Chương 4 - Ai nhìn thấy là bị móc mắt :?
"Haizz trời ạ. Đúng là lòng trung thành tuyệt vời. Đi theo một cách tuyệt vọng như vậy đó, thử xem kìa. À không, hay là tình đơn phương của Lee Woo Yeon đây? Không phải đó là lý do đánh tôi từ phía sau sao?"
Kang Young Mo cười khúc khích, lấy điếu thuốc từ trong túi ra và châm lửa. Lee Woo Yeon quẹt thẻ rồi nhấn nút tầng hầm thứ 3. Thang máy bắt đầu di chuyển.
"Thực sự anh nghĩ rằng chính tôi đã đánh tiền bối từ phía sau ngày hôm đó sao?"
"Còn ai khác ngoài cậu?"
Lee Woo Yeon ầm ừ rồi hơi cúi đầu xuống. Sau khi suy nghĩ một lúc, hắn từ từ ngẩng đầu lên.
Lee Woo Yeon nhìn thẳng vào Kang Young Mo đang luyên thuyên. Một cái nhìn của sự ngây thơ chưa từng gây ra lỗi lầm gì trong đời.
"Anh thực sự tự tin như vậy và muốn ở đây một mình cùng tôi?"
Lee Woo Yeon mỉm cười, khoe hàm răng trắng đều tăm tắp và tiến lại gần Kang Young Mo.
Inseop gần như rơi vào trạng thái hoảng loạn. Em không thể quyết định phải làm gì và không rõ tình hình hiện tại đang diễn ra như thế nào.
Điện thoại reo. Là giám đốc Kim.
<Tôi vừa nhận được cuộc gọi. Tôi đang trên đường đến. Lee Woo Yeon đâu? Bây giờ đang làm gì vậy? Tại sao Kang Young Mo lại tìm đến? Giữa hai người đó có chuyện gì thế?>
Ngay khi cuộc gọi diễn ra, giám đốc Kim đã tuôn ra một tràng mà không kịp thở.
"Bây giờ... ."
Inseop tỉnh táo lại và kiểm tra con số hiện trên bảng thông báo thang máy.
"Đang đi xuống."
<Đi đâu cơ? Cậu không có đi cùng sao?>
Inseop nhấn nút thang máy ở phía bên kia, nhưng không thể đợi được nên chạy xuống bằng cầu thang thoát hiểm.
<Inseop. Làm ơn. Cậu là duy nhất có thể ngăn cản cậu ta bây giờ. À không, sau này cũng chỉ có cậu mà thôi.>
"Em sẽ gọi lại sau ạ."
Sau khi kết thúc cuộc gọi, Inseop tới được tầng một và tiếp tục kiểm tra bảng hiện số thang máy. Sau khi xác nhận nó đã dừng ở tầng hầm thứ 3, em lại bắt đầu chạy xuống. Một cơn đau nhói xuyên qua tim xuất hiện. Inseop bám vào lan can cầu thang và thở dốc. Để đề phòng, em lấy thuốc trong túi ra và nuốt nó.
Sau khi xác nhận cơ thể mình không có gì khác thường, Inseop lại đi xuống cầu thang. Mặc dù biết cơ thể mình không thể làm quá sức, nhưng cơ thể em lại tự động chuyển động khi nhắc đến những thứ liên quan đến Lee Woo Yeon. Luôn luôn là như vậy.
Đến được bãi đỗ P3. Khi chuẩn bị mở cửa thoát hiểm khẩn cấp ra, đôi tay em bắt đầu run rẩy.
Cảnh tượng em chứng kiến tại con hẻm ngày hôm đó lại xuất hiện trong đầu.
Ánh mắt của người đàn ông lạnh lùng, không thể tìm thấyy cảm xúc của một con người.
Em không muốn phải đối mặt một lần nữa. Nếu mở cánh cửa ra, không biết quang cảnh như thế nào, khuôn mặt của Lee Woo Yeon sẽ ra sao. Nhưng nếu đã lựa chọn hắn thì tất cả đều phải chịu đựng.
Sau khi nuột ực miếng nước bọt, em nắm lấy tay nắm cửa và di chuyển.
