tá»'ng rõ ràng rất bình tÄ©nh, nhíu mày há»i: "Thái lão gia, có thể mang kẻ phát hiện trá»™m Ä'ến há»i Ä'ược khÃ'ng?"

Thái VÅ© gật Ä'ầu nói: "ÄÆ°á»£c, Khắc nhi nhanh Ä'i gá»i tên gia nhân Ä'ó vá» Ä'ể tra há»i".

Trong Ä'ại sảnh, tên gia nhân vừa rá»"i lo sợ nói: "Lão gia gá»i tiểu nhân có chuyện gì ạ?"

Thái Vũ nói: "Lúc ấy ngươi thấy gì thì mau kể lại".

"Dạ, lão gia. Lúc ấy con vừa ăn cÆ¡m xong, muá»'n Ä'ến dưới cây ở góc tưá»ng Ä'ể tiểu tiện..." Tên gia nhân Ä'á» mặt, liếc mắt lên, phát hiện Thái VÅ© khÃ'ng có phản ứng gì, liá»n nói tiếp: "Con nghe trên tưá»ng có âm thanh, liá»n Ä'i Ä'ến xem, thấy có má»™t ngưá»i Ä'ang trèo lên, trong lòng quýnh lên, vì thế hÃ' to, nhưng ngưá»i Ä'ó Ä'ã treo lên nhảy qua khá»i tưá»ng".

"Ngươi có thấy rõ mặt mÅ©i kẻ Ä'ó khÃ'ng?" Thái VÅ© vặn há»i.

"Lúc ấy trá»i rất tá»'i, hÆ¡n nữa tên trá»™m quay lưng lại phía con, cho nên khÃ'ng thể thấy rõ". Dừng má»™t lát, hắn nhá»› lại nói tiếp: "Nhưng con lúc Ä'ó thấy ngưá»i Ä'ó mặc bá»™ Ä'á»" thợ săn, nghÄ© là hắn có thể là má»™t thợ săn".

Trầm tư má»™t lúc, Thái VÅ© phất tay nói: "ÄÆ°á»£c rá»"i, ngươi trước tiên hãy Ä'ến gặp Dư giáo Ä'ầu, rá»"i sau Ä'ó Ä'ến trướng phòng (nÆ¡i phát tiá»n lương) mà lÄ©nh hai mươi lạng bạc tiá»n thưởng".

"Tạ Æ¡n lão gia, tạ Æ¡n lão gia..." Tên gia nhân vẻ mặt kích Ä'á»™ng nhanh chóng lui ra.

"Có phát hiện ra Ä'iá»u gì khÃ'ng?" Thái VÅ© há»i.

Dư há»™ vệ cúi ngưá»i nói: "Bẩm lão gia, bá»n tiểu nhân ra ngoài truy tìm, khÃ'ng phát hiện ra má»™t ai hết, hÆ¡n nữa trong phá»§ tra xét cÅ©ng khÃ'ng phát hiện má»™t vật phẩm quý giá nào bị mất". Thấy Thái VÅ© nhíu mày, tim hắn liá»n Ä'ập mạnh, vá»™i nói: "Bất quá cÅ©ng có má»™t manh má»'i..."

"Nói mau!"

"HÃ'm nay tên gia nhân trá»±c ở cổng lá»›n nói quá ngá» có má»™t ngưá»i Ä'ến muá»'n gặp Thái thiếu gia, hÆ¡n nữa cÅ©ng mặc Ä'á»" thợ săn và mang dụng cụ săn. Hắn tá»± xưng là Lý Äàm, nói là có việc xin giúp Ä'ỡ".

Thái Ân Khắc giật mình, nghi hoặc há»i: "Tìm ta? Ta khÃ'ng biết ai là thợ săn tên Lý Äàm hết!"

"A! Äúng rá»"i, Lý Äàm hình như là phụ thân cá»§a tiểu tá»­ tóc bạc. Trước kia ta Ä'ã phái ngưá»i Ä'iá»u tra. Ta nghÄ© hắn tìm ngươi là vì chuyện cá»§a con trai hắn". Triệu Thiên Hoa bừng tỉnh nói.

Vương Tá»'ng Ä'á»'i vá»›i chuyện cá»§a Nhạc Phàm cÅ©ng biết chút ít, vì thế tiếp lá»i Thái Ân Khắc: "KhÃ'ng sai, ta nghÄ© hắn muá»'n bí mật xâm nhập vào Thái phá»§ gặp Thái huynh, xin Thái huynh buÃ'ng tha con trai hắn".

Thái Ân Khắc lúc này chợt giật mình.

Thái VÅ© trầm ngâm má»™t lát rá»"i há»i: "Nếu như thế hắn chắc chắn là nghe chúng ta nói chuyện, cho nên li khai. Vương cÃ'ng tá»­, ngươi thấy chúng ta nên làm thế nào?"

Vương Tá»'ng thấy má»i ngưá»i Ä'á»u hướng mục quang vá» phía mình, cho nên hắn mỉm cưá»i nói: "Các ngươi khÃ'ng cần khẩn trương, ta nghÄ© rằng Lý Äàm kì thật Ä'á»'i vá»›i chuyện chúng ta như thế cÅ©ng sẽ hoảng loạn. Dù sao hắn cÅ©ng chỉ là má»™t thợ săn nhá», có chút bí mật cÅ©ng khÃ'ng thể nói ra Ä'ược". Tiếp Ä'ó vẻ mặt chợt biến Ä'ổi, lạnh lùng nói: "Bất quá Ä'ể Ä'á» phòng bị lá»™ tin tức, diệt khẩu là chuyện tất yếu. Sá»± việc này Ä'ể ta xá»­ lý cho, má»i ngưá»i cứ yên tâm Ä'i".

Thái Vũ nói: "Nếu tin tức bị lộ ra thì phải làm sao?"

Vương Tá»'ng khóe miệng nhếch lên: "KhÃ'ng thể, ta quyết Ä'ịnh khiến những kẻ có liên quan vá»›i hắn tất cả Ä'á»u biến mất".

Những lá»i này nói ra rất nhẹ nhàng, nhưng những ngưá»i ngá»"i Ä'ây cảm thấy lạnh cả ngưá»i, thậm chí nghe thấy có cả mùi máu huyết.

Lý Äàm chạy Ä'iên cuá»"ng, tá»'c Ä'á»™ nhanh phi thưá»ng, dưới sá»± uy hiếp cấp bách mà tiá»m lá»±c trong cÆ¡ thể bạo phát hết ra ngoài. Từ Thái phá»§ Ä'ến TÃ' Kí trà lâu Ä'oạn Ä'ưá»ng hÆ¡n mưá»i dặm mà chỉ cần ná»­a khắc là Ä'ến nÆ¡i.

Trong ná»™i thính cá»§a trà lâu, TÃ' Phóng Hào thấy Lý Äàm mặt mày tái nhợt, chạy Ä'ến vá»›i thần sắc khÃ'ng rõ, liá»n tiến lên há»i: "Xảy ra chuyện gì thế? Sao Ã'ng lại có bá»™ dạng như thế?"

Lý Äàm hít má»™t hÆ¡i dài, bình tÄ©nh lại rá»"i nói: "Ta vừa rá»"i ban Ä'êm vào thăm dò Thái phá»§, phát hiện bá»n hắn Ä'ang muá»'n Ä'ưa Tiểu Phàm vào tá»­ Ä'ịa, hÆ¡n nữa ta còn nghe Ä'ược bí mật cá»§a bá»n chúng, sau lại bị phát hiện. Ta nghÄ© bá»n chúng nhất Ä'ịnh khÃ'ng tha cho ta, có lẽ còn liên lụy Ä'ến cả những ngưá»i bên cạnh, cho nên ta Ä'ến tìm Ã'ng thương lượng trước. Chúng ta hiện tại khÃ'ng có nhiá»u thá»i gian!"

TÃ' Phóng Hào nghe thế cả kinh, trầm ngâm má»™t lát rá»"i nói: "Xem ra khÃ'ng thể ở Ä'ây nữa, vậy Tiểu Phàm làm sao bây giá»?"

Lý Äàm áy náy nói: "Vì Tiểu Phàm ta sẽ phải cướp ngục. Xin lá»-i TÃ' lão, là ta Ä'ã liên lụy Ã'ng".

TÃ' Phóng Hào phẩy tay mỉm cưá»i nói: "KhÃ'ng liên quan, khÃ'ng cần Ä'ể tâm làm gì".

"TÃ' lão yên tâm, ta nhất Ä'ịnh Ä'ưa Ã'ng Ä'ến nÆ¡i an toàn".

"KhÃ'ng cần Ä'âu, kì thật ta Ä'ã sá»›m chuẩn bị bá» Ä'i, cho nên sẽ khÃ'ng gặp nguy hiểm, Ã'ng trước tiên cứ an bài cho bằng hữu Ä'i".

Lý Äàm nhìn TÃ' Phóng Hào, gật Ä'ầu nói: "TÃ' lão bảo trá»ng, cám Æ¡n lão Ä'ã chiếu cá»' tá»›i cha con ta, xin nhận cá»§a Lý Äàm má»™t lạy". Nói xong Ã'ng liá»n quỳ xuá»'ng cúi ngưá»i thật sâu, sau Ä'ó lập tức rá»i khá»i trà lâu.

Thấy Lý Äàm Ä'i khá»i, TÃ' Phóng Hào thở dài nói: "Tao hóa trêu ngươi a, khÃ'ng biết chúng ta có ngày gặp lại khÃ'ng nữa". Nói xong lão liá»n Ä'i vào bên trong.

Chương 16: Tâm linh thuế biến

Trong Ä'ại lao Trữ Huyá»n thành, sau khi Lý Äàm và TÃ' Phóng Hào bá» Ä'i, khÃ'ng khí lại trở nên lạnh lẽo.

Lúc này Lệ Vân Ä'ang nghỉ ngÆ¡i, Nhạc Phàm yên lặng tu luyện Kim Cương Kinh Chi Long Cá»±c Cá»­u Biến do Lệ Vân truyá»n cho. Gần Ä'ây hắn cảm thấy Lệ Vân sinh mệnh lá»±c càng ngày càng yếu, thân thể nhanh chóng trở nên yếu á»›t. NghÄ© như thế, trong lòng hắn chợt nổi lên ná»-i bi thương khÃ'ng nói nên lá»i.

Nhạc Phàm Ä'ã từng thá»­ Ä'em thất tình chi khí cá»§a bản thân truyá»n vào ná»™i thể cá»§a Lệ Vân nhưng khÃ'ng thành cÃ'ng. Bất luận có thá»­ nghiệm như thế nào, hắn vẫn vÃ' pháp khiến nguyên khí vận hành li khai khá»i cÆ¡ thể mình, tá»±a như nó có sá»± ngăn cách vá»›i bên ngoài vậy.

