- [AllHung] - "Nốt Nhạc"
< Mất một câu để tỏ tình nhưng mất cả đời để yêu thương > @DL - Mỗi một bài hát là một câu chuyện tình yêu không tên, mỗi một nốt nhạc là liều thuốc để vết thương được chữa lành. #AllxQuangHungMasterD…
< Mất một câu để tỏ tình nhưng mất cả đời để yêu thương > @DL - Mỗi một bài hát là một câu chuyện tình yêu không tên, mỗi một nốt nhạc là liều thuốc để vết thương được chữa lành. #AllxQuangHungMasterD…
"Ngàn năm tình ta vỡ, trăm năm sau cuộc tình tàn là ai muốn cứu rỗi thảm kịch này ?""Chuyện rằng có vị quân vương dù hắn có hậu cung vạn mĩ nhân quốc sắc thiên hương nhưng tâm hắn lại chỉ luôn tâm tâm niệm niệm một cái tên trong lòng.""Cô con gái duy nhất của hắn dường như biết chuyện gì đó...""Thuở ấy dáng hình người nam nhân trong tà áo trắng làm người ta kinh ngạc khi nhìn lướt qua. Em ta sao trông yêu đến thế. Đoá sen trên mặt hồ nước lại thanh cao, kiều diễm lạ...bùn đất kia cũng không vấy bẩn được em."..."Hắn...cũng không thể làm trái tim em rung động.""Cuối cùng cũng chỉ có thể đốt quách cả cái ao đó đi, để nó chìm trong lửa ngục""Nếu hắn không được thì lũ đại bàng, gấu nâu kia đừng mơ mà với lấy"."Hắn tưởng bản thân sẽ hài lòng khi nhìn đoá sen lụi tàn trong đám cháy. ""Nhưng không, hắn hối hận rồi....""Cái gọi thứ gọi là tình yêu đang giày vò hắn trong nỗi nhung nhớ dài bất tận. "⚠️ Truyện có bối cảnh cổ đại, không liên quan đến lịch sử. Không nhằm mục đích xúc phạm bất cứ quốc gia nào ⚠️…
Một vài lưu ý của truyện:Truyện không có ý xúc phạm hay xâm phạm gì đến các quốc gia!Truyện chỉ là trí tưởng tượng của tác giả, hoàn toàn không có thật ngoài đời!Cấm ăn cắp nội dung, sao chép ý tưởng hay có ý bôi nhọ, xúc phạm truyện!Truyện có yếu tố chửi tục, bạo lực, h+ ai không thích có thể cân nhắc đọc!Thể loại: Ngược, đam mỹ, giam cầm, bạo lực, h+Tác giả: LewellynGiới thiệu:Một sinh linh nhỏ bé khi vừa chào đời đã bị đánh tráo. Được đem đến phố đèn đỏ. Ngày phục vụ, đêm không ngủ cứ tiếp diễn cho đến khi em gặp được tia sáng trong đời. Nhưng tất cả chỉ là lòng thương hại, không có chút rung động sâu tim. Em lại cố tìm cách thoát khỏi số phận cay nghiệt. Cuối cùng đời đã cho em một lối thoát khi em tìm được gia đình. Em cứ ngỡ mình đã được ấm êm mỗi đêm, nhưng miệng đời đã lại kéo em xuống vực thẳm. Những lời người lạ thốt ra đã làm em bị một tên điên nhắm tới. Hắn có quyền, có tiền, đâu ai dám làm càng. Em bị hắn làm nhục, đối xử không khác gì con vật. Em tưởng hắn sẽ thả em đi khi đã chán nhưng hắn vô tình đã yêu em. Tình yêu của một tên điên sao có thể bình thường được. Em lại rơi vào tuyệt vọng, gia đình không có quyền đành trơ mắt nhìn em đau khổ, còn em chạy đi đâu cũng bị bắt về. Dù không còn đánh đập nhưng cuộc sống thế này thì thà chết còn hơn. Liệu em có thoát được khỏi hoàn cảnh như bây giờ? Để chạy đến một cuộc sống mới mà hằng đêm em luôn ao ước?…
