Kết quả tìm kiếm: "Neo reader"

Tìm thấy 2,398 truyện tương tự

HOA TUYẾT TRONG NƯỚC DÙNG

HOA TUYẾT TRONG NƯỚC DÙNG

Yueshen20

Ở vùng Kitaakita, nơi mùa đông kéo dài hơn cả nỗi nhớ, người ta nói rằng cái lạnh có thể làm thinh lặng mọi âm thanh, nhưng không thể dập tắt được tiếng sôi sùng sục của một nồi nước dùng tâm huyết. Giữa những hành lang vắng lặng của trường Trung học Akita Hokuyo, có một cô gái mang theo mùi hương của gừng, hành và sả thay vì mùi nước hoa học trò. Đó là Yuki Ito. Một nữ sinh 16 tuổi đang sống những ngày tháng trung học đầy mâu thuẫn. Tại một thị trấn nhỏ đang dần thưa thớt người trẻ như Kitaakita, ước mơ của Yuki dường như đi ngược lại với dòng chảy xã hội. Trong khi bạn bè khao khát ánh đèn neon của Shibuya hay Shinjuku, Yuki lại dành cả thanh xuân để nghiên cứu về độ đậm đặc của nước dùng từ xương gà Hinai Jidori - đặc sản của quê hương. Hành trình của Yuki không chỉ là hành trình học nấu ăn. Đó là hành trình đi tìm sự công nhận: từ người cha luôn coi việc nấu mì là "tầm thường", từ những người bạn cùng trang lứa đang dần mất đi kết nối với cội nguồn, và từ chính bản thân cô khi đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành....

7 Chương: 1
Đinh Bạch Tạc: Hành Giả Huyền Giới

Đinh Bạch Tạc: Hành Giả Huyền Giới

DTHLong616

Người ta tu tiên thì tìm động thiên phúc địa, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt. Còn Đinh Bạch Tạc? Gã tu tiên bằng cách hút oán khí dưới cống ngầm Sài Gòn và ngồi thiền giữa ngã tư kẹt xe giờ tan tầm. Đang yên đang lành làm một thằng sinh viên IT kiêm phục vụ quán cà phê lo tiền nhà trọ méo mặt, Tạc xui rủi bị vướng vô cái mạng lưới ngầm của Kim Ấn Bộ. Hóa ra, ma quỷ dân gian chỉ là rác rưởi của một hệ thống máy tính khổng lồ mang tên Trái Đất. Và xui hơn nữa, cái hệ thống đó đang bị virus từ ngoài vũ trụ tấn công. Lỡ nhận cái "Quyền Admin" nửa vời, Tạc đành xách ba lô đi dọc đất nước để "Defragment" (Chống phân mảnh) cho các di tích lịch sử và danh lam thắng cảnh. Dùng Tĩnh Lặng Lượng Tử (0 độ Kelvin) để đóng băng lò thiêu Bình Hưng Hòa. Dùng Giới hạn Eddington để cản bức xạ hạt nhân. Hack thẳng vô cái Firewall ngàn năm của Lăng Minh Mạng. Vừa phải trốn sự truy nã của Tổ chức SCP và Cục 749, vừa phải đập nhau với lũ quái vật Lovecraftian nhầy nhụa bằng... các định luật Vật lý. Đinh Bạch Tạc chứng minh cho đa vũ trụ thấy một chân lý: Khoa học tới tận cùng chính là phép thuật, và thằng thợ sửa ống nước tâm linh thì không ngán một Đấng Sáng Tạo nào. Đây không phải chuyện tu tiên bình thường. Đây là Khoa Học Kinh Dị (Horror Science) mang hương vị hủ tiếu gõ!...

