cuộc sống của cô gái ấy, tuy mới đến năm thứ 19, nhưng đã mang hàng ngàn áng mây đen trên bầu trời xám xịt. Vào một ngày cảnh vui mà lòng sầu, đột nhiên, chuyện kì lạ xảy ra... Ôi cái thế giới này!!! Liệu cô gái nhỏ có thể vượt qua không?[Truyện được dựa theo anime "Cô dâu 12 tuổi"…
"Dưới bầu trời mờ ảo, những hạt mưa đầu tiên khẽ rơi, nhẹ như hơi thở của đất trời. Làn nước trong veo buông xuống, chạm vào mái ngói cũ, lướt qua tán lá xanh, rồi tan vào lòng phố nhỏ. Không ồn ào, không vội vã, mưa như đang dệt nên một bản nhạc dịu dàng, đưa con người chìm vào khoảng lặng mộng mơ.Trong màn mưa mờ sương ấy, phố bỗng trở nên lãng đãng và khác lạ. Ánh đèn vàng hắt lên từng vệt sáng lung linh, khiến giọt nước như những viên pha lê nhảy múa. Một đôi tình nhân trú mưa dưới mái hiên, khẽ cười với nhau, để lại khung cảnh ngọt ngào tựa tranh vẽ. Còn đâu đó, một kẻ lãng du lặng ngắm trời, lòng chợt nhẹ như gió, thấy mình tan vào nhịp rơi vô tận.Mưa - chẳng chỉ là nước từ trời cao, mà là lời ru của thiên nhiên, là phép màu khiến trái tim con người dịu lại. Trong khoảnh khắc ấy, thế giới như được gột rửa, trong trẻo và tinh khôi hơn bao giờ hết."---𝘨𝘦𝘯𝘳𝘦 𝘰𝘧 𝘴𝘵𝘰𝘳𝘺 : AllChar, Xem phim/Căn phòng kín, Ship, Cảm xúc/Lãng mạng/Thơ mộng,...【?】Otp mặn/chát/... , Ship bất chấp Anti... Notp = 𝙀𝙭𝙞𝙩 𝙨𝙩𝙤𝙧𝙮...【?】AllLuffy..- Là all[tất cả] nên dù là già trẻ trái gái cũng ship...【?】Lần đầu viết truyện bên đây nên có chút run tay.. Nếu truyện khiến Đ/G khó chịu.. thì- Xin lỗi rất nhiều..【?】Truyện Logic/Magic... có thể sai chính tả...【?】T/G có chút thiên về Akainu×Luffy... Những huyền thoại, miễn là người mạnh.. sẽ có chút nhỉnh hơn...---By : 𝙊𝙗𝙡𝙞𝙫𝙞𝙤𝙣..┊ -「£❍ҩℰ✿𝙇𝙤𝙫𝙚」☠ -…
Một cô gái xấu xí, thân hình ko chuẩn lắm, crush một chàng hotboy của trường. Ko may, tai nạn đến với cô, dẫn đến mất trí nhớ "tạm thời", cô đi du học và có một cuộc sống mới. Nhưng có vẻ đã thiếu đi một điều gì đó khiến cô nhức đầu khi đang cố nhớ về, may thay, cô đã nhớ ra một chuyện nhưng cuộc sống trở nên xám xịt. Cô trở về với thân hình hoàn toàn khác và "ăn miếng trả miếng" thôi. ARMY à! Muốn biết chuyện gì xảy ra thì hãy đọc và góp ý cho mình với nhé! Nếu thấy hay thì đừng ngại thả sao cho mình. Iu các bạn nhiều lém!…
Trái Đất này,ba phần tư là nước mắt....Anh và em...hai con tim không chung nhịp đập.Em yêu anh,anh yêu cô ấy...còn cô ấy lại yêu một người con trai khác,người con trai ấy có tên là NGƯỜI YÊU EM ĐƠN PHƯƠNG...Anh,em,cô ấy,người con trai yêu em......Chúng ta đừng tạo ra một vòng tròn đau khổ nữa được không??Liệu sau cơn mưa,sẽ là cầu vồng hay bầu trời xám xịt.....Cái kết của câu chuyện này.....câu chuyện của chúng ta....dù có thế nào.....cũng nhất định phải kết thúc có hạnh được không anh...…
