"Em đừng khócNếu tình mình chưa thành hình hài Em đừng khócNếu mình hẹn không ngày gặp lại Em đừng khócNếu ta chưa thấy được cầu vồng sau nhiều cơn mưaEm đừng khócNếu một ngày không là nụ cười Em đừng khócNếu lòng mình đau vì một người Em đừng khóc" - Chillies…
Bộ quy tắc ứng xử để "kệ mẹ" ông Cường by Lê Duy LânQuy tắc số 1: Mắt không thấy tim không đauQuy tắc số 2: Gió thoảng bên tai Quy tắc số 3: Sống chết mặc bayBộ quy tắc được viết ra lúc 2 giờ sáng, bằng mực xanh, nét chữ nắn nót bất thường so với tình trạng tinh thần của người viết.…
Khi Tạ Hoàng Long bỗng dưng chuyển sang chế độ 'tuyệt giao với thế giới', Bạch Hồng Cường mới cay đắng nhận ra: Logic ghen tuông của người đẹp đôi khi còn khó giải hơn cả toán cao cấp.…
Oneshot tổng hợp tỉ tỉ OTP đáng yêu nhất vũ trụ - nhưng plot twist là: cái nào cũng ngược sml. Đọc xong vừa muốn đập gối vừa khóc huhu, mà vẫn phải replay lại vì sao tụi nó khổ mà đáng yêu dữ vậy trời 😭Tình yêu ở đây không phải màu hồng, mà là màu của hoàng hôn - đẹp, ấm, nhưng luôn ẩn sau một nỗi buồn lặng lẽ. Nếu bạn cũng là dân nghiện OTP đến mức "khóc xong vẫn đọc tiếp", thì welcome về team tổn thương dễ thương này 💘…
Bên trong căn hộ nhỏ sực mùi tinh dầu gỗ và vị trà gừng ấm nóng, có một người thầy giáo vốn dĩ rất nghiêm nghị, và một cậu học trò lì lợm chẳng bao giờ chịu ngồi yên.…
Bạch Hồng Cường - 25 tuổi, sát thủ top đầu, đẹp trai, giàu, mạnh, lạnh lùng, máu lạnh, vô cảm, đi giết người như đi làm thêm cuối tuần.Nhưng đời anh đảo lộn khi anh "nhặt" về một bé trai bao ngoan ngoãn tên Hồ Đông Quan - 24 tuổi, đẹp, mềm, ấm, tình cảm, và yêu anh đến mức chỉ cần được khen "ngoan" là tim bé đập 300 lần/phút.Quan được anh bao nuôi, chăm như chăm... chó.Cường nói thẳng luôn: "giữ mày vì mày ngoan với biết phục vụ."Vậy mà Quan vẫn yêu anh tới ngu người.Hai người sống chung, dính nhau từ việc ăn, ngủ, cãi, đến việc chăm vết thương sau khi anh đi giết ai đó về.Một ngày, Cường bị thương nặng. Quan hoảng loạn, khóc sưng cả mắt. Và trong những đêm đau đớn ấy...anh sát thủ máu lạnh lại lần đầu biết... trái tim mình đập vì ai.Truyện là dòng chảy:- ngọt có,- cay có,- giận dỗi có,- quỳ gối xin lỗi có,- Quan chạy theo anh,- anh giữ Quan như giữ hơi thở.Một "ác quỷ" học cách yêu.Một "bé cún" học cách được yêu.…
Tôi kéo cuốn sách đang dơ trước mắt xuống ngang mũi.Khuôn mặt hiền hậu, đẹp trai đến nỗi phát ra hào quang của người con trai đang ngồi gõ máy tính trước mắt tôi đây làm tôi nảy ý muốn chọc ghẹo.Tôi thở dài rồi nói:"Nè Minh Nhật, quên kể cậu nghe. Tuần trước tôi đi khám bác sĩ."Minh Nhật ngẩng lên nhìn tôi, mặt nghiêm lại, có chút lo lắng: "Hả? Sao lại đi khám? Ngọc Anh bị gì à? Bác sĩ nói sao?"Tôi cười nhẹ:"Bác sĩ bảo tôi bị hạ đường huyết.""Hạ đường huyết?" - Minh Nhật nhíu mày hỏi lại.Tôi gật đầu, rồi kéo ghế ngồi cạnh cậu ấy. Tay chống cằm, tôi nhìn Minh Nhật, cố giữ chất giọng tỉnh bơ:"Ừ, nên chắc tôi cần... vài câu ngọt ngào từ cậu để hồi đường lại."Minh Nhật liền đỏ mặt. Tôi bật cười:"Nhìn cậu kìa, tôi đùa thôi mà-"Chưa kịp nói hết câu, cậu ấy bất ngờ hôn tôi một cái thật nhanh, rồi quay mặt đi, giả vờ như không có chuyện gì."Vậy... vậy được không..?" - Minh Nhật lúng túng hỏi, giọng nhỏ như gió thoảng.Tôi cười, đáp khẽ: "Được."Tay chạm nhẹ lên môi, lẩm bẩm:"Cái này... chắc đủ 'ngọt' rồi."🪼🦋𝜗𝜚…
