Có những người mãi mãi chỉ có thể là người lạ, bước qua nhẹ nhàng, dửng dưng không quen biết.Nhưng lại có những người, một lần gặp liền trở thành "duyên".Thế nhưng, chỉ "duyên" thôi là chưa đủ. Chút "duyên" mong manh để có thể kết nối hai con người, kéo họ lại gần nhau còn tùy thuộc vào người, vào thế, vào phận...Ngày ấy, tôi quay lại dõi theo bóng người vừa lướt qua. Ngày ấy, dây tơ hồng mơ hồ quấn lấy đôi tay ta. Ngày ấy, ngòi bút viết những nốt đầu tiên của một bản tình ca. Vậy chúng ta có thể không, người ơi? _Tác giả: Dạ Hàn Nguyệt__06/05/2022_Cover & Banner: Page Sắc Nguyệt Kiều…
Her father's persecution put her in prison. He descended from the sky like a god of heaven to protect her. When she thought that she was meeting the good man in the legend, she found that she was encountering a big wolf. He was black and domineering, and directly declared: "Little woman, I want to fix you!" She tried to break away: "It is a skill to bully the weak, and I have the ability to climb into your bed by myself!" The speed is too slow, I have to do it myself! "" Don't ... "She fled into the desert, but he raised his lips, smiling like the bright moon in the night sky!…
Written by Gấu 7 màuMột thứ nho nhỏ mình muốn gửi tới Aohichugi Xamoetokeh - không phải ultimate bias của mình nhưng là người khiến mình động tâm khá nhiều - nhân dịp sinh nhật đầu tiên cùng trải qua với Xamoetokeh-xama. Mong rằng tương lai sẽ luôn được vùi liếm ngực con người này ヽ('▽`)/(và xin đừng lật một cái plot twist phản bội nào cho con người này nữa!!)Xin thứ lỗi cho một con Gấu hardcore SamaIchi và chúc các bạn ngon miệng (^ω^)(thiệc ra viết từ hôm sinh nhật Xamoetokeh-xama cơ mà giờ mới rảnh đăng lên đây...)…
Mỗi ngày đều có một nhật kí của riêng mình dành cho crush. Tôi crush anh ta cũng được 4 năm rồi nhưng chưa dám tỏ tình vì SỢ. Mọi người vào đọc và ủng hộ mình với nhé ạ<333…
cô .16tuổi là một cô gái có dáng vẻ không được ưa nhìn cho lắm,hiền lành, sống rất lạc quan dù trong cuộc sống đầy thị phi và tấp nập khó khănAnh 16tuổi luoonn đẹp trai nhất trong mắt cô ấy là người ấm áp nhưng hơi vô tình vói tình cảm của cô…
Thiệt ra thì trình viết của mình gà mờ lắm, mình viết chủ yếu để thõa mãn mấy cái idea ngắn mình hay nghĩ ra bất chợt thui à. Nếu mọi người có đọc cũng đọc cho vui thôi nha . Hoan hỉ hoan hỉ 😘…
Truyện được viết dựa trên bộ phim Truyền Thuyết Mạnh Bà. Câu truyện viết về nữ chính Tam Thất ở cõi Hoàng Tuyền đang ngày đêm mong chờ đợi người yêu của mình là Trường Sinh là người phàm trên nhân gian...…
Thể loại: bách hợp H+"Tôi" Tiêu Lan chuyên thích chuyện trên giường cùng đàn ông ,nhưng "tôi" lại chẳng thấy đầy sảng khoái chưa đủ tiêu chuẩn của "tôi". Bỗng "tôi" gặp Uyển Uyển và từ đó cuộc đời của tôi dần đồi theo một hướng khác.....…
Sunoo - cậu con út nhà Kim - đẹp như vệt nắng cuối cùng đọng lại nơi khóe mắt trước khi ai đó chìm vào giấc ngủ. Em sống ở đây từ nhỏ, lớn lên giữa những vòm nho, bụi hương thảo, và tiếng mẹ cười trong bếp mỗi sáng. Homestay của nhà em, vốn là căn biệt thự Địa Trung Hải cổ, đã đón không biết bao nhiêu vị khách trốn khỏi đô thị để tìm lấy vài ngày yên tĩnh. Nhưng hôm nay, thứ em đang chờ - không phải là khách. Là gì thì chính em cũng không rõ. Có thể là một ánh mắt, một cuộc trò chuyện chưa bắt đầu, hoặc một thứ cảm giác không tên vừa thoáng qua buổi trưa, khi em đọc dòng chữ: "Khách mới tới chiều mai."Và rồi - chiếc xe đen dừng lại.Sunghoon bước xuống. Ánh nắng nơi đây không làm hắn chói mắt, nhưng lại làm mọi thứ trở nên... lộ rõ. Cái bóng của hắn trải dài trên lối sỏi trắng, trong khi đôi mắt vẫn giữ một sự cảnh giác kín kẽ. Không ai biết tại sao hắn chọn nơi này để ở ba tháng - chỉ có hắn biết. Và có thể, sớm thôi, Sunoo sẽ biết.Khi hai người chạm mắt nhau lần đầu, dưới ánh sáng của một buổi chiều dịu êm và mùi bạc hà trong gió, không ai nói điều gì rõ ràng. Nhưng cái nhìn ấy - đôi mắt cáo cong cong lúc cười của Sunoo, và sự chững lại thoáng qua của Sunghoon - đã đủ gieo mầm cho một điều gì đó sẽ không dừng lại dễ dàng.Từ đầu ấy...là gió.là nắng.là một ly nước chanh bạc hà pha đúng lúc.là một ánh mắt không thể rời đi.là một cuộc chạm khẽ tưởng chừng vô tình nhưng đã tới tận nơi sâu nhất.Và câu chuyện bắt đầu...nhẹ như tiếng dép espadrilles cọ vào lối sỏi trắng,nhưng sẽ d…