Nếu hắn là những đám mây đen, y là những luồng mây trắng, thì cậu sẽ là mặt đất. Đám mây đen bao phủ trời đất, không cho nắng xuyên qua. Từ từ rơi những hạt nước xuống làm cho đất ẩm ướt. Từ mưa phùn, rồi đến mưa nặng hạt, dẫn đến bão. Đến lúc đó, mặt đất đã vì không thể thấm nước nữa mà giữ nước trên bề mặt. Nhưng sau đó, mây trắng đã đến, đẩy lùi đi những đám mây đen xám xịt. Mây trắng cho ánh nắng xuyên qua, làm bốc hơi nước. Mặt đất lại khô thoáng và vui vẻ trở lại. Hắn đem đến cho cậu nhiều đau thương, rốt cục đến khi cậu muốn buông bỏ, y đã đến và đem ánh nắng tới. Nhưng, mây đen còn có quay trở lại?…
Một câu chuyện dịu dàng như gió và buồn như nắng cuối mùa...Lâm Tịnh Yên - cô bé lớp 7 với đôi mắt sâu thẳm như mặt hồ không gợn sóng. Mùa hè năm ấy, Yên rời xa phố thị ồn ào để về quê ngoại, nơi có con sông lặng lẽ, có đồng lúa thơm mùi nắng, và có một cậu bạn lạ lùng mang tên Trình Khanh Nhật - người như ánh nắng cuối ngày, đến rồi đi không một lời.Đó là mùa hè đầu tiên Yên biết nhớ một người không thể giữ. Là mùa hè cuối cùng cô còn tin những điều dịu dàng sẽ ở lại mãi.Một câu chuyện trong trẻo nhưng man mác buồn, về tuổi học trò, về những rung động đầu đời - và về một mùa hạ không thể quay lại lần thứ hai.…
Việc làm mỗi ngày của tôi bao gồm ăn, ngủ, chơi và đi học.Những công việc ấy được xếp theo thứ tự quan trọng sẵn rồi đấy.Trong việc đi học, cái mà xếp cuối cùng kia kìa, tôi cứ mãi tưởng là mọi thứ sẽ luôn giữ nguyên vị trí...Cho đến một ngày, tôi có crush.Cô ấy lùn hơn tôi cả một cái đầu. Cô ấy là động lực cho tôi đi học mỗi ngày; động lực để tôi dành ra mười phút vuốt tóc mỗi sáng; để dành tiền từng ngày và mua xịt khử mùi, sữa rửa mặt, nước hoa hàng tháng.Cô ấy là tất cả, ít ra thì bây giờ là như thế đấy, là thế giới của tôi._____________________________All Rights Reserved. Jul 19th 2017.Tròn một năm từ ngày tôi gặp cô ấy.Bìa: @lillianastasia- Hani -…
Xám xịt - có lẽ là từ ngắn gọn thích hợp nhất để miêu tả Oreki Houtarou, một nam sinh cấp 3 trung thành với chủ nghĩa "tiết kiệm năng lượng" của mình. Nghĩa là, cậu luôn cố né tránh mọi việc mà cậu xem là nặng nhọc hay không quá cần thiết, và gia nhập một CLB ở "Thánh địa của hoạt động ngoại khoá" - Cao trung Kamiyama là một việc như vậy. Houtarou đã luôn tận hưởng cuộc sống chậm chạp nhẹ nhàng của mình cho tới khi một lá thư mang theo một đề nghị kì lạ từ Benares được gửi đến. Thế là cậu đã đến phòng họp của CLB Cổ Điển hiện-tại-không-có-thành-viên, đứng trước một cánh cửa bị khoá...…
