Không gian thương nữ chi nhiếp chính vương phi - An dực
Nàng là 21 thế kỷ sát thủ tổ chức tinh mới tuyệt diễm đệ nhất sát thủ. Nhiệm vụ đương trường, bị phản bội giết hại, vốn tưởng rằng thân chết hồn tiêu, lại trợn mắt -- Một sớm xuyên qua, nàng -- thành an gia cô nương an Mật Nhi. Nhà chỉ có bốn bức tường, cha yêu thương, đại ca thông tuệ, tiểu đệ hoạt bát. Chính là cuộc sống này như cũ không hảo quá -- Nãi nãi chú thím không mừng, một nhà sinh hoạt không thắng này phiền, mẫu thân thân thể càng là càng thêm ốm yếu. ※※※ Thật vất vả phân gia, an Mật Nhi xem tình huống này, vén tay áo, quyết định làm giàu. Không gian nơi tay, hạnh phúc ta có. Mua đỉnh núi, loại quả rau, làm mỹ thực, kiến tạo cổ đại đại thương trường, ngoài sáng nàng là thiên hạ đệ nhất nhà giàu số một. Dưỡng cô nhi, cứu người tài ba, kiến thế lực, chấp chưởng hắc ám lực lượng, ngầm nàng là phía sau màn chủ đạo đẩy tay. Thả xem an Mật Nhi như thế nào từ một thế hệ tiểu nông nữ trở thành một thế hệ nhiếp chính vương phi. ※※※ 【 một câu tóm tắt 】 đây là một cái hiện đại sát thủ chơi chuyển cổ đại, kinh thương kiếm tiền, kiến tạo thế lực, thuận tiện thông đồng cái cường thế bá đạo nam xuyên qua chi lữ.…
Thư tình gửi anh của ngày xanh nắng hạ
Đẹp nhất của đời người có lẽ là tình yêu của tuổi xuân thì. Bởi khi đó, ta trao cho mình quyền được cuồng si và say mê, yêu hết mình bằng trái tim rực lửa của một tâm hồn trẻ trung, mang trong mình những ước mơ và hoài bão. Nhưng với tôi, tình yêu đẹp nhất là sự rung động đầu đời - ngây ngô nhưng mãnh liệt, như giai điệu trữ tình của mùa hạ sôi động. Tôi chẳng dám tự nhận mình là người có hoàn cảnh hạnh phúc như bao người. Ngay từ thuở ấu thơ, tôi đã bị mẹ ruột ruồng bỏ. Suốt mười năm sống thiếu vắng tình thương, tôi đã dần thu mình lại, sống khép nép và nhạy cảm trước mọi điều. Tôi từng nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ mãi nhạt nhòa, lặng lẽ đi qua những tháng ngày vô vị, cho đến khi một chàng trai bước vào cuộc sống tôi. Dưới khung trời thiên thanh, nơi nắng ngược chiếu sáng, cậu thiếu niên với vẻ thư sinh, điển trai ấy đã đến bên tôi, tô điểm cuộc sống tẻ nhạt bằng những sắc màu rực rỡ. Mùa hạ năm ấy, dưới mái trường Chuyên, một lá thư tình đã hòa mình vào nắng hạ, và cũng tại nơi đó, hai con người đã sẵn sàng trao nhau tình yêu trong sáng và cuồng nhiệt của tuổi thanh xuân. Mùa hạ năm ấy, có một Lê Hoàng Gia Bảo nguyện nắm tay Nguyễn Tường Tuệ Anh đi hết cuộc đời, dù là khó khăn hay an nhàn, vẫn bên nhau mãi mãi...…

















