ĐCTTNTTADHN70
Đối Chiếu Tổ Thanh Niên Trí Thức ăn Dưa Hằng Ngày [ 70 ]…
Đối Chiếu Tổ Thanh Niên Trí Thức ăn Dưa Hằng Ngày [ 70 ]…
đọc đi rồi biết (~_~メ)…
nu9 là 1 kẻ tâm lí bệnh hoạn là 1 cỗ máy chết chóc nam9 là bác sĩ tâm lí…
đây sẽ là phần tiếp của bộ truy lăng ( hmttttnn)…
Truyện nào ngắn mà tôi hứng khởi sẽ viết.…
Xem ik r bt Ko hay lắm…
Trăng treo đầu non, ánh bạc phủ lấp nửa mái ngói cong cong nơi sân sau. Gió đầu thu se sắt, mà bàn tay ta vẫn ấm vì chút dư nhiệt của ngài cậu chủ.Ta theo hầu người từ thuở còn là thiếu niên mười ba, mười bốn. Cậu chủ khi ấy chưa mang nét lạnh lùng như bây giờ, chỉ là một thiếu gia thích nghịch hồ sen và đuổi bướm cuối vườn. Ta chạy theo, té bùn be bét, vậy mà người chỉ cười, bảo: "Minh, ngươi té cũng phải duyên hơn người khác."Ta đỏ mặt, không dám nhìn lên. Chẳng rõ từ bao giờ lòng ta mang một thứ tình không nên có.Giờ đây, người đã lớn. Đôi mắt lạnh như nước giếng sâu, bước đi thong thả mà khiến kẻ khác cúi đầu. Người của phủ đều sợ, chỉ riêng ta vẫn dám nắm tay người lúc đêm về khi ngài ho khan vì trời trở gió."Cậu chủ, uống chén thuốc này đi. Thuốc đắng nhưng tốt cho tỳ phế."Người nhìn ta, khẽ nghiêng đầu: "Ngươi cứ hay ép ta uống thuốc, rồi ai sẽ lo cho ngươi khi đêm dài? Duy Minh."Chỉ một câu, ta tưởng như tim bị bóp chặt. Người nói dịu dàng, nhưng trong đôi mắt kia... phải chăng cũng có một tia xót xa?Ta cúi đầu, khẽ thưa:"Chỉ cần ngài còn khỏe, còn cười... ta nguyện đời này hầu hạ không rời nửa bước."Người không đáp, chỉ đưa tay xoa nhẹ đầu ta.Khoảnh khắc đó, dù trời có lạnh đến đâu... lòng ta vẫn ấm.…
dựa theo tình yêu có thật…
Đọc đi rồi biết ╯△╰…
Đây là truyện hợp tác đầu tay của tụi mình.Mong được giúp đỡ nhiều hơn.…
như tên truyện, hẹn ngày gặp lại!…
đam đấy.......…
những khoảng thời gian và kỷ niệm cùng nhau chỉ tồn tại trong nhật ký.…
Vui vui nha mng…
Reader: Niun…
"Tình yêu này, tôi mượn được bao lâu?" Là câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí một người đã từng yêu bằng cả trái tim, nhưng chưa từng dám giữ lấy. Đây là những lá thư không gửi, là những dòng nhật ký cũ, là ký ức lặng lẽ về một người đã đi qua đời ta như một cơn gió - đủ để làm ta rung động, nhưng không đủ lâu để ta giữ lại bên mình. Một mối tình không trọn vẹn, không bi kịch, không oán trách. Chỉ là... người ở lại, chưa kịp nói hết những điều trong lòng. Và người ra đi, chưa kịp biết mình từng quan trọng đến thế nào. Tôi đã từng mượn một tình yêu... Nhưng tình yêu thì không phải thứ có thể giữ mãi trong tay.…
đây là truyện đam mỹ nhẹ và nhảm:v…