Acc toy bị hack rồi :)-------------------------------------------*Nhắc trước nhé :Ảnh bìa khum phải của toy, lấy trên Pinterest, toy chỉ ghép chữ vào thoyToy đang thích cặp này : Americans (nữ) x Viet nam (nữ)NOPT thì mời sang truyện khác nha ^^Khum Cp phụ , đây Là Bách,dành cho Pác nào có hứng thú với Les ( như toy)Khum kì thị , khum đục thuyền :)đọc thì đọc khum đọc pai pai ^^-----------------------------------------------------Americans mới chuyển về 1 căn nhà mới ở gần biển , cô khá thích thú với cuộc sống mới,khi tham quan nhà mới của mình, cô vô tình bước đến 1 căn phòng có ban công khá rộng... Cô gái đối diện ban công nhà cô, cách nhà cô chỉ với 1 con đường , mái tóc Đen bồng bềnh dài đến hông,Khuôn mặt bầu bĩnh, hồng hào, đôi mắt vàng kim sáng như viên kim cương,trên người bận bộ đầm trắng sữa,đôi tay thon thả nâng niu từng cánh hoa khiến Cô Mê mẩn....Thế là Americans chọn luôn căn phòng với cái ban công đấy làm phòng ngủ của mình...Sáng hôm sau, Americans vừa mới bước ra khỏi nhà thì không biết cô gái kia từ đâu ra chạy đến và chào hỏi khiến tim cô như muốn nhảy ra ngoài... "Rất vui được gặp chị, em là Viet nam"-Lời nhắn từ con tg ngu ngốc : Không biết chuyện tình của hai cô gái trẻ này sẽ đi đến đâu đây ^^-…
Đây chỉ là nhưng cảm xúc của bản thân mình mà mình cảm nhận và nhận ra trong cuộc sống này thôi.…
Ở ngôi trường cấp ba X., nơi tiếng chuông báo vào học luôn vang lên muộn hơn nhịp tim của những kẻ đang thầm thích nhau, có bốn người đã vô tình viết nên hai câu chuyện thanh xuân rắc rối đến mức chính họ cũng chẳng hiểu nổi.USSR và Nazi -hai thằng bạn cùng bàn nổi tiếng nhất lớp 11B1:một đứa thì trầm tính, lạnh như mùa đông phương Bắc, bài nào cũng 9-10;đứa kia thì ngông nghênh, cãi nhau với cả giáo viên được, thành tích học tập thì "hên xui theo vận may".Chỉ có cái bàn sau là đen đủi phải chứng kiến hai thằng này ngày nào cũng khẩu chiến, giành thước kẻ, giật bút, đá chân nhau dưới gầm bàn.Ấy vậy mà, người ngoài nhìn vào lại bảo... hình như chúng nó hợp nhau lắm.Ở phía bên kia dãy nhà B lại là câu chuyện hoàn toàn khác:CCCP, cậu học sinh khoa Tự Nhiên mặt lạnh ,đầu óc lúc nào cũng chỉ toàn công thức, chỉ số IQ còn cao hơn cả điểm trung bình của lớp.Còn Weimar, cậu trai khoa Xã Hội thích viết thơ hơn viết bài kiểm tra, ghét toán như kẻ thù, mộng mơ nhưng lười chẳng ai bằng.Hai người tưởng chẳng liên quan, vậy mà lại bị xếp ngồi gần nhau trong lớp ghép.Từ cú chạm nhẹ đầu tiên khi đưa nhầm tập giấy, CCCP phát hiện bản thân...có hứng thú đặc biệt với tên "mèo lười ban xã hội" đang cúi gằm kia.Còn Weimar thì cứ tưởng cậu bạn lạnh lùng ấy ghét mình, ai ngờ lại đang âm thầm để ý từng hành động nhỏ nhất.Bốn con người, bốn hướng tính cách, bốn kiểu rắc rối khác nhau.Nhưng thanh xuân là vậy - không cần hợp lý, chỉ cần rung động.Giữa bài kiểm tra Toán bất ngờ, bài luận Văn nộp gấp, những buổi chạy th…