Gửi em, người từng thương tôi....Hôm nay thời tiết rất đẹp, tôi đến thăm em nhé. Tôi có viết thư có em đấy, những lời mà tôi không dám ngõ lời, đừng đọc vội, đợi tôi đi hẳn, em nhé!Hôm nay tôi được nghỉ nữa ngày, lâu quá nên tôi lại nhớ em rồi. Tôi đến thăm em nhé, để kể cho em nghe bộ phim lần trước em bảo muốn xem nhưng chưa có cơ hội, nó thực sự rất hay đấy, cảm giác rất hợp với em.Hôm nay lạnh quá em ơi! Bầu trời cứ xám xịt, những hạt mưa nặng trĩu trút xuống vai tôi đau buốt. Tôi biết em sợ màn mưa dày của đêm đen, tôi đến ngay đây, em chờ tôi một lúc nhé!Tôi đến rồi.Tôi có mang theo hướng dương mà em thích đấy... Nhưng vẫn không kịp, mấy đóa hoa cũ đều héo tàn cả rồi.Xin lỗi em, tôi lại đến trễ.…
Chào cả nhà, ta viết series tản văn này hoàn toàn vì đua đòi đú đởn mà thôi. Thiên hạ viết những chàng trai thời niên thiếu, Những người đàn ông đi qua đời tôi, Những chàng trai để lại bước chân trên con đường tuổi trẻ của tôi... Và vân vân mây mây một lô các tiêu đề như thế làm ta nằm gặm chăn tức tối mấy đêm liền. Số là ngoài mỗi thằng chồng ta ra, ta có nhõn thêm một mối tình bọ xít nữa, viết chả thấm vào đâu, nên... thẹn không dám viết.Thôi thì các người cứ viết về người yêu đi, ta viết anh trai ta, dù sao đó cũng là người ảnh hưởng rất nhiều tới suy nghĩ, lối sống, tình cảm của ta.Không đến mức sến sẩm là em yêu anh trai em lắm, nhưng mà cuộc đời ta hẳn sẽ giảm đi mấy chục phần trăm nụ cười nếu thiếu đi ông anh trai này.…
Thể loại: ABO, ngọt sủng, thanh xuân vườn trường, tình đầu ngọt ngào.Nhân vật: Đinh Trình Hâm x Ngao Tử DậtGiới thiệu truyện:Giáo bá Nhất Trung sau ngày nghỉ cuối tuần bỗng phân hóa thành Omega rồi!!!Ngao Tử Dật: "Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy Omega bao giờ à?!"Bạn học Omega rụt rè đáp: "Omega có cấp bậc cao như cậu, tụi tui thực sự chưa từng thấy."Đám Alpha trước kia bị Ngao Tử Dật đánh: "Đệt??? Cậu ta thế mà lại phân hóa thành Omega?"...Omega Ngao Tử Dật phân hóa muộn, chưa kịp trang bị chút kiến thức sinh lý nào quay sang hỏi bạn cùng bàn: "Pheromone của cậu là mùi gì thế?"Bạn cùng bàn nọ: "..." Cậu đang đùa giỡn lưu manh à?Đinh Trình Hâm nhìn bạn cùng bàn của mình, cảm xúc hơi phức tạp....Ngao Tử Dật cảm nắng rồi, cậu phát hiện ra Alpha ngồi cùng bàn của mình thật con mẹ nó đẹp trai, pheromone của người ta cũng cực kỳ hợp gu mình.Ngao Tử Dật: "Pheromone của cậu thơm quá."Đinh Trình Hâm: "..." Lưu manh ở đâu ra vậy?!Đám côn đồ bị Ngao Tử Dật đánh trước khi cậu phân hóa tìm tới cửa, Ngao Tử Dật run rẩy trốn sau lưng Đinh Trình Hâm, túm tay áo anh nói: "Tôi sợ lắm..."Đinh Trình Hâm: "..." Tôi mà tin cậu thì tôi là cún con.Ngao Tử Dật: "Anh ơi... anh muốn thử cắn một miếng không?"Đinh Trình Hâm: "..."Răng nanh của Đinh Trình Hâm đâm vào tuyến thể của Ngao Tử Dật, anh dùng giọng điệu gần như dụ dỗ nói: "Bảo bối, em không có cơ hội để hối hận đâu."Thiết lập nhân vật: Thành thục ổn trọng chậm nhiệt A x giáo bá cục tính lúc yêu vào ngốc xít hay ngã cây O.Fanfic viết theo trí tưởng tượng của tác giả, không…