Cậu sinh viên tên CườngCậu sinh viên tên VĩChưa có một con đường nào mà dễ dàngChúng ta phải luôn luôn đối mặt chúngCuối con đường là ánh sáng vĩnh cửuChỉ dành cho chúng ta mà thôiNote: ooc, bqvn only (có thêm mem khác nhưng không nhiều), ari sad songs vibe, không đem trc mặt 9q…
Chỉ là câu chuyện về chàng kỵ sỹ cuối cùng cũng đợi được công chúa nhìn thấy mình.Disclamer: Nhân vật trong fic không thuộc về tác giả, bối cảnh trong fic hoàn toàn là hư cấu, nếu trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên. Fanfic viết với mục đích phi lợi nhuận.Note: Vui lòng không chuyển ver dưới mọi hình thức, không mang ra khỏi W cam và A đỏ, không mách chính chủ.…
Vì cảm ơn mọi người đã theo dõi nên mình sẽ liệt kê từng tên ra và tên ai thì mọi người bình luận bên dưới thể loại hoặc tiểu thuyết muốn đọc nha, để đăng lên.…
🥀Tên truyện: Khổ Trú🥀Tác giả: Nhứ Quỷ🥀Nguồn: Tấn Giang🥀Dịch: Cầu truyện niên hạ công dăm, gấp!🥀Thể loại: Cổ đại, nguyên tác, niên hạ, kiếp trước kiếp này, tra thụ tiện công(?), thụ xem công là người kiếp trước, công si mê thụ, ngược thân công ngược tâm công ngược công sml, mỹ nhân công🥀Couple: Mỹ nhân công phóng đãng tùy ý, đáng thương si tình (Yến Ngu Sinh) & Thượng thần thụ lạnh lùng bạc bẽo đoạn tình tuyệt ái (Phù Trầm)🥀Giới thiệu đôi câu:Ở Bắc Châu có một loài hoa, nở rộ vào khoảnh khắc giao thoa giữa ngày và đêm, vô cùng hiếm thấy, gọi là Khổ Trú.…
ừ ghét thật em nhỉ? khi đôi mắt trong vắt đấy nhìn tôi như thể muốn nhấn chìm tôi xuống mớ chân tình giả tạo đong đầy, thật đến mức, dù biết rõ vũng lầy ngập ngụa đang trực chờ nuốt lấy những mộng tưởng, thì tôi vẫn nguyện ngã nhào chỉ để được nằm trọn trong vòng tay em thêm lần nữa.lowercase, ooc, soft.mong rằng chính quyền không thấy nhé.…
Trường Đại học Nam Á vốn yên bình cho đến ngày Lê Duy Lân, sinh viên năm nhất nghèo học giỏi, chính thức "var" phải Bạch Hồng Cường - đại ca trường, nhà giàu, đẹp trai, và có sở thích "đánh ai làm phiền".Từ đó, cuộc đời Lân bước sang trang mới: trang bị đấm, bị doạ, bị kéo cổ áo... và bị lú vì crush luôn người đấm mình.Còn Cường thì chỉ muốn sống yên, ai ngờ nhặt phải một con báo thủ kiêm cún con - vừa lì vừa dẻo miệng, ăn đòn xong vẫn nhe răng cười:"Anh đánh em nhẹ như gãi muỗi, thôi anh lú rồi~"Giữa một rừng lời đồn "Cường có bồ", "Lân là người của anh Cường", và "Hai thằng này sắp cưới", cả trường Nam Á đang bận phát tán meme, còn Cường thì đang bận... che mặt đỏ.Một câu chuyện học đường đậm mùi Gen Z, nơi bạo lực chỉ là cái cớ để hai trái tim lú tới công chuyện.Cười xỉu nhưng coi chừng... lỡ thích tụi nó thiệt đó nha.…
Sẽ như thế nào, nếu như bỗng nhiên một ngày , bản thân xuyên tới 5 năm sau. Đã vậy, còn trở thành người yêu của người mình ghét ? Không còn tin đồn nữa, qua truyện này Minh Quân ghét Cường Bạch thật nè haha…
ba năm trước, chính tay cậu đã ném một xấp tiền vào gương mặt đang ngỡ ngàng của cường rồi nói rằng hắn không xứng với một thiếu gia cành vàng lá ngọc như cậu.ba năm trước, cậu là mặt trời kiêu hãnh trên cao, còn cường chỉ là hạt cát dưới chân mà cậu sẵn sàng đạp lên để bước tiếp.ba năm sau, cuộc đời xoay vần một cách tàn nhẫn, cậu lại giống như một con chó lạc, lết cái xác không hồn này đến cầu xin sự bố thí của người mà cậu từng khinh rẻ.…