Suy cho cùng, tuổi trẻ và trái tim mang lời yêu đã cho mình biết nhiều điều. Mình biết thế nào là thích một người, biết thế nào là phấn đấu hết sức, gom góp đủ dũng khí để bày tỏ lời thương cùng cậu.------------Thể loại: tình cảm, học đường (đại học)Truyện thuộc sở hữu của @PhuonggNam và chỉ được đăng duy nhất tại W A T T P A D…
Dậy đi em, khung trời vẫn còn đóNắng hạ tàn, cùng triệu sắc xuân xanhNhớ hay quên, một chiều đông lập gió?Có nụ cười, tôi khắc mãi trong tim𝐋𝐮̣𝐜 𝐀𝐧 𝐇𝐲…
Doran là ngọn núi băng lạnh lùng, nhưng Oner lại là ngọn lửa khát khao thiêu đốt anh từng chút một. Giữa sự cấm kỵ và đam mê, ai sẽ là người đầu hàng trước? Một cuộc chơi nguy hiểm bắt đầu, và không ai muốn buông tay.…
Tôi là một bia đỡ đạn không thể có được tình yêu trong truyện Boylove.Khi ánh trăng sáng và nam chính trao cho nhau chiếc nhẫn, tôi đứng bên ngoài nhà thờ, lệ rơi đầy mặt.Mấy tháng sau.Tôi lần nữa lệ rơi đầy mặt, ngồi trên đùi ánh trăng sáng, lắc lư lên xuống, bị ánh trăng sáng gắt gao giam cầm vào trong ngực.Mau tỉnh lại, ánh trăng sáng của tôi! Anh nên đi cùng nam chính đến tận ngoại truyện mà!#1 jaywon (28/04/25) 🎉/chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả/…
Minhyung nói với tôi:"Yêu một cái đầu lạnh và một trái tim cứng rắn làm anh đau."Tôi động mắt, mí mắt nhắm lại rồi mở ra như khoảnh khắc trái tim vỡ vụn trong thoáng chốc. Anh bảo trái tim tôi cứng rắn, có lẽ đó là lý do nó lành lại ngay sau khi nó vỡ tan. Tôi tì trán mình vào trán anh, đôi mắt Minhyung hoàn toàn tĩnh tại, không gợn sóng, không đau thương, yên bình như mặt biển về khuya mặc cho lời anh nói như dòng thủy triều sấn qua bờ biển. Tôi đã nghĩ rằng đôi mắt anh sẽ u sầu lắm, hoặc chí ít là quầng thâm mắt đậm hơn vài hôm trước - vào mấy hôm mà anh phải trắng đêm cho công việc. Nhưng đôi mắt ấy vẫn minh mẫn, tinh anh và điềm tĩnh nhìn vào tôi. Tôi thấy mình mà như lại chẳng thấy gì trong đôi mắt ấy.Tôi cười."Nên đừng yêu em nữa." Giọng tôi nhỏ, như chú đom đóm đang cố chứng tỏ thứ ánh sáng "vĩ đại" của mình với bầu trời về đêm, song thực chất thì nó chỉ như hạt cát cỏn con chẳng có lấy một cơ hội để tỏ mình. Tôi cứ tưởng như sự vỡ vụn tràn ra ngoài, ảm đạm nhuộm lên ba chữ tiếp theo sắp trượt khỏi môi. Cứ như tôi thều thào để tưởng niệm cho thứ gì đó sắp chết trong mình, trong khối óc, trong lồng ngực, trong hơi thở, trong đời."Đừng yêu em."Tôi thậm chí còn chẳng biết mình đang khẩn nài hay cố gắng để thuyết phục anh. Tôi nghĩ mình đang rơi, và rồi tôi thể hiện điều đó bằng cách buông lơi.Buông lơi anh, bỏ mặc mình.…
Moon Hyeonjoon và Choi Wooje là bạn thân chí cốt từ sau cái đợt quân sự năm lớp 10 ấy. 1 năm sau, sau 1 tuần lăn lộn cùng nhau ở cái nơi nắng mưa có hơi thất thường, ban ngày nắng đến bỏng da ban đêm lại lạnh tới rét run cầm cập, hai thằng cốt đầu óc bị chập mạch hay sao đó mà từ bạn nhảy vọt lên thẳng người yêu.…
Lúc này, khi Jongseong là phiên bản dịu dàng nhất của chính mình, Heeseung cảm thấy việc đặt tay lên lưng em-sự kết hợp vụng về nhất của một chút nhẹ nhàng, một chút chiếm hữu-lại trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết. Heeseung đẩy nhẹ, thì thầm, "Để anh đưa em về giường nhé em yêu?"Jay quay đầu lại nhanh đến mức Heeseung chắc rằng cổ em đã rất đau "Gì cơ?"(hoặc ba lần Heeseung chứng kiến Jay mộng du và một lần em hoàn toàn tỉnh táo)…
người đó hành động kì lạ thật đấy, anh ta biết rõ mọi thứ ở đây. vậy còn cần hướng dẫn viên làm gì chứ ?quả thật không thể hiểu.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~begin.10/06/2024…