Nhà là nơi để về.Đương nhiên, với những người phải trải qua trăm cay nghìn khổ để tìm thấy nhau, cùng nhau chung sống hạnh phúc thì nơi này còn ý nghĩa hơn gấp vạn lần.Nhưng cũng có những lúc, nhà không phải nơi để về.Đó là khi...phụ huynh cãi nhau.Về việc tại sao hai người họ lại cãi nhau thì phải kể tới một ngày mưa giông gió bão...…
•Tác giả: Lavish.•Nhân vật: Meen Nichakoon x Krittanun Aunchananun.(Meen x Ping)•Thể loại: Fanfiction, hiện thực hướng.•Mọi tình huống truyện đều là sản phẩm của trí tưởng tượng. Vui lòng không áp dụng vào đời thật.…
Nơi dành cho các bạn vừa mê Vietnam-chan với mê sử nước Nhà (từ năm 1789-1975) :3Nhân vật thuộc về Himaruya-senpaiCốt truyện by meLưu ý: Có yếu tố harem (đây chỉ là một văn bản tóm tắt thôi nhé, nên chỉ kể về những sự kiện quan trọng thôi)…
Phim loạn mặc phim, tôi sẽ để RaySand hạnh phúc.Cảnh báo: 🔞/ 🚩/ RAY !TOP & SAND !BOTTOM period.Click back nếu không hợp, xin cảm ơn.(Đang viết và ngẫu hứng nên sẽ không nhanh, thường thì tôi sẽ lên idea trước kha khá rồi mới bắt đầu nhưng lần này tôi muốn thuận theo cảm hứng chút. Sẽ ngắn và tương lai tôi có thể sẽ viết thêm vài short về họ.)…
🧬 Thể loại: • Boylove - ABO - Lãng mạn - Tình cảm - Hồi tưởng - Gương vỡ lại lành - Định mệnh - Healing - Hơi ngược nhưng dịu dàng. • Có sự xen kẽ giữa thơ ấu ngọt ngào, thực tại nhiều day dứt và những bất ngờ về pheromone - phân hoá - past lover.Có 2 couple : KenPaul và LukeMick.…
Hình phạt dành cho kẻ phản bội Isagi cứ thể bị giảm lỏng trong khoái cảm của tình dục cho đến khi chịu nói ra sự thật của "sự phản bội" ấy. Và kẻ xử phạt cậu không ai khác là vị "Senpai" đáng kính đã dày công huấn luyện cậu, giúp sống sót qua những trận chiến khốc liệt đầy máu và hút thuốc súng. Giúp một kẻ bị ném vào khói lửa chiến tranh vũ trang nơi đất người xa lạ.Và giờ đây, chính hắn cũng sẽ là kẻ dạy cậu cách thành thật, với bản thân.Cách cảm nhận tình yêu.[Truyện gần như toàn H, đuj nhau trước rồi mới dần yêu. Nên chú ý trước khi lọt hố]…
- Chuyện có ngọt :v có vui :v có hường :v có phấn :v mà các bác hãy dẹp ngay cái suy nghĩ bậy bạ đó đê :< truyện của người ta trong trắng lắm nhé :3 ❤️…
Đây là tác phẩm đầu tay của mị mong mọi người ủng hộ nha, mk viết cũng k hay lắm một người đọc, một người bình luận thôi là mk cũng vui rồi. Do đây là lần đầu tiên viết truyện nên còn nhiều thiếu sót mong được các senpai đã hành nghề lâu năm chỉ dạy thêm , có j thì mọi người góp ý với mk nhé ♥♥♥ Nguyên tác thuộc về Mặc Hương Đồng Khứu Thể loại : Đồng nhân đam mỹ Nội dung : Vào đọc sẽ rõ…
« Min Yoongi »« Cô năng động, tươi sáng, luôn là trung tâm của mọi sự chú ý. Anh lạnh lẽo, ít nói, ít cười, cũng chẳng khác kẻ vô hình là bao. Hai thái cực đối lập, cứ thế bị hút vào nhau »…
Sau vụ tai nạn giao thông, Hanyuu Kiyoyasu mất đi cha mẹ, đồng thời cũng mất đi cánh tay trái của mình.Tai nạn bất ngờ đó không cướp đi sinh mạng của cậu, nhưng lại đoạt mất ước mơ của cậu.Sau khi trở về Nhật Bản, cậu từ chối ý tốt của dì ruột, sống một mình ở Kanagawa, theo học năm thứ hai cấp 2 tại Trường Trung học trực thuộc Rikkaidai.Vì cánh tay trái bị khuyết tật, thiếu niên thiên tài từng cười rạng rỡ như nắng gắt nay trở nên nhạy cảm và cố chấp.Hanyuu Kiyoyasu có thể đứng trên sân tennis ở vỉa hè, có thể cầm vợt đối luyện cùng anh họ, nhưng cậu tuyệt nhiên không thể đường hoàng đứng trên sân tennischính thức nữa, thậm chí còn ngần ngại không dám bén mảng đến CLB Tennis của trường.Cậu đứng lặng lẽ trong một góc khuất nhìn những người đang đổ mồ hôi trên sân bóng, tận đáy mắt là sự ngưỡng mộ và khát khao sâu đậm bị che giấu.Cậu biết rằng, dù nỗ lực đến đâu, cậu cũng không thể trở lại như xưa.Nhưng từ khi cậu gặp gỡ một rong biển nhỏ và vô tình đấu một trận với người đó, cuộc sống yên bình của cậu bắt đầu rạn nứt.Hanyuu Kiyoyasu: Cười mỉm.jpg-"Xin lỗi, tôi không thể tham gia câu lạc bộ tennis.""Lý do là tôi không thể thi đấu một cách bình thường được, không phải lời nói dối, cũng không phải né tránh."-"Xin Hanyuu-kun hãy nghiêm túc đấu với tôi một lần, đừng nương tay.""Tôi có thể làm gì được đây? Cảm giác đứng trên sân đấu đã bị tôi quên mất rồi.""Cậu sẽ không hiểu đâu.""Tôi đã không còn ước mơ nữa."…