"Mẹ kiếp, thằng chó đẻ này"
Inseop bị đẩy lùi về phía sau bởi lực của người đàn ông vừa mở cửa vừa chửi thề một cách điên cuồng.
"Nhìn cái gì? Mẹ kiếp, cụp cái pha xuống"
Kang Young Mo giơ tay lên uy hiếp Inseop, rồi dường như nhớ ra điều gì đó rồi thầm rủa: Khốn kiếp cứ đi lên cầu thang. Inseop nhìn bóng lưng Kang Young Mo với vẻ mặt ngơ ngác, đột nhiên một ý nghĩ thoáng qua trong đầu, em bật dậy.
Tại sao mình không nghĩ đến điều đó?
Inseop mở cửa một cách run rẩy.
"Anh đã định gọi em rồi"
Lee Woo Yeon hạ điện thoại đang áp vào tai xuống. Inseop chạy tới nắm lấy cánh tay hắn.
"anh..anh có bị thương ở đâu không?"
"Sao anh lại bị thương?"
"Kang Young Mo, khi nãy ở kia... ."
Khoảnh khắc Inseop nhìn thấy Kang Young Mo bước ra ngoài mà không hề hấn gì, em nhận ra mình đã ngu ngốc đến mức nào. Em không hề nghĩ rằng Lee Woo Yeon có thể bị thương. Mà lại lo ngược lại.
"Anh đã nói là anh cần nói chuyện một chút thôi mà."
" Cũng chẳng bao lâu nữa là tới liên hoan phim rồi, nên anh đã nhịn. Inseop đã bảo muốn anh đi nhận giải mà"
Một lời nói đùa vui, nhưng nó chứa đựng đầy sự chân thành. Inseop cứng người và không thể nói được gì. Lee Woo Yeon tặc lưỡi không hài lòng.
"Bất ngờ lắm sao?Em bị thương ở đâu..."
Lee Woo Yeon không thể tiếp tục những lời tiếp theo của mình. Inseop ngồi thụp xuống sàn như gục ngã
" Inseop!"
Inseop đã bật khóc như thế. Nước mắt rơi xuống ngay khi kịp hình thành, làm ướt sàn nhà. Cơ thể Inseop run lên. Một cảm xúc không biết là nhẹ nhõm hay sợ hãi dâng lên tràn ngập như thủy triều.
"Sao lại khóc? Em đau ở đâu?"
"Không, không đâu, không sao .. ."
Tiếng khóc vỡ òa, khiến lời nói không thể rõ ràng. Inseop nức nở một lúc lâu và vùi đầu vào.
"Xin..lỗi ạ. Nước mắt cứ thế tuôn... ."
Lee Woo-yeon ôm Inseop và nâng em dậy. Inseop vùng vẫy, Lee Wooyeon dồn sức ôm chặt lấy em.
"Ở yên nào."
"Em..có thể tự đi. Tại em hơi giật mình nên mới thế thôi."
Dù nói như vậy nhưng cơ thể em không ngừng run rẩy. Lee Woo Yeon lấy chìa khóa xe từ trong túi ra và ấn vào. Chiếc xe được phủ bọc đen. Là mẫu Rolls-Royce Phantom EWB mà giám đốc Kim khoe cách đây không lâu rằng, khó khăn lắm mới có được. Lee Woo-yeon chỉ nhấc phủ phía sau lên, mở cửa sau và đặt Inseop ngồi xuống. Ngồi xuống bên cạnh Inseop rồi đóng cửa lại. Nhờ có chỗ đậu xe bị chặn ba phía và có mái che nên bên trong xe trở thành một không gian hoàn toàn khép kín.
"Hãy đến đây."
Lee Woo-yeon kéo Inseop tới và ôm lấy em. Một chiếc sedan nổi tiếng vì có đủ không gian ở hàng ghế sau cho một người đàn ông trưởng thành có thể duỗi thẳng chân. Lee Wooyeon đặt Inseop vào lòng và dỗ dành một cách trìu mến như thể em là một đứa trẻ. ( phải tôi tôi cũng muốn dỗ ẻm, tại ẻm quá ngoan)
"Đừng khóc. Inseop. Không sao hết."
