Paano nailagay ka sa Isang sitwasyon na wala kanang iba pang pwedeng gawin kundi Lumapit at humingi ng tulong? Pero paano naman kung yung mahihingan mo ng tulong ay yung "EX" mong pinagpalit ka, Niloko ka at sinaktan ka? Magpapatulong ka pa kaya? Kaya mo kayang panoorin sila ng bagong girlfriend niya at kaya mo bang pigilan ang nararamdaman mo?…
"Anh yêu đôi mắt, mái tóc và những vết sẹo chằng chịt của em. Còn em yêu đôi tay lạnh cóng, hàng ngón chân bầm dập và mái đầu hói hết một nửa của anh."Hắn ấp đôi bàn tay trắng bệch của mình lên tay anh. Để cái lạnh của hai chiếc nhẫn vàng tan đi trong hơi ấm con người.…
Giới thiệu:Một người đàn ông tài giỏi, vừa có học thức sâu rộng, lại vừa có tiền, đặc biệt nhan sắc thuộc hàng tuyệt sắc nam nhân. Có lẽ người đàn ông như thế chỉ xuất hiện trong giấc mơ của thiếu nữ. Nhưng mà ai biết được điều đó lại trở thành hiện thực khi Cô gặp Anh. Mà người đó lại là Giáo Sư...kiêm luôn...Ông Xã của cô...Đôi lời của au:Chỉ có thể là Sủng :))…
Quào, cái fic đóng bụi quá và đã tới lúc lôi nó ra nựng các kiểu òi :vvv Ừ, tui quá đáng quá! Nội dung là về một cái trường học cấp ba và các nhân vật...trong đó có những người không giống con người...Trong cái hộp sọ của tớ có não nhưng không có chất xám :v nên thông cảm cho văn phong của tớ nhé! Nhé?Nhân vật không thuộc về tôi, phần nhiều là những ca sĩ ảo của Nhật Bản mà tôi yêu thích.…
Lee Jihoon sống trên tầng cao nhất của tòa nhà. Nơi có căn phòng thân yêu của anh và duy nhất một phòng còn lại vẫn để trống. Nó yên tĩnh đến sợ......nhưng anh thích.. Nhưng rồi sự yên tĩnh ấy của anh lại mất khi có một cậu trai từ đâu chuyển đến. Author: Kẹo070120Cp: Jihoon x Soonyoung ☆Không chuyển ver khi chưa có sự cho phép :>…
Cũng đã được hơn 1 năm từ khi Osomatsu và Choromatsu chia tay nhau, gia đình không ai biết chuyện 2 người từng hẹn hò nên trừ Osomatsu, không ai biết vì sao Choromatsu dọn đi. Dù sao cả 2 vẫn là anh em, chuyện này không mấy gì tốt đẹp nên cả 2 đều giữ im lặng, nhưng nghĩ đến phải chạm mặt nhau hàng ngày rồi lại ngượng thì không hay, cuối cùng Choromatsu quyết định rời đi. Dù vậy, cậu vẫn thường về thăm nhà vào cuối tuần và ngủ qua đêm, nhưng những ngày ấy, anh đều viện cớ ra ngoài. Vậy cũng tốt, ít ra thì cả 2 không phải khó xử khi gặp mặt nhau. Hôm nay Osomatsu một mình đến uống nước tại tiệm cafe quen thuộc, vô tình gặp Choromatsu cũng đang ở đấy. Ánh mắt chạm nhau nhưng ngay lập tức tránh đi, anh vội đến quầy gọi thức uống trước khi đứng đơ người một chỗ, chắc là do tưởng tượng nhưng anh cảm giác cậu đang nhìn mình.Cầm ly nước rời khỏi tiệm, anh bất lực thở dài, rốt cuộc gặp lại cũng chẳng thể nói với cậu câu nào, anh tự nói với mình rằng chắc gì cậu đã muốn nghe... Cứ vu vơ nghĩ đủ thứ chuyện rồi chợt giật mình khi ai đó chạm vai mình, xoay người lại, anh như không tin vào mắt mình, người đó là Choromatsu, vẻ mặt anh không giấu được sự ngạc nhiên nhưng chưa kịp mở miệng thì cậu đã lên tiếng trước.- Sao anh uống thứ này?- Hả?Osomatsu nhìn xuống tay mình và nhận ra trong lúc mãi nghĩ đến cậu, anh đã mua nhầm nước cam.- À...- Bỏ đi, em mua ly khác cho anh.Từ bé Osomatsu đã không ăn hay uống được cam, không biết tại sao nhưng anh nghĩ người dị ứng thứ trái cây này chắc chỉ có mình anh. Có lẽ khi thấy anh cầm…
................" nếu được lựa chọn một điều ước thì điều đầu tiên em ước đó là chưa bao giờ gặp anh, chưa bao giờ yêu anh và chưa bao giờ hận anh... "…