19 tien mo
Ngoại giới đối với việc thần bí sát thủ có thật hay không đều náo nhiệt lên một đoạn thời gian rồi kết thúc.
Nhưng trong nhà của Tôn Tiểu Lan, tại trong khuê phòng của nàng lại hình thành một không gian nhỏ bình lặng.
Tôn Tiểu Lan ngồi dựa vào đầu giường. Trên nửa người đắp một chiếc chăn nhung mềm, sắc mặt mặc dù còn có chút tái nhợt nhưng cả người đã từ hoảng sợ dần bình tĩnh lại.
Dù sao, vụ án bắt cóc đã qua đi được vài ngày, mà hắn cũng không bị tổn thương gì, chỉ là bị dọa một chút mà thôi.
Vài ngày qua đi, sự sợ hãi trong lòng cũng dần dần biến mất.
Trong thời gian này, cảnh sát cũng tới hai lần để tìm hiểu vụ án.
Dù sao đây cũng là một vụ bắt cóc, hiện giờ, người bị bắt cóc lại đột nhiên về nhà. Cảnh sát cũng muốn hiểu rõ một chút rốt cuộc là vì sao. Xem có chút manh mối nào để đem kẻ bắt cóc lập tức về quy án.
Bất quá Tôn Tiểu Lan chỉ nói không nhớ rõ. Còn lại cũng không nói với cảnh sát thêm câu nào.
Đi tới điều tra tình huống, cảnh sát cũng không có cách nào đành phải thôi. Hơn nữa mấy này hôm trước vừa xảy ra một vụ đại án kinh thiên làm lòng người hoảng loạn. Cảnh sát vì ứng phó vụ này mà tạm thời g¸c l¹i.
Tôn Tiểu Lan cũng không nói thật rõ ràng với cảnh sát buổi tối ngày hôm đó xảy ra cái gì, chính mình như thế nào được người ta cứu ra.
Nhưng nàng đã hứa với Triệu Thụy, không nói cho bất luận kẻ nào cho nên nhất định sẽ giữ chữ tín. Thậm chí đối với cả cha mẹ mình cũng đều không nói.
Tôn Tiểu Lan biết trên người Triệu Thụy có rất nhiều bí mật, cũng không biết vì sao Triệu Thụy đột nhiên lại cường đại như vậy. Lực lượng trên người biến tăng lên như phiên thiên phúc địa.
Nhưng chính là Triệu Thụy đã cực kỳ mạo hiểm, bất chấp nguy hiểm đến cứu nàng.
Nàng biết rằng trái tim Triệu Thụy không hề thay đổi. Chính là người từ nhỏ đã lớn lên cùng nàng, thân mật khăng khít. Triệu Thụy.
" Tiểu Lan tỷ suy nghĩ gì thế !" Triệu Thụy chẳng biết từ lúc nào đã đi vào bên giường. Tay phải cầm chén nước, tay trái cầm mấy viên dược hoàn nhỏ, nụ cười ôn hòa trên mặt.
" Tới giờ uống thuốc rồi."
" Ta không có bị bệnh, uống thuốc cái gì chứ !" Tôn Tiểu Lan nhăn mũi ngọc, có chút bất mãn, nhỏ giọng nói tựa như một con mèo nhỏ, khống có lực kháng nghị.
" Bổ dược an thần, uống không làm sao. Ngươi hai ngày trước chịu đả kích, bá phụ bá mẫu vì tốt cho ngươi đã mua một đống lớn đấy."
" Vừa phí tiền lại vừa khó uống. Ta rõ ràng là không có chuyện gì mà." Tôn Tiểu Lan tiếp tục nhỏ giọng oán giận nhưng cũng không từ chối nữa, cầm lấy dược hoàn ngửa đầu uống.
Một đằng uống nước, một đằng do dự, sau hồi lâu mới nói: " Được rồi Tiểu Thụy. Ngày hôm qua ta xem trên báo, thấy Tra Thị gia tốc tất cả cao tầng đều bị giết có phải không ? "
" Báo chí cũng đều đăng, vậy không có sai." Triệu Thụy đem cốc nước nàng vừa uống hết để lên bàn cười nói.
" Việc đó là ngươi làm ?" Tôn Tiểu Lan nhìn Triệu Thụy, ánh mắt chăm chú hỏi.
Mặc dù mấy hôm trước Triệu Thụy cứu nàng khỏi Tra gia nàng cũng kinh ngạc phát hiện Triệu Thụy có lực lượng kinh nhân.
Nhưng nàng cũng không tận mắt nhìn thấy một màn Triệu Thụy chiến đấu với Tra Trung Hoành.
Bởi vì lúc đó Triệu Thụy đã dấu nàng đi.
Kỳ thật Tôn Tiểu Lan cũng không ngốc. Sau khi nàng xem báo cũng đoán được tám chín phần mười là Triệu Thụy giết, nhưng nàng vẫn muốn nghe Triệu Thụy xác nhận.
Triệu Thụy lâm vào trầm mặc, hắn thích cùng Tôn Tiểu Lan ở chugn một chỗ, cảm giác ấm áp, bình lặng, Hắn không muốn nói với nàng những điều này, nhưng lại không thể không nói.
" Đúng vậy, chính là ta làm. ". Hắn gật đầu không hề phủ nhận.
" Ta biết đúng là ngươi." Tôn Tiểu Lan ôn nhu cười cười. " Đúng là muốn nghe ngươi chính miệng thừa nhận, không nên dấu diếm ta."
" Ta không nghĩ thế." Triệu Thụy cẩn thận đem chăn mềm kéo lên " Bất quá có một số việc ta không có cách nào nói cho ngươi, cho dù ta nói ngươii sẽ tin ta sao ? "
" Trước kia không tin, nhưng bây giờ ta tin." Tôn Tiểu Lan lắc đầu sau lại gật đầu. Mái tóc dài mềm mại đong đưa. " Tốt rồi, chuyện của ngươi ta sẽ không hỏi nữa, có hỏi đối với ta cũng không có tác dụng. Ta chỉ muốn biết vì cái gì Tra gia muốn bắt cóc ta ? Lúc ta bị bắt cóc, ta nghe Tra Trung Hoành nói con thứ của hắn Tra Nãi bị ngươi giết có phải không ? Ngươi vì cái gì phải giết hắn ? Mặc dù hắn là tên bại hoại nhưng ngươi cũng không có lý do giết hắn. "
" Có đủ lý do, bởi vì hắn muốn động thủ đối với ngươi. " Triệu Thụy liền đem chuyện mình nghe được lúc làm việc ở quán bar Lan Lăng tất cả sự tình đều tỉ mỉ nói cho nàng một lần.
Tôn Tiểu Lan nghe xong lời Triệu Thụy nói, trong lòng không khỏi một trận kinh hãi, mồ hôi lạnh sống lưng.
Nguyên lai còn có nhiều sự tình xấu xa dơ bẩn vụng trộm phát sinh nhiều như vậy. Nguy hiểm lặng lẽ tới gần nàng, mà nàng lại không hề biết gì, nếu không có Triệu Thụy, nàng không biết bây giờ đã rơi vào tình trạng luân lạc như thế nào?
Triệu Thụy lửa giận ngợp trời, thi hoành khắp nơi, máu chảy thành sông vì bảo vệ nàng và người nhà nàng không bị người ngoài xâm hại.
" Cám ơn. "
Tôn Tiểu Lan trái tim tựa hồ nhẹ nhàng rung lên, Trong lòng chỉ có cảm giác ấm áp cùng cảm động.
Nàng để Triệu Thụy ngồi bên cạnh giường, hai tay ôm lấy thắt lưng Triệu Thụy, cả người tựa hồn dấu ở trong ngực Triệu Thụy. Bỗng nhiên nàng phát giác mình giống như tiểu mẫu kê ở trong ngực Triệu Thụy, Hắn đã sớm trưởng thành không cần nàng bảo vệ ngược lại vì nàng mà ngăn phong cản vũ.
Tôn Tiểu Lan nghĩ vậy, không khỏi tự cười mình, nàng nghĩ trong khoảng thời gian gần đây, mình thay Triệu Thụy lo lắng thuần túy là dư thừa.
Triệu Thụy ôm Tôn Tiểu Lan vào lòng, Cảm giác một cỗ hương thơm thiếu nữ nhàn nhạt hơi thơ thơm ngát xuyên qua quần áo đi vào thân thể.
Cúi đầu nhìn Tôn Tiểu Lan đôi môi đỏ hồng, da thịt trắng mịn làm Triệu Thụy cảm thấy tâm viên ý mãn, Chỉ cảm thấy cặp môi hơi mỏng, đỏ mọng, có ma lực vô cùng hấp dẫn hắn.
