Năm ấy ta còn đôi mươiKhi ta đang vui chơi vô tư trên giảng đường thì anh đã lăn lộn thương trườngKhi ta lấy hết can đảm tỏ tình với anh thì anh từ chối thẳng thừng... - khi nào thanh xuân của em qua rồi em mới biết, nhắn tin mà người ta không niềm nở ngay tu đầu mới là hay.- đúng rồi, tốt lắm, người em thích không thể tâm thường. Chúc anh ngủ ngon.…
Năm 17 là độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất. Cũng là lúc bắt đầu hiểu thế nào là "chia xa". Là lúc nhìn những cánh phượng rơi mà thấy lòng xao xuyến lạ. Là lúc viết những dòng lưu bút vội vàng, gửi gắm bao nhiêu điều chưa kịp nói. Vào cái năm ấy, bước chân còn ngập ngừng trên ngưỡng cửa trưởng thành, ngoảnh đi ngoảnh lại chỉ còn tiếng ve kêu râm ran và một mùa hè ở lại. Đây chỉ là một quyển nhật kí gồm những cảm xúc và tâm trạng của một cô bé mới lớn, ghi lai chút kỉ niệm nhỏ trong khoảng thời gian tươi đẹp ấy…
Lâm một cậu thiếu niên nhạt nhòa giữa đám đông, cậu mang trong mình tính cách có đôi chút hướng nội. Đối với cậu mỗi ngày đi học chỉ đơn giản là lên lớp chép bài, đọc sách cuộc sống cậu luôn nhàm chán cho đến khi cậu gặp được người ấy. Minh như một tỉa sáng chiếu rọi vào cuộc sống nhạt nhẽo của cậu. *lần đầu mình viết truyện, có gì không hợp xin mấy bạn bỏ qua nha. Cảm ơn các bạn đã chọn truyện của mình để đọc*…
Tác giả: MiaomiaoThể loại: đam mỹ, hiện đại, ngọt, chút ngược, giới giải trí, song phương thầm mến,1v1, HEĐộ dài:____CP: Triển Hiên x Lưu Hiên ThừaGiới thiệu: Giới giải trí như một mặt hồ tĩnh lặng dưới ánh trăng, bề ngoài lấp lánh, nhưng dưới đáy là những xoáy nước lờ lững nuốt chửng tất cả. Người ta cười nói trên thảm đỏ, nhưng sau cánh gà, tiếng thì thầm đâm chọt nhau vang lên như những lưỡi dao nhỏ nhưng sắt bén, chạm vào niềm kiêu hãnh mỏng manh của nhau. Mỗi bước chân, mỗi nụ cười đều được đo đếm, cân nhắc; mỗi ánh đèn flash là một con mắt soi mói, vừa tôn vinh vừa dòm ngó.Ở đó, danh tiếng là đồng tiền lưu thông, nhưng cũng là gông cùm siết chặt, kìm hãm tự do. Người mới vào nghề như cá non bơi giữa sông sâu, vừa ngây thơ vừa sợ hãi, trong khi những "cá lớn" biết bơi cách nào để nổi trên mặt nước mà không bị sóng dữ cuốn trôi. Tất cả đều là vở kịch tinh vi, nơi nụ cười và nước mắt, ánh sáng và bóng tối, luôn xen lẫn, chẳng bao giờ tách rời.Lưu Hiên Thừa - một đứa trẻ ngây thơ, tuổi đời chưa trải đủ, lại tiến thân vào nơi sâu không thấy đáy, lòng người nhìn không thấu, chịu đựng nhiều tổn thương. Nhưng cũng chính nơi này lại mang đến cho em một tia nắng ấm rọi sáng vũng lầy tăm tối, lại như một cơn mưa tươi tẩm tâm hồn cằn cỗi trong em. Cho em tình yêu và dịu dàng, một con người mang tên - Triển Hiên. Ngày bắt đầu: 23:45 - 16/8/2025---…
