[YoungPil] Mùa sơn thù du
mùa sơn thù du năm ấy, bên kang younghyun không còn kim wonpil nữa…
mùa sơn thù du năm ấy, bên kang younghyun không còn kim wonpil nữa…
Nội dung: Anh là ai? Một tâm hồn vỡ vụn? Một ác nhân đáng thương? Một kẻ bị số mệnh đùa cợt?Cậu là gì? Là một con người tràn đầy sự tiếc nuối?Là một quái vật vô cảm?Là kẻ mang trong mình hai con người?Có thể dùng gì để nói về họ? Hay... họ còn lại gì để nói về?Đổ vỡ, mục ruỗng,...Hối tiếc, cô độc...Trái tim của anh cứ tiếp tục rỉ máu. Một nỗi đau không ai thấu hiểu.Vết sẹo của cậu là ngọn nguồn tất cả. Một cuộc chiến thầm lặng không ai biết đến.Hai kẻ cùng chìm sâu vào tuyệt vọng, rốt cuộc đem lại được gì cho nhau?Fic này gồm nhiều spoilers nặng cho tựa game Danganronpa 2: Goodbye Despair nói riêng và series Danganronpa nói chung, xin hãy xem sau khi hoàn thành phần 1 và 2 của seri trên :3 Warning: Đây là một AU, bạn nào không có hứng thú xin mời click back :v nhưng cốt truyện gần như hoàn toàn dựa theo game. Có thể nói tôi không hẳn thay đổi tình tiết trong game, chỉ chém gió tình tiết sau đấy thôi :v P/s: Hãy... viết thêm KomaHina fanfic... cho tui... đi mà... huhu ;_;Không đêm về ám lại chạy đi mách mẹ :3…
Đừng kể bí mật cho gió, gió sẽ hò reo khắp cả khu rừng.---Couple: top!Jiro × bot!YiweiĐoản nhỏ, lẻ, ngắn.Truyện về 🐆x🐜Mỏ hỗn × mỏ tía lia…
Khoa, Nam và 7749 câu chuyện…
phải chi ở hiện tại, lòng tôi thôi nhớ về em mỗi lúc buồn thật buồn, thôi ngay việc cứ ở một mình là nghĩ đến em thì chắc là vết thương không đau một lần nữa đâu, em nhỉ?…
Ban đầu chỉ đơn giản là hôn, thế nhưng ngày qua ngày, nó lại còn hơn thế nữa…
pokchya, X1 và lặt vặt.…
Tớ yêu cậu với tư cách là một người bạn..…
Cậu bất chợt đến rồi đi, lướt qua cuộc đời tôi, ngỡ ngàng, hiên ngang để tôi thích cậu!…
Ảnh bìa không thuộc quyền sở hữu của mình!…
blog street dating sẽ giúp bạn hẹn hò.…
về vinh quang và cả tình yêu của những thiếu niên rực rỡ tựa ánh mặt trời.…
Cô : Nguyệt BăngTuổi : 20Bị ba mẹ bỏ rơi năm 6t, sống một mik , Minh chủ Lãnh mônSát thủ mệnh danh là selenaVũ khí : Súng, Phi tiêu, DaoGiỏi taekwondo, karatetính cách : không cảm xúc , lạnh Ngoại hình : đẹp không tì vết, môi đỏ, da trắng, thân hình bốc lửa cao 1m74Tóc: dài đến hông trắng muốtMắt: màu xám tro Hắn : Lãnh Phong Tuổi : 25Chủ tịch công ty Lãnh Thị, kinh doanh bất động sản và dầu mỏ , trải dài toàn cầu Minh chủ của Huyết MônTính cách : Kiêu ngạo, lãnh khốcVũ khí : súng , Phi tiêu Ngoại Hình : cao ráo, vạm vỡ , mẫu đàn ông hoàng kim được bình chọn làm người đàn ông đẹp nhất thế giới, cao 1m89Tóc: đen tuyền Mắt : Nâu lạnh băng ( đối vs nó là ấm áp )Anh : Lâm Hoàng Vũ Tuổi 27anh ruột của côTính cách Nhõng nhẽo( với cô ) Tào bạoNgoại hình : chuẩn , đẹp , cao 1m87Là boss tổ chức cô đang làmTóc: vàng hoe Mắt : xanh biểnHoàn Cảnh : ( tóm tắt )trong lúc nó đang đi làm nhiệm vụ bỗng gặp hắn, đang bị trọng thương do bị đánh lén nó toan bỏ đi bỗng thấy không nỡ nên đã giúp hắn băng bó , hắn nhớ mãi đôi mắt xám tro ấy và cả mái tóc trắng muốt và không ngờ nó lại xin việc vào công ty hắn , nó hk nhớ hắn nhưng hắn nhận ra nó và mọi truyện bắt đầu xảy ra .... hãy chờ xem nhé…