Tôn Tiểu Lan thấy bộ dạng hắn như vậy tựa hồ nghĩ tới điều gì đầu nàng không khỏi càng cúi thấp. Đôi mi dài nhẹ nhàng run run, hai gò má ửng hồng, ngượng ngùng không chịu nổi.
Nàng vươn tay tựa hồ muốn đẩy Triệu Thụy ra nhưng thân thể đã như nhũn ra, dù thế nào cũng không dùng lực được.
Nàng cứ nửa muốn nửa không như vậy, Triệu Thụy rốt cục hôn lên đôi môi nàng. Ngay sau đó đầu lưỡi nhẹ nhàng đưa vào miệng Tiểu Lan.
Tôn Tiểu Lan chỉ cảm thấy trong óc ầm một tiếng, sau đó cả người như trống rỗng, mềm nhũn nằm trong lòng Triệu Thụy.
Triệu Thụy cùng Tôn Tiểu Lan lần đầu tiên nếm thử, Hai người lúc đầu động tác còn ngại ngùng, dần dần trở lên thành thục.
Triệu Thụy hôn thật sâu, chỉ cảm thấy một cỗ nhiệt lưu theo đan điền xông thẳng tới trái tim, cả người nóng như lửa đốt, nụ hôn nóng bỏng đã khiến hắn không điều khiển được bản thân nữa.
Hắn nhịn không được dùng hai tay ôm lấy vòng eo mềm mại của Tôn Tiểu Lan, sau đó chậm rãi hướng lên trên, cuối cùng nhẹ nhàng nắm lấy nhũ hoa mềm mại của nàng.
Vừa mới sờ tới, còn chưa kịp cảm thụ. Tôn Tiểu Lan giống như thỏ bị sợ hãi, dùng sức đẩy hắn ra ngoài.
" Ai u !"
Triệu Thụy ôm miệng, hét lên, đau đến mức nước mắt thiếu chút nữa chảy ra.
Vừa rồi Tôn Tiểu Lan bị kích thích quá lớn, quên mất rằng hai người đang hôn nhau, Kết quả là thiếu chút nữa đem đầu lưỡi của hắn cắn đứt.
Cũng may hắn phản ứng nhanh nhẹn, dù vậy vẫn bị cắn mất một góc.
Tôn Tiểu Lan thấy bộ dạng hắn như vậy, đầu tiên là giật mình, sau khi tâm tình bình tĩnh trở lại mới tỉnh ngộ đi tới, giúp hắn băng bó cái miệng giúp hắn.
" Đáng đời, ai bảo ngươi lưu manh như vậy ! Được voi đòi tiên cơ !" Nàng kiều mỵ liếc mắt nhìn Triệu Thụy, Trên mặt đỏ bừng không có thối lui khiến người ta càng yêu mến.
Triệu Thụy thú tính không lui, thật muốn lập tức đem nàng làm chánh pháp.
Đương nhiên hắn cũng không phải súc vật, ý niệm này cũng chỉ thoáng qua trong đầu, hắn cũng không có hành động gì.
" Nhanh thật ! Hai chúng ta biết nhau hơn mười năm, cho tới hôm nay mới đến bước này, thật sự rùa so với chúng ta còn nhanh hơn. " Triệu Thụy ủy khuất thanh minh vừa rồi chỉ là phản ứng bình thường của nam nhân.
" Nhưng hôm nay quá nhanh !" Tôn Tiểu Lan cười trách cứ một câu, sau đó một ngón tay trắng dài đặt lên môi hắn.
"Nào, mở miệng ra để ta xem xem."
Triệu Thụy hé miệng để Tôn Tiểu Lan nhìn xem.
Tôn Tiểu Lan cười nói : " Cũng không có bị đứt, rất nhanh sẽ khỏi, ngươi chính là không giống người thường mà !"
Triệu Thụy đang muốn mở miệng nói chuyện, cửa phòng bỗng nhiên bị người đẩy ra. Mẫu thân Tiểu Lan ghé đầu lên tiếng: " Tiểu Thụy, bên ngoài có hai người tìm ngươi,trong đó có một người gọi giống như là Vân Hùng, nói là quen biết ngươi. "
Nói đến đây, bà như phát hiện điều gì, sắc mặt có chút quái dị : " Ách, các ngươi ở trong phòng làm cái gì vậy ?"
" Chúng cháu vừa rồi cũng không có làm gì." Triệu Thụy cười cười sau đó liền lảng sang chuyện khác. " Phải rồi bá mẫu, bác vừa nói cái gì tới ? Có người tìm cháu ?"
" À, đúng ! Có người gọi là Vân Hùng lão nhân đang chờ ở ngoài cửa, nhìn qua dường như rất khí phái." Mẫu thân Tiểu Lan tam thời dời đi chú ý lức, hạ ý thức trả lời " Triệu Thụy, ngươi khi nào quen biết đại nhân vật như vậy."
Triệu Thụy vừa nghe Vân Hùng tự đến tìm mình, nhất định là có chuyện quan trọng, cũng không trả lời liền chạy nhanh ra khỏi phòng Tiểu Lan.
Vừa đến phòng khách liền gặp hai người Vân Hùng cùng lão quản gia hai tay sau lưng, có chút ngửa đầu, đứng thẳng ngoài cửa nhưng ý tứ không có nửa điểm tiến vào nhà.
Đại khái ý là nói chuyện trong phòng không thoải mái, đứng bên ngoài nói chuyện mới tốt.
Triệu Thụy hướng bọn họ gật đầu xem như đã tiếp đón, sau đó đi đến ngoài phòng cười hỏi : " Vân lão gia tử, lão quản gia, các người tìm ta có chuyện gì vậy ? "
Vân Hùng trên mặt uy nghiêm xuất ra vài tia ý cười nhàn nhạt nói : " Chúng ta hãy xuống lầu nói chuyện, nói ở đâu có thể không thoải mái."
Triệu Thụy cũng không cự tuyệt, gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Ba người chậm rãi đi xuống lầu một, mười tên phụ trách phụ trách công tác bảo vệ Vân gia đệ tử đem ba người vây ở bên trong, mặt hướng ra ngoài, lưng quay về phía ba người, để ba người thoải mái, không cho phép bất luận kẻ nào tới gần.
" Triệu Thụy, là ngươi đem Tra Trung Hoành bọn họ xử lý sao? " Vân Hùng đè thấp thanh âm đi thẳng vào vấn đề hỏi.
" Không sai, chính là ta."
Triệu Thụy trả lời đơn giản một câu, hắn biết việc này không có khả năng dấu được Vân Hùng nên cũng không phủ nhận.
Vân Hùng nghe hắn khẳng định, biết Triệu Thụy tựa hồ cũng không xem hắn là người ngoài, trong lòng không khỏi thư sướng không ít nói tiếp: " Kỳ thật, chuyện này ta cũng đoán được vài phần, mặt khác ta biết ngươi cũng không muốn bại lộ thân phận, cho nên nghĩ cách đến giúp ngươi che dấu.
Vốn chúng ta nghĩ phàm là người Tra gia biết thân phận của ngươi cơ bản đều bị giết. Chúng ta cũng đã nói quan phương không cần tiến hành điều tra án kiện của Tra Gia. Nhưng tuyệt đối không nghĩ tới internet phát triển làm tin tức đã truyền đi tốc độ cực nhanh.
Mặc kệ chúng ta áp chế thế nào, những lời đồn đại trên internet vẫn tiếp tục truyền lưu. Hơn nữa có vài lời đồn còn gần như tiếp cận chân tướng.
Sự tình phát triển đến mức này, đã không phải chúng ta có thể khống chế.
Cho nên ta đề nghị lúc này ngươi nên tạm thời rời khỏi Đông An, đợi sóng gió qua đi rồi trở về cũng không muộn.
" Rời khỏi Đông An ? "
Triệu Thụy trầm ngâm, hắn đương nhiên biết rời khỏi Đông An bây giờ chính là lựa chọn sáng suốt nhất.
Nhưng muốn hắn rời khỏi thành thị nơi hắn sống hơn mười năm, sự mâu thuẫn trong lòng phi thường mãnh liệt.
" Ha hả, ngươi chỉ là tạm thời rời đi thôi cũng không phải vĩnh viễn không quay về. " Vân Hùng như biết được tâm tư của hắn cười khuyên : " Mặt khác ta từng nghe một người tu chân bằng hữu nói qua rằng nên du lịch nhân gian, hiểu thấu nhân tình thế thái đối với tu hành mới có đại lợi. Triệu Thụy ngươi nếu muốn đột phá nên đi ra ngoài xem sao."
