[U22/U23VN] Anh em mình là một gia đình
hi hi, cân nhắc trước khi đọc vì lời văn có hơi nhiều từ tục tĩu, chửi thềviết để thỏa mãn sự đói fic của cúp pồtext fic, văn xuôi có cả…
hi hi, cân nhắc trước khi đọc vì lời văn có hơi nhiều từ tục tĩu, chửi thềviết để thỏa mãn sự đói fic của cúp pồtext fic, văn xuôi có cả…
- Bản dịch phi lợi nhuận. Nhà dịch thực hiện đơn giản vì sự yêu thích với vũ trụ Dune. Vui lòng không sử dụng cho mục đich thương mại dưới bất kì hình thức nào - SƠ LƯỢC TÁC PHẨM:Năm 201 BG, khi cuộc đại chiến Butlerian Jihad bùng nổ, con tàu của gia tộc Harkonnen bất ngờ rơi vào tầm ngắm của hạm đội Cymek tàn bạo. Trong nháy mắt, sự kiêu hãnh của một dòng tộc quý tộc bị nghiền nát dưới hỏa lực của máy móc.Piers Harkonnen - chàng trai trẻ bị chính cha mình ruồng bỏ vì tâm hồn quá đỗi "nhân đạo" - bỗng chốc trở thành người sống sót duy nhất. Lạc lối giữa rừng già Caladan hoang sơ, anh không chỉ phải đối mặt với thiên nhiên khắc nghiệt mà còn là con mồi của những sát thủ máy móc không linh hồn.Từ một "kẻ thừa kế yếu nhược" trong mắt gia tộc, Piers buộc phải rũ bỏ sự ngây thơ, đánh thức bản năng sinh tồn ngang tàng để bảo vệ dòng máu Harkonnen trước cuộc tận diệt.…
Tôi mở mắt trong màn đêm, ánh sáng không đủ để tôi có thể nhìn thấy mọi thứ trước mắt, ngay cả ánh đèn đường bên ngoài hắt vào càng khiến mọi thứ mông lung hơn trong màn đêm. Nhưng hơi ấm bên cạnh là chân thực, nhắc nhở tôi rằng có một người đang nằm ngủ cạnh tôi và sáng mai khi tỉnh dậy, người đầu tiên tôi nhìn thấy sẽ là người ấy, người mà tôi quen mới chẳng được bao lâu. Sự chân thực và không chân thực đan xen lẫn nhau, khiến tôi không biết là mơ hay là ảo. Tôi nhìn chằm chằm trong màn đêm, màn đêm đen tối như con đường mà tôi đang đi.Người bên cạnh động đậy, trở mình phát ra tiếng sột soạt.- Sao em chưa ngủ?Giọng nói ấy từ đêm vọng ra, mang theo sự mơ ảo, rồi lại im bặt trong màn đêm. Tôi khe khẽ đáp vì cảm nhận đó là một câu hỏi mong muốn một câu trả lời, chứ không phải lời bâng quơ của một người đang ngái ngủ.- Em chưa ngủ được. Anh ngủ đi ngày mai còn đi làm sớmNgười bên cạnh choàng tay kéo tôi sát lại gần, sự đụng chạm quá mức khiến tôi né tránh, nhưng người bên cạnh dường như không phát hiện ra. Trong vòng tay ấy có sự ấm áp khiến cảm giác nặng nề dần dần tan biến, các suy nghĩ hỗn loạn bỗng như thước phim tua nhanh trong đầu, nhưng dường như tôi còn chẳng để ý đến nó. Tôi chìm vào trong giấc ngủ. Một đêm đầy mộng mị............Khuôn mặt vốn nhu hòa của Tề Thái nay nổi gân xanh, bàn tay nắm chặt vô lăng như muốn nghiền nát nó. Lời nói của anh thoát ra ken két từ kẽ răng, sự giận giữ và đau đớn khiến khuôn mặt ấy méo mó.- Tôi không thể tin bị một cô gái mới hơn 20 như …