hàng mì mà người húp mì thì ít, húp trai thì nhiều.•những mẩu chuyện xàm xí nhà vgm và sgp. cảnh báo ooc, lowercase, nội dung không thực tế, vui lòng không đem đi đâu.…
"Em là một pháp sư nhỏ, anh là vị khách đầu tiên của tiệm bánh đó. Chúng ta gặp nhau là do định mệnh"…
Sekai, nơi được tạo bởi cảm xúc mọi người về âm nhạc. Nơi mà mọi người sẽ gặp các Virtual Singer như là Hatsune Miku, Kagamine Rin, Kagamine Len, Megurine Luka, MEIKO, KAITO.------- Nhưng liệu, hạnh phúc và hy vọng sẽ tồn tại mãi mãi hay là sẽ bị nhấn chìm dưới sự TUYỆT VỌNG?!?!?!?!?…
Tác Giả : Hani VyThể Loại: Ngôn Tình, Truyện TeenTrạng thái : Đã Full ( 42 chương )Văn Án Lalisa năm nay 19 tuổi, là con gái của tổng tư lệnh cấp cao trong quân đội. Mẹ cô mất từ khi cô còn nhỏ.Jeon JungKook mang trong người hai dòng màu Hàn và Mỹ. Gia đình anh sở hữu tập đoàn Jeon thị đứng hàng đầu thế giới nhưng anh lại gia nhập quân đội.…
"Mỗi năm vào tháng 10, Sơn Thạch lại lên chuyến tàu về thành phố cũ. Nơi đó có ngôi trường tiểu học, có con phố quen thuộc, và có một người mà anh đã yêu suốt cả thanh xuân."Anh yêu Trường Sơn - một tình yêu không nói thành lời, một tình yêu đẹp như nguyệt thực: rực rỡ nhưng ngắn ngủi, để rồi chỉ còn lại bóng tối cô độc.Năm tháng trôi qua, Trường Sơn kết hôn, xây dựng gia đình, còn Sơn Thạch vẫn đứng lặng lẽ trong khoảng trời riêng của mình, nhìn từ xa, chúc phúc từ xa.Mỗi mùa nguyệt thực, anh chờ em. Chờ một ánh mắt, một nụ cười, hay chỉ là một khoảnh khắc để trái tim được sống trong hồi ức cũ.Nhưng rồi sẽ đến một ngày, người chờ đợi phải tự tìm lối đi cho chính mình. Liệu anh có thể buông tay và để lại quá khứ phía sau?"Một câu chuyện buồn man mác về tình yêu thầm lặng, về những lời chưa kịp nói, và về cách một trái tim học cách yêu, học cách buông bỏ."…
Là tôi thích cậu, mối tình đầu của tôi, một mối tình mờ ám, không lối thoát, một mối tình không thành, một mối tình có thật, một con người bình thường thích một con người bình thường, chắng dám dùng từ yêu, nhưng chẳng phải say nắng nhất thời, là thích, thương một người sâu đậm!Cậu là người tôi từng theo đuổi, một người tôi từng không với tới, cậu là người tôi sẽ nhớ mãi không quên!...Mưa có nắng là có cầu vồng, tôi có cậu là có hạnh phúc!...Thế thì cứ thích nhau như thế này cậu nhé! Không phô trương, âm thầm nhưng ấm áp. Cứ bên tôi như thế cậu nhé, đừng bên ai khác!...Thấy người mình thương thân mật với đứa khác nhưng chẳng thể làm được gì, khó chịu! Là ghen?...Chúng ta liệu sẽ còn thân như lúc này khi tôi nói ra nỗi lòng của tôi? Tôi muốn dũng cảm nói ra nhưng lại giấu vào trong trái tim mình...._Tớ hỏi cậu nhé?_Ừ _Có khi nào cậu nghiêm túc thích tớ chưa?_Im lặng......Mãi thích mình tôi thôi cậu nhé!...Có cậu tôi ấm, tuổi thơ tôi có cậu thật ấm nhưng tình đầu của tôi là cậu, thật lạnh!...Ta không thể nhắm mắt khi băng qua đường càng không thể ghét một người mình đã từng thương, là lỗi của tôi, là tôi ĐÃ TỪNG đơn phương cậu!____________________________________Cậu là mảnh ghép không thể thiếu của tuổi thơ tôi nhưng thật tiếc, thanh xuân tôi không có cậu...…