Triệu Thụy yên lặng gật đầu phi thường rõ những lời Vân Hùng nói.
Hắn lúc này trong lòng đã bình tĩnh, chuẩn bị rời khỏi Đông An, nhưng ngoài miệng vẫn còn nói giỡn: " Ta còn một năm nữa là lấy chứng chỉ tốt nghiệp, nếu cứ như vậy rời đi, tiền học phí ba năm không phải là mất không so. "
" Điều này rất dễ, Vân gia chúng ta tại Đông Lăng đại học có căn cơ nhất định, bảo lưu học phần của ngươi không thành vấn đề. Bất luận ngươi lúc nào trở về cũng có thể tiếp tục học phần chưa học !" Vân Hùng phi thường hào sảng đem việc này hạ xuống. Dù sao cũng không phải là vấn đề lớn gì, đã muốn bán cho Triệu Thụy một cái nhân tình đương nhiên phải làm đến triệt để.
Hắn lúc này trong lòng đã bình tĩnh, chuẩn bị rời khỏi Đông An, nhưng ngoài miệng vẫn còn nói giỡn: " Ta còn một năm nữa là lấy chứng chỉ tốt nghiệp, nếu cứ như vậy rời đi, tiền học phí ba năm không phải là mất không so. "
" Điều này rất dễ, Vân gia chúng ta tại Đông Lăng đại học có căn cơ nhất định, bảo lưu học phần của ngươi không thành vấn đề. Bất luận ngươi lúc nào trở về cũng có thể tiếp tục học phần chưa học !" Vân Hùng phi thường hào sảng đem việc này hạ xuống. Dù sao cũng không phải là vấn đề lớn gì, đã muốn bán cho Triệu Thụy một cái nhân tình đương nhiên phải làm đến triệt để.
" Ha hả, Vân lão gia tử, lần này chính là đa tạ ngươi. " Triệu Thụy chắp tay cám ơn một câu.
" Không dám ! Không dám !" Vân Hùng vội khoát tay nói. " ngươi tuổi còn trẻ đã có thực lực cường đại như vậy, sau này tiền đồ không thể hạn lượng. Vân gia cũng không có yêu cầu gì, chỉ cần ngươi từ nay về sau nhớ đến chúng ta là chúng ta cảm thấy mãn ý rồi.
Triệu Thụy tất nhiên sẽ không quên,
Nghe Triệu Thụy trả lời khẳng định, Vân Hùng cho dù hỉ nộ không hiện ra ngoài lúc này mi vũ cũng không khỏi toát ra vài phần ý nghĩ vui mừng.
Hắn sở dĩ làm nhiều chuyện như vậy chính là vì một lời hứa hẹn của Triệu Thụy.
Lời hứa hẹn này bây giờ có thể nhìn hiệu quả không lớn, nhưng sau vài năm có lẽ sẽ làm cho Vân gia bọn họ vô cùng có lợi.
Triệu Thụy đã xác định phải rời khỏi Đông An nên cũng không có nhiều thời gian, bèn đem hết thảy sự tình cần xử lý đều xử lý xong, Đợi vận may đi, hắn nhân tiện cáo biệt Tôn Tiểu Lan cùng bọn Vân Hùng rồi ly khai Đông An.
Triệu Thụy lựa chọn phương tiện giao thông công cộng chính là xe lửa.
Máy bay mặc dù cũng được lựa chọn nhưng cũng sẽ lưu lại manh mối rõ rằng làm người ta tra được nơi hắn xuống cho nên cuối cùng bị loại trừ ra ngoài.
Mục tiêu của Triệu Thụy chính là Nam Phổ Thị.
Nam Phổ thị nằm ở ven biển phía nam, dân cư đông đúc hơn hai ngàn vạn, so với một ít quốc gia Châu Âu còn đông dân hơn. chính là thành phố quốc tế số một số hai trong nước.
Triệu Thụy sáng sớm đã muốn đi Nam Phổ. Khi hắn có thời gian thì lại không có tiền, Khi hắn có tiền thì lại không có thời gian, cho nên vẫn không đi được.
Lần này, vừa lúc này có cơ hội đi ra ngoài tạm tránh danh tiếng liền chòn Nam Phổ thị làm mục đích nhưng tâm nguyện lâu nay của mình.
Biết mục đích của Triệu Thụy, ngoại trừ Vân Hùng cùng Tôn Tiểu Lan ít người ngoài ra những người khác nhất mực không hề biết.
Bất quá Vân Hùng nói chờ điều kiện thích hợp sẽ đem chuyện này nói cho Vân Phỉ, nói không chừng còn làm Vân Phỉ đi Nam Phổ thị tìm hắn.
Trước khi đi, Vân Hùng đưa một khối Bích ngọc lệnh bài nho nhỏ cho Triệu Thụy, nói khối lệnh bài này chính là tín vật cao nhất của Vân gia. Vân gia đệ tử nhìn thấy tín vật này giống như thấy tộc trưởng, nếu có yêu cầu gì bọn họ sẽ tận lực thỏa mãn.
Đông An Vân gia là đại gia tộc có lịch sử lâu đời, mặc dù thế lực chủ yếu chiếm cứ tại Đông An nhưng khắp nơi rải rác đều có đệ tử.
Triệu Thụy nhận lấy khối lệnh bài nhìn một chút sau đó tiện tay thu vào càn khôn giới.
Xe lửa bất đầu khởi động rời khỏi nhà ga, tốc độ dần dần nhanh hơn bỏ lại phía sau người đến đưa tiễn ở nhà ga.
Triệu Thụy ngồi bên cửa sổ nhìn xe cộ bên ngoài cửa sổ lóe qua, Cảnh trí bỗng nhiên phát hiện chính mình tựa hồ không hề thương cảm, ngược lại trong lòng ẩn ẩn có chút hưng phấn cùng chờ mong.
Tới thành thị mới, gương mặt mới, thân phận mới làm cho hắn có một loại cảm giác mới mẻ.
Triệu Thụy mua vé toa giường nằm. Vận may cũng không tệ. Người trên tàu cũng không nhiều, một phòng bọn họ sáu giường cũng chỉ có ba người ngủ.
Triệu Thụy nằm ở giường dưới, tầng trên là một trung niên hơn bốn mươi tuổi, mồm nhọn tai khỉ, ánh mắt luôn luôn đảo qua lại không ngừng.
Đối diện chính là một thiếu phụ khoảng ba mươi cực kỳ xinh đẹp, vẻ đẹp của người tây phương, chẳng hạn như da, lông mày mỏngĐôi mắt có vài phần mị hoặc, lại có vài phần u buồn, toàn thân tản ra một mị lực thành thục mê người.
Bởi vì trong tầu điều hòa không được mở quá lớn, nhiệt độ có chút cao, nàng cởi áo khoác ngoài xuống, chỉ còn mặc một chiếc áo bó màu xanh hơi mỏng.
Bộ ngực cao vút, kiên đĩnh vì vậy lộ ra trước mắt mọi người cực kỳ rõ ràng.
Mặc dù Tôn Tiểu Lan và Vân Phỉ đều là cực phẩm hiếm thấy, đỉnh cấp mỹ nữ, nhưng các nàng cũng còn là thiếu nữ thanh tân, mà thiếu phụ xinh đẹp này lại giống như quả chín, quả thật làm người ta kinh tâm động phách, Lực hấp dẫn vô cùng lớn.
Triệu Thụy ánh mắt chỉ liếc qua thiếu phụ này liền rời đi.
Nhưng vị trung niên nam tử nằm trên hắn cũng mê đắm nhìn chằm chằm vào ngực của thiếu phụ xinh đẹp, phảng phất hận không thể một ngụm nuốt vào trong bụng.
Thiếu phụ kia đã nhận thấy trung niên nam tử tựa hồ không có hảo ý. Vì vậy có chút cau mày, lấy chăn phủ lên người, không để ý đến hắn.
Xe lửa tiếp tục đi về phía trước, đưa lữ khách đến nơi dự định. Bánh xe ma xát với đường ray tạo ra những âm thanh loảng xoảng loảng xoảng.
Đông An cách Nam Phổ rất xa. Ngồi xe phải hơn mười giờ, buổi chiều lên xe, đến lúc trời tối mới đi chưa đến một nửa đường.
Buổi tối mười giờ trên tàu bắt đầu tắt đèn, người trên tàu dần dần tiến vào mộng đẹp.
Triệu Thụy đã nằm trên chiếc giường hẹp, chuẩn bị ngủ, bất quá cho dù hắn ngủ thần kinh vẫn như cũ bảo trì độ cao cảnh giác, chỉ cần một ngọn gió làm động cỏ cũng làm hắn bừng tỉnh.