tên truyện: Ác quỷ đội lốt người..Việt Nam, người là 1 người anh cả trong nhà nhưng cũng là người hiền nhất nhà,hiền đến nổi phải bị nhập viện chỉ vì bị chính những đứa 'em' của mình đánh đến mức rơi rã chỉ vì 1cô gái của mình thích mà những người 'em trai' đó ra tay ko cần nghĩ ngợi.Đến cả danh dự của y cũng bị người khác bôi nhọn ,đồn tin giả,bị mất niềm tin của m.n kể cả người y thích cũng nhìn người bằng ánh mắt khinh bỉ,Cha thì đi công tác nên ko biết......Y tỉnh dậy trong bệnh viện, mặt ko biểu cảm, còn trên thân thể của người đều có vết thương từ nhỏ đến lớn đc các cô y tá và các bác sĩ băng bó cẩn thận, y ngồi đó và tự nhủ với lòng mình là:"ĐƯỢC RỒI NẾU TÔI HIỀN KHÔNG MUỐN VẬY THÌ TÔI SẼ KHIẾN CÁC NGƯỜI SỐNG KHÔNG BẰNG CHẾT"____________Lưu ý:trong truyện lần này của Việt Nam của tui sẽ ko đc hiền và bao dung hay dễ thương nha, trong đây thì Việt Nam sẽ có tính ranh ma,bạo lực,có chút vấn đề tâm lý và đặt biệt là làm những động tác gợi cảm,EQ cao👍…
Một bản remake lại truyện cũ của toiGọi là remake nhưng nó chả giống là gì cả=)__________________________________________________Truyện không có yếu tố lịch sửTruyện không xúc phạm bất kì cá nhân, tổ chức, đất nước, dân tộc nàoToi không simp tổ quốcVăn phong tệ Ngoài văn án thì chắc tầm hè toi mới ra chap vì toi hiện đã out fandom và shipdomĐây là allVietnam not VietnamharemCó cp phụ: oc x oc và oc x char nhưng ko canon __________________________________________________________Vì đây là ý tưởng gốc của toi vui lòng không bế đi bất kì đâu nếu chưa có sự cho phépKo tiếp loại ăn tạp, yk, ykr chỉ nhận góp ýKhông reup dưới mọi thể loạit/g: Con maNgày xuất: 1/2/2025Ngày hoàn: ???ĐÂY LÀ AU CỦA TOI, NÓ KO KHỚP VỚI SỰ KIỆN LỊCH SỬ ĐÂU!!!x3TRUYỆN CHỈ ĐĂNG Ở WATTPAD, TẤT CẢ CÁC NƠI KHÁC ĐỀU LÀ GIẢ MẠO…
• Tác phẩm : Chỉ mình em• Tác giả : Nary Paradise• Thể Loại : SE , Ngược tâm• Nhân vật : Ngô Thế Huân - Lộc Hàm• Rating: K+• Tình trạng : Hoàn Vui lòng không đọc chùa, tôn trọng người đọc cũng như tôn trọng chính bạn Văn án :Rốt cuộc thì anh cũng không để thuộc về em...Rốt cuộc thì mình em, chỉ mình em...…
Đây là truyện của tôi. Có lòng tự trọng thì đừng copy cũng như edit lại nó. Cámơn⭕️ Đừng đọc chùa ! . Tác giả : Đường Cửu Uyên. Thể Loại : Sad, SE , ngược thụ. Nhân vật : Ngô Thế Huân x Lộc Hàm. Mức độ: 15+ . Cảnh báo : không H . Các bạn xem fic và nghe NGÀY HÔM QUA ĐÃ TỪNG ( MỜ NAIVE )…
Kiếp sau em vẫn sẽ là cô gái bên anh năm 17 tuổi, vẫn là cô dâu xinh đẹp nhất của anh và dù qua bao nhiêu kiếp anh vẫn sẽ yêu em._Clary Hu_…
nội dung truyện như tiêu đề, nói về cuộc phiêu lưu của người hoạ sĩ Nazi cùng nhóm bạn mình trên hành trình tìm kiếm lại động lực cho những bức tranh của mình.truyện dựa trên trí tưởng tượng của mình, ko có ý xuyên tạc lịch sử, mong mọi người enjoy truyệnNếu đây là notp của các bạn, mong bạn bỏ qua truyện mình và đừng nói gì hết.Mình xin nhận góp ý nếu có sai sót ạ💓. Truyện này mình viết ngẫu hứng, bạn nào có ý tưởng hay cứ bảo, mình sẽ cân nhắc.trích: '''“Xin lỗi, tôi có thể hỏi chị một chuyện được không? ”. Cô nhìn anh, vẫn cười nhưng ánh mắt có phần cảnh giác. “Cậu có gì không hài lòng sao?”. Cậu nhìn thẳng vào mắt cô, vẫn giữ giọng lịch sự, “Tôi ngửi thấy mùi thuốc súng trong nhà. Chị có thể giải thích chuyện này không?”