131 Chương: 100
Đối lập

Đối lập

BOTchuot

Truyện xoay quanh các nhân vật trong giới gian hồ của Sài Gòn cũ :\ :\ :\ Phạm Khánh Vy (Nó): 18 tuổi con gái Phạm Đình Vũ,cá tính, thích tự do,nó thường hay rong rãi trên khắp nẻo của thành phố để tìm thú vui cho mình.Nó vốn xinh đẹp, thông minh, học được chút ít võ. Từ nhỏ đã được cha cưng chiều nên nó khá là bướng bỉnh và chẳng coi ai ra gì. Phạm Đình Vũ: 45 tuổi, một tay chơi khét tiếng ở Sài Gòn, chuyên buôn bán hàng lậu xuyên quốc gia, nhờ vậy rất có thế lực cũng như khối tài sản kết xù, vốn là một tay giang hồ nhưng ông rất yêu thương con gái mình. Cầm đầu Thần Ưng Hội. Lê Hữu Khang: 24 tuổi, đàn em của Phạm Đình Vũ, cũng là dân anh chị khét tiếng ở đất Sài Gòn. Có tình cảm với (nó) từ khi gia nhập Thần Ưng Hội. Trịnh Đức Bảo:45 tuổi,cầm đầu Thiên Long Hội,hiện tại cũng là một tay buôn bán hàng lậu xuyên quốc gia.Thế lực cũng như tài sản gần nư ngang ngửa Phạm Đình Vũ,và là đối thủ cạnh tranh lớn nhất với Thần Ưng Hội. Trịnh Đức Thiên(hắn): con trai duy nhất của Trịnh Đức Bảo, là một thiếu gia kiêu ngạo nhưng lại là một" công tử bột" bởi từ nhỏ đã được cha hắn chăm sóc, bảo vệ kĩ lưỡng. NGOÀI RA CÒN MỘT SỐ NHÂN VẬT KHAC SẼ ĐƯỢC BIẾT SAU KHI ĐỌC.... MONG CÁC BẠN SẼ ỦNG HỘ......

4 Chương: 1
Tuổi trẻ

Tuổi trẻ

chanh218

Kí ức đẹp nhất trong mỗi con người có lẽ là sống hết mình, làm điều mình thích với những đam mê và ước mơ cháy bỏng trong cuộc đời dù cho những bước chân ngày ấy vẫn còn non nớt, chập chững trên con đường mình lựa chọn. Và trong những dòng chảy hoài niệm ấy luôn xuát hiện những hình bóng thân quen, là những bóng dáng sẽ khiến ta nhớ lại những ngày xưa cũ cùng nhau rong ruổi khắp mọi nẻo đường thân quen như thể chỉ cần chần chừ một giây sẽ khiến ta hối hận khi nghĩ lại tháng năm ấy. -"ê tí nữa gặp lại nha, nhớ mang bánh cho t á" -"5' nữa qua nè chuẩn bị đi" -"thi xong set kèo đi chơi liền nghen quá đau đầu rồi bây ơi" -"ngồi đây chụp hình coi, chụp đi để sau này có gì coi lại" -"hết thời gian rồi tranh thủ vào đây chụp nè" -"mọi người ơi chụp nha, tạo dáng thật đẹp nè tấm cuối rồi" ... -"ê bọn m sao rồi, rảnh hong gặp nhau ôn lại chuyện cũ coi" -"lâu quá hong gặp bây ok không" -"nhớ hồi đó còn làm khùng làm điên, giờ trưởng thành chín chắn hết rồi" -"hồi đó đi chơi chỗ này ăn chỗ kia ngon lắm nè" -"nào lên lịch rảnh hẹn nhau ôn lại kỉ niệm nha bọn m" * Tên nhân vật là tượng trưng thoi nha còn cốt truyện thật hay không thì không biết:) Truyện sau này càng ngày nhân vật mỏ càng hỗn nên thông cảm nha....

39 Chương: 6
[ TẬP 7 ] Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một

[ TẬP 7 ] Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một

geunkoo

Vì mình thích đọc off trên wattpad và ở đây đã bạn up truyện này rồi nhưng mà chưa hết nên mình xin phép được reup tiếp theo mạch của bạn @S2ilyy ạ ♡...

