[尺莲 | 12:00] chớm nở
we met and loved again in our 13th sweven tác giả: chướcđộ dài: one shot + extra…
we met and loved again in our 13th sweven tác giả: chướcđộ dài: one shot + extra…
namjoon dù có mạnh mẽ đến mức nào, cũng sẽ có lúc gục ngã, và khi ấy, jin sẽ luôn là người mà anh tìm đến..!Written: 13th9 2020…
Nam chính :Thịnh ThếNữ chính :Cố Lan San…
Tác giả: YukoamiTổng hợp những ngày hạnh phúc giản dị của Meanie và cô mèo của họ…
Đôi dòng kể lể lúc dài lúc ngắn về cuộc sống hàng ngày hoặc đời sống tinh thần, chỉ nhằm mục đích giải trí và trị liệu tâm thần.…
em muốn lâu lâu viết cho anh một lá thư tình, có thể là mỗi ngày nếu như em rảnh, hoặc là mỗi tuần nếu em có ít thời gian hơn một chút nhưng em muốn viết thư tình cho anhlove you, alwaysyour girl…
chủ yếu lấy từ tumblr về…
Trong cuộc sống, có lẽ người ta luôn mải nhìn những thứ trước mắt, mà quên rằng xung quanh còn rất nhiều những thứ đang chờ ta khám phá. Hãy thử một lần nhìn lại bản thân, nhìn lại những thứ mà ta cho là tầm thường, biết đâu bạn có thể tìm thấy nơi mà tâm hồn mình thuộc về…
Tương truyền, nhà văn Natsume Soseki một lần nọ từng khuyên học trò đừng nên dịch từng từ "I love you" thành "Anh yêu em", nghe rất sỗ sàng. Đễ diễn đạt tình cảm, người Á Đông chúng ta ý nhị hơn.Vì vậy, ông dịch thành:"Ánh trăng đêm nay thật đẹp."(月が綺麗ですね)Vậy "I love you, too" thì sao?Gió cũng thật dịu dàng.…
Phác Chí Mẫn,con trai nhà họ Phác,năm nay cậu tròn 22 tuổi.Chủ tịch tập đoàn JM giàu nhất Hàn Quốc,chỉ đứng sau tập đoàn JK, nhưng lại giấu thân phận không cho mọi người biết ngoại trừ bạn bè thân nhất và người trong gia đình họ Phác.Điền Chính Quốc,con trai út họ Điền và anh 25 tuổi.Chủ tập đoàn JK giàu nhất đại Hàn.Nhưng vì 1 lần bị tai nạn lại trở thành kẻ ngốc với suy nghĩ như trẻ em lên 5.…
Thành phố S , ngày 13/6/2013Giữa đêm khuya tĩnh mịch, một bóng người cô độc đang lê bước trên vỉa hè. Mệt mỏi, rã rời, thân thể cậu dường như đã bị vắt kiệt sau một ngày dài làm việc địa ngục, buộc cậu phải nhích từng chút một trên con đường về nhà.Khi đang băng qua một đoạn đường tối, đôi mắt lờ đờ của cậu bất chợt bắt gặp một tia sáng bất thường hắt ra từ một con hẻm nhỏ đen kịt.Cơn mệt mỏi và nỗi sợ hãi chực chờ bị thay thế bởi một sự tò mò mãnh liệt. Dù trực giác cảnh báo về hiểm nguy, một lực vô hình nào đó vẫn thôi thúc cậu, khiến cậu không thể không tiến lại gần nguồn sáng bí ẩn đó.…
"Ừ thì vốn dĩ tụi mình cũng đâu có muốn ở đây? Mà nếu cưng muốn thì tao cũng muốn""Vậy cưng phải muốn rồi vì có cách nào để anh với cưng trở về đâu?""..." "Tao nghĩ là tao vẫn thích cưng xưng chị hơn""...Anh cũng thế"Warning: Character Cuprum thuộc quyền sở hữu của writer: @-the- 13th.…
Tác giả: Châu Mộc NamEditor: Sachau2001Sau khi Vong Ưu đại sư của Hàn Thủy Tự tọa hóa, một cỗ quan tài vàng thần bí nhập thế, vén lên phân tranh trong giang hồ. Thế lực các nơi đối chọi gay gắt, Lôi Vô Kiệt, Tiêu Sắt, Đường Liên, Tư Không Thiên Lạc, Thiên Nữ Nhụy lần lượt rơi vào phân tranh. Sách mã giang hồ mộng, ỷ kiếm đạp ca hành. Câu chuyện về bí mật của quan tài vàng dần dần được hé mở...Có bạn edit đến chương 27 rồi, mình edit tiếp từ 28 nhéBản edit có nhiều thiếu sót mong mọi người bỏ quaMọi người muốn edit truyện nào có thể cmt phía dưới cho mình biết nha…
Mất một thời gian dài, tôi mới lấy lại được đầy đủ lương tri và trí óc vốn có của mình. Nhờ đó, tôi mới phát hiện mình không còn ở "thế giới" cũ của mình.Để tự nói về bản thân một chút, tôi là một con người tiêu chuẩn của thế kỷ 21-tốt nghiệp Đại học, có một công việc làm công ăn lương, ít có cơ hội được sống hòa mình với thiên nhiên. Nếu có điều gì khác một chút, thì chắc chỉ là tôi đã hàm thụ một lượng kiến thức triết học tương đối phong phú và có cho mình một lập trường riêng cũng tương đối lành mạnh. Chỉ đơn giản là vậy thôi. Ngoài ra, tôi cũng tiếp xúc đủ văn hóa đại chúng để hiểu được những gì đang xảy ra ở đây. Đại khái thì, ờm...Tôi đã chuyển sinh, trở thành con gái của Rubeus Hagrid-người giữ khóa của Hogwarts trong tác phẩm Harry Potter lừng lẫy.…
Năm mười sáu tuổi, thế giới của An chỉ gói gọn trong những bước nhảy vụng về trên sân khấu hội trường và nỗi lo sợ bị đám đông chú ý. Còn thế giới của Khôi lại là tiếng bóng đập sàn sình sịch và những trận đấu mướt mồ hôi dưới nắng chiều.Họ gặp nhau vào cái ngày khai giảng đầy nắng của năm lớp 10, không phải bằng một cái chạm tay lãng mạn như phim, mà bằng một cú ngã "sấp mặt" theo đúng nghĩa đen ngay giữa sân trường. Khôi vụng về đỡ lấy An, còn An thì chỉ muốn có cái lỗ nào để chui xuống vì ngượng.Nhưng hóa ra, cú ngã ấy lại là khởi đầu cho những ngày tháng bình dị mà ngọt ngào nhất.Là chai nước khoáng đặt vội trên ghế đá, là mẩu giấy ghi chú nhắc nhở lịch thi kẹp trong ngăn bàn, là những vòng xe đạp điện chở đầy tiếng cười xuyên qua những con phố sau giờ tan tầm. Giữa những áp lực của bài vở, những kỳ thi căng thẳng và cả những định hướng mông lung của tuổi học trò, họ đã chọn cách cùng nhau lớn lên.Không có tình yêu cuồng nhiệt hay những lời thề non hẹn biển, câu chuyện của Khôi và An chỉ đơn giản là hai người trẻ cùng nhau đi qua ba mùa phượng nở, để rồi nhận ra: Thanh xuân đẹp nhất không phải vì có nắng hay có hoa, mà vì trong màu áo đồng phục năm ấy, người đi bên cạnh luôn là cậu.…