truyện viết về hai vị tướng trong LQMB là Nakroth và Tel'Annas. Cốt truyện không liên quan hay tác động đến cốt truyện nhân vật. Có vài chi tiết thiếu sót do lần đầu viết truyện. Ngoài ra truyện còn là nhiều đoạn truyện nhỏ tạp thành do có ý tưởng ngắn và lười viết truyện. Nếu có thể hãy góp ý giúp mình hoàn thiện sp hơn ạ !…
Khổng Tử nói: "Học nhi bất yếm, hối nhân bất quyện" (học không biết chán, dạy người không biết mệt). Hai chữ "Sư Đồ" nặng tựa Thái Sơn. Đây là fic dạng Oneshot để đánh dấu sự trở lại của Phong, đền đáp những độc giả đã không rời không bỏ. Mời mọi người nhảy hố.…
Có những con người được lớn lên giữa ánh đèn thành phố, nhưng trong lòng lại chỉ toàn giông gió.Nam Hải, 18 tuổi, sở hữu một "hồ sơ cá nhân" mà nếu đem nộp vào đâu, có lẽ người ta sẽ mỉm cười chua chát rồi lắc đầu:- Bị đuổi khỏi trường nghề vì đánh nhau.- Gây gổ với bảo vệ siêu thị vì chuyện vặt.- Và từng thử... trộm tiền mẹ để mua vé concert của thần tượng.Lẽ ra, cuộc đời cậu sẽ tiếp tục trượt dài và kết thúc trong một trung tâm giáo dưỡng lạnh lẽo. Nhưng mẹ cậu - với thứ hy vọng vừa bền bỉ vừa ngốc nghếch mà chỉ những người mẹ Á Đông mới có - lại chọn một lối rẽ khác: gửi con trai về quê ngoại, một làng chài nghèo kiết xác ven biển, nhờ cậy một người đàn ông xa lạ "dạy lại cho tử tế". Không phải người nhà, chẳng có quan hệ máu mủ, nhưng từng nhận lời với mẹ Hải rằng: "Cháu sẽ không nuôi nó, nhưng nếu nó chịu ở lại, cháu sẽ dạy."Ngư Vỹ, 30 tuổi, là thuyền trưởng trẻ nhất làng. Anh không có gì nổi bật ngoài:- Kéo lưới giỏi.- Phạt người đúng lúc.- Và sống một mình mà chẳng thấy buồn.Anh không la mắng. Không răn đe. Không dạy đạo lý.Chỉ nói một câu, dứt khoát như tiếng sóng đập vào ghềnh đá: "Ở đây không ai cần cậu. Nếu muốn ở, thì làm đúng luật."Luật không dài, chỉ có ba điều:→ Thức dậy lúc 4 giờ sáng.→ Không phá làng phá xóm.→ Và nếu vi phạm ba lần, sẽ được nhận roi mây đầy đủ - không miễn giảm, không nương tay.Không đe dọa. Không thương hại.Ở làng này, người ta không uốn cong gió, chỉ dạy cách chèo thuyền thẳng trong bão.…
Huấn văn gia đình.Bối cảnh miền quê, thôn xã, và một thị trấn nho nhỏ ở nước Pháp của những năm nghèo khổ. Có thể nghèo nàn về vật chất, nhưng ở đây luôn có tình yêu thương gia đình. Dì Anne - em gái của mẹ Charlie, người đã nuôi dưỡng thằng bé suốt những năm tháng cha Jo của nó lên thành phố làm ăn, tuổi thơ của nó không có hình dáng của mẹ và cha, nhưng nó đã có dì Anne và cậu út Liam, còn có em họ Alex và Olivia lắp đầy.Series này là phần bên lề của phần chính truyện.by kassly.…
"Xin cho em một lần, được làm ngọn hải đăng thắp sáng tình yêu trong anh."Hải Đăng ân cần cúi đầu xuống, dịu dàng hôn lấy từng giọt nước mắt buồn tủi lăn dài trên gò má Hoàng Hùng._________________________Hải Đăng Doo x Gemini Hùng Huỳnh Đỗ Hải Đăng x Huỳnh Hoàng Hùngsp theo cảm hứng, hong áp đặt lên người thật…
Lần đầu mình viết truyện, có gì sai sót mong các bạn góp ý để mình rút kinh nghiệm nhé! Lưu ý: truyện thuộc thể loại huấn, sp ( bạn nào kì thì hay chưa rõ nên cân nhắc trc khi đọc nha)…
