Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
542 Truyện
[AI] BIẾN SỐ 0.1%

[AI] BIẾN SỐ 0.1%

150 9 5

​Thể loại: Bách Hợp, ABO, Đô Thị, Đấu Trí, Chiếm Hữu Cao.Nhân vật chính: Thẩm Nguyệt (Alpha) x Ninh Diệc (Omega/Beta?)​📖 VĂN ÁN:​Trong thời đại mà mọi hơi thở đều được định giá bằng Pheromone và tình yêu được lập trình bởi thuật toán "The Link", sự tương thích 99.9% giữa hai người xa lạ được coi là định mệnh tối cao.​Thẩm Nguyệt - Tổng giám đốc tập đoàn Thẩm Thị, một Alpha trội mang vẻ ngoài ưu nhã, lịch thiệp nhưng sở hữu một bí mật có thể lật đổ đế chế của chính mình: Cô hoàn toàn không có khứu giác. Giữa một thế giới điên cuồng vì mùi hương, cô là kẻ độc hành lạnh lùng, dùng lý trí để điều khiển bản năng.​Ninh Diệc - Một trợ lý mới đến với lý lịch hoàn hảo, một Beta điềm tĩnh đến mức vô thực. Cô xuất hiện bên cạnh Thẩm Nguyệt với con số tương thích tuyệt đối, mang theo một làn hương nhạt nhòa nhưng đủ để che giấu những toan tính đằng sau lớp mặt nạ tận tụy.​Người ta nói họ là một cặp bài trùng do máy móc lựa chọn. Nhưng chỉ có họ mới biết, đằng sau những tách trà thơm dìu dặt và những cuộc đối thoại đầy lễ tiết là một cuộc săn đuổi âm thầm.​Kẻ không thể ngửi thấy mùi hương, liệu có nhận ra sự giả dối nồng nặc?Kẻ chuyên giả lập bản năng, liệu có lường trước được sự chiếm hữu tàn nhẫn của một Alpha vốn dĩ "lãnh cảm"?​Khi lý trí dần bị hơi ấm nơi đầu ngón tay làm lu mờ, 0.1% sai số còn lại sẽ là sự cứu rỗi, hay là vực thẳm của cả hai?​"Máy móc có thể đo được nhịp tim, nhưng không bao giờ đo được lòng người."…

Love doctor

Love doctor

0 0 1

Tuổi16 (chap 1) Tôi tên L, là một cô gái có ngoại hình bình thường. Gia cảnh nhà tôi cũng như bao học sinh khác , không giàu cũng không nghèo. Nhưng khác một số bạn thì tôi khá là may mắn có một tình yêu cấp 3 đầy kỉ niệm. Hôm ấy, một ngày bình thường như bao ngày khác tôi xách cặp đi học. Leo lên chiếc xe điện bố tôi mua, tôi phóng nhanh đến trường vừa đi tôi vừa nghĩ linh tinh. Bỗng " rầmm" tôi phi vào một chiếc ô tô. Tôi lăn ra mặt đường đầu choáng váng, mọi người xung quanh chạy đến đỡ tôi dậy. Lúc đó chân tôi bị mảnh vỡ của xe đâm vào chảy máu ko ngừng . Mọi người xung quanh luống cuống thì có một anh đi ôtô qua đỗ lại a phi từ trên xe xuống, cầm chiếc áo từ trong túi anh ra buộc vào chân tôi. Sau đó anh bế tôi lên xe trở đi bệnh viện, lúc đó áp vào người a tôi có cảm giác ấm áp đến kì lạ. Tôi ngất trên đường đi cấp cứu.Khi tôi tỉnh lại,tôi ngước nhìn xung quanh bố mẹ điều đặc biệt a ấy đứng bên cạnh nhưng khác lạ a ấy khoác thêm chiếc áo blouse. Tôi giật mình định bật dậy nhưng chân tôi bị bó lại ko cử động được. Hôm ấy thật đen đủi,tôi nhập viện thì bệnh viện mất điện. Phải chờ một lúc lâu tôi mới đi chụp được xq,khi nhận dc kq chân tôi bị vỡ bánh chè phải cần phẫu thuật ngay lập tức.Lúc đó tôi rất sợ, khóc nức nở , tự trách bản thân sao thật ẩu. Lúc đó a ấy tiến lại gần tôi vuốt hai bên tóc dính vào mặt , anh nói : "không sao đâu, a sẽ phẫu thuật cho e, không đau đâu anh hứa ".Chẳng hiểu sao khi ấy một người lạ lẫm ko quen biết tôi lại cảm thấy tin tưởng đến bất ngờ. Tôi nín dần ,…