Năm bốn tuổi,giữa trưa trời thu, tôi bị lạc đường. Bản thân không biết bố mẹ ở hướng nào, cảm xúc hoang mang dâng lên cực độ. Trên con đường làng rộng lớn, cảm giác cô đơn bó chặt lấy tim tôi, tôi ngẩng mặt lên trời. Khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy sao băng ban ngày. Ngôi sao trắng nổi bật trên nền trời xanh biếc, tôi không thể không chạy theo nó. Và tôi chạy mãi, chạy mãi, cho tới khi nó xịt, tôi phát hiệt ra, tôi đã về đến nhà. Rồi mười năm sau, tôi gặp lại "ngôi sao" ấy - "sao băng ban ngày" đẹp nhất của tôi...…
Bỗng nhiên tôi cảm thấy mọi người trở nên xa lạ.Thật ra họ vẫn y như thế, vẫn hình dáng đó, vẫn tính cách đó, nhưng mà lại trở nên kì quái vô cùngĐiều này khiến tôi nghi ngờ, cả thôn này, có khi cả chính gia đình tôi, đã không phải là người trên dương thế nữa.Thôn của chúng tôi có một tập tục, mỗi một đứa nhỏ khi chào đời đều sẽ có một người giấy của riêng mình, vẫn luôn được thờ phụng thẳng đến khi người qua đời.Nhưng hiện tại toàn bộ người giấy trong thôn đã biến mất một cách đầy quỷ dị, hơn nữa thôn dân đều trở nên sợ lửa, sợ ánh nắng mặt trời....…
Tên truyện: Châm đèn soi biển xanhTác giả: Vưu Tứ TỷTag: Linh dị thần bí, ngược luyến tình thâm, kiếp trước kiếp nàyCP: Nàng giả vờ mạnh mẽ × Chàng có tính độc chiếmEditor: Củ CảiGiới thiệu: Hội nhiều chữDịch giới thiệu: KGiới Thiệu: Trường Tình là thần, vương triều đổi thay qua bao thăng trầm, vẫn kiên cường đứng vững trên Long Thủ Nguyên, vắng vẻ lặng yên.Tại đáy vực sâu thẳm ven vùng Tây Bắc, thường trông thấy thiếu niên áo trắng phía bờ bên kia.-- Mặc sức thời gian trôi đi,Đời này ta cũng không quên được người.…
Tôi tên là Lục Tiêu Lẫm còn cậu ấy tên là Bạch Nam Y. Tôi với cậu ấy là bạn thân nối khố, từ nhỏ lớn lên lúc nào cũng như hình với bóng cho đến năm cấp 3 tôi chợt ra là tôi đã thích cậu ấy mất rồi! Tôi sợ hãi với tình yêu này. Vì sao ư? Vì tôi sợ định kiến xã hội , miệng lưỡi của thế gian, áp lực từ gia đình ,... mọi thứ đều đè lên người tôi. Nó như tảng đá vậy, nặng nhọc mà không thể buông bỏ được. Không biết cậu ấy đã biết tôi thích cậu ấy không mà toàn tránh né tôi thôi, người ta nói tình yêu con trai với con trai là một tình yêu kinh tởm, biến thái, bệnh hoạn ,... Tôi sợ cậu ấy biết lắm. Nhưng không ngờ là cậu ấy cũng thích lại tôi cũng sợ tôi nhận ra tình yêu ấy lên đã trốn tránh tôi. Cậu ấy can đảm tỏ tình với tôi,hạnh phúc đến bất ngờ khiến tôi xúc động đồng ý. Có lẽ chúng ta sinh ra là để cho nhau, dù có kiếp sau hay kiếp này chúng ta mãi mãi ở bên nhau. Dù cho miệng lưỡi thiên hạ, định kiến xã hội sẽ không ngăn cản được chúng ta. Gia đình là một chấp niệm nhưng rồi họ sẽ hiểu cho chúng ta thôi. Vậy lên chúng ta cùng nhau bước tiếp nhá. Khi thần Cupid bắn tên thì sẽ không phân biệt giới tính. Chúng ta được định sẵn là định mệnh được tơ hồng dẫn lối mãi mãi sẽ hướng về nhau dù có ra sao nữa. Mãi mãi chỉ có người trong lòng phía trước! Nguyện dùng cả trái tim để được cân đo với lông vũ của nữ thần Justitia. Trái tim sẽ hướng về người như hướng dương hướng về mặt trời vậy, mãi mãi... Được lấy cảm hứng từ 2 bộ truyên : "Mai táng tuổi 18, Câu ây chết năm vào mùa…