Hai ngày nay dưới sá»± chỉ dẫn cá»§a Lệ Vân, Nhạc Phàm Ä'ã có thể Ä'ạt tá»›i Luyện thể tu thân ở giai Ä'oạn tiểu thừa. Tá»'c Ä'á»™ tu luyện như thế khiến cho vị lão nhân bách chiến sa trưá»ng phải há má»"m trợn mắt, cảm thán khÃ'ng thÃ'i, choáng váng ná»­a ngày má»›i bình tÄ©nh lại, trong lòng thầm nghÄ©: "Năm Ä'ó mình luyện Ä'ược Ä'ến tiểu thừa cá»§a Luyện thể tu thân phải mất cả thá»i gian má»™t năm, lại phải chiến Ä'ấu sinh tá»­ hằng ngày má»›i có thể Ä'ạt hiệu quả nhanh như thế. KhÃ'ng thể tưởng là... Ã"i! So vá»›i hắn mà thấy khó mà chịu nổi". Trong lòng chợt thấy khó thở.

Kỳ thật lão khÃ'ng biết, Nhạc Phàm hÃ'm nay có thể Ä'ạt Ä'ược thành tích này chính là thÃ'ng qua ná»- lá»±c khÃ'ng ngừng cá»§a bản thân mà Ä'ạt Ä'ược. Mấy năm nay tu luyện cá»±c hạn Ä'ã sá»›m khiến hắn có Ä'ược ná»n tảng vững chắc, chỉ cần sá»± hướng dẫn có hệ thá»'ng mà thÃ'i. HÆ¡n nữa hắn trước khi tu luyện Kim Cương Kinh Chi Long Cá»±c Cá»­u Biến, năng lá»±c và cưá»ng Ä'á»™ khÃ'i phục thân thể Ä'ã vượt xa cảnh giá»›i Ä'ại thừa cá»§a Äoán cân luyện cá»'t, cho nên tu luyện Kim Cương Kinh Chi Long Cá»±c Cá»­u Biến tá»± nhiên nước chảy vậy.

Chỉ có Ä'iá»u khởi Ä'iểm nhập mÃ'n quá cao, cho nên việc tu luyện vá» sau sẽ càng khó khăn, muá»'n tiến triển tất phải cần cá»' gắng gấp bá»™i má»›i Ä'ược. Mặc dù má»-i lần thăng cấp là rất khó khăn, nhưng sau khi thăng cấp lại có thể thu hoạch rất lá»›n, nhưng vượt xa như thế thì Lệ Vân chưa ở Ä'ỉnh cao nên khÃ'ng thể so sánh Ä'ược.

Nhạc Phàm tu luyện Luyện thể tu thân sau khi Ä'ạt tiểu thừa, có thể cảm giác rõ ràng da dẻ bản thân so vá»›i trước Ä'ây càng thêm căng cứng, cÆ¡ nhục biến Ä'ổi càng trở nên cứng chắc, nhưng khÃ'ng ảnh hưởng Ä'ến sá»± linh hoạt cá»§a bản thân, ngược lại sức mạnh lại tăng lên rất nhiá»u. Cảm thấy bản thân Ä'ã trở nên mạnh hÆ¡n má»™t chút, Nhạc Phàm trong lòng cảm thấy vui mừng, Ä'á»'i vá»›i tương lại tá»±a như có sá»± tin tưởng hÆ¡n.

Lệ Vân tỉnh lại liá»n Ä'i Ä'ến bên cạnh Nhạc Phàm, ngá»"i xuá»'ng há»i: "Tiểu Phàm, con Ä'ã giết ngưá»i chưa?"

Nhạc Phàm nghe thế liá»n rùng mình, lắc Ä'ầu nói: "Äến giá» thì chưa".

"Thế cho con Ä'i giết má»™t tên phạm vào thập ác bất xá (mưá»i tá»™i khÃ'ng tha), con có dám khÃ'ng?"

"... Con khÃ'ng biết".

Lệ Vân thở dài nói: "Con Ä'úng là vẫn còn tâm há»"n trong sáng. Nhá»› năm Ä'ó ta vẫn còn là kẻ Ä'á»c sách, mặc dù cÅ©ng há»c võ luyện thân, nhưng chưa chính thức Ä'ánh nhau vá»›i ai. Ngay cả Ä'á»™ng vật cÅ©ng chưa từng giết má»™t con nào, Ä'ừng nói Ä'ến chuyện giết ngưá»i".

Nhưng khi ta vào quân Ä'á»™i, hai tay dính Ä'ầy máu tươi, kẻ chết trong tay ta khÃ'ng cả vạn cÅ©ng Ä'ến tám ngàn. Nhưng ta từ Ä'ó vẫn khÃ'ng áy náy và há»'i hận, kể cả lần Ä'ầu tiên giết ngưá»i, trong lòng tá»±a như là hoàn thành má»™t chuyện nhá» nhoi bình thưá»ng ít gặp, hÆ¡n nữa trong lòng thấy sướng khoái nói khÃ'ng nên lá»i.

KhÃ'ng phải ta là kẻ ham giết ngưá»i, nhưng chính vì những kẻ ta giết tất cả Ä'á»u có lý do Ä'áng chết. Những tên uy khấu giết ngưá»i cướp cá»§a, bắt nạt Trung Hoa Thần Châu chúng ta, ta há có thể khÃ'ng giết; rá»"i bá»n tham quan Ã' lại nhiá»...u loạn triá»u chính, ức hiếp dân chúng, ta sao có thể khÃ'ng chém. Những loại Ä'ó Ä'á»u là kẻ Ä'áng chết, ta giết chúng có gì khÃ'ng Ä'úng chứ?" Ngữ khí lão trở nên càng gay gắt.

Nhạc Phàm tÄ©nh lặng há»i: "Mặc dù bá»n há» Ä'áng chết, nhưng há» Ä'á»'i vá»›i con khÃ'ng có quan hệ gì. Trong lòng con chỉ có thân nhân và bằng hữu, nếu có ngưá»i hại Ä'ến há», con sẽ liá»u chết chiến Ä'ấu, cho dù Ä'ấu vá»›i cả thiên hạ con cÅ©ng khÃ'ng sợ".

"Ha ha..." Lệ Vân cưá»i lá»›n: "Tá»'t! Tá»'t lắm! Äích xác là má»™t hảo nam nhân. Nhưng ta há»i con, có thật là nếu thiên hạ Ä'á»u là Ä'ịch, vậy con có thể giết cả thiên hạ khÃ'ng?"

Nhạc Phàm sững ngưá»i, nghÄ© Ä'ến mấy năm trước Ä'ấu vá»›i Phong VÃ' Thưá»ng và hÃ'm trước là Ưng Thất, nhíu mày nói: "Hiện tại khÃ'ng thể".

Lệ Vân chỉnh lại vẻ mặt, nghiêm túc nói: "Nam nhân hành sá»± phải mạnh mẽ, trá»i sập cÅ©ng Ä'ưa vai ra gánh lấy, Ä'á»'i vá»›i sai lầm chỉ cần tá»± há»i lương tâm, có thể chá»'ng chá»i vá»›i cả phong cuá»"ng. Cho dù con khÃ'ng có thá»±c lá»±c Ä'á»'i Ä'ầu cả thiên hạ, nhưng ít nhất cÅ©ng phải có dÅ©ng khí Ä'á»'i mặt vá»›i thiên hạ". Trong lá»i nói Ä'ậm chất sát khí, tá»±a như lão Ä'ang trở vá» nÆ¡i chiến trưá»ng vậy.

Nhạc Phàm khÃ'ng khá»i gật Ä'ầu.

Ngữ khí lại chuyển Ä'ổi, lão nói: "Lúc trước ta Ä'ã từng có lý tưởng và ý muá»'n trả thù, hi vá»ng có thể tinh trung báo quá»'c, thành danh thiên hạ. Nhưng khi trở vá» lại rÆ¡i vào má»™t trưá»ng thảm cảnh như thế, con nói xem lá»±a chá»n cá»§a ta như thế Ä'úng hay sai! Nếu cho ta có thể lá»±a chá»n lần nữa, ta sẽ há»c làm giá»'ng như con, bảo vệ ngưá»i thân bên cạnh cho tá»'t, khÃ'ng Ä'ể cho há» chịu bất cứ thương hại nào.

Tiểu Phàm, con vá»›i ta khÃ'ng giá»'ng nhau, ta từ nhá» Ä'ã bị thế tục trói buá»™c, khÃ'ng thể thoát ra nổi. Năm Ä'ó cÃ'ng phu cá»§a ta muá»'n Ä'ào thoát cÅ©ng khÃ'ng gặp khó khăn gì, nhưng ta khÃ'ng chút phản kháng, nghÄ© rằng cÃ'ng Ä'ạo có ở lòng ngưá»i. Nhưng cho tá»›i giá» vẫn khÃ'ng thể xóa nổi oan khuất, làm ta há»'i hận cả má»™t Ä'á»i. Mà con mặc dù cÅ©ng có sức phản kháng, nhưng vì bảo vệ ngưá»i thân con Ä'ã chá»n lấy việc nhận tá»™i, như thế má»›i khiến ta Ä'ánh giá cao con".

Trầm mặc má»™t lúc, Lệ Vân lại nói: "Ta nghÄ© con cÅ©ng nghe vá» giang há»" rá»"i".

Nhạc Phàm lắc Ä'ầu.

"Giang há»" là má»™t thể hệ Ä'á»™c lập, tá»± nó trở thành má»™t thể khÃ'ng chịu sá»± quản chế cá»§a triá»u Ä'ình, con biết tại sao khÃ'ng?"

Nhạc Phàm lại lắc Ä'ầu.

"Äó là vì giang há»" có thế lá»±c rất to lá»›n, có thá»±c lá»±c có thể Ä'á»'i kháng lại triá»u Ä'ình, cho nên triá»u Ä'ình khÃ'ng có biện pháp nào ước thúc bá»n há». Ta mặc dù khÃ'ng phải ngưá»i giang há»", nhưng ta Ä'á»'i vá»›i chuyện giang há»" cÅ©ng biết khÃ'ng ít.

Theo ta thấy giang há»" cÅ©ng giá»'ng như quan trưá»ng, Ä'á»u là dùng luật pháp và tình nghÄ©a mà trói buá»™c má»i ngưá»i. Nhưng ai có thể chân chính thá»±c thi Ä'ược sá»± cÃ'ng chính chứ. Trước sức mạnh, luật pháp và Ä'ạo lý vÄ©nh viá»...n khÃ'ng thể nói Ä'ược, năm Ä'ó nếu sức mạnh cá»§a ta Ä'ầy Ä'á»§ Ä'ể chá»'ng nổi thế lá»±c Ä'á»'i kháng, thì tất cả Ä'ã khÃ'ng thể trói buá»™c Ä'ược ta, thế nên ta Ä'ã Ä'ầu hàng sau má»™t cuá»™c nói chuyện..."

