Cổ trang - thanh mai trúc mã - chủ tớ - chiếm hữu - ngược tâm - dần chữa lành.Một phủ quan lớn thời phong kiến.Hoàng Đức Duy là nhị thiếu gia Hoàng phủ.Sinh ra đã ở trên cao.Được dạy dỗ nghiêm khắc, mang trọng trách kế thừa gia tộc.Nguyễn Quang Anh là con trai của gia nhân trong phủ.Từ nhỏ đã được chọn làm hầu cận riêng cho Đức Duy.Hai người lớn lên cùng sân viện.Cùng đọc sách.Cùng bị phạt.Cùng trốn ra sau rừng trúc.Khác biệt duy nhất là:Một người luôn được gọi là "thiếu gia".Một người luôn phải cúi đầu.…
Truyện này tui sẽ viết thường xuyên 1 ngày 1 chap hoặc zui 3 chap 1 ngày hoặc là rảnh thì viết tại vì mk viết truyện dởNHẮC LẠI TRUYỆN NÀY BÁCH HIOW mk lấy từ CHUYÊN NGÔN TÌNH THÀNH BÁCH HỢP tại thấy tội cho mấy đứa nữ thần iu Katsuragi Keima mà Katsuragi Keima lại iu 1 đứa tên là KOSAKA CHIHIRO éo phải nữ thần . Katsuragi Keima Chinh phục hết nữ thần mà ko yêu họ nên mk ghét Katsuragi Keima vì vậy mk làm truyện này cho Katsuragi Keima vẫn iu KOSAKA CHIHIRO như cũ còn các nữ thần dành cho đứa con mkLƯU Ý : Mk viết dỡ hãy nói mk nhé tại vì mk ko bik viết truyện nên thông cảm cho mk đc ko…
Thể loại: Huấn văn, hiện đại, thanh xuân vườn trường, thanh mai trúc mã.Truyện có yếu tố spank, ai không thích xin click back.Cô và cậu là hàng xóm của nhau từ lúc lên bốn. Cô tinh nghịch, quậy phá có phần năng động hơn cậu. Cậu từ bé đã lầm lì ít nói, suy nghĩ chứng chạc từ khi con bé. Mọi người gọi cô là tiểu tinh nghịch lại gọi cậu là ông cụ non. Chỉ có cok mỗi ngày đều lẽo đẽo sau lưng, bô bô ba ba cậu là anh trai nhỏ... anh trai nhỏ đẹp trai. Cả hai cùng nhau trưởng thành, tính cách tinh nghịch của cô chỉ có tăng mà không có giảm. Chỉ là lúc bé cậu vẫn luôn chiều theo ý cô thế nhưng cho đến một ngày cậu lôi cô nhóc nhà mình về dạy dỗ một trận. Kể từ hôm đó quá trình dạy dỗ cô vợ tương lai bắt đầu... một quá trình đầy cam go và thử thách.…
" Jinjin bé muốn có quà sinh nhật "----------------------------------------------------------------------" yêu một người thì đâu cần lý do đâu ạ ! "----------------------------------------------------------------------" Seo Soojin ! "----------------------------------------------------------------------" chị ơi , bé muốn ăn canh rong biển "----------------------------------------------------------------------" bé không có đơn phương đâu "mẫu fic ngắn dành cho mấy bạn thích ngược , không H chỉ có ngược =))))…
Giữa một thành phố đã chết, nơi tiếng còi xe chỉ còn vang vọng trong ký ức và bóng người lang thang ngoài phố không còn là con người,. Một nhóm thanh niên buộc phải đứng lên để sống sót. Bị dồn vào những lựa chọn tàn nhẫn giữa sợ hãi, nghi ngờ và hy sinh, họ không chỉ tìm đường thoát khỏi bầy zombie đang nuốt chửng mọi thứ, mà còn phải đối mặt với mặt tối trong chính bản thân mình. Cuộc hành trình sinh tồn ấy là cuộc chạy đua với thời gian, với cái chết, và với câu hỏi lớn nhất là khi thế giới sụp đổ, điều gì còn khiến con người xứng đáng được gọi là con người?…
Từ ngưỡng mộ chuyển sang yêu. e chẳng biết khoảng cách đó nó ngắn đến mức nào. Và đúng hơn e chẳng thể biết dc cảm giác của e hiện tại n là gì. "Trương Tuấn Duy" cái tên hiện tại xuất hiện trong tâm trí e ngày ngày 24/24, liệu a có cảm nhận dc điều đó không.E lật xem face book của a từ những năm 2009 , việc đó thật điên rồ đối vs e và tr kia e đã từng nghĩ e sẽ k bao giờ làm thế. Nhưng cuối cùng e cũng chẳng hiểu thêm dc gì về a cả. E muốn buết mọi thứ. Mọi cảm xúc e đã cố kìm nén lại cho đến lúc này, sau khi nt cho a xong, 1h32'. Đau mội lần cũng đáng để nhận dc sự quan tâm của a. E đã ước đêm nay sẽ có một tin nhắn đến từ a, nhưng cuối cùng chả có tn nào đến cả, e thực sự buồn vì điều đó, thực sự buồn vì phải tin vào sự thật rằng a chẳng bao giờ quan tâm đến e đâu, rằng a chẳng bao giờ thích e. Cí thể e đang tự ti về bản thân mình, hoặc là linh cảm nói cho e biết điều đó. Nhưng cũng đủ hạnh phúc rồi khi chính tay a băng giúp e vết thương, và thật xấu hổ khi bị thương ng đầu tiên e nghĩ đến lúc đó là a, e không hiểu sao mình lại trở nên như thế. Và e cũng rất xấu hổ khi để a thấy bộ dạng yếu đuối đó của e, e ghét điều đó. Hai ngày trước e đã tự nố với bản thân mk rằng, e sẽ dấp tắt thứ tình cảm này, e srx không bao hiowf nhắn tin cho a nữa. E đã tắt âm cuộc trò truyện trên mesenger vs a, e đã xóa cuộc trò truyện với a để k nhìn thấy a nữa, e đã làm mọi việc để quên a đi và trú tâm vào học nhưng hình như e đã thất bại r. Nhưng thứ duy nhất e k bỏ ra được là hình ảnh a trong tâm trí. …