. Nụ cười trên môi cô khẽ tắt. Một khoảng bối rối hiện lên khuôn mặt cô, rồi nhanh chóng biến mất. Cô nhún vai, một nụ cười gượng gạo lại được vẽ lên. “Thuốc súng sao? Chắc cậu nhầm lẫn đấy. Căn nhà này đã có từ rất lâu rồi, có lẽ là mùi của vật dụng cũ trong nhà...”. Nazi im lặng quan sát cô, anh không tin vào lời giải thích vô lí của cô. Mùi thuốc súng rất đặc trưng, không thể nhầm lẫn. Có thể hiểu rằng cô gái này đang cố tình che giấu điều gì đó.'''Tác giả:Hana (Phạm Gia Hân)…
Ta vì hắn mà làm tất cả...nhưng cái ta nhận lại chỉ là sử lạnh nhạt của hắn.......hắn chưa bao giờ quan tâm, để ý đến ta......ta đã cố làm tốt tất cả nhưng chỉ nhận lại một cái lạnh lùng.....ta mù quáng yêu hắn mà đã bỏ lỡ tất cả hạnh phúc cuộc đời của ta.....lời hứa năm xưa hắn đã quên....nhưng ta còn nhớ và chỉ có một mình ta nhớ....chỉ có một mình ta thực hiện.....ta làm một quân cờ tốt trên bàn cờ hắn....hắn sai gì ta làm đó....hắn có bị gì đều là ta lo lắng cho hắn......hắn đau buồn ta an ủi....nhưng chỉ nhận lại một câu" tao đã nói bao nhiêu lần rồi,tao không cần mày an ủi không cần mày quan tâm đến chuyện của tao mày cút đi, mày chỉ là quân cờ của tao chỉ để sai khiến mày tốt nhất nên làm tốt bổn phận của mày".......hắn đau lòng vì người hắn yêu....còn tim của ta đã bị hắn đâm từng nhát dao....lúc người hắn yêu bị thương xây xướt ngoài da hắn quân tâm đủ thứ....còn ta bị quân địch bắt hành hạ tra tấn đủ loại vết thương trên người lúc ta về hắn chẳng quan tâm mà còn chửi ta" mày làm gì mà giờ mày mới về thật vô dụng chỉ thoát ra còn mất thời gian người như mày tao không cần"......ta vì hắn mà đỡ cho hắn một nhát kiếm.....ta tưởng hắn sẽ quan tâm....nhưng hắn đã đi đâu đã đi từ lúc nào để ta lại ta nằm trên nên đất lạnh lẽo máu chảy nhuộm đỏ cả quân phục.....cuối cùng ta biết rằng hắn là đi cứu hắn yêu....ta tuyệt vọng nằm đó....nếu có thể quay về quá khứ ta sẽ làm những gì ta muốn.Truyện này của mình thì không liên quan đến lịch sử hay chính trị, không có ý xúc phạm quốc gia…
Đây là truyện của mình ở wattpad cũ, nene mình sẽ re-up truyện này ở đây.⭕️ ĐỪNG ĐỌC CHÙA ! . Tác giả : Nary Paradise - Cửu Uyên. . Tên Tác phẩm : Thất Hứa. . Thể Loại : Ngược , SE , Độc đại công .Nhân Vật : Lộc Hàm và Thế Huân . Mức độ : NC17 hoặc mọi lứa tuổi . Văn Án : Em và anh, hai đường thẳng song song nhau, chạm cũng không tới được. Anh hận em, em chịu. Thống khổ này, em nhận. Chỉ cần anh hạnh phúc, em sẽ làm tất cả. Chỉ xin anh, hãy nhớ đến em dù chỉ 1 giây thôi. Có được không ?* Là người đọc có văn minh vui lòng không xem chùa ! ⭕️…
Nàng là Mã Khả Nhi, tiểu công chúa được sinh ra giữa đêm tuyết trắng phương Bắc, người mang theo ánh trăng và định mệnh từ khi cất tiếng khóc đầu tiên.Hắn là Hoằng Triệt, Thập Tứ A Ca của Đại Thanh, Tĩnh Vương lạnh lẽo như băng sương, bước đi giữa triều đình như một lưỡi dao mài sắc.Một là công chúa thảo nguyên mang lời sấm "hoa tuyết sẽ làm long tâm rối loạn".Một là vương tử phong sương, nắm trong tay binh quyền và cả nỗi cô độc không thể nói thành lời.Họ gặp nhau nơi gió cát giao tranh.Họ yêu nhau giữa những bức tường gấm son và mưu mô chồng chất.Và rồi... giữa tình yêu và đại nghiệp, liệu có ai có thể giữ được tay ai đến cuối cùng?…