Đại khái lại qua hai ba giờ nữa thì trời sáng. Lúc này trong tàu mọi người đều đã ngủ say.
Đột nhiên Triệu Thụy tựa hồ nghe thấy trung niên nam trử giường trên chậm rãi ngồi dậy, sau đó trèo xuông dưới.
Triệu Thụy bất động thanh sắc, đem ánh mắt mở ra, mọi thứ đều rõ ràng, chỉ thấy hắc gầy nam tử niếp thủ niếp cước tiêu sái đi đến bên thiếu phụ xinh đẹp bắt đầu lẩm nhẩm gì đó.
Tiểu thâu !
Triệu Thụy cơ hồ trong nháy mắt xác định thân phận trung niên nam tử.
Trung niên nam tử động tác rất nhẹ nhàng, khéo léo xem hình dạng như một kẻ lão luyện, hơn nữa thiếu phụ kia tựa hồ ngủ rất say nên căn bản cũng không phát giác.
Trung niên nam tử mở bao máy tính thiếu phụ mang theo người, trên mặt bỗng nhiên lộ ra vài tia vui mừng. Triệu Thụy phỏng chừng bên trong bao có không ít tài vật đáng giá cho nên mới làm nam tử này kích động như vậy.
Trung niên nam tử đem máy tính, rút ra, bọc lại cẩn thận, sau đó ôm vào trong ngực đi ra ngoài.
Từ đầu đến cuối, Mỹ phụ vẫn ngủ say, không có nửa phần phát hiện.
Mắt thấy trung niên nam tử trộm đạo đắc thủ, đang chuẩn bị rời đi, Triệu Thụy đột nhiên ngồi dậy, nhàn nhạt hỏi: "Ngươi muốn đi đâu? "
Trung niên nam tử sợ hãi, cả người run lên, chậm rãi xoay người, kinh nghi bất định đánh giá Triệu Thụy vài lần, sau đó cố lộ ra một tia cười khan, nhỏ giọng nói: "Ta đi WC, có việc gì thế? "
"Phải không?" Triệu Thụy cười nhẹ nhìn hắn, lại hỏi, "Ngươi cầm trên tay vật gì vậy? Dường như không phải của ngươi a? Ngươi đem đồ vật trả lại đi, ta sẽ xem như chưa từng phát sinh việc gì. Nếu không, ta sẽ gọi cảnh sát. "
Trung niên nam tử đen gầy, biết việc trộm cắp của mình đã bị phát giác, bật người đem biến sắc, lộ ra vẻ hung ác.
Hắn dùng đôi mắt cá chết liếc chăm chú Triệu Thụy, đột nhiên móc từ trong túi một con dao bấm, vọt tới trước mặt Triệu Thụy, dùng đao nhận kề vào cổ Triệu Thụy, hung tợn nói: "Huynh đệ, con mẹ nó, nếu thông minh tốt nhất không nên lộ ra, nếu không, lão tử là người đầu tiên lấy mạng chó của ngươi, hiểu chưa! "
Đao nhận rất sắc bén, nhưng vẻ mặt Triệu Thụy vẫn bình tĩnh: "Ngươi tốt nhất đừng động đến dao, nếu không ngươi sẽ rất hối hận. "
Trung niên nam tử nghe xong lời này, sắc mặt đại biến, không nghĩ tới thanh niên trước mắt này, lại không sợ hãi một chút nào, nếu là người khác, chỉ sợ sớm đã đại loạn, cả người run rẩy lùi ra sau.
Hắn nghiến răng nghiến lợi vung tay, đem đao nhận hướng cổ họng Triệu Thụy đè xuống, chuẩn bị xin tý huyết cái tên tiểu tử không biết sống chết này, phải giáo huấn một chút.
Đúng lúc này, Triệu Thụy ra tay, như tia chớp phóng tay nắm lấy cổ tay trung niên nam tử, vặn ngược ra sau, sau đó tung một quyền nện thẳng vào mũi trung niên nam tử.
Trung niên nam tử phát ra tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa, ôm lấy cổ tay nằm thẳng cẳng trên mặt đất, không ngừng kêu rên.
Cổ tay hắn bị Triệu Thụy vặn một vòng vo một trăm tám mươi độ, thiếu chút nữa nát bét. Mũi cũng bị Triệu Thụy một quyền đập bể, máu mũi ào ào chảy ra ngoài.
Tiếng hét của Trung niên nam tử cực lớn, nhất thời làm lữ khách bừng tỉnh, mỹ phụ vẫn ngủ say cũng tỉnh lại.
Nàng rụi rụi đôi mắt đang buồn ngủ, nhìn trung niên nam tử nằm trên mặt đất, trong đầu không hiểu xảy ra chuyện gì.
Một lát sau, nàng mới hoàn toàn tỉnh táo, phát hiện chiếc máy tính nguyên bổn đặt cạnh bên người mình. Không biết như thế nào lại rơi xuống người của trung niên nam tử.
Trong phút chốc, nàng hiểu được tất cả, bắt đầu lớn tiếng hô.
"Ăn trộm, bớ người ta! Có ăn trộm! "
"Chuyện gì? Xảy ra chuyện gì? " lữ khách Bốn phía bu đến, rỉ tai thì thầm bắt đầu hỏi thăm.
Không bao lâu, cảnh sát cũng vội vã chạy tới, hỏi xem xảy ra việc gì.
Triệu Thụy tay chỉ chỉ trung niên nam tử đang nằm trên mặt đất, Không thể nhúc nhích, rất thẳng thắn nói: "Hắn là ăn trộm. Ta nhìn thấy hắn trộm đồ vật này, vì vậy lên tiếng ngăn cản. Không nghĩ tới hắn dùng dao bấm kề vào cổ ta, muốn thương tổn ta. Xuất phát từ tự vệ. Ta chỉ phản kháng, không nghĩ tới, mới một quyền, đưa hắn đả thương. "
"Đối! Chính là như vậy một sự việc! " thiếu phụ nhặt máy tính của mình trên mặt đất lên. Nhẹ nhàng gật đầu, ở một bên phụ họa.
Cảnh sát nhìn trung niên nam tử nằm trên mặt đất thẳng một chút, lầm bầm, vừa lại nhìn Triệu Thụy, có chút kinh dị nói: "Nhìn không ra, ngươi có khả năng đánh như vậy, chỉ với tay không đem người này đánh cho tàn phế!"
"Trước kia từng luyện qua một chút công phu, cho nên miễn cưỡng ứng phó được. " Triệu Thụy kiếm cớ.
"Rất mạnh! Thật sự rất mạnh! "
Tên cảnh sát đứng một bên sách sách khen ngợi, một bên xuất ra còng tay, khóa hai tay trung niên nam tử.
"Đúng vậy! Quả thật lợi hại! "
"Đầu năm nay, gặp hành vi dũng cảm như vậy cũng không nhiều lắm a!"
" Tên trộm kia cũng thật là xui xẻo, chưa trộm được cái gì, còn bị đánh cho thảm như vậy. "
"Đó là đáng đời, tiểu thâu nọ còn mang dao bấm chứ! Nếu người ta không có công phu, chỉ sợ đã bị tiểu thâu này cấp cho vài đao. "
"Đúng là, bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, không thể đồng tình. "
"......"
"......"
Hành khách Bốn phía vây xem, nhỏ giọng nghị luận, đến lúc cảnh sát đưa tên trộm đi mới chậm rãi tản đi.
Đợi được người bốn phía đi hết, mỹ phụ nhân nhìn Triệu Thụy nhẹ nhàng cười ôn nhu nói: "Vừa rồi thật sự là cám ơn ngươi. Trong bao máy tính này của ta còn có tiền và một số thứ, nếu như bị trộm đi, chỉ sợ ngay cả lộ phí về nhà cũng không có. "
Triệu Thụy nói: "Ta cũng không làm gì, chỉ là lên tiếng cảnh tỉnh mà thôi. Được rồi, nếu như bao máy tính của ngươi có đồ quý, tốt nhất ôm vào trong ngực, nếu không tiểu thâu rất dễ dàng trộm đi. "
"Ta trước kia đều rất chú ý, nhưng là trong khoảng thời gian này thường xuyên đi công tác bên ngoài, thật sự là có chút mệt, cho nên có chút buông lỏng cảnh giác." Mỹ phụ nọ vừa ôm bao vào trong lòng vừa nói.
Triệu Thụy rất thông cảm gật đầu, "ta thấy ngươi ngủ rất sâu, đại khái là quá mức mệt mỏi rồi. "
"Đúng vậy, hiện tại sinh ý bất hảo, khắp nơi thua lỗ, rất mệt."