Lệ Vân nói khÃ'ng ngừng bên tai Nhạc Phàm. Ãnh mắt ẩn hiện tia sáng, hắn nhá»› tá»›i lá»i phụ thân nói: "Vá»›i sức mạnh trước mắt, khÃ'ng má»™t âm mưu quá»· kế nào có thể chịu nổi má»™t kích". Cưá»ng Ä'ại, Ä'ó chính là sá»± truy cầu cá»§a hắn.

"Ta hÃ'm nay nói cho con Ä'iá»u này, chính là muá»'n cho con biết, từ nay vá» sau con có thể gặp khó khăn và khiêu chiến lá»›n hÆ¡n nữa, nhưng mặc kệ kết quả thế nào cÅ©ng khÃ'ng Ä'ược nói Ä'ầu hàng. Chỉ cần con cho là Ä'úng, muá»'n kiên trì Ä'ến cùng, khÃ'ng cần há»'i tiếc vá» sau, trong lòng khÃ'ng há»'i hận khÃ'ng thẹn vá»›i thiên Ä'ịa là Ä'ược. Mãn thá»§ thị huyết tâm bất há»'i, tẩy tẫn nhất thân luân há»"i trái...(Tay nhiá»...m Ä'ầy máu lòng khÃ'ng há»'i hận, Tẩy rá»­a là xong nợ luân há»"i)" Lệ Vân Ä'ích thá»±c rất mệt má»i, nói xong hai mắt liá»n khép lại.

Kì thật lão nhân lần Ä'ầu tiên giết ngưá»i khÃ'ng phải giản Ä'Æ¡n nhẹ nhàng như lão nói. Mặc dù Ä'úng là giết uy khấu, nhưng cÅ©ng là má»™t sinh mạng, lão giết hắn xong thì rất hoảng sợ. Dù sao trước kia cÅ©ng chỉ là ngưá»i Ä'á»c sách, máu huyết chưa từng thấy qua chứ Ä'ừng nói Ä'ến chuyện giết ngưá»i, nếu khÃ'ng phải lão tâm trí kiên Ä'ịnh thì có thể Ä'ã sá»›m Ä'iên loạn mất rá»"i. Chỉ là hiện tại lão suy nghÄ© lại, lúc ấy Ä'ích xác có vẻ rất non ná»›t. Vì khÃ'ng muá»'n Nhạc Phàm vá» sau rÆ¡i vào tình huá»'ng như mình lúc ấy, cho nên lão má»›i quyết Ä'ịnh Ä'em việc này nói cho Nhạc Phàm. Có thể thấy lão Ä'á»'i Nhạc Phàm là quan tâm yêu thương thật sá»±.

Thấy lão nhân Ä'ã ngá»§, Nhạc Phàm liá»n nhắm mắt yên lặng ngá»"i bên cạnh, tá»± tìm hiểu những Ä'iá»u lão nhân nói.

Sau má»™t lúc Nhạc Phàm mở hai mắt. Hắn Ä'ã trải qua má»™t biến hóa lá»›n, khí chất trên ngưá»i phát sinh biến hóa vi diệu, có vẻ càng thêm ổn Ä'ịnh. Giá» phút này, tâm linh hắn Ä'ã biến Ä'ổi thành thục, Ä'á»'i vá»›i tương lại khÃ'ng cảm thấy khó khăn, mà lại phát ra má»™t dáng vẻ rất kiên Ä'ịnh.

Chương 17: Thú liệp chi chiến

Giá» hợi, tuyết Ä'ã rÆ¡i khắp nÆ¡i.

Lý Äàm cuá»'i cùng cÅ©ng vá» Ä'ến Lưu Thá»§y thÃ'n. Ã"ng vá»™i vàng chạy vá» phía cuá»'i thÃ'n.

Vạn tiên sinh lúc này Ä'ang nghiên cứu má»™t loại thuá»'c má»›i, Ä'ến mức Ä'êm khuya vẫn còn chưa ngá»§. "Bình!" má»™t tiếng vang mạnh, cá»­a chính Ä'á»™t nhiên bị mở tung khiến cho lão sợ giật cả mình. Thấy ngưá»i Ä'ến là Lý Äàm nên lão cÅ©ng bình tÄ©nh lại, vá»™i tiến lên trước há»i: "Xem thần sắc Ã'ng, có chuyện khÃ'ng hay xảy ra à?" Lão biết Lý Äàm luÃ'n luÃ'n vững vàng bình tÄ©nh, nếu bình thưá»ng quyết khÃ'ng lá»- mãng như thế, trong lòng chợt nổi lên ná»-i lo lắng.

Lý Äàm hít má»™t hÆ¡i dài, nghiêm túc nói: "Tiểu Phàm Ä'ã xảy ra chuyện, chúng ta cÅ©ng gặp nguy hiểm Ä'ến tính mạng. Cho nên hiện tại ta phải Ä'ưa hai ngưá»i rá»i khá»i Ä'ây, những chuyện khác sẽ nói sau". Lá»i nói Ä'Æ¡n giản trá»±c tiếp, lúc này Ä'iá»u Ã'ng cần chính là thá»i gian.

Vạn tiên sinh thấy tình hình khẩn bách như thế, biết là nhất Ä'ịnh xảy ra chuyện lá»›n, cÅ©ng khÃ'ng há»i nữa, lập tức Ä'i vào phòng trong Ä'ánh thức Tiểu Nhã rá»"i nhanh chóng thu thập má»i thứ. Sau má»™t lát lão vá»™i Ä'i ra, Ä'ưa Tiểu Nhã cho Lý Äàm bá»"ng rá»"i nói: "Tất cả Ä'ã xong, nhanh Ä'i thÃ'i". Ba ngưá»i liá»n nhanh chóng chạy lên Äại LÄ©nh SÆ¡n.

"Gia gia, trá»... thế này chúng ta còn Ä'i Ä'âu nữa?" Trên sÆ¡n Ä'ạo, Tiểu Nhã nằm trong lòng cá»§a Lý Äàm quay ra há»i.

"Trong nhà Ä'ã xảy ra chuyện, Ä'ợi tá»›i nÆ¡i an toàn rá»"i nói". Phía sau Äại LÄ©nh SÆ¡n là má»™t khoảng sÆ¡n Ä'ịa hoang vu. Nhưng nÆ¡i này loạn thạch Ä'ầy rẫy, tuyệt Ä'á»'i là má»™t nÆ¡i ẩn thân rất tá»'t. Lý Äàm Ä'ưa há» tá»›i má»™t khe núi, nÆ¡i Ä'ó có má»™t sÆ¡n Ä'á»™ng nhá», do lúc trước Lý Äàm Ä'i săn phát hiện ra. Ã"ng vá»'n nghÄ© rằng khÃ'ng có cÆ¡ há»™i cần Ä'ến, khÃ'ng nghÄ© là sẽ có ngày phải Ä'ến Ä'ây. Äá»™ng khẩu rất nhá», ngưá»i lá»›n phải cúi ngưá»i má»›i có thể vào Ä'ược, hÆ¡n nữa bên cạnh có Ä'ầy cá» dại má»c thành má»™t bức tưá»ng tá»± nhiên, khiến Ä'á»™ng khẩu Ä'ược che giấu rất kÄ©, trừ Ã'ng và Nhạc Phàm ra, trước Ä'ây khÃ'ng ai có thể biết Ä'ược.

Trong Ä'á»™ng vừa chật hẹp vừa có phần ẩm thấp, mùi Ä'ất tràn ngập cả sÆ¡n Ä'á»™ng. Phía trước là má»™t khoảng tá»'i Ä'en, tá»±a như có thể nuá»'t gá»n ánh sáng, dưới ánh sáng cá»§a ngá»n lá»­a có thể miá»...n cưỡng thấy Ä'ược Ä'ưá»ng Ä'i. Äi má»™t lúc má»›i Ä'ến cuá»'i Ä'á»™ng, Tiểu Nhã cứ nhắm chặt mắt, nép sát vào Vạn tiên sinh.

"NÆ¡i Ä'ây khÃ'ng tá»'t lắm, nhưng kiên trì Ä'ợi hai ba ngày cÅ©ng khÃ'ng có vấn Ä'á» gì. Äợi ta cứu Tiểu Phàm ra, chúng ta sẽ li khai". Ngừng má»™t lát, Lý Äàm nói tiếp: "Còn nếu chúng ta hai ngày nữa vẫn chưa vá», hai ngưá»i nên tá»± mình rá»i Ä'i, Ä'ến má»™t nÆ¡i khÃ'ng ai biết Ä'ược mà sinh sá»'ng cho tá»'t". Ngữ khí Ä'ầy vẻ bi thương. Ã"ng biết lần này hung hiểm vạn phần, ngay cả bản thân còn khó bảo toàn, chứ Ä'ừng nói Ä'ến chuyện cứu Nhạc Phàm ra. Bất quá trong lòng Ã'ng khÃ'ng má»™t chút há»'i hận vá» quyết Ä'ịnh cá»§a bản thân, chỉ là liên lụy tá»›i Vạn tiên sinh, trong lòng có chút áy náy mà thÃ'i.

Vạn tiên sinh trầm ngâm má»™t lát, rá»"i lấy từ trong hành lý ra vài cái bình nhá», Ä'ưa cho Lý Äàm và nói: "Äây là bình dược do Ä'ích thân ta luyện chế, màu há»"ng là Ä'á»™c dược, hÆ¡n nữa là cá»±c Ä'á»™c, trúng phải lập tức bị mất mạng. Còn màu trắng là Ä'ể liệu thương, cÃ'ng dụng kì diệu hÆ¡n má»i phương pháp khác, hi vá»ng có thể giúp Ã'ng. Lần này lành ít dữ nhiá»u, cÅ©ng khÃ'ng biết Ä'ược... Ã"i..."

Tiếp nhận bình dược, Lý Äàm trong lòng kích Ä'á»™ng phi thưá»ng, cảm kích vÃ' cùng, càng thấy trở nên thân tình hÆ¡n. Ã"ng gật Ä'ầu vá»›i Vạn tiên sinh rá»"i nhanh chóng quay ngưá»i bá» Ä'i. Vừa Ä'i Ä'ược hai bước, Ã'ng Ä'á»™t nhiên quay lại nói vá»›i Vạn tiên sinh: "Trong lòng ta và Tiểu Phàm, ngài Ä'ã trở thành thân nhân cá»§a chúng ta. Ta có thể biết tên cá»§a tiên sinh khÃ'ng?"

Vạn tiên sinh thân ngưá»i chấn Ä'á»™ng, mỉm cưá»i nói: "Vạn Liá»...u Hoài, ta cÅ©ng sá»›m xem các ngưá»i là thân nhân cá»§a ta rá»"i".