Xuyên không...nhưng.....có gì đó không đúng.... . . . "Chuyện này là sao đây BNPC029 và 005?""Là lỗi của chúng tôi vì đã để cậu ấy thế này, mong ngài tha thứ".. . "Đây là? "... . . " Tôi BNPC039, được nhận lệnh hộ tống ngài,thưa ngài Việt Nam ". . . . "Cậu là Việt Nam?.... ""Vâng, là tôi, sao anh biết tên tôi?". . . . "Chúng ta gặp nhau chưa nhỉ""Em không nhớ sao? ". . . . "Những bông hoa này là cậu trồng sao? ""Ừm, nó thật đặc biệt phải không?". . . . "Tôi nhớ em lắm 'bình minh' của đời tôi""Nghe ngọt ngào thật đó...nhưng chúng ta quen nhau sao?". . . ."Darling, để tôi dẫn em đi đến nơi này nhé, biết đâu em sẽ nhớ ra tôi là ai? " Anh đang dẫn tôi đi hay là bắt cóc vậy?". . . "Đôi cánh này....""Tôi không biết nữa, tôi có nó lúc tôi vừa tỉnh dậy". . "Việt Nam.....con đã chịu đủ đau khổ ở thế giới *BXIW629* rồi, đã đến lúc con nghỉ ngơi và thư giãn, tận hưởng nhé...."--------------Đây có lẽ sẽ là bộ truyện bất ổn nhất của tôiLưu ý:'Dị ứng' với hạnh phúcLúc đầu thì vui vui, về sau thì chuẩn bị tinh thần đi là vừaKhông liên quan đến lịch sử, chính trịChỉ đăng ở Wattpad và Mangatoon (nếu đc) AllVietNam, và ý tôi là 'All' đấy ạ (cái gì cũng chơi) Việt Nam trong này trông vui thế thôi chứ đọc thì mới biết. Có Oc tôi và vợ nó--------------Notp thì ra chỗ khác ạKhông nhận gạch đáKhông cãi nhau trong commentMuốn gì thì hỏi tôiTruyện ra chap rất lâu nên đừng quá kì vọng---------------Cảm ơn vì đã đọc(Bình chọn hộ tôi nhé❤)…
Starting:Tôi đã mua một otome game.Nghe thật buồn cười, vì trước giờ tôi vẫn luôn theo đuổi hình ảnh là một cô gái nghiêm túc, lãnh cảm. Nhưng khi lướt qua những quầy hàng second-hand ở chợ đồ cũ, tôi vô tình đánh mắt lên một đĩa video game hơi bụi bặm, phía trên là hình ảnh của một vài chàng trai với những bông hoa hồng vây quanh. Và có gì đó nữa, thôi thúc tôi chạm vào. Tôi nhặt đĩa game lên. Giời ạ, otome game, number-one-trong-list-những-thứ-tôi-phải-tránh."Vòng xoáy tình yêu chốn thượng lưu", đó là tên của đĩa game. Ew, khiếp. Ai lại có thể đặt một cái tên ngu ngốc thế này cơ chứ.Tôi đem nó về nhà. Cho vào cái đầu DVD đã cũ. Bật lên. Ô, opening nghe cũng tạm. Một lố trai đẹp từ từ hiện ra, cùng với, ugh, một đống hoa hồng. Đảo mắt. Kiểu gì game này cũng dở hết biết cho xem.Warning:- Có thể chứa ngôn từ gây thù ghét, thô tục, hình ảnh gây khó chịu,... Cân nhắc trước khi xem.- Truyện không chứa bất kì chi tiết nào liên quan đến lịch sử, không có ý xúc phạm các quốc gia hay bất kì cá nhân nào khác.- Tính cách và cuộc đời của các nhân vật đều do author quyết định.- Hãy hành xử văn minh, có chừng mực. Vui lòng không sử dụng ngôn từ gây thù ghét trong mục comment, đặc biệt đừng xúc phạm đến các reader khác.- Chứa incest, chứa incest, chứa incest, điều quan trọng nhắc lại ba lần.Điều muốn nói chỉ có bấy nhiêu, chúc các bạn có một trải nghiệm vui vẻ.Truyện chỉ được đăng trên Wattpad.…
