Chương 30 - END
"Dạ em nghe ạ."
Inseop trả lời, rồi gọi " Anh Woo Yeon."
"Anh muốn nghe giọng của em nên đã gọi."
<Dạ? Giọng của em sao?>
Có thể thấy được Inseop ở đầu dây bên kia đang sửng sốt như thế trước lời nói bất ngờ đó. Lee Wooyeon mỉm cười, giả vờ như không biết gì. Rồi hỏi: Em đã chọn được loại kem nào chưa?
< Ah, vâng. Không cần phải vậy thì em cũng đang định gọi điện cho anh ạ.〉
"Vị nào thế?"
Inseop cũng dành thời gian thực sự trong việc lựa chọn kem. Đó là điều mà Lee Wooyeon không thể hiểu được, nhưng hắn thích vẻ mặt nghiêm túc của Inseop, vì thế luôn để mặc như thường lệ, để em thích làm điều gì em muốn.
< Nó là, đây là một loại kem mới ra mắt cách đây không lâu.>
"Gửi ảnh cho anh đi."
Inseop ngay lập tức gửi ảnh. Sau khi xác nhận không có loại kem nào trong số kem mà hắn đã chọn, Lee Wooyeon ngay lập tức, không do dự ném túi đồ mua ở cửa hàng tiện lợi vào thùng rác gần đó.
〈Nếu không có cái này thì loại khác cũng được.〉
"Sau khi nói chuyện với giám đốc xong thì anh cũng định đi đến cửa hàng tiện lợi. "Anh sẽ xem xem nó có ở đấy không."
<... xin lỗi ạ.>
"Cái gì?"
〈Có vẻ như em đã làm phiền anh một cách vô lý... .〉
"Em không biết à? Anh thực sự thích những thứ rắc rối."
<Dạ?>
"Chẳng phải em đã biết quá nhiều về anh sao? Không phải là nên stalk lại sao?"
〈... Anh Wooyeon〉
Lee Woo-yeon thích thú trước tiếng kêu đầy bất lực đó. Cửa hàng tiện lợi gần nhà nhất không có loại kem mà Inseop đang muốn nên hắn đã đi xuống đường lớn.
"Nhưng rốt cuộc thì em đã viết cái quái gì trong bản báo cáo đó vậy? em có dán ảnh em đã lén chụp không đó?"
<Không có. Tuyệt đối không có đâu ạ. Làm sao có thể dán thứ đó lên được?
"Vậy thì để đó ở đâu đây? Nhật ký sao? "Nhưng em còn giữ những bức ảnh em chụp lúc đó không?"
〈... ... .〉
Khi không nhận được câu trả lời, Lee Woo Yeon đã cười và lẩm bẩm rằng thì ra là có.
Cửa hàng tiện lợi thứ hai hắn tới cũng không có loại kem mà Inseop đang tìm kiếm. Khi nhân viên bán hàng hỏi có phải là Lee Wooyeon không, Lee Wooyeon cứ thế rời khỏi cửa hàng tiện lợi mà không trả lời.
〈Anh Wooyeon. Nếu không có loại đó thì mua cái gì cũng được.〉
"Anh sẽ ăn nó sao?" ( Đúng, đúng, quá tuyệt vời)
Lee Woo-yeon thẳng thừng đáp lại và đi đến cửa hàng tiện lợi bên kia đường. May mắn thay, đã tìm được loại kem mà Inseop đề cập ở đó. Sau khi trả tiền cho vài loại kem, Lee Wooyeon đi bộ về nhà và tiếp tục nói chuyện điện thoại với em. Đang trò chuyện mấy câu chuyện tầm phào, thì không biết đã về đến nhà từ lúc nào không hay.
"Đến nơi rồi."
Inseop hỏi Lee Woo Yeon liệu có thể cúp máy được không.
"ừm, hẹn gặp lại."
Nhét điện thoại vào túi, mở cổng bước vào. Bóng chiều buông xuống trên cây, tràn ngập hương hoa cỏ nở rộ. Đây là khu vườn được trồng bởi Inseop.