427 Chương: 200
[BL] Tiếng sầu kêu mùa hạ.

[BL] Tiếng sầu kêu mùa hạ.

sora_yuuyake

Cp: Hà Lâm x Tư Phong Cp phụ: Mộc An x Vũ Bảo Đông Tag: Boylove, thanh xuân, học đường,... Giới thiệu: Mùa hạ nào còn tiếng ve sầu kêu. Khắp nẻo đường, trên những tán cây rợp bóng mỗi trưa hè. Ve ngân nga, tiếng gió thỉnh thoảng chạy qua rít gào một khắc. Sự ồn ào, song, cũng là sự yên bình trong khoảnh khắc. Đời người, thứ khó để lấy lại nhất gọi là thời gian. Nếu không thể trân trọng, chắc chắn nó sẽ vụt mất khỏi tầm tay. Một năm bốn mùa, xuân, hạ, thu rồi đông. Sẽ không có năm nào thay đổi, nó như một vòng luân hồi không có hồi kết. Vốn tưởng rằng cuộc đời sẽ thong thả mà trôi, ngày này qua ngày nọ, nhiều năm như một. Nhưng, cho đến mùa hè năm ấy, có những con người gặp nhau. Một sự tình cờ tưởng chừng như sẽ chẳng bao giờ gặp lại. Song, chính họ cũng chẳng biết sự níu giữ ngày hôm ấy chính là định mệnh. Con người có sinh có tử, chỉ cần gặp được nhau là có thêm một lý do để biết trân trọng. Chính là, cuộc đời nói ngắn cũng không phải mà nói dài lại không đúng. Cho nên, nếu định mệnh để họ tìm thấy nhau, chắc chắn họ sẽ thuận theo tự nhiên mà ở bên, trân trọng, níu giữ, cùng đi hết một kiếp người....

19 Chương: 1
Yêu Chàng Trai Nhỏ Tuổi Hơn Mình

Yêu Chàng Trai Nhỏ Tuổi Hơn Mình

_DiepPhuong_M10

Từ khi cô biết yêu thì tình đơn phương là cái gì đó xa vời thậm chí cô còn thấy nó nhàm chán và quá khó hiểu. "Yêu đơn phương á! Tớ thấy nó nhảm nhí thật, yêu chi mà không dám nói, yêu chi mà chỉ lặng thầm chăm sóc rồi người ta có hay có biết đâu? Thế nên tớ sẽ không bao giờ dại mà yêu đơn phương đâu! ":) Để rồi cô lại đem lòng yêu hắn, yêu hơn tất cả, yêu hắn chỉ với vài cái nhìn thoáng qua... Cô 1 mình đơn phương đi theo hắn ,hắn đi đâu cô cũng đi theo đi qua mọi nẽo đường và đơn nhiên hắn thì không hề hay biết.. Ngày qua ngày cô luôn ở phía sau âm thầm quan tâm chắm sóc cho hắn.. Để chỉ mong hắn... 1 lần 1 lần thôi cũng được để mắt đến cô.. Cô sẽ lo lắng khó chiệu nếu hắn bị thương, sẽ khóc hết nước mắt nếu không được nhìn thấy hắn 1 ngày trời, và sẽ yêu hắn cho tới khi trái tim cô sẽ lãng quên hắn mãi mãi... Đúng cô đã yêu đơn phương đã tự mình sa vào thứ tình cảm mà mình cho là nhàm chán là quá xa vời.... Cuộc đời cô chắc sẽ không đau khổ nếu người cô yêu không nhỏ hơn cô 1 tuổi...

144 Chương: 11
[Tận thế] Trọng sinh tận thế hằng ngày - Thea pháo đài (liên tái)

[Tận thế] Trọng sinh tận thế hằng ngày - Thea pháo đài (liên tái)