Thể loại: Huấn văn truyền kỳ - phụ tử - sư đồ - huynh đệ - giang hồ ân oán - thế gia đệ tử .Phó gia kim long truyền kỳ hệ liệt gồm 7 hệ liệt, được xưng là đệ nhất dài kỳ kinh điển huấn văn. Tác phẩm này là đệ nhất hệ liệt : Tử Ngọc Trảm hoa cung. -=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-Tiểu cô nương rất xinh đẹp, mỹ lệ đến mức mặt trời trên cao tựa hồ cũng mất đi màu sắc. Tiểu cô nương đi tới nơi nào, nơi đó đóa hoa sẽ nở rộ, nơi đó chim nhỏ sẽ hót vang, nơi đó cỏ thơm sẽ trở nên đặc biệt mềm mại, nơi đó gió cũng sẽ trở nên phá lệ mềm nhẹ. Nàng chính là Khuynh Thành, Triển Khuynh Thành."Tại sao Khuynh Thành có thể mặc trang phục đẹp như vậy, ta lại không thể?" Hồng Ngạn thanh âm rất nhẹ."Tại sao Khuynh Thành sẽ là Vũ Hoa Cung Cung chủ, ta lại không thể?" Hồng Ngạn thanh âm vẫn như nhẹ nhàng như gió mát.Khuynh Thành thật giống cảm giác được điều gì, quay đầu lại, nhìn thấy đứng ở cửa sổ bên trong Hồng Ngạn. Khuynh Thành nở nụ cười, nàng vẫy vẫy tay: "Đệ đệ!"Triển Hồng Ngạn nhìn thấy Khuynh Thành nở nụ cười. Thời điểm đó, tựa hồ thời gian đều ngừng lại.Triển Hồng Ngạn tay cầm kiếm càng thêm run rẩy. Hắn bỗng nhiên đem kiếm dùng sức hướng thân thể mình đâm tới.Cảm giác như tột cùng đau đớn, Triển Hồng Ngạn cắn nát môi, thưởng thức chính mình máu tươi. Hắn nở nụ cười. Hắn biết, từ hôm nay về sau, có thể làm cho thời gian ngừng lại nụ cười, không chỉ có Khuynh Thành . Nàng, Triển Hồng Ngạn cũng có.…
"Nghèo hèn giữa chợ ai chơi.Giàu sang trong núi nhiều người tới thăm""Số lũ tụi mình nó khổ mày ơi..."------•Thể loại: Huấn văn•Vui lòng biết huấn văn là gì trước khi đọc•CP: Không cp, đơn giản là cái cuộc sống khốn khổ che mờ con mắt. Mò mẫm nương tựa nhau mà sống. Nếu có tình cảm thì cũng chỉ thoáng qua của tuổi trẻ nhỏ dại. Đề cập duy nhất đến huấn văn và cốt truyện. •Tác giả: TantichcuaJun•Chỉ đăng duy nhất tại wattpad, nói không với chuyển ver hay bất cứ hành vi bê tác phẩm đem đi nơi khác.…
Dài zl dài... Viết hay nhưng chỉ 1-2 tập đầu là huấn văn thôi, về sau chỉ có đam mỹ thì phải.Sáng lạn anh hào by túy vũ khuynh thànhVăn án:Gặp lại, là duyên phận đích ngẫu nhiên vẫn là vận mệnh đích tất nhiên?Tuấn mỹ đích trường quân đội cao tài sinh cùng tuổi trẻ đích căn cứ quan chỉ huy, vốn chính là đường thẳng song song đích cao thấp cấp, nhưng lại như thế nào liền chàng ra một lát tâm động?Là vì kia quật cường đích sóng mắt, là vì ngẫu nhiên đích cô đơn? Giống như huyễn giống như thực, ai dám bước ra kia mấu chốt đích từng bước?Cự tuyệt, tình cảm đích gợn sóng phi hắn mong muốn.Dứt khoát, cả đời đích yêu say đắm chỉ vì kia một câu sinh tử cùng tùy.Biết rõ kia ánh sáng mặt trời bàn đích nhân có chí lớn, lại tổng muốn hắn lãm trong ngực trung, không muốn buông tay. Giang dương nghĩ đến tô hướng vũ bất quá là hắn tốt nhất cấp dưới, cũng không biết sao, vì hắn một cái trán lộ cấp người bên ngoài đích mỉm cười, liền đau lòng như giảo.Chỉ có cách đừng sau khi, giang dương mới giật mình biết, nguyên lai quá khứ kia nhìn xuống chúng sinh đích năm tháng đều là hư không, chỉ có hắn đích tiểu binh, hắn đích hướng vũ mới là hắn cả đời phiêu bạc đích quy túc. . . . . .…
1 tác phẩm của vô biên mưa bụi, huynh đệ, niên thượng, chủ tớ, SP( răn dạy), cường x cường, 1x1, quyết đoán công x trung khuyển thụ, có sủng, HE.Toàn dân giảo cơ, ko pháo hôi…
Huấn văn gia đình.Giới thiệu:Được viết về khoảng thời gian khi cha Jo của cậu bé trở về sau nhiều năm bôn ba kinh doanh ở thành phố Félicité. Ông mang theo sự nhung nhớ, sự yêu thương khôn nguôi về với Charlie, nhưng ông cũng mang theo phiền muộn, lo âu đến cho những đứa con bé bỏng của mình."Gửi Charlie yêu dấu, mẹ con nhớ con rất nhiều và gửi cả Denis dấu yêu, cha của con yêu con nhiều lắm..."by kassely.…