Tuyết Nhiên ôm mối tình đơn phương với Minh Triệt suốt 4 năm, cô chẳng dám mở lời, chẳng dám để ai hay biết đành gửi qua những dòng tin nhắn ngắn ngủi. Chỉ với hy vọng nhỏ nhoi rằng anh sẽ hiểu được tình cảm của cô, mong rằng cô và anh chẳng phải những người lạ, nhưng người qua đường như trước.…
Nếu bạn hữu duyên đọc đuợc câu chuyện này, mong rằng bạn hãy đọc đến cuối nhé. Có thể nó hơi chán chút, nhưng nó đuợc viết dựa trên những trải nghiệm của bản thân mình... Nguời ta nói tình yêu cấp 3 là hoàn hảo nhất, bởi lẽ nó pha trộn giữa sự trẻ con của cấp 2 và vẻ truởng thành của đại học. Truớc đây, tôi không tin điều đó, nhưng giờ tôi tin rồi. Chỉ tiếc rằng tình cảm của tôi không hẳn là tình cảm song phuơng. Chút luyến tiếc cho tuổi thanh xuân không trọn vẹn, viết nên vài dòng tâm sự chân thành. Hi vọng mọi nguời đón nhận!!!…
Với tôi, cậu ấy là những rung động đầu đời, là viên kẹo ngọt tôi muốn ích kỷ giấu đi, là món báu vật quý giá mà ông trời đã ban cho tôi nhưng cậu ấy cũng là nỗi đau, là nhân vật chính trong vở kích đơn phương của tôi. Còn với cậu ấy... có lẽ tôi chỉ đơn giản là cô bạn thanh mai trúc mã cùng lớn lên với cậu, hay chỉ đơn giản là một kẻ tạm thời chung đường."Con người ta đó, một khi tích đủ thất vọng rồi sẽ tự khắc rời đi. Tạm biệt cậu mối tình đầu của tớ."…
Alice, cái tên làm cho con người khác nghĩ đến sự đẹp đẽ cao sang.Nhưng Alice, cái tên của cô. Mỗi khi có người nhắc đến tên cô đồng nghĩa là điều cực hình sắp đến với cô. ------------------------------------------------------------*THỂ LOẠI: TÂM LÝ, FANFITON.*LƯU Ý: CỐT TRUYỆN SẼ THAY ĐỔI.…
"Tại sao ông trời lại bất công với tôi như thế? Tôi yêu cô ấy chết đi được, cô ấy có người khác mất rồi. Không! Tôi không muốn! Tôi muốn có được cô ấy"Giọng nói ấy hàng ngày đều quanh quẩn trong tâm trí tôi, tôi ngồi một góc, suy nghĩ ngẩn ngơ. "Ước gì bạn ấy là của tôi nhỉ." Nhưng rồi lại nghĩ bản thân không xứng đáng. Tôi ôm cái mộng tưởng ấy suốt 3 năm cấp 3, chẳng dám nói ra. Năm nay là năm cuối cấp, tôi biết rằng nếu không thổ lộ, sẽ chẳng còn cơ hội nữa. Hôm nay tôi đã can đảm nói ra, nhưng mà....…
-ê Băng-sủa-mày thích tao hả........ai nói vậy-tối hôm qua m nhắn cho tao- vậy giờ mày bt rồi đó-tao xin lỗiTao bt m sẽ ko chọn t mà trong mắt mày chỉ có cô ấy‐-‐------------------Băng à tao thik mày mà- kệ mày ai biểu hồi đó tao thik mày mà mày ko chịu giờ tao hành mày lại nè conLà do trước kia tao ko dám đối diện với cảm xúc còn giờ tao nhớ m rồi--------------------------------------truyện đầu tay nên mong mọi người tha thứ cho một số lỗi lầm của Annie…