Lý Äàm ghi nhá»› cái tên Ä'ó trong lòng, rá»"i Ä'i ra ngoài. Trong căn nhà trên sưá»n núi, Lý Äàm Ä'ang chuẩn bị má»i thứ. Từ dưới giưá»ng Ã'ng lÃ'i ra má»™t cái rương Ä'en, nhẹ nhàng ve vuá»'t, miệng lẩm bẩm nói: "Lão bạn, chúng ta lại chiến Ä'ấu cùng nhau nào". Nói xong Ã'ng mở rương. Nằm yên bên trong là má»™t cây trưá»ng cung Ä'en tuyá»n, trÃ'ng cổ xưa vÃ' cùng, Ä'úng là cây trưá»ng cung dùng Ä'ể săn thú lá»›n cá»§a Lý gia. Cung dài năm xích, nặng hÆ¡n sáu mươi cân, khÃ'ng biết làm từ loại khoáng thạch gì. Cung nặng hÆ¡n nhiá»u so vá»›i trá»ng lượng cây trưá»ng cung bình thưá»ng, có thể dùng má»™t từ "cá»±" (to lá»›n) Ä'ể hình dung.

Lý Äàm nhanh chóng cầm trưá»ng cung vác lên vai, lấy bá»c tên Ä'ã chuẩn bị trước Ä'út vào á»'ng tên sau lưng, rá»"i Ä'eo chá»§y thá»§ vào bên hÃ'ng, cuá»'i cùng cầm cuá»™n dây thừng Ä'i ra bên ngoài. Lúc này Lý Äàm Ä'úng là má»™t thợ săn chân chính.

Vừa ra khá»i cá»­a Lý Äàm liá»n nhìn thấy Lưu Thá»§y thÃ'n bên ngoài lá»­a cháy ngút trá»i. Tiến Ä'ến gần hÆ¡n, Ã'ng phát hiện Lưu Thá»§y thÃ'n Ä'ã chìm trong biển lá»­a, tá»±a như Ä'em tuyết trắng mà nấu tan ra hết vậy. Khói Ä'en bá»'c lên mù mịt, má»i nÆ¡i Ä'á»u có thể ngá»­i thấy mùi máu tươi ná»"ng nặc.

"Con bà nó, những tên này Ä'úng là súc sinh mà". Lý Äàm cắn răng nắm chặt tay, lúc này Ä'úng là Ä'ã phẫn ná»™ Ä'ến cá»±c Ä'iểm. Những ngưá»i này mặc dù Ä'á»'i vá»›i Ã'ng khÃ'ng tá»'t, nhưng dù sao cÅ©ng có hÆ¡n mưá»i năm quen biết, hÆ¡n nữa bá»n há» cÅ©ng là ngưá»i vÃ' tá»™i, giá» Ä'ây khÃ'ng ngá» là vì Ã'ng mà chịu Ä'á»™c thá»§ chết thảm, làm sao có thể khiến Ã'ng khÃ'ng áy náy, khÃ'ng phẫn ná»™. Nhưng Lý Äàm biết bản thân lúc này phải bình tÄ©nh lại, nếu khÃ'ng cÅ©ng khÃ'ng có bất cứ má»™t cÆ¡ há»™i thành cÃ'ng nào.

Lạnh lùng nhìn lại Lưu Thá»§y thÃ'n Ä'ang ngập chìm trong biển lá»­a, Lý Äàm nhanh chóng chạy vào Há»"ng Diệp Lâm. Vừa bá» Ä'i khÃ'ng lâu, căn nhà mà Ã'ng sinh sá»'ng trong Ä'ó hÆ¡n mưá»i năm liá»n cháy thành tro bụi.

HÃ'ng Diệp Lâm cây cá»'i dày Ä'ặc, cÅ©ng chính là nÆ¡i rất tá»'t Ä'ể thợ săn bá»' trí cạm bẫy. Chỉ có Ä'iá»u, Lý Äàm lúc này bá»' trí cạm bẫy chỉ dùng Ä'ể săn giết Ä'ịch nhân.

Bên ngoài Lưu Thá»§y thÃ'n, má»™t Ä'ám hắc y nhân tụ tập lại má»™t chá»-, tên cầm Ä'ầu há»i: "Còn tên nhân chứng nào còn sá»'ng khÃ'ng?"

Má»™t tên bước ra cúi ngưá»i há»"i Ä'áp: "Căn cứ theo tin tức, toàn thÃ'n tổng cá»™ng có hai trăm ba mươi sáu ngưá»i. Má»›i giết Ä'ược hai trăm ba mươi má»'t ngưá»i. Vương Sung cá»§a Hoàng Hà bang ba năm trước Ä'ã rá»i khá»i Trữ Huyá»n thành, còn Lý Nhạc Phàm Ä'ang ở trong thiết lao. Chỉ có Lý Äàm và hai Ã'ng cháu ở cuá»'i thÃ'n là khÃ'ng thấy dấu vết".

Tên Ä'ầu lÄ©nh vung tay lên, lạnh lùng nói: "Ta vá» bẩm cáo vá»›i cÃ'ng tá»­ trước, các ngươi tiếp tục tìm kiếm, khÃ'ng cần chá» Ä'ợi".

"Tuân mệnh!" Bá»n hắc y nhân Ä'á»"ng thanh nói.

Bóng ngưá»i chợt lóe lên, tên Ä'ầu lÄ©nh nhanh chóng biến mất vào bóng Ä'êm, những tên khác cÅ©ng nhanh chóng phân ra bá»'n phía.

Trong má»™t căn nhà nhỠở Trữ Huyá»n thành, Vương Tá»'ng nhành nhã cầm chén rượu nói: "Chuyện xá»­ lý tá»›i Ä'âu rá»"i?"

Äầu lÄ©nh trả lá»i: "Bẩm cÃ'ng tá»­. Còn thiếu ba ngưá»i bá»n Lý Äàm, còn những kẻ khác Ä'ã bị giết chết. Hiện tại Ä'ang tìm kiếm, thuá»™c hạ nghÄ© khÃ'ng bao lâu sẽ có tin tức, dù sao bá»n chúng cÅ©ng chỉ là ngưá»i bình thưá»ng. Chỉ là thuá»™c hạ khÃ'ng rõ vì sao phải cần phái Ä'ến Ãm ảnh tổ Ä'ể hoàn thành nhiệm vụ".

Vương Tá»'ng vẻ mặt trí tuệ nói: "Ta chính là phải cho ngưá»i khác biết thá»±c lá»±c cá»§a ta, Ä'ể khiến bá»n chúng khÃ'ng còn dị nghị".

"CÃ'ng tá»­ Ä'úng là trí mưu vÃ' song. Tin rằng khÃ'ng bao lâu thiên hạ sẽ nằm trong tay cÃ'ng tá»­". Äầu lÄ©nh cúi ngưá»i nói.

Vương Tá»'ng cưá»i hài lòng, gật Ä'ầu nói: "Ngươi Ä'i Ä'i, có tin tức gì phải báo cho ta".

"Dạ". Tên Ä'ầu lÄ©nh cúi ngưá»i lui ra.

Trong Há»"ng Diệp lâm, sát cÆ¡ tứ phía. Lý Äàm thu liá»...m khí tức ngá»"i trên má»™t cây Ä'ại thụ, lạnh lùng quan sát bá»n hắc y nhân Ä'ang lẩn nấp xung quanh. Nắm chặt trưá»ng cung trong tay, Ã'ng thầm nói: "Trận chiến chính thức bắt Ä'ầu".

Lý Äàm trước giá» vẫn chưa giết ngưá»i, nhưng tình huá»'ng hiện tại khiến Ã'ng khÃ'ng thể khÃ'ng giết ngưá»i. Äã sá»'ng Ä'ến từng tuổi này, tá»± nhiên tâm chí Ä'ã trở nên rất kiên Ä'ịnh. Dù sao giết chết má»™t tên Ä'áng chết cÅ©ng khÃ'ng có gì phải áy náy. Do Ä'ó trong lòng Ã'ng Ä'ã khÃ'ng còn má»™t chút do dá»±. "A..." má»™t tiếng kêu thảm vang lên. Má»™t tên hắc y nhân bị cây Ä'inh sắt tẩm cá»±c Ä'á»™c xuyên qua chân, lập tức ngã xuá»'ng Ä'ất, mặt biến thành màu Ä'en, nhanh chóng khÃ'ng thể sá»'ng nổi.

Nghe tiếng kêu cá»§a ngưá»i phe mình, mấy tên hắc y nhân khác gần Ä'ó lập tức xÃ'ng Ä'ến. "A... A..." Lại có hai tiếng kêu thảm, cÅ©ng giá»'ng như tên lúc trước, ngã gục xuá»'ng Ä'ất, mặt biến thành màu Ä'en.

Má»™t tên hắc y nhân nhanh chóng chạy Ä'ến xem xét, liá»n vá»™i la lên: "Má»i ngưá»i khÃ'ng loạn Ä'á»™ng, dưới Ä'ất có cạm bẫy, hai chân từ từ mà tiến lên". Nói xong hắn cẩn thận quan sát tình huá»'ng xung quanh. Vừa Ä'i Ä'ược vài bước, má»™t tên hắc y Ä'á»™t nhiên cảm thấy vấp phải cái gì Ä'ó, trong lòng liá»n cảnh giác, vá»™i hét to: "Má»i ngưá»i cẩn thận!"

Tiếng nói vừa dứt, bá»'n phía truyá»n lại âm thanh vùn vụt, trong chá»›p mắt vÃ' sá»' mÅ©i tên nhanh chóng bay tá»›i trước mắt. Bất ngá» khÃ'ng kịp phòng ngừa, liá»n có vài tiếng kêu thảm thiết vang lên. Có tên bị loạn tiá»...n trá»±c tiếp xuyên trúng mà chết, có tên bị trầy da trúng Ä'á»™c thấm vào da thịt mà chết. Chỉ chá»›p mắt, ba mươi tên hắc y nhân Ä'ã chết hết má»™t ná»­a. Äá»™t nhiên góc rừng càng trở nên âm u.

Chương 18: Liệp giả truyá»n thuyết

Lý Äàm nâng tay lên, dùng lá»±c kéo mạnh trưá»ng cung rá»"i nhanh chóng buÃ'ng tay, mÅ©i tên nhanh như chá»›p bay vá» phía má»™t tên hắc y nhân.

Tên hắc y nhân phía trước Ä'ang cẩn thận tìm kiếm cạm bẫy, Ä'á»™t nhiên nghe thấy tiếng gió truyá»n lại, thầm nghÄ© khÃ'ng tá»'t, liá»n di Ä'á»™ng thân ngưá»i muá»'n tránh. Nhưng mÅ©i tên bay Ä'ến quá nhanh, căn bản là khÃ'ng cho hắn má»™t cÆ¡ há»™i nào. Chỉ má»™t tiếng "Xích!", mÅ©i tên liá»n cắm phập vào giữa yết hầu.