Mùa xuân năm ngoái, Inseop đã gieo hạt cà chua bi mà em ấy nhận được từ đâu đó trong góc vườn. Inseop nhìn vào khu vườn mỗi ngày cho đến khi những chồi nhỏ nảy mầm và thân cây dần lớn lên. Inseop tưới nước để đất không bị khô, và sẵn sàng bỏ thời gian công sức lẫn chân thành của mình vào những cây cỏ tầm thường.
Đầu hè trôi qua và những quả nhỏ bắt đầu xuất hiện trên cây, mắt Inseop sáng bừng lên niềm vui. Nhưng niềm vui không kéo dài lâu được. Trong lúc ra ngoài vườn tưới cây, con mèo đi theo em, trong một lúc đã phá tanh bành.
'ah... .'
In-seop rất buồn khi thấy một vài quả còn sót lại.
'Con mèo đã làm điều đó?'
Lee Woo-yeon đứng khoanh tay nhìn vào phòng và hỏi.
'Vâng. John... .'
'Phải nổi giận chứ.'
'Khô, không phải như vậy đâu. John không cố ý làm vậy đâu. Trong lúc em đi tưới cây, em ấy đã đi theo... . Khi mèo nhìn thấy thứ gì đó giống như thức an, chúng sẽ ăn. Lẽ ra em nên chú ý đến John nhiều hơn."
Cứ như thể Lee Wooyeon đang mắng con mèo vậy, Inseop đã bênh vực: "Dù sao thì đó không phải lỗi của John." Lee Woo-yeon cũng không phản bác gì nhiều.
Như Inseop đã nói, đó không phải lỗi của con mèo. Thực sự điều đó rất tốt. Đó là điều ý nghĩa nhất mà con mèo đã làm kể từ khi mang nó đến sống trong ngôi nhà này.
Inseop thực sự đã rất buồn và phải gỡ bỏ những quả có dấu răng. Lee Wooyeon ghét việc nhìn thấy những quả cà chua bi mà Inseop đã chăm sóc bằng cả tấm lòng. Mỗi lần đi ngang qua khu vườn, hắn lại nghĩ đến việc giả vờ như đó là vô tình và giẫm lên tất cả.
Tại sao em lại dồn hết cả tâm trí vào thứ như vậy?
'Em muốn ăn nó đến vậy sao?'
'Dạ?'
Inseop đang nhặt cà chua, ngẩng đầu lên. Lee Wooyeon ngồi xuống cạnh Inseop, hái quả cà chua cuối cùng rồi nói.
'Nếu em muốn ăn cà chua, anh sẽ mua cho em. Chọn loại nào chất lượng đi.'
Inseop mỉm cười vui vẻ từ chối.
'Không đâu. Không phải thế đâu, chỉ là... .'
Thực sự đáng tự hào, thật tuyệt vời khi nó phát triển ở một nơi như thế này, thật tuyệt vời khi nó kết trái, và những điều nhỏ nhặt thật dễ thương... . Lee Woo-yeon lặng lẽ lắng nghe những lý do khó hiểu. Inseop nhìn Lee Wooyeon và nói.
'Khi cà chua chín, em muốn tặng nó cho anh Woo Yeon.'
'Tại sao?'
Lee Wooyeon không thực sự thích ăn cà chua. Nếu nó được trộn vào một món ăn, thì sẽ ăn nó mà không hề suy nghĩ gì nhiều. Không thể nào Inseop không biết điều đó.
'Chỉ là em muốn tặng chúng cho anh.'
Inseop mỉm cười trả lời.
Chỉ là muốn tặng chúng cho anh.
Vẫn lý do mà hắn không thể hiểu được. Nhưng ngay cả điều đó cũng giống như Choi Inseop. Thực sự đáng yêu.
'Vậy thì hãy cho anh vào năm sau.'
Inseop gật đầu. Năm sau cây lại ra quả. Mỗi ngày, Inseop đều đợi quả nhỏ chín đỏ. Một ngày nọ khi trời đổ mưa lớn, Inseop nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết phải làm gì. Hắn biết em ấy đang lo lắng về điều gì.
Bông hoa và cây cối trong vườn đêu đung đưa trong mưa gió. Việc sống và chết là điều không thể tránh khỏi. Tuy nhiên, Inseop lại cảm thấy tiếc những điều như thể sự tồn tại của chúng nằm trong tay em.