Sawada Tsunayoshi lơ lửng trên bầu trời, ngọn lửa Bầu Trời trên vầng trán bập bùng cháy tựa như cố đem lại chút sinh khí lên khuôn mặt đầy mệt mỏi của y.Nhưng vô dụng.Tsuna ngước mắt lên nhìn bầu trời xám xịt trên đầu, lại cúi xuống nhìn về đám người đối diện. Y trông thấy bọn họ hò hét gì đó, nhưng nghe không được.Y hồi tưởng lại cả cuộc đời mình rồi muộn màng nhận ra rằng việc bị bỏ qua cũng không đến nỗi tệ là bao.Trước những giây phút cuối đời, Tsunayoshi ngừng dãy dụa, dù cho vận mệnh của y chưa hẳn phải đi đến đoạn kết.Nhưng biết sao cho được, cái khoảnh khắc trầm xuống biển sâu tăm tối, lần đầu tiên được ấp ôm, Tsuna đón nhận cái chết của mình.…
Author : ddoupslew (W)Pairings : HIEUTHUHAI x Kiều Minh TuấnDisclaimer : tôi không sở hữu họ nhưng họ sở hữu nhau.. tuy nhiên nội dung truyện là của tôi :)Summary : câu chuyện là sự tưởng tượng của tôi dựa trên một số móc thời gian cũng như sự kiện có thật... please remember this is not all real, some are my delulu :DWarning : OTP có thể sẽ ngọt tới nhức răng nên ai không ship thì please đi ra, tránh những bình luận lật couple nhe ^^Rating : NC-17Category : lãng mạn, xuyên khôngGiới thiệu nhiêu đó đủ òi, vào việc thôi nè ♡…
Trao cho chúng niềm tin...Trao cho chúng hi vọng...Vậy mà thứ chúng trả lại chỉ là phản bội..Thứ mà chúng đáp lại là thất vọng...Tôi luôn tự hỏi sao bản thân ngốc thế ?Ngốc đến đáng thương...Yêu chúng đến mù quáng...Hi vọng,niềm tin đều sụp đỗ...Cũng là lúc tôi phải thây đổi...Nếu có cơ hội làm lại...TÔI SẼ CHẴNG YÊU CÁC NGƯỜI....…
Thể loại: 1×1, hiện đại độ thị, thanh thủy văn, hoan hỉ oan gia.Lưu manh công - phúc hắc, thoát tuyết thụ. Cường công cường thụ.Truyển kể theo ngôi thứ nhất.Nhân vật:Trịnh Hạo Thạc (tôi, công)Phác Chí Mẫn (em, thụ)HEDưới màn mưa xám xịt của Seoul,Tôi thấy bản thân mình dần trở nên mờ nhạt.Sau cơn mưa, đọng lại những vũng nước,Tôi nhìn thấy thật tệ hại khi nhìn vào ảo ảnh của mình trong đó."Em từng nói rằng em ghét mưa. Em luôn ghét chúng vì chúng chính là thứ khiến em ở nhà và không được đi chơi.""Vậy cớ sao bây giờ, trong nhật kí của em lại viết thời tiết tôi yêu nhất là mưa?"Không có sự đồng ý của tác giả thì không được mang truyện đi đâu cả…
