Written by @lovebtsberlin on Wattpad (Connii on AO3).Vtrans by Bunnyx.Hãy để tớ chữa lành tâm hồn các cậu với chiếc happy ending cho tác phẩm 'Wonder' của Wordcouture nho nhỏ này nha.Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả.…
Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh se sắt, luồn qua mái tóc rối bù của Niragi. Hắn khẽ rùng mình, kéo cao cổ áo khoác. "Mày có bao giờ cảm thấy... cô đơn không, Chishiya?" Hắn hỏi, giọng nói trầm khàn vang vọng trong không gian tĩnh mịch.Chishiya im lặng một lúc, rồi quay sang nhìn Niragi, ánh mắt xanh xám sâu thẳm như vực thẳm. "Tao không biết." Cậu đáp, giọng nói đầy ẩn ý. "Có lẽ... tao đã quá quen với việc ở một mình."Niragi nhìn hắn, ánh mắt có chút phức tạp. Hắn biết, Chishiya không phải là một người dễ dàng mở lòng. Nhưng hắn cũng biết, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng và kiêu ngạo đó, là một tâm hồn cô độc và tổn thương."Mày biết không, Chishiya," Niragi nói, giọng nói trầm thấp và dịu dàng hơn bao giờ hết. "Tao nghĩ... chúng ta không cần phải cô đơn."Chishiya nhướn mày, ánh mắt có chút ngạc nhiên. "Ý mày là gì?"Niragi không trả lời, hắn chỉ tiến lại gần Chishiya hơn, đưa tay chạm nhẹ vào má hắn. "Ý tao là... chúng ta có thể tìm thấy nhau." Hắn nói, giọng nói thì thầm như một lời hứa. "Chúng ta có thể... cùng nhau phá vỡ sự cô đơn này." Hắn nói khẽ, bàn tay khẽ đan vào tay ChishiyaChishiya im lặng, hắn nhìn Niragi, ánh mắt có chút dao động. Hắn chưa bao giờ gặp một ai như Niragi, một người có thể nhìn thấu tâm can hắn, một người có thể chấp nhận hắn với tất cả những khiếm khuyết của mình.Gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi lạnh se sắt, nhưng trong lòng hai người, một ngọn lửa ấm áp đang dần bùng cháy. Họ ngồi đó, im lặng, nhưng giữa họ là một sự kết nối kỳ lạ, một sự thấu hiểu sâu sắc. Họ biết, họ đã tìm thấy nhau…
Đây là Fic đầu tay của mình về Undertale mình làm Fic này vì mình thấy hình như có hàng nghìn tale do các ÂU làm nên mình làm để cho các bạn tìm hiểu thôi, mong người không chê. Đặc biệt mình cũng nhận kiếm ảnh nữa nếu mọi người thích…
"Tớ nghĩ là tớ bắt đầu thích cậu hơn một người bạn rồi đấy, Jinyoung."Jinyoung có ba ngày để có thể thực sự biết được Jaebum đối với mình là như thế nào. Nếu câu trả lời cậu đưa là sai và cậu ấy sẽ hối hận cả đời mất.Đây là bản dịch, bản gốc thuộc về @lunatic_ladyBản dịch đã có đồng ý của tác giả.Thank you @lunatic_lady for letting me translate your fic, hope you will write more in the future.…
Để sửa chữa những sai lầm trong quá khứ, Kẻ Lang Thang có một yêu cầu nhỏ dành cho Kazuha. Mọi chuyện sẽ đơn giản nếu kế hoạch của y liên quan đến bất kỳ ai khác ngoại trừ Kazuha. Chính bởi vậy, Kẻ Lang Thang buộc phải phức tạp hóa câu chuyện, đến mức một sinh thể bất tử như y cũng không thể dự đoán nó sẽ trở nên rắc rối như thế nào. Nói cách khác: Kazuha mời Kẻ Lang Thang thành bạn đồng hành của mình. - Bản dịch tiếng Việt của fanfic "Past Memories, Future Travels" (AO3)- Tác giả gốc: Belle_Kana- Link bản gốc: https://archiveofourown.org/works/52100785/chapters/131770786 *Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả và với mục đích phi thương mại. Vui lòng không mang đi nơi khác.- Trong fic, Scaramouche/Wanderer sẽ được gọi là Kẻ Lang Thang - Fic có 3 chương dài, mình chia thành từng phần nhỏ để mọi người dễ theo dõi.…
