[ huấn văn ] Rap Viet School Life
Chỉ là một câu truyện nói về các trò ở trường Rap Việt . Có yếu tố huấn văn vui lòng click back nếu ko thÍchMọi người nhớ bình chọn hay bình luận để Pan không cảm thấy cô đơn nhe Yêu yêu * huấn văn…
Chỉ là một câu truyện nói về các trò ở trường Rap Việt . Có yếu tố huấn văn vui lòng click back nếu ko thÍchMọi người nhớ bình chọn hay bình luận để Pan không cảm thấy cô đơn nhe Yêu yêu * huấn văn…
Đậy là tác phẩm đầu tay của mình mong mọi người ủng hộ…
"Xã hội chối bỏ thì sao? Người khác khinh miệt thì vấn đề gì? Chỉ cần ta yêu nhau, đơn giản vậy thôi! Tình yêu của chúng ta sẽ tỏa nắng soi rọi mọi ngỏ ngách tối tăm của cuộc đời!"…
Người đời nói hắn là phụ thân tàn nhẫnCậu lại coi hắn là cả bầu trờiMỗi trận roi, cậu không hận chỉ cầu sau đó được hắn nhìn bằng một ánh mắt dịu dàng.Nhưng ánh mắt ấy.... Suốt một đời chưa từng xuất hiện. "Ta từng nghĩ... im lặng là bản lĩnh.Không khen - con sẽ phấn đấu.Không ôm - con sẽ cứng rắn.Không bảo vệ - con sẽ học cách tự đứng lên." "Ta nghĩ - đó là cách yêu đúng đắn. Một người cha không cần dịu dàng.Chỉ cần khiến con mạnh."…
Một tình yêu trong sáng, giản dị nhưng cũng không kém phần éo le của cậu và nó.Nó- một cô bé tính tình bướng bỉnh có chút ngông cuồng. Cậu- một thằng con trai lúc nào cũng lẽo đẽo theo nó. Luôn là superman bảo về nó khi nó cần.•••Chắc hẳn ai cũng biết đây là một cuốn nhật ký được chuyển thể thành truyện của chính bản thân tôi, một con tác giả ngông cuồng coi trời bằng vung.…
Tút... Tút.... Tiếng máy đo nhịp tim đã bắt đầu kêu lên, dường như báo hiệu cho một người ra đi và mở ra một trang mới không những cho một mà là cho hai con người một lớn một bé, một đang ngồi trầm ngâm và một đang khóc thảm thương. Đó là kí ức mà anh chẳng bao giờ quên, ngày tưởng chừng như là hạnh phúc nhất cuộc đời anh khi háo hức Chào đón đứa con đầu lòng nhưng cũng là ngày mà anh không muốn nhớ nhất vì là ngày ra đi Vĩnh viễn của người vợ mà anh yêu nhất. Anh chính là Lâm Thiên, đúng như cái tên của mình, anh thật sự có thể một tay che trời, là tổng tài của một tập đoàn đa nghành, muốn gió có gió, muốn mưa có mưa, luôn chi phối và áp đảo làm mưa làm gió trên thị trường. Tưởng chừng mọi thứ hoàn hảo khi có vợ đẹp con ngoan nhưng đúng là không ai học đuọc chữ ngờ, vợ anh đã ra đi ngay sau khi mang cho anh một món quà vô giá là cậu con trai kháu khỉnh. Khi tiếng tút.... Tút... Tút... Dừng hẳn cũng là lúc anh chính thức làm cha đơn thân!…
Lâm Nhã xuyên thành thiên kim thật bị một đôi gia đình công nhân tráo đổi. Lâm Nhã xuyên vào lúc còn nhỏ nên dù biết cốt truyện nhưng vẫn có tình cảm với gia đình này. Vì họ muốn con gái họ sống tốt nhưng vì tráo Lâm Nhã nên họ chột dạ cũng đối xử tốt với cô. Nhưng không phải kiểu chiều như trứng mỏng, dù gì cũng không phải con gái ruột.Lâm Nhã bị lệch môn tự nhiên, họ lại muốn cô có thể học tốt có tương lai tươi sáng. Trong thời đại những năm 90, họ dùng biện pháp cho roi cho vọt. năm 15 tuổi Lưu Ly bắt đầu bị đánh đòn.Lưu Ly lần đầu còn không quen, lần hai ngay lập tức có chút nghiện. Gia đình thấy tốt liền lấy cách này dạy cô.…
Hi Kenny đây !Tại đây mình sẽ chia sẻ về mọi thứ của mình =))Có chút yếu tố nhạy cảm(spank á) không thích xin click back chứ đừng ném đá.…
