Tác giả:Bạc Hãn Khinh Y ThấuHai kẻ không đội trời chung cưới nhau...Đêm tân hôn, ai cũng có mưu tính riêng, muốn "cưỡng gian" đối phương...P.s: Nữ chính là con gái riêng, nhưng mẹ cô ấy không phải là tiểu tam (bà ba), mà là nạn nhân!…
Quang Anh là một tay ăn chơi có tiếng trong và ngoài nước, gia đình hắn ta chẳng có gì ngoài tiền và địa vị bởi vậy mà hắn sinh ra ngay từ vạch đích. Chẳng cần cố gắng, chẳng cần quyết tâm vì hắn có tất cả rồi. Đức Duy trái ngược hoàn toàn với hắn, em ngoan ngoãn, chăm chỉ và rất nhanh nhẹn. Đối với em ai cũng là bạn, là người thân bởi... bố mẹ em đã mất sớm, em lớn lên cùng bà và một người anh của mình. Hai anh em luôn học cách ăn nói và chào hỏi lễ phép, chưa biết hỗn láo là gì. Cứ nghĩ hai con người trái ngược hoàn toàn này sẽ mãi xa lạ nhưng nào có ngờ...…
1 câu "anh bột ơi", 2 câu "anh bột à" những người đi chung hội với hai người mà cảm thấy bất lực. nhìn tụi nó dính nhau như sam vậy ai cũng tưởng tụi nó là người yêu, nhưng không, chả có ai mở lời để cho nhau danh phận cả. đơn giản vì quang anh nghĩ rằng đôi ta sẽ mất tình bạn khi ngỏ lời yêu, và cũng dể hiểu bởi khi đức duy sợ bị từ chối lúc nói ra những tâm tư ở trong lòng mình đã giấu kín bao năm nay. đôi bên đều giữ im lặng, để rồi mối tình chỉ dừng lại ở mức tình bạn, không danh phận nhưng vẫn có 1 người dỗi, 1 người dỗ.…
Truyện chỉ lấy tên nhân vật, còn hầu hết các tình tiết đều là giả....Một chiếc cục bông đáng yêu ngoan ngoãn lại vô tình lọt vào mắt xanh của chủ tịch Nguyễn mới nhậm chức.Mà thật ra, không phải tự nhiên em lại "vô tình" lọt vào mắt của chủ tịch Nguyễn.Và cũng không phải tự nhiên mà chủ tịch Nguyễn "vô tình" phải lòng em.Theo người người chạy, trốn người người theo là câu chuyện về hai con người này..Truyện của tớ là độc quyền và dựa hoàn toàn theo trí tưởng tượng của tớ, nếu hợp nhau thì chúng ta ngồi lại bàn luận, không hợp thì rời đi để tránh các xung đột không đáng có nhé, cảm ơn các cậu vì đã chú ý tới chiếc ổ nhỏ và những chiếc fic nhỏ xinh của tớ ạ ❤️…
Hoàng Đức Duy_Captain là 1 sát thủ và được thuê để ám sát một tỷ phú có tiếng trong giới. Nhờ sự chuyên nghiệp của mình cậu đã hoàn tất nhiệm vụ một cách thầm lặng thế nhưng cậu lại bị 1 kẻ với lai lịch không rõ phát hiện (cụ thể là do profile khủng quá nên thành tài liệu mật). Từ đó vận mệnh bắt đầu xoay chuyển...…
Hoàng Đức Duy: 11A2Nguyễn Thanh Pháp: 11A2Nguyễn Quang Anh 11A3Trần Minh Hiếu: 12A1Bùi Anh Tú (Atus):12A1Nguyễn Thái Sơn: 12A3Trần Đăng Dương: 12A3Vũ Trường Giang:12A3ĐÂY LÀ POVKHÔNG LAN TRUYỀN DƯỚI MỌI HÌNH THỨC ‼️‼️…
Ủa rồi sao Tăng Vũ Minh Phúc lại crush Phạm Duy Thuận?Nếu ai hỏi Phúc câu hỏi này, cậu sẽ bịt tai lại rồi lủi đi trốn: "Hông biết gì hết trơn!"Nếu ai hỏi Trường Sơn câu này, hắn sẽ thở dài mà ngồi xích qua một bên, nhường chỗ cho bạn ngồi xuống, rót cho bạn miếng nước trà từ cái bình giữ nhiệt của mình, rồi trầm ngâm vài phút trước khi nói: "Tại hai con dê á!"…
Đức Duy 25 tuổi thẩm phán tính cách lạnh lùng cứng nhắc.Quang Anh 27 tuổi chủ tiệm hoa tính cách dịu dàng ôn nhu.Đức Duy cả cuộc đời tăm tối trong vũng lầy gặp được Quang Anh từng chút chân thành dịu dàng ôm lấy nổi đau của cậu... và rồi:"Anh có liên quan gì tới cái chết của bố mẹ em năm đó?" Ngỡ như cuối cùng cũng có thể bình yên sống bên người mình yêu nhưng định mệnh lại trêu đùa trái tim đã vỡ nát của cậu, giúp cậu nhặt lại từng mãnh vỡ băng bó, tưởng chừng như đã lành lại lần nữa bị dẫm đạp?…