A ME NI NITEIRU It look like rainNgười ta thường bảo rằng khi mưa là trời dang khóc hộ ai đó. Những hạt mưa với tôi luôn đẹp làm sao.Đã có lần tôi muốn được biến thành mưa, được hóa thân thành những giọt nước trong veo mát lạnh ấy để rồi khi nắng lên lại được tan biến vào hư vô như chưa tồn tại...Đứng dưới cơn mưa lạnh lẽo ấy, từng hạt mưa chạm vào tôi rồi vỡ ra.Khẽ ngước nhìn nhìn lên bầu trời âm u xám xịt. Rồi bỗng nhiên tôi nhận ra ước muốn kia thật ngốc nghếch biết bao.Đó là khi được cảm nhận ánh sáng một ngày một ngày mới đến. Là khi một lần gió khẽ rung động kín tóc mây bồng bềnh. Là khi được chở che trong vòng tay ấm áp. Khi thấy mình thật hạnh phúc vì đã yêu và được yêu. Và khi ấy, tôi tin rằng mình là người may mắn vì được sinh ra và được sống trên thế giới này...…
Tuổi xuân của Taehyung thấm nhuần trong cái hương vị mang tên Jungkook, thấm nhuần trong cái mùi cỏ cháy vọng tiếng chim quốc quốc kêu lanh lảnh, thấm nhuần trong cái ngày đông bạc phủ đầu, và cuối cùng, thấm nhuần trong ngôi mộ xám xịt neo đơn nơi thiên đường...Lạc vào vĩnh hằng, và bị bông tuyết vùi sâu, mộ xám vẫn hoàn xám, và Taehyung vẫn hoàn Taehyung, chỉ có Jungkook luôn dõi mắt về nơi vang tiếng súng hỗn loạn, chôn mũi dao găm vào lòng đất rộng sâu..."người theo người, xám theo xám"{ vkook || oneshot }…
Choi Beomgyu và Kang Taehyun là tiền bối và hậu bối ở trường cấp 2, 2 người dường như không quen biết nhau. Chuyện sẽ không có gì nếu ba Choi và mẹ Kang - những người vỡ lở trong cuộc hôn nhân trước, gặp nhau rồi kết hôn khi Beomgyu vừa lên lớp 9, Taehyun lên lớp 8. Từ lúc gặp Kang Taehyun trong ngày ra mắt, Choi Beomgyu đã biết anh phải lòng cậu nhóc này, thế nhưng trái ngược với sự hảo cảm của anh là thái độ phản đối chuyện hôn nhân của mẹ Kang và ba Choi _ điều làm anh luôn nghĩ là do Taehyun ghét mình. Xui xẻo ập đến khi 2 gia đình chung sống với nhau được 5 năm, có thêm 1 thành viên mới - Dia, khi ba mẹ đột ngột qua đời trong 1 tai nạn xe, để lại Choi Beomgyu và Kang Taehyun, 1người vừa hết năm 1 đại học, 1 người vừa rời cổng trường cấp 3, họ cùng nhau bươn chải vượt qua khó khăn để nuôi đứa em chung. Sau cùng thì ai cũng có 1 đích đến sự nghiệp vững chắc nhưng liệu tình cảm của họ có tìm đến được đích đến? Câu chuyện về mối tình ngốc xít của 2 anh em sau tận 10 năm mới được viết tiếp. - Choi Beomgyu anh có bao giờ nghĩ trong 15 năm qua em tương tư anh đau khổ thế nào không? - Bé Tae à, tại sao lại phải là ba anh và mẹ em chứ? - Dia à, nếu cả 2 anh có người yêu thì em sẽ thấy thế nào?- Dù có thế nào thì em vẫn ủng hộ 2 anh, 2 anh yêu ai cũng được hihi - Choi Beomgyu, em nói cho anh biết, dù cho anh có chạy đằng trời, em cũng không từ bỏ anh đâu!…