Tôi từng nghe nói, sẽ mất 7 năm để quên đi một người.Nhưng thật ra không có con số cụ thể nào cả. Có người quên rất nhanh, có người giữ suốt cả đời. Cũng có khi, đi hết thanh xuân rồi mà vẫn không buông được một ánh mắt.Bảy năm nghe như một bản án thời gian, nhưng đó là thời hạn tôi cho phép mình yếu đuối.Đã 4 năm rồi, tôi chỉ cho phép mình nhớ về em thêm 3 năm nữa thôi.Ai rồi cũng phải bước tiếp mà, tôi biết mình không nên như vậy. Ba năm nữa thôi... tôi hứa.Còn bây giờ, cho tôi được nhớ em thêm một chút nữa.…
Chúng ta gặp nhau ở tuổi mười sáu.Rung động ở tuổi mười bảy.Và học cách im lặng... trước khi kịp chạm đến mười tám."Bí mật tuổi 17" là câu chuyện về những rung động đầu đời - nhẹ như nắng đầu hạ, nhưng đủ để một người mang theo suốt những năm tháng sau này.Một ánh mắt không kịp thu lại.Một nhịp tim lỡ mất bình tĩnh.Có những tình cảm không cần một cái kết rõ ràng.Chỉ cần từng tồn tại trong thanh xuân của ai đó - vậy là đủ.Bởi vì không phải mối tình nào cũng sinh ra để ở lại. Có những thứ chỉ sinh ra để trở thành ký ức.…
Người ta vẫn thường nói, khi say con người ta sẽ nói ra những lời thật lòng nhất.Tôi đã say một đêm, đánh cược cả lòng tự trọng của mình để gửi đi một tin nhắn. Nhưng hóa ra, cơn say đêm ấy không đáng sợ bằng việc tôi nhận ra mình đã say một người suốt ba tháng trời, để rồi bị đánh thức bằng một gáo nước lạnh.Hóa ra, thích một người có thể bắt đầu từ ba giây tĩnh lặng.Và kết thúc bằng vô vàn những lời nói dối ồn ào.…
Giữa những năm tháng đường Trường Sơn oằn mình dưới làn bom đạn, có một câu chuyện chưa từng được ghi vào sử sách, chỉ âm thầm vang vọng trong những hốc núi hang đá mịt mù khói súng. Đó là câu chuyện về Nhật và Hạ - hai cái tên ngỡ như một định mệnh không thể tách rời, nhưng cũng là một nỗi đau không thể hàn gắn.Nhật là nữ quân y, là "mặt trời" duy nhất rọi sáng trạm phẫu thuật dã chiến lạnh lẽo. Cô mang theo mùi hương của lá sả rừng nồng nàn, là đôi bàn tay dịu dàng cứu rỗi biết bao sinh mạng. Còn Hạ là cô gái thanh niên xung phong mang tâm hồn nghệ sĩ, người sống để "cháy" rực rỡ như một mùa hè dưới ánh dương của Nhật. Với Hạ, Nhật không chỉ là đồng chí, mà còn là lý do duy nhất để cô tồn tại giữa thực tại khắc nghiệt. Cô yêu Nhật bằng một tình yêu câm lặng, chỉ dám gửi gắm vào những nốt nhạc viết vội trong sổ tay, mượn danh nghĩa "viết hộ tâm tư" để được giãi bày lòng mình.Thế nhưng, chiến tranh không chỉ có bom đạn mà còn có những cơn sốt rét rừng nghiệt ngã. Khi căn bệnh cướp đi mái tóc xanh và để lại làn da vàng vọt, Hạ bắt đầu thu mình vào bóng tối. Cô tự ti, trốn chạy ánh nhìn của Nhật vì sợ rằng "mặt trời" sẽ thấy một "mùa hè" đã tàn tạ, héo úa. Cô thà để tình yêu chết đi trong im lặng còn hơn để người mình tôn thờ phải nhìn thấy sự thảm hại của bản thân."Bài ca mùi lá sả" là bản nhạc dở dang của một lời hứa "hát cho nhau nghe cả đời". Là sự đối lập xót xa giữa lý tưởng lớn lao của dân tộc và những "tâm tư người thường" đầy yếu mềm. Khi tiếng bom lặng đi…