Chuyện về hai người đó!( ̄y▽, ̄)╭ bản đầu tay mong mọi người hoan hỉ đón nhận aa!Chú thích nhỏ cho các bây bi khi lời sảng otp của t(tớ/tao/tui):_Truyện t chỉ update đến c2 và off đến 27/6 rồi cập nhật thêm._Truyện dựa theo trí tưởng tượng của t phiền bae không đem ý tưởng đi bất kỳ đâu_những gì viết ra chỉ là kịch bản cưng chắc rõ hơn cả t nhỉ?_Cách gọi của người thứ ba (tức là t) sẽ cố định và t mới tập viết nên có gì mong các bây bi góp ý nhoaa!iu lắm_Có sai chính tả hay lặp từ ở đâu thì cứ alo t liền để t sửa nhé!…
Mọi thứ em làm đều có anh là chữ nhưng duy nhất. Đây là tác phẩm đầu tiên của mình trên nền tảng Wattpad và mình không dám chắc rằng bản thân có thể có tác phẩm thứ 2 hay không nhưng một điều chắc chắn là tác phẩm " Xuân và hạ thu đông " là một câu chuyện dài đã qua nhiều thăng và cả trầm để họa nên. Đọc chậm một chút nhé.À mọi người có thể gọi mình SAO LA nhé, danh Châu Chấu chỉ là tên cố định ở nền tảng này thôii nhóe._ Châu Chấu _…
Nguyễn Quang Anh một câu chàng trai lúc nhỏ đi thi The Voice kids và đạt được giải quán quân và gặp được cậu em chỉ mới 11 tuổi và gắn kết với nhau từ đó họ cùng nhau ngày một đi lên..Hoàng Đức Duy là mooth chàng nhóc rụt rè cũng muốn thử sức đi thi The Voice Kids và gặp được một cậu anh lớn hơn mình 2 tuổi và chính xác hơn là 13 tuổi.. Và lúc đó em đã dính anh từ lúc đó…
- Anh nói thật nhá, ai yêu em thì người đấy là cún! Người gì hung dữ, đanh đá, sơ hở là cào thôiiii- Em là Mèo mà, meow meowww...- Hoàng Đức Duy, anh yêu em.- Em thích con trai nói được là làm được ý.- Gâuuu~P/s: lại là Rei và những câu chuyện ăn đáng iu mà lớn đâyyyy~ bộ này là một bộ sủng ngọt, thanh xuân vườn trường, bạn từ thuở nhỏ, hai nhà tác hợp, nói không với lăng nhăng ngoại tình gì hếccbộ này ngọt sâu răng á🤭Tự dưng cái ảnh hợp truyệnnnn_nhưng mà thật ra toai nhìn ảnh mới có fic_🤧…
"Duy ơi, em có bao giờ hối hận khi thích một người chẳng biết nói quá nhiều lời yêu thương hay ngọt ngào như anh không?"" Quang Anh kì quá à. Em thích Quang Anh mà nên dù Quang Anh thế nào đối với em Quang Anh vẫn luôn là tuyệt vời nhất" Dưới ánh ban mai rực rỡ trên khoảng sân trường còn lác đác vài cánh hoa phượng đỏ, đám học trò quần âu áo trắng tinh tươm túm tụm trò chuyện, cười nói. Đứa nào đứa nấy đều mặt mày hớn hở, mang nét ngây thơ, trong trẻo như nắng sớm. Đây chính xác là thời điểm mà bất kể ai trong chúng ta đã trưởng thành đều muốn xuyên về để tận hưởng từng giây phút đẹp đẽ vô tư vô lo ấy phải không? Vì chúng ta nhớ những giờ học căng não trong căn phòng bí bách, nhớ gương mặt thầy cô lúc nghiêm lúc hiền, nhớ đám bạn thoải mái nô đùa, nhớ hàng cây xanh, nhớ góc ghế đá, nhớ...cái chạm tay vô tình lúc nhặt bút rơi, nhớ ánh mắt thoáng chạm nhau trong một khoảnh khắc, nhớ bóng hình nhau dưới ánh hoàng hôn đỏ rực sau buổi chiều tan muộn. Chào mừng bạn trở về những năm tháng ấy!…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
Nguyễn Thái Sơn giật mình tỉnh dậy sau một giấc chiêm bao đáng sợ.---𝑎𝑛𝑔𝑠𝑡 𝑠ℎ𝑜𝑟𝑡𝑓𝑖𝑐; 𝑟𝑎𝑡𝑖𝑛𝑔 𝑀Truyện chỉ đăng tải duy nhất tại wattpad account @tn_trucnhii…