IkeH49

Quét : chủ thụ nha , mỹ thụ x anh tuấn sắc quỷ tình thủy độc chung trung khuyển công , mạt thế , tang thi , làm ruộng (1 chút thôi ) , dị năng , hơi ngụy huynh đệ văn , công là con của anh trai ba thụ , nhưng từ nhỏ 2 đứa dc nuôi như anh em ruột. nói chung cận huyết loạn luân đóa ;_; Motuyp tình cảm khá cũ ( công hi sinh vì thụ , thụ chết trọng sinh sống lại trả thù sẳn tiện báo luôn tình cảm ) dc cái viết cũng chắc tay , thụ tính cách dứt khoát , coi ổn. Nói chung sống lại trọng sinh xong xà nẹo vô 1 chùm , trùng kiến nhà ,, đánh tang thi trả thù gì đó nhưng cũng hồ điệp vẩy cánh nhiều cái ra khỏi dự liệu. ------------------ Đường Mặc Kỳ ở tận thế giãy dụa gần hai năm cuối cùng chết ở bản thân chế tạo ra vụ nổ bom phía dưới. Nhưng mà thù lớn chưa trả , kẻ thù còn tiêu diêu Đối mặt ca ca tử vong chưa biểu lộ qua cảm tình ... Quá nhiều tiếc nuối. Không nghĩ tới ông trời hắn sống lại một lần, Lần này, coi như đang ở tận thế Hắn cũng muốn sống được tiêu dao tự tại... Nội dung nhãn mác: Làm ruộng văn tùy thân không gian sống lại khoa huyễn Tìm tòi then chốt tự: Nhân vật chính: Đường Mặc Kỳ ┃ vai phụ: Đường Kiếm Phong ┃ cái khác: Làm ruộng, tận thế, sống lại, tùy thân không gian......

38,338 Chương: 3
Neowise !

Neowise !

phwazk

Cả thế giới này , hắn chỉ cần đứng trên cao , dùng chính trị và kinh tế nắm trong tay quyền lực là được Hắn trước giờ là một kẻ chưa biết nương tay là gì nhưng sao nhỉ ? ..phải nói thế nào ...nhưng một kẻ từng được mẹ huấn luyện như một tên sát nhân để trở thành sát thủ / được cha dạy dỗ như con ghẻ để trở thành bá chủ hắc đạo lại nhìn em bằng con mắt dịu dàng .. ôm em trong lòng , tin tưởng để em tự sải cánh tung bay còn hắn đứng sau làm trụ cột vững (như Vạn Lý Trường Thành ) "Em tung hoành , tôi cho phép , nhưng tuyệt đối đừng bay quá xa nếu không tự biết bảo vệ bản thân khỏi nguy hiểm" Dù cô có bay tới đâu thì vãn luôn nằm trong tầm mắt của hắn , thoải mái "bay lượn" và đúng như hắn nói , cô phải tự mình đối phó với nhiều thứ không phải để cô mạnh mẽ mà cũng vì xã hội này không cho phép sự tồn tại của những kẻ dựa dẫm...

13 Chương: 13
Trạm Dừng

Trạm Dừng

DdD_123401

Chúng ta đều là trạm dừng chân tạm bợ của một vài ai đó, và là chốn về yên ổn của một ai đó. Nhưng làm sao biết được ai là người chỉ tạm bợ ghé ngang, ai mới là người chịu neo lòng ở lại? Đời người tốt nhất là đừng nên gặp quá nhiều người, để rối bời chẳng biết đâu là duyên, đâu là nghiệp, đâu mới là chân tình, còn đâu chỉ toàn giả ý. Bởi khi còn trẻ, người ta dễ đau lòng vì những lần rời tay buông bỏ... của những người cứ ngỡ là người thương. Rốt cuộc cũng chỉ là khách qua đường, dừng chân trú tạm, nhân ngày bão giông. Rồi nắng hửng mưa tan, họ rời đi. Và chúng ta ngơ ngác tự hỏi, rốt cuộc mình đã làm sai điều gì, mà chẳng thể giữ lại nổi một con người? Nhưng chúng ta thật quá ngốc rồi.... Vì ngay từ đầu, làm gì có đúng sai. Khi "trạm dừng" vốn dĩ chỉ là nhất thời, còn cái mãn đời lại thuộc về "chốn về" nương náu sau cùng. Thế nên đừng cam tâm làm một trạm dừng chân, đừng phó mặc cho lòng mình quá nhiều người ghé ngang tạm bợ. Trạm dừng này, khoá kín cửa then cài, treo bảng cấm từ đây. Chỉ mở ra cho đúng người xứng đáng muốn an ổn ở lại, muốn chung tình lâu dài. Miễn tiếp khách qua đường. Chỉ đón đợi người thương. Bởi vậy tốt nhất, đời người đừng nên gặp quá nhiều người. Gặp đúng người, là đủ! Nói thì nói vậy chứ đời người mà ai biết được đâu =))))...

