Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
767 Truyện
Nơi gió tuyết dừng chân

Nơi gió tuyết dừng chân

0 0 1

Giữa sân băng lạnh giá, nơi từng vòng trượt khắc lên ánh sáng và bóng tối, họ gặp nhau.An Thiên - cô gái nhỏ bé mang trong mình những vết thương cả về thể xác lẫn tâm hồn.Shouma Hikari - vận động viên trượt băng Nhật Bản huyền thoại, lạnh lùng, kiêu hãnh nhưng cũng ẩn giấu trái tim khao khát yêu thương.Từ định mệnh ấy, hai người bước vào quỹ đạo của nhau - vừa ngọt ngào vừa đau đớn, vừa tựa chốn bình yên lại vừa như bão tố. Khi ánh hào quang và dư luận khắc nghiệt bủa vây, khi tình yêu phải trả giá bằng những mất mát, liệu họ có đủ mạnh mẽ để nắm chặt tay nhau đến cùng?Nơi gió tuyết dừng chân không chỉ là một câu chuyện tình yêu, mà còn là hành trình trưởng thành, dằn vặt và hi sinh.Giữa thế giới lấp lánh ánh đèn và tiếng hò reo, họ tìm kiếm nơi thuộc về mình - nơi gió tuyết lặng yên, chỉ còn lại sự ấm áp của một trái tim bên cạnh.…

Hẹn Em Vào Ngày Nắng Ấm

Hẹn Em Vào Ngày Nắng Ấm

1 0 3

Tác giả : Miên TịchThể loại : Ngôn tình, trinh thám, drama, âm dương cách biệt _______________________Giữa những năm tháng học trò rực rỡ, Thiên Kỳ - một cô gái trầm lặng với đôi mắt luôn chất chứa điều gì đó khó gọi tên - đã vô tình bước vào thế giới của Minh Triết. Cậu - thông minh, điềm tĩnh và đôi khi xa cách - chẳng phải ánh mặt trời, nhưng lại khiến cô nhớ mãi những buổi chiều ngập nắng._________________ "Hẹn em vào ngày nắng ấm" là câu chuyện về những rung động đầu đời, về những bí mật không ai muốn nói ra, và về hành trình trưởng thành lặng lẽ giữa những mảnh ký ức chưa từng lành hẳn. Ở đó, có một lời hẹn, không biết đến bao giờ mới có thể thực hiện, nhưng lại luôn ở trong tim, như nắng vẫn còn đâu đó sau ngày mưa.…

Hoa Mặt Trời của Mùa Đông [Suga x Jimin]

Hoa Mặt Trời của Mùa Đông [Suga x Jimin]

63 8 2

Chào các cậu, tớ là Nii ( Bánh ) người viết bộ truyện này; hy vọng các cậu có thể thấy hay và ủng hộ cho tớ nhé ^^ ~!Câu chuyện nói về một cô gái ngọt ngào, đáng yêu, đôi lúc hơi nóng giận... là Park Jimin - cô nhân viên văn phòng đáng yêu với một phong cách sống rất đơn giản và nhẹ nhàng...nhưng cô lại có một khuyết điểm là rất hay hậu đậu, dễ ngại ngùng khi tiếp xúc gần với con trai..nhất là trai đẹp, gia đình cô hiện đang ở Busan - quê hương của cô, gia thế không quá chi là giàu hay nghèo, cũng giống như bao gia đình bình thường khác ~ ;...một chàng trai lạnh lùng, đẹp trai, hơi kiêu ngạo và đanh đá nhưng bên trong là một con người ấm áp chính là Min Suga - chàng giám đốc lạnh lùng của công ty I.Big Hit, anh thường được mọi người biết đến với biệt danh là " Tổng tài băng giá " vì anh rất lạnh lùng và không hề có hứng thú với bất cứ một cô gái..., nói về gia thế của gia đình anh thì chắc chắn là thuộc hạng nhà giàu rồi! Công ty hiện anh đang quản lí và sở hữu là một công ty đứng nhất tại Hàn Quốc, Mỹ,... nói chung là thế giới! Lần đầu chạm mặt nhau họ có phần hơi gây gỗ nhưng rồi một ngày nọ, họ bỗng dưng có tình cảm với nhau và dần dần gần gũi với nhau hơn...Tuy cặp đôi này có chút lộn xộn về mặt tình cảm hoặc bị các hiểm trở ngại vật cản đường, thì họ vẫn có thể bơi "ngược lại" với cả thế giới này! ~.... Mong các cậu hãy ủng hộ cho tớ và cặp đôi này nhé ~ ! #Nii…