'Đi ngủ nhanh đi.'
Ngày hôm đó, Lee Wooyeon đã ôm Inseop và vỗ nhẹ vào lưng để em chìm vào giấc ngủ. Tiếng mưa và cả tiếng gió vang vọng suốt đêm.
Sáng hôm sau, Inseop thức dậy trước và đi ra vườn. Có thể nghe thấy tiếng động của em ấy trong mơ màng. Khi mở mắt ra, một trái cây nhỏ được đặt cạnh gối.
'Đây là món quà.'
Một quả cà chua tròn, đỏ có kích thước bằng ngón tay cái.
'Có thể ăn luôn. Em đã rửa nó rồi."
Có vẻ như em đã ra ngoài từ sáng sớm để thu hoạch số quả còn sót lại. Một hành động vô nghĩa và ngốc nghếch. Lee Wooyeon cười và nhặt quả cà chua bỏ vào miệng.
'Ngon không ạ?'
Inseop hỏi với ánh mắt mong đợi.
'hmm.'
Lee Woo-yeon nuốt quả cà chua. Không đời nào loại quả trên cây được trồng trên ở nơi này lại có thể ngon được. Lớp vỏ thô, dai và phần thịt non chỉ có vị như giá đỗ.
Khi Lee Wooyeon không nói gì, Inseop mất hết tinh thần rồi nói lời xin lỗi.
'Năm sau em sẽ cố gắng nuôi trồng tốt hơn.'
Vô nghĩa mà thôi. Rõ ràng là dù chúng có được trồng tốt đến đâu cũng không thể so sánh được với các sản phẩm được trồng đúng cách trong trang trại bằng cách bón phân. Nhưng hắn không nói gì cả.
Có phần rắc rối và vô nghĩa nhưng khó có thể ngăn được sự đáng yêu xinh đẹp của Inseop khi làm những điều khó hiểu....... .
Lee Wooyeon từ từ nhìn quanh khu vườn. Những bông hoa và cây cối mà Inseop trồng đang khoe sức sống tươi tốt.
Hoa chi mộc, tử đinh hương, cúc Bắc Mỹ (rudbeckia), nho dại (Actinidia), sơn trà (Dongbeag) và còn cả hoa hồng với nhiều màu sắc khác nhau. (금목서, 라일락, 루드베키아, 다래나무, 동백 )
Mọi thứ đập vào mắt mà trước đây không để ý tới. Đột nhiên, cảm thấy được chiếc nhẫn treo trên ngón tay mình. Lee Wooyeon mân mê chiếc nhẫn của mình. Vì bao giờ không đeo phụ kiện trong một thời gian dài nên đã khá quen với cảm giác rườm rà, lạ lẫm.
Khi đó, Inseop nghe thấy dấu hiệu của việc mở cửa trước nên như thể đã đợi sẵn. Inseop mỉm cười rạng rỡ nhìn người yêu đã phải đi một chặng đường dài.
"Anh về rồi sao?"
Khoảnh khắc Lee Wooyeon nhìn thấy nụ cười rạng rỡ đó, hắn có thể biết được những rắc rối mà mình sẵn sàng đón nhận trong tương lai.
Những khoảng thời gian nhỏ nhặt và tầm thường, khó tìm thấy ý nghĩa trừ để ý kỹ.
"Anh về rồi đây."
Lee Wooyeon từ từ đi ngang qua khu vườn.
< kết thúc>
****************************
Hết thật rồi, anh tôi bắt đầu nhận ra được sự bình yên và tận hưởng nó rồi.
Cảm ơn đã đồng hành cùng tui trong nhiều tháng qua. Quyển 12 xin chính thức khép lại tại đây.
Để nói về bộ truyện này thì tui vẫn còn nuối tiếc lắm, từ tính cách nhân vật đều được xây dựng quá chỉnh chu, hai trường phái đối lập hoàn toàn nhau có thể đến được với nhau thực sự là một hành trình dài. Đọc và cảm nhận nhé, có thời gian tui sẽ chỉnh sửa lại truyện một cách chỉnh chu nhất cho mọi người.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com