Triệu Thụy ngoài ý muốn, không nghĩ tới, thiếu phụ này nhìn qua thì thấy cực kỳ xinh đẹp dịu dàng hiền thục, lại là người làm ăn.
Mỹ phụ buông tay hỏi: "Được rồi, thiếu chút nữa quên giới thiệu. Ta Tính lâm, gọi Lâm Tuyết Di, ngươi......Tên gọi là gì. "
"Triệu Thụy." Triệu Thụy trả lời hai chữ đơn giản.
"Triệu Thụy! Tên rất hay. Được rồi, ngươi là người ở đâu? Đông An? " Lâm Tuyết Di đoán, nhóm người trong xe chính là từ Đông An xuất phát, không ít lữ khách đều là người Đông An.
"Đúng vậy, người Đông An. " Triệu Thụy gật đầu, không có phủ nhận.
"Chuẩn bị đi đâu? " Lâm Tuyết Di tùy ý tiếp tục hỏi một câu.
"Nam phổ. "
"A? Nam phổ? Ta cũng ở đó! " Lâm Tuyết Di trong giọng nói lộ ra vài phần ngoài ý muốn, "Thật là xảo hợp a! Ngươi đến đó làm gì? "
Triệu Thụy tự nhiên sẽ không nói là hắn đến đó để tránh gió, trong đầu suy nghĩ, tùy ý tìm lấy cái cớ: "ta đến đó tìm công việc. Nơi đó dù sao cũng là nơi phát đạt, tiền lương tương đối cao. "
"Nga. Đã làm gì chưa? Có kinh nghiệm công việc hay không hả? "
"Không có. Chỉ có chút ít mà thôi. " Triệu Thụy nhún vai, nói đại.
Hắn tốt nghiệp đại học, bằng không nhận được, đương nhiên cũng không có tỳ vết, mặt khác hắn học khoa quản lý công thương, thuộc về loại hình vạn kim mỡ, cái gì cũng dính một chút, nhưng không thể tính là chuyên nghiệp nhưng có còn hơn không.
Lâm Tuyết Di mím mím môi, mỉm cười, cảm giác người trẻ tuổi trước mắt này rất thuần phác, rất thật thà.
Từ trong bao máy tính, nàng tìm một hồi rồi xuất ra danh thiếp, đưa tới.
"Ta tại nam phổ mở một công ty nhỏ, nếu như tại nam phổ ngươi không có tìm được công việc thích hợp, thì điện thoại cho ta. "
"Lâm tỷ nhìn qua có vẻ ốm yếu, không nghĩ tới lại là lão bản của một công ty. Mắt ta thật kém. " Triệu Thụy cười tiếp nhận danh thiếp, cúi đầu nhìn danh thiếp trước mặt, Công ty TNHH Điện Tử Tam Mộc - Tổng Giám đốc: Lâm Tuyết Di.
Phía dưới là số điện thoại.
Nhìn danh thiếp trước mặt, mặt trên có dấu Công ty Tam Mộc phạm vi kinh doanh, dụng cụ giám sát (camera..), bảo dưỡng và lắp đặt các thiết bị bảo an.
Lâm Tuyết Di hất nhẹ mái tóc ra đằng sau nói: "Chỉ là một tiểu công ty mà thôi, nói là lão bản thì cũng không phải. Hơn nữa, đã là lão bản thì nhất định phải bộc lộ tài năng? "
Triệu Thụy nhét tấm danh thiếp vào túi, sau đó nói: "Ít nhất ta thấy tất cả đều là như thế. Đặc biệt nữ nhân, nếu như không lợi hại, thì rất khó lăn lộn tại thương trường. "
Lâm Tuyết Di tựa hồ bị những lời động đến tâm sự trong lòng vẻ u sầu, không khỏi khe khẽ thở dài, nhắm mắt lại, không thèm nhắc lại.
Bất quá nàng vừa mới ngủ dậy, nhất thời ngủ không được, vì vậy lấy máy tính ra, lên mạng giải tỏa buồn bực.
Máy tính của nàng có thể kết nối mạng không dây, mặc dù tốc độ có chậm một chút, nhưng còn hơn là mở mắt trừng trừng vô vị.
Đi dạo vài phút trên mạng, nàng đột nhiên thấy một bài post đăng trên dòng tít đầu tiên:
(Một sát thủ thần bí đã diệt trừ Đông An hắc đạo gia tộc)
Cái tiêu đề này không thể nghi ngờ là phi thường hấp dẫn ánh mắt, Lâm Tuyết Di cũng hiếu kỳ nên click vào xem thử.
Xem hết bài post, rồi lại nhìn bài post tranh luận kịch liệt phía dưới, Lâm Tuyết Di không khỏi cười lắc đầu.
Bài post này thổi phồng quá mức, làm cho người ta khó có thể tin được.
Mặc dù, trong lòng nhận định bài post này có chút giả tạo, nhưng nàng vẫn tò mò, không nhịn được hỏi Triệu Thụy một câu: "Tiểu triệu, ngươi là người Đông An, có biết hay không mấy ngày hôm trước Đông An xảy ra đại sự? "
"Đại sự? Cái gì đại sự? " Triệu Thụy đoán nàng vừa rồi mới lên mạng đọc được một điểm gì đó, cũng biết nàng đang hỏi cái gì, nhưng cố ý làm bộ mờ mịt không biết.
"Chính là tra thị gia tộc đột nhiên lật úp a! Ta mới vừa rồi lên mạng thấy có bài post nói, tra thị gia tộc mười mấy tên cao cấp thành viên, bị một thần bí cường giả giết chết! Việc này có phải sự thật hay không a? "
Lâm Tuyết Di lời này coi như hỏi lầm người, Triệu Thụy chính là bị bài post này làm khổ, không thể không đến bên ngoài tránh bão, như thế nào lại theo người ta nói, bài post này tính xác thực quả thật có một điểm nhỏ chân thực?
"Đương nhiên không phải thật sự. " Triệu Thụy phủ định hoàn toàn, "đúng là có lời đồn đãi như vậy, bài post này trên mạng ta cũng xem qua. Bất quá, độ chân thực không cao. Đông An tra thị gia tộc tài hùng thế đại, ai có bản lãnh lớn như vậy, một người một ngựa đem bọn họ mấy chục danh cao cấp thành viên toàn bộ giết chết
Lâm Tuyết Di mỉm cười: "Nói cũng đúng, trong lòng ta kì thật cũng không tin tưởng như thế, nhưng vẫn không nhịn được muốn hỏi một câu. Đây chính là chỗ thành công của bài post này. Được rồi, Triệu Thụy, ngươi ngủ đi, mới vừa rồi quấy rầy ngươi, thật sự là không có ý tứ. "
Triệu Thụy cười nói "không có việc gì", sau đó nằm ngủ.
Còn Lâm Tuyết Di tiếp tục lên mạng, giết thời gian.
Nàng như thế nào cũng không nghĩ đến, thần bí cường giả trong bài post vừa rồi, lúc này, đang ngủ ở đối diện trước mặt mình!
Giữa trưa hai ngày sau, xe đã đến trạm Nam Phổ.
Một dòng người nhỏ từ trên xe lửa đi xuống, sau đó hội tụ thành một làn sóng người nho nhỏ, hướng bên ngoài trạm xe đi ra.
Triệu Thụy cùng Lâm Tuyết Di bước xuống theo sóng người đi ra trạm xe, sau đó tạm biệt, mỗi người một đường.
Trước khi đi, Lâm Tuyết Di vẫn cố ý dặn dò Triệu Thụy, nếu như không tìm được công việc thích hợp, có thể gọi điện thoại cho nàng, lúc nào nàng cũng hoan nghênh.
Triệu Thụy cười nói tạ ơn, không nghĩ tới, chỉ với cử chỉ bình thường trên xe lửa lại được hảo cảm của thiếu phụ xinh đẹp này.
Đợi được Lâm Tuyết Di rời đi, Triệu Thụy đứng ở chiếc sân rộng rãi của trạm xe, nhìn quanh bốn phía, biển quảng cáo tràn ngập, xe cộ đông đúc, những gương mặt bất đồng đi qua trước mặt hắn.
Hắn đột nhiên cảm nhận rõ ràng mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ, mọi việc phát sinh Đông An tại, tựa hồ cách phi thường xa xôi.
Đứng trước sân một lúc để quen thuộc với hoàn cảnh hiện tại, thu lại tâm tình, Triệu Thụy lấy điện thoại cầm tay ra, gọi điện thoại cho Tôn Tiểu Lan, báo cáo bình an, nói cho nàng, mình đã tới nam phổ.