MỘT CÂU CHUYỆN NHỎ TUỔI 18 -Thụy An, bà tính thi trường nào thế? Văn Dương vò đầu bứt tai ngồi cặm cụi gạch từng nguyện vọng mà ông ấy đã tìm hiểu. Có vẻ mọi chuyện đang không được suôn sẻ lắm với ổng. Tôi thấy ổng mấy nay khá căng thẳng về việc chọn trường, chọn nguyện vọng để thi lên đại học. Thực ra Văn Dương học rất tốt, thậm chí là còn hơn tôi nên nhìn ông ấy ngồi vò đầu bứt tai mấy nay mà tôi cũng hơi hoang mang. Mà tôi có một bí mật nho nhỏ về Văn Dương. Ông ấy là tình đầu của tôi.…
"Nếu phải giới thiệu mà không nói toẹt nội dung sách ra, thì tôi sẽ nói đây là một câu chuyện tình yêu... Chỉ có thế thôi. Thật sự chỉ có thế thôi".Một câu chuyện tình yêu được viết dựa trên ca khúc "Dear" nằm trong series "First Sound Story" do 19's Sound Factory sáng tác.Có tình đơn phương, có những kỷ niệm nhớ mãi không quên, có trời, có biển, có những con người sống trong thế giới của chính mình...Một khung cảnh đẹp mà buồn.…
Tôi biết tôi không phải loại người sẵn sàng dang cánh bảo vệ một ai, tôi biết tôi không phải loại người sẽ rung động trước ai."Jeon Jungkook làm ơn cứu tôi với!!"Nhưng khi nghe và biết em gặp nguy hiểm, trái tim tôi đập một cách nặng nhọc. Tôi sẵn sàng bỏ người chân thành thích tôi qua một bên, đến với người chỉ coi tôi là một chỗ dựa, một thứ gì đó để làm lá chắn bảo vệ bản thân.* gnasche : yêu một người đến đau lòng.* viết vui không nhận bất kì lời góp ý nào.…
- cay ông thầy quá, tôi cưa luôn con con gái ổng -Vạn Bạch Long là 1 học sinh theo đường lối giang hồ. Cứ tưởng bao ngày làm vua làm chúa ở trường dài cho đến khi 1 người thầy mang tên Thiên Lý Phong, thầy ta trừng trị và cướp hết ngôi vị trong trường của cậu, khiến cậu phải cúi thấp đầu. Sự căm thù dần trỗi dậy, nếu đã không làm gì được ông thầy thì còn nước đi đến con gái ổng thôi !Bạch Long: Chờ đấy tên thầy giáo khốn khiếp, con gái của ông rồi cũng sẽ là của tôi!…
Đôi lúc khi rảnh là những cảm xúc tràn về nhưng nó lại cô đơn đến lạ thường...👉 * Yêu anh tôi yêu hết tình * 👉 * Cớ sao anh lại vô tình làm đau * { Ngọc Trâm. } =} Ai cũng cần phải có tự trọng của bản thân vì zậy mong mọi người không lấy bản quyền ( bản gốc) khi chưa có sự cho phép của Trâm.... ❎❎ ➕ Đời Không ai làm gì mà vẫn có thành quả pn ạ... !!! Sống có văn hoá, có văn minh cần nhất tối thiểu của sự Tự Trọng của bản thân với ng khác.. Trân Thành Cảm Ơn Ngọc Trâm…
Chương trình tưởng rằng đã bị lãng quên lại quay trở lại 1 lần nữa thế nhưng nó không ở trường Hope Peak hay hòn đảo xa xôi nào mà ở biệt thự Angelic demon...23 con người được triệu tập và lần nữa họ bị kéo vào trò chơi điên rồ này....nhưng có thật sự rằng TẤT CẢ bọn họ đều là người vô tội không?------------Fic này để tưởng nhớ những đứa bá đạo lớp em,em là con Linh Đan tên thật đó!Tên em không phải Tuyết Lan mà là Linh Đan…