6 Chương: 1
{12 Chòm sao} Hoàng hôn.

{12 Chòm sao} Hoàng hôn.

BatCachGiaLo

Hoàng hôn buông xuống trong một cái chớp mắt, bầu trời phủ lên một lớp kem cam cam đỏ đỏ, sau những tòa cao ốc xa xa lấp ló mặt trời tròn trịa. Thiên Yết vịn tay lên ban công, nó ghét hoàng hôn. Đỏ đỏ cam cam như màu máu, ấm áp được chốc lát là lại trở về sự lạnh lẽo vốn có. Không thể phủ nhận là giống nó, nhưng cõi lòng Thiên Yết chưa từng tồn tại một cảm giác ấm áp nào trước kia, từ khi ba mẹ nó ly dị, lôi nó và người bạn duy nhất của nó - Xử Nữ - theo. Thiên Yết phả ra một hơi, làn hơi mờ mờ nhanh chóng tan biến trong không gian tĩnh lặng. ... ... Xử Nữ lại cười, một nụ cười xán lạn. Đôi mắt bồ câu híp lại, đủ để nó không thấy cái cau mày rất khẽ từ Thiên Yết. Thiên Yết không ghét Xử Nữ, chỉ là cái cách Xử Nữ đối diện với cuộc hôn nhân của ba mẹ nó khiến nó chán chường. Xử Nữ giả tạo luôn luôn trưng ra nụ cười chuẩn mực, con bé nghĩ một đằng nói một nẻo, rất có thể lúc này, Xử Nữ cũng đang thầm chế nhạo nó trong đầu. Cơ mà, Thiên Yết biết Xử Nữ đã 17 năm, con bé đã lên Phổ Thông rồi còn gì. ... Con người ai rồi cũng phải trưởng thành, không cô gái nào có thể là công chúa lớn lên trong nhà kính mãi, cũng không cậu bé nào cũng luôn là anh hùng giái cứu thế giới. Tuổi thơ non dại như một giấc mơ thần tiên, nhưng mơ đủ rồi hay chưa, thì vẫn phải tỉnh dậy....

629 Chương: 4
Athanatos: Hầm mộ sự sống

Athanatos: Hầm mộ sự sống

ValentineOneuni

"Chúng tôi tạo ra sự sống không phải để cứu rỗi - mà để kiểm soát cái chết." Trong một trung tâm nghiên cứu dưới lòng đất, nơi từng là đỉnh cao của khoa học phục sinh, Dr. Arwen Helios tiếp tục những thí nghiệm bị thế giới ruồng bỏ: hồi sinh ký ức, tái tạo sự sống từ tro tàn, và mở khóa điều gì đó... không nên được gọi là người. Khi tín hiệu từ một nhóm sống sót bên ngoài vô tình đột nhập hệ thống đã ngưng hoạt động hàng năm, Arwen buộc phải đối mặt với một sự thật kinh hoàng hơn bất cứ thứ gì cô từng giải phẫu: chính cô có thể không còn là "người" nữa. Ở giữa nơi mà khoa học và sự điên loạn hòa làm một, nơi ký ức có thể bị cấy ghép và thực tại có thể bị tái lập, kẻ thù thực sự có thể là chính cái bản ngã mà cô từng tin tưởng......