🍑Thể loại: xuyên nhanh, 1vs1, H, DS, SP, thị giác cả nam nữ chínhMối quan hệ của nam nữ chính có tính chất DS và SP xuyên suốt mạch truyện*DS (viết tắt của Dominance & Submission): thống trị và quy phục*SP (viết tắt của Spank hoặc Spanking): giáo huấn partner, làm sai sẽ bị trừng phạt, bị phạt xong sẽ được an ủi🍑Độ dài: 65 chương + 4 ngoại truyện🍑Tiến độ: hoàn🍑Một câu giới thiệu vắn tắt: trà xanh tâm cơ nam chính X bất cần đời nữ chínhTrị độc trà xanh thế nào? Đương nhiên là lấy độc trị độc!🍑Giới thiệu vắn tắt của người dịch: vì không muốn ngày ngày bị đè ra song tu mà tạo phản🐣Cùng tác giả với "Nhật ký nuôi dưỡng gen đặc biệt", nam chính truyện này không quá biến thái u ám như các truyện khác của Phi Cơ Năng Phi, nhưng vẫn rất "bệnh". Nữ chính bất cần đời, luôn canh me thời cơ "ngủ" nam chính…
Chú chó sói nhỏ thất tình, chán nản bị anh trai kéo đi xem "màn biểu diễn sôi động", nhận ra người đàn ông quỳ trên sân khấu với tiếng rên động dục chính là người mà cậu hàng đêm mong ước.Trong cơn đau buồn, chú chó sói nhỏ đã lên kế hoạch để phát triển thành một S...Có lẽ là câu chuyện về một cậu bé ngốc nghếch bóc một củ hành tây...Hoặc về cách một người sợ nước từ từ tiếp cận và từ từ thuần hóa một con cá voi khổng lồ...…
Hậu cung, huấn văn.Nàng là sủng phi được hoàng đế cam nguyện quỳ dưới mép váy nàng cung phụng, quyền khuynh hậu cung, hoàng hậu thấy nàng còn phải lui bước. Ở nơi này nàng muốn bao nhiêu nam sủng có, kẻ nào trái lời đưa đến Giáo Phường, hoàng đế làm nàng không vui, có quỳ gãy chân cũng đừng mơ sờ được váy của nàng.…
6 tuổi...- khoảng cách tưởng chừng như rất xa, ấy vậy mà phải chịu khuất phục trước hai chữ tình yêu... Cô và cậu, tính cách trái ngược hoàn toàn, ấy vậy mà cũng không thể ngăn hai trái tim đồng điệu.Họ từng là thanh mai trúc mã, họ từng là thầy trò của nhau, họ từng là thanh xuân của nhau, họ cũng từng là tất cả của nhau. Thế nhưng... tất cả cũng chỉ còn là hai chữ "đã từng".Mỗi người một cuộc sống, mỗi người một hướng đi, mỗi người một con đường. Không biết có phải do ông trời không vui với điều đó, hay chỉ là một sự ngẫu nhiên, mà vô tình khiến hai con đường đó giao nhau. Họ gặp lại nhau, trong một ngày trời thu ấm áp... P/s: -Truyện có yếu tố spank, độc giả cân nhắc trước khi xem.-Truyện có nhiều yếu tố có thật.…
[Chưởng môn phái Bạch Lâm Bạch Cô Hành say mê hoa mận, một lần thưởng hoa tình cờ nhặt được một đứa nhóc đem về làm đồ đệ. Hắn chẳng ngờ được điều mình cho là tùy hứng này lại khắc sâu trong lòng cậu nhiều năm, dưỡng nên một tên ngốc, bị hắn nghi ngờ là phản đồ rồi đuổi đi còn quay lại bảo vệ hắn, đỡ cho hắn một nhát chí mạng. Giây phút được hắn ôm chặt trong tay, đồ đệ ngốc này vẫn không chút oán giận, khó nhọc nói một câu "Sư phụ, con rất yêu người.", mà hắn khi đó chỉ có thể ôm hối hận này xuống Hoàng tuyền, những tưởng một đời này lãng phí, cô phụ người thật lòng. Thế nhưng, trời lại cho hắn cơ hội làm lại một lần nữa...] _____*Tên truyện: "Cô Hành Hữu Lạc"*Tác giả: Trăng Trong Đêm*Thể loại: huấn văn, trùng sinh, sư đồ, tu tiên,... Huấn văn sư đồ luyến là chính, tu tiên là phụ. Viết vui vẻ chưa biết ngày nào lấp hố ヽ(*・ω・)ノ…
