POEM
Những khi rảnh rỗi…
Những khi rảnh rỗi…
Thứ mà con người luôn che giấu, thực ra lại là thứ rất rõ ràng như ánh mặt trời ban ngày.…
Chung quy chỉ là những câu chuyện nho nhỏ trong tâm trí của tôi,không có ý xúc phạm đến bất kỳ cá nhân,tổ chức hay quốc gia nào.Chỉ mang tính chất giải trí,giải tỏa nỗi lòng,có ý kiến mong góp ý nhẹ nhàng.…
Cuộc hành trình kì lạ ở nơi nào đó mà tôi cũng không rõ đó là đâu.…
Tựa như loài mãnh thú bỏ đói lâu ngày, linh hồn vất vưởng chập chừng, như thể đang đợi ngày được thỏa mãn no nê.…
Câu chuyện tiếp diễn phần hồi kết ngược route Julian.…
Chuỗi series về các OC nhà.…
Câu chuyện về một người lạc vào giấc mơ kì bí…
??? : Tôi là ai ,tại sao tôi không nhớ gì hết !!!Y tá : A! Bệnh nhân tỉnh rồi , mau gọi bác sĩ !! - Khi nghe thấy giộng nói ấy , tôi quay mặt sang thấy một chị gái mặc áo trắng mới ý thức được mình đang ở bệnh viện ??? : À , ra là bệnh viện .- Sau khi bác sĩ đến ktra và nói rằng tôi bị mất trí nhớ khá nặng , cứ như có ai đánh cắp ký ức của tôi vậy .- Lúc ấy tôi hoang mang vô cùng , sống với cái đầu rỗng chẳng khác nào kẻ điên ko ý thức cả . Tôi không muốn như vậy ??? : Bác sĩ , có cách nào giúp tôi không ?Bác sĩ : Cái này thì phải nhờ gia đình giúp gợi nhớ ký ức nhưng mà cô ....??? : Sao vậy ạ ?Bác sĩ :....- sau một hồi không thấy bác sĩ nói j tôi cx ngầm hiểu tình cảnh của bth , tâm trạng cx trùng xuống không ít. Đúng lúc ấy chị y tá bỗng nói.Y tá : Hay e thử đi thôi miên đi , chị thấy có mấy người lm hiệu quả lắm , e muốn không , chị giới thiệu cho e một chỗ uy tín .??? : á thế thì may quá , e cảm ơn ạ !!!DỐT CUỘC THÌ CÔ GÁI ẤY LÀ AI , QUÁ KHỨ CỦA CÔ LÀ GÌ , CÓ PHẢI CÔ KHÔNG CÓ GIA ĐÌNH KHÔNG , TẤT CẢ SẼ ĐC LM RÕ TRONG CÁC CHƯƠNG TỚI . HÃY CÙNG ẺM TÌM LẠI KÝ ỨC MÀ GỠ RỐI NHỮNG CHUYỆN MÀ ẺM CHƯA KỊP GIẢI QUYẾT NHÉ !!!…