8 Chương: 8
Câu thương - Quân Bạc Yến

Câu thương - Quân Bạc Yến

tramngulacnhan

Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Gương vỡ lại lành , Nhẹ nhàng , 1v1 Bọn họ ở bên nhau thứ năm năm, Phó Dương không yêu hắn, Quan Bách tính toán quyền đương thanh xuân uy cẩu. Bọn họ ở bên nhau thứ năm năm, Phó Dương muốn từ bỏ Quan Bách, hắn không biết Quan Bách vừa mới quyết định từ bỏ xa hơn tương lai. Sau lại...... Nói chuyện gì ai là ai bạch nguyệt quang, ai là ai ý nan bình. Từ trước Phó Dương cùng Quan Bách còn ở bên nhau thời điểm, cùng nhau ở tại một cái mang theo sân nhị tầng độc đống tiểu lâu, sân phía Tây Nam loại một cây cây dương một cây bách thụ, ở bọn họ tách ra cái kia mùa đông, một hồi đại tuyết đông chết kia hai cây, xa xa xem qua đi giống hai tòa kỳ dị mộ bia. Quan Bách cả đời là nhớ mãi không quên, cùng trời xui đất khiến muộn tới. Phó Dương cả đời là vô tận hối hận, cùng đầy tay hủy diệt ---------------------------- CP: Tổng tài công X đại học lão sư thụ Gương vỡ lại lành, tra công văn, không đổi công, HE Tag: Yêu sâu sắc; Gương vỡ lại lành; Thất niên chi dương; Trưởng thành Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Quan Bách, Phó Dương ┃ vai phụ: Tề Gia Kỷ Đoạn Minh Quan Phùng Quân Tư Dung Chương Thanh Phó Ninh Hải ┃ cái khác: Hai lần trở tay không kịp hiện thực vô nghĩa hướng Một câu tóm tắt: Ta nghĩ một đằng nói một nẻo, ngươi thất bại trong gang tấc...

63 Chương: 1
[ SuSu ]: Vũ Điệu Hồ Quang

[ SuSu ]: Vũ Điệu Hồ Quang

nhinemlaban

Toái Vân, một hồ tiên kiêu ngạo và đanh đá, bị cuốn vào một cơn xoáy năng lượng kỳ lạ trong lúc đang chiến đấu ở thế giới của mình. Khi mở mắt ra, em đã đứng giữa một sân khấu hoành tráng, ánh đèn neon chói lóa, âm nhạc điện tử rung chuyển mặt đất. Đối diện ẻm là một gã DJ cyberpunk với mái tóc bạch kim lấp lánh, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa thích thú. Hertz - siêu DJ đình đám nhất thế giới này - trong giây phút ngắn ngủi đã quyết định biến tình huống bất ngờ này thành một màn trình diễn. Dưới ánh đèn flash, khán giả gào thét trước "màn xuất hiện thần kỳ" của một sinh vật xinh đẹp bí ẩn. Nhưng Toái Vân thì không vui chút nào - em bị coi như một phần của show diễn mà chưa hề được đồng ý?! Chưa kịp phản ứng, những kẻ săn đầu người đã để ý đến em. Một sinh vật không thuộc về thế giới này, lại có sức mạnh kỳ lạ... đáng giá cả gia tài. Hertz chỉ định "chơi cho vui" nhưng lại vô tình biến mình thành đồng phạm khi giúp Toái Vân trốn thoát. Một DJ cyberpunk sống cuộc đời xa hoa, một hồ tiên xạ thủ bị lạc giữa thế giới hiện đại. Một người muốn yên thân, một kẻ muốn trở về. Nhưng càng dây dưa, Hertz càng thấy bản thân bị cuốn vào đôi mắt yêu mị của con hồ ly chua ngoa này. Và Toái Vân cũng nhận ra... thế giới này không hề dễ dàng để tồn tại một mình....

