Tác phẩm: Giá như em nhìn lạiTác giả: SennanguyenThể loại: Huấn văn, gia đình, huynh đệ, đam mỹTình trạng: Hoàn thànhNgày hoàn tất: 27/10/2018 - 13/07/2019-----Giá như em nhìn lại... Giá như lúc đó em kịp nhận ra chỉ cần em quay đầu lại em có thể nhìn thấy nụ cười của mọi người vẫn còn những người thật tâm yêu quý em...-----Truyện được đăng tải trên wapptad và wordpress…
- ĐAM MỸ, HUẤN VĂN- Có những yếu tố bạo lực trong truyện, chú ý khi đọc nhé .- Vườn trường, hiện đại , sư đồ luyến- Truyện do hai tác giả hợp tác để viết nên ạ.- Đặng Quốc Lâm X Vương Hữu PhongEnjoy it !…
Families are like music, some high notes, some low notes, but always like a beautiful song.Thể loại HUẤN VĂN. Truyện được viết bởi @HeartWarmers vui lòng không mang đi bằng bất kì hình thức nào.…
Tên : Tình ThiêuTác giả : Tĩnh Thủy BiênThể loại: Ngạo kiều tóc bạc đẩu s công X hắc da nhân thê quản gia thụ, không tưởng tương lai, ABO, đoản văn, niên hạ, ngọtEditor: Mắm~ Văn Án ~Một câu chuyện ngắn kể về Dương Lực vốn là một người thanh niên mạnh mẽ có thân hình cường tráng lại là một quản gia ưu tú đã có kinh nghiệm tám năm trong nghề, còn cách ba tháng nữa là tới kỳ động dục cũng vì vậy mà cậu cần tìm chỗ an toàn yên tĩnh cho nên đã lựa chọn xin làm quản gia cho Hoắc tiên sinh.Nhưng vị Hoắc tiên sinh này tính cách vô cùng khó chịu, lại bị khuyết điểm không thấy đường trước cậu thì đã đuổi hết 199 quản gia. Liệu cậu có làm được hay không?...● Truyện tớ Reup với mục đích đọc offline và chưa xin phép tác giả. Nếu có bất kỳ điều gì phiền lòng từ editor hay tác giả truyện, tớ sẽ gỡ truyện ngay lập tức!…
Âu Cẩn Du và Mục Thừa Vũ lớn lên ở 2 môi trường hoàn toàn khác nhau.Một người là con nhà tài phiệt lớn nhất nhì thành phố. Là đứa trẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng. Mỗi bước đi đều có người nâng đỡ. Mỗi cái nhấc chân nhấc tay đều có người hầu hạ. Một người lại bình thường đến không thể bình thường hơn. Là cậu bé lớn lên từ một trấn nhỏ trong một gia đình phổ thông. Vốn dĩ họ không có điểm chung, nhưng đến cuối cùng lại là người thay đổi cuộc đời của đối phương.…
dành cho các ng đọc mê huấn văn và spank như nhỏ tác giả. Lấy bối cảnh ở đa vũ trụ, từ miền quê lên phố thành, từ Nam ra Bắc, từ bé đến lớn, từ xàm xàm đến nghiêm túc. Ai khom thích thể loại này thì mình cân nhắc nhe. Muốn biết fic hợp gu hay không thì vô đọc đi cho nóng nè.…
ji không mong là nó sẽ go viral đâu, vì chắc là sẽ có nhiều điều phức tạp đó haha, chỉ mong là sau khi đọc xong, mng đều có chút thời gian nhìn qua điện ảnh nước mình để ngẫm ha, được vậy là ji cũng thấy mãn nguyện ruiii.cuối cùng, chúc mng đọc vui. à, có phim gì mng thấy tâm đắc thì cứ nói với ji để ji coi luôn nha :">…
Tác phẩm: Cho em một ngôi nhàTác giả: SennanguyenThể loại: Huấn văn, gia đình, đam mỹ, huynh đệ, phụ tửTình trạng: Hoàn thành Ngày hoàn tất: • Phần 1: 20/12/2019 - 25/12/2020-----Đã là người của tôi vĩnh viễn thuộc quyền sở hữu của tôi. Ai khinh thường em liền đem tiền đập chết chúng cho tôi. Người yêu bổn thiếu gia đây không cần kiêng nể bất kì ai.-----Truyện được đăng tải trên wapptad và wordpress…
- Nơi đây chỉ có ngọt ngào, đôi khi không ngọt lắm:)- Đoản văn nhé, vài mẫu truyện nhỏ đôi ba nghìn chữ.- Cảnh báo trước: tác giả siêu non tay, lần đầu viết truyện nên mọi người cẩn thận nhé ~…
Dân quốc năm thứ hai mươi tám, tôi cầm chiếc đồng hồ bạc của cha tôi, quay đầu nhìn lại một lần. Cha tôi thích mặc Âu phục, kiểu sơ mi sặc sỡ với gi-lê màu đen, hoặc là trường bào cài một cái ghim ngọc ở cổ áo. Tôi vẫn luôn cho cái phong cách ấy thật là loè loẹt, phù phiếm quá mức. Nhưng những lúc đó, có lẽ cha mới thực sự giống cha tôi, không phải Thống chế Phụng Thiên hay Tư lệnh Đông Tam tỉnh. Lần cuối gặp cha trước khi đi, còn nhớ bộ dáng của cha trong quân phục Bắc Dương, vội rời nhà đến mức không nhìn tôi lấy một ánh mắt, cũng không một lời dặn dò từ biệt.Tôi cố gắng giữ lấy những kí ức ít ỏi cuối cùng còn lưu lại, nhớ căn nhà treo đầy ảnh của mẹ tôi. Bức tranh mẹ tôi vẽ hải âu bay về cuối chân trời. Mặc trường bào màu xám trơn, đi trên mặt đất mùi thuốc súng, đi dưới hàng hoa giấy màu đỏ, đi qua những hồi ức chắp vá mơ hồ. Nhớ đô thành hoa lệ, rượu vang đỏ dưới ánh đèn pha lê và âm thanh của vĩ cầm. Tay áo tôi nhuốm khói sương thời đại, bỏ lại sau lưng quan sơn như tuyết, chạy theo giấc mộng tuổi mười ba. [Miên miên xuân vũ anh đào tán Dung nhan bất tái ưu tư trung.](Khi mà sắc anh đào tàn trong mưa xuân Là lúc gương mặt tôi không còn ưu sầu nữa.)…
"Anh Khang, tên của chúng ta ghéplại có nghĩa là an khang đó!" An giương đôi mắt long lanh ánh nước, trong suốt như ánh dương, phấn khích nói."Vậy sao." Khang khẽ đáp lại, vươn tay xoa xoa mái đầu mềm mượt của đứa nhỏ."Đúng vậy, trùng hợp đúng không?" An cười hì hì, vẻ vui sướng hiện rõ trên khuôn mặt non nớt.Phải, mong cho chúng ta mãi mãi an khang.…