"Nhân duyên đã sắp đặt cho cả hai ta cùng đến bên nhau rồi, vậy chúng ta còn chần chừ làm gì?"Nguồn các ảnh : @HoDaRaKe ( Twitter )Lí do tui không vẽ tranh minh hoạ vì trình tui cùiiiiiiii, với lại lười nữa :,)Note : Truyện bia đia nha, nếu mọi người đọc hong thích thì cứ clickback :,)Truyện viết ra nhằm mục đích giải trí, không nhằm mục đích xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức hay tập thể nào. Tính cách nhân vật có thể hơi OOC, nhưng tui sẽ bám sát thực tế nhất có thể. Truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng nên xin đừng đặt câu hỏi về độ hợp lí của nó :,)…
Kim Taehyung và Jeon JungKook hẹn hod từ khi còn đi học, sau khi tốt nghiệp cả hai đã về chung nhà, và những câu chuyện hằng ngày đầy drama của cả hai…
Chiến tranh đã làm chúng ta mất hạnh phúc và tất cả; các bạn ghét chiến tranh tôi cũng vậy nếu chiến tranh hãy bảo vệ tổ quốc và nghĩ tới một tương lai tươi sáng nhé!…
Lần đầu viết ai không thích bỏ qua, Có sm, bdsm, có phô dâm, outdooor, Truyện có thật có giả, có tưởng tượng.Sẽ ra dài tập sẽ tranh thủ up m.n cứ ủng hộ nhé.…
Chuyện kể về một chàng nhân viên bình thường làm tại công ty X . Sau một lần vô tình biết được bí mật của Sếp . Anh bắt đầu lợi dụng sơ hở này để nắm thóp ông ta..P/s : Vừa viết vừa nghĩ :D…
Người ta thường nói "Ta chỉ sống một lần trong đời." Để khích lệ mọi người hãy làm những gì mà mình yêu thích. Tuy nhiên, có quá nhiều thứ ràng buộc chúng ta, khiến ta không thể theo đuổi "ước mơ" của riêng mình. Và tôi, mang theo khát vọng được đắm chìm trong thiên nhiên và sống một cuộc sống đầy những lo toan. Không phải tôi không thể tự do theo đuổi ước mơ của mình, mà phía trước tôi còn nhiều thứ khiến tôi phải để tâm và lo lắng. Mãi đến khi, cuộc sống chỉ còn lại hai từ "chờ đợi" thì tôi mới có thể thanh thản tận hưởng điều mà tôi luôn mong ước bất lâu. Bỏ lại sau lưng bao muộn phiền, tôi như thể được tái sinh trong vọn vẹn vài tháng ngày xuân. Thay vì dành dụm tiền điều trị, tôi xin phép người nhà cho mình được đi đến nơi mà mình yêu thích nhưng chưa từng có dũng khí đi đến. Lạc vào trong biển hoa, cả thế giới dường như chỉ còn mình tôi tồn tại. Đắm mình vào dòng nước xanh ngắt, tôi cứ ngỡ mình đã tan chảy vào đại dương. Một lần được nhìn thấy chân trời vô cực, cứ ngỡ như thiên đường đang ở trước mắt rồi. Sau cùng, tôi trở về nằm trên mùi rơm đầu mùa. Hít hà mùi làng quê quen thuộc. Thực ra, mỗi một người đều có thể đi đến nơi chúng ta muốn đến. Tuy nhiên, còn quá nhiều sự ràng buộc khiến chúng ta không dám buông. Khi đã không còn sự ràng buộc nữa, khi ấy chúng ta mới dũng cảm lựa chọn cách sống riêng của chính mình.…