"Trăng đêm nay đẹp nhỉ, Itachi..."Câu nói ấy, văng vẳng bên tai ItachiNếu ngày ấy, cậu nói cho cô toàn bộ sự thật...Nếu ngày ấy, cậu để cô được sống...Thì liệu, cậucó đau đến nhường này...Nhưng tiếc thay, cuộc đời không có hai chữ "Nếu như"-------Các nhân vật đều thuộc bản quyền của tác giả Kishimoto Masashi. Fic được tạo ra chỉ để thỏa cơn đói hàng của con au. Vui lòng không đục thuyền, comment ác ý, toxic otpCó gì sơ suất, mong mọi người góp ý ạ!…
"Nghe nói anh thích cái cậu ca sĩ tên Quang Hùng masterD nhỉ?""Thích cái gì?""Là yêu mới đúng chứ?""Vậy mối quan hệ giữa anh và cậu ấy là gì nhỉ?"Cả hai có quen biết từ trước không?""Có chứ,có quen."Công Văn Dương,chủ tịch tập đoàn CVD là người rất toàn diện,nhưng ít ai biết rằng phía sau anh là cả một bầu trời màu đen...Cậu ca sĩ tên Quang Hùng gì đấy,là người mà cậu yêu,mê say đắm,đến giờ chưa bao giờ quên,ai cũng tiếc cho cái tình yêu đẹp đẽ này,nhưng mà giờ họ không tiếc cặp này nữa,họ tiếc tiền mừng cưới hơn.🥰***Thể loại EABO***…
Sài Gòn năm ấy nắng vàng như mật, và trong mắt Đăng Dương, thế giới chỉ gói gọn bằng một cái tênviết về Đăng Dương, viết về Quang Hùng, viết về Sài Gòn những năm 2000…
Đây không phải lần đầu tiên anh nghe giọng hát nàyAnh khẽ nhíu màyNhưng sao anh lại không nhớ? Liệu có quá khứ nào đó đang bị vùi lấp bởi những giai điệu này?_____________________________Mọi tình tiết trong truyện chỉ là hư cấu, không áp đặt lên người thật.Trong truyện sẽ có các yếu tố gây khó chịuThể loại: HE, longficTác giả: Trân Châu Trắng (td)Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!…
Có những mối duyên, mờ nhòe như ánh sao cuối trời - không đủ sáng để soi đường, nhưng đủ lâu để người ta không thể nào quên.Cậu đến vào một ngày trời trong. Gió lùa qua kẽ lá. Ánh nắng rơi xuống mái tóc ai như từng giọt ký ức chạm vào ngực trái.Chỉ là một cái nhìn. Nhưng lồng ngực chợt thắt lại như đã đánh rơi ai đó ở một kiếp rất xa.Có người sinh ra để nhớ, dù chẳng còn điều gì để giữ.Có người hiện hữu để rồi biến mất - như sao, như gió, như giấc mơ vừa chớm đã tan.Thế giới này không đủ níu giữ một linh hồn sinh ra từ hoài niệm và kí ứcAn mờ dần, từng chút một - như ánh sao mờ trên bầu trời trước bình minh An không phải là người của thế giới này.Cậu là ký ức dang dở của chính HùngMột linh hồn quay lại để hoàn tất một lời yêu chưa kịp nói.Thứ tình cảm xuất phát từ một tiếng vọng của một kiếp người Và khi ký ức gọi tên, liệu người có quay đầu?Ánh Sao Mờ là bản tình ca dịu dàng của thanh xuân, đan giữa thực tại và mộng tưởng, giữa những điều chưa kịp nói và những vệt sáng vẫn âm thầm cháy trong tim người ở lại.Một chút dịu dàng. Một chút tiếc nuối. Và một lần chạm nhẹ vào vết thương mang hình dáng một người ta thươngMãi mãi và vô tận…
Năm ấy hoa đào rơi lả tả, anh gặp cậu dưới gốc hoa đào nở rộ, hai người cũng vì thế mà nên duyên.Năm nay vẫn vậy, vẫn là gốc hoa đào đó, nhưng không còn là cái nhìn lướt qua nhau như thuở thiếu thời, là một lời xin lỗi hấp tấp vội vàng nữa. Thay vào đó, cậu nói với anh:"Hôm nay, dưới gốc anh đào này, em muốn cầu hôn anh."------Trần Đăng Dương x Lê Quang Hùng.Note: Truyện chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, vui lòng không áp đặt lên người thật.…