165 Chương: 1
Mơ bay trắng trời đón gió xuân

Mơ bay trắng trời đón gió xuân

lanchihangoc

Trích truyện: Hồi nhỏ ta cứ nghĩ đồi mơ nhà ta là cảnh sắc đẹp nhất thế gian, cho đến khi ta đọc được những câu chuyện thú vị trong thoại bản. Kể từ khi đó, ta luôn ao ước được tung tăng sải bước trên mọi nẻo đường, ngắm nhìn nhân gian tươi đẹp. Thế nhưng cuộc sống xoay vần, đời người hữu hạn đâu biết trước được tương lai. Nhân gian cũng chẳng hề màu trắng tinh khôi như những bông mơ đầu xuân, có đổ máu, có đau thương nhưng cũng có vui vẻ hạnh phúc, có tình người ấm áp. Đứng trên lầu cao ngắm nhìn khung cảnh dưới đường lớn, ta mỉm cười mãn nguyện. Trên đời này vẫn có người đau lòng vì nước mắt của ta, lao tâm khổ tứ vì nụ cười của ta. Vì ta mà từ bỏ tiền tài danh vọng, vì ta mà xa rời trần thế... Chàng cười: "Dù cho nàng có ghét bỏ thì cũng xin nàng đừng đuổi ta đi. Nàng đừng để ý đến ta, để ta được ẩn mình trong bóng tối, dùng sức lực hèn mọn này bảo vệ nàng." Ta vươn tay đón lấy bông tuyết đầu mùa, đáp lại chàng bằng nụ cười hạnh phúc nhất từ trước đến nay. ... Bỗng có cơn gió nhẹ thổi qua, cuốn lên một làn hoa trắng. Vươn tay đón lấy bông mơ khẽ cài lên mái tóc ta, chàng nở nụ cười giống như năm đó khiến lòng ta xao xuyến: "Mơ bay trắng trời... đón gió xuân." ___ Bìa: Ngoc Anh yui...

1 Chương: 2
|Fanfic|•JJK• "Rain"

|Fanfic|•JJK• "Rain"

LuMinNo

Oneshot SEEEEEEEEEE Cảm ơn vì đã đọc truyện :>>...

3 Chương: 1
Trước Khi Trời Sáng

Trước Khi Trời Sáng

laviexungdang

Thể loại:boylove,hư cấu AEGIS Thành phố này đã bắt đầu thối rữa từ rất lâu rồi. Chỉ là lớp ánh sáng trắng nhợt phủ lên mọi thứ quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức người ta quên mất dưới lớp bê tông và dây dẫn kia, có những thứ nhầy nhụa vẫn đang âm thầm phân hủy như thịt chết. ___ Mưa đỏ quạch bò dọc đường ống nứt toát; tiếng kim loại rền vang dưới lòng đất như xương cốt đay nghiến vào nhau trong màn tối. Và đâu đó giữa đống dây dẫn, thịt máy và mớ nhịp đập vay mượn ấy, có hai con người va vào nhau dưới một mái hiên vỡ vụn. Giữa những hành lang ngập nước, những khu phố đang phân rã dưới đèn neon và tiếng còi tàu vọng lên như nhịp thở của một sinh vật lở loét mắc kẹt dưới lòng đất, có vài thứ âm thầm lệch khỏi quỹ đạo ban đầu. Một ánh nhìn dừng lại quá lâu. Một bàn tay chìa ra chậm hơn cần thiết. Một nhịp tim ích kỷ không còn lao đi đơn điệu nữa. Và hơn hết, điều đáng sợ nhất chưa từng là việc bị săn đuổi. Mà là giữa một thế giới bong tróc từng mảng da thịt bở nát, vẫn xuất hiện vài lí do vụn vặt khiến ta bắt đầu muốn sống sót đến ngày mai. Đây là câu chuyện về hai con người cố đi xuyên qua một mùa mưa dài đến mức chính họ cũng quên mất bầu trời từng sáng ra sao. Trước Khi Trời Sáng. Hồi I:Dưới Hiên Nhà Đang Vỡ Hồi II:Nhịp Đập Giữa Vùng Trắng Hồi III:Pháo Hoa Trước Hừng Đông...

21 Chương: 1
Trùng Sinh Mang Theo Không Gian Làm Giàu Ở Cổ Đại.

Trùng Sinh Mang Theo Không Gian Làm Giàu Ở Cổ Đại.

410azul

Thể loại: Bách hợp (Nữ x Nữ), Xuyên không, Điền văn, Không gian tùy thân, Sủng, HE. ​Nhân vật chính: ​Lâm Diệp: Một bác sĩ thú y kiêm "nông dân phố" thời hiện đại. Tính cách điềm đạm, tháo vát, sở hữu một không gian linh tuyền (suối thần) và kho hàng hóa vô tận. ​Tô Nhược Tuyết: Đại tiểu thư của một gia tộc sa sút, đang phải ẩn cư tại làng quê để nuôi nấng muội muội. Tính cách kiên cường, ngoài lạnh trong nóng....