EheeeheheheCon quay trở lại r đây các Má ưiiii. Thía là đã đc hơn 1.4k của bộ {AkuAtsu H nhỏ} kia của con sau 6 tháng đăng tải ròi nè ^w^Và... trong khoàn thời gian 6 tháng ngoài việc viết H ra con đã tìm cho mik một chân trời mới mang tên AtsuAku:)) Aha con biết con mê AkuAtsu hơn nhưng... nghĩ tới cảnh Aku nằm dười thì con thấy nó quá kawaii nên con quyết phải viết để thõa mãng sự đam mê mãnh liệt này:))=====================Vài ba câu LƯU Ý:- Đây là fanfic thuộc quyền sỡ hữu của con, không bưng đi đâu hết. Nếu có fic trùng ý thì cho con xl nhiều ạ.- Nhân vật không thuộc về con, con chỉ OOC nó quá đà mà thoai.- Có H (hoặc ko), nếu nhạy cảm thì đừng đọc, cân nhắc ạ.- Đây là cặp ship hiện tại của con, không thích bằng out ạ.=====================Đọc trong vui vẻ ạ!…
˚ ༘♡ ⋆。˚ ꕥ 𝗢𝗵 𝘁𝗵𝗲 𝗱𝗮𝘆𝘀✰ 𝑨𝒖𝒕𝒉𝒐𝒓: @𝚜𝚎𝚗𝚜𝚎𝚒𝚒_𝚡𝚡✧ ʟɪɴᴋ: https://www.wattpad.com/story/204621508?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=josephine_vesper➶-͙˚ ༘✶ 𝘾𝙖𝙩𝙚𝙜𝙤𝙧𝙮: harem, fanfiction, drama, romance, supernatural. ⋆·˚ ༘ * 𝐒𝐮𝐦𝐦𝐚𝐫𝐲: Sakura Haruno chưa phải là kunoichi mạnh nhất, vậy nên cô đã đặt việc học lên trước khi tập luyện và cầu nguyện để sống sót. Cuộc sống của cô khá đơn giản cho đến khi cô thức dậy vào đêm tốt nghiệp từ một giấc mơ đến từ tương lai xa. Sakura bây giờ phải đối mặt với những ảo giác, những mảnh vụn từ tương lai/quá khứ và sự hiện diện của một giọng nói xâm chiếm tâm trí cô. Khi ảo giác của cô ngày càng mạnh mẽ, những người xung quanh cô bắt đầu chú ý. ✿ 𝙰/𝙽: - Câu chuyện gốc kể theo một cách khác với Sakura là nhân vật chính (spoiler bộ truyện Naruto).- Tôi không sở hữu bản quyền đối với bức ảnh này (mặc dù tôi đã làm ảnh bìa) nó đã bị gỡ khỏi trang "zerochan" bởi một mục có tên "anele". Tôi không chắc liệu họ có vẽ bức này hay không, nhưng tôi muốn tham khảo. [Naruto thuộc về Masashi Kishimoto, nhưng cốt truyện là của tôi.] *ੈ✩‧₊˚ 𝔑𝔬𝔱𝔢: - Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi đâu nếu không có sự cho phép của mình. - Up duy nhất ở account này và fanpage AllSakura.…
Tôi cố gắng để kìm hãm con quỷ vị kỷ được nuôi dưỡng bởi sự căm ghét và nỗi cô độc thuở thiếu thời hủy hoại tâm hồn em. Tôi cắt đi sợi chỉ đỏ nhất thời và bồng bột buộc lấy em với tấm gương đã mục ruỗng này.Tôi thành công trả em về thế giới thuần khiết và tươi đẹp, nơi Thiên thần hoàn hảo như em nên thuộc về. Tôi suýt mỉm cười thở phào nhẹ nhõm nhìn em từ trong thế giới tối tăm của mình. Nhưng kìa, vì sao phản chiếu trong tấm gương kia lại là bóng hình tôi mà chẳng phải là tôi? Tôi thẫn thờ nhìn vào lòng bàn tay nhớp nhúa vị tanh tưởi của máu và bùn. Trong đó, trái tim em nóng hổi đập từng nhịp liên hồi.Tôi đã hủy hoại em mất rồi Minjeong...Tình yêu là những cám dỗ, vì trót yêu chị mà sa ngã đớn đau. Con tim chưa từng hận chị, chỉ là không nghĩ đến vì chị mà nguyện bị giam cầm ở trong gương. Chị là em và em là chị. Đừng rời bỏ em...Cre texture: Evey-V…
Phải mất bao nhiêu lần ngoảnh lại, kiếp này đôi ta mới có duyên gặp gỡCũng phải bao nhiêu những đớn đau, bởi chẳng thể ôm lấy nhau, thêm một lần nào nữa…