Nhược.

Nhược.

4 0 3

Xuân Thanh-một thành phố lặng lẽ nép mình dưới những tán cây cổ thụ, nơi bầu trời xanh đến vô tận và những mùa hạ trôi qua như giấc mộng không lời. Đó là nơi Vân Tịch Ngạn Chiêu từng sống, từng lớn lên, từng để lại thanh xuân của mình giữa những con đường ngập nắng, những buổi chiều hoàng hôn rơi chậm trên sân trường, và những ký ức chẳng biết đã ngủ quên từ bao giờ.Nhiều năm sau, cô trở lại.Chuyến tàu lăn bánh qua từng con phố quen thuộc, mang theo những dòng suy tư miên man. Khi bước chân đến ngôi trường cũ, cô vô thức tìm về gốc cây đa xanh mát, nơi chiếc xích đu trắng nay đã bạc màu, rỉ sét. Và rồi, ký ức ùa về như dòng thủy triều bất tận-tiếng gọi của người bạn cũ, trang vở còn dang dở, sắc hoàng hôn nhuộm lên góc cửa sổ lớp học, và nỗi trống rỗng không tên trước thềm kỳ thi định mệnh.Thanh xuân là gì? Là một bài hát chưa từng có hồi kết, hay chỉ là một khoảng trời lấp lánh rồi chóng tắt?Cô từng nghĩ mình không vương vấn điều gì, nhưng khi đối diện với những ngày tháng đã qua, cô mới hiểu-có những thứ dù muốn quên cũng không thể nào quên, có những người dù lặng im cũng đã khắc sâu trong tâm khảm.Tựa như ánh chiều tà, đẹp đẽ mà mong manh.Tựa như mùa hạ năm ấy, chưa từng một lần trở lại.…

Kẹo Dâu Tây

Kẹo Dâu Tây

1 0 15

Kiếp trước, Đường Noãn Noãn là tiểu thư bị truy sát giữa đêm mưa lạnh. Khi gươm sắp chạm đến cổ, một bóng người quen thuộc đã lao vào chắn cho nàng, máu thấm đỏ cả y phục nàng. Sau khi y chết nàng cũng tự vẫn theo y. Nàng chết trong hối hận, mang theo một lời nguyện chưa kịp nói: "Nếu có kiếp sau, ta nhất định vẫn sẽ yêu chàng." Thế rồi ông trời thương hại, cho nàng sống lại trong thân phận một nữ sinh trung học. Ngày đầu tiên đi học, cửa lớp mở ra - Người con trai ấy bước vào, lạnh lùng, cô độc, là kẻ mang danh "đầu gấu chuyển trường" mà ai cũng sợ hãi. Chỉ có cô, tim run lên từng nhịp. Kiếp trước, chàng chết để bảo vệ ta. Kiếp này, đến lượt ta bảo vệ chàng - dù phải đánh đổi cả sinh mệnh…