368 Chương: 21
Đừng Hòng Trốn Nợ, Bé Cưng! (Keonhyeon)⋆

Đừng Hòng Trốn Nợ, Bé Cưng! (Keonhyeon)⋆

duadaubettt

Tại thành phố cảng Daeyu đầy rẫy những góc khuất, Eom Seonghyeon - một thiếu niên 17 tuổi buộc phải từ bỏ trường học để lăn lộn nơi chợ búa, gánh trên vai món nợ khổng lồ từ người cha bệnh tật. Cuộc sống của cậu là những chuỗi ngày chạy trốn cho đến khi đụng độ Ahn Keonho. Keonho là một thiếu gia 18 tuổi "ngậm thìa vàng", con trai trùm bất động sản nhưng lại mang cái tính cách "khùng điên", thô lỗ và thích dùng nắm đấm hơn dùng não. Được cha giao nhiệm vụ đi đòi nợ cho "vui cửa vui nhà", Keonho không ngờ mình lại rơi vào lưới tình với "con nợ" bướng bỉnh dám ném khoai tây vào mặt mình. Vì muốn chiếm hữu đóa hồng gai góc ấy, Keonho không ngần ngại dùng những chiêu trò "đòi nợ" biến thái nhất: nâng khống nợ lên gấp mười lần chỉ để ép em bé về nhà làm giúp việc riêng. Một bên là chủ nợ điên tình, sến súa và đầy bạo lực; một bên là con nợ nghèo khó nhưng kiên cường, chẳng chịu khuất phục. Giữa những mưu đồ hào môn và những màn "thả thính" tục tĩu nhưng chân thành, liệu món nợ này sẽ được trả bằng tiền, hay bằng cả trái tim? ──────── ⋆⋅☆⋅⋆ ──────── ⚠️ Cảnh báo các bèo nào ko thấm nổi mấy cái tục tục thì thoi đừng đọc hhahaha. Bạo đấy nhá các dợ cân nhắc nhée🏄 hihi, a lặn đủ rồi giờ a lại trồi lên đây, các dợ cùng anh theo dõi cặp đoii Hạo bi vs Huyền Chíp nhà mìkk nèoo....

236 Chương: 2
STARLIGHT

STARLIGHT

00NhiNhi00

Trong một thành phố nhỏ, nơi mà ánh đèn neon chiếu sáng qua những con đường u ám và những tòa nhà cao tầng, cảnh báo về một thế giới đầy tội ác. Đây không phải là nơi dành cho những người yếu đuối hoặc những người muốn bắt đầu lại cuộc sống. Ở đây, quyền lực thuộc về những kẻ tàn bạo và tội lỗi là ngôn ngữ duy nhất mà mọi người hiểu. Nơi đây là địa bàn của hoạt động buôn bán, tệ nạn liên quan đến trẻ em diễn ra thường xuyên. Một nhóm trẻ em đã phải vượt qua nhiều thử thách để tồn tại. Họ không có gia đình, không có người thân, chỉ có nhau và niềm tin rằng họ có thể sống sót trong cái địa ngục này. Ban đầu, họ chỉ là những đứa trẻ lang thang trên phố, phải đánh đấm mỗi ngày để kiếm miếng ăn và tránh những kẻ thù khốc liệt. Nhưng qua thời gian, họ đã học được cách thích nghi, cách chiến đấu và cách lấy lòng những người mạnh mẽ trong thế giới đen tối này. Dần dần, họ trở nên mạnh mẽ hơn, trở nên thông minh hơn và kiếm được sự tôn trọng từ những người xung quanh. Khi những đứa trẻ này lớn lên, họ không chỉ trở thành những con chó săn cần bị điều khiển, mà còn trở thành những con sói điên cuồng, thống trị địa vị cao trong thế giới đen tối của thành phố. Để có thể tồn tại trên thế giới này, họ đã dùng mọi cách thức như buôn bán ma túy, mại dâm kể cả giết người để mở rộng tổ chức. Điều này khiến cho cảnh sát phải đau đầu, vì họ không thể nào bắt được những kẻ thù này, những con sói độc ác đang thống trị nơi đây. Nhưng liệu sức mạnh và quyền lực có đủ để...

7 Chương: 1