Inseop gật đầu, nhưng một khi bắt đầu khóc, em sẽ không thể ngừng. Nước mắt chảy ra từ đôi mắt to cứ không ngừng chảy.
Lee Woo Yeon từ trước đến giờ luôn ghét hình ảnh và tiếng của ai đó đang khóc. Bởi vì khóc là hình ảnh thể hiện cảm xúc lúc yếu đuối nhất.
Nhưng mà đây là,
" Hức..xin lỗi ạ"
Khuôn mặt Inseop tràn ngập nước mắt.
Mắt sưng đỏ, lông mi dài dính vào do nước mắt, đôi môi mấp máy run rẩy.
In-seop khóc đẹp đến mức chỉ cần nhìn thấy em ấy khóc là hắn đã cương cứng. Nhưng đó chưa hẳn là tất cả.
"Vì bất ngờ quá nên...em mới vậy. Sẽ kết thúc nhanh thôi. ...hức."
Không chỉ phía dưới tê cứng. Mà mỗi lần Inseop khóc, tim lại đau đến mức khó thở.
Mẹ kiếp. Chắc phải đập vỡ cái đầu này thôi.
Lee Woo Yeon thở dài rồi tựa đầu vào vai Inseop. Sau đó, ôm chặt lấy lưng Inseop rồi nhẹ nhàng dỗ em rằng: đừng khóc.
Cảm thấy Inseop khẽ gật đầu. Lee Woo Yeon xoa lưng cho Inseop, đợi đến khi em ngừng khóc.
Tiếng khóc thút thít của Inseop đã dần lắng xuống. Ngay cả khi tiếng khóc đã ngừng hẳn, Inseop vẫn không thể ngẩng mặt lên vì xấu hổ.
"Đã khóc hết rồi hả?"
"...dạ"
" Kang Young Mo đáng sợ đến thế sao?"
" Không ạ"
Inseop lắc đầu. Cảm xúc của em đối với Kang Young Mo là e ngại, miễn cưỡng thì đúng hơn là sợ hãi. Nói chính xác thì em không thích Lee Woo Yeon và Kang Young Mo vướng vào nhau. Em sợ rằng cuộc sống của Lee Woo Yeon sẽ gặp rắc rối.
"Vậy sao lại sợ hãi đến như này"
Lee Woo Yeon nói một cách trêu chọc.
"Không phải như vậy đâu."
Inseop cố gắng phản đối nhưng không thể thuyết phục được vì em vừa mới khóc tu tu xong. Lee Woo Yeon tiếp tục vỗ lưng Inseop.
"... Thật may là anh Lee Woo Yeon không bị thương."
Lee Woo Yeon nhìn chằm chằm vào người thực sự lo lắng cho mình mà không nói một lời. Dù cho có nghe những lời quan tâm vô ích của Inseop dành cho mình bao nhiêu lần đi chăng nữa thì điều đó vẫn thật tuyệt. Nó khiến hắn cảm thấy mình có phần yếu đuối, thiếu thốn và cần được chăm sóc. Hắn cảm thấy như mình đã trở nên bình thường như vậy.
"Quần áo như vậy thì phải làm sao?"
Inseop nhăn mày khi nhìn bộ đồ dệt kim dính đầy cafe.
"Làm sao đây? Inseop giặt giùm nhé?"
"Vâng. Để em giặt cho."
Inseop nhanh chóng ngẩng đầu lên và nói. Chạm mắt với Lee Woo Yeon. Chỉ sau một cái chớp mắt Inseop mới nhận ra bản thân đã chọn sai từ.
"... em sẽ giặt đồ cho anh."
Em đã nhanh chóng chỉnh sửa lại, nhưng đó là khi ánh mặt của Lee Woo Yeon bắt đầu rủ xuống.
"Khoảnh khắc anh nhìn thấy Kang Young Mo chạm vào Inseop, anh đã muốn giết anh ta."