Hắn làm sao tin Ä'ược má»™t thợ săn bình thưá»ng lại có phép bắn tên như thế. Cho nên Ä'ến chết nhưng hắn hai mắt vẫn hoảng sợ, vẻ mặt khÃ'ng cam lòng ngã xuá»'ng Ä'ất...

Má»™t Ä'ám truy sát Ä'ã chết quá ná»­a. Hoặc là chết trong cạm bẫy, hoặc là chết do Lý Äàm bất ngá» phóng tên khÃ'ng phòng bị nổi.

Nhưng Ä'ám hắc y nhân hiển nhiên Ä'ã Ä'ược huấn luyện Ä'ặc biệt, cho nên trong tình huá»'ng này cÅ©ng khÃ'ng má»™t chút hoảng loạn, vẻ mặt trở nên lạnh lùng. Äể lại Ä'ám ngưá»i Ä'ã chết, chúng tiếp tục tiến lên, tá»'c Ä'á»™ di chuyển Ä'ã chậm lại, và càng trở nên cẩn thận hÆ¡n.

Thá»i gian cứ trÃ'i qua, phạm vi tìm kiếm cá»§a Ä'ám hắc y nhân ngày càng hẹp lại, nên cÆ¡ há»™i cá»§a Lý Äàm cÅ©ng trở nên ít hÆ¡n.

Äá»™t nhiên "A!", má»™t tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Lý Äàm giết chết má»™t tên hắc y nhân, rá»"i lại lẩn trá»'n vào má»™t cái cây khác, yên lặng Ä'iá»u tức. Hiện tại Ã'ng cần nhất là thá»i gian, cho nên phải nắm chắc từng cÆ¡ há»™i...

"Äến Ä'ây!" Lý Äàm thầm nói.

"Xích!" má»™t tiếng, lại má»™t tên hắc y nhân bị bắn trúng. Hắn lần này tránh Ä'ược nÆ¡i yếu hại, dùng tay chặn tên lại. Nhưng hắn vẫn ngã xuá»'ng, bởi vì mÅ©i tên này cÅ©ng tẩm Ä'á»™c như các mÅ©i tên trước Ä'ó.

Từ thá»i xa xưa, trong há»"ng hoang xuất hiện má»™t ngưá»i bằng cung tên trong tay mà Ä'i săn khắp thiên hạ. Cuá»'i cùng vì cứu muÃ'n dân thiên hạ, dùng mạng làm tên, bắn hạ mặt trá»i, trở thành vương giả trong thợ săn, trở thành truyá»n thuyết vÄ©nh hằng. Ngưá»i thợ săn vÄ© Ä'ại Ä'ó chính là tổ tiên cá»§a nghá» săn bắn - Liệp Thần Hậu Nghệ.

Lý Äàm từ lúc sáu tuổi Ä'ã há»c tập săn bắn từ tổ phụ, mưá»i bá»'n tuổi bắt Ä'ầu sinh sá»'ng Ä'á»™c lập, trải qua vÃ' sá»' lần chạm Ä'ến ranh giá»›i sá»'ng chết, cứ trải qua tranh Ä'ấu hấp thụ kinh nghiệm mà trưởng thành. Má»™t thợ săn ưu tú có thể bắt Ä'ược dã thú. Nhưng liệp giả có thể bắt giết tất cả những gì hắn muá»'n, khÃ'ng chỉ cần sức mạnh và dÅ©ng khí, mà còn cần trí tuệ và kinh nghiệm nữa. Lý Äàm vào lúc này sá»›m Ä'ã trở thành má»™t thợ săn siêu việt, mặc dù còn xa má»›i bằng vá»›i tiên tổ Hậu Nghệ, nhưng Ã'ng cÅ©ng là má»™t liệp giả Ä'úng vá»›i tên gá»i.

Lý Äàm ngá»"i trên cây, Ä'á»™t nhiên nhá»› Ä'ến thê tá»­, Ä'á»§ má»i cảm xúc chợt nổi lên trong lòng. Bản thân mưá»i bá»'n tuổi Ä'ã là ngưá»i cÃ' Ä'á»™c, nếu khÃ'ng gặp Ä'ược mẫu thân cá»§a Nhạc Phàm là Trữ Nguyệt, có thể hiện tại Ä'ã lang bạt nhiá»u năm trên giang há»". Chỉ là thê tá»­ sá»›m rá»i bá» làm Ã'ng Ä'au Ä'á»›n khÃ'n nguÃ'i. Nhưng má»-i khi nhá»› lại vẻ tươi cưá»i và Ã'n nhu cá»§a thê tá»­, Ã'ng khÃ'ng khá»i mỉm cưá»i. Äó chính là má»™t loại hạnh phúc xuất phát từ ná»™i tâm.

Chỉ mất chút ít thá»i gian, Ä'ám hắc y nhân còn lại lui lại tập trung vào má»™t chá»-. Hắc ảnh chợt lóe lên, vị Ä'ầu lÄ©nh vừa rá»"i lại xuất hiện nÆ¡i Ä'ây.

"Hiện tại chết bao nhiêu ngưá»i?" Äầu lÄ©nh lạnh lùng há»i.

"Ãm ảnh tổ có mưá»i bảy ngưá»i tá»­ vong".

"Có phát hiện Ä'ịch nhân khÃ'ng?"

"Trước mắt vẫn chưa thấy".

Äầu lÄ©nh trầm ngâm má»™t lúc rá»"i nói: "Nhiệm vụ này là lá»-i cá»§a ta Ä'ã Ä'ánh giá thấp thá»±c lá»±c cá»§a Ä'á»'i phương, khiến cho tổn thất như thế này, lúc trở vá» ta sẽ tá»± xin cÃ'ng tá»­ xét tá»™i. Bây giá» quan trá»ng nhất là giết chết ba ngưá»i còn lại, nếu khÃ'ng chúng ta chỉ có cách dùng cái chết mà tạ tá»™i. Hiện tại bắt Ä'ầu, tất cả hành Ä'á»™ng Ä'á»u nghe ta chỉ huy, các ngưá»i khÃ'ng Ä'ược vá»ng Ä'á»™ng".

"Dạ!"

Äầu lÄ©nh tiến lên dùng linh giác tìm kiếm xung quanh, nhưng tịnh khÃ'ng phát hiện khí tức nào khác ngoài ngưá»i cá»§a bá»n hắn. Nhưng dá»c theo Ä'ưá»ng Ä'i bá»' trí cạm bẫy rất nhiá»u, Ä'úng là có cao thá»§ Ä'ã sắp Ä'ặt trước rá»"i. Hắn trong lòng thầm khổ nói: "Nếu là ta khÃ'ng ra tay, có lẽ những ngưá»i còn lại Ä'á»u nằm lại nÆ¡i Ä'ây. Xem ra ngưá»i bá»' trí cạm bẫy khÃ'ng phải là kẻ bình thưá»ng rá»"i". Äám hắc y nhân Ä'i theo sau hắn thấy cạm bẫy nhiá»u như thế càng Ä'ổ má»" hÃ'i lạnh.

Lý Äàm từ xa nhìn thấy hết thảy má»i chuyện phát sinh, trong lòng cÅ©ng cảm thấy bất lá»±c. Ã"ng trước kia nghÄ© rằng, dưới má»™t sức mạnh tuyệt Ä'á»'i, khÃ'ng má»™t âm mưu quá»· kế nào có thể chịu nổi má»™t kích. Nhưng Lý Äàm tuyệt khÃ'ng phải là má»™t ngưá»i dá»... dàng Ä'ầu hàng, cho nên chỉ cần có má»™t cÆ¡ há»™i cuá»'i cùng, Ã'ng càng trở nên liá»u mạng.

Lại trèo lên cây Ä'ại thụ cao hÆ¡n, giương cung lên, lần này Ã'ng khÃ'ng buÃ'ng tay ngay mà cẩn thận ngắm rõ mục tiêu. Lần này mục tiêu chính là Ä'ầu lÄ©nh cá»§a bá»n hắc y nhân. Lý Äàm tá»± tin chỉ cần giải quyết tên Ä'ầu lÄ©nh Ä'ó, Ã'ng nhất Ä'ịnh có cÆ¡ há»™i thoát khá»i nÆ¡i này.

Thấy Ä'ám hắc y nhân càng Ä'ến gần, Ä'ến khoảng cách má»™t trăm bước, Lý Äàm liá»n cá»­ Ä'á»™ng. Tay phải Ä'á»™t nhiên buÃ'ng ra, phi tiá»...n như lưu tinh xuyên qua lá cây, bay thẳng tá»›i tên Ä'ầu lÄ©nh.

Tên Ä'ầu lÄ©nh này dù sao cÅ©ng là siêu nhất lưu cao thá»§, phi tiá»...n tuy nhanh nhưng hắn tá»± tin tá»'c Ä'á»™ Ä'ó khÃ'ng phải là uy hiếp gì Ä'á»'i vá»›i bản thân. Cho nên hắn hừ lạnh má»™t tiếng, giÆ¡ tay lên Ä'ịnh chụp mÅ©i tên lại...

"Cẩn thận, mÅ©i tên có Ä'á»™c!" Má»™t tên phía sau lập tức nhắc nhở.

Tên Ä'ầu lÄ©nh nghe thế liá»n nhíu mày, lập tức rút tay lại, tay áo phất lên, Ä'ẩy mÅ©i tên lệch qua má»™t bên. "Phanh!" má»™t tiếng, mÅ©i tên cắm phập vào thân cây, lá»±c Ä'ạo rất mạnh.

Cả bá»n liá»n thở dài má»™t hÆ¡i, tên Ä'ầu lÄ©nh vẻ mặt trở nên ngưng trá»ng. Bởi vì hắn ngay khi Ä'ánh bật mÅ©i tên Ä'ầu tiên, mÅ©i tên thứ hai Ä'ã nhanh chóng bay tá»›i, hÆ¡n nữa tá»'c Ä'á»™ còn nhanh hÆ¡n rất nhiá»u. Vì vậy khÃ'ng dám nghÄ© nhiá»u, hắn nhanh chóng xoay ngưá»i, huy Ä'á»™ng tay áo Ä'ánh bật mÅ©i tên qua má»™t bên, cuá»'i cùng cÅ©ng có thể tránh phạm vào nÆ¡i yếu hại.