Tôi vốn sinh ra không thuộc về thế giới này.Rất đau, tâm rất đau, lòng cũng đau.Vốn dĩ mọi thứ trên đời này không có gì là mãi mãi. Cho đến khi bạn yêu.Tình yêu tựa như độc dược, uống vào rất đau ,sau đó lại còn thống khổ hơn. Cứ day diết mãi, đến khi hủy diệt được bạn.Sehun à, Luhan yêu anh, nhưng anh không yêu em, ngược lại còn bảo em bẩn thỉu, bảo em ghê tởm, em phải làm sao đây.Em vốn không định yêu anh nhiều như thế, nhưng sao trái tim lại không nghe lời thế này.--------------------------------------Tác giả : Nary ParadiseThể loại : Ngược , Sad Ending , Ngược thụ, ngược tâmNhân vật : Sehun x LuhanNOTE : Đây là thể loại Ngược , và boy x boy , lưu ý khi xemmọi ý kiến của các rds tớ sẽ lưu ý và cải thiện truyện hơn ?…
"Tôi không biết cảm giác này là gì...Bỗng dưng tôi cảm thấy cậu quan trọng. Đến mức không thể sống yên nếu không có cậu bên cạnh...""Soviet, mày nói gì vậy?""...Đừng bỏ tôi."------Lá rơi, lay động mặt hồ vốn tĩnh lặng không chút gợn sóng. Như cách hắn đến, bám lấy y không rời. Khiến tâm y rung động, từ nhẹ nhàng đến mạnh mẽ, liên hồi không dứt. Soviet chẳng ngờ, lại gục ngã trước một học sinh cá biệt trong khi mình là Hội trưởng Hội Học Sinh...Ban đầu cũng đề phòng lắm. Vậy mà..."Soviet!! Thích tao đi!!""Cậu- Đừng có đeo bám tôi nữa!! Và đừng gọi tôi bằng tên "Soviet"!!"---"Tao chán mày rồii, không chơi với mày nữa!! Tao đi tán đứa khác!!""Cậu là của tôi...Không có chuyện đó đâu."------Hắn thích ma thuật ánh sáng đó, thứ ánh sáng ấm áp chỉ Soviet có thể tạo nên. Ma thuật độc quyền của y. Và Nazi tiếp cận y, ban đầu chỉ để chơi đùa, vậy mà lại thành dính lấy y luôn. Không hiểu sao mình có thể sa vào lưới tình với một người cứng nhắc chán òm như thế.Vốn thích chơi đùa tình cảm mà. Không thể..."Phép thuật bóng tối...? Tôi chưa nghe qua bao giờ, kẻ nói dối không nên xuất hiện trên đời đâu.""Gì vậy...Tao thật sự thích mày đó!!"---"Sắp tới sinh nhật cậu, muốn tôi tặng gì chứ?""Danh phận con dâu nhà mày."------"Hai em sẽ chung một phòng kí túc xá!! Từ giờ đến cuối năm thầy mong với sự kìm kẹp của USSR thì em Nazi sẽ ngoan ngoãn hơn!! Thầy tin tưởng em, USSR."------Chẳng biết từ bao giờ, y vô tình coi hắn là người quan trọng. Rất quan trọng trong cuộc đời y. Chỉ muốn bên hắn, ở cạnh hắn mãi, không để hắn rời…
Tinh hoa đất trời nằm gọn trong bàn tay thiếu niên. Phải chăng cậu đã kiêu sa đến cực hạn khiến lũ nam nhân kia tìm cách nắm lấy?-"Nắm trên Thiên đế vạn năm, dạo xuống trần gian như tiên nữ quý cao, kẻ kính người sợ dưới tay ta, phong phanh chiến trường ngàn năm chưa đổ lệ. Vốn dĩ thế giới đã trên bàn cờ. "Thần? Nực cười. Vietnam đây chả phải đã là thần tiên của đế vương trên trời hay sao? Đám nam nhân này lại muốn đem nhốt vào lòng chim sẻ ư? Kì lạ đến quái đản. Nếu Nhược Vy không cản mấy người thì chắc ta chả ở đây làm jNV Chính: VietnamT/G viết dở cái phần này vcl :))) Ủng hộ nhé mnnnnnnn💖👁👄👁👉👈💖…