Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
2,066 Truyện
{yohaji}

{yohaji}"char yohaji x reader" em đẹp như hoa hồng xanh

148 7 2

tên cũ :đóa hoa tàn lụi tên ms : em đẹp như hoa hồng xanh viết để thoả mãn cơn nghiện của các t😭 truyện đc đăng trên Wattpad và Facebook "nơi t sìn bias" của tui mong mn ủng hộTên truyện vậy chứ có lúc ngọt lúc ngược nha mấy bồ…

 Vân Thi Truyền Kỳ

Vân Thi Truyền Kỳ

17 0 1

*Tên truyện:Vân Thi Truyền Kỳ*Tác giả: Thừa Hựu Thiên Tuệ[Hiếu Thục Đoan Hòa Nhân Trang Từ Ý Đôn Dụ Quang Thiên Hựu Thánh Duệ Hoàng hậu]*Thể loại:Cổ Trang,Cung đấu,Tiểu thuyết giả không,Cung Đình,Nữ Nhân,Mãn Thanh,Tử Cấm Thành.*Ratings:13+*Văn án:Truyện kể về cuộc đấu đá trốn thâm cung bí hiểm giữa những phi tần quyền lực và tâm tư nữ nhân sau tường son mái ngói của Hoà Trị Đế và đặc biệt là Vân Thi-một tì nữ được Hoàng Đế sủng hạnh khi còn là Hãn Thân Vương.Khi Hàm Thụy Đế-phụ hoàng của Hàm Thụy Đế băng hà,vị trí quân vương đặt lên vai của Hãn Thân Vương.Đương Kim Hoàng Đế đăng cơ,các phủ thiếp trong đó có Vân Thi nhập cung.Nàng được phong chức vị thấp nhất so với tất cả các chúng phi khác.Mặc dù vậy,nàng vẫn chỉ muốn an phận sống qua ngày,không tranh sủng....Nhưng,một sự việc đã sảy ra khiến nữ nhân ấy đứng lên khơi chiến từ vị trí Đáp ứng nhỏ bé,dần dần nàng đã trở thành một vị Hoàng Thái Hậu trên vạn người,Mẫu Nghi Thiên Hạ.Từ đây câu chuyện nữ nhân ấy bắt đầu...…

CĐ 1 END

CĐ 1 END

175 0 103

ASFCVA…

[AllHaruaki] Có Những Lời Yêu Không Thể Nói Ra

[AllHaruaki] Có Những Lời Yêu Không Thể Nói Ra

191 21 2

Sẽ ra sao nếu như Haruaki có một người em gái???Truyện viết như chơi đá, tác giả cũng đếch biết mình đang viết cái qq gì luôn^^Mô tả không liên quan nhiều lắm đến chính truyệnCó sét hay không thì chịu=)_____________Có bao giờ mọi người thắc mắc không. Tại sao lại có thể thốt ra một tiếng "yêu" và "thích" một cách nhẹ nhàng vậy, giống như chưa từng thật lòng, hay vì nói thật lòng thì mệt quá?Mệt phải chịu trách nhiệm cho cảm xúc của mình, mệt phải ở lại khi hết rung động, nên người ta chọn cách nói cho xong?Hay...quá hèn nhát để nói câu "Tôi thương em"?Lời "yêu" ấy mà, nói thì dễ lắm. Nhưng đâu mấy ai thật lòng? Có những câu yêu được nói ra lúc không buồn nghĩ tới ngày mai, có những chữ thích chỉ tồn tại cho đủ một buổi tối bớt cô đơn. Nói xong là thôi, quay lưng nhanh hơn cả lúc bắt đầu. Buồn nhất là có những người nghe chữ ấy bằng cả trái tim, còn người nói thì chỉ dùng môi. Một bên tin, một bên quen miệng.Nhưng...có mấy người nói được từ "thương"? Thương từ tận đáy lòng, bằng cả sinh mệnh, linh hồn của bản thân?Thương là khi vẫn ở lại lúc mọi thứ xấu xí nhất, khi đối phương chẳng còn gì đáng để rung động, chỉ còn lại những mệt mỏi, im lặng và góc khuất khó chạm.Thương là chọn người đó, không phải vì họ làm tim mình đập nhanh, mà vì nghĩ tới việc rời đi còn đau hơn ở lại.Người ta ít nói thương vì thương đồng nghĩa với gánh. Gánh cảm xúc, gánh tổn thương, gánh cả những ngày không còn vui. Mà mấy ai đủ rảnh lòng để mang theo sinh mệnh của người khác bên mình?…

Tự truyện 8x

Tự truyện 8x

0 0 2

Mình đã bước qua hơn 40 nồi bánh tét rồi đó, vậy mà mỗi khi về quê hình ảnh ngày xưa cứ ùa về. Mặc dù không còn rõ nét nữa, vì sao? vì: quê hương đã thay đổi rất rất nhiều, và có những người bạn cũng thay đổi, thay đổi cả ngoại hình lẫn tính cách và có cả những người thân và những người bạn ra đi mãi mãi!!!. Nhưng mình luôn muốn nhớ mãi những kí ức đó... Ba mẹ mình có 5 người con và mình là con út. Kí ức của mình nhớ :chắc là 7 hay 8 tuổi gì đó. Thời đó nhà mình nghèo, Ba mẹ phải nuôi 5 người con nên rất vất vã, đi làm thuê xa, tầm 1 tháng mới về 1 lần . Chủ yếu các chị lo cho các em.Mình có 3 chị gái và 1 anh trai. Mình bắt đầu học lớp 1 năm 9 tuổi, mình ở vùng nông thôn nên hầu như bạn bè mình tầm đấy mới học nên không chênh lệch tuổi tác. Mỗi khi đi học về hay chạy lại nhà mấy đứa em bà con ở xóm chơi, mình chủ yếu chơi với 4 đứa : Tri, Thu, Nhàn, và Hà "nhưng có hôm đó bọn mình chơi với nhau Hà không chơi, mà đi đòi tiền cho mẹ Hà(nhà Hà bán tiệm tạp hóa), mình nhớ rất rõ: hôm đó trời mưa lăm răm, bọn mình đang chơi nhảy dây, Hà có ghé và bọn mình rủ Hà chơi, nhưng Hà cười và nói đi công chuyện, Hà có mặc cái áo mưa, áo mưa bằng cái bao đựng phân bón. vậy là bọn mình chơi cùng nhau và cho tới chiều bọn mình ai về nhà nấy. Nhưng tới tối mình nghe mọi người nói Hà đã chết, mình thực sự sốc. Hà không biết bơi mà đi lên thủy lợi đòi tiền mà không biết bơi và gì trời mưa nên ít ai đi qua lại, nên em ấy bị té xuống thủy lợi không ai phát hiện. Bọn mình đã buồn rất nhiều và nói với nhau phải chi…