[TAEKOOK]Bắt đầu viết ngày 29/8/2018Là thể loại HUẤN VĂN, hãy đảm bảo bạn hiểu rõ thế nào là HUẤN VĂN trước khi bẫm ĐỌCTác giả YOUNGTruyện vẫn chưa xác định nên SE hay HE :))))Bìa: @_noithapcam_…
Đỗ Linh, 23 tuổi, là một bác sĩ nội trú thông minh, chăm chỉ và đầy nhiệt huyết. Nhưng ẩn sau chiếc áo blouse trắng và ánh mắt kiên định ấy là một trái tim khiếm khuyết - bệnh tim bẩm sinh, cùng một thói quen nguy hiểm: luôn gồng mình vượt quá giới hạn, vì sợ bị coi là yếu đuối. Cô không cho phép bản thân nghỉ ngơi. Không cho phép mình phạm lỗi. Và càng không cho phép ai nhìn thấy sự mong manh mà cô luôn cố giấu đi.Bác sĩ Lê Minh Duy, 35 tuổi, trưởng khoa tim mạch, là người đầu tiên không làm ngơ trước điều đó. Anh không dịu dàng. Cũng không nhẹ tay khi Linh tự ý hành động, giấu bệnh, hay vượt ranh giới an toàn. Trong mỗi lần phạt nghiêm khắc - từ viết kiểm điểm, la rầy, cấm tham gia ca mổ, đình chỉ nội trú tạm thời, cho đến spanking riêng tư khi cần thiết - anh chưa bao giờ tỏ ra ác ý.Và Linh dần nhận ra:Có những lời quan tâm không cần phải nhẹ nhàng, miễn là chân thành và đúng lúc."Nhịp Lỡ của Trái Tim" không phải là một câu chuyện tình ngập tràn mật ngọt.Đây là hành trình của hai con người trưởng thành - một người mang trong tim khuyết điểm sinh học, một người chọn yêu bằng kỷ luật, sự tỉnh táo và trách nhiệm.Vì yêu không phải là bao che điểm yếu cho nhau,mà là giúp nhau đủ mạnh mẽ để đối diện với nó - một cách tử tế và trưởng thành.…
[𝙄𝙣 𝙮𝙤𝙪𝙧 𝙖𝙧𝙢𝙨, 𝙄 𝙛𝙤𝙪𝙣𝙙 𝙢𝙮 𝙝𝙤𝙢𝙚.]Có những cái ôm không cần đi kèm lời yêu thương hoa mỹ, chỉ cần siết nhẹ một chút là đã đủ khiến người ta muốn dừng chân cả đời.Vòng tay hắn, ban đầu là nơi y lén nép vào khi cả thế giới ngoài kia trở nên quá lạnh. Rồi dần dà, nó trở thành chốn duy nhất y muốn quay về mỗi khi mỏi mệt.Ấm áp đến lặng người. Dịu dàng đến mức chỉ cần dựa vào một chút thôi, mọi ầm ĩ trong lòng cũng hoá thành gió thoảng.Một ánh mắt nhìn y mà không phán xét. Một cái ôm không cần điều kiện. Một bàn tay dù có tức giận đến đâu vẫn luôn chìa ra nắm lấy y lúc cần.Ấm áp đến mức y không muốn nhúc nhích.Y nghĩ: Đây chính là nhà của mình. Là nơi để trở về. Là bến đỗ cho những kẻ hay chạy trốn.Chỉ khi hắn ôm y vào lòng, thế giới này mới thôi trở nên xa lạ.…
Kỳ thực chính là ta miệng Hồ Nhật Bản cổ đại các nữ nhân bị phạt cố sự rồi. Mặc dù bối cảnh mượn dùng cổ đại Nhật Bản, nhưng mà cũng chỉ là một cái bối cảnh mà thôi, là thế giới song song ( Cường điệu ), đừng cái kia thực tế thế giới đi dò số chỗ ngồi u/Truyện CV…
Au: MeCộng sự: Trucxinh"Lụa à, còn chuyện chúng mình thì sao hả em?""Em nghĩ...nên thôi chị ạ..." Mảnh yếm phai màu người xưa còn giữ,Tiếc phận đôi mình, cánh én chao nghiêngEm đi biền biệt, chẳng hẹn ngày tái ngộHỏi gốc tình si, chẳng thấy tiếng trả lời.…
Bỗng trước mặt tối đen, Tracy cảm nhận có một cái gì đó trùm lên người mình.Một mùi hương quen thuộc xộc vào mũi làm Tracy ngỡ ngàng. Cô thoáng ngẩng đầu lên thì một lần nữa bị ấn xuống."Như thế này thì sẽ không có ai nhìn thấy nữa. Lần này đừng từ chối An nữa, An đợi em."Tiếng nức nở ngày càng lớn.Em bé của An vất vả nhiều rồi.…
Jimin vô tình lướt trúng một tweet gay vid về spank thì bỗng nhiên muốn thử ?…