Sau khi Tôn Tiểu Lan nhận được điện thoại, có vẻ hết sức cao hứng, nói rằng nàng đợi điện thoại từ sớm tới giờ, đồng thời bảo hắn xuất môn ra ngoài, mọi sự đều phải cẩn thận, cũng nói chỉ cần có thời gian nàng sẽ đi nam phổ thăm hắn.
Triệu Thụy cười cười, cảm giác điều này không cần thiết lắm, tuy nói hiện tại giao thông thuận tiện, nhưng Đông An cùng nam phổ dù sao cũng cách xa nhau mấy nghìn dặm, đi qua đi lại cũng gặp không ít phiền toái.
Mặt khác, hắn cho rằng, mình có thể ở nam phổ tthời gian cũng không dài, chờ mọi việc qua đi sẽ quay về Đông An tiếp tục hoàn thành học nghiệp.
Đương nhiên, ý nghĩ trong lòng này, khẳng định sẽ không nói ra, không dội cho Tôn Tiểu Lan một gáo nước lạnh, ngoài miệng chỉ là đáp ứng cho có lệ.
Cúp điện thoại, Triệu Thụy liền tìm một khách sạn tốt một chút tại phụ cận trạm xe để ở.
Kế tiếp vài ngày, thông qua trung gian đi tìm phòng ở.
Mất một phen công phu, tại bắc nhị hoàn tìm một chỗ ở thích hợp cho người độc thân. Hắn dọn dẹp một chút rồi mang vào.
Nam phổ là một thành phố lớn tầm cỡ quốc tế, giá thuê phòng ở cũng không rẻ, bất quá Triệu Thụy không thiếu tiền, nên cũng không để ý.
Có chỗ dung thân, đem đồ vật trang trí một chút, sau đó Triệu Thụy đi dạo phố.
Cũng để quen thuộc với thành thị mới, mặt khác, để mua một sôd đồ dùng sinh hoạt hằng ngày như quần áo, thực phẩm...
Mặc dù đồ dùng trong nhà đồ điện, nước... các phương tiện đều rất chu đáo, nhưng đồ dùng cá nhân tuyệt đối cũng không thay khách trọ chuẩn bị.
Triệu Thụy tại phụ cận tìm một siêu thị khổng lồ. Mua thực phẩm đủ dùng trong mấy ngày, sau đó vào shop mua vài bộ quần áo, lúc này mới về nhà.
Siêu thị cách chỗ ở cũng không xe, khoảng 3 trạm dừ xe buýt.
Triệu Thụy phát hiện gọi taxi rất khó, phương tiện giao thông công cộng lại đông, vì vậy cũng không muốn đáp xe, dứt khoát vắt bao đồ vật to tướng lên vai. Chậm rãi đi về, thuận tiện làm quen một chút hoàn cảnh bốn phía.
Đi tới nửa đường. Triệu Thụy đột nhiên nhớ tới. Trước khi rời đi Đông An, vân hùng tựa hồ đưa cho hắn một khối lệnh bài, nhưng từ khi hắn cầm đến giờ. Cũng không để ý tới, vẫn ném trong càn khôn giới chỉ, không có nhìn kỹ.
Người đôi khi có lúc phải như vậy, không quan tâm tới việ gì đó, chỉ thấy hứng thú với vật nào mà có cảm giác là bảo bối.
Triệu Thụy nhìn bảo vật quen mắt, cũng không cảm giác được vân hùng tặng lệnh bài này có phải là hi thế chi bảo hay không, ý niệm vừa xuất hiện trong đầu, lập tức trong lòng muốn nhìn kỹ xem ngay cả một phút đồng hồ đều chờ không được.
Vì vậy, hắn dùng tay phải cầm bao đồ, tay trái mang càn khôn giới chỉ cho vào túi, trong đầu ý niệm vừa chuyển, đem khối lệnh bài lấy ra.
Người khác đi ngang qua bên người hắn, nhìn không ra điểm khác thường, đều tưởng rằng hắn lấy ra từ trong túi.
Khối ngọc bài này cũng nhỏ, trên hình thức, có năm cạnh, toàn thân màu bích lục, tạo hình phi thường tinh xảo. Phía trước có khắc Đóa Đóa tường vân, phía sau có khắc một chữ cổ " lệnh".
Ngọc bài tên là bích vân lệnh, trong lệnh bài ẩn chứa một cỗ chân khí yếu ớt lại hết sức kì lạ, không ngừng lưu chuyển. Đây là lệnh bài đặc dị chỗ, rất khó phục chế.
Triệu Thụy đem vậy ngọc bài cẩn thận thưởng ngoạn một hồi, cảm giác được này lệnh bài cũng không có chỗ nào xuất sắc, tác dụng duy nhất là đại có thể dùng nó đến khu sách vân gia đệ tử điều động người làm việc cho mình.
Bất quá, Triệu Thụy tạm thời không chuẩn bị sử dụng việc này, bởi vì hắn nghĩ rằng, mình ở nam phổ không lâu, mọi chuyện, bản thân hắn là có thể xử lý, không cần phải phiền toái người khác.
Đang chuẩn bị đem khối bích vân lệnh để vào càn khôn giới chỉ, hắn đột nhiên phát giác, vài rực ánh mắt nóng, từ bên trái phía trước bắn lại.
Triệu Thụy theo ánh mắt nhìn qua, chỉ thấy một nam tử hơn ba mươi tuổi, cùng hai thanh niên nhỏ đang nhìn mình chằm chằm.
Khối lệnh bài này, trong mắt tràn đầy vẻ tham lam.
Triệu Thụy trong lòng đột nhiên thầm nhủ một tiếng "khinh thường ", khối bích vân lệnh này, trong mắt hắn, chỉ có thể xem như rất bình thường, nhưng trong mắt những người khác, chỉ sợ chính là bảo vật đồ cổ khó tìm.
Có tiền không nên lộ ra ngoài, hắn đi trên đường lại cầm Bích Vân Lệnh, néu người ngoài nhìn thấy, khó tránh khỏi có lòng bất chính, có ý đồ cướp đoạt.
Đương nhiên, lấy thực lực hắn trước mắt, hoàn toàn có thể tự bảo vệ mình, nhưng điều này sẽ dẫn đến phi thường phiền toái?
Trong lòng chính nghĩ như vậy, tên kia hơn ba mươi tuổi, là một nam tử cao gầy như con khỉ, đã dẫn hai gã tiểu thanh niên, hướng tới chỗ hắn đi tới, chặn đường.
"Hắc hắc, bạn thân! Thứ này không nên ở trong tay ngươi a? Có thể cho ta xem một chút được không? Nếu nhìn thích hợp, ta nguyện ý mua nó." Hắn cười hì hì nói.
"Không bán. " Triệu Thụy cự tuyệt cộc lốc.
"Ai, ai, ai! Đừng nóng vội chạy a "Theo lời ngài nói, chính là đồ cổ, ta cảm giác được không sai. Ngài nếu đồng ý bán, cứ việc cho ta một cái giá, ta mua! Như thế nào? "
Triệu Thụy nhíu nhíu mày nói: "Nói cho ngươi biết, có tiền ta cũng không bán! Tránh ra! "
Nói xong, tay gạt nam tử cao gầy sang một bên, tiếp tục đi lên phía trước.
Ai ngờ, tay hắn vừa đụng tới tên này, hắn đã thuận thế hướng trên mặt đất nằm thẳng cẳng, gào toáng lên!
"Ôi chao! Ngươi như thế nào đánh người a! Không bán thì không bán! Như thế nào động thủ đánh ta a! Nơi này mà lại có người hoành hành như vậy a! "
Triệu Thụy chút sửng sốt một chút, hung tàn tàn nhẫn hung đồ, hắn có thể thấy được nhiều lắm, nhưng loại người vô lại như vậy thì đây là lần đầu hắn gặp!
Hắn không khỏi cười cười, lắc đầu, lách khỏi người tên kia đi qua, không cùng hắn chấp nhặt, miễn làm hạ thấp thân phận của mình.
Ai ngờ, mới bước được một bước, thấy chân sau vướng vướng, cúi đầu nhìn, nguyên lai là tên kia đang gắt gao ôm lấy.
"Không thể đi! Ngươi không thể đi! Đã đánh ta, không cho ta lý do, tuyệt đối không thể đi! " tên này lớn tiếng hét lên.
"Đúng! Ngươi đả thương người! Làm sao dễ dàng đi được! " Hai tên thanh niên cũng hung tợn phụ họa, mắt lộ ra hung quang.
"Nga? Vậy các ngươi chuẩn bị làm gì bây giờ? " Triệu Thụy liếc mắt một cái, thản nhiên hỏi.