Hi hi, chào cả nhà iu. Là Kio đây, cùng với bản remake của bộ truyện cũ. Bộ kia xàm và ngắn quá, nên Kio quyết định sẽ viết lại theo văn chương của Kio bây giờ (Mặc dù nó chả thay đổi bao nhiu). Mong cả nhà iu sẽ ủng hộ bộ này nhaa. 💗🔥🦅💃…
chuyện kể về một Atletico có gia cảm bất hạnh nhưng lại có người muốn cứu vớt hắn để rồi một lần nữa cảm giác ấy lại xuất hiện kẻ đó như ánh sáng nhỏ chạy qua trong mắt hắn mười mấy năm trong suốt năm tháng ấy hắn cũng cảm nhận được kẻ đó sẽ là người đánh bại mình cùng với nỗi đau mất chị cũng chỉ tại vì phục tùng ả ta khiến nàng bị rơi vào cánh cổng tối mặc sức tra tấn từ ngày này qua tháng nọ mà chẳng có ai cứu đến một ngày ta chọn phản bội cái gọi là lòng thành với người quay đầu đi vào con đường tối tăng nơi chị hắn đã hắc hoá một kẻ tự coi mình là cao quý hết lần này đến lần khác nhắc đến việc giao lại ngôi vị của mình cho hắn bây giờ lại điên cuồng phi vào trong bóng tối ấy để bắt ta về cho bằng được…
-Thủ đoạn của anh thật quá hèn hạ.-Cô cay nghiệt đay nghiến anh. Chỉ thấy bỗng dưng anh ôm lấy cô, rồi ngã xuống. Máu chảy thành dòng. Thấm đỏ bộ đồng phục trắng của cô. Anh đã đỡ đạn cho cô. Cô hốt hoảng, một lần nữa lại không biết làm gì. Tâm trí rối loạn. Tiếng chuông điện thoại réo rắt. -Cô xong việc rồi đấy. Anh đang nằm kia, trên một vũng máu, trên người không biết đã ghim bao nhiên viên đạn nữa. Nhưng miệng vẫn thều thào. -Nghe....nghe anh giải thích.....không phải như vậy đâu....không phải.... Cô nắm chặt bàn tay nhỏ của mình, kìm chế bản thân trước cơn xúc động dữ dội. Ko phải cô muốn anh chết sao? Chỉ cần anh chết, tất cả sẽ dừng lại. Cô và gia đình, bạn bè sẽ được sống bình yên, trở lại cuộc sống như trước đây. Không có anh. Một lần nữa, cô đưa tay gạt nước mắt. -Xin lỗi anh, em rất nhẫn tâm phải không? Nhưng đây chính là con người thật của em! Xin lỗi! Rồi cô- với cơ thể run lẩy bẩy, nhiệt độ cơ thể đã lên tới 38 độ- bước đi. Phải, ngày hôm đó cô đã bỏ anh lại mà bước đi như thế. Họ chỉ như hai người xa lạ..... Truyện ban đầu tình tiết hơi chậm do phải giới thiệu nhân vật và hoàn cảnh nhân vật đan xen khá phức tạp *rối não lắm luôn á* càng về sau tình tiết càng nhanh và bất ngờ , cao trào lên xuống yêu thương rồi căm thù vô cùng dữ dội *chớp mắt*. Xã hội đen, giết chóc, trả thù, tranh giành trộn lẫn. Nhiều pha hành động giật gân *hú hồn* Một tình yêu bất diệt lớn lên từ máu và nước mắt.…
- I miss you, Cedric.- I miss you too.- But I kept forgetting you.- Why did you forget me? 6 years ago we had never met.- If I said it was a past life, would you believe it?- I don't believe in past lives, but if you say so, I'll believe it. - And...Why do I keep forgetting you? I don't remember clearly anymore, but it's okay, luckily I still remember you, my beloved Cedric.- Next time at the Yule Ball, come with me.- Let me think. Maybe by then we will have graduated.The story is written by MacLienxamxi, only posted on Wattpad.…