Ngay khi nghe tin Inseop đang nghĩ đến việc hẹn hò, Lee Wooyeon đã đến phòng của giám đốc Kim, phá ngăn kéo bàn lấy chìa khóa xe ( buồn cười vãi, này là vì trai đẹp nói muốn cái là quắn hết cả lên). Khi đi xuống từ văn phòng, Lee Woo Yeon một lần nữa kiểm tra. Một bầu trời quang đãng. Hắn không hiểu câu nói thời tiết tốt khiến tâm trạng cảm thấy dễ chịu. Bởi thời tiết đối với hắn chỉ là một hiện tượng khí tượng tự nhiên.
Tuy nhiên, thật tuyệt vời khi Inseop đã lên kế hoạch cho một cuộc hẹn hò vì thời tiết đẹp. Lee Woo Yeon nhanh chóng bước xuống cầu thang với những bước đi vội vàng.
Tuy nhiên, ngay khi bước vào văn phòng, nhất thời không thể tin vào mắt mình. Kang Young Mo đang vuốt má Inseop, coi như một món đồ chơi. Hắn tiến thẳng đến chỗ Kang Young Mo. Hắn muốn chặt đầu gã làm đôi ngay lúc đó, nhưng rồi hắn quyết định hoãn lại để cho niềm vui sau này.
"Nhưng anh đã chịu đựng được."
Chặn cafe đổ lên đầu Inseop bằng cơ thể của mình là một phản xả tự nhiên. Sau khi cafe đổ đầy người, Lee Woo Yeon mất một lúc để lấy lại nhịp thở. Tâm trí hắn được sắp xếp một cách lạnh lùng. Hắn không thể nghĩ ra lý do nào đó để Kang Young Mo không bị giết ngay lúc này. Ngay khi chuẩn bị chọn một chiếc ghế nào đẹp đẹp để đập vào đầu Kang Young Mo, hắn đã chạm mắt Inseop.
"...anh nhịn được rồi, khó khăn lắm mới kìm được như thế"
Đôi mắt trông gần giống như sắp khóc, đôi mắt kìm nén những giọt nước mắt và níu lấy hắn.
Lee Woo Yeon vén mái tóc ướt của Inseop lên và hôn lên vùng quanh mắt đang đẫm nước mắt đó.
"Anh đã làm tốt."
Inseop do dự rồi đặt tay lên đầu Lee Woo Yeon xoa nhẹ. Giống như một đứa trẻ run rẩy đang vuốt đầu một con thú dữ. Lee Woo Yeon thầm cười.
"Vì vậy, thay vì giặt đồ hãy làm cái khác. Nhờ cả em đó."
Lee Woo Yeon vừa nói vừa dùng ngón tay cái nhẹ nhàng ấn vào môi Inseop. Không chỉ mặt Inseop mà cả gáy cũng đỏ bừng.
"Bê.. bên ngoài... ."
"Không có ai ở đây cả. Cũng không thể nhìn thấy từ bên ngoài."
Lee Woo Yeon lấy chìa khóa xe rồi khóa cửa lại.
"Không có ai vào đây cả."
Lúc đầu, biểu hiện của Lee Woo Yeon cứng lại và hắn hỏi: " không thích sao?".
"Khô..không ạ. Không phải như thế... ."
Inseop cúi đầu và kết thúc lời nói một cách mơ hồ. Cũng đã lâu lắm rồi. Đây gần như là lần đầu tiên kể từ khi em yêu cầu hắn không chạm vào em khi ở ngoài. Tất nhiên là em phải từ chối. Vì bổn phận là một người quản lý. Mặc dù nghĩ như vậy nhưng em vẫn rất vui vì Lee Woo Yeon muốn có em.
... Làm sao con người có thể ngốc nghếch đến mức này?
Trong khi cân nhắc về việc xí hổ, Inseop nắm lấy gấu áo của Lee Woo Yeon.
"Có thật là không thể nhìn thấy từ bên ngoài sao?"
Inseop có vẻ bất an, không dám nhìn lên mà chỉ thì thầm hỏi.
" Đừng lo"
Nếu có ai nhìn thấy anh sẽ móc mắt họ ra.
*******************
Tất cả che mắt đi 😒 đọc cái gì mà đọc, móc mắt bây giờ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com