"Đơn giản! Đưa ra năm vạn khối, coi như là chi phí thuốc men. Hoặc là lưu lại khối ngọc bài trên tay ngươi. " Tên nam tử trừng đôi mắt nhỏ mắt, nhìn chằm chằm bích vân lệnh, vẻ mặt tham lam hiển lộ rõ ràng, hận không thể cướp được ngay lập tức vào tay.
Triệu Thụy vừa nghe thấy biết ba người này chỉ cảm giác được bích vân lệnh là đồ cổ đáng giá, nhưng cũng không biết giá trị chính thức của bích vân lệnh.
Nếu bọn họ biết đến chân tướng thì phỏng chừng cũng không dám có chủ ý gì với bích vân lệnh.
Đương nhiên, Triệu Thụy cũng không ngu mà đem tác dụng của bích vân lệnh nói cho bọn họ, nếu không một khi truyền dương ra ngoài, ngược lại sẽ mang đến rất nhiều phiền toái không cần thiết.
"Nếu như ta không trả tiền, cũng không để ngọc bài lưu lại thì sao? " Triệu Thụy nhíu mày, hỏi ngược lại.
Hai gã tiểu thanh niên nhe răng nhếch miệng cười kiêu ngạo: "Ngươi cũng không hỏi thăm xem chúng ta là ai a! Có dũng khí chống lại chúng ta, quả thực là chán sống! "
Triệu Thụy khóe miệng co giật, cảm giác buồn cười, trong lòng đột phát nghĩ tới nếu như nói cho hai tên côn đồ này, Đông An tra gia uy chấn tây bắc ba tỉnh hắc bạch lưỡng đạo, bị hắn một người một ngựa giết chết tất cả cao cấp thành viên, không biết trên mặt sẽ hiện ra điều gì, lúc ý nhất định rất đặc sắc.
Đương nhiên, ý nghĩ này chỉ lướt qua trong lòng mà thôi, cũng không nói ra.
Không muốn tiếp tục nói nhảm với ba người, Triệu Thụy túm áo hai tên thanh niên, tùy ý đẩy ngã ra đằng sau, sau đó dùng chút lực dưới chân dễ rút ra khỏi hai tay của tên nam tử, dẫm vào mặt hắn một cước thật nặng.
"Ai u! Ai u! Ai u! "
Một chuỗi âm thanh thảm thiết vang lên, Hai tiểu thanh niên thất điên bát đảo rụng rời chân tay, ngay cả đứng lên cũng không nổi, nằm trên mặt đất lầm bầm.
Mà trên mặt tên nam tử xuất hiện một vết giầy phi thường rõ ràng hai hàng máu mũi từ trong lỗ mũi chậm tuôn ra.
Triệu Thụy hừ một tiếng, vượt qua thân thể 3 người đi tiế.
"Ngươi......Ngươi không được đi! Chờ! Cho ta chờ! Đợi lát xem ngươi thảm như thế nào! "
Nam tử từ trên mặt đất đứng lên, chỉ vào bóng lưng hắn, sỉ run run kêu to, cũng không dám tiến lên trêu chọc, chỉ móc diện thoại trong túi ra, bắt đầu gọi điện thoại.
Thụy còn chưa đi xa, Một chiếc xe cảnh sát đã kéo còi inh tai phi đến, dừng lại bên hắn, một gã cảnh sát béo phì, bụng phệ, tuổi hơn bốn mươi, từ trên xe cảnh sát bước xuống.
Hán tử cao gầy nhất thời tinh thần đại chấn, hướng chỗ tên cảnh sát chạy qua.
"Tỷ phu, ngài đã tới. Ta bị người ta đánh cho bi thảm a! Ngài xem một chút, đây, đây, ngay cả vết giầy vẫn còn ở trên mặt a! " Hán tử cao gầy giả bộ thương cảm, bắt đầu kêu khổ.
Tên kia cảnh sát trừng mắt liếc hắn mắt một cái, cao giọng mắng: "dám ở trước mặt ta giả bộ thương cảm, khẳng định là ngươi muốn gây chuyện, kết quả đụng phải thiết bản ! Trên mặt đất vẫn nằm hai người đây này! Hừ! Nếu không phải tỷ tỷ ngươi, lão tử sẽ mặc kệ ngươi! "
Hán tử cao bị tên cảnh sát giáo huấn một trận, cúi đầu không dám hé nửa lời.
Tên cảnh sát mắng xong, lúc này mới hỏi: "Là ai đánh ngươi? "
Hán tử cao gầy lập tức chỉ thẳng vào Triệu Thụy, nói: "Chính là hắn! "
Cảnh sát Béo hừ một tiếng, hướng Triệu Thụy bước nhanh đến, miệng còn la lớn: "Này! Ngươi mau đứng lại! Có nghe thấy không! Đứng lại Cho ta! "
Triệu Thụy nghe thấy phía sau có người gọi, vì vậy ngừng cước bộ, quay đầu lại nhìn lại, thì nhìn thấy một cảnh sát đang đi đến, vừa đi vừa gọi mình.
"Chuyện gì? " Hắn hỏi một câu.
"Là ngươi đánh hắn bị thương sao? " cảnh sát Béo đi tới trước mặt hắn, chỉ vào Hán tử cao gầy hỏi.
"Không sai. Ta giẫm hắn một cước. " Triệu Thụy không có phủ nhận, thành thật hồi đáp, "Bất quá, ta xuất phát từ tự vệ! mấy người này muốn lừa gạt ta. "
"Không có! Tuyệt đối không có việc này! " Hán tử cao gầy vội vàng phủ nhận, miệng nói nhanh, "Là hắn đầu tiên dùng cánh tay đụng ta bị thương. Ta muốn hắn mang ta đi bệnh viện kiểm tra, kết quả hắn liền đánh tất cả mấy người chúng ta. "
Béo cảnh sát sắc mặt nhất thời trầm xuống, nhìn Triệu Thụy lạnh lùng nói: "Ngươi đụng phải người ta, đương nhiên phải dẫn người ta đi bệnh viện kiểm tra một chút! Nhưng là ngươi lại đánh người ta thành trọng thương! Ngươi coi thường luật pháp, trốn tránh trách nhiệm ! Theo ta đi một chuyến, đem sự tình nói rõ ràng! "
Hán tử cao gầy vừa nghe, rất là đắc ý nhìn Triệu Thụy nhe răng cười, ý là ngươi xui xẻo, ai bảo đụng vào ta.
Triệu Thụy vừa nghe cảnh sát này không hỏi rõ trắng đen, đã xác định ngay là mình có tội. Trong lòng đã sớm hoài nghi, bi giờ thấy vẻ mặt của Hán tử cao gầy này, lập tức hiểu được, này hai người chỉ sợ là có quan hệ nào đó, nếu như u mê| đi theo cảnh sát này thì muốn đi ra có thể khó khăn.
Nhưng hắn không muốn cùng cảnh sát phát sinh xung đột trực tiếp, nguyên nhân chính là hắn đến nam phổ lánh nạn, nếu như để phát ra động tĩnh quá lớn. thì công sức uổng phí.
Mặt khác, một người cảnh sát mặc dù cũng không đáng sợ, nhưng là hắn đại biểu cho cơ quan quốc gia, thật sự cường đại tuyệt luân, Triệu Thụy còn không dám tự cao, cho rằng lấy thực lực của một người có thể đối kháng với cả cơ quan quốc gia.
Đang đứng im tự định giá. Nên xử lý vấn đề này như thế nào, cảnh sát béo không nhịn được quát: "Ngươi giả ngu có phải hay không! Lão tử mang ngươi đi! "
Triệu Thụy nghiêng hắn liếc mắt một cái, cười lạnh một tiếng nói: "Đi theo ngươi. Đương nhiên không thành vấn đề. Bất quá, trước đó, ta muốn gọi điện thoại. "
"Gọi cái gì mà gọi! không cho phép gọi! mau theo ta đi! "
Cảnh sát nọ vừa nói, dùng bàn tay thô lỗ kéo tay triệu thụy.
Triệu Thụy một phát bắt được cánh tay hắn. Lạnh lùng nói: "Ngươi tốt nhất đợi cho ta gọi xong cú điện thoại này, rồi mới dẫn ta đi. Nếu không, chỉ sợ ngươi sẽ rất hối hận. "
Cảnh sát béo chỉ cảm thấy cánh tay mình, như bị kìm sắt kẹp cứng. Không thể động đậy, lửa giận trong lòng bốc cao vạn trượng.