Kẻ Chạy Đua Với Thời Gian

Kẻ Chạy Đua Với Thời Gian

145 13 3

Có phải, bất lực là khi giữa hai chúng ta có ,một khoảng cách vô hình mang tên thời gian?Là không thể tìm đến nhau dẫu biết một trong hai đang ở đâu đó, có thể xa hoặc có thể gần. Là không thể dựa vào nhau phút yếu đuối. Là đơn giản không cùng nhau ngồi ăn cơm chiều, không nắm tay nhau đi qua dòng người xa lạ...Một kẻ lớn lên trong vàng ngọcMột kẻ sinh ra trong rơm rácĐịa vị cũng là một trong những khoảng cách khó khăn giữa ta và người.Một người hiền lành chất phát.Một người ương bướng ngang ngạch.Bản chất dâng lên cái tôi như con dao rạch xé sự gần gũi của hai người.Một đời thì cô độc.Một đời thì sum vầy.Xã hội lại là cầu nối cho hai chữ xa cách đến với họ.Tất cả dẫu bi quan vẫn có thể xóa sạch bởi chữ yêu, chữ thương sâu trong đáy lòng của hai người...còn khoảng cách thời gian, lấy gì mà bù đắp, lấy gì để cho nó trôi nhanh hơn?Một người chọn công việc để lấy đầy thời gian.Một người thì lấy mạng người để giết thời gian.Hai kẻ không đụng chung bầu trời và bị xa cách bằng thời gian nhưng được đưa đến với nhau bởi thời gian...Chạy đua với thời gian sẽ kiệt sức nhưng họ biết ai trong số hai người luôn có người kia ở trong tim.Cái kết đôi khi cũng sẽ quá thảm hại nhưng dư âm để lại quá là hạnh phúc.Màn kịch đẫm máu này, có chút viễn tưởng, có chút mơ mộng của chính bản thân Hy, nhưng hầu hết trong từng mẩu chuyện vụn vặt là những điều mà bình thường ta hay gặp phải, chạm đến rồi để lỡ nó đi.…

Khi Tôi Tìm Được Ánh Sáng Của Đời Mình

Khi Tôi Tìm Được Ánh Sáng Của Đời Mình

2 0 1

Căn buồng nhỏ lặng im. Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua khe hở của rèm cửa, lướt trên khuôn mặt tiều tụy của cô bé sáu tuổi-Trần An Nhiên. Mẹ cô đã rời đi, để lại cái ôm cuối cùng nhạt nhòa, và giấy khai sinh với tên gọi như một lời cam kết cuộc đời sẽ có hướng.Nhà không còn tiếng cười, chỉ còn hơi ấm men say phủ khắp mọi góc. Cha cô-người ngày xưa từng hứa sẽ che chở-nay chìm đắm trong rượu chè. Có đêm, cô nghe ông thì thào với một người lạ bên cạnh: "...bán con giúp...". Lời ấy như một nhát dao, khắc sâu vào tâm hồn nhỏ bé: cô không phải con gái, mà là gánh nặng.Sau ấy, bóng hình bà Nguyễn Thị Dương hiện lên trong đời cô như định mệnh. Bà - người phụ nữ vùng quê tuổi ngoài sáu mươi, người có đôi tay chai sạn nhưng ánh mắt dịu dàng như mặt trời đầu sớm. Không lời nặng hàm, chỉ một câu nhẹ nhàng: "Con theo bà nhé, bà sẽ lo cho con."Dưới mái ngói đơn sơ, An Nhiên học từng con chữ đầu tiên bằng chiếc bảng đen nhỏ. Hình ảnh bà lưng còng đút từng nét phấn trắng trên bảng-dáng đứng mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy hy vọng-là chiếc đèn thắp sáng tâm hồn cô héo úa. Bà kể cho cô nghe về niềm tin-về ngày cánh cửa trường đại học mở rộng, về một thế giới nơi cô không là số phận.Khi cô bước vào lớp 11, bà Dương qua đời-khép lại một chương đời bằng sự ra đi nhẹ nhàng như sớm mai. Sự mất mát ấy biến thành động lực. Không ai bên cạnh, An Nhiên tự hứa: cô sẽ học giỏi, tự lập, và sống sao cho tình thương của bà không uổng phí.Rồi mùa xuân ấy, , cô gặp Trần Vương Thượng. Tình yêu ấm áp, dịu dàng sau bao n…