Mai là 1 nữ sinh cấp 3. Sau 2 năm dành tình cảm cho 2 thằng bạn cùng lớp, cô mới nhận ra rằng Trái Đất thật tròn làm sao! Mọi người đều có định mệnh của đời mình(như 2 người nào đó) nhưng đối với Mai, ngồi nhà hít cẩu lương, đi học hít cẩu lương, ra đường hít cẩu lương, chỉ cần bản thân yêu đời thôi là quá đủ rồi!:))[Đây là truyện ngắn và tui chỉ viết cho vui thôi nên có 1 số chi tiết hơi xàm chút]…
Tác Giả : Tịch Mộng******************************Mười ba tuổi, cậu cứu anh cả người đầy vết thương, từ đó về sau bên người cậu có nhiều người thần bí bảo hộ. Mười bốn tuổi, cậu vừa bị người nhà đuổi ra khỏi nhà, thì người thần bí lập tức xuất hiện thu nhận cậu, mỗi lần gặp nạn, đều có người kịp thời ra tay cứu giúp. Người thần bí này, về sau trong lòng anh chôn dấu vết xuống thật sâu, cậu muốn tìm để biết người thần bí là ai, nhưng mà mặc kệ cậu cố gắng thế nào, cũng hoàn toàn không biết gì cả. Mười tám tuổi, lần đầu đi quán bar, lại bị người ta hạ mê dược, cậu ở duới tác dụng của dược tính, té nhào vào một người đàn ông vừa xa lạ vừa quen thuộc, cho anh ăn sạch sẽ. "Tôi bị một người đàn ông XXOO rồi, không đúng, là tôi đem một người đàn ông XXOO ." Một cậu trai giống như đứa nhỏ đang làm sai, chột dạ nói. "Tôi cũng bị một cậu trai XXOO rồi, không đúng, là tôi cũng đem một cậu trai XXOO ." Một tên con trai gian tà đáp trả. Song đến khi người thần bí đích thực vạch trần với cậu thì lại khiếp sợ không thôi, mang theo dũng khí, chạy trối chết. Sáu năm sau, người thần bí xuất hiện lần nữa, anh tiếp tục bảo vệ cậu. . . . . . . . "Tại sao phải trốn?" Anh cưng chìu mà chất vấn. "Bởi vì quá sợ đi, cho nên lựa chọn trốn tránh." Cậu ngoan ngoãn trả lời. "Trừ phi anh chết, em mới có thể đi, cho nên em không được trốn tránh." Nội dung vở kịch của Bảo Bảo: "Daddy, đêm nay papa hẹn hò, chấp hành kế hoạch A của chúng ta." "Daddy , ngày mai có người cầu hôn với papa, chấp hành kế hoạch B của C…
Tử Đinh hương một loài hoa tượng trưng cho may mắn và hạnh phúc. Những bông hoa tím thường được các cặp yêu nhau tặng cho nhau để mong cầu hạnh phúc cho người kia, những bông hoa được tặng cho các cô gái sắp cưới. Vậy anh có thể mang lại hạnh phúc cho cuộc đời em không?*NOTE: đây là bộ truyện không hoàn hảo về ngôn ngữ và cú pháp câu nên không thích thì lướt Nhân vật chính trong truyện là reo Mikage và nagi seishiro của blue lock. Bộ truyện không liên quan đến cốt truyện chính và không liên quan đến tác giả. Bộ truyện hoàn toàn từ chất xám và ý tưởng của tôi nên mong các bạn không reup trên các trang mạng khác, hay ăn cắp ý tưởng.…
Au: N.G Rate: K Summary: " Tôi muốn thấy trời xanh, tôi muốn nhìn thấy em cười, tôi luôn muốn em hạnh phúc. Nhưng đáng tiếc, trong tôi chỉ còn màu xám "…
👉🏻👈🏻Truyện này là do lúc mình chán k bt làm gì nên lên chat gpt nhờ AI viết thôi chứ không phải mình tự viết đâu nha."Cảnh báo" chuyện xàm do AI viết, tác giả cũng là AI nốt.Đừng Gạch đá mình nha đọc chơi chơi thôi 🙇🏼♀️🙇🏼♀️…
Lời tựa: Những điều quá dài để đặt trong ngoặc đơn. [...] Về "Dưới màu xám" Có một người bạn hỏi tôi, tại sao lại là "Dưới màu xám"? Bạn không nghĩ màu đen tối hơn à? Có lẽ tôi cũng đã đoán được phần nào sẽ dẫn đến cách hiểu như thế. Có điều đó không phải là cách hiểu ban đầu của tôi khi ý tưởng cho "Dưới màu xám" vụt đến. Sau một sự việc không may, một ngày xui xẻo, một tháng chán nản hay một lần thất bại, đâu có nghĩa là còn tệ hơn? "Dưới màu xám", dưới màu xám, đâu chỉ có thể là màu đen? Dưới màu xám, có thể là một màu khác tươi sáng hơn chứ? Dưới buồn chán, ta có thể chọn một trong hai: tiếp tục chìm đắm trong buồn chán, hoặc tìm cách sống dưới buồn chán một cách vui vẻ, xem buồn chán như một phần của cuộc sống này. Tất nhiên, hai lựa chọn này cách nhau rất mong manh, có lúc ta chọn cách một, để rồi bước tới cách hai vững chắc hơn. Tôi nghĩ rằng, hãy để mình rơi xuống màu xám một lần xem sao, để tìm ra mảng màu đẹp nhất cho tâm hồn. Chắc sẽ có câu hỏi rằng tại sao nhân vật của tôi không có cái tên rõ ràng? Tôi nghĩ rằng hành trình đi tìm cho mình một cái tên chính xác với con người mình cần cả cuộc đời dài, mà nhân vật trong "Dưới màu xám" đều đang trên con đường kiếm tìm và xây dựng con người họ. Và câu chuyện được kể qua cái nhìn của nhân vật chính, nên chủ quan là điều tất nhiên, tôi muốn chính bạn - những người đã, đang và sẽ đọc câu chuyện này tự chọn cho nhân vật cái tên. Hoặc như tôi, tôi cho họ, những nhân vật, vì có thể là bất cứ ai trong chúng ta, h…