Hắn là do viện sở trưởng vùng phụ cận phái tới, cả khu vực này đều do hắn quản lý, quanh đây ai thấy hắn đều phải tươi cười chào đón, đối với loại bắt gà trộm chó đối với hắn lại càng hiếu kính, hôm nay nhưng lại bị một tên tiểu tử không biết từ nơi nào xuất hiện chế trụ !
Vừa nghĩ đến đây, hắn liền cảm giác được cơn tức từng đợt thiêu đốt trong lòng.
Bất quá, hắn cũng nhìn ra được, tiểu tử này hình như có điểm bản lãnh, nếu không mình cũng sẽ không bị hắn dễ dàng bắt được, liên tục đều không thể động đậy.
Hảo hán không chấp chuyện vặt, vì vậy hắn cưỡng chế lửa giận trong lòng nói: "Hảo, ngươi buông ta ra, ta cho ngươi gọi điện thoại. Bất quá, nói chuyện điện thoại xong ngươi phải đi theo ta. "
Triệu Thụy cũng không sợ hắn lừa gạt, buông hắn ra, sau đó đi tới một bên, bấm điện thoại di động.
Cái điện thoại di động này là Triệu Thụy mua trước khi rời đi Đông An, vân hùng nói cho hắn.
Trừ bỏ cái mã số ở ngoài, còn các mặt khác mã số chủ nhân, đều là đệ tử vân thị gia tộc phân tán tại nam phổ .
Mặc dù nhân số rất ít, nhưng nếu như vạn nhất gặp chuyện gì phiền toái, chỉ cần đem bích vân lệnh yêu cầu, bọn họ cũng có thể trợ giúp dù công việc có bề bộn đến đâu.
Tiếng chuông vang ba lần, điện thoại tiếp thông, đầu kia truyền đến một thanh âm hùng hậu của một trung niên nam tử.
"Đây? ai tìm ta? "
Triệu Thụy đáp: "Ta là Triệu Thụy, hiện tại ta giữ bích vân lệnh. "
Đầu bên kia Điện thoại đầu tiên là trầm mặc một hồi, sau đó chậm rãi hỏi: "Vân thị gia tộc chí bảo bích vân lệnh, như thế nào ở trên tay ngươi? "
"Đây là vân hùng lão gia tử tặng ta, đồng thời cho ta số điện thoại di động của ngươi. Nói là, nếu như tại nam phổ gặp phải phiền toái, có thể tìm ngươi giải quyết. Ta hiện tại vừa mới gặp phải một điểm phiền toái nhỏ. "
"Ngươi hiện tại ở nơi nào? "
"Ách......Ta xem xem cột mốc đường, nơi này hình như là hoa vũ khu đông trong Phong lộ, ta ở ngay phía trước Mã siêu thị, ngươi tốt nhất tốc độ nhanh một chút, nếu không, ta sẽ bị cảnh sát mang đi. "
"Biết rồi, ta hiện tại ở bên ngoài, vừa vặn cách nơi đó không xa, lập tức là có thể chạy tới. "
Đầu bên kia vừa nói xong liền cúp điện thoại.
"Điện thoại gọi xong rồi? Bây giờ mau theo ta! " cảnh sát béo lạnh lùng nhìn hắn, nói.
"Chờ một chút đã, ta có một người bằng hữu đang tới đây ngay bi giờ. "
"Còn chờ? Cái con mẹ ngươi! Ngươi đùa ta phải không! Lão tử không tốt tính như vậy đâu! Theo ta đi ngay bi giờ! Nói cho ngươi, lão tử cũng mặc kệ bằng hữu ngươi là ai! Kể cả là thiên vương lão tử, ta cũng không để vào mắt! "
Cảnh sát béo vốn đã đầy một bụng hỏa, hiện tại thấy Triệu Thụy lần nữa trì hoãn thời gian, cũng kiềm chế không được nữa, mở mồm mắng to, đồng thời một cước hướng Triệu Thụy đạp qua, tay thì đặt vào bên hông.
Đúng lúc này, một thanh âm vang dội đột nhiên quát to: "Dừng tay! Giản Trọng Lôi, ngươi dừng tay cho ta! Có nghe hay không! "
Cảnh sát béo nghe được có người gọi đúng danh tính của mình, vội vàng quay đầu nhìn lại, nhất thời cực kì hoảng sợ, thái độ kiêu ngạo vừa rồi không cánh mà bay.
"Vân......Vân cục! Ngài như thế nào tới! "
"Ta đương nhiên phải tới! Nếu không, làm sao chứng kiến một màn này! Ngươi mới vừa rồi đang làm cái gì vậy? " Theo một âm thanh nghiêm khắc chất vấn, một gã hơn năm mươi tuổi, mặt chữ điền, mặc bọ trang phục cảnh sát màu trắng, đang cấp tốc chạy lại, phía sau vẫn đi theo bốn năm thanh niên cảnh sát.
"Ta......Ta đang bắt bớ ngại phạm! " Giản Trọng Lôi mặc dù béo, nhưng là đầu óc xoay chuyển cũng rất nhanh, ngay lập tức tìm được cớ.
"Bắt bớ ngại phạm? Cái gì ngại phạm? Hắn phạm vào tội gì! " Vân cục hỏi.
Giản Trọng Lôi nói: "Hắn tại đầu đường đả thương người! Vẫn chuẩn bị bỏ đi! "
"Phải không? " Vân cục quay đầu nhìn về phía Triệu Thụy, hỏi một câu.
"Đương nhiên không phải, ta là công dân luôn tuân thủ pháp luật. " Triệu Thụy cười cười, "Chỉ bất quá bằng hữu vị giản cảnh quan này, bởi vì xảo trá không được nên bị ta giáo huấn, cho nên giản cảnh quan muốn thay bọn họ trút giận. "
Vân cục trưởng trừng mắt nhìn Giản Trọng Lôi, hung hăng hỏi: "Có phải như vậy hay không? "
Giản Trọng Lôi bị uy thế cục trưởng trấn nhiếp, gương mặt mập mạp toát ra từng hạt mồ hôi to như hạt đậu.
"Không......Không phải. "
"Giản Trọng Lôi! ! Ngươi đến bây giờ vẫn trợn tròn mắt nói dối! " Vân cục đột nhiên chợt quát một tiếng, giống như tiếng sấm, Giản Trọng Lôi sợ đến mức cả người đều run lên, "Hắn là khách quý của ta! Thân phận tôn quý! Như thế nào có thể vu hãm ngươi! Nhưng thật ra ngươi! Dĩ nhiên vu khống người ta là ngại phạm! Hừ, ngươi thiên vương lão tử cũng không để vào mắt, tự nhiên cũng sẽ không để tiểu cục trưởng ta đây vào mắt ! Nói cho ngươi, bắt đầu từ bây giờ, ngươi bị cách chức ! Chuẩn bị tiếp nhận điều tra của thanh tra các phòng! "
"A! Không thể nào! Vân cục! Hắn......Hắn là ngài khách quý! "
Giản Trọng Lôi cảm giác như mình bị ngũ lôi đánh vào đầu, cả người trở nên ngây dại ngay tại chỗ.
Điều này sao có thể!
Này vừa lại như thế nào có thể
Thanh niên này nhìn qua rõ ràng rất bình thường, như thế nào đột nhiên lại là khách quý của cục trưởng Công an Thành Phố lớn như Nam phổ! !
Lai lịch Hắn là như thế nào! Bối cảnh cuối cùng thâm hậu đến mức nào!
Giản Trọng Lôi sắc mặt trắng bệch.
Hắn thật vất vả mới bò đến cái vị trí này, mới ngồi không tới một năm, lại bị đánh mất như vậy, lại còn bị tiếp nhận thanh tra điều tra của các phòng!
Hối lộ hắn nhận được, các sự tình ác độc, nếu như bị điều tra ra, không chỉ hoàn toàn xong đời, còn phải đđi tù ít nhất mấy năm!
Về phần Hán tử cao gầy, thấy cục trưởng công an nam phổ tự mình giá lâm, sớm đã sợ đến hồn vía lên mây, toàn thân run rẩy, còn dám xuyên vào nửa câu lời.
Vân cục lệnh thuộc hạ đem Giản Trọng Lôi cùng Hán tử cao gầy mang đi, sau đó khuôn mặt hoà hoãn, lộ ra vài phần ôn hòa cười, nói với Triệu Thụy: "Ngươi chính là Triệu Thụy sao! Hoan nghênh ngươi tới đến nam phổ! Tự giới thiệu một chút, ta gọi là Vân Cánh, hiện giữ cục trưởng công an cục nam phổ. vân lão gia tử cũng gọi điện thoại cho ta, hắn nói qua, nếu như ngươi có yêu cầu gì, cứ việc đưa ra. Chúng ta sẽ hết sức thỏa mãn. "
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com