Nhưng mÅ©i tên cÅ©ng khiến tay áo cá»§a Ä'ầu lÄ©nh bị rách nát, ngay cả cánh tay cÅ©ng bị thương. Hắn nhíu mày, khÃ'ng kịp suy nghÄ©, lập tức rút chá»§y thá»§ ra Ä'ưa lên miệng vết thương cắt má»™t phát. Hắn kêu lên má»™t tiếng Ä'au Ä'á»›n, má»™t miếng thịt bay xuá»'ng Ä'ất, nhanh chóng chuyển sang màu Ä'en, rá»"i lại lấy ra má»™t viên Ä'an dược cho vào miệng. Äến lúc này hắn má»›i thoát khá»i nguy hiểm.

Tình huá»'ng vừa rá»"i thập phần nguy cấp, nếu hắn trong lòng có chút do dá»± hoặc Ä'á»™ng tác chậm hÆ¡n ná»­a bước, chắc lúc này hắn Ä'ã là má»™t ngưá»i chết rá»"i.

Tá»›i lúc này, Ä'ầu lÄ©nh khÃ'ng dám xem nhẹ nữa, liá»n quát: "Nhanh chóng nấp sau thân cây". Sau khi xá»­ lý vết thương, hắn liá»n phi lên ngá»n cây, cẩn thận quan sát tình huá»'ng phía trước.

Có lẽ Ã'ng trá»i còn chiếu cá»', lúc này má»i nÆ¡i tuyết trắng bao phá»§, khiến Ä'ầu lÄ©nh căn bản khÃ'ng thể nhìn rõ Ä'ược. Vì thế càng giúp cho Lý Äàm có cÆ¡ há»™i tạm nghỉ, Ä'ể Ã'ng có cÆ¡ há»™i trá»'n vá» chá»- cÅ©.

Bất lá»±c, Ä'ầu lÄ©nh phải nhảy xuá»'ng Ä'ất. Quay vá» phía Ä'ám hắc y nhân, hắn nói: "Các ngươi hãy ở Ä'ây, ta Ä'i trước xem xét, rá»"i nói cho các ngươi phương hướng di chuyển..."

Äầu lÄ©nh này quả nhiên khinh cÃ'ng cao cưá»ng, vừa biến hóa phương vị vừa chạy vá» phía trước. Chỉ vài bước hắn Ä'ã Ä'ến thân cây nÆ¡i Lý Äàm vừa dừng lại. Bình tÄ©nh quan sát xung quanh, hắn vẫn khÃ'ng phát hiện Ä'iá»u gì nên trong lòng thầm hận nói: "Tên này quả là giảo hoạt. Hừ!" Rá»"i hắn tiếp tục tiến vá» phía trước...

Chương 19: Äá»"ng quy vu tận

Má»™t Ä'ám truy tìm, má»™t Ä'ám tràn ngập sát cÆ¡, tên Ä'ầu lÄ©nh hiện tại Ä'ã phẫn ná»™ Ä'ến cá»±c Ä'iểm. Chẳng những phải cẩn thận cạm bẫy, mà còn phải Ä'ánh lui dã thú tấn cÃ'ng, rá»"i còn Ä'á» phòng Lý Äàm bắn tên. KhÃ'ng cam tâm buÃ'ng xuÃ'i, lại khÃ'ng thể nhanh chóng truy tìm, cứ duy trì như thế Ä'ến má»™t canh giá», Ä'ổi lại là ai cÅ©ng khÃ'ng thể cảm thấy vui vẻ nổi.

Lý Äàm lúc này tình hình càng trở nên tá»"i tệ. Tên trong tay càng trở nên ít, hÆ¡n nữa thể lá»±c nhanh chóng khÃ'ng thể chịu nổi. Ã"ng biết, khi thể lá»±c cạn kiệt, bản thân khÃ'ng thể có má»™t cÆ¡ há»™i sá»'ng sót. Sau khi cân nhắc kÄ© lưỡng, Lý Äàm quyết Ä'ịnh cuá»'i cùng sẽ liá»u mạng.

Trên Ä'ưá»ng chạy trá»'n, Lý Äàm Ä'ã dụ Ä'ịch nhân chạy hai vòng trong Há»"ng Diệp lâm, âm thầm chÃ'n thuá»'c nổ ở nhiá»u chá»-. Chỉ cần má»™t phát nổ, Ã'ng tin là cả Ä'ám hắc y nhân này tuyệt Ä'á»'i bị nổ Ä'ến banh xác. Bất quá trước tiên Ä'ịch nhân phải ở trong phạm vi Ä'ặt bẫy má»›i có thể thành cÃ'ng.

Do Ä'ịch nhân càng vây chặt lại, khiến Lý Äàm khÃ'ng có cÆ¡ há»™i dẫn Ä'á»™ng cạm bẫy. Nhanh chóng thấy bản thân khÃ'ng thể duy trì, cho nên Ã'ng quyết Ä'ịnh tá»± thân dụ Ä'ịch, dẫn Ä'ịch nhân vào trong khu vá»±c Ä'ặt bẫy, từ Ä'ó có thể giành lại má»™t cÆ¡ há»™i sinh tá»"n.

Äang trá»'n, Lý Äàm cá»' ý lá»™ ra má»™t sÆ¡ hở, bắt Ä'ầu chạy loạn lên trong rừng...

Äầu lÄ©nh tiếp tục tìm kiếm há»"i lâu, cuá»'i cùng cÅ©ng phát hiện ra thân ảnh cá»§a Lý Äàm. Hắn trong lòng kích Ä'á»™ng, tinh thần phấn chấn, lập tức phi thân Ä'uổi theo. Nhưng hắn Ä'á»'i vá»›i phép bắn tên cá»§a Lý Äàm vẫn có sá»± cá»' kị, cho nên tá»'c Ä'á»™ tiến lên vẫn khÃ'ng quá nhanh.

Nhưng cao thá»§ vẫn là cao thá»§, Ä'ầu lÄ©nh tá»'c Ä'á»™ mặc dù khÃ'ng quá cao, nhưng việc truy Ä'uổi má»™t ngưá»i khÃ'ng có võ cÃ'ng tá»± nhiên nhẹ nhàng hÆ¡n nhiá»u. Chỉ cần vài bước cÅ©ng Ä'á»§ vượt qua Lý Äàm, chặn Ã'ng lại.

Hắn Ä'ứng trên má»™t cành cây, cẩn thận Ä'ánh giá Lý Äàm Ä'ang núp sau má»™t thân cây, ngạc nhiên thầm nghÄ©: "KhÃ'ng nghÄ© là má»™t thợ săn bình thưá»ng lại lợi hại như thế. Xem ra ta Ä'úng là có chút xem thưá»ng ngưá»i trong thiên hạ rá»"i".

Äầu lÄ©nh chắp tay sau lưng, lạnh lùng nói: "Nói cho ta biết, những kẻ khác giỠở Ä'âu, ta sẽ Ä'ể ngươi vui vẻ chết Ä'ược toàn thây". Ngữ khí lạnh lùng, khÃ'ng có má»™t chút phẫn ná»™, tá»±a như là hắn lúc bình thưá»ng ban Ä'ại ân cho ngưá»i khác vậy.

"Hừ!" Lý Äàm vẻ mặt Ä'ầy sát khí nói: "Các ngươi là Ä'á»" súc sinh, khÃ'ng có nhân tính, thương thiên hại lí, ngay cả ngưá»i vÃ' tá»™i cÅ©ng khÃ'ng tha. Bản thân Lý Äàm ta Ä'ưá»ng Ä'ưá»ng nam nhi, há có thể khuất phục các ngươi. Dù cho ta có chết cÅ©ng chá» các ngươi dưới Ä'ịa ngục..."

Äang nói, má»™t Ä'ám hắc y nhân Ä'ã phóng tá»›i vây Ã'ng vào giữa.

Lúc này Ä'ầu lÄ©nh má»›i yên tâm, Ä'á»'i vá»›i tình hình hiện tại, Ä'á»'i phương căn bản khÃ'ng có má»™t cÆ¡ há»™i trá»'n thoát. Hắn ngữ khí âm trầm nói: "Ngươi Ä'ã khÃ'ng muá»'n nói, vậy ta sẽ cho ngươi nếm mùi lợi hại cá»§a thất thập nhị cấm thá»§, xem ngươi có thể chịu nổi mấy chiêu. Hừ!" Nói xong song cước liá»n phóng tá»›i Lý Äàm.

Lý Äàm thần tình chăm chú, khÃ'ng chút hoảng loạn, dùng tá»'c Ä'á»™ nhanh nhất ném ra hai thanh chá»§y thá»§, nhắm trá»±c tiếp vào hai mắt Ä'á»'i phương.

Chá»§y thá»§ tá»'c Ä'á»™ cá»±c nhanh, khÃ'ng kém gì so vá»›i mÅ©i tên vừa rá»"i. Äầu lÄ©nh hừ lạnh má»™t tiếng, coi thưá»ng nói: "Chỉ vài ngón quèn". Nói rá»"i thân ngưá»i xoay chuyển, tránh khá»i sá»± cÃ'ng kích cá»§a thanh chá»§y thá»§, nhưng tá»'c Ä'á»™ cÅ©ng trở nên chậm lại.

"Äúng là lúc này!" Lý Äàm Ä'á»™t nhiên hét lá»›n, khí thế lập tức biến hóa, cả ngưá»i phát ra kình phong, khuÃ'n mặt trở nên dữ tợn khiến cho ngưá»i ta khiếp sợ. Cánh tay nhanh chóng nhấc lên, thành thục cầm lấy má»™t mÅ©i tên, Ä'ặt vào cung kéo hết sức, rá»"i mạnh mẽ phóng ra. MÅ©i tên vÃ' thanh bay Ä'i...

MÅ©i tên này Ä'ược Lý Äàm truyá»n hết sức mạnh toàn thân, trong nháy mắt, má»™t vết màu trắng chợt hiện lên trên trán Ã'ng, nhưng trong hoàn cảnh khẩn trương lúc này khÃ'ng má»™t ai chú ý thấy, có vẻ quá»· dị vÃ' cùng.

Äầu lÄ©nh nghe Lý Äàm hét lá»›n, trong lòng rùng mình, bản thân khÃ'ng ngá» là mắt khÃ'ng thể nhìn thấy tá»'c Ä'á»™ cá»§a mÅ©i tên, má»™t ná»-i sợ hãi lan tá»a khắp ngưá»i. Thân thể hắn nhanh chóng xoay chuyển, bay nằm xuá»'ng mặt Ä'ất. Nhưng hắn phát hiện mÅ©i tên khÃ'ng bay Ä'ến phía mình, "Chẳng lẽ trật à?" Trong lòng Ä'ang tá»± há»i, chợt có má»™t chuyện khiến hắn sợ Ä'ến ngây cả ngưá»i.

MÅ©i tên bắn tá»›i má»™t gá»'c cây, cắm xuá»'ng Ä'ất tạo ra má»™t tia lá»­a. Rá»"i "Ầm!" Má»™t tiếng nổ thật lá»›n, mặt Ä'ất Ä'á»™t nhiên nứt toạc ra, Ä'á văng tung tóe cắt vụn cành lá bay khắp nÆ¡i.

"KhÃ'ng tá»'t!" Äầu lÄ©nh bừng tỉnh, lập tức bảo vệ chá»- yếu hại, nhảy Ä'ến trá»'n sau má»™t cây Ä'ại thụ. Vẫn chưa dừng lại "Ầm...Ầm...Ầm..." Ngay sau Ä'ó là thêm vài tiếng nổ nữa, mặt Ä'ất xung quanh Ä'á»u bị nát hết cả.

Äầu lÄ©nh thấy như thế vá»™i vàng vận cÃ'ng há»™ thể. "Phanh!" "Phá»'c!" Vẫn chịu Ä'á»±ng sá»± cÃ'ng kích cá»±c lá»›n liên tiếp, cả ngưá»i hắn bị chấn bay ra ngoài, phun ra má»™t ngụm tiên huyết.

Äám hắc y nhân vây quanh Lý Äàm thấy Ä'ầu lÄ©nh dừng lại thì Ä'á»™t nhiên có tiếng nổ, cả bá»n Ä'á»u sá»­ng sá»'t. Äang lúc Ä'ó chung quanh cÅ©ng phát sinh tình trạng như thế, thật sá»± Ä'ã khÃ'ng phản ứng kịp. Biến cá»' Ä'á»™t nhiên như thế, ngay cả Ä'ầu lÄ©nh cá»§a bá»n chúng là cao thá»§ như vậy cÅ©ng khÃ'ng chịu nổi, Ä'ừng nói bá»n ngưá»i như chúng.

Vừa rá»"i mÅ©i tên Ä'ã cắm trúng nÆ¡i chÃ'n thuá»'c nổ, vì ma sát mà tạo ra tia lá»­a dẫn cháy Ä'ến thuá»'c nổ, tia lá»­a phát nổ lại kích hoạt các khá»'i thuá»'c nổ ở gần Ä'ó. Vụ nổ liên tục như thế uy lá»±c càng trở nên cá»±c Ä'ại.

Tất cả giá»'ng như Lý Äàm chuẩn bị mà xảy ra. Nhưng có má»™t chuyện duy nhất khÃ'ng thể tin nổi, vừa rá»"i mÅ©i tên Ä'ó khÃ'ng ngá» Ä'ã lấy Ä'i tất cả sức lá»±c cá»§a bản thân Ã'ng, khiến Ã'ng ngay cả việc di chuyển cÅ©ng khÃ'ng thể làm nổi.

Lý Äàm bất lá»±c cưá»i khổ, thầm nghÄ©: "Thật khÃ'ng thể tin Ä'ược, ngưá»i tính khÃ'ng bằng trá»i tính!" Ã"ng lập tức liá»n bị lá»±c nổ ép văng ra. LÆ¡ lá»­ng trên khÃ'ng, giá» phút này Ã'ng cảm thấy an bình dị thưá»ng, khóe miệng vẫn còn mỉm cưá»i: "Tiểu Nguyệt, ta Ä'ến gặp nàng Ä'ây. Äã bao nhiêu năm rá»"i, nàng vẫn còn Ä'ợi ta chứ?" Lập tức Ã'ng chìm trong ánh lá»­a và cát Ä'á bay ngập trá»i...

Mặc dù hiện tại tuyết rÆ¡i Ä'ầy trá»i nhưng vẫn khÃ'ng thể che phá»§ nổi má»™t góc Há»"ng Diệp lâm Ä'ã bị phá há»§y.

Vừa rá»"i lá»±c phá há»§y quá lá»›n, thật khiến ngưá»i ta kinh hãi khÃ'ng thÃ'i. Nằm trên mặt Ä'ất, Ä'ầu lÄ©nh trong lòng thầm nhá»§ may mắn: "May là ta bị chấn bay ra ngoài, nếu khÃ'ng vận mạng bản thân cÅ©ng giá»'ng như những tên khác, biến thành má»™t Ä'á»'ng tro tàn rá»"i".

Nhìn vá» má»™t vùng Ä'ã bị phá há»§y phía trước, tên Ä'ầu lÄ©nh trong lòng cảm thấy trá»'ng rá»-ng. Hắn khÃ'ng thể tưởng tượng Ä'ược, vì Ä'á»'i phó vá»›i má»™t ngưá»i mà lại phải trả má»™t giá Ä'ắt Ä'ến như thế.

Ãm ảnh tổ má»-i tên Ä'á»u Ä'ược tổ chức dùng rất nhiá»u tinh lá»±c bá»"i dưỡng nên, thá»±c hiện vÃ' sá»' nhiệm vụ nguy hiểm mà vẫn sá»'ng sót Ä'ến bây giá», Ä'ã trở thành tinh anh trong Ä'ám tinh anh. KhÃ'ng thể nghÄ© là Ãm ảnh tổ cả ba mươi sáu ngưá»i hÃ'm nay tất cả Ä'á»u nằm lại trong mảnh rừng này.

"Ai!" Äầu lÄ©nh bất lá»±c thở dài má»™t tiếng, Ä'ứng dậy nhìn lại vá» phía trước, rá»"i lê thân thể Ä'ã trá»ng thương mà rá»i Ä'i.

Trong Há»"ng Diệp lâm hoang tàn, tuyết trắng Ä'ầy trá»i Ä'á»™t nhiên khÃ'ng có gió mà bá»'c lên, trong nháy mắt má»™t Ä'ạo bạch quang chợt lóe lên rá»"i biến mất, rá»"i nÆ¡i này lại trở vá» tình trạng yên tÄ©nh như cÅ©.

Trong căn phòng nhá», Ä'ầu lÄ©nh cúi Ä'ầu Ä'ứng má»™t bên.

"Cái gì? Tất cả Ä'á»u Ä'ã chết?" Ngữ khí tràn ngập sá»± chấn Ä'á»™ng, kinh ngạc khÃ'ng thể tin nổi. Vương Tá»'ng biết thá»§ hạ quyết khÃ'ng dám lừa dá»'i hắn, chỉ là hiện tại nghe sá»± tình như thế sao có thể tiếp nhận nổi. Ãm ảnh tổ trong mắt Vương Tá»'ng còn hÆ¡n cả là Ä'ám thá»§ hạ hữu dụng, Ä'ương nhiên khÃ'ng thể Ä'ịnh giá nổi, nhưng lúc này tất cả Ä'á»u Ä'ã chết bởi má»™t tên thợ săn bình thưá»ng. Sá»± thật như thế thật sá»± là Ä'ả kích rất lá»›n. Hắn luÃ'n tá»± cho là tính toán khÃ'ng chút sÆ¡ hở, khÃ'ng ngá» là phát sinh sá»± việc như thế. KhÃ'ng thể nghi ngá» là khuÃ'n mặt hắn nặng ná» vÃ' cùng, vá»'n muá»'n là thi triển má»™t chút thá»±c lá»±c cá»§a bản thân, nhưng lại trở thành trò cưá»i cho kẻ khác.

Lúc này Vương Tá»'ng vẻ mặt âm trầm vÃ' cùng, lạnh lùng nói: "Nói má»i sá»± cho ta, khÃ'ng Ä'ược sót má»™t chút nào".

"Dạ!" Äầu lÄ©nh liá»n Ä'em tất cả sá»± việc khÃ'ng sót má»™t chữ mà kể lại...

Chương 20: Khởi trình

Trong căn phòng nhá», Vương Tá»'ng Ä'á»™t nhiên há»i: "Theo như ngươi nói, Ä'úng là hiện giá» khÃ'ng còn tin tức gì vá» dư Ä'ảng phải khÃ'ng?" Ngữ khí cá»±c kì băng lãnh khiến cho ngưá»i ta cảm thấy toàn thân sợ hãi.

Äầu lÄ©nh liá»n dập Ä'ầu xuá»'ng Ä'ất nói: "Dạ phải, sau khi tên thợ săn Ä'ó chết thì những tên khác Ä'á»u mất dấu vết".

"Hừ!" Vương Tá»'ng Ä'ại ná»™. "Ba!" má»™t tiếng, thá»§ chưởng dùng lá»±c Ä'ập xuá»'ng bàn má»™t cái. Chỉ nghe "Rắc!", cả cái bàn liá»n tan vỡ thành nhiá»u mảnh trên mặt Ä'ất. Ná»™i lá»±c thâm hậu như thế, tuyệt khÃ'ng phải cao thá»§ bình thưá»ng có thể làm Ä'ược. Xem ra vị Tá»'ng cÃ'ng tá»­ này Ä'úng là cao thá»§. Äầu lÄ©nh thân ngưá»i chợt khẽ run, má»™t câu cÅ©ng khÃ'ng dám nói.

Như là Ä'ã phát tiết hết ná»™ khí, Vương Tá»'ng ngữ khí thay Ä'ổi, lạnh nhạt nói: "Vá»'n là ngươi Ä'áng tá»™i chết..." Nghe nói thế Ä'ầu lÄ©nh trong lòng cảm thấy căng thẳng. "Nhưng ta niệm tình ngươi theo ta Ä'ã nhiá»u năm, hÆ¡n nữa lúc này cÅ©ng là ngưá»i ta cần, cho nên ta tạm thá»i tha cho ngươi má»™t mạng, cho ngươi có cÆ¡ há»™i Ä'ái cÃ'ng chuá»™c tá»™i..."

Nghe câu này, Ä'ầu lÄ©nh cÅ©ng yên tâm má»™t chút, vẻ mặt cảm kích vÃ' cùng, liá»n bái tạ nói: "Tạ Æ¡n cÃ'ng tá»­ tha tá»™i cho tiểu nhân, tiểu nhân thá» sẽ trung thành vá»›i cÃ'ng tá»­ cho Ä'ến chết".

Vương Tá»'ng danh phận cao quý, từ nhá» Ä'ã há»c tập việc cai quản kẻ khác. Hiện tại hắn tá»± nhiên Ä'ã thành thục chuyện này, ban ân huệ má»›i thể hiện Ä'ạo làm vua. Thấy biểu tình cá»§a thuá»™c hạ, Vương Tá»'ng hài lòng gật Ä'ầu nói: "Ngươi trước tiên hãy tu dưỡng cho tá»'t, Ä'ợi lành vết thương rá»"i hãy Ä'ến gặp ta". Nói xong hắn liá»n nhắm hai mắt lại.

Äầu lÄ©nh cÅ©ng vá»™i lui ra...

Trong căn phòng nhá», ánh sáng chợt biến mất. Má»™t nam tá»­ thân mặc Ä'á»" Ä'en, Ä'ầu quấn khăn Ä'en quỳ trước mặt Vương Tá»'ng, nói rành rá»t: "CÃ'ng tá»­ có chuyện phân phó".

Vương Tá»'ng nhắm mắt nằm dài trên ghế, lãnh Ä'ạm nói: "Quá»· Mị, tình hình vừa rá»"i ngươi cÅ©ng Ä'ã nghe rõ. Ngươi hãy Ä'i tìm tất cả dư Ä'ảng mà diệt hết, ta khÃ'ng hi vá»ng có má»™t tin tức gì bị tiết lá»™ ra ngoài". Giá»ng nói tràn Ä'ầy tá»± tin, tá»±a như là Ä'ã biết kết quả trước rá»"i.

"Dạ, cÃ'ng tá»­". Quá»· Mị nói xong liá»n biến mất khá»i phòng. KhÃ'ng phải là biến mất, nhưng tá»'c Ä'á»™ quá nhanh khiến ngưá»i ta khÃ'ng thể nhìn thấy. Chỉ nháy mắt Ä'ã biến mất, Ä'ây chính là má»™t bí pháp trong dị thuật - khÃ'ng gian di Ä'á»™ng.

Äây Ä'úng là chá»- dá»±a Ä'ích thá»±c cá»§a Vương Tá»'ng, chính là bản thân hắn Ä'ã gặp Ä'ược nhân tài biết Ä'ược dị thuật khá»§ng bá»' này. Hắn lần này phái dị sÄ© Ä'i, xem ra Vạn tiên sinh và Tiểu Nhã quả thá»±c là lành ít dữ nhiá»u...

Ngày hÃ'm sau.

Trữ Huyá»n thành, trong thiết lao cá»§a nha mÃ'n, Nhạc Phàm mở mắt ngay khi ánh sáng Ä'ầu tiên chiếu vào. Lúc này hắn tịnh khÃ'ng biết Lưu Thá»§y thÃ'n Ä'ã trở thành tro bụi, lại càng khÃ'ng biết thân nhân và bằng hữu mình Ä'ang ở lằn ranh sá»'ng chết.

Tỉnh dậy, Nhạc Phàm toàn thân Ä'á»™t nhiên chấn Ä'á»™ng, liá»n Ä'ứng dậy Ä'i Ä'ến bên cạnh song sắt, lá»›n tiếng gá»i...

Những ngày này, Lệ Vân má»-i ngày Ä'á»u dậy rất sá»›m Ä'ánh thức Nhạc Phàm, Ä'iá»u này Ä'ã trở thành thói quen. Nhưng vừa rá»"i Nhạc Phàm tỉnh dậy, cảm giác có chút gì khác lạ, dùng tinh thần lá»±c má»›i phát hiện ra, hÆ¡i thở cá»§a Lệ Vân ngày càng trở nên yếu á»›t.

Nhạc Phàm kêu lá»›n vài tiếng, nhưng lão vẫn khÃ'ng có phản ứng gì. Cho nên hắn khÃ'ng thể kiên nhẫn, cÅ©ng khÃ'ng dám suy nghÄ© nhiá»u. "Hát!" kêu lá»›n má»™t tiếng, hắn bẻ song sắt sang hai bên, chui ngưá»i qua.

Con ngưá»i Ä'úng là như thế, mặc dù biết sá»›m muá»™n gì cÅ©ng chia lìa, nhưng Ä'ến lúc chia li thật sá»±, trong lòng cÅ©ng khó mà chịu nổi. Nhạc Phàm từ khi vào thiết lao Ä'ã bắt Ä'ầu biết lão nhân sá»›m khÃ'ng còn khá»e nữa. Những ngày này cùng sá»'ng vá»›i lão nhân, sá»›m xem lão là thân nhân cá»§a mình. Giá» Ä'ây thấy lão nhân chuẩn bị li khai nhân thế, trong lòng Ä'á»™t nhiên trở nên bi thương.

Vá»™i vàng vạch Ä'ám rÆ¡m ra, từ từ Ã'm lão nhân dậy, lúc này Nhạc Phàm cảm thấy chân tay Ä'á»u vÃ' dụng. Tay phải khẽ run run sá» vào khuÃ'n mặt Ä'ã trở nên hÆ¡i lạnh, mắt hắn Ä'ã trở nên hÆ¡i ướt. Nhạc Phàm tuyệt Ä'á»'i khÃ'ng phải là ngưá»i nhu nhược, ngược lại, khó khăn từ nhá» sá»›m khiến hắn trở nên kiên cưá»ng. Nhiá»u năm sinh hoạt gian khổ, bao nhiêu lần chiến Ä'ấu khó khăn Ä'ã khÃ'ng thể khiến hắn dao Ä'á»™ng trong lòng. Ngay cả khi biết mẫu thân Ä'ã qua Ä'á»i hắn cÅ©ng khÃ'ng Ä'au khổ như thế. Nhưng hiện tại chỉ vì lão nhân má»›i quen biết vài ngày lại khiến hắn ướt cả hai mắt.

Äây là lần Ä'ầu tiên, Nhạc Phàm lần Ä'ầu tiên biết Ä'ến ná»-i Ä'au khổ cá»§a việc mất ngưá»i thân. Äạo thanh sắc nguyên khí trong cÆ¡ thể nhanh chóng di chuyển, trở nên dày Ä'ặc hÆ¡n. Nhưng Nhạc Phàm khÃ'ng chú ý Ä'ến, hắn lúc này lo lắng cho thân nhân cá»§a mình.

Lệ vân chậm chạp mở hai mắt, cá»' hết sức Ä'ưa tay trái lên, khẽ vuá»'t mặt Nhạc Phàm, ngữ khí hư ngược nói: "Hài tá»­, Ä'ừng Ä'au khổ như thế, con ngưá»i khó thoát khá»i cái chết... Rá»"i ngày này cuá»'i cùng cÅ©ng Ä'ến, nhưng ta trong lòng có má»'i hận khÃ'ng thể quên Ä'ược, cho nên má»›i có thể sá»'ng tá»›i giá»... Có thể gặp Ä'ược con trước khi chết, nghe con gá»i hai tiếng gia gia, ta cÅ©ng khÃ'ng còn gì phải há»'i tiếc... Nếu sau này gặp ngưá»i nhà cá»§a ta, con giúp ta chăm sóc há» cho tá»'t. Nói khÃ'ng chừng há» Ä'ã chết cả rá»"i... Nếu bá»n há» Ä'ã chết, ta tại nÆ¡i Ä'ây cÅ©ng Ä'ã có má»™t ngưá»i thân... Tiểu Phàm... Có thể gá»i ta hai tiếng gia gia lần nữa Ä'ược khÃ'ng?" Thanh âm lão nhân càng trở nên yếu á»›t.

"Gia gia... gia gia... gia gia..." KhÃ'ng ngừng gá»i lá»›n, Nhạc Phàm có chút nghẹn ngào nói: "Gia gia yên tâm, con sẽ tìm Ä'ược ngưá»i nhà cá»§a ngưá»i, con sẽ chăm sóc há» thật tá»'t, nhất Ä'ịnh rất tá»'t..." Thấy lão nhân từ từ nhắm hai mắt, hắn biết lần này vị lão nhân khả kính sẽ khÃ'ng tỉnh lại nữa. Cho nên hắn khÃ'ng nói gì nữa, cÅ©ng khÃ'ng di Ä'á»™ng, cứ yên lặng ngá»"i Ä'ó mà Ã'm thi thể lão nhân trong lòng.

... Lão nhân Ä'ã Ä'i, Ä'ể lại má»'i hận suá»'t nhiá»u năm khÃ'ng cam lòng mà ra Ä'i.

...Má»™t lúc lâu sau, Nhạc Phàm má»›i từ Ä'au khổ mà dần phục há»"i lại.

Lúc này ngục tá»'t má»›i tiến lại. Thấy song sắt bị bẻ cong như thế tất cả Ä'á»u sá»­ng sá»'t. Bá»n hắn nghÄ© rằng, song sắt cứng như thế cả bá»n cÅ©ng khÃ'ng thể lay Ä'á»™ng nổi, nhưng lại có ngưá»i có thể bẻ cong nổi. Äá»™t nhiên, Nhạc Phàm trở thành nhân vật nguy hiểm phi thưá»ng Ä'á»'i vá»›i chúng, chúng cÅ©ng khÃ'ng dám hung hăng càn quấy như trước, cho nên thành tâm mà Ä'ưa thi thể lão nhân ra ngoài...

Từ khi Lưu Thá»§y thÃ'n bị há»§y diệt, nha mÃ'n tri phá»§ Ä'ã khÃ'ng còn thanh nhàn như trước. HÆ¡n hai trăm ngưá»i chết, khÃ'ng kể là nguyên nhân gì, trách nhiệm cá»§a lão khẳng Ä'ịnh khÃ'ng thể tránh khá»i, nên lão cảm thấy lo lắng vÃ' cùng. Cho nên lão má»™t mặt khÃ'ng ngừng phái ngưá»i truy tìm manh má»'i khắp nÆ¡i, má»™t mặt tá»± thân Ä'i gặp các quan lại và cưá»ng hào khác.

Tri phá»§ lúc này tâm trí rá»'i loạn. Äã trải qua thá»i gian má»™t ngày vẫn khÃ'ng tìm thấy manh má»'i gì, Ä'ang lúc cảm thấy tuyệt vá»ng lại Ä'á»™t nhiên tiếp nhận tin tức từ trên truyá»n xuá»'ng. Äể cho hắn có thể tránh khá»i việc này, chỉ nói sÆ¡n tặc vùng phụ cận Lưu Thá»§y thÃ'n làm loạn, toàn thÃ'n hÆ¡n hai trăm ngưá»i chết trong tay sÆ¡n tặc, triá»u Ä'ình Ä'ang Ä'iá»u tra sá»± việc.

Nghe tin tức như thế tri phá»§ tá»± nhiên minh bạch, sá»± việc này có liên quan tá»›i ngưá»i trong triá»u. Nhưng Ä'ã có ngưá»i ở trên ra mặt can dá»±, bản thân hắn cÅ©ng khÃ'ng má»™t chút lo lắng nữa.

Hai ngày sau, tri phá»§ tiếp nhận cÃ'ng văn phản há»"i cá»§a Hình bá»™, Nhạc Phàm bị xá»­ sung quân biên hoang bá»'n năm, phục dịch xong Ä'ược khÃ'i phục tá»± do. Vì thế hắn Ä'ược vài tên quan binh áp giải lên phía Bắc, Ä'i vá» phía biên hoang. Từ nay vá» sau cuá»™c sá»'ng má»›i Ä'ã bắt Ä'ầu, trước mắt ngá»t bùi Ä'ắng cay khÃ'ng ai có thể biết Ä'ược, nhưng hắn tin là bản thân có thể chịu Ä'ược, bởi vì trong lòng hắn vẫn còn